Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 10, 2025

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Con hẽm nhỏ yêu thương / Vững lòng bước qua nỗi buồn vui / Chia xa / Một chút thôi em, ừ một chút....

 

Nhà thơ Lê Thanh Hủng

Con hẽm nhỏ yêu thương


Có một bữa em về qua phố

Dung dăng chiều, ngang tuổi năm mươi

Điều gì đó, giờ đây hé lộ

Nhẹ nhàng rơi, trong vắt tiếng cười


Con hẽm nhỏ, người đông phố chật

Vẫn hồn nhiên, nhịp sống phô bày

Bóng nắng dội, đưa chiều váng vất

Nuối tiếc đêm nồng ấm bàn tay


Chuyện cũ bên người, giờ cũng cũ

Ngày xưa còn đó những con đường

Bầy chim sẻ có còn an trú 

Mái phố mờ ký ức lưu hương 


Con hẽm nhỏ vàng tươi chóp nắng

Xôn xao người, quen ít lạ nhiều

Tiếng rao hàng oằn vai trĩu nặng

Chen lấn lung chiều nắng đăm chiêu


Chợt thoáng buồn, vương lưng đáy mắt

Những cuộc người sao mãi long đong

Bao nhiêu năm giữa lòng phố chật

Vẫn an nhiên óng biếc, tươi hồng…



Vững lòng bước qua nỗi buồn vui


Chính nỗi buồn đã gắn kết chúng ta

Khi niềm vui sẽ thể hiện ở mỗi người mỗi khác

Nghe đâu đó nỗi đời nhuôm nhuốm bạc

Lại cháy lòng trong cay đắng xót xa

Tri thức càng cao thì hoài nghi càng nhiều

Bởi lẽ thường tình, niềm tin không phải tự nhiên mà có

Dù có cái ẩn sâu, cái còn đang buông bỏ 

Năm tháng đã hoen mờ, biết còn lại bao nhiêu?


Thì cũng vững vàng trên đôi chân của mình

Và tin tưởng sẽ không bao giờ ngã

Trên trăm con đường quen, nghìn vết mờ xa lạ

Kẻ nhớ, người quên đang ra sức biện minh

Cũng thường thôi, mọi chuyện ở đời

Đã không muốn thì tìm lý do, khi đã muốn thì phải tìm cách

Ta như dòng sông không tự mình làm sạch

Vì lỡ ôm vào lòng, trăm thứ trời ơi!


Bình thản chiều trong mênh mông

Hướng đến tương lai để không hối hận gì quá khứ

Cuộc sống đã đổi thay sao vẫn còn dền dứ

Hảo vọng lềnh bềnh trôi qua mười bến sông

Sự lựa chọn đã quyết định ta là ai

Son sắt một niềm tin, ngày mai đang để ngỏ

Mặc kệ những người thả lời thề bay trong gió

Bước qua nỗi buồn vui, trong nắng mới đan cài…



Chia xa


Hoang mang đêm 

Đôi mắt võ vàng
Em bối rối 

Trong lời từ giã
Không lẽ 

Mình trở thành xa lạ?
Gió đông về 

Miết mỏng miên man

Rộn đường xa 

Tím buổi hoang chiều 

Mây lang thang 

Nỗi buồn rũ kiệt

Không lời hẹn 

Chắc gì vĩnh quyết

Rớt bên đời 

Một chấm quạnh hiu



Một chút thôi em, ừ một chút


Cõi trăm năm sâu thẳm những bến đời

Còn nguyên đó, một ân tình giao đãi


Đổ xuống đời nhau từng giọt nhớ buông lơi

Năm tháng cũ có bao giờ trở lại

Mà nắng hoàng hôn cứ tím biếc gọi mời…



Treo đắm đuối tiếng lòng trong nỗi nhớ


Hoàng hôn rơi từng giọt khơi khơi

Biết dĩ vãng mình không duyên nợ


Chiều hoang mang trong tâm tưởng rối bời

Sao trúc trắc, một ân tình cơ nhỡ

Bao năm rồi vẫn vang vọng người ơi!



Bao nhiêu thứ chuyện ở trên đời


Có những cái chúng ta đã chưa từng biết

Hình như chúng cũng phải nằm trong cái mà mình đã biết


Nếu không, thì chỉ là một khoảng mờ trống rỗng em ơi!

Cho nên dù có bao nhiêu ngoa ngôn xảo ngữ

Cũng chìm trôi trong dòng chảy cuộc đời


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Con hẽm nhỏ yêu thương / Vững lòng bước qua nỗi buồn vui / Chia xa / Một chút thôi em, ừ một chút....

Wednesday, April 9, 2025

YÊU NHAU TỪ THỜI TRUNG HỌC - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

 




YÊU NHAU TỪ THỜI TRUNG HỌC


Trước mắt tôi là hình ảnh chị Vân Anh, một người phụ nữ đẹp, thành đạt. Chị vừa bước vào tuổi ngũ thập, dáng người nữ tính, nhanh nhẹn hoạt bát, đôi mắt đẹp toát lên vẻ thông minh, điềm đạm. Chị là người mẹ đơn thân, nuôi con từ khi 25 tuổi đến bây giờ. Các con của chị đã trưởng thành, các cháu cũng đã trên dưới tam thập rồi! 

Chị vẫn sống vui vẻ bên các con mặc dù không ít người yêu thương nhưng chị đều từ khước. Chị muốn bù đắp cho các con khi thiếu ba nên chị không đành lòng đi bước nữa, chị sợ các con khổ. 

Câu chuyện trở về thời học phổ thông trung học, anh và chị cùng học chung lớp, chị học giỏi, nhưng sau khi vướng vào chuyện yêu đương, bỗng nhiên lực học sút hẳn. Chị nheo mắt cười tinh nghịch bảo:

- Chị “mê trai” hơi bị sớm!

Học xong cấp ba, hai người đi qua Đức theo diện xuất khẩu lao động. Qua bên đó hai người kết hôn, sống cùng nhau và bước vào làm làm ăn thuận lợi lắm! Lúc còn ở Đức, bạn bè bên đó đã gọi anh chị là “đại gia” rồi, có nghĩa là anh chị làm ăn phất lên như diều gặp gió, buôn bán thành công ngoài sức tưởng tượng ban đầu của hai vợ chồng. Thế rồi bức tường Bức tường Berlin sụp đổ, bạn bè cùng đi với anh chị đa số ở lại làm ăn rồi thành công dân Đức cho đến ngày nay. Còn anh thì lại muốn về nước. Chị bảo mặc dù công việc đang làm ăn thuận lợi. Vậy mà vì chị yêu anh quá nên nghe anh nói một câu về là về liền à. Không suy nghĩ gì cả. Mặc dù con của chị đang học phổ thông bên Đức, cháu học giỏi. Người ta tốn bao tiền cho con đi du học, mình đang ở ngay đó rồi lại trào về! 

Thế rồi gia đình anh chị hồi hương, tiếp tục ổn định và làm ăn cũng thuận lợi, xếp vào hàng khá giả thời bấy giờ. Gia đình anh chị đang sống hạnh phúc. Sau khi chị sinh đứa con thứ hai (vào lúc 25 tuổi) chị phát hiện ra ở anh có chút gì khang khác. Anh có vẻ sửa soạn áo quần bảnh bao hơn, rồi còn dùng dầu thơm (nước hoa) nữa, Tính anh hồi nào tới giờ sống giản dị, chưa có khi nào xức dầu thơm mà nay cứ mỗi lần ra khỏi nhà là áo quần láng cóng, lại còn thoang thoảng mùi nước hoa. Chị sinh nghi từ đó. Thời gian anh ở nhà cũng ít dần đi, khi nào đi làm về cũng muộn, và thường xuyên nói là đi công tác xa. 

Chị quyết định phải theo dõi để tìm ra nguyên nhân. Trong thâm tâm chị không bao giờ nghĩ là anh sẽ ngoại tình. Vì hai người yêu nhau từ thuở còn là học sinh Phổ thông trung học mà. Rồi lại cùng nhau đi nước ngoài, cùng nhau làm ăn rồi trở về nước gắn bó đồng hành cùng nhau. 

Đêm đó vào lúc 12 h anh đã ngủ say, chị bắt đầu thức mò mật khẩu từ số điện thoại, mò hết dãy số này sang dãy số khác đến 3 h sáng thì chị mở được điện thoại của anh. Chị đọc được tin nhắn anh nhắn cho cô bạn thân của chị rằng:

-Cảm ơn em đã cho anh những ngày vui vẻ!

Rồi chị lướt lên một loạt tin nhắn hai người nhắn cho nhau yêu thương nghe mùi mẫn, ướt rượt. Chị điếng hồn, không tin vào mắt mình nữa!

Chị bàng hoàng, tưởng như tim mình vụn vỡ, trời đất như sập xuống. Nỗi đau lớn chưa từng có xuất hiện quá đột ngột, bóp nghẹt trái tim chị. Chị nghĩ sao lại như vậy? Sau ngần ấy năm chung sống, đồng cam cộng khổ, yêu nhau từ thuở học trò đến nay không ngờ bị chồng phản bội. Chồng ngoại tình đã là đau lắm rồi. Đau hơn nữa là với cô bạn thân. Cô bạn này cùng với anh và chị là ba người ngày xưa học chung một lớp. Nay cô ấy làm chung cơ quan với anh. Chị cũng tin tưởng cô bạn này lắm. Mà sao cả hai người hùa với nhau cùng nhau phản bội lại lòng yêu thương, tin tưởng của chị?

Chị giữ im lặng, chịu đựng và tiếp tục theo dõi. Một hôm chị quyết định phải làm một điều gì đó,…rồi chị gọi điện nhờ bà ngoại qua giữ cháu.

Chị nói: 

-Mẹ qua nhà giữ cháu giùm con đi công chuyện một chút!

Chị qua nhà người quen trong xóm mượn chiếc xe máy cùi bắp, mượn áo quần người ta mặc cho lạ, hóa trang, mặt mày bít kín, kính râm to bản,… để anh khỏi nhận ra! Rồi chị đến gần cổng cơ quan anh kiếm một góc kín đáo quan sát. Đợi đến giờ tan sở, thấy anh bước từ cơ quan ra, tiếp đến thấy cô bạn thân của chị cũng bước ra, anh quàng vai ôm cô bạn vào lòng. Chị thấy trời đất như sụp đổ ngay trước mắt mình! 

Đau lắm! Ai xé lòng mình tan nát thế này! Thôi thế là hết! Chị gục mặt xuống ghi đông một thoáng rồi định thần. Lý trí mách bảo mình phải làm gì! Chị tiếp tục nhìn về phía họ.

Anh mở khóa xe ô tô cho cô bạn bước lên xe rồi cùng nhau lên xe hướng ngoại ô thẳng tiến! Chị bám theo, anh lái ô tô, còn chị đi xe máy cà tàng, anh chạy nhanh, chị cũng phải chạy nhanh cho kịp, chị bảo lúc đó mình phóng xe bạt mạng, đúng là tay lái lụa. Gần 30 năm bây giờ ngồi nghĩ lại chị vẫn khiếp. Không hiểu sao lấy đâu ra nội lực mà đuổi theo anh được như vậy, nhỡ có bề gì để hai đứa con lại ai lo?

Ra ngoại ô thành phố, anh rẽ vào một khách sạn nhỏ, yên tĩnh, xa trung tâm. Chị đứng nhìn theo thấy họ ôm nhau bước vào phòng. Chị lập tức gọi điện cho thằng em họ đang ở Long An. Nhắn địa chỉ và nói như ra lệnh:

Mày lên thành phố gấp gấp cho chị! Địa chỉ đây! 

Cậu em cũng lái xe chạy như bay đến chỗ chị đang đứng đợi!

Chị bảo:

- Hai chị em mình đóng vai tình nhân vào khách sạn thuê phòng. 

Tới phòng hai người mình gõ cửa bảo là “đưa nước”. Khi cửa mở là ập vào ngay, em lập tức ôm anh ta cho chị. Việc còn lại để chị xử lý!

Khách sạn ngoại ô cũng vắng vẻ nên cũng dễ tìm phòng, chỉ có hai phòng được thuê là phòng anh và cô bạn và phòng chị và thằng em thuê.

Tới phòng anh gõ cửa, chị ập vào thấy rõ hai người, mặt mày tái mét. Cậu em xông đến ôm cứng ngắc ông anh rể. Còn chị lao vào đánh anh cho hả giận. Vừa đánh vừa mắng!

Rồi chị quay sang bớp cô bạn thân 2 bạt tai:

-Mày hết người rồi à! Sao ưa ai không ưa lại đi giật chồng tao!

Rồi chị lại quay lại tiếp tục đánh anh:

Chị rít lên:

-Anh ngoại tình lại nhằm ngay vào cô bạn thân của tôi là sao? Thế giới này hết người rồi à! Hai vợ chồng cùng nhau đi từ Á sang Âu rồi cùng nhau làm ăn sinh con, hồi hương,…biết bao gắn bó! Tôi yêu anh hết lòng tấm chân tình của tôi vậy mà anh nỡ lòng nào phản bội tôi thế à! Anh có còn xứng đáng là cha của con tôi không?

Chị kể: “Chị đánh đòn anh là nhiều chứ cô kia chỉ cảnh cáo hai bạt tai là đủ!”. 

Chị nói: “Nguyên nhân là do thằng chồng mình thôi! Chẳng lẽ cô kia ve vãn chồng mình, nếu mà gặp người đàn ông đàng hoàng đứng đắn, không lẽ cô kia đè chồng mình ra mà hiếp à! Nên thôi hai người đàn bà không nên đánh nhau vì một thằng đàn ông chẳng ra gì!”

Sau lần ấy về thì chị đưa đơn ly hôn! Anh thì rối rít xin lỗi, hứa sửa chữa này nọ, cắt đứt cô kia,…gia đình hai bên nội ngoại cũng nói vun vô:

-Tha thứ cho nó một lần đi con!

Nhưng lòng chị đã quyết. Ngoại tình một lần, không chắc sẽ ngoại tình lần thứ hai ,..và lần thứ n. Nên thôi chị dừng lại ở đây để bước ra khỏi nỗi đau giằng xé này! 

Mặc dù chị vẫn rất yêu anh, nhưng lòng tin đã hết. Chị bảo rằng “chị muốn tắt giông bão, lòng chị xứng đáng được bình yên. Để lo làm ăn, toàn tâm toàn ý lo cho con. Còn có chồng mà không thể tin tưởng nữa thì suốt ngày vừa lo làm ăn nuôi con, vừa lo canh chừng chồng thì khổ quá!”

Rồi anh chị ra tòa! Hồi trước khi kết hôn! Chị đưa ra một điều kiện:

-Sau này một trong hai người, ai phản bội thì phải ra đi tay trắng. Để lại toàn bộ nhà cửa , xe cộ, của cải lại cho người còn lại nuôi con. Bất kể là vợ hay chồng! Anh cũng đã ký thỏa thuận. Anh nghĩ bụng là cứ ký chứ đang yêu nhau, ai mà nghĩ đến có ngày phản bội.

Giấy trắng mực đen. Ra tòa phân xử, anh ra đi tay trắng, còn hai đứa con và của cải để lại cho ba mẹ con.

Nhưng rồi chị cũng cho anh ít tiền đủ cất một căn nhà nhỏ, anh sống một mình.

Ba mươi năm đã trôi qua, các con chị đã học hành trưởng thành và có công ăn việc làm ổn định. Chị vẫn sống đơn thân, không bước đi bước nữa, bạn bè bảo chị hi sinh nhiều quá nhưng chị bảo chị vậy cũng hạnh phúc bên các con rồi. Có bạn bè, tri kỷ thỉnh thoảng cà phê nói chuyện cho vui thôi chứ chị không có ràng buộc với ai cả!

Còn về phía anh thì sau lần ấy anh cũng không tới với cô bạn kia. Hai người cũng ai đi đường nấy và anh vẫn sống một mình. Các con cũng thương anh. Chị giáo dục con vẫn yêu quý kính trọng ba, dù việc của người lớn là ba mẹ đã hết duyên nợ với nhau rồi nhưng ba vẫn là ba của các con!

Chị vẫn cho anh thỉnh thoảng ghé thăm con, có tiệc tùng gì cũng đi nhà hàng ăn uống cùng các con cho con vui. Đôi khi cả nhà bốn người cũng đi du lịch, vào khách sạn thuê một phòng 4 giường, hai ông bà hai giường, hai đứa con nằm hai giường ở giữa. Anh chị nói chuyện với nhau như bạn bè vậy thôi. Nội ngoại và các con vẫn muốn hai anh chị về lại với nhau nhưng chị không thể!

Chị bảo: “Lòng chị đã khép!”


Saigon ngày 5/4/2025.

Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com

(Hình minh họa từ internet.)




READ MORE - YÊU NHAU TỪ THỜI TRUNG HỌC - Truyện ngắn Hoàng Thị Bích Hà

Tuesday, April 8, 2025

Thơ Lê Minh Hiền & Jen's translation – TỪ NHỎ

 


Thơ Lê Minh Hiền, & Jen's translation


Lê Minh Hiền 

TỪ NHỎ 


Từ Nhỏ là xuân vui

nôn nao chiều cuối năm

sáng mai khoe áo mới

mình đi chùa nghe không!

 

Từ Nhỏ là hạ buồn

tím cả một con đường

man mác từng cánh phượng

đi nhặt về nghe không!

 

Từ Nhỏ là thu ngoan

lá rơi đầy công viên

tóc nhỏ màu rất lạ

cho hồn ta trẻ con!

 

Từ Nhỏ là sầu đông

những cơn mưa rất quen

qua phố chiều se lạnh

nhìn nhỏ, ta ngỡ ngàng!

 

Từ Nhỏ là xuân vui

Từ Nhỏ là hạ buồn

Từ Nhỏ là thu ngoan

Từ Nhỏ là sầu đông

 

Vắng Nhỏ từ dạo ấy

có còn, ơi bốn mùa!

ta ngồi đây thơ thẩn

tiếng Nhỏ cười như mưa

Santa Ana, Little Saigon California 

 

MY LITTLE LOVER WAS... 


Translated by Jen


My little lover was the happy spring

as the end of the year approached, she felt both anxious and excited

she was going to wear a new dress the next morning

and we would go to the temple together!

 

My little lover was the sad summer

the whole street in front of her school was lined with purple

Jacaranda blooms with romantic purple flowers

we gathered them up!

 

My little lover was the very beautiful  autumn

fallen leaves  filled the park

my little lover dyed her hair a very strange color

to revert my soul to my youth

 

My little lover was the  warm winter

the rains was very familiar

blowing through the chilly afternoon of the city

looking at my little lover, I was amazed

 

My little lover was the happy spring

My little lover was the sad summer

My little lover was the very beautiful autumn

My little lover was the warm winter

 

I miss my little lover very much since we broke up

however, there are still the four seasons

I sit here and reminiscing

of the girl whose laugh sounded like falling rain


(Translated into English by Jen Phuong-Phuong Le.)


 


READ MORE - Thơ Lê Minh Hiền & Jen's translation – TỪ NHỎ

Sunday, April 6, 2025

Chùm ảnh HOA PHONG LỮ MÀU ĐỎ NHẠT - Thanh Sương Lê












 

READ MORE - Chùm ảnh HOA PHONG LỮ MÀU ĐỎ NHẠT - Thanh Sương Lê

THÁNG TƯ EM CÓ BUỒN – Thơ Le Nguyen Thu

 




Le Nguyen Thu

THÁNG TƯ EM CÓ BUỒN 


Tháng Tư nắng hiền như con gái
nắng vừa chín tới nắng như em
nhìn em từ giữa hai thế kỷ
tự mắt nhìn môi tóc lại xanh
 .
Tháng Tư  mưa xa hè gần lắm
nắng vàng mát ngọt nắng như em 
bên em năm ngón tay khẽ thức
nhẹ vuốt tóc dài nghịch môi non
 .
Tháng Tư buổi sáng không sương mù
trưa buồn chưa đủ giấc chiêm bao
buổi chiều đến chậm trời quên tắt
cho đêm rất dài chuyện rất quen
 .
Tháng Tư xuống Bolsa* đi chợ trời
xuề xòa mặc ngôn ngữ bất đồng 
chợt nghe em cười nơi xứ lạ 
giật mình quên bẵng chuyện tháng Tư 


(7:12pm)

Tháng 4 Stanton, California
*Đường Bolsa chạy ngang phố nhỏ Little Saigon in S. California.


Le Nguyen Thu

lenguyenthu94@gmail.com


READ MORE - THÁNG TƯ EM CÓ BUỒN – Thơ Le Nguyen Thu

PHỐ THIU, CHUA – Thơ Lê Phước Sinh


  


Người đàn bà gãi ngứa
trở bộ.
Điếu thuốc lập lòe như ma trơi
ngáp
chờ khách.
 
Nhạc bù lu bù loa chập chờn
chảy dãi
gỡ ghèn con mắt.
 
Cây cầu vượt nhe hàm răng
nghịch ngợm
Ngày mai treo bandroll chạy mừng
Biến đổi khí hậu.
 
                              Lê Phước Sinh

READ MORE - PHỐ THIU, CHUA – Thơ Lê Phước Sinh

ĐẤT MẸ - Thơ Lê Kim Thượng


   


Đất Mẹ 1 – 2
 
1.
“ Đừng về… Người ở… Người ơi…”
Câu dân ca cũ muôn đời vẫn xanh
Lời quê theo gió dỗ dành
Đong đưa cánh võng, ru anh vào đời
Bồng bềnh, lãng đãng mây trôi
Dậy mùi hương đất, gió xuôi ngọt lành
Cánh diều no gió chòng chành
Đàn bò gặm cỏ, đồng xanh tươi màu
Đôi bờ xanh ngắt ngàn dâu
Con sông phơi ngực, ngực bầu tinh khôi
Gió đưa, bèo dạt nổi trôi
Có con én nhỏ giữa trời bay ngang…
Nắng mưa quản mấy gian nan
Mồ hôi rơi xuống, lúa vàng đầy sân
Mưa chiều, nắng sớm tảo tần
Lời ru Đất Mẹ, bâng khuâng tiếng đàn
Rượu quê uống cạn lại tràn
Mù say, say giữa mênh mang đất trời
Thương nhau chín bỏ làm mười
Giữ niềm vui giữa cuộc đời đảo điên…
 
2.
Hoàng hôn xuống tím con thuyền
Quá giang lữ khách về miền lãng quên
Rời xa bến nước buồn tênh
Dòng sông im vắng, tuổi tên quên rồi
Đường xưa lạnh dấu chân người
Chờ người viễn xứ, chân trời về quê
Trăm năm một cõi đi về
Người trăm măm vẫn bộn bề chênh chông
Vọng Phu đá núi trông chồng
Lưng còng dáng Mẹ ngóng trông con về
Nắng chiều ngã bóng triền đê
Lũy tre xanh mướt, não nề nhớ con…
Người đi xa xứ thiệt hơn
Phố đông, đông cả cô đơn riêng mình
Cuộc đời ảo mộng, phù sinh
Có – Không, Còn – Mất, nhục vinh, thăng trầm…
Thắp nhang Mẹ ấm ngày Rằm
Nhạt nhòa hương khói, xa xăm hiền hòa
Thật lòng chỉ có Mẹ - Cha
Trả bao hiếu thảo mới là đủ đây?...
 
                               Nha Trang, tháng 04. 2025
                                       Lê Kim Thượng

READ MORE - ĐẤT MẸ - Thơ Lê Kim Thượng

Friday, April 4, 2025

BỤI THỀM GÓT HOA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

Tranh: Đặng Văn Cẩn


HUỲNH LIỄU NGẠN

BỤI THỀM GÓT HOA

đưa tay đụng sợi tóc chiều
mới hay lòng cũng ít nhiều nhớ thương
đời như giấc mộng hoang đường
cứ tan chảy giữa dặm trường mù không

đưa tay bứt sợi chỉ hồng
cho số mệnh được bồng bềnh dặm khơi
về đâu lạc một kiếp người
để thành mây trắng tung trời mà bay

đưa tay buột ngọn cỏ dày
chợt thương lá cuộn vai gầy héo khô
nữa mai lỡ bước sông hồ
hóa thân giữa chốn xô bô mà đi

đưa tay giú tiếng thầm thì
để còn nghe được sầu bi cuộc đời
rồi làm bọt sóng chơi vơi
cho thân xác được thảnh thơi sở cầu

đưa tay vét cạn giọt sầu
thả lên cao để hóa màu với cây
vô thường chỉ một đám mây
mà trông theo lại lắc lay cả đời

đưa tay thả nắng về trời
mùi hương trên áo đem phơi giữa ngày
hẹn hò với những cơn say
rồi vương vấn sợi tóc bay qua mùa

đưa tay vớt bóng trăng lùa
mới hay trăng cũng đã hùa theo đêm
qua sông thả hết nỗi niềm
để không mắc nợ bụi thềm gót hoa.

28.3.2025
HUỲNH LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com
READ MORE - BỤI THỀM GÓT HOA - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

ĐÀ LẠT PHỐ NÚI - Thơ: Hồng Thúy - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ: Hà Thanh - Hòa âm: Đỗ Hải - YouTube

READ MORE - ĐÀ LẠT PHỐ NÚI - Thơ: Hồng Thúy - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ: Hà Thanh - Hòa âm: Đỗ Hải - YouTube

Thơ Lê Minh Hiền – MỚI ĐÓ MÀ SẮP QUA THÁNG TƯ

  


Lê Minh Hiền

MỚI ĐÓ MÀ SẮP QUA THÁNG TƯ


Mới đó mà sắp qua tháng Tư
mới đó
mới đó mà...
mới đó mà đã bao nhiêu tháng Tư,
ơi! dòng thời gian
như con nước
yên bình xô nhau trôi qua
trôi qua
trôi qua
bên dưới chân cầu nơi ta đang đứng trên cao thành cầu nhìn xuống
như dòng đời
trong ta đang trôi qua
trong một vô tình bất chợt vô tình ta đứng trên bờ đời quán trọ cõi-người-ta ta nhìn lại đời mình
trôi qua

trong bình yên ngỡ ngàng
.
Đây,
một dòng thời gian
trong khôn cùng dòng thời gian
như một dòng đời
trong khôn cùng dòng đời
trong ta
ta còn kịp chận lại
giữ lại thành bài thơ này:
một bài thơ chỉ cần viết một chữ hoa khởi đầu
một bài thơ không cần dấu chấm than
một bài thơ không cần dấu chấm lửng
vẫn vơi đầy khởi sự
vẫn vơi đầy những tiếc nuối
vẫn vơi đầy những bao nhiêu điều chưa nói ra hết trong một lần bất chợt lúc này,
tháng Tư
tháng Tư sắp về qua mà đã vời vợi xa
50 năm 


(3:47 nửa khuya về sáng ) 
Stanton, Little Saigon California April 2018 - Mar. 31st, 2025


READ MORE - Thơ Lê Minh Hiền – MỚI ĐÓ MÀ SẮP QUA THÁNG TƯ