Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, February 25, 2022

QUÊ NGOẠI CỦA BA - Khê Giang

 

Thượng nguồn sông Thác Ma

QUÊ NGOẠI CỦA BA
Khê Giang


1. Gối đầu lên bờ sông, về phía hữu ngạn của dòng Thác Ma, Tân Lương (hay Trầm) là một ngôi làng nhỏ nằm ở phía tây Mỹ Chánh, ngôi làng yên bình thuộc vùng bán sơn địa này được biết đến với hai đặc sản nổi tiếng, đó là mít và chè. Nhìn những ngôi nhà cổ “kèo cong, trến lận” hút hồn của vùng Thừa Thiên, Quảng Trị, ít ai biết phần lớn chúng được làm từ những cây gỗ mít cổ thụ của làng. Ngoài cung cấp nguyên liệu để làm nên những ngôi nhà rường quý hiếm, vùng đất này còn được biết đến với những cô gái nền nã, sắc nước hương trời.

Bà nội tôi là một trong những cô gái ấy. Chẳng biết do cơ duyên hay phận số, bà về làm dâu gia tộc nhà tôi, một gia tộc đã mấy lần mon men đến bờ tuyệt tự. Nội tôi là con trai duy nhất trong gia đình có đến tám mụn con, nên chỉ tiêu sớm có con trai mà cả nhà đặt lên đôi vai gầy yếu của bà là không hề nhỏ, khổ nỗi cả ba lần vượt cạn là cả ba lần đều không đem lại niềm vui cho gia tộc. Không biết bà có nằm trong danh sách “trời xanh quen thói ma hồng đánh ghen” mà cụ Tiên Điền đã đề cập trong phần mở đầu của Kim Vân Kiều hay không? Chỉ biết rằng ngoài sắc đẹp trời cho, cao xanh cũng đã tước đoạt hầu hết những gì còn lại của bà. Một lần đi biển là một lần bà để trượt trôi một phần tuổi xuân của mình sau những con sóng lòng vật vã, đến khi hạ sinh được ba tôi, sức khỏe của bà chỉ còn là những vạt nắng vàng vọt, loạng choạng, đuối dần bên kia sườn chiều. Cuộc đời đau buồn ngắn ngủi của bà đã hằn lên trái tim thơ dại của ba tôi những vết đau đến tận cuối đời. Ba tôi kể lại vào một buổi chiều trên bến quê, lúc đang kỳ cọ cho ba, lựa lúc bến vắng người, bà thủ thỉ: Mẹ muốn cưới vợ cho con, con có chịu không? Sau câu hỏi là cái lắc đầu và nét mặt buồn rười rười của bà. Lời nói có vẻ như bâng quơ nhưng ẩn bên trong là sự nuối tiếc xót xa, câu nói như một linh cảm, một định mệnh mà sau này ba tôi luôn mang theo và xếp đặt ngay ngắn trong mớ hành trang ít ỏi về mẹ của mình. Gần một tháng sau cái lần bà buột miệng thốt ra câu hỏi vô vọng đó, ba tôi mồ côi mẹ, lúc nầy ông vừa lên chín, cái tuổi chưa bấm tròn hai bàn tay đếm, cái tuổi chưa đủ lớn để thực hiện ước mơ của mẹ nhưng đã đủ để biết thế nào là cách trở âm dương, thế nào là cảnh mẹ gà con vịt.


2. Men theo con đường ấu thơ trước đây mẹ thường dẫn đi, hàng năm mỗi dịp tết đến, ba tôi lại tìm về quê ngoại. Thời gian đầu thỉnh thoảng có ông nội đi cùng, nhưng do bề bộn công việc, những bước chân của chàng rể cũ cũng thưa dần theo năm tháng, thế là một mình ba lầm lũi đi. Thời ấy chưa có cầu, chưa có đường quốc lộ một, nên muốn về Tân Lương cậu bé mồ côi phải theo đường cái quan (đường Thiên Lý bắc nam) từ Trường Sanh vào Kẻ Lạng, qua bến đò Hôm Lạng đến bờ nam dòng Ô Lâu, sau đó vượt bến đò Phước Tích qua Hội Kỳ, Mỹ Chánh, tiếp tục men theo phía hữu ngạn dòng thác Ma để đến Tân Lương. Những năm sau khi đã qua tuổi thiếu thời, để rút ngắn hành trình, ba đi theo lối tắt của những người đi rừng, con đường mới được rút ngắn gần phân nửa nhưng chỉ thoáng nghĩ đã thấy nổi da gà. Ngoài việc phải luồn lách qua những núi đồi trập trùng lau sậy nổi tiếng có nhiều hổ báo, ông phải một mình vượt dòng Thác Ma ở phía thượng nguồn, nơi con sông quanh năm chảy xiết. Mỗi lần nhìn đứa cháu mồ côi mẹ vượt rừng vượt thác về thăm quê ngoại là một lần bà con cô cậu chảy nước mắt. Vậy là sau những giây phút hàn huyên đoàn tụ, bà con lại cử người vượt sông, tiễn cháu gần nửa đoạn đường mới đành lòng quay lại.


Như những chú chim đến ngày di trú, lịch trình về quê ngoại như đã định sẵn trong người ông. Cứ đến thời khắc của mùa, cậu bé lại bay về quê mẹ. Rồi tuổi thơ trôi qua, cánh chim ấy cũng đến mùa xây tổ và những chú chim non lần lượt chào đời nhưng tiếng gọi mùa luôn thôi thúc ông trở về. Sau ngày rời quê hương chuyển vào Nam sinh sống, mỗi lần về Quảng Trị, cho dù bận rộn đến đâu, ba tôi vẫn thu xếp thời gian về thăm quê ngoại, những bước chân ba vẫn âm thầm in dấu trên con đường yên bình ấy cho đến ngày ông mãi mãi ra đi.


3. Sinh thời ba là một người hiền lành ít nói. Ông chẳng có thời gian để dạy dỗ con cái chuyện học hành cũng như những bài học đối nhân xử thế…, cách học làm người, thế nhưng với lối sống gương mẫu tận tụy giàu lòng yêu thương, ở ông luôn có một sức hút vô hình nào đó khiến chúng tôi phải ngoan ngoản tuân theo. Như một chu trình sinh học định sẳn, đúng vào thời khắc khi bằng trạc tuổi của ba ngày ông mới mồ côi, tôi lại tiếp tục lên đường thay ông về Tân Lương mỗi khi Tết đến. Đường về quê ngoại của ba lúc này không còn cảnh trèo đèo vượt suối hay bập bềnh sông nước như xưa, chỉ cần qua cầu Bến Đá theo quốc lộ 1 đến bờ nam cầu Mỹ Chánh, băng qua đường rầy xe lửa ở phía Tây, cuốc bộ thêm dăm cây số đường làng là đến nơi. Tuy nhiên với đôi chân trần của chú bé mới lên mười, việc cuốc bộ gần non chục cây số là điều chẳng dễ dàng gì. Nhưng được bù lại mỗi lần về thăm quê ngoại của ba là một lần được sống trong vòng tay ấm áp của người thân, được các bác kể về những con người đức độ, nghĩa khí của dòng tộc và không bao giờ quên nhắc đến tấm gương hiếu thảo của ba. Như chú cá hồi giữa trập trùng sông nước, chẳng biết vì sao cứ mỗi độ xuân về, khi những cơn mưa bụi phủ mờ trên bến sông, khi cây mai sau vườn chúm chím đơm nụ, tôi lại háo hức chuẩn bị về Trầm. 


Những năm tháng sau này, hành trình về Tân Lương của tôi cũng thưa dần… Một phần do nợ áo cơm, quảng đường về Trầm ngày một ngái xa (đã ngót nghét hơn… ngàn cây số), một phần những cây đa cây đề trong ngôi vườn thân tộc cũng dần đà rơi rụng. Tuy nhiên, mỗi lần đặt chân lên con đường đất ngoằn ngoèo dẫn vào ngôi làng nhỏ, tôi có cảm giác như tim mình nghẹn lại, thấp thoáng bên kia sông hình ảnh ba tôi đang rón rén vẹt lá tìm lối đi trong chập chùng lau sậy, trong tiếng vọng ầm ào của dòng Thác Ma cuồn cuộn và văng vẳng rờn rợn bên tai tiếng hổ gầm.

                                                                                            Khê Giang

 

READ MORE - QUÊ NGOẠI CỦA BA - Khê Giang

Giới thiệu tác phẩm CÂU ĐỐI TOÀN THƯ - Tác giả Phạm Bá Nhơn - Người đọc: Tuyết Nhung - Mp3


 



READ MORE - Giới thiệu tác phẩm CÂU ĐỐI TOÀN THƯ - Tác giả Phạm Bá Nhơn - Người đọc: Tuyết Nhung - Mp3

Thursday, February 24, 2022

CHÙM THƠ VÔ ĐỀ – Nguyên Lạc


             Nhà thơ Nguyên Lạc


CHÙM THƠ VÔ ĐỀ
 
1.
Đi về thì cũng thế thôi
Những trang sách sử người rồi lật qua
Còn đâu quá khứ đã xa
Có gì ngoài những phôi pha cuộc đời
 
2.
Đêm nay đáy rượu in bóng nguyệt
Ta uống em rồi hương sắc xưa
Cổ kim tình sử sầu li biệt
Nhân thế tìm say vọng hoang mơ!
 
3.
Lặng nhìn con nhện giăng tơ
Kéo lòng đan sợi lưới mơ bắt sầu
Cuộc tan khanh tướng công hầu
Cuối đời nát mộng còn sầu tha hương
 
4.
Thiên hạ ai người lòng lớn rộng?
Cùng ta uống cạn chén lưu vong!
Thanh xuân thất chí tiêu đại mộng
Thống hận cuồng ngâm khúc hư không!
 
Nguyên Lạc

READ MORE - CHÙM THƠ VÔ ĐỀ – Nguyên Lạc

KHAI SINH – Thơ Trần Mai Ngân


 


KHAI SINH
 
Giữa phong phanh cõi người
Tôi lạnh buốt run lên
Có bàn tay không tên
Choàng lên đôi vai gầy
Chiếc áo dệt tầm gai…
 
Giữa chông chênh cuộc đời
Tôi rơi dòng nước mắt
Chiếc khăn thơm dịu mát
Lau khô và ôm chặt
Vỗ về rồi bình minh….
 
Giữa long đong sinh linh
Người gieo vào niềm tin
Cứu rỗi tâm hồn chết
Như đã hóa vàng tôi
Và khai sinh kiếp mới!
 
Trần Mai Ngân
 
READ MORE - KHAI SINH – Thơ Trần Mai Ngân

DUYÊN QUÊ KẾT TÌNH - Thơ Huỳnh Tâm Hoài, nhạc Phan Ni Tấn, ca sĩ Phúc Duy trình bày.


 
                   Nhà thơ Huỳnh Tâm Hoài
 

DUYÊN QUÊ KẾT TÌNH
 
Con cá lia thia bơi hoài trong chậu.
Con cá bãi trầu nó ngoe nguẩy bờ mương.
Thấy em đẹp lại dễ thương
Bởi cái nghèo nó dính hết đường em ơi!
Sông dài chèo chống hụt hơi
Mải mê con bạn anh bỏ lời bâng quơ.
Em biết mà cứ giả vờ
Hất chi lọn tóc để hờ bờ vai.
Cười duyên con mắt nguýt dài
Anh thời chết điếng ngó hoài trân trân.
Phải chi mà đến được gần
Nói lên một tiếng trăm lần yêu em.
Em bậu mà lại ừ liền
Anh dìa nói với má kết duyên hai đứa mình.
Trăng treo sáng rực mái đình
Anh thề anh sẽ chung tình sắt son.
Thôi thì dzậy dzậy nghen em!
 
HUỲNH TÂM HOÀI


  

Thơ: Huỳnh Tâm Hoài.
Nhạc: Phan Ni Tấn.
Ca sĩ trình bày: Phúc Duy.
 
READ MORE - DUYÊN QUÊ KẾT TÌNH - Thơ Huỳnh Tâm Hoài, nhạc Phan Ni Tấn, ca sĩ Phúc Duy trình bày.

LĂN QUA NỖI ĐAU - Khê Giang

 

Nhà văn Khê Giang

LĂN QUA NỖI ĐAU

Khê Giang

Sinh thời mẹ là một thiếu phụ mảnh khảnh hiền lành và yếu đuối, ngoài sắc đẹp ra trời chẳng ban cho bà thêm thứ gì để có thể đổi, mua chút hạnh phúc trong quảng đời làm dâu, làm vợ. Tôi mồ côi mẹ khi vừa chín tuổi, cái tuổi chưa đủ lớn để kịp thương mẹ, nhớ nhiều về mẹ, tuy nhiên trong những hình ảnh chắp nối vụn vặt, đứt quảng của tuổi thơ, sự nhớ về bà đa phần là những ký ức đau buồn. 

     Bà con trong xóm bảo bà là người yếu bóng yếu vía, hay yếu tim gì đó, bởi cuộc đời làm dâu của mẹ như một con cá nhỏ nằm trong chiếc ao tù, để tránh ngột ngạt giữa muôn loài thủy sinh đang băng ngập mặt nước, ngày ngày mẹ phải len lỏi, trầy trụa thân mình mỗi khi ngoi lên để thở. Chính cái cảnh ngụp lặn, bấp bênh trong sự quẩn quanh đó đã đẩy mẹ suốt ngày co ro trong niềm sợ hải. Cái sợ như chiếc bóng đeo đuổi, rình rập, lần sờ lên từng bước đi, lăn vào từng nếp nghĩ, có lúc chúng tràn về ngập lụt cả những giấc mơ.

 Mang tiếng làm dâu trong gia đình khá giả, nhưng cuộc sống của mẹ lại vật vờ, xác xơ như đám bèo giữa mùa mưa bão. Lỡ để trâu ăn lúa, lỡ bị vở cái chén, cái tô hay để trôi đôộc gánh nước dưới bến sông là mặt cắt không còn chút máu, lấm la lấm lét, rón rén, sợ sệt khi bẩm trình…chồng.

 Nghe Canh nông ầm oàng trên đồn rót về là bà lẩy bẩy chân tay, cầm cái nọ xọ cái kia, gặp lúc đang thay đồ hai chân cứ giành nhau đút vào một ống, dù chui được xuống hầm nhưng mặt mày vẫn trắng bệch, qua vạt áo mỏng manh thấy mồn một từng nhịp đập thình thịch run lên sau lồng ngực của mẹ.

Nghe loáng thoáng Tây ruồng là bà chạy thất thần, chạy hoảng loạn, chỉ biết túm ống quần lên để chạy, chạy một hồi lại quay về chổ cũ. Một phần ý thức về nhan sắc, một phần bị cái nhát gan cố hữu vây bọc nên mẹ chẳng dám liều như những phụ nữ khác: họ chỉ cần bôi lọ nghẹ lên mặt, đổ nước ăn trầu vào trong đáy quần hay rưới nước tiểu lên tóc (thường là loại nước tiểu ngâm phân lâu ngày để tưới cây), rồi lăn đùng ra rên hừ hừ như sắp chết, thế là thoát.

Hũ tục làng quê, sự lem luốc, u tối của xã hội sau những đêm dài phong kiến đã tước đoạt hầu hết cái quyền sơ đẳng về con người của mẹ. Mang tiếng chủ nhà nhưng suốt ngày hầu như mẹ chỉ quanh quẩn dưới căn bếp ẩm thấp tối tăm đầy bụi khói, bà rất ít khi bước lên nhà trên, nếu có cũng không được vượt quá 1/3 căn nhà. Việc cấm kỵ này xuất phát từ một quan niệm hết sức đơn giản: con gái từ thập tam trở lên là bắt đầu …ở dơ, mà ở dơ thì không được bước qua từ gian giữa của ngôi nhà. Đến ngày có tháng mẹ lủi thủi ra vườn cắt lá chuối khô để …vệ sinh, chọn lá nào sẩm màu hoặc đỏ ối càng tốt, ngồi đến đâu lót lá chuối đến đó.

 Thường ngày mẹ và mấy chị em tôi nằm chung một “chiến tuyến”, mẹ nằm giữa, chị em tôi nằm hai bên, căn phòng không vách dừng, trống huơ trống hoác. Mặc dù được liệt vào hạng người có đầu óc tưởng tượng, vậy mà cho đến bây giờ tôi vẫn không nghĩ được bằng cách nào để mẹ vẫn sòn sòn cho ra đều đặn mỗi năm một đứa. Mỗi lần sinh nở là một lần như mang trọng tội, mẹ được đưa ra khỏi nhà. Nơi định cư mới là một túp lều tạm bợ nằm bó xó sau góc vườn: Một chiếc chỏng tre ọp ẹp sần sùi mối mọt; một chiếc chiếu tơ tướp, xộc xệch; chiếc ca móp méo gãy tay cầm; cái tô mẻ miệng nham nhở; một chiếc ấm sứt quai trùi trủi khói muội. Tất cả tài sản trong chòi đều là thứ cũ, hư hỏng (vì sau khi dùng xong phải bỏ đi).

 Căn lều được đóng cửa im ỉm suốt ngày, thức ăn được đưa qua lỗ chó chui, bên trên cánh cửa, một bẹ xương rồng xù xì gai nhọn, lạnh lùng đong đưa như chiếc bùa của thần gác cửa. Những đêm mưa bão, chiếc lều tranh oặn ẹo, run bần bật, gió mặc nhiên hú gào miết vào vách, chiếc đèn hột vịt chênh chao như lòng mẹ. Háp da là “món ăn” mà bất cứ người phụ nữ nào sau sanh nỡ cũng phải nếm. với quan niệm sợ lạnh bụng sẽ thiếu cứng cáp, một thau than đỏ rực được cời lên, một núm vãi chứa muối ăn được hơ nóng và chườm lên da thịt, một cảm gíac rát buốt toàn thân.. và những mảng da từ từ bong tróc vài ngày sau đó.

Đau đớn và khủng khiếp hơn là món bóp sữa, quan niệm rằng sau sinh nguồn sữa mẹ còn sống nên phải xào cho chín, công đoạn làm chín tương tự như háp da nhưng tàn nhẫn hơn: cũng bếp than nóng hừng hực, cũng túm khăn chứa muối hột, một ít lá cây, người bóp sữa lạnh lùng dùng hai tay thô kệch tiêu diệt tòa lâu đài, mỗi lần bị bóp mạnh, cả người mẹ gồng lên, co quắp, vẽ mặt đau đớn. Một tuyệt tác được tạo hóa dày công gầy dựng bỗng chốc trở thành bình địa, Vĩnh viễn từ đây núp sau ngưc áo là một bình nguyên khô héo, cỗi cằn.

Chi tộc nhà tôi đã đôi lần mon men bên bờ tuyệt tự, vậy mà ba tôi lại là đứa con trai duy nhất trong một gia đình có đến bảy chị em gái, áp lực để ông có một mụn con trai nối dõi tông đường như chiếc đòn gánh luôn đè lên đôi vai gầy guộc của mẹ. Với quan niệm “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” nên việc không sanh được con trai, ba tôi cũng trở thành tội đồ của gia tộc, nhưng khổ nỗi oằn oại qua ba lần vượt cạn, mẹ tôi vẫn không cho ra nỗi một mụn quý tử.

 

 Điều gì đến cũng sẽ đến, cái nơm nớp âu lo sau những lần vượt cạn không như ý đã thành hiện thực, mẹ phải cắn răng nuốt nước mắt vào trong để đi cưới vợ cho ba. Cưới vợ cho chồng đồng nghĩa mẹ tôi phải ra ngủ giường ngoài, chấp nhận nhường căn buồng yên ấm cho người đàn bà khác. Như luống rau sau vườn đã trái mùa lỗi vụ, ít được chăm sóc, mẹ tôi ngày càng héo hắt, cằn cỗi,… úa tàn. Nỗi sợ hãi cuối cùng và đau đớn nhất của đời mẹ là những ngày chuẩn bị ra đi theo ông bà, không phải bà sợ cho mình mà mẹ sợ cho lũ con của mẹ thiếu người yêu thương chăm sóc, tôi đọc được ý nghĩ này của mẹ sau những lần bà lẫm bẩm một mình: “mấy đời bánh đúc có xương..” và sau đó là buông vào đêm thườn thượt những tiếng thở dài.

 Bức tranh quê nhà lúc này đang trôi vào những gam màu xám xịt. Chiến tranh, lũ lụt, nạn mất mùa.... đã đẩy người dân quê tôi rơi vào cảnh bần cùng, đói kém. Những con đường co quắp, xanh xao. Những túp lều xác xơ chập chờn trong giấc ngủ, hết rau cháo, nhiều nhà phải dùng củ chuối thay cơm. Mặc dù mất do bệnh, nhưng mẹ tôi đã ra đi đúng vào những ngày đen tối, vặt vẹo nhất của quê hương, cái đói dai dẳng, lê thê đã ngấu nghiến bào mòn ruột gan người ở lại, đã hút khô những giọt mặn thâm tình, khiến chúng tôi không còn nhiều nước mắt để khóc cho mẹ. Cuộc tiễn đưa bà về nơi yên nghỉ cuối cùng cũng quạnh quẻ héo hắt bơ phờ như những chuổi ngày mẹ lam lũ nhọc nhằn lăn qua cuộc sống.

 Cùng thân phận đàn bà, trải qua hơn năm mươi năm làm vợ làm mẹ, tôi vẫn rùng mình mỗi khi nghĩ về cuộc đời đau buồn ngắn ngủi của bà. Lần tìm qua hết hồi ức, tôi không kiếm đâu ra những chuổi ngày, thậm chí những khoảnh khắc sung sướng hạnh phúc của mẹ. Sau những ngày mồ côi và mãi mãi cho đến bây giờ, mỗi khi nghĩ về mẹ, hình ảnh những tàu lá chuối đỏ ối, vẫn hiện về úp mặt run rẫy; bóng dáng túp lều tranh tàn tạ vẫn đứng lom khom bấm chân trong gió và gương mặt lấm lét, bơ phờ của mẹ vẫn quằn quại, đau đớn hiện về.


                                                         Mùa Vu Lan 2016

                                                         Khê Giang

 


    

READ MORE - LĂN QUA NỖI ĐAU - Khê Giang

Wednesday, February 23, 2022

VỌNG TƯỞNG - Thơ Phong Nguyễn

 

Nhà thơ Phong Nguyễn



VỌNG TƯỞNG
Phong Nguyễn

Em gom nắng
giấu trên cành
lụy đông
nên mãi
loanh quanh ta tìm,
tội chưa
vạt nắng ngủ im
sao em ác thế một miền cô đơn.

Em xua gió
giấu bên cồn
mặc cơn
sóng lặn
nỡ dồn chân đê,
con thuyền
ngủ nán bến quê
lữ khách ta lỡ, biết về đâu đây.

Em mang mưa
giấu bên này
để bên
kia đó
cuồng say lắm rồi,
mắt cay
đắng giọt lệ đời
ta tay ôm trắng, đành rơi cuộc tình.

12-12-2016

READ MORE - VỌNG TƯỞNG - Thơ Phong Nguyễn

NGỤ NGÔN AESOP TẬP 8 - Người dịch Đinh Hoa Lư

 


 

CHUYỆN CÔ GÁI VẮT SỮA VÀ CÁI CHUM

 

 Cô gái vắt sữa đang trên đường từ nông trại về nhà. Trên đầu cô còn đội một chiếc cái bình láng bóng, bên trong đựng đầy sữa cô mới vắt xong. Bình sữa nằm yên theo bước chân nhịp nhàng, cân đối của cô. Nàng vừa bước vừa suy tính về nhiều kế hoạch huy hoàng cho ngày mai...

 

- Này nghe! với loại sữa tốt như thế mình mặc sức mà đánh ra kem. Xong mình sẽ có bơ để mình tha hồ mà ra chợ bán.

 

Có được mớ tiền kha khá rồi mình sẽ mua mớ trứng về ấp. Ôi! biết bao nhiêu là con gà con xinh xắn; chúng sẽ nở đầy sân nhà mình.

 

Chưa hết đâu! mình đợi  đến ngày Lễ tháng Năm này, mình sẽ bán bầy gà đi để mua một bộ váy thật đẹp. Mình sẽ bận bộ váy xinh đẹp này vào ngày Hội Chợ của Làng.

 

Ngày đó sẽ có nhiều chàng trai tới gắm ghé rồi chết mê chết mệt ngắm mình. Mấy chàng sẽ tới thật gần mình cùng ra sức tán tỉnh; nhưng cuối cùng mình sẽ khéo léo từ chối hết ...”

 

Đang miên man suy tính, ỏng ẹo  với dòng suy nghĩ của nàng, không may cô vấp chân làm bình sữa đang đội trên đầu chao đảo, cuối cùng rơi tòm xuống đất!!!

 

Ôi thôi! bao nhiêu sữa của cô gái đổ lai láng trên mặt đất. Thế là tan tành giấc mộng làm bơ, mua trứng, ấp gà, mua váy mới, cùng tan luôn sự đỏng đảnh, kiêu sa trong 'giấc mơ ngày' của cô vắt sữa ./.

 

LỜI BÀN

 

*KHOAN VỘI ĐẾM  GÀ TRƯỚC KHI TRỨNG NỞ. 

* CHƯA ĐỖ ÔNG NGHÈ  ĐÃ ĐE  HÀNG  TỔNG. 

* CHƯA ĐI  KHOAN  CHẠY

 

*** 

 


 ĐẠI HỘI MUÔN THÚ

 

Thưở khai thiên lập địa, muôn thú còn nói chuyện được với nhau thì không may có một trận ĐẠI DỊCH ập đến.

 Muôn thú chết nhiều quá do không còn cái gì để ăn cả. Chúng lang thang vất vưởng đó đây. Lúc này Cáo Chúa khó lòng tìm ra con gà mập mạp hay Ngài Sói cũng khó lòng kiếm ra con cừu non nào cho vừa miệng?

Bấy giờ SƯ TỬ, là chúa mọi loài, quyết định triệu tập đại hội các loài thú lại và phán:

-Các khanh thân mến, ta tin rằng Thượng Đế đã phái một trận ĐẠI DỊCH xuống trần gian để trừng phạt chúng ta do chúng ta đã phạm nhiều tội lỗi đối với Người. Trong Đại Hội này sẽ tìm ra ai là người nhiều tội lỗi nhất thì đem ra TẾ TRỜI hòng mong Ngài xá tội cho chúng ta.

Sư Tử tiếp:

-Ta sẽ tự khai tội lỗi của ta trước tiên. Ta thừa nhận với các khanh rằng ta là kẻ nhiều tội lỗi nhất. Do ta quá tham ăn. Ta từng ăn không biết cơ man nào là cừu lúc chúng chẳng làm hại gì ta cả? Ta ăn cả dê bò nai nữa. Ta thú nhận có lúc ta còn ăn luôn cả những kẻ chăn cừu.

-Giờ đây ta là kẻ nhiều tội nhất. Ta sẵn sàng hi sinh. Nhưng ta cho rằng trước khi ta đền tội thì mọi loài phải lần lượt bước ra tự khai tội của mình để Đại HỘi phán xét ai là kẻ nhiều tội nhất mới được.

CÁO  bước ra tâu:

-Tâu bệ hạ, ngài thật quá lương hảo. Tại sao lại cho là tội khi ngài phải ăn cừu? Ai nói tội lỗi như vậy quả là đần độn. PHải vinh hạnh lắm và đại phước mới được ngài Ngự Thiện. Bệ Hạ đã ban phước cho kẻ nào được ngài xơi mới đúng.

 

CÁO lại nịnh tiếp:

-Còn kẻ chăn cừu cũng vậy Bệ Hạ sao quá quan tâm? chúng ta đây ai nấy đều thừa nhận rằng mọi loài đều đua nhau để cống hiến cho ngài mà.

 

Mọi thú đều vỗ tay reo hò cho Cáo nói quá đúng và quá hay! Rồi lần lượt đến CỌP, GẤU, SÓI cùng nhiều thú khác, chúng đều tự cho là có tội nhất?! Nhưng cuối cùng, con nào cũng 'trong sạch thánh thiện' như thần thánh và hoàn toàn 'vô tội', rồi cuối cùng bầy thú nịnh bợ đó lại được miễn tội hết thảy?!

Cuối hết, có một CHÚ LỪA ngu ngơ bước ra:

-Ta nhớ lại ...

Lừa vừa ngậm ngùi vừa hối hận kể tiếp:

-Có bữa ta bước qua cánh đồng cỏ của các vị tu sĩ. Cỏ non quá khiến ta không cầm lòng được nên gặm một mớ. Ta thật đáng tội do ta không có quyền được ăn thứ cỏ đó. Ta thừa nhận...

Lừa nói chưa dứt câu thì cả Đại Hội đều nhao nhao lên ngắt lời:

-Đây mới chính là THỦ PHẠM. Hắn là kẻ đem sự TRỪNG PHẠT tới cho chúng ta. Thật là một 'tội ác kinh hoàng' khi hắn dám ăn ...CỎ thuộc quyền người khác? Tội này bất cứ ai cũng đáng treo cổ huống gì là ...lừa?

 

Lập tức toàn thể Đại Hội Tòa Án kia đều đồng ý kết tội cho LỪA.

Sói là đứa xung phong đứng ra kết liễu đời LỪA để cúng Trời; nhưng buổi lễ chẳng cần Nghi Thức Tế Cúng gì ráo?

 

LỜI BÀN

* NGU CŨNG CHẾT DẠI CŨNG CHẾT CHỈ CÓ BIẾT THÌ KHÔNG

* KẺ NGU NGƠ THƯỜNG LÀM NẠN NHÂN CHO BỌN ÁC

KẺ SỨC YẾU THẾ CÔ THƯỜNG THƯỜNG LÀM VẬT HI SINH CHO KẺ ÁC VÀ LẮM QUYỀN LỰC

*  CÁ LỚN NUỐT CÁ BÉ

 

 

 


CHUYỆN LÃO CHIÊM TINH 

 

Xưa lắm rồi có một Lão Chiêm Tinh. Ông ta rất tự hào về tài thiên văn của mình do đoán được vận mạng của các vì sao trên trời và tự phong cho lão là CHIÊM TINH tài ba quán chúng.

 

Hằng đêm Lão chiêm tinh này bỏ hết thì giờ ngắm lên bầu trời mà thôi.

 

Một buổi tối nọ, Lão đi bách bộ dọc theo con đường chính trong làng. Mắt lão chằm chặp dán lên bầu trời ngắm hết vì sao này sang vì sao nọ... Lúc đó Lão Chiêm Tinh tưởng chừng như vận mệnh của thế giới và vũ trụ này nằm trong tay Lão không bằng? Thình lình Lão bước hụt chân rơi xuống một cái hố đầy bùn.

 

Lão Chiêm Tinh la toáng lên, hoảng hốt. Chân tay Lão bấu víu khắp thành hố nhưng bùn trơn trợt quá khiến Lão không tài nào lên được?!

 

Nghe tiếng ông già kêu van bà con dân làng lật đật chạy đến.

 

Kéo giúp Lão Chiêm Tinh lên xong, một người trong làng mới mỉa mai:

 

-Này Lão? Nghe lão đoán được tương lai vận số tất cả vì sao trên trời thế mà cái trước chân Lão cũng không hề biết trước được thế là làm sao?

 

Tai nạn này cũng dạy cho Lão một bài học đó. Hãy lo chuyện trước mắt đã, còn tương lai của vũ trụ này thì để tự nó liệu lấy.

 

Một người khác phụ hoạ:

 

- Bài học này thật đáng cho ông! Ông cứ lo chuyện trời đất, vu vơ, trong khi ông chẳng hề biết chi chuyện trong làng này cả?

 

LỜI BÀN 

- CHÚNG TA HÃY CHĂM NOM NHỮNG ĐIỀU THỰC TẾ DÙ NHỎ NHẶT TRƯỚC MẮT MÌNH TRƯỚC. 

- CHỚ LO CHUYỆN BAO ĐỒNG

 

***

 

 


GÀ TRỐNG TINH KHÔN 

VÀ CON CÁO QUỶ QUYỆT 

 

Một buổi chiều vàng khi ánh dương rực rỡ từ từ lặn dần trên mặt đất. Có một Bác Gà trống già đậu trên cành cao đập cánh ba lần và cất tiếng gáy vang một hồi cuối trước khi đi ngủ. Nhưng vừa định dấu đầu vào đôi cánh để tìm giấc ngủ thì hai con mắt tròn xoe của Gà chợt bắt gặp cái gì đó màu đỏ, rồi cái mũi dài của Con Cáo Tinh Ranh xuất hiện dưới gốc cây.

 

-Chào Bác Gà! Bác có nghe tin gì chưa? Một nguồn tin rất vui bác ạ!

 

Con Cáo quỷ quyệt dưới gốc cây, hắn đang cố gắng dùng giọng điệu thật vui và đầy hào hứng nói cho Gà nghe.

 

-Tin gì thế chú Cáo?

 

Gà giữ vẻ bình thản hỏi Cáo nhưng trong lòng Gà hết sức nghi ngờ? Như bạn biết đó loài gà xưa nay ngán sợ loài cáo vô cùng.

 

-À gia đình bác và gia đình cháu đây cũng như tất cả mọi loài khác hiện nay đã đi đến một quyết định là bỏ qua tất cả dị biệt để cùng sống chung hòa bình trong tình thân hữu ngay hôm nay và mãi mãi về sau bác gà ạ. Hãy đón mừng tin mới này đi bác. Cháu rất nóng lòng muốn ôm hôn bác một cái đây nè! Xuống đi bác, hãy xuống đây rồi chúng ta cùng vui đón một biến cố vĩ đại này.

 

-Ồ thật là một sự kiện quá lớn! ta thật vui mừng khi nghe tin này...

 

Chợt giọng Bác Gà nghe có vẻ lạc đi...   Gà cố rướn chân lên cao hướng về phía xa hình như có bóng ai đang tiến tới gần?

 

-Bác thấy gì đằng đó Bác Gà?

 

 Cáo hỏi, giọng hơi nghi ngại.

 

-Phải không ta? Hình như có hai BÁC CHÓ đang đi về hướng này? Có thể họ cũng nghe được tin vui này và...

 

Bác Gà chưa nói hết câu thì con Cáo ranh ma kia dợm chân bỏ chạy.

 

-Ủa sao chú lại chạy? Hai Bác Chó giờ này theo lời chú mày đều LÀ BẠN của chúng ta cả mà?

 

-Vâng! vâng! Bác nói đúng...

 

 Cáo run giọng trả lời một cách đau khổ...

 

-Nhưng có thể hai bác chó đó chưa nghe được tin này. Ngoài ra cháu...cháu phải đi gấp, cháu chợt nhớ đã quên vài việc phải làm GẤP  Bác Gà ạ.

 

Gà cười nhạt. Giờ đây Bác mới an lòng dấu cái đầu vào bộ lông ấm áp để ngủ sau khi thắng con Cáo quỷ quyệt kia một keo./.

 

LỜI BÀN 

-Vỏ quít dày có móng tay nhọn

-Kẻ cắp gặp bà già

-Lường gặp Láo

 

  


 CHUYỆN CÂY SỒI VÀ ĐÁM CỎ LAU

 

Có cây Sồi to lớn mọc cạnh bờ suối gần đó có đám cỏ Lau mềm mại xanh tốt. Mỗi lúc gió thổi Sồi ta vẫn hiên ngang cùng hàng trăm cành lá đứng yên không hề hấn gì riêng đám Lau thì cong mình xuống mà hát điệu ca buồn thảm.

 

Thấy thế Sồi ta mới lên tiếng mỉa mai:

 

-Thứ Lau nhà ngươi phải có lý do mà ta thán đó chứ!? Gió mới gợn mặt nước thôi mà các ngươi đã cúi rạp đầu xuống rồi. Xem ta này! Một cây Sồi uy dũng, bất chấp gió có thét gào cỡ nào ta vẫn luôn đứng thẳng vững vàng.

 

Đám Lau bình thản trả lời:

 

-Chớ lo cho chúng tôi bác Sồi ơi! Gió chẳng bao giờ hại được chúng tôi đâu. Chúng tôi uốn người trước Gió đó là chúng tôi không muốn mình bị gãy. Còn bác cứ ỷ vào sức mạnh kháng cự với Gió mãi thì cái kết quả cuối cùng sẽ đến với Bác ngay thôi.

 

Quả thật, đám Lau vừa nói xong thì có trận bão phương bắc thổi về. Bác Sồi cứ theo thói cũ, ưỡn ngực kiêu hãnh chống lại cuồng phong. Lúc này thì đám Lau đã lo cúi rạp người tránh luồng gió dữ lâu rồi.

 

 Gió càng lúc càng mạnh gấp đôi. Chỉ một lúc Bác Sồi to lớn ngã gục nằm vật mình trên đám Lau một cách đáng thương, còn bộ rễ bác Sồi thì bật lên trời trông thật là thảm thiết./.

 

LỜI BÀN 

-Tránh voi chẳng thẹn mặt nào.

-Phải biết lấy nhu chế cương.

-Khi chống cự là điều ngu dại, thì ta nên nhịn, còn hơn là cứ chống càn để rước họa vào thân.            

 

                                    =================

  


 

CON LỪA ĐỘI LỐT SƯ TỬ

 

Có một con lừa ngày nọ thấy bộ da sư tử do một nhóm thợ săn bỏ quên trong rừng nó bèn nghĩ ra một kế vui chơi.

 

Con lừa bận bộ da này vào núp vào trong một bụi rậm. Nó đợi lúc muôn thú đi ngang bèn chạy ra hù doạ. Bầy thú tưởng chúa sơn lâm thật tất cả ngay lập tức đều sợ hãi bỏ chạy trối chết?!

 

Lừa thích chí quá do muôn thú xem nó như chúa sơn lâm thật không bằng? Lừa không nín được do quá khoái chí nên bật kêu lên:

 

-Bờ rê! Bờ rê!

 

Có con cáo chạy sau cùng nghe được tiếng này nó mới hiểu ra đó chỉ là con lừa đội lốt sư tử thôi?!

 

Con Cáo trở lui cười ngất, rồi bảo lừa rằng:

 

Giá như ngươi biết câm cái miệng lại thì ngươi có thể doạ được ta rồi. Nhưng chính cái miệng của ngươi đã làm hỏng chuyện khi tự phát ra cái tiếng be be tức cười kia, biết chưa?

 

Con Lừa nghe thế,  thẹn quá lủi mất./.

 

 

LỜI BÀN 

-MỘT ĐỨA GIAN MANH CÓ THỂ LỪA THIÊN HẠ QUA SẮC PHỤC VÀ DIỆN MẠO BÊN NGOÀI NHƯNG CHÍNH LỜI NOÍ CỦA HẮN MỚI TỎ LỘ CON NGƯỜI THỰC SỰ CỦA HẮN RA SAO. 

-KHOAN VỘI XÉT NGƯỜI QUA BỀ NGOÀI MÀ HÃY ĐỢI HỌ NÓI RA. 

-CHỚ ĐÁNH GIÁ CUỐN SÁCH QUA TRANG BÌA. BẠN SẼ KHÔNG BAO GIỜ BIẾT ĐƯỢC GIÁ TRỊ BÊN TRONG CUỐN SÁCH RA SAO NẾU BẠN CHƯA THỬ ĐỌC QUA. 

-KHÔNG PHẢI MỌI THỨ LẤP LÁNH ĐỀU LÀ VÀNG CẢ.

            

NGUỒN
THEO BÓNG THỜI GIAN 
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - NGỤ NGÔN AESOP TẬP 8 - Người dịch Đinh Hoa Lư

LONG LANH | BẾN SÔNG XUÂN | THEO ANH VỀ ĐI EM | BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHƯA? | TRONG BÓNG ĐÊM YÊN TĨNH - Thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Long lanh


Sáng nay trời hóa dòng sông  

Đong đưa tiếng hát lộng trong đất trời

Xuân sang trong tiếng ai cười

Long lanh như tiếng của người… long lanh

                                                             10/86



Bến sông xuân


Dòng sông chở mùa xuân trở lại

Ngợp đôi bờ, hoa nở từ lâu

Trời! bến nước biết bao cô gái

Đem mùa xuân phơi trắng chân cầu

                                           11/91


Theo anh về đi em


Về cùng anh nghe em

Tháng ba mùa lễ hội

Mùa nắng non bổi hổi

Rượu cần đang lên men


Tiếng chiêng ngân lên rồi

Lòng anh như lữa cháy

Vòng xoang đang vờn vẫy

Bùng lên nhịp núi đồi


Cánh chim phí lượn chao

Rừng bình yên trở lại

Cho từng đôi trai gái

Say đắm hát bên nhau


Về thăm suối thăm rừng

Hồ Tà Đùng kỳ vỹ

Thác Đray Sáp kiều mị

Thác Trinh nữ ngập ngừng


Cầu vồng trên Đắk G’lun

Trói buột đời nhau đấy

Nếu mà em muốn vậy

Theo anh về nghe em



Bạn đã làm gì chưa?


Trong mùa đại dịch

Lên tiếng cảm thông với những phận người

cuốc nắng cày mưa


Chấp hành nghiêm quy định chung cách ly,

giãn cách thì tốt rồi

Nhưng cần lắm một việc làm hữu ích

Ta đã làm gì, cả bạn và tôi?



Trong bóng đêm yên tĩnh


Dãy phố dài, khê đọng trầm ngâm

Giữa mùa giãn cách


Người công nhân quyét dọn âm thầm

Xe chở rác cũng khác mọi ngày, đi chầm chậm

Hình như cách ly rồi, các loại rác cũng nhiều hơn


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - LONG LANH | BẾN SÔNG XUÂN | THEO ANH VỀ ĐI EM | BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHƯA? | TRONG BÓNG ĐÊM YÊN TĨNH - Thơ Lê Thanh Hùng