Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, August 26, 2021

ĐI VỀ LẶNG LẼ - Thơ Trần Mai Ngân

 


ĐI VỀ LẶNG LẼ
 
Em nghĩ không phải bằng cách này…
 
Anh đi và về trong lặng lẽ
Em đón anh trên tay người bịt kín khẩu trang
Không kịp thốt lời cảm ơn
Họ vội vã còn đưa bao người về nhà nữa…
 
Ngoài hiên vẫn giăng dây bảng đỏ
Mình đi vào thôi anh…
Em ôm anh - hũ sành sứ lạnh tanh
Tro bụi hình hài còn hăng mùi củi đốt…
 
Chỗ chiếc bàn anh hay ngồi vẫn vậy
Chỉ có thêm đôi nến trắng
Chiếc bình hương nghi ngút khói bay vòng
Chẳng có bông hoa nào trong mùa giãn cách
 
Anh bây giờ thanh thản
Chẳng còn đau cũng chẳng phiền sầu
Em hứa nước mắt chẳng rơi đâu
Không làm anh bận lòng luyến tiếc
 
Em không ngờ và cũng không hề biết
Rằng hôm nay lại có một ngày
Hình hài anh còn chút bụi tro này
Đi lặng lẽ… về thôi lặng lẽ
 
Em không ngờ và cũng không hề biết
Rằng hôm nay lại có một ngày…
 
Trần Mai Ngân
 
** Kính tặng và chia buồn sâu sắc đến những gia đình có thân nhân đi xa trong mùa đại dịch.
 
READ MORE - ĐI VỀ LẶNG LẼ - Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, August 25, 2021

LÀN HƯƠNG – Thơ Trần Mai Ngân

 


LÀN HƯƠNG
 
Làn hương ai giữ được
Chỉ mộng mị thoảng qua
Khi trong cõi ta bà
Có, không người với ta!
 
Chênh vênh nẻo luân trầm
Xin đừng mong mỏi nữa
Dòng thinh sắc rủ rê
Thôi... rời chốn u mê
 
Dùng dằng chi ở, về
Hoàng hôn đà tiễn biệt
Sầu tan như buổi tiệc
Men say còn dư âm!
 
Bóng đổ lề nhân gian
Một bi lụy âm thầm
Xin giam vào sinh tử
Ai giữ được... làn hương!
 
Trần Mai Ngân
 
READ MORE - LÀN HƯƠNG – Thơ Trần Mai Ngân

DALAT TÍM - Thơ: Lê Thiên Minh Khoa - Nhạc: Bùi Thanh - Giọng ca: Duy Minh

READ MORE - DALAT TÍM - Thơ: Lê Thiên Minh Khoa - Nhạc: Bùi Thanh - Giọng ca: Duy Minh

DI QUAN – Thơ Lê Phước Sinh




DI QUAN 
 
Phố buồn mặc niệm mấy tháng qua 
Tóc trắng áo tang ảnh nhợt nhòa 
Tiếng chuông không vọng, lòng ngã nghiến 
Đêm-dài-thế-kỉ cố vượt qua.
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - DI QUAN – Thơ Lê Phước Sinh

VÀI CHUYỆN NGOÀI LỀ BÀI THƠ ‘ĐỪNG ĐI’ - Đặng Xuân Xuyến




 VÀI CHUYỆN NGOÀI LỀ

BÀI THƠ ‘ĐỪNG ĐI’

*

"Đừng Đi" là bài thơ tôi viết rất ngẫu hứng, không phải ngẫu hứng từ chuyện tình cảm của tôi mà ngẫu hứng từ những than vãn dư lệ của một chàng trai trẻ, một người bạn trên facebook.

Đêm ấy, đêm 29 tháng 9 năm 2018, những cảm xúc của tâm trạng lâu ngày mới về quê làm tôi mất ngủ. Lang thang "dạo” facebook để giết thời gian tôi gặp những "tiếng nấc" của chàng trai trẻ Vũ Mai về mối tình thơ mộng 7 năm có “nguy cơ” bị tan vỡ. Vì "biết" Vũ Mai và bạn gái của cháu từ những ngày đầu mới chơi facebook (tháng 9 năm 2012) nên tôi nhắn tin hỏi: "Hai đứa lại có chuyện à? Con gái người ta có thì, yêu nhau cũng lâu rồi, cưới đi cháu.", thì Vũ Mai liền điện thoại tới tôi, nghẹn lời: -"Em ấy giục cưới nhưng con chưa muốn cưới vì công việc của con còn bấp bênh lắm. Con bảo vài năm nữa nhưng em ấy không chịu, dứt khoát chia tay con rồi, chú ơi...".

Chắp nối những chuyện tôi "biết" về chuyện tình 7 năm của 2 cháu, thêm nữa chút chuyện "của đời", tôi viết rất nhanh "Đừng Đi", định đề tặng chuyện tình 7 năm của Vũ Mai nhưng sợ cháu thêm buồn nên tôi post lên trang facebook cá nhân như một bài thơ tình của mình..

ĐỪNG ĐI

.

Ở lại đi

Một đêm thôi

Một đêm thôi, ở lại

Ta xin người ở lại, chỉ một đêm

Ngoài kia trời lướt khướt sũng đêm

Ta tí tách trong này mơ hồ từng giọt rỏ

.

Ta nào khóc. Chỉ là ta quá nhớ

Những chiều Thu ai tết tóc bên thềm

Rãi trăng vàng ai ríu rít hằng đêm

Và ai nữa khiến ta từng ngộp thở.

.

Ta xin đấy. Ngoài kia là những gió

Hun hút đêm, hun hút ánh đèn mờ

Người ở lại.

Đừng đi!

Đừng đi!

Ta sợ

Bảy năm trời thoáng chốc chỉ là mơ.

*.

Làng Đá, đêm 29.09.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Sáng sớm ngày 1 tháng 7 năm 2019, tôi nhận được bài cảm nhận về bài thơ "Đừng Đi" của Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương gửi qua messenger với lời nhắn: "Chú gửi đôi dòng bình luận. Cháu đọc rồi hồi âm cho chú nhé."

Đọc xong, tôi có vài băn khoăn.

Hình như Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương đã thả cảm xúc "phiêu" quá nên mấy câu thơ: "Ngoài kia là những gió / Hun hút đêm, hun hút ánh đèn mờ", ông đã cảm nhận với những cảm xúc thật lắm:

“Ta xin đấy. Ngoài kia là những gió

Hun hút đêm, hun hút ánh đèn mờ

Người ở lại.

Đừng đi!

Đừng đi!

Ta sợ”

Một lần nữa nhà thơ đã gửi lời cầu xin. Cầu xin không được rồi hù dọa cảnh đêm khuya hun hút gió lùa, đêm thì tối, đèn thì mờ... Rồi anh lo lắng sợ hãi nếu nàng cứ quyết ra đi không ở lại liệu trong đêm tối trời trong gió mưa ấy nàng có mệnh hệ gì anh biết sao đây? Anh sẽ phải ân hận suốt cả cuộc đời.".

Thực ra mấy câu thơ: "Ngoài kia là những gió / Hun hút đêm, hun hút ánh đèn mờ" Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương không nên hiểu thật thà đến thế mà nên được hiểu là những lo lắng bởi những tệ nạn, những cạm bẫy đang rình rập ở bên ngoài xã hội...

Và câu kết bài thơ: "Bảy năm trời thoáng chốc chỉ là mơ", cũng được Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương hiểu theo nghĩa hoàn toàn khác với ý của văn bản thơ:

"Đọc câu kết ta mới hiểu không chỉ khoảnh khắc, không chỉ một phút, một giờ, một đêm mà bảy năm rồi nhà thơ của chúng ta đã cầu xin một tình yêu và anh chợt nhận ra rằng giờ nó đã hoàn toàn vụn vỡ chia xa. Chỉ là một giấc mộng kê vàng. Thế mới biết sự chờ đợi trong tình yêu đã đạt đến giới hạn của sự vô cùng:

“BẢY NĂM TRỜI THOÁNG CHỐC CHỈ LÀ MƠ”

Nỗi khát khao tình yêu của Đặng Xuân Xuyến là khát khao rất thực từ một con tim bạo liệt và có lẽ sẵn sàng quyên sinh vì người anh yêu dấu. Có nỗi đợi chờ nào đã suốt 7 năm. 7 năm có bao nhiêu ngày bao nhiêu giờ bao nhiêu phút bao nhiêu giây và bao nhiêu khoảnh khắc mà không đợi chờ không khao khát. Phải không các bạn. Tôi trân trọng nỗi đợi chờ này..."

Sau lời cám ơn ông đã đồng cảm với "Đừng Đi", tôi đề nghị ông sửa lại đoạn cuối bài cảm nhận vì "Bảy năm trời thoáng chốc chỉ là mơ" là nỗi đau về một tình yêu đẹp của 7 năm vừa bị tan vỡ, hoàn toàn không phải là nỗi đau "bảy năm rồi nhà thơ của chúng ta đã cầu xin một tình yêu" trong "nỗi đợi chờ" như ông đã viết. Ông hồi âm ngay sau đó: "Chỉ một câu là sáng rõ thôi. Yên tâm nhé." nhưng khi đưa bài cảm nhận về bài thơ "Đừng Đi" lên trang facebook cá nhân, ông để nguyên trạng bài viết như đã gửi qua messenger.

Có lẽ, nhà phê bình văn học Nguyễn Xuân Dương đã thả hồn "phiêu" với "Đừng Đi" “say” quá nên ông chưa cầm cương được cảm xúc dẫn đến cảm xúc "phiêu" quá xa với ý thơ: "Nỗi khát khao tình yêu của Đặng Xuân Xuyến là khát khao rất thực từ một con tim bạo liệt và có lẽ sẵn sàng quyên sinh vì người anh yêu dấu.". Hình ảnh nhân vật trữ tình trong bài thơ "Đừng Đi", qua cảm nhận của Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương đã khoác một bộ dạng rất khác và trở nên lạ lẫm vì tính cách yếu đuối và tư tưởng yếm thế, tiêu cực. Cả bài thơ không chỉ là tâm trạng đau khổ của chàng trai khi tình yêu bị tan vỡ mà còn là những hoài niệm đẹp về một tình yêu thơ mộng và cả sự lo lắng của chàng trai với người con gái mà chàng trai đã yêu, vẫn còn đang rất yêu. Đau khổ nhưng không yếu đuối, hoài niệm kỷ niệm xưa nhưng không bi lụy, tiêu cực, đấy là hình ảnh chàng trai trong “Đừng Đi”. Cả bài thơ, không một chữ nào, một ý nào khiến bạn đọc sẽ hiểu chàng trai "gào lêncảm nhận mình kẻ thấp hèn” rồi "cầu xin không được thì hù dọa" và "sẵn sàng quyên sinh vì người anh yêu dấu." như Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương đã cảm.

Là cây viết lão luyện, Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương đã đồng hành cảm xúc với khoảng năm trăm bài thơ của các nhà thơ, các bạn thơ trên facebook. Với 2 tập sách Phê bình Văn học đã xuất bản và rất nhiều bài giới thiệu thơ, bình thơ trên trang facebook cá nhân chưa xuất bản thành sách, đủ để khẳng định sức viết của Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương rất sung sức và tình yêu ông dành cho thơ ca thật nhiều! Vì thế, một chút sơ xuất như khi ông cảm nhận bài thơ "Đừng Đi" là điều đáng tiếc nhưng tôi tin bạn đọc vẫn yêu và tìm đọc những trang viết mang đậm dấu ấn rất riêng của tác giả Nguyễn Xuân Dương: Viết nhanh, viết khỏe, viết nhiều, viết bởi những cảm xúc chợt đến vì đam mê thơ ca, vì tinh yêu giành cho thơ ca không vụ lợi.

Viết đến đây tôi chợt nhớ tới bài cảm nhận của tôi về bài thơ "Lạc" của Nhà thơ Trần Đức Tín cũng có cái sai na ná như Nhà Phê bình Văn học Nguyễn Xuân Dương khi ông bình bài thơ "Đừng Đi": Hiểu sai ý thơ. Đó là khi tôi cảm nhận:

"trơ vơ

Bụt

tuốt sợi rơm vàng, ngồi khóc để con diều ăn gió

ăn hết những yêu thương.".

Câu chữ rõ ràng như vậy nhưng không hiểu sao tôi lại đọc thành "trơ vơ / Bụt /  ăn hết những yêu thương" nên viết: "Bụt" trong truyện cổ tích là một ông tiên luôn chớ che, bảo vệ, luôn đem đến những yêu thương, hạnh phúc cho con người còn "Bụt" trong "Lạc" của Khét lại là một kẻ vô cảm, ác độc, "ăn hết những yêu thương.". Có lẽ vì đọc nhanh, đọc vội mà tôi bỏ sót dòng: “tuốt sợi rơm vàng, ngồi khóc để con diều ăn gió” nên mới có những dòng cảm nhận đáng trách như vậy. May mà soạn giả Vũ Thị Hương Mai đã nhắn tin qua messenger: "Có lẽ anh đọc vội, đã nhầm giữa "diều ăn gió" với "Bụt ăn gió" nên đoạn kết bài "Lạc của Khét" sai với nội dung thơ, anh ạ.". Tôi đọc lại bài thơ "Lạc" của Nhà thơ Trần Đức Tín, rồi gửi email tới các trang web đã gửi bài đề nghị gỡ "Lạc của Khét" vì đọc thiếu câu nên tôi hiểu sai ý thơ. Sau đó, tôi sửa lại đoạn cảm nhận: "Bụt" trong truyện cổ tích là một ông Tiên có phép nhiệm màu luôn chớ che, bảo vệ, luôn đem đến những yêu thương, hạnh phúc cho con người còn "Bụt" trong "Lạc" của Khét lại là một ông Bụt “trơ vơ”, bất lực “tuốt sợi rơm vàng, ngồi khóc để con diều ăn gió”, "ăn hết những yêu thương."... Phép nhiệm màu của Bụt, của ông Tiên trong niềm tin ngàn đời của người Việt đã bất lực trước sự hoành hành đang chiếm thế thương phong của cái ác.", lưu bài viết ở trang facebook và blog cá nhân như lưu lời nhắc nhở: Làm gì cũng không được vội vàng, hấp tấp, nhất là với các loại văn bản phải đọc đi đọc lại đến khi hiểu thật đúng và đầy đủ câu chữ trong văn bản mới được viết hoặc điềm chỉ, ký tên.

*.

Hà Nội, chiều 24 tháng 8-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - VÀI CHUYỆN NGOÀI LỀ BÀI THƠ ‘ĐỪNG ĐI’ - Đặng Xuân Xuyến

Tuesday, August 24, 2021

Ý TƯỞNG KHI TRỜI VỪA HỬNG SÁNG – Thơ Khaly Chàm

 
 

 
ý tưởng khi trời vừa hửng sáng
 
sáng sớm thức dậy biết là ngày mới
không thể thấy được hình thái lũ sương đêm bám trên mặt những chiếc lá
từng hồi chuông những nơi thờ tự ngân vang rồi sẽ chạm vào đâu cho âm tần nương náu
vỏ bọc quả địa cầu đang lành lặn hay đã trầy xước khắp cùng 
 
tự nhủ với tâm tưởng hãy tùng niệm theo linh giác trắng
sẽ nhìn rõ nỗi hân hoan của những hiện thể sinh động trong ánh sáng tinh khôi
ngôn từ thơ bay lảng vảng như muốn diễn trò chơi sấp ngửa màu đen trắng
sợi khói thuốc lơ lửng ngoằn nghèo dường như đang nhú ra móng vuốt
 
ngày mới cứ nối tiếp tự nhiên tháng với năm
chẳng ai quan tâm chuyện lau chùi nước mắt sự biến thiên và đảo lộn
bóng tối mãi hoài thai nỗi ám ảnh về cái chết được cảnh báo
có thể, tro bụi không bao giờ ước vọng bay lên trời xanh
mở mắt lóe sáng rồi vụt tắt mất hút theo quy luật vòng quay
ngày qua ngày đều mới mẻ nhưng không thể tái hiện lại những gì đã thuộc về quá khứ
 
cuchi 1/2021
khaly chàm

READ MORE - Ý TƯỞNG KHI TRỜI VỪA HỬNG SÁNG – Thơ Khaly Chàm

RỒI CÓ MỘT NGÀY ANH SẼ KHÔNG CÒN LÀM THƠ - Lê Văn Trung

 


RỒI CÓ MỘT NGÀY 

ANH SẼ KHÔNG CÒN LÀM THƠ

 
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Khi mặt đất đã chìm trong bóng tối
Khi tiếng khóc vang lời kinh sám hối
Của linh hồn anh vừa chết trong hồn em
Khi trái tim anh lặng lẽ im lìm
Những nhịp đập chỉ là lời trăn trối
Chúa cũng bỏ quên phép mầu cứu rỗi
Thơ úa vàng tơi tã một trời tang
 
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Măt trời chết sau khu đồi vĩnh biệt
Cả nhân loại trước con đường hủy diệt
Không nhiệm mầu nào quay lại thuở hồng hoang
Lửa cháy thiên thu lửa cháy điêu tàn
Thơ tro bụi không luân hồi sinh tử
Thơ vỡ nát từng mãnh hồn tan vỡ
Thơ về đâu? Không địa ngục thiên đàng
 
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Máu sẽ chảy như một dòng nham thạch
Máu sẽ khô phơi bầm trên mặt đất
Linh hồn thơ lạc lõng giữa hoang vu
Không còn ai về nhỏ lệ bên mồ
Trong hố thẳm trái tim tình ngưng đập.
 
Lê Văn Trung


READ MORE - RỒI CÓ MỘT NGÀY ANH SẼ KHÔNG CÒN LÀM THƠ - Lê Văn Trung

Monday, August 23, 2021

PHẬN NGƯỜI THA HƯƠNG - Thơ Nhật Quang

 




Phận Người Tha Hương


(Cảm xúc về cảnh đôi vợ chồng trẻ

  và ba đứa con chở nhau băng chiếc xe máy cũ

  trên đường về quê khi Sài Gòn đang giãn cách.)


Giấc mơ… phố thị phồn vinh

Người quê ước vọng bình minh rạng ngời

Giấc mơ… thành thị đồi đời

Giờ thành huyễn mộng, như vời vợi xa


Thị thành cơn dịch tràn qua

Bao người héo hắt, xót xa lệ trào

Nhà thuê, ở trọ lao đao

Cách ly, thất nghiệp, đường nào tính toan?


Thôi thì gian khổ cũng cam

Hồi hương dẫu mấy gian nan cũng đành

Vợ chồng, con cái đồng hành

Tình người với Cún* dỗ dành nằm im


Chiếc xe cọc cạch hành trình

Đường xa vạn lý đi tìm ấm no

Dẫu còn phía trước rủi ro

Không bằng khao khát ước mơ… quê nhà


Còn bao thân phận xứ xa

Ngày đêm trông ngóng mái nhà yêu thương

Bây giờ giữa ngã ba đường

Ở - Về cũng gặp nhiễu nhương rối lòng?


Bao giờ qua cảnh long đong?

Sài Gòn toả ánh nắng hồng muôn nơi

Niềm vui nở những môi cười

Sài Gòn hội ngộ tình người bao dung.


                                       Nhật Quang


* (Người vợ ôm chú chó nằm im trên tay.)








READ MORE - PHẬN NGƯỜI THA HƯƠNG - Thơ Nhật Quang

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc





CHONG ĐÈN
ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH
 
Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc
Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh
"Còn chi ai quí ai hèn?
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?" *
 
Chong đèn đọc truyện Nguyễn Du
Câu thơ trêu khổ thiên thu lệ người!
Lệ xưa tháng bảy sụt sùi
Người nay mùa đến có vui được nào?
 
Hỡi nhân gian! Biết làm sao?
Để quên được thuở ba đào nhiễu nhương
Để quên oan nghiệt đoạn trường
Sinh ly tử biệt... tai ương cõi đời!
 
Tiền nhân thảm thiết khóc người
Ta nay đêm muộn mượn lời thơ xưa
Chiêu hồn tháng bảy mưa đưa
Gởi theo tiếng gió lạnh thừa đêm nay!
 
Khêu đèn cho nỗi sầu dài
Đọc trang thơ cổ khóc ai mùa về!
"Chúng sinh thập loại" buồn thê!
Đêm trôi tích tắc tái tê tiếng lòng!
 
Lưng tròng số kiếp trầm luân
Khép trang thơ cổ... Nến hồng lụn tim!
Khóc đời cũng khóc nỗi riêng
Sắc Không gõ tụng lời kinh vô thường!
 
Nguyên Lạc
 
.............

[*] Lời thơ "Văn tế thập loại chúng sinh" - Nguyễn Du
.
 
READ MORE - CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc

MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

 


NGUYỄN AN BÌNH

MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ

 

Về đây ngồi lại chân cầu cũ

Chỉ thấy một trời hoa nắng rơi

Mấy chiếc lá vàng còn sót lại

Có hiểu giùm ta giây phút thôi.

 

Con sông ngày ấy giờ trơ đáy

Cúc của đường mơ đã tàn chưa?

Sao thấy mùa thu trôi mải miết

Bên bờ lau trắng của ngày xưa.

 

Nước đã cạn nguồn từ lâu lắm

Em có chờ đuổi bóng hoàng hôn

Mắt dỏi cánh chim bay viễn xứ

Đâu khói quê nhà ánh chiều buông.

 

Ngan ngát tỏa hương mùa dâu chín

Qua thời xuân sắc đã vàng phơi

Ngực có còn thơm - trăng thiếu phụ

Suối tóc huyền xưa đã chìm trôi.

 

Về đây ngồi lại chân cầu cũ

Em có cùng ta ngắm sao rơi

Lắng nghe tiếng sóng từ sâu thẳm

Reo từ sỏi đá chút niềm vui.


24/9/2019

N.A.B.

 

 

 

 


READ MORE - MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN – Đinh Hoa Lư

Nhà văn Đinh Hoa Lư


Lời tựa 

Nhà nhiếp ảnh Kevin Carter đã chụp bức hình này trong trận đói khủng khiếp tại xứ Sudan, Châu Phi năm 1993.

 


 Hình ảnh đưá bé châu Phi đói lả cố gắng bò tới một điểm LHQ cho thức ăn trong khi sau lưng đứa bé là 1 con kên kên đang chờ bé gục xuống là tới rỉa thịt. Ba tháng sau khi tiếp nhận giải Pulitzer (1994), Kevin Carter đã tự vẫn vì chán đời.)

 

Nhà nhiếp ảnh Kevin Carter

Kevin Carter (1960-1994), Phóng viên Nam Phi. Ông nhận giải Pulitzer về bức hình nói trên nhưng vài tháng sau ông tự vẫn vì chán cho cảnh đời và do 'búa rìu' dư luận phê phán ông sao không chịu  cứu bé gái trên lại chụp hình? 


Bức hình chim chực ăn người  trên gây xúc động thế giới. Cảnh đói khát và vòng tuần hoàn xâu xé trên cõi trần gian khiến người viết lấy tựa là "Địa Ngục Trần Gian" do Châu Phi vẫn chịu cảnh đói khát rất xót xa trước mắt con người. 


Thế giới vẫn chênh lệch giàu nghèo, người sướng kẻ khổ. Nhưng cảnh khổ trong 'Địa Ngục Trần Gian' Châu Phi là một bể khổ ghê rợn mà ít ai tưởng tượng nỗi? 


Hiện tại người dân Châu Phi vẫn đói khổ. Họ liều mình băng qua Địa Trung Hải, hàng năm hàng ngàn người chết chìm vì bão tố nhưng họ vẫn ra đi do miền đất Châu Phi vẫn ngàn năm đói &đói? Theo LHQ báo động hai năm 2015 và 2016 là hai năm người Châu Phi chết chìm trên biển Địa Trung Hải là con số hết sức ghê sợ? từ 3771 nạn nhân năm 2015 và 10 tháng năm 2016 đã tới con số 3740 người chết chìm khi vượt biểnNạn chiến tranh, bộ lạc, lãnh chúa trị vị, bạo quyền hành hạ những lớp người da đen cộng thêm mất mùa thiếu thốn lương thực cùng cực triền miên phủ lên hàng triệu sinh linh có màu da đen đúa bất hạnh càng càng thêm đau khổ tận cùng. 


*** 


NẾU BẠN KHÔNG CỨU ĐÓI NỖI CHO MỘT TRĂM NGƯỜI THÌ ÍT NHẤT BẠN HÃY GẮNG CỨU LẤY MỘT MẠNG NGƯỜI  (Mẹ Teresa)

 

Trong lúc các nước giàu có hàng ngày vứt bỏ hàng trăm nghìn tấn thức ăn dư thừa vào thùng rác thì em bé Phi châu này đói lả đi vì đói. Phía đằng sau có con chim kên kên đang chờ em bé bất hạnh này gục hẳn nó sẽ tới rĩa thịt ăn.

 

Thu hoạch bắp cho nhà máy nhiên liệu ethanol



Giáo Sứ Kumar cùng Sinh Viên Thạc Sĩ Meredith Richardson cho biết theo nghiên cứu thì dùng bắp điều chế nhiên liệu sẽ có hậu quả cho môi trường và ít lợi hơn dùng bắp làm thực phẩm: (theo L. Brian Stauffer) 


Trên thế giới hiện nay vì nhu cầu nhiên liệu gia tăng hàng năm hàng chục triệu tấn lương thực như bắp phải bị phân hủy để làm chất đốt. Thí dụ tại Mỹ chỉ riêng năm 2007 đã dùng hết 2.3 tỷ Bushels bắp ( một bushel tương đương 8 gallons bắp khô) để điều chế nhiên liệu ethanol. Oái ăm thay chỉ cần một nắm bắp kia là đủ cứu một mạng người như em bé khốn khổ này. 


Chỉ riêng tại Mỹ theo thống kê 2010 ước tính của Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (Cơ quan nghiên Cứu Kinh Tế) có tới 31% thực phẩm hao hụt khi tới tay người tiêu thụ tổng công khoảng 133 tỷ cân anh giá trị của nó khoảng 161 tỷ USD hao hụt? Chúng ta thử tưởng tượng con số này hàng năm nuôi được bao nhiêu mạng người thiếu đói như cở người dân Châu Phi?


Địa ngục ngay trên cõi trần này, chính trước mắt chúng ta, không là viễn tưởng. Các nhà khoa học không cần vùi đầu nghiên cứu đi cho xa tận các tinh hà khác bằng nhiều tốn phí khổng lồ trong lúc cần hợp tác với nhau để khắc phục các vấn nạn nóng bỏng trên thế giới hiện nay.


Con người trong xã hôi văn minh hiện tại đang hối hả sống, quay cuồng trong thú hưởng thụ, tận cùng của hoan lạc và tạo ra thêm thật nhiều nhu cầu. Cùng lúc đó tại những xứ hẽo lánh xa xăm có những dân tộc, bộ tộc, làng mạc xa xăm họ cũng mang danh là con người nhưng vì đói khát họ đã biến thànhnhững ‘bộ xương di động’.


Loài người đã sinh ra biết bao nhiêu nhà thông thái nhiều bậc vĩ nhân có lý nào phải đành khuất phục trước những thảm cảnh như trong những bức hình trên. Địa ngục không đâu xa, rõ rang là một thực thể đang xảy ra hàng ngày hàng giờ trên hành tinh chúng ta không một chút hư cấu.

 


Khi người nhân danh là sinh vật thượng đẳng xin nhìn vào những cặp mắt háu đói như trong bức hình dưới này, họ vô tội ngoại trừ một cái tội không may phải bị đầu thai vào một lục địa ĐEN, Phi Châu một miền đất bất hạnh, xứ của nắng cháy kinh hồn của nghèo nàn lạc hậu, của máu nước mắt?


Cùng thời gian này trên những miền đất hứa , những đại lục trù phú văn minh con người ở đây chưa biết thế nào là càm giác đói ăn khát uống. Chỉ riêng ở Hoa kỳ thôi, số thức ăn thừa hàng năm nếu có phép màu nào di chuyển được cũng đủ nuôi được đến gần nửa tỷ ngươi trên thế giơi. Cũng có người cho là cường điệu nhưng những ai từng sống ở Hoa kỳ cũng công nhận đây là chuyện thực. Đã có những ai từng vào tiệm ăn đi chơi theo thói quen nhưng chẳng muốn ăn vì thực ra chẳng còn ham muốn ăn gì nữa. Món gì cũng ngán, cũng ngấy lên ‘tận cổ’, vì sao? Vì họ không đói, cơ thể họ đã dư thừa không cần ‘nạp’ thêm gì nữa, vị giác của họ đã thỏa mãn tận cùng của sự thỏa mãn.

 

Mối lo của cha mẹ khi con cái BÉO PHÌ

Oái ăm thay cũng từ quá mức dư thừa con người cũng đang đi vào một bể khổ khác đó là hội chứng… BÉO PHÌ. Nổi bật nhất Hoa Kỳ đang đau khổ vì hội chứng này. Tỷ lệ mắc chứng béo phì của dân Mỹ đã lên con số báo động, tỷ lệ hiện nay đã đến 31% khoảng 59 triệu dân Mỹ bị béo phi, đây là một vấn nạn lớn cho chính phủ, hệ lụy của sự dư thừa đưa đến sự tốn kém khôn lường của chi phí y tế như các bệnh tim mạch, tiểu đường …thế là chương trình thể dục bắt buộc phải áp dụng đồng khắp vì trong số đó khoảng 9 triệu trẻ em Mỹ bị liệt vào dạng quá cân lượng (overweigh ).

 

Con gấu trắng đói trơ xương tại địa cực do nạn tan băng

 Khối lượng CO2 do Hoa Kỳ và Trung Hoa nhả vào không khí góp phần cho hiệu ứng Nhà Kiếng (Green Effect) làm khí quyển trái đất nóng dần lên. Kinh tế hai cường quốc Mỹ Hoa gia tăng nhưng kéo theo thảm nạn lụt lội, hạn hán và tan băng hai dầu địa cực. Cảnh mất mùa sẽ còn tiếp tục tăng cao theo hậu quả của trái đất ấm dần lên và điều này đã được giới khoa học thế giới công nhận là có thật

  

Trung Hoa 30% Hoa Kỳ 15% là 2 nước nhả CO2 nhiều nhất so với các nước khác.

Thế giới đang khủng hoảng nhiên liệu vì tốc độ phát triển ồ ạt của kỹ nghệ nặng và kỹ nghệ tiêu dùng. Thêm vào đó dân số thế giới đang đi vào tình trạng nhân mãn. Trái đất đã thực sự nóng dần lên không thể chối cãi qua những bằng chứng hiển nhiên từ tình trạng khô hạn bão lụt và tan băng ở 2 đầu điạ cực. Khủng hoảng lương thực đang ló dạng và đang là vấn đề nóng cho Liên Hiệp Quốc. Các nước nghèo đang chật vật với tình trạng giá lương thực gia tăng phi mã. Những hệ lụy này đã tiếp sức làm gia tăng cơn thống khổ của loài người đang oằn oại với hai thái cực quá đói và quá no.

    Sự thông minh của con người đã đưa được những phi thuyền thám hiểm đến tận sao Hoả và xa hơn nữa. Thêm vào đó con người còn có khả năng chế tạo những thế hệ máy tính siêu tốc nhưng bài toán chia đơn giản ngỏ hầu giúp nhân loại thoát được những cảnh nghịch lý và khổ đau trên thì loài ngườc chưa nghĩ ra được.

Địa Ngục ở chốn Âm Ty trừng phạt tội ác con người nhưng Địa Ngục Trần Gian vẫn đang tồn tại không trừng phạt tội ác mà hành hạ những loại người nghèo nàn, cùng khổ hay nhiều cộng đồng bất hạnh? Than ôi! thế gian chờ cho đến lúc nào mới hết cảnh khổ này?

 

ĐHL edition mùa Vu Lan 2021

 22/8/2021

https://phys.org/news/2017-06-corn-food-biofuel.html

 

https://www.usda.gov/oce/foodwaste/faqs.htm

 

https://www.epa.gov/ghgemissions/global-greenhouse-gas-emissions-data

&

Kính mời quý bạn đọc nhiều bài cùng tác giả trên 

THEO BÓNG THỜI GIAN 

Trang Blogspot của nhà văn ĐINH HOA LƯ.
READ MORE - ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN – Đinh Hoa Lư