Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 3, 2020

Ý NGHĨ SƠ SÀI VỀ THƠ HAY TỨ TUYỆT - Nguyên Lạc


 
                 Tác giả Nguyên Lạc



NGH SƠ SÀI VỀ THƠ HAY TỨ TUYỆT
                                                       Nguyên Lc      

LÀM MỘT BÀI THƠ TỨ TUYỆT

Để bàn về Thơ Hay Tứ Tuyệt, tôi xin giới thiệu thiền sư Muju (Nhật: Japan) sẽ hướng dẫn và minh họa hầu các bạn:
Người ta hỏi một thi sĩ Nhật nổi danh rằng làm thế nào viết được một bài thơ tứ tuyệt của Trung Hoa. Thi sĩ giảng giải: Câu đầu chứa phần khởi nhập; câu hai là phần chuyển tiếp của câu đầu; câu ba chuyển từ đề mục và bắt đầu một ý mới; và câu bốn gồm ba câu trước hợp lại với nhau. Một khúc dân ca Nhật minh họa ý này:

“Hai cô con gái của một người bán lụa ở Kyoto,
Cô chị hai mươi, cô em mười tám.
Một anh lính có thể giết người với lưỡi kiếm của anh ta,
Nhưng hai cô gái này giết đàn ông với đôi mắt của các nàng.” (1)

THƠ HAY TỨ TUYỆT

1. THƠ HAY là thơ đọc qua liền nghe lòng mình thổn thức, thuộc  và nhớ rất lâu.  Như người nữ đẹp (giai nhân), gặp qua một lần là suốt đời không quên.
Đọc một bài Tứ Tuyệt, muốn biết nó đáng được gọi là THƠ HAY  hay không thì phải thẩm xem câu cuối (kết) có mang lại cho ta bất ngờ tự nhiên, sảng khoái không? Nếu không thì hỏng!
2.  Nét độc của bài THƠ HAY là phải đảm bảo được nguyên tắc “mạch kỵ lộ” của thi pháp thơ Đường: Nghĩa là mạch thơ tối kỵ bị để lộ ra. Nhà thơ phải cách nào để đến câu cuối cùng, điều mình muốn nói, muốn nhắn nhủ mới lộ ra; gây bất ngờ cho người đọc. Bất ngờ càng lớn,  ngược lại được những đoán định, thì sức lay động sẽ càng mãnh liệt. Vì thế, câu cuối cùng thường là câu gánh vác nhiệm vụ thể hiện chủ đề của bài thơ.  Những câu đầu dù nói nhiều điều, tả nhiều thứ vẫn chỉ là sự chuẩn bị cho sự xuất hiện của câu cuối.
3. Vài bài thơ tứ tuyệt hay:

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San t
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền [*]
(Phong Kiều dạ bạc- Trương Kế)

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên phân định tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.
(Nam quốc sơn hà -Lý Thường Kiệt)

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba thức lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được thức nào hay thức nấy:
- Họa chăng chừa rượu với chừa trà! 
(Chừa rượu - Trần Tế Xương)

Chớm chừng đã chợt bỏ ra
Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây
Chơi mà mút chỉ đứt dây
Còn chi mà nói thang mây phiêu bồng
( Uống Rượu Yêu Đời - Bùi Giáng)

Đời sau người có thương ta
Từ lâu xuống lỗ làm ma mất rồi!
Đường xa.../Thôi,/miễn bồi hồi
Mả hoang nhảy đại lên ngồi đi cha!
(Nhắn - Nguyễn Đức Sơn)

Ta nhận xét các bài tứ tuyệt trên đúng theo gii thích ca thiền sư Muju : - Câu đầu chứa phần khởi nhập; câu hai là phần chuyển tiếp của câu đầu; câu ba chuyển từ đề mục và bắt đầu một ý mới; và câu bốn gồm ba câu trước hợp lại với nhau

THỬ ĐC VÀ NHẬN XÉT MỘT BÀI THƠ

Sau đây là bài thơ ca "lo niên thi s" Hoàng Xuân Sơn theo tôi "ấn tượng"

1. Bài thơ tứ tuyệt

tóc mình bạc thiệt chẳng phải chơi
mây trắng vẫn luôn luôn trên trời
à bay. thì vẫn còn đất đứng
cho đến lúc chân tay rụng rời
(bạch - hoàng xuân sơn)

2. Lời bình phẩm
Có những phn hồi  như thế này:
- Ttứ tuyệt ngắn quá, không diễn t trn .     
Tôi tự ngh:
- Cái quan trng là hay hay dở chứ không phi ngắn dài. Thơ đâu cần phải "ầu ơ ví dầu", càng ngắn, càng nén ý càng tốt;  cần chi kể lể (Tell) như tôi đã bàn trong bài viết Show Do Not Tell (2), hãy để độc giả dự phần vào, tự họ cảm theo trải nghiệm của riêng mình.

LÀM THỬ THƠ TỨ TUYỆT

Tôi xin phép làm thử - theo gii thích trên ca Muju một bài thơ tứ tuyệt xem sao, các bn tự do góp .

chợ đời gom nhặt sân si
quảy lên chùa đổi từ bi nắng vàng
ra về rơi rắc dọc đàng
giai nhân thoáng hiện tôi bàng hoàng tôi!
(Vô đề 1 - Nguyên Lạc)

Nguyên Lc
....................
Nguồn:
(1) Thch sa tp – Thin sư Muju  (bn dch ca Đỗ Đình Đng – Góp nht cát đá)
(2) Th pháp Show, Do Not Tell” – Nguyên Lạc

[*] Dịch thơ:
Trăng tà, tiếng quạ kêu sương
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến Cô Tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San - Tản Đà

READ MORE - Ý NGHĨ SƠ SÀI VỀ THƠ HAY TỨ TUYỆT - Nguyên Lạc

RỒI TẤT CẢ...! | O VỀ SAO CHẲNG CHO HAY - Thơ Thủy Điền

Nhà thơ Thủy Điền


Rồi Tất Cả...!

Rồi Mai vàng cũng úa
Chỉ còn lại trên cành
Những chiếc lá màu xanh
Nhưng bao loài hoa khác

Rồi Đào cũng xơ xác
Chỉ còn lại thân que
Đứng giữa trời nhạt tẻ
Nhìn mây trôi xuôi ngược

Rồi em cũng cất bước
Lên xe hoa theo chồng
Bỏ anh lại mình không
Về phương trời vô định

Bao tháng ngày dồn tính
Chờ xuân đến, xuân sang
Giờ tất cả mộng tàn
Theo mùa xuân xa tít.

T.Đ
03-02-2020



O Về Sao Chẳng Cho Hay

Hỏi chi rứa chuyện cũ xì
Tôi về, tôi ở, tôi đi mặc tình
Có ai thèm nghĩ đến mình
Giờ còn lại hỏi linh tinh bằng thừa

Sao o lại nở ..... khó ưa
Tôi chờ o mãi nắng mưa chẳng màng
Sao o lại nở phũ phàng
Tôi nào có thế xin nàng chớ ... oan

O về sao quá vội vàng
Tôi nào có biết, xóm làng mách cho
O về sao chẳng tiếng to
Tiếng vừa, tiếng bé còn lo hầu người

O xem tôi vật bỏ rơi
Nên tôi mới hỏi nàng ơi sao đành
O về sao chẳng ghé anh
Vội chi, chốc lát, nghĩa tình còn đây.

Thủy Điền

02-02-2020



READ MORE - RỒI TẤT CẢ...! | O VỀ SAO CHẲNG CHO HAY - Thơ Thủy Điền

Sunday, February 2, 2020

MÙA XUÂN NHỚ MẸ | BÁT CANH RAU CẢI - Thơ Trần Đức Phổ



Trần Đức Phổ

Mùa Xuân Nhớ Mẹ

Mỗi độ xuân về thêm nhớ thương
Xứ người lạnh lẽo thắp vùa hương
Trông vời quê cũ lòng day dứt
Nhớ dáng mẹ gầy dạ xốn xang.

Đã mấy mươi xuân con vắng nhà
Thương vì đời mẹ mãi bôn ba
Nắng sương giục giã phai màu tóc
Chiếc bóng canh trường lệ cót xa!

Từ buổi biệt ly đếm tháng ngày
Mong về gặp mẹ phút nào khuây?
Trời cao, biển rộng chưa bì được
Tình mẹ cho con ở cõi này!

Tết ở phương xa kính mẹ hiền
Tuổi già vui khỏe, sống an nhiên
Cháu con thuận thảo về sum họp
Mãn phúc yên bình tuổi bách niên.
.

Bát Canh Rau Cải

Tháng Giêng lất phất mưa bay
Xa quê chạnh nhớ tháng ngày ấu thơ
Nhớ tô canh cải ngày xưa
Nấu cùng tôm giã hương đưa ngạt ngào

Khoai thay cơm, vẫn ngon sao
Ân cần tay mẹ là bao la tình!
Anh em ríu rít vây quanh
Mặt hoa rạng rỡ, mắt long lanh cười

Dẫu nghèo đời chẳng thiếu vui
Đắng cay cùng với ngọt bùi sẻ san
Bữa cơm thanh đạm cơ hàn
Mà lòng ghi khắc muôn vàn tình thương

Bây giờ xa cách quê hương
Ôi chao là nhớ mùi hương cải vàng!
Nhớ bàn tay mẹ dịu dàng
Nhớ công dưỡng dục, cưu mang nhọc nhằn!

Trần Đức Phổ

READ MORE - MÙA XUÂN NHỚ MẸ | BÁT CANH RAU CẢI - Thơ Trần Đức Phổ

NGÀY 02.02.2020 - Thơ Trần Mai Ngân


            Nhà thơ Trần Mai Ngân



NGÀY 02-02-2020

Ngày 02-02-2020
Em cô đơn
Một mình không có ai chia sẻ
Những ngọt bùi, cay đắng của trần gian...

Ngày 02-02-2020
Đại dịch Corona
Bởi vì chúng mình đã xa
Khổ đau làm miễn nhiễm
Hững hờ đôi mắt buồn
Gương mặt lạnh lùng... chiếc khẩu trang...

Ngày 02-02-2020
Em bỗng hoang mang
Như vừa bừng tỉnh giấc mơ
Anh ở đó mà sao xa lắc
Virus nào... ta lại sợ nhau ...

Ngày 02-02-2020
Rồi cũng qua mau
Khép lại để sang ngày mới
Sang một ngày mới
Em không còn anh!

                Trần Mai Ngân

READ MORE - NGÀY 02.02.2020 - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, January 31, 2020

THƠ VIẾT CHO NGƯỜI - Thơ Trần Mai Ngân






GIẬN...

Em cắn môi chặt lại
Nụ hôn trượt ra ngoài
Xuân đi cánh Đào phai
Em giận anh nhiều lắm!


THÔI...

Thôi...
Em xin hứa... xin hứa
Ngưng ngay cuộc yêu này
Không một lần nhắc lại
Chuyện chúng mình đẹp đôi...

                    Trần Mai Ngân

READ MORE - THƠ VIẾT CHO NGƯỜI - Thơ Trần Mai Ngân

ĐÁ MÒN | NHƯ XONG | QUÊ NHÀ | XƯA VÀ NAY - Chùm thơ Chu Vương Miện




Đá Mòn

bao lâu nước chẩy đá mòn
cây đa bến cộ đá còn trơ trơ
hỏi thăm cõi thực cõi mơ
mà ta neo đó đơị chờ bao năm?
ví dầu 2 chữ thủy chung
thuỷ theo giòng chẩy lưng chừng cả sông
chung thì đầu có đuôi không
vô duyên như bụi xương rồng lắm gai
chẳng thơm đâu phải hoa nhài
hưũ duyên thiên lý đơì trai gã tình
ngươì về bên đó mần thinh
ta như ngọn nến còn lung linh nhiều
thơì xưa khăn đỏ cờ điều
bây giờ nản 1 con diều đứt dây
bao lâu nước cạn chưa đầy
cây đa bến cộ có ngày cuốn phăng


 Như Xong

thế thì cứ kể như xong?
Năm canh sáu khắc chả mong chả chờ
trên bàn toàn những quân cờ
con thắng ở lại con chờ qua sông?
củi khô theo nước chia dòng
nước trôi vật vã thuyền không không chèo?
người về ta vẫn tỉnh queo
thuyền không bánh lái lộn lèo lăn quay
trường giang một mặt nước đầy
ngươì đi kẻ lại chiều nay lên đường?
một đường tìm laị cố hương
một đường nhìn mỏi bóng chim dáng cò
đại giang vốn lụy phà đò
cầu phao tấp nập kẻ cho kẻ mời
sự đòi cũng chỉ thế thôi
trầu cay nhổ xuống nước trôi lạnh lùng
theo em lạc tuốt lên rừng?
khi không thành một ngươì dưng bến bờ
chờ em từ sáng tờ mờ
đến khi trăng giãi còn mơ còn mòng
thế thì cũng kể như xong?


Quê Nhà

con tắc kè còn đậu ngọn me
khan cổ gọi bậu từ năm nọ
                                * thơ Phan Thị Ngôn Ngữ

trước cổng nhà vẫn tàng cây so đũa
đữa đủ đôi mà ngươì lại so le
chả tống biệt hành mà bậu cũng xa
để nom sông đục ngầu qua vẫn đợi
hôm nay trăng non mai rằm quá tội
Một cái vèo mơí đó 30 năm
như cô gái mù nhấn nốt dương cầm
bản trăng sáng mà trăng sáng quá
bậu với qua trước quen sau lạ
bạc nghĩa bạc lòng kẻ dửng người dưng
ta vẫn nhìn nhau chả đứng quay lưng
y như tòa sao Nam Tào Bắc Đẩu
kẻ ngược sông Tiền ngươì xuôi sông Hậu
Bảy ngả trôi Phụng Hiệp phấn sen nồng
mơi xế đời bậu có dìa không ?
kinh Dốc Miếu vẫn con đò tam bản
gốc đợi ngọn về vô thời hạn
cội thân thương bao chiếc lá lìa cành
mới thủa nào lá biếc non xanh
giờ chớp mắt toàn vàng pha đỏ
quê hương bậu qua bao đời tất tả
chả lẽ chê nghèo chê khó chả về


Xưa Và Nay

có anh muốn sống không sống được?
có anh chờ chết chưa chết ngay?
chiến tranh đến rồi đi giống xe
rác ngày nào cũng có ? ngày nào
cũng đầy từ thuả nảo thuả nào?
có anh cơm no ấm cật có
anh luôn nghèo khó? cũng đồng môn
có anh làm quan có anh làm
 thợ? có anh lưng chừng ở giưã
làm thơ làm quan chết vì nước
được thờ? làm thợ có tiền mua
cơm đút vào mồm làm thơ thì
dở dở ương ương toàn nhịn đói?
tất cả chả có gì đáng noí
từ ngàn xưa tới nay? bây giờ
vẫn vậy?

Chu Vương Miện

Nguồn: hoiquantramhuong.org

READ MORE - ĐÁ MÒN | NHƯ XONG | QUÊ NHÀ | XƯA VÀ NAY - Chùm thơ Chu Vương Miện