Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 4, 2022

GẶP LẠI MÙA XUÂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Gặp lại mùa xuân


Nước mắt hoen mi

Chưa kịp rớt

Tròn xoe 

Trong vắt 

Tiếng em cười

Gió xuân đến mơn man 

Bất chợt

Nồng nàn xoay

Từng giọt 

Rơi rơi ...

 

Người đã lãng quên rồi


Lãng quên rồi, lối mộng một chiều hôm

Bươn bả bước, em không hề ngoái lại

Nơi đó có giấc mơ thời con gái

Và cơn gió thu không, thổi lạc hồn

                        *

Chuyện cũ đâu còn bức bối tâm tư

Dĩ vãng đẹp, cũng tháng năm khỏa lấp

Biết là sống phải có đôi có cặp

Thì ngày xưa đâu tiếc nuối giá như ...

                        *

Bước ngang qua, người đã quên thật rồi

Buông trả gió, mái tóc dài buột chặt

Xoay trở bước, chiếc bóng mờ dằn hắt

Dấu nắng bên thềm, lặng lẽ cuốn trôi

                        *

Đâu buồn gì, chỉ một chút xót xa

Chuyện năm cũ, người không còn nhớ

Trôi đâu mất một ước mơ dang dỡ

Nhưng vẫn nguyên thì, nét cũ kiêu sa

                        *

Đẫm màu chiều, xanh trong mênh mông

Đang bước vội, chợt ngập ngừng lơ đãng

Xòe tay vén mái tóc xòa kiêu mạn

Chạm phải hư không, trĩu nặng lòng ...



Có một chiều tháng chạp


Về thăm nơi ấy nghe em

Nghe xuân rạo rực, bên thềm trăng lên

Lối xưa tuổi nhỏ êm đềm

Anh qua lối ấy ngọt mềm ngày xuân

Trời xanh, tháng chạp trong ngần

Tràn hương cốm mới bên sân láng giềng

Quê hương trăm nỗi niềm riêng

Sao em lo hão lo huyền làm chi

Chuyện ngày mai, vướng bận gì

Mà em xét nét chi li nẻo về

Tiếc là anh, quá ngô nghê

Không năn nỉ, cứ vụng về thao lao …

                                           12/88



Biết không ai là không thể thay thế


Lớp lớp sóng người, sự vật vần xoay

Xác định đúng điểm dừng của mình, đó là hạnh phúc


Giữa bộn bề, sự trung thực và dối trá phô bày

Lòng vẫn xanh trong, chưa hề vẩn đục

Một niềm tin, theo năm tháng vơi đầy…



Bóng nắng vỡ ngang triền sóng đổ


Luẩn quẩn giăng cuốn bãi bờ em

Đưa tiếng vọng, đong chiều mượt phố


Dòng người đi và nỗi nhớ đan xen

Phố biển trẻ trung, cạn ngày xa mấy độ

Trôi lạc tình từ buổi mới ron ren


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - GẶP LẠI MÙA XUÂN - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Saturday, January 1, 2022

NGHỀ NẾM RƯỢU - Truyện truyền kỳ của Kha Tiệm Ly

 


Cao thám hoa người nước Sái, huyện lệnh đất Mạt Cùng.  Không hạp với đám quan trường tham lam vô độ, bòn rút của công, không chút sỉ liêm, lương tâm chó cắn. Lợi dụng Sái có dịch cúm Háng Thâm, chúng làm giàu lên cả vạn sinh mạng người dân. Cao cả giận, có miệng mà nói chẳng nên lời; bèn lột áo mão trả lại triều đình, về quê “làm người tử tế”!
 
Bởi lòng trong như nước suối, suốt thời làm quan không hề tơ hào của dân cây kim sợ chỉ, nên căn nhà xưa càng rách nát; nhờ xóm giềng và đệ huynh bốn biển; người thương hại, kẻ đáp ơn, nên cũng được sáng cơm chiều rượu.
 
Nửa năm sau, Thám hoa mở lớp dạy học, nhưng ngặt LỄ NGHĨA các vị trong ngành Bộ Lại còn đề nghị bỏ nên chẳng trẻ nào thèm học; bèn xoay qua nghề viết sách; nhưng sách kiến thức, sách dạy làm người cũng chẳng đất dung thân: Ra mấy đầu sách, lỗ nặng, bèn bóp bụng đem bán làm giấy lau khi đại tiện! Lại định làm thơ, nhưng lại thấy thi vương thi bá trùng trùng, vị nào cũng khoe đã in dăm ba chục đầu .. thơ, mỗi lần cả ngàn cuốn, nhưng vì các vị ấy quý văn chương nên không nỡ bán, mà chỉ đem cho, đem tặng; lại khoe có hàng trăm bài được phổ nhạc, nhưng tiếc rằng các ca sĩ người phàm mắt thịt, không hiểu được giá trị nên không thèm hát! Giận thay!
 
Nhà không còn hột gạo, Thám hoa mặt mày ủ dột, liền lấy bầu rượu ở góc nhà, tu một hơi, “khè” một cái vô cùng sảng khoái. Đoạn cười tràng lớn rồi nghĩ: “Sao ta không làm nghề nếm rượu như lúc theo thầy mài mực? Nghề nầy chẳng phải cho ta ngân lượng để đưa ta từ trường phán đến thi đình đó sao?”
 
Thời ấy nước Sái thanh niên uống rượu ve kêu, yêu rượu hơn yêu nước… giải khát, nên sáng chiều quán nhậu nghẹt người, vì thế nghề nếm rượu phát triển hơn xưa.  Vốn có biệt tài nếm rượu từ thuở xuân thời, nên rượu nào Thám hoa nếm mà ngài lắc đầu là kể như cho chẳng ai thèm uống; còn gật đầu nói “Hào! Hào!” (Ngon! Ngon!) thì kể như thùng rượu cả ngàn táo ấy đệ tử lưu linh tranh nhau mà uống, chủ đong sáng chiều không kịp!
 
Tiếng lành đồn xa, tại trường an có một đại nhân có lò nấu rượu để cung cấp cho hàng trăm đại tửu lâu của mình, ngài bèn cho tứ mã tức tốc thỉnh thám hoa về kinh.
 
Sau khi chào hỏi, chủ nói rõ mục đích của mình, rồi tự tay cung kính đưa thám hoa chén rượu lớn. Thám hoa kề mũi ngửi nhẹ, nhấp một hớp nhỏ, chấp chấp vài cái rồi đặt chén xuống bàn, nhìn chủ nhân (vốn là cực phẩm đại thần), nói:
- Loại rượu đặc biệt được làm bằng loại nếp Giáng Nù nên có hương trinh nữ, được tẩm men Bách Vụ trong Bản Thảo Cương Mục Tần Hồ sơn nhân thời Minh nên vị ấm nồng, hậu ngọt, lại được chưng cất bằng thiên thủy ngày đoan ngọ nên cực kỳ tinh khiết. Rượu quý! Rượu quý!
 
Quan nhân mát lòng, cười sảng khoái:
- Thám hoa rõ là danh bất hư truyền. Thiên hạ gọi là “Tửu Thánh” không sai!
- Đây không phải loại rượu cho kẻ phàm phu; mà phải là rượu “Tiến Quân Vương” đó!
 
Quan nhân cười lớn:
- Không sai! Bản chức định dâng cho hoàng thượng đấy!
- Nhưng ngặt trong rượu có mùi tanh của máu người!
 
Quan nhân, ngạc nhiên, cả giận:
- Ta trọng thám hoa là đồng liêu, nhưng không vì thế mà ngài lại loạn ngữ sàm ngôn. Thật tiếc cho ta nể trọng thám hoa bấy lâu!
 
Thám hoa đứng lên, lắc đầu:
- Nhưng đó là sự thật! Hẹn tái kiến!
- Không tiễn!
 
Thám hoa đi rồi, đại nhân buồn vô hạn, ngài bán tín bán nghi vì xưa nay thám hoa luôn coi lời nói như đỉnh Thái Sơn chưa hề bỡn cợt bao giờ; vội cho người chiết rượu ra vò để rửa thùng rượu hàng ngàn…đấu (đấu=10 lít) xem sao!
 
Khi thùng rượu cạn, người nhà cả kinh vì thấy dưới đáy có xác một con … muỗi!
 
Đại nhân ân hận liền cho người túa ra tìm thám hoa, nhưng bóng chim tăm cá!
 
KHA TIỆM LY

READ MORE - NGHỀ NẾM RƯỢU - Truyện truyền kỳ của Kha Tiệm Ly

MIỀN BÌNH YÊN – Thơ Tịnh Bình


 


MIỀN BÌNH YÊN
 
Ngửa mặt nhìn đỉnh núi
Chạm vùng mây tinh khôi
Lênh đênh loài chim lạ
Dang cánh giữa biển trời
 
Dưới chân là cỏ dại
Sỏi đá nằm ưu tư
Lăn lóc một nỗi buồn
Chẳng cần chi bày tỏ
 
Thôi miên một ánh mắt
Đen lay láy hồn nhiên
Màu mặt trời không tắt
Xôn xao miền bình yên
 
Ta tìm chi ta nữa
Thắp bóng mình cô liêu
Không thuộc về ta nữa
Vô ngã khối tình yêu...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - MIỀN BÌNH YÊN – Thơ Tịnh Bình

CHÚC MỪNG NĂM MỚI – Thơ Nguyên Lạc



 

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
(Happy New Year)
 
1.
Đêm trắng bông tuyết bay
Cố nhân người đâu biết
Tóc xanh giờ đổi thay
Bạc màu buồn da diết!
 
Năm cũ rồi giã biệt
Thời gian vèo qua song
Lột vỏ từng tờ lịch 
Còn ruột sầu bên trong!
 
Tháng năm rồi năm tháng
Quá khứ tờ lịch rơi
Tương lai người đâu biết
Hiện tại tiếng thở dài!
 
2.
Đêm cuối năm thắp nến
Soi từng phiến hồn xưa
Thấy sâu trong ngăn nhớ
Lời tình buồn tiễn đưa
 
Thôi em đừng khóc nữa
Khổ đau chi cũng thừa
Bể dâu đời vẫn thế
Tất cả rồi phai phôi
 
Đêm nay tờ lịch cuối
Lột bỏ thấy nỗi sầu
Treo lên trang lịch mới
Năm mới đời ra sao?
 
Cố hương vời xa đó
Lời thao thiết nhớ về
Chúc mừng người Năm Mới
Chúc Happy New Year
 
Nguyên Lạc

READ MORE - CHÚC MỪNG NĂM MỚI – Thơ Nguyên Lạc

Friday, December 31, 2021

PHÔI PHA / NHỚ MÙA GIÁNG SINH / GIẤU NỖI NHỚ VÀO ANH - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh

 

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh

PHÔI PHA

 

Em nhặt lá vàng trên đồi cao run rẩy

Con chim oằn mình trên nhánh cây gãy rung rinh

Lá đã chết ẩn mình khóc than mùa Thu cũ

Chỉ còn lại niệm khúc tình, đau xót buồn rũ nhớ mùa xanh

Nhánh tường vi mang khát vọng tình yêu trong vườn anh còn nhớ?

Rực rỡ dưới nắng hồng ghi dấu ngày chúng mình yêu

Mùa hạnh phúc đã qua em gom nắng tắt trong chiều

Lưu lại trong ký ức vạn điều còn nuối tiếc

Gió cõng mây trắng bay tìm vần thơ ngọt ngào em đã viết

Bài tình ca tha thiết giờ đã lạc nơi đâu?

Trong trái tim chỉ còn lại nỗi âu sầu

Thương cuộc tình đã lỡ, anh giấu nồng nàn đi đâu rồi người hỡi?

Mùa đã trôi, tuyết đã rơi tim em băng giá giữa chốn đời

Giọt đắng trên môi, mưa lạnh ướt rơi ngàn lời như muốn nói

Chiều Đông lạc lõng, gió cô đơn chập chờn trong bóng tối

Đêm tiếng thạch sùng tắc lưỡi thở dài, ôm mối ngậm ngùi thầm lặng giữa phôi pha.

Stuttgart, 29/12/2021

Nguyễn Hồng Linh

 

NHỚ MÙA GIÁNG SINH

 

Khúc đêm Đông ngày biệt ly

Giáo đường thánh thót cung đàn

Anh, em một đời khắc ghi

Tiếng ca ngày ấy nồng nàn

Chuông thánh giáo đường ngân vang

Giáng sinh nguyện cầu an lành

Năm nao sánh bước rộn ràng

Bên nhau hạnh phúc ngày xanh

Con quỳ lạy Chúa lòng thành

Sáng ngời máng cỏ đêm Đông

Bê Lem vang lời ca thánh

Tha phương vời vợi xa trông

Lang thang phố lạnh tuyết Đông

Khăn quàng không đủ ấm lòng

Dừng chân giáo đường hoài vọng

Noel... Sài Gòn... nhớ mong.

Nguyễn Hồng Linh

Phố Stuttgart, những ngày cuối năm 2021.

 

GIẤU NỖI NHỚ VÀO ANH

 

Giấu đầy nỗi nhớ vào anh

Giấu vào sương khói trên cành ban mai

Giấu tình đọng chốn thiên thai

Dáng gầy liễu rũ trang đài đắm say

Giấu trăng lạc lối ngàn mây

Giấu bờ môi mộng hây hây thắm nồng

Giấu hương gác tía lầu hồng

Giấu trào biển rộng mênh mông tình người

Giấu thương ánh mắt nụ cười

Dấu yêu vai ấm tuyệt vời êm êm

Giấu giọt mưa rắc bên thềm

Mộng ru giấc ngủ êm đềm tình anh

Giấu mùa nắng Hạ trời xanh

Gợi đêm huyễn hoặc tròng trành xa xăm

Giấu lòng quạnh quẽ âm thầm

Giấu tìm tri kỷ, tri âm mỏi mòn

Giấu chờ một thuở hồng hoang

Giấu quang gánh nặng cong oằn thế gian

Em đong nỗi nhớ nồng nàn

Giấu vào tâm khảm đa mang một đời.

Nguyễn Hồng Linh

honglinh8861@yahoo.de

 

 

READ MORE - PHÔI PHA / NHỚ MÙA GIÁNG SINH / GIẤU NỖI NHỚ VÀO ANH - Chùm thơ Nguyễn Hồng Linh

Wednesday, December 29, 2021

NGÀY CUỐI NĂM DƯƠNG LỊCH – Thơ Trần Mai Ngân





NGÀY CUỐI NĂM DƯƠNG LỊCH
 
Ngày cuối năm dương lịch
Chị bán hàng rong đạp vòng xe mỏi
Tiếng rao mềm theo tờ lịch vừa rơi
Một năm qua rồi chơi vơi chới với…
 
Ngày cuối năm dương lịch
Anh vá xe bên lề đường
Khâu nốt cái ruột cũ mèm cho ông xe ôm
Tỉnh lỵ nhỏ nên đường đi cũng ngắn… Chắc không sao!
 
Ngày cuối năm dương lịch
Bên cửa sổ trên toà nhà cao thiệt cao
Có chị bếp đôi mắt buồn da diết
Đếm tiền gửi về quê - biết niềm tin vẫn còn…
 
Ngày cuối năm dương lịch
Những mảnh đời thấp bé mỏi mòn
Hy vọng một ngày mai
Của tương lai hai không hai hai (2022)…
 
Và em…
Cũng ngày cuối năm dương lịch
Quay lại bến sông xưa
Thả nỗi buồn theo dòng nước
Cầu ước một bình an…
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - NGÀY CUỐI NĂM DƯƠNG LỊCH – Thơ Trần Mai Ngân

Monday, December 27, 2021

THƠ HAIKU MÙA XUÂN CỦA KOBAYASHI ISSA - Trần Đức Phổ phỏng dịch

 

(Ảnh từ wikipedia.)

Koybaashi Issa (1763-1827)

Kobayashi Issa là một trong bốn bậc thầy về thơ Haiku của Nhật Bản. Ông sáng tác trên 20.000 bài Haiku. Dưới đây là một số bài thơ về mùa xuân của ông.


● Thơ

1.
♦ Face of the spring moon--
about twelve years old,
I'd say.

♦ Khuôn ngà của vầng trăng xuân--
Tôi độ ước chừng
Tuổi mới mười hai.
.

2.
♦ In spring rain
a pretty girl
yawning.

♦ Trong làn mưa xuân phất phơ
Có cô gái đẹp
Hững hờ ngáp suông.
.

3.
♦ New Year's morning:
the ducks on the pond
quack and quack.

♦ Buổi sớm đầu xuân:
Trong ao bầy vịt
Không ngừng quác vang
.

4.
♦ New Year's Day--
everything is in blossom!
I feel about average.

♦ Ngày đầu năm mới--
Vạn vật nở hoa
Lòng tôi dường cũng bình hòa an nhiên.


Trần Đức Phổ phỏng dịch
Nguồn tham khảo: My Poetic Side


tranducpho

READ MORE - THƠ HAIKU MÙA XUÂN CỦA KOBAYASHI ISSA - Trần Đức Phổ phỏng dịch

VẪN LÀ XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử

VẪN LÀ XUÂN



Cõi nguyên sơ

Mộng bây giờ,

Mới hay gió bụi tung hô dặm ngàn.

Nẽo về bóng đổ thời gian,

Chợt nghe vọng lại cung đàn nghìn năm.


Trăng xưa 

Nay vẫn nguyên Rằm

Trời xưa vẫn một ánh hồng ban sơ.

Bao giờ

Cho đến bây giờ,

Gặp ta trong cõi thực hư sắc màu!


Ngàn hoa cỏ

Dưới trăng sao

Đất trời vẫn vẹn một màu xuân xưa.

Đoá mai vàng nở đương mùa,

Xuân nầy lại với mai xưa khác nào,


Núi còn xanh,

Biển còn sâu,

Núi xanh bóng cả nguyên màu biển xa.

Dặm lòng vẫn nở ngàn hoa

Dặm trời vẫn nở một toà xuân quang.


                Những ngày cuối năm 2021.

               MẶC PHƯƠNG TỬ


READ MORE - VẪN LÀ XUÂN - Thơ Mặc Phương Tử

CHÙM THƠ MỪNG GIÁNG SINH - Châu Thạch


            Vợ chồng nhà thơ Châu Thạch 
 
 
BÊN CÂY THÔNG GIÁNG SINH
 
Bên cây thông Giáng Sinh
Em đứng thật là xinh
Mừng em mùa Giáo Lễ
Em thấm nhuần lời kinh
 
Em là người nên thánh
Em người nữ thức canh
Em là chiên ngoan đạo
Chúa ban em phước lành!
 
Một mai em cất cánh
Bay qua từng vì sao
Trong chỗ ngồi sự sống
Em vui hưởng ngọt ngào
 
Anh là anh rất mọn
Trong chuồng chiên có nhau
Hôm nay và mãi sau
Ta cùng Cha Thiên Thượng
 
Gởi em một lời mến
Gởi em một lời thương
Mai sau trên Thiên Đường
Dẫu không là chồng vợ
 
Tình không còn cách trở 
Bởi dục vọng trần gian
Hóa thân về Thiên Đàng
Linh gội hồn ta sạch
 
Tình không còn xa cách
Tình trong trẻo vô biên
Tình như thánh như hiền
Bởi không còn nguyên tội
 
Ta không còn chịu lỗi
Của A-Đam, Ê-Va
Vườn Ê-Den chúng ta
Không còn cây trái cấm!
 
 
HẠT THANH CHÂU EM HÁT
 
Trong dãy ghế tôi bình an tỉnh lặng
Trên bục thờ em hát bản Thánh ca
Bóng hồng âm bay vút lên cao xa
Và rơi xuống hạt thanh châu vọng tiếng
 
Tôi cảm thấy cõi bờ xa thánh thiện
Thấy dòng sông có cây trái chửa lành
Thấy thành vàng mây trắng dợn vòng quanh
Mỗi cánh cửa là ngọc châu nguyên tảng
 
Em, có phải tâm hồn tôi lãng mạn
Không, em ơi đó là chốn ta về
Hai chúng mình nơi đó chính là quê
Em sẽ hát ở nơi miền vinh hiển
 
Nghe tiếng hát trong hồn tôi hiển hiện
Cõi vĩnh hằng không có mặt trời đâu
Sự vinh quang sẽ sáng mãi trên đầu
Ta ở đó với tình yêu tinh tuý
 
Tôi bỗng thấy em như hoa tuyệt mỹ
Tưởng thiên binh rải xuống một làn hương
Thơm rất thơm thứ nhuỵ ở Thiên Đường
Linh đầy dẫy và em đầy ân tứ!
                    
 
THÁNG MƯỜI HAI TÌNH TRONG CHÚA
 
Tháng mười hai em vui không em? 
Rộn ràng nhận thế mừng No-el
Em nghe chăng Thánh Ca êm đềm
Cả địa cầu vang vọng chuông đêm!
 
Tháng mười hai Thiên Chúa Giáng Sinh
Anh đứng bên em một cặp tình
Chúa phán hai ta lìa cha mẹ
Hòa hiệp một thân hai chúng mình!
 
Đời có gì đâu mà phải sợ
Trủng bóng chết hai đứa từng qua
Cánh toàn năng luôn che chở ta
Vẫn có nhau hồng ân Thiên Tòa!
 
Tháng mười hai rực sáng đèn hoa
Anh đưa em vào trong nhà Cha
Tưởng tình yêu như thời rất trẻ
Lòng như son quên hết tuổi già!
 
Tháng mười hai Jê-Su cao cả!
Tháng mười hai Jê-Su thiêng liêng!
Tháng mười hai Jê-Su năng quyền!
Tình ta trong Chúa tháng mười hai!
                     
Châu Thạch

READ MORE - CHÙM THƠ MỪNG GIÁNG SINH - Châu Thạch

Sunday, December 26, 2021

MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG – Thơ Nhật Quang

 
 
                     Nhà thơ Nhật Quang


MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG
 
Bâng khuâng thu
treo cánh lá chơi vơi
chạm làn gió nhẹ vương trên phố vắng
đếm giọt miên man
cà phê buồn thầm lặng
giấu ngược vào lòng lệ đắng mặn dấu môi
 
Và dường như mùa đông đã tới
ru ráng chiều còn ngù say
tóc gió em bay khuất miền xa nhung nhớ
anh buông tiếng thở
nghe chuông trầm vọng trôi tháng ngày
 
Mùa đông này
bỗng như dài lê thê
anh nằm co ro giữa miền ký ức…
đêm hao gầy mảnh trăng cô đơn thổn thức
giấc chiêm bao… hình bóng em về?
 
Gió đông lạnh
rung bờ vai khe khẽ
một ngày bẽ bàng nỡ vội cách xa?
anh cúi mặt hoang mang
hàng cây bên đường cũng vội trút lá
niêm khúc… buồn cuộc tình bỗng phôi pha.
 
 Nhật Quang

READ MORE - MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG – Thơ Nhật Quang