Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 11, 2013

Châu Thach - ĐỌC "XIN THƠ" CỦA LÊ ĐĂNG MÀNH

Lê Đăng Mành



XIN THƠ    

Quý Tỵ chắc đây cạn số rồi
Bên bờ ngắc ngoải kiếm bè bơi
Tập mài thư pháp dâng trao bạn
Học chuốt chữ câu kính hỏi người
Còn thở: ngửa vay sương mặt đất
Tắt hơi: cúi trả gió gầm trời
Có  ai thương cảm xin mời họa
Chín suối quảy về ngồi đọc chơi  

Lê Đăng Mành



Châu Thạch và cháu nội


Lời bình:  Châu Thạch

Tôi không biết hoàn cảnh của tác giả Lê đăng Mành ra sao, anh có thật sự đứng trước lưởi hái tử thần hay không, nhưng qua bài thơ của anh tôi thấy một tâm hồn thanh thoát, ngược đời và cởi bỏ được lo buồn trong cơn biến cố.

Hai câu mở đầu của bài thơ cũng bình thường như nhiều bài thơ Đường luật, có khác chăng là ở đây giới thiệu một hoàng cảnh không vui, người trong thơ bi quan cho số mệnh của mình:
  
Quý Tỵ chắc đây cạn số rồi              
Bên bờ ngắc ngoải kiếm bè bơi

Bước qua hai câu trạng là một tư tưởng đột phá, mới lạ và ngược đời nhưng lại vô cùng siêu thoát mà tôi chưa từng thấy ở giữa đời nầy:

Tập mài thư pháp dâng trao bạn              
Học chuốt chữ câu kính hỏi người

Đứng trước lưởi hai tử thần mà không run sợ, âu lo là điều hiếm thấy, cười cợt châm biếm tử thần đã là người can đảm, nhưng ở đây không như thế, mà ngược lại tác giả tập thư pháp để dâng trao bạn, học làm thơ để kính hỏi người là một diều vượt trội, mấy ai dám nghĩ tới đâu. Đó phải chăng là một sự ngược đời? Đúng, đó là một sự ngược đời, trái với tâm trạng bao người đang “Bên bờ ngắc ngoải kiếm bè bơi”. Nhưng chính cái ngược đời ấy chỉ xảy ra ở các bậc chân tu dạt được chân lý và thấu đáo lẽ vô thường. Hơn nữa dầu các bậc chân tu biết trước giờ ra đi họ cũng đều trì niệm, tỉnh tọa an thần chứ có ai còn tập vui chơi thư pháp, chuốt chữ đề câu để dâng trao bạn, kính hỏi người như tác giả “Xin Thơ”. Tôi có viết một bài “Cách tu mới” nói về một cách tu hay hơn tôn giáo. Đó là cách tu “Làm thơ Đường luật”. Đây chỉ là một bài viết vui thôi, nhưng nay đọc hai câu của Lê đăng Mành tôi nghĩ rằng biết đâu nhà thơ cũng có cách “Tu thơ” như thế, mới vô cùng bình thản chơi chữ, chơi thơ trước tử thần.

Qua hai câu luận tác giả mở ra một không gian rộng lớn, trong đó nổi bật hai hình ảnh vừa đẹp vừa trong, bày tỏ cho cái ước nguyện thanh cao trong tâm hồn tác giả:

Còn thở: ngửa vay sương mặt đất                
Tắt hơi: cúi trả gió gầm trời

 - “Sương mặt đất” thể hiện cho vẽ đẹp thanh bai êm dịu, “Gió gầm trời” thể hiện sự nhẹ nhàng có sức mạnh vô biên.

- “Còn thở: ngửa vay sương mặt đất”: Vậy sương mặt đất là nguồn sống, một nguồn sống mong manh dễ dàng tan vỡ.

- “Tắt hơi: cúi trả gió gầm trời”: Gió gầm trời là một năng lực siêu phàm

Vay của sương mặt đất mà trả thì trả cho gió gầm trời nghĩa là sương mặt đất và gió gầm trời là một, cũng chính là quyền lực hay là đấng ban cho và nhận lại. Hai câu thơ nói được cái thân thể, linh hồn nhỏ bé của tác giả kết tụ một phần tinh túy của vẻ đẹp, của sức mạnh vô biên tồn tại giữa đất trời. Lời thơ tuy có vẻ bi quan nhưng ý thơ tôn vinh con người vượt trên cái hữu hạn để hòa nhập vào cái vô hạn cao xa và siêu thoát.

Hai câu kết của bài thơ mang hết cái vẻ đẹp của một tiên ông thong dong và tự tại:             
         
Có ai thương cảm xin mời họa               
Chín suối quảy về ngồi đọc chơi.

Xin hãy đọc bài thơ của Phạm Thái:                 
              
Sống ở dương gian đánh chén nhè                   
Thác về âm phủ cắp kè kè                   
Diêm vương phán hỏi rằng chi đó?                                    
Be!

Đây là một bài thơ ngạo nghễ, mang cái đam mê trần tục xuống địa phủ bằng một dáng vẻ coi thường tất cả mọi sự ở đời. Lê đăng Mành thì khác, mang cái đam mê của thần tiên xuống địa phủ bằng hết thảy sự trân trọng yêu quý của mình. Uống rượu mà “Đánh chén nhè”, “Cắp kè kè” thì chỉ người trần phàm phu mới làm vậy, còn thơ mà “Quảy về” là cốt cách của tiên ông. Hai câu kết của “Xin Thơ” cũng có thể là một sự ngạo nghễ nhưng là sự ngạo nghễ vơi mọi biến động từ bên ngoài tâm hồn để cho mình tự tại dầu bất cứ ở đâu. Đem thơ lên trời để chơi với tiên thì có nhiều, nhưng quảy thơ xuống địa ngục thì xưa nay hầu như không có, và quả thật làm tiên trên trời thì dễ nhưng làm tiên địa ngục thì khó vô cùng. Cho nên có thể gọi là cách mạng ở hai câu kết của “Xin Thơ

Ngày nay thơ Đường được sản xuất rất nhiều, nó như từ trong máy phun ra nên thường giống từ, giống ý, lặp lại những gì đã nói tự ngàn xưa. Bài “Xin Thơ” tôi cho là ngược đời, nhưng tôi thú vị với cái ngược đời như thế.

Chỉ  là viết theo chủ quan với sự dốt nát hời hợt của mình,có gì sai xin lượng tình tha thứ.                                                    

Châu Thạch 


READ MORE - Châu Thach - ĐỌC "XIN THƠ" CỦA LÊ ĐĂNG MÀNH

THƠ VĂN THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, TỈNH QUẢNG TRỊ - Lê Dư - Nguyễn Trí Ngọc - Hồ Văn Phú








Trích từ tập san 
HOA ĐẦU MÙA số 15
của Phòng Giáo dục-Đào tạo 
huyện Hải Lăng






MỪNG NGÀY 20/11

LÊ DƯ
(Nguyên Hiệu trưởng THCS Thị trấn Hải Lăng)

Vui mừng ngày hội của Ngành
Kỉ niệm sinh nhật số lần ba mươi
Tưng bừng rộn rã muôn nơi
Tri ân nhà giáo, đời đời sao quên
Trò phải lấy đạo… làm nền
“Không thầy đố mày làm nên” con người
Sinh ra, khôn lớn trên đời
Thầy cô giáo huấn, ghi lời bảo ban.
Đến ngày nhà giáo Việt Nam
Khắc sâu ơn đức, vẹn toàn trước sau !

L.D


LỜI YÊU

NGUYỄN TRÍ NGỌC
(GV Trường THCS Hải Vĩnh)

Thơ anh một thuở tặng người
Bên nhau ngày tháng của thời mộng mơ
Tình xưa ngân mãi đến giờ
Bài thơ anh viết đợi chờ lời yêu.

N.T.N


GIẤC MƠ THU

HỒ VĂN PHÚ
(Hiệu trưởng THCS Hải Chánh)

Mơ về em đêm thu trăng tỏ sáng
Đôi mắt tình duyên dáng nón bài thơ,
Niềm vui sướng - lòng vỡ òa điên dại
Chuyện thật rồi sao vẫn mãi chưa tin!

Chờ đợi em đôi mắt buồn vương vấn
Kỷ niệm về xen lẫn cả hoài mong,
Và cứ thế nỗi lòng tôi say đắm
Mãi tin yêu thầm lặng đón em về.

Giấc mơ thu chẳng có gì để lại
Bóng hình em theo mãi với trăng thu,
Thôi rứa nhé! Trăng thu ơi tạm biệt!
Trở dậy rồi - nuối tiếc giấc mơ thu!

Hải Chánh, tháng 11 năm 2012
H.V.P

READ MORE - THƠ VĂN THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, TỈNH QUẢNG TRỊ - Lê Dư - Nguyễn Trí Ngọc - Hồ Văn Phú

MÙA LỤC BÌNH - thơ Vĩnh Thuyên





Xin bỏ tôi ra nghĩ trò tìm trốn
Chiều Giang Tân mưa ướt áo tội tình
Tội sông Ngân Hà không bờ không bến
Tội của chiếc cầu ngỡ bắc lại chưa

Cẩm Tú ngã ba rất quen thật lạ
Hai ngả đi về chỉ một đi xa
Kề hai ngã ba dòng sông vàm cỏ
Chở nụ buồn qua chở lục bình về

Muốn bỏ Anh ra nghĩ trò tìm trốn
Bỏ đã bao lần sao vẫn như không
Bến đò Cây Dương mất rồi tiếng vọng
Ai chở vô tình mùa lục bình trôi

Vĩnh Thuyên

* Ngã ba Giang Tân - Cẩm Tú - Cây Dương là địa danh cách thị xả Tây Ninh 10km .
READ MORE - MÙA LỤC BÌNH - thơ Vĩnh Thuyên

VỚI NGƯỜI TÌNH XA - GẦN LẮM TÌNH ƠI - thơ Trúc Thanh Tâm




VỚI NGƯỜI TÌNH XA

Thời gian nằm chết trên bờ tóc
Ta thấy không gian xuống tận cùng
Hồn bay theo khói cà phê đắng
Ru tình thiếp ngủ giữa mê cung !


Nhìn em ánh mắt, buồn muôn thuở
Ta sợ mai kia lỡ trận tình
Một người ngồi khóc trong nỗi nhớ
Một người cúi mặt chẳng biện minh !

Ai sẽ ngàn năm ôm hận tủi
Ai sẽ một mình giữa cõi yêu
Đôi ta, hai cánh chim bay mỏi
Nước mắt rồi đây cũng ít nhiều !

Ta sẽ còn ta và kỷ niệm
Những ngày, rồi chỉ một ngày thôi
Em ơi, một kiếp tương phùng đó
Trời bắt chia ly suốt cuộc đời !

Ta không qua hết sông tình ái
Và chiếc đò em cũng đã chìm
Đôi ta, hai cánh chim bay mỏi
Kiếp nầy, gắn bó cũng đành quên ! 


  



GẦN LẮM TÌNH ƠI

Rồi ta về nỗi buồn treo phố nhỏ
Trời giông mưa xa tấp những ánh đèn
Em không đến nên đêm nầy ta nhớ
Cuộc tình cờ còn in dấu chân quen !
Ngồi góc quán, màn đêm như xa cách
Uống cà phê, ta uống thuốc đau buồn
Trong sâu thẳm, giọt đời rơi tí tách
Ta say hồn trong lành lạnh men sương !
Hãy ấp ủ tình nhau từng kỷ niệm
Tóc lụa mềm quấn quýt gió hiu hiu
Em bắt nắng trên cành tay âu yếm
Ở phía vườn ta dán lá bùa yêu ! 
Trời trong vắt và mắt em huyền ảo
Miền sắc hương môi, má gái chưa chồng
Chút bẽn lẽn em vân vê tà áo
Đời ngọt ngào trải rộng một bến sông !
Tình bay bổng trong rừng yêu ửng nắng
Lá động lòng ríu rít tiếng chim vui
Một cánh áo vô tình bay thấp thoáng
Ta mỉm cười, tình gần lắm tình ơi !


TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
READ MORE - VỚI NGƯỜI TÌNH XA - GẦN LẮM TÌNH ƠI - thơ Trúc Thanh Tâm

ƯỚC GÌ ... - thơ Bình Địa Mộc



ước gì ta thuở ban đầu
những lơ ngơ bấu chân cầu đợi em
người đi đường bước nổi nênh
giữ giùm ta sợi vắng vênh vao chiều
  
ước gì ta lúc lời yêu
trời chang chang nắng đánh liều ngõ thưa
em yên lặng cúi đầu vừa
cắn đuôi tóc mẹ bảo chừa đánh duyên

ước gì ta rượu trầu liền
theo ông mai đứng góc hiên nhà nàng
bố rằng con thật đàng hoàng
thật đàn ông để thành chàng rể oai

đôi ba năm dích dắt qua
dăm mười thu cũng bỏ ta đi rồi
ước gì lá một chiếc thôi
rơi làm chi để mùa trôi mất mùa

ước gì ta chẳng già nua
chẳng thun thút bóng em lùa hoàng hôn
râm ran má nóng môi nồng
đêm vầng trăng chảy chệch chồng gối hoa

ước gì em vẫn chưa xa
cho gần ta chỗ nhẫn nha đứng chờ
xin duy nhất được giả vờ
hỏi đường về phía ngày ngây thơ còn ...


Sài Gòn, 4.2013
Bình Địa Mộc

READ MORE - ƯỚC GÌ ... - thơ Bình Địa Mộc

Wednesday, April 10, 2013

ĐÊM NGHE MƯA RƠI - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa


Đêm nghe mưa rơi…
thầm bâng khuâng
Nghe trong xa đưa 
âm thanh trong ngần
Vòng tay trao nhau
lòng lâng lâng...
Tim ta xôn xao 
theo tình bay cao


Rồi ngày qua mau
Người giờ nơi đâu
Đêm hoang mang…
đêm hao gầy
Mưa chơi vơi
sầu dâng
mi cay…

TT. Quỳnh Hoa

READ MORE - ĐÊM NGHE MƯA RƠI - thơ Trần Thị Quỳnh Hoa

TRƯỚC CHÂN CẦU TÀU KHÔNG SỐ - Chùm thơ Mai Thanh


TRƯỚC CHÂN CẦU TÀU KHÔNG SỐ
(Dâng hồn các liệt sĩ tàu không số từ chuyến tàu đầu tiên năm 1961)

Mặt biển còn đây
Năm mươi năm về trước
Chân bước lên tàu
Bóng các anh sáng ngời mặt nước
Sóng biển Đồ Sơn tiễn các anh đi
Chênh chao mặt biển-trận tiền ...

Chiều nay trời nghiêng nghiêng
Biển ơi, sóng nào thổn thức?
Sóng nào ru giấc mơ êm?
Đất nước bình yên
Bóng các anh vẫn in mặt biển

Đứng bên chân cầu
Lòng tôi rầu rầu:
Niệm hồn anh bất tử
Sóng hổn hà thở
Nói gì sóng ơi?

Ai kìa, vào lộng, ra khơi!
Có nghe sóng hát à ơi chân cầu?



NGHĨ VỀ BÀ ĐẾ
(Nhân chuyến thăm đền Bà Đế ở Đồ Sơn-Hải Phòng)

Trịnh Giang sao nỡ vô tình? (*)
Để cho Đào Thị một mình mang oan:
Đá dìm tím ruột, bầm gan
Thừng dây siết cổ chan chan nỗi buồn
Biển xanh ấp ủ oan hồn
Lệ làng chi nỡ ép dồn người ngay?
Đồ Sơn sóng biển chiều nay
Hẳn còn đau đáu đắng cay lệ làng
Sóng nào oán hận Trịnh Giang?
Sóng nào thao thiết minh oan cho Nàng?

Cùng em ngắm biển chiều vàng
Nghĩ thương Bà Đế lỡ làng thân hoa
Ba trăm năm đã trôi qua
Nỗi đau nhân thế cho ta khóc Nàng
Đời ơi!
Sao quá phũ phàng?

Thông tin thêm cho tác giả là thành viên Thi đàn:
 (*)Về chuyện bội tình của chúa Trịnh Giang(1729 - 1740)
đối với cô gái họ Đào trẻ đẹp (sau có tên là Bà Đế) quê Đồ Sơn (Hải Phòng), dẫn đến cái chết thê thảm của Nàng.



DẪN CON VỀ NGUỒN CỘI

Nay dẫn con về thăm đất cũ quê ta
Nơi yên nghỉ Ông Bà Tiên Tổ
Vàng mã hóa ngạt ngào quanh mộ
Khói hương bay thơm nức mùi trầm
Mùa cuối đông dẫu trời mưa lâm thâm
Vẫn tiếng cu gù trên triền vách núi
Hoài niệm chất đầy xa xưa vời vợi
Nghe đâu đây thoang thoảng “Hương trầu”(*)

Cùng các con im lặng cúi đầu
Thành kính niệm Ông Bà Tiên Tổ
“Cội xưa”(*) vững cho cành nay đâm trổ
Rồi mai ngày lại búp mập, mầm tươi…

Từ nguồn cội này tỏa rạng đến muôn nơi.

------------------------------------------
(*) Hai bài thơ đã viết về Mẹ.


Mai Thanh
maithanh40@gmail.com
READ MORE - TRƯỚC CHÂN CẦU TÀU KHÔNG SỐ - Chùm thơ Mai Thanh

CÒN NHỚ - thơ Ngọc Tình



Bỡ ngỡ hôm nào mới biết yêu
Chờ nhau thèn thẹn tím mây chiều
Sông xanh nước gợn ai trông ngóng
Đò vắng bến buồn bóng đổ xiêu
Làn tóc bồng bềnh theo gió thổi
Hàng mi xao xuyến gửi khăn thêu
Đá vàng năm ấy tan trong mộng
Dẫu chẳng thành duyên vẫn nhớ nhiều.

TN 4-2013
Ngọc Tình
READ MORE - CÒN NHỚ - thơ Ngọc Tình

TA VỀ TẮM LẠI MỘT DÒNG SÔNG - Nhạc: Võ Công Diên - Lời: Nhóm FBQT - Giọng ca: Tâm Thư - Video: Thăng Long



Ca sĩ Tâm Thư
Nhạc sĩ Võ Công Diên








READ MORE - TA VỀ TẮM LẠI MỘT DÒNG SÔNG - Nhạc: Võ Công Diên - Lời: Nhóm FBQT - Giọng ca: Tâm Thư - Video: Thăng Long

THƠ VĂN CỦA THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, TỈNH QUẢNG TRỊ - Võ Hoàng Phương - Nguyễn Thị Mai Hoa - Trần Mót







Trích từ tập san 
HOA ĐẦU MÙA số 15 
của phòng Giáo dục - Đào tạo
huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.








KHÚC CA VỀ MỘT MÁI TRƯỜNG
Mừng THCS Thị trấn Hải Lăng đón nhận HCLĐ hạng Ba

VÕ HOÀNG PHƯƠNG
(KT Trường THCS Thị trấn Hải Lăng)

Ai về miền cát trắng
Ghé thăm một mái trường
Biết bao là yêu thương
Cho dù năm, dù tháng !

Hồ Khe Chè trước mặt
Nhà Văn hoá sau lưng
Những đàn em ca hát
Trường tôi vui quá chừng!

Bao năm làm chất lượng
Bao đêm dài miệt mài
Mơ ước một ngày mai
Giành đỉnh cao: Thương hiệu

Ai về miền cát trắng
Niềm vui thật rộn ràng
Huân chương sắp đón nhận
Nắng xuân ơi! Ngập tràn...

V.H.P



DUYÊN NỢ HỒN QUÊ

NGUYỄN THỊ MAI HOA
(GV Tiểu học Hải Thượng)

Mai xa rồi nhớ lắm biển ơi,
Nhớ xương rồng quạnh hiu trên cát
Nhớ ngọn sóng vỗ về nơi tít tắp
Biển cồn cào nhớ những dấu chân đi.

Quê nghèo lắm chẳng thuyền to, lưới lớn
Nên cá về làm bạn với khơi xa
Trai làng biển lớn lên đi khắp xứ
Lầm lũi đời người đắp đổi ngày qua.

Chao, duyên nợ những người về với biển
Cát bỏng ở lâu hóa yêu thương
"Tê, O ở lại ăn với tui miếng đã...
Biển bữa ni..." Giản dị lắm, mâm cơm...

Trẻ con biển trần như quê nắng - cát
Vô tư cười ấm ngọn gió mùa đông
Trẻ con biển chẳng quen lòn tay áo
Bốn mùa...thích lội cát chân không.

Ôi duyên nợ, những người về với biển
Thấm hồn quê sẽ lớn dần lên
Về với biển hiểu tình yêu của cát
Bền bỉ xương rồng như một lời khuyên.

Chao,duyên nợ những ai về với biển
Thiếu mùi quê nỗi nhớ lớn dần lên
Ước chi được giữ mãi trong hồn đất
Khói củi dương, đã thành nỗi nhớ không tên.

     N.T.M.H



THỦA ẤY

TRẦN MÓT
(Nguyên Hiệu trưởng THCS Hải Thiện)
                   
Thủa ấy em về trời không mưa                    
Ai gieo hạt nắng? gió giao mùa                  
Sân trường lá trãi như thảm lụa                    
Vui đón em về, cô giáo xưa.
                   
Thủa ấy em về trời nắng hanh                    
Nắng vàng nhạt nắng, gió xuyên mành                    
Sân trường rộn tiếng đàn em nhỏ                    
Mừng đón cô về, mắt lóng lanh.
                     
Thủa ấy em về gió gọi mây                    
Mây bay về cội, gió theo đành                    
Trời thu lá cuốn theo chiều gió                    
Tựa cuốn em về khiến gặp anh.
                     
Thủa ấy em về anh ngẫn ngơ                    
Trao nhau ánh mắt sáng đợi chờ                    
Ngày Thu trời đẹp em còn nhớ                    
Ta gặp nhau đây đến bao giờ?

T.M

READ MORE - THƠ VĂN CỦA THẦY CÔ GIÁO HUYỆN HẢI LĂNG, TỈNH QUẢNG TRỊ - Võ Hoàng Phương - Nguyễn Thị Mai Hoa - Trần Mót

BÃI SAO ... XANH BIẾC PHÚ QUỐC - Video của Dương Đình Hùng

READ MORE - BÃI SAO ... XANH BIẾC PHÚ QUỐC - Video của Dương Đình Hùng

Tuesday, April 9, 2013

KHOẢNG LẶNG - Tập thơ đầu tay của Hoàng Lập



Nhà thơ Hoàng Lập

Nhà thơ Hoàng Lập từ Uông Bí vừa gởi tặng VNQT tập thơ KHOẢNG LẶNG, NXB Văn Học, 2012, gồm 70 bài thơ viết từ thời sinh viên cho đến lúc về hưu. VNQT xin trân trọng giới thiệu.

Trong LỜI TỰA, nhà văn Phạm Ngọc Chiếu đã viết về Hoàng lập như sau: “… quả thật có những điều đáng nói về thơ Hoàng Lập, cho dù ông chỉ nhận mình là một nhà giáo đúng nghĩa và là người đến với thơ muộn mằn. Bằng chứng là, từ sau ngày cầm tấm bằng tốt nghiệp khoa văn trường Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1968 cho đến ngày cẩm sổ nghỉ hưu, ông đã trọn đời gắn bó với nghiệp trồng người (Kể cả 10 năm đội mũ đeo sao mặc áo lính, ông vẫn là thầy giáo). Trong khi với thơ, dù đã làm thơ từ thời sinh viên, nhưng phải đến sau ngày về nghỉ hưu, ông mới thực sự dành thời gian, tâm sức nhiều cho thơ, coi thơ như bạn tâm giao, nơi để ông sẻ chia, giải bày tâm sự. Vì thế và nhờ thế mà những ngày tháng 10 năm 2012 này, ông có “Khoảng Lặng” gửi bạn đọc.”

Và trên trang Web Violet của mình, cô giáo Trần Thị Thúy Nga đã dành rất nhiều tình cảm cho thơ Hoàng Lập qua bài viết sau đây:

THƠ TÌNH HOÀNG LẬP BÉN DUYÊN MÌNH NHƯ VẬY ĐÓ
Trần Thị Thúy Nga

Hôm nay mình định viết về một người. Người này đến với mình cũng tình cờ thôi. Cái tình cờ làm cho trái tim đa cảm của mình rung động và mình viết. Mình viết những dòng ngu ngơ về những bài thơ của người được người khen là "Lời bình".
 

Trần Thị Thúy Nga
Thực ra mình chưa bao giờ có ý thức bình nghiêm túc một bài thơ. Mình chỉ để cho cảm xúc của mình thăng hoa cùng những bài thơ của bạn thôi. Vậy mà những lúc tâm hồn mình nông nỗi, mình lại tìm đến những bài thơ ấy và chính những bài thơ ấy, như một người tình si, an ủi trái tim mình. Mình thích hai ngôi nhà của hai người đàn ông đa tình và lãng mạn. Bởi mỗi khi mình tìm đến với họ, mình như thấy họ đang dùng cái si tình ấy an ủi mình. Những chàng trai ấy đang viết cho nàng thơ của họ, vậy mà mình cứ hóa thân vào đối tượng, để rồi thấy vấn vương. (Vấn vương là vấn vương cái anh chàng chủ thể trữ tình thôi à nha!)

Một lần mình buồn lắm! Buồn vì cái gì thì bi chừ quên mất rồi (Nhớ cho mà chết luôn à!) vậy là mình lạc vào một Blog bắt gặp bài thơ này:

LỬA CỦI NGHIẾN.

Lửa bén nhanh bởi củi tạp chẻ mỏng
Em đừng thở than: sao bếp lắm tàn?
Giấu lửa vào trong, nghiến chờ tay chọn
Lửa lụi rồi, bếp vẫn bỏng vã than.

Thơ sâu quá! Ý tứ, lời lẽ như nói hộ lòng mình. Vậy là mình để lại vài dòng tâm sự:

Tự nhiên bắt gặp một bài thơ đầy suy ngẫm. Củi chẻ nhỏ  tạp) thì lửa bén nhanh. Lửa bén nhanh thì bếp mau tàn. Cái chân lí giản đơn chỉ những người dùng bếp củi mới biết được ấy lại là chân lí của cuộc đời. Chân lí của tình người. Cái gì dễ dãi quá cũng không bền lâu được. Cũng như tình yêu vậy. "Em đừng thở than: sao bếp  lắm tàn?/ Dấu lửa vào trong, nghiến chờ tay chọn". Minh không hiểu nghĩa của từ nghiến này lắm. Không hiểu nghiến là sự nén lòng hay còn còn có nghĩa nào khác nữa. Nhưng nếu hiểu theo nghĩa đen thì sự chờ đợi để nhen những thanh củi lớn, để ấm mãi khi lửa đã  tắt mà bếp tro vẫn còn than hồng thì nghiến ở đây là nỗi chờ đợi, sự nén lòng. Nén lòng lại em ạ! Để tìm cho mình một bếp ấm lòng. Đừng vội tìm hơi ấm lửa rơm. Như một lời tâm sự, một kinh nghiệm sống của những người từng trải. Bài thơ đã cho ta một bài học về cách nhìn người, cách nhìn cuộc đời. Đáng trân trọng biết bao.

Vậy là  mình nhận được  tin nhắn để lại của tác giả:

Cảm ơn bạn đã cho từ "nghiến" một nghĩa bóng thật hay. (Nghiến = nén lòng). Anh nén lòng dấu lửa tình yêu vào tim, chờ em nhận ra sức nóng trong anh để chọn anh, như chọn củi cây nghiến (1 loại thiết mộc) để giữ lửa đượm cho bếp của mình.
    Mình bén duyên với thơ Hoàng Lập từ đấy. Mình sục sạo khắp nhà người ta để tìm "trầm" và lại bắt gặp một bài thơ nữa. Mình nói bắt gặp là vì trong muôn vàn bài thơ của người mình chỉ chọn một bài  đăng trong Website vì lúc ấy vào mùa hè:

BẮT ĐƯỢC MÙA HÈ:

Sân trường nhặt một tiếng ve
Thế là bắt được mùa hè ai rơi ?
Phượng sao cháy thế phượng ơi
Đốt trời xanh của  lòng  tôi  bây  giờ
Áo dài nghiêng dáng thẫn thờ
Màu  trinh nguyên ấy có chờ đợi  tôi ?
Tiếng ve đành  thả lên trời
Giữ lại đốm phượng bồi hồi trong tay.

                                      Vào hè 2012

Vậy là ngứa ngáy chân tay mình gõ tiếp:
Không hiểu sao cứ mỗi lần đọc thơ của người thầy giáo ấy mình lại rất đồng cảm. Đã về hưu lâu thế mà bác vẫn còn viết được những vần thơ thật giàu cảm xúc như vậy về tuổi học trò, về hoa phượng, mình thật phục.

"Sân trường nhặt một tiếng ve
Thế là bắt được mùa hè ai rơi?"

Cũng tiếng ve, cũng màu phượng đỏ, cũng thoáng áo dài nhưng qua cách diễn đạt của bác lại không hề theo một khuôn mẫu nào cả. Ở câu thơ đầu, người đọc bắt gặp cách sử dụng thật tài của tác giả. “Nhặt một tiếng ve". Một tiếng ve chứ có phải một bông hoa phượng đâu mà nhặt được nhỉ? Sự chuyển đổi cảm giác làm cho cái vật tưởng chừng vô hình trở nên hữu hình hơn;  cái âm thanh của mùa hạ tự nhiên trở nên có thể cầm nắm được. Ai hơi đâu đi làm cái việc thẩn thơ ấy? Chỉ có "áo trắng" thôi. Nhặt một tiếng ve là "bắt được mùa hè đánh rơi" Mùa hè đánh rơi "tiếng ve". Hay thật.

Lại bắt gặp hình ảnh "phượng cháy" thân quen, nhưng câu bát thì lại rất mới, rất lạ tạo ra sự đối lập giữa hai gam màu tưởng chừng tương phản:

"Đốt trời xanh của lòng tôi bây giờ"

Phượng đốt lòng tôi, hay nói như Xuân Diệu: "Sắc đỏ rủa màu xanh". Câu thơ tả mà lại rất gợi cảm. Tả mà bày tỏ được sự xao xuyến bồi hồi của chủ thể trữ tình khi mùa hè đến.

Vậy mà tình cờ thế nào lại bị phát hiện vì những lời có cánh ấy mình đã giấu kĩ bên Website của mình mà vẫn bị tìm ra. Thế là mối tình giữa thi sĩ và người "hăm dọa"  bắt đầu. (Dùng dùng từ mối tình cho nó kêu tí chứ thực ra là tình  thầy- trò thôi!).
Bẵng đi một thời gian "dan díu" vì thơ, bỗng một hôm lạc vào bắt gặp bài "Giá đừng " của thi sĩ:

Cũng là chỉ gọi: Anh ơi !
Mà sao tôi thấy bồi hồi trong tim
Cũng  là chỉ ánh mắt nhìn
Mà sao tôi thấy muôn nghìn sao rơi
Cũng là chỉ  nụ nhoẻn tươi
Mà sao tôi thấy đất trời đảo nghiêng
Nụ hôn chưa nở  môi mềm
Mà sao tôi  thấy  êm đềm dành tôi.
Tiếng yêu chưa thốt  ra  lời
Mà sao tôi thấy cuộc đời lâng lâng
Những tưởng đã tắt lửa lòng
Mà sao bùng Hỏa Diệm Sơn thế này...
Giá đừng mơ  giữa  ban  ngày
Giá đừng tự chuốc mình say...giá đừng !

Vậy là không hiểu sao mình làm được bài thơ. Làm bài thơ này không phải mình nhớ nhà thơ của mình đâu nha! Mình đang nhớ người yêu của mình đấy, thế nhưng chính thơ của người  đã tạo cảm xúc cho mình viết:

Đừng nói với em hai tiếng giá như!
Chếnh choáng men say
Chếnh choáng men tình
Vàng rực đồi Langbiang, dã quỳ có làm anh chếnh choáng?
Đêm định mệnh, anh say
Vờ ngủ quên trên mịn trần đôi tay

Đừng bao giờ nói với em rằng:
Giá như mình còn gặp lại
Bởi sau cơn say, là những ngày rất tỉnh
Anh sẽ chẳng bao giờ mê mãi mãi vì say

Đừng nói với em hai tiếng : giá như
Bởi ta biết những gì mình nhận được
Cho là cho, hạnh phúc đâu có mất  ?
Cái nhận về, anh có giống em không?

Em vẫn thích anh say, say tí cay nồng
Thích chếnh choáng chút hương men tình ái
Say cứ say  nhưng ngày mai tỉnh lại
Anh lại là anh và  đừng bao giờ nói: giá như ...

 Với lời đề tặng : Tặng bác Hoàng Lập. Chính bác đã gợi tứ cho cháu làm bài thơ này. Vậy là mấy ngày sau, mình đón đọc được bài: Nồng nàn LangBiang:

Đã từng một đêm Lang Biang
Mụ mị rượu với nồng nàn Cao nguyên
Ngật ngà nhịp nhún cồng chiêng
Ơ kìa ! Lửa múa mắt nghiêng bập bùng.

Em đừng lắc suối tóc hông
Lỡ một nhánh mát xoà vòng tay  tôi
Miệng thơm, thơm cả lời mời
Chập chờn ngà ngọc khoé môi em cười.

Ơ kìa ! Hình  như  mặt  trời
Dấu bỏng ngưc áo đốt tôi cháy lòng
Cong mềm cần lựa xoay vòng
Đỡ tay khắc khoải níu mong lượt kề.

Ơ kìa ! Đừng bảo tôi mê
Nàng H’Biang rõ vừa về cạnh tôi.

Với lời của người biên tập: Là bài thơ viết lâu rồi nhưng chính cái tên Langbiang của Blog mình gợi bác nhớ lại và đem ra chỉnh sửa. Bài thơ khá nồng nàn. Mình chọc bác một câu: 

Ơ kìa ! Hình như mặt trời
Dấu bỏng ngưc áo đốt tôi cháy lòng
Chết mấy chàng luôn. Lại một người nữa bị đường cong hớp hồn. Cười. 

Mình chọc cái tranh minh họa trong bài viết của bác và cái lời bình của bác cho bài viết " Đùa cùng Bà Chúa thơ Nôm" của mình.
  
Mình nói là mỗi khi buồn mình thường tìm đến với thơ, để cho nhưng chàng trai si tình ấy an ủi mình. Và chính Thơ  Hoàng Lập ( Xin được gọi tên anh như một chàng trai vì sự trẻ trung và sâu sắc, lãng mạn mà chân tình) đã an ủi mình trong những lúc mình thấy "Mất chân trời"

Mất chân trời
Trời tuy cao nhưng vẫn có chân trời
Vẫn có nơi Tiên - Người gặp gỡ
Bụt sẽ lau khô nước mắt đau khổ
Cứ gục vai anh mà thổn thức con tim .

Chẳng cần đâu mò đáy giếng trăng in
Cứ thả gầu vào anh mà múc lên vằng vặc
Bạch Tuyết đợi trăm năm mới thức giấc
Anh xin một ngày làm Hoàng Tử cho em.

Anh luôn tin có chỗ Người gặp Tiên
Nên suốt đời lang thang tìm kiếm
Một ngày nào , ai cùng em âu yếm
Là lúc anh  biết mình  mất chân trời .

             Vậy là mình viết:
Lại một bài thơ chứa đầy tâm trạng. Không hiểu sao tất cả những hình ảnh thơ lại như rất gần gũi với mình. Nơi chân trời. Mình vẫn thường nghĩ đến cái chân trời ấy. Nơi Nha Rúi và Tầm Giang gặp nhau. Nơi Từ Thức gặp Tiên, để rồi vẫn vơ đi tìm mãi. Đọc thơ của Bác Hoàng Lập mình lại bắt gặp một người lớn tuổi, cũng vẫn vơ đi tìm cái chân trời xa lắc ấy

Trời tuy cao nhưng vẫn có chân trời
Vẫn có nơi Tiên-Người gặp gỡ
Bụt sẽ lau khô nước mắt đau khổ
Cứ gục vai anh mà thổn thức con tim

 Liệu có cái nơi Tiên người gặp gỡ ấy chăng? Có một bờ vai để cho ta tựa khi ta cần? Hay chỉ là " Mò trăng đáy giếng". Lòng giếng sâu hay lòng giếng cạn? Ta đã nói với người " Em tưởng giếng nước sâu, em nối sợi gàu dài...". Sao bài thơ giống như viết cho mình thế . Tất cả những gì Bác nghĩ sao thấy gần gũi với mình quá. Mình cũng nghĩ đến những điều đấy nhưng không thể viết ra được như Bác thôi.

Thơ đến với mình như vậy đó. Mình yêu những chàng trai si tình trong những bài thơ ấy. Mong là ngoài đời thực các chàng trai ấy vẫn lãng mạn, tình si để  cho một nửa của mình không bao giờ phải buồn khổ. (Ý quên... ngoài đời thực thì thầy giáo hưu ấy vẫn rất mực tình chung chứ!)

Trần Thị Thúy Nga
http://thuyngadx.violet.vn/
READ MORE - KHOẢNG LẶNG - Tập thơ đầu tay của Hoàng Lập