YÊU
NHAU TỪ THỜI TRUNG HỌC
Trước
mắt tôi là hình ảnh chị Vân Anh, một người phụ nữ
đẹp, thành đạt. Chị vừa bước vào tuổi ngũ thập,
dáng người nữ tính, nhanh nhẹn hoạt bát, đôi mắt đẹp
toát lên vẻ thông minh, điềm đạm. Chị là người mẹ
đơn thân, nuôi con từ khi 25 tuổi đến bây giờ. Các con
của chị đã trưởng thành, các cháu cũng đã trên dưới
tam thập rồi!
Chị
vẫn sống vui vẻ bên các con mặc dù không ít người yêu
thương nhưng chị đều từ khước. Chị muốn bù đắp
cho các con khi thiếu ba nên chị không đành lòng đi bước
nữa, chị sợ các con khổ.
Câu
chuyện trở về thời học phổ thông trung học, anh và
chị cùng học chung lớp, chị học giỏi, nhưng sau khi
vướng vào chuyện yêu đương, bỗng nhiên lực học sút
hẳn. Chị nheo mắt cười tinh nghịch bảo:
-
Chị “mê trai” hơi bị sớm!
Học
xong cấp ba, hai người đi qua Đức theo diện xuất khẩu
lao động. Qua bên đó hai người kết hôn, sống cùng nhau
và bước vào làm làm ăn thuận lợi lắm! Lúc còn ở
Đức, bạn bè bên đó đã gọi anh chị là “đại gia”
rồi, có nghĩa là anh chị làm ăn phất lên như diều gặp
gió, buôn bán thành công ngoài sức tưởng tượng ban đầu
của hai vợ chồng. Thế rồi bức tường Bức tường
Berlin sụp đổ, bạn bè cùng đi với anh chị đa số ở
lại làm ăn rồi thành công dân Đức cho đến ngày nay.
Còn anh thì lại muốn về nước. Chị bảo mặc dù công
việc đang làm ăn thuận lợi. Vậy mà vì chị yêu anh quá
nên nghe anh nói một câu về là về liền à. Không suy
nghĩ gì cả. Mặc dù con của chị đang học phổ thông
bên Đức, cháu học giỏi. Người ta tốn bao tiền cho con
đi du học, mình đang ở ngay đó rồi lại trào về!
Thế
rồi gia đình anh chị hồi hương, tiếp tục ổn định
và làm ăn cũng thuận lợi, xếp vào hàng khá giả thời
bấy giờ. Gia đình anh chị đang sống hạnh phúc. Sau khi
chị sinh đứa con thứ hai (vào lúc 25 tuổi) chị phát
hiện ra ở anh có chút gì khang khác. Anh có vẻ sửa soạn
áo quần bảnh bao hơn, rồi còn dùng dầu thơm (nước
hoa) nữa, Tính anh hồi nào tới giờ sống giản dị, chưa
có khi nào xức dầu thơm mà nay cứ mỗi lần ra khỏi nhà
là áo quần láng cóng, lại còn thoang thoảng mùi nước
hoa. Chị sinh nghi từ đó. Thời gian anh ở nhà cũng ít
dần đi, khi nào đi làm về cũng muộn, và thường xuyên
nói là đi công tác xa.
Chị
quyết định phải theo dõi để tìm ra nguyên nhân. Trong
thâm tâm chị không bao giờ nghĩ là anh sẽ ngoại tình.
Vì hai người yêu nhau từ thuở còn là học sinh Phổ
thông trung học mà. Rồi lại cùng nhau đi nước ngoài,
cùng nhau làm ăn rồi trở về nước gắn bó đồng hành
cùng nhau.
Đêm
đó vào lúc 12 h anh đã ngủ say, chị bắt đầu thức mò
mật khẩu từ số điện thoại, mò hết dãy số này sang
dãy số khác đến 3 h sáng thì chị mở được điện
thoại của anh. Chị đọc được tin nhắn anh nhắn cho cô
bạn thân của chị rằng:
-Cảm
ơn em đã cho anh những ngày vui vẻ!
Rồi
chị lướt lên một loạt tin nhắn hai người nhắn cho
nhau yêu thương nghe mùi mẫn, ướt rượt. Chị điếng
hồn, không tin vào mắt mình nữa!
Chị
bàng hoàng, tưởng như tim mình vụn vỡ, trời đất như
sập xuống. Nỗi đau lớn chưa từng có xuất hiện quá
đột ngột, bóp nghẹt trái tim chị. Chị nghĩ sao lại
như vậy? Sau ngần ấy năm chung sống, đồng cam cộng
khổ, yêu nhau từ thuở học trò đến nay không ngờ bị
chồng phản bội. Chồng ngoại tình đã là đau lắm rồi.
Đau hơn nữa là với cô bạn thân. Cô bạn này cùng với
anh và chị là ba người ngày xưa học chung một lớp. Nay
cô ấy làm chung cơ quan với anh. Chị cũng tin tưởng cô
bạn này lắm. Mà sao cả hai người hùa với nhau cùng
nhau phản bội lại lòng yêu thương, tin tưởng của chị?
Chị
giữ im lặng, chịu đựng và tiếp tục theo dõi. Một hôm
chị quyết định phải làm một điều gì đó,…rồi chị
gọi điện nhờ bà ngoại qua giữ cháu.
Chị
nói:
-Mẹ
qua nhà giữ cháu giùm con đi công chuyện một chút!
Chị
qua nhà người quen trong xóm mượn chiếc xe máy cùi bắp,
mượn áo quần người ta mặc cho lạ, hóa trang, mặt mày
bít kín, kính râm to bản,… để anh khỏi nhận ra! Rồi
chị đến gần cổng cơ quan anh kiếm một góc kín đáo
quan sát. Đợi đến giờ tan sở, thấy anh bước từ cơ
quan ra, tiếp đến thấy cô bạn thân của chị cũng bước
ra, anh quàng vai ôm cô bạn vào lòng. Chị thấy trời đất
như sụp đổ ngay trước mắt mình!
Đau
lắm! Ai xé lòng mình tan nát thế này! Thôi thế là hết!
Chị gục mặt xuống ghi đông một thoáng rồi định
thần. Lý trí mách bảo mình phải làm gì! Chị tiếp tục
nhìn về phía họ.
Anh
mở khóa xe ô tô cho cô bạn bước lên xe rồi cùng nhau
lên xe hướng ngoại ô thẳng tiến! Chị bám theo, anh lái
ô tô, còn chị đi xe máy cà tàng, anh chạy nhanh, chị
cũng phải chạy nhanh cho kịp, chị bảo lúc đó mình
phóng xe bạt mạng, đúng là tay lái lụa. Gần 30 năm bây
giờ ngồi nghĩ lại chị vẫn khiếp. Không hiểu sao lấy
đâu ra nội lực mà đuổi theo anh được như vậy, nhỡ
có bề gì để hai đứa con lại ai lo?
Ra
ngoại ô thành phố, anh rẽ vào một khách sạn nhỏ, yên
tĩnh, xa trung tâm. Chị đứng nhìn theo thấy họ ôm nhau
bước vào phòng. Chị lập tức gọi điện cho thằng em
họ đang ở Long An. Nhắn địa chỉ và nói như ra lệnh:
Mày
lên thành phố gấp gấp cho chị! Địa chỉ đây!
Cậu
em cũng lái xe chạy như bay đến chỗ chị đang đứng
đợi!
Chị
bảo:
-
Hai chị em mình đóng vai tình nhân vào khách sạn thuê
phòng.
Tới
phòng hai người mình gõ cửa bảo là “đưa nước”.
Khi cửa mở là ập vào ngay, em lập tức ôm anh ta cho chị.
Việc còn lại để chị xử lý!
Khách
sạn ngoại ô cũng vắng vẻ nên cũng dễ tìm phòng, chỉ
có hai phòng được thuê là phòng anh và cô bạn và phòng
chị và thằng em thuê.
Tới
phòng anh gõ cửa, chị ập vào thấy rõ hai người, mặt
mày tái mét. Cậu em xông đến ôm cứng ngắc ông anh rể.
Còn chị lao vào đánh anh cho hả giận. Vừa đánh vừa
mắng!
Rồi
chị quay sang bớp cô bạn thân 2 bạt tai:
-Mày
hết người rồi à! Sao ưa ai không ưa lại đi giật chồng
tao!
Rồi
chị lại quay lại tiếp tục đánh anh:
Chị
rít lên:
-Anh
ngoại tình lại nhằm ngay vào cô bạn thân của tôi là
sao? Thế giới này hết người rồi à! Hai vợ chồng cùng
nhau đi từ Á sang Âu rồi cùng nhau làm ăn sinh con, hồi
hương,…biết bao gắn bó! Tôi yêu anh hết lòng tấm chân
tình của tôi vậy mà anh nỡ lòng nào phản bội tôi thế
à! Anh có còn xứng đáng là cha của con tôi không?
Chị
kể: “Chị đánh đòn anh là nhiều chứ cô kia chỉ cảnh
cáo hai bạt tai là đủ!”.
Chị
nói: “Nguyên nhân là do thằng chồng mình thôi! Chẳng lẽ
cô kia ve vãn chồng mình, nếu mà gặp người đàn ông
đàng hoàng đứng đắn, không lẽ cô kia đè chồng mình
ra mà hiếp à! Nên thôi hai người đàn bà không nên đánh
nhau vì một thằng đàn ông chẳng ra gì!”
Sau
lần ấy về thì chị đưa đơn ly hôn! Anh thì rối rít
xin lỗi, hứa sửa chữa này nọ, cắt đứt cô kia,…gia
đình hai bên nội ngoại cũng nói vun vô:
-Tha
thứ cho nó một lần đi con!
Nhưng
lòng chị đã quyết. Ngoại tình một lần, không chắc sẽ
ngoại tình lần thứ hai ,..và lần thứ n. Nên thôi chị
dừng lại ở đây để bước ra khỏi nỗi đau giằng xé
này!
Mặc
dù chị vẫn rất yêu anh, nhưng lòng tin đã hết. Chị
bảo rằng “chị muốn tắt giông bão, lòng chị xứng
đáng được bình yên. Để lo làm ăn, toàn tâm toàn ý lo
cho con. Còn có chồng mà không thể tin tưởng nữa thì
suốt ngày vừa lo làm ăn nuôi con, vừa lo canh chừng chồng
thì khổ quá!”
Rồi
anh chị ra tòa! Hồi trước khi kết hôn! Chị đưa ra một
điều kiện:
-Sau
này một trong hai người, ai phản bội thì phải ra đi tay
trắng. Để lại toàn bộ nhà cửa , xe cộ, của cải lại
cho người còn lại nuôi con. Bất kể là vợ hay chồng!
Anh cũng đã ký thỏa thuận. Anh nghĩ bụng là cứ ký chứ
đang yêu nhau, ai mà nghĩ đến có ngày phản bội.
Giấy
trắng mực đen. Ra tòa phân xử, anh ra đi tay trắng, còn
hai đứa con và của cải để lại cho ba mẹ con.
Nhưng
rồi chị cũng cho anh ít tiền đủ cất một căn nhà nhỏ,
anh sống một mình.
Ba
mươi năm đã trôi qua, các con chị đã học hành trưởng
thành và có công ăn việc làm ổn định. Chị vẫn sống
đơn thân, không bước đi bước nữa, bạn bè bảo chị
hi sinh nhiều quá nhưng chị bảo chị vậy cũng hạnh phúc
bên các con rồi. Có bạn bè, tri kỷ thỉnh thoảng cà phê
nói chuyện cho vui thôi chứ chị không có ràng buộc với
ai cả!
Còn
về phía anh thì sau lần ấy anh cũng không tới với cô
bạn kia. Hai người cũng ai đi đường nấy và anh vẫn
sống một mình. Các con cũng thương anh. Chị giáo dục
con vẫn yêu quý kính trọng ba, dù việc của người lớn
là ba mẹ đã hết duyên nợ với nhau rồi nhưng ba vẫn
là ba của các con!
Chị
vẫn cho anh thỉnh thoảng ghé thăm con, có tiệc tùng gì
cũng đi nhà hàng ăn uống cùng các con cho con vui. Đôi khi
cả nhà bốn người cũng đi du lịch, vào khách sạn thuê
một phòng 4 giường, hai ông bà hai giường, hai đứa con
nằm hai giường ở giữa. Anh chị nói chuyện với nhau
như bạn bè vậy thôi. Nội ngoại và các con vẫn muốn
hai anh chị về lại với nhau nhưng chị không thể!
Chị
bảo: “Lòng chị đã khép!”
Saigon
ngày 5/4/2025.
Hoàng
Thị Bích Hà
habich1963@gmail.com
(Hình minh họa từ internet.)