Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 15, 2016

TRỞ LẠI SUỐI NGÀN - Bút kí của Trường Hải Lê Văn Đông


Ảnh tác giả


 TRỞ LẠI SUỐI NGÀN                                                                                                                 Bút kí 

Miền Tây xứ Nghệ tôi đã sống, làm việc gần suốt cả đời làm công chức của mình.Từ thời trai trẻ mới ra trường chuyên nghiệp cho đến ngày về hưu tròn 33 năm bảng đen, phấn trắng mái trường cùng đồng nghiệp và các em học sinh bao thế hệ. Miền Tây xứ Nghệ tôi muốn tính đến là 3 huyện miền núi cao : Con Cuông, Tương Dương, Kỳ Sơn ...chặng cuối của đường số Bảy của nước ta sang nước bạn Lào. Tôi có nhiều lần đi công tác ở Tương Dương, Kỳ Sơn, cùng chìm trong màn sương sớm với dân bản ở Mường Xén, Hòa Bình, Khe Bố...Đến khi về hưu có hạ sơn một ít định cư ở Cây Chanh, Ngũ Vó, cũng chỉ cách cực tây xứ Nghệ non độ một buổi đường bộ ô tô mà thôi.
Cảnh cũ người xưa vẫn canh cánh nhớ trong lòng, nay có dịp trở lên ngàn tìm lại dấu chân ngày nào còn lưu dấu lại chăng ? Một chiều đông, trời nắng nhạt chú em đi công tác về đánh xe ghé vào nhà chơi và mời anh chị lên nhà chơi. Chuyến đi bất ngờ, không chuẩn bị trước thế mà có cái hay của nó. Qua kính xe, cảnh vật hiện ra hai bên đường nhắc lại từng kỉ niệm như mới ngày hôm qua, hôm kia đây thôi. Mỏ than Khe Bố do Tây mở từ thời Pháp Thuộc, nay lại thêm nhà máy thủy điện kề bên sừng sững chắn dòng sông Lam mới hoàn thành mấy năm nay. Dân cư vùng này phát triển mạnh, nhà cửa, chợ búa, trường học ra dáng phố xá lắm.Trời về chiều xe đi qua rừng săng lẻ nguyên sinh nổi tiếng của Tương Dương chúng tôi dừng lại ngoạn cảnh, thả tâm hồn cùng thư giãn với thiên nhiên. Những tia nắng muộn mằn chiếu xéo qua những cây săng lẻ thẳng tắp cao đến ngỡ ngàng. Đoạn đường nay đầu thế kỉ XV nghĩa quân Lam Sơn của Lê Lợi đã xẻ rừng vượt suối làm nên chiến thắng Trà Lân vang dội, rầm rập hành quân về xuôi bao vây Thành Nghệ An, bắt tướng giặc Minh là Thái Phúc, trói tay tự xin hàng và giao thành nguyên vẹn. Chụp vài ba kiểu ảnh cùng loài cây săng lẻ ngay thẳng, phóng khoáng để làm kỷ niệm. Xe tiếp tục hành trình, thấp thoáng hai bên đường ẩn hiện trong sương những bản làng đã lấp lành ánh đèn điện, tiếng mõ trâu về chuồng nay chỉ còn vẳng nghe trong kí ức. Chúng tôi lên đến thị trấn Hòa Bình trời vừa xẩm tối, hàng phố cửa hiệu đèn điện đủ màu sáng trưng rực rỡ. Cách đây vài ba chục năm ở đây còn thưa thớt, còn nghèo lắm, chủ yếu là nhà ngói, nhà lá cấp 4, điện máy nổ điêzen nhà nào  khá giả mới sắm nổi. Nhà làm việc của các cơ quan, chính quyền cao tầng, khang trang hiện đại. Nhà dân trong thị trấn chủ yếu là nhà cao tầng, có cửa hàng, cửa hiệu sầm uất. Cách thị trấn Hòa Bình mười chín km có nhà may thủy điện Bản Vẽ hiện đại, lớn nhất Bắc Miền Trung, cung cấp điện cho nhiều huyện trong tỉnh Nghệ An, có bán điện cho cả tỉnh láng giềng của nước bạn Lào.
Anh em bạn bè dùng cơm tối xong, tất cả sà vào ti vi xem trận đấu bóng đá Cúp Suzuki trận bán kết lượt đi giữa đội Việt Nam và đội chủ nhà Inđônêxia hào hứng cổ vũ cho đội ta. Tôi tranh thủ đi thăm anh bạn là cựu chiến binh Hải quân ở trong thị trấn. Hẹn hò mãi nay mới có dịp gặp nhau . Vui lắm, tay bắt mặt mừng như bạn tri âm lâu ngày gặp lại. Anh bạn Quảng Vương kể tôi nghe về “ sự tích” đặt nichnem Facebook , thật cảm động, ân tình đồng đội, có thể viết thành thiên tiểu thuyết cuộc đời người lính. Hẹn bạn đọc bài viết một dịp khác.
Sáng mùa đông miền núi, trời se lạnh, sương mù lảng bảng, mọi hoạt động của ngày mới lại bắt đầu. Hàng chục xe khách xuất phát từ Hòa Bình nườm nượp xuất phát đi về Vinh và các tỉnh thành trong nước. Xe đi Lào đêm quá giang nghỉ lại, sáng sớm lại tiếp tục hành trình.
Chú em tôi làm tài xế chở mấy người chúng tôi đi lòng vòng thăm một số anh em, bạn bè, người quen cũ trong thị trấn. Bạn cũ lâu ngày gặp nhau mừng lắm, tình cảm chân thật, ấm áp, chan hòa. Phải nói Hòa Bình là thị trấn miền núi khá sầm uất, người ta làm ăn năng động lắm, nhiều gia đình giàu lắm, có nhà có đến mấy chiếc ô tô khách, tải, du lịch…Có nhà xây dựng sân bóng mi ni, mặt cỏ nhân tạo, bể bơi hoành tráng.
Trong chuyến du hành này tôi có ý định thăm lại Cửa Rào Xã Lượng, nơi tôi đã ở đó mấy ngày trong một đợt công tác thanh tra thi tốt nghiệp cấp 2 do Sở Giáo dục điều động cách đây 14 năm.
Ngã ba Cửa Rào đẹp lắm, nơi đây trước kia là thủ phủ của Phủ Tương. Cổng phủ trăm năm nay vẫn còn, trơ gan cùng tuế nguyệt, nhìn ra dòng sông Nậm Mộ. Tri phủ Phủ Tương thời bấy giờ thuộc dòng họ Lang Vi ở Đôn Phục, huyện Con Cuông. Đứng trên cầu cứng Cửa Rào nhìn hai dòng Nậm Mộ và Nậm Nơn như 2 chị em gái xinh đẹp sinh đôi, hợp lưu thành sông Cái ( sông Lam ) đẹp lắm giữa đại ngàn. Từ cầu Cửa Rào đi về phía Bắc 14 km là đến Thủy điện Bản Vẽ, đường đi ngoằn ngoèo rất hợp với ai thích phượt mạo hiểm.
Chiều lại về, tạm biệt miền Tây xứ Nghệ tôi hạ sơn nhé. Chuyến Trở lại suối ngàn ngắn ngủi chỉ hơn một ngày rưỡi nhưng để lại trong tôi nhiều ấn tượng, cảm xúc nên nhạc, nên thơ, du dương không dứt.Tôi muốn mượn câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên để làm lời kết cho bài bút ký này :
                             
“Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ    
Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa                              
Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa                              
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.”
                         ( Tiếng hát con tàu – CLV )

              Tương Dương – Anh Sơn, 4/12/2016
                Trường Hải Lê Văn Đông


READ MORE - TRỞ LẠI SUỐI NGÀN - Bút kí của Trường Hải Lê Văn Đông

MÃNH GHÉP CUỘC ĐỜI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Ảnh tác giả













Mãnh ghép cuộc đời

Nước mắt, nụ cười chung gương mặt con người
Cơ hội và rủi ro, chập chờn trước mắt
Còn đọng lại đâu đây, bao điều thưa nhặt?
Ẩn hiện vận đời, trong sắc nắng sáng tươi
                              *
Muốn sống thăng bằng, thì cứ phải đong đưa
Mơ ước của ta, ai là người thực hiện?
Nếu không phải tự mình dấn thân tận hiến
Mặc dòng đời trôi, bao sớm nắng chiều mưa
                              *
Ta đã thua người, ngay từ gốc thanh long
Từ con cá cơm khô, trái xoài, trái ổi
Nhưng đã biết căm thù, thì càng phải học
Dù làm mướn cho người, trên đất cha ông
                              *
Những mãnh ghép cuộc đời, loay hoay chưa xong
Khó khăn chung hơn nỗi niềm riêng bé nhỏ
Như trên đỉnh núi, tảng đá thần Sisyphus (1)
Hạnh phúc một Sát-na (2), rồi rơi xuống hư không
                               *
Đừng chắc lép đời thường, mô phỏng viễn vông
Như hạt cát quê, trở mình trong gió cuốn
Vẫn khát khao bãi bờ, có vầng trăng muộn
Chuyện đời, đâu lúc nào cũng phải cảm thông !
                               *
Tình nghĩa cứ quay theo điệu nhạc hoài mong
Ân tình cũ không quên, hận thù cũng vậy
Trong cơn lốc khát tiền, ruột mềm máu chảy
Xương máu bao đời, đâu phải để đếm đong
                                *
Nếu nợ nần, thế hệ này trả chưa xong
Thôi cũng đành, để thế hệ sau tính tiếp
Đừng vì nhân loại chung chung mà thỏa hiệp
Còn bao nhiêu điều nặng nợ với núi sông?
LTH
__________
(1) Thần thoại Hy Lạp: Thần Sisyphus muốn cho loài người bất tử, trói thần chết lại, nên bị các vị thần họp lại trừng phạt, phải đẩy tảng đá lên đỉnh núi, rồi nó lại rớt xuống, rồi lại đẩy lên, cứ như vậy, mãi mãi ...
(2) - Sát na (Kohana): Khái niệm của Phật giáo: Thời gian cực ngắn (một chớp mắt) một niệm tưởng 90 sát na.



Này em

Giữa đám đông, bịt khẩu trang kín mặt
Khàn đặc
Một tiếng chào
Giọng cao, thấp hơn âm sắc gốc quãng hai
Dẫu thấy quen quen, lúng liếng cười trong đuôi con mắt
May có cơn giông chiều, tốc tung tà váy ngắn
Nhìn kỹ đôi chân trần
Ta mới nhận ra em
LTH


Bên đồi hoa mua ở Hưng Long
                      
                        Tặng Phan Thanh Dương
                         ...”Hoa rừng ai bán mà mua” ...

Một mình, qua đồi mua vắng
Trảng cát Tràm Đôi trĩu nặng
Buồn như tiếng dế lạc mùa
                 *
Ngọn gió qua gò Mồ Côi
Đong đưa chòm cây trụi lá
Sân Vua trong chiều tàn tạ
Tà huy mờ dấu xa xôi ...
                *
Đâu tiếng gươm khua bên đồi
Dấu chân người đi mở đất
Mờ xa, dòng đời tất bật
Bao điều xưa cũ, dần trôi
                *
Ngút ngàn đậu phọng vàng hoa
Sóng xa mịt mờ Mũi Nhỏ
Đá Hang trong chiều quẩn gió
Chìm trong rừng Xí nhạt nhòa
                 *
Guốc Dông mòn dấu đường xa
Bóng em mờ trong chiều xuống
Tháng mười cuối mùa, mưa muộn
Theo chiều thưa nhặt, lần qua
                 *
Làng em, còn cuối con đường
Đong đưa hàng cau chỉ dấu
Bến đời, một thời neo đậu
Một đồi tím thẫm hoa mua ...
Lê Thanh Hùng

huyện Bắc Bình, Bình Thuận
READ MORE - MÃNH GHÉP CUỘC ĐỜI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

GẶP LẠI ĐIỆP Ở BẠC LIÊU - Thơ Hoàng Yên Lynh



           Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


READ MORE - GẶP LẠI ĐIỆP Ở BẠC LIÊU - Thơ Hoàng Yên Lynh

HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762) - Nguyễn Ngọc Kiên dịch




HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH 

                    (701 - 762)

          Nguyễn Ngọc Kiên dịch

怨情
美人卷珠帘,
深坐颦蛾眉。
但见泪痕湿,
不知心恨谁。

Phiên âm:
OÁN TÌNH

Mỹ nhân quyển châu liêm.
Thâm tọa tần nga mi.
Đãn kiến lệ ngân thấp,
Bất tri tâm hận thùy

Dịch nghĩa:
OÁN TÌNH

Người đẹp cuốn bức rèm châu,
Lặng ngồi chau cặp mày ngài.
Chợt thấy mắt ướt lệ,
Chẳng biết lòng này đang giận ai?

Dịch thơ: 
MỐI TÌNH AI OÁN
Người đẹp cuốn bức rèm châu
Mày ngài lặng lẽ khẽ chau mơ màng.
Bỗng nhìn lệ ướt hai hàng
Làm sao biết được là nàng giận ai!

寄遠
美人在時花滿堂,
美人去後空餘床。
床中繡被卷不寢,
至今三載猶聞香。
香亦竟不滅,
人亦竟不來。
相思黃葉落,
白露濕青苔。
 
Phiên âm:
KÍ VIỄN

Mỹ nhân tại thì hoa mãn đường,
Mỹ nhân khứ hậu dư không sàng.
Sàng trung tú bị quyển bất tẩm,
Chí kim tam tải văn dư hương.
Hương diệc cánh bất diệt,
Nhân diệc cánh bất lai.
Tương tư hoàng diệp lạc,
Bạch lộ thấp thanh đài.

Dịch nghĩa:
GỬI PHƯƠNG XA

Lúc người đẹp ở đây, hoa đầy nhà
Lúc người đẹp đi rồi, giường vắng không
Trong giường chăn thêu cuộn không đắp
Ba năm đã qua, hương còn thơm
Hương cũng không bao giờ mất
Người cũng không bao giờ về
Nhớ nhau, lá vàng rụng
Sương trắng ướt đầm rêu xanh.

Dịch thơ:
GỬI PHƯƠNG XA
Người đẹp ở đây, hoa đầy nhà
Người đẹp đi rồi, giường trống trơ
Chăn thêu cuốn lại không người đắp
Nay đã ba năm hương còn đưa.

Hương cũng không bay mất
Người cũng không trở về
Nhớ nhau lá vàng rụng
Rêu xanh sương trắng nhòe.


READ MORE - HAI BÀI THƠ TÌNH CỦA LÝ BẠCH (701 - 762) - Nguyễn Ngọc Kiên dịch

HÔN LIỄU - Thơ Thủy Điền

Kỷ niệm những ngày đầu bước vào trường Nông Lâm Súc Định Tường. Thầy giáo bắt mỗi học viên phải trồng một cây dương liễu và sau mười lăm trở lại nó vẫn còn sống và rất to.



HÔN LIỄU

Ta hôn mi một lần nha Liễu
Đã lâu rồi chẳng gặp lại gặp nhau
Ta trồng mi từ thuở ta vào
Học lớp tám, tuổi tròn mười bốn

Nhớ hồi ấy mi lùn và ốm
Nhỏ vô cùng, ta nghĩ không qua
Thế mà nhanh, mấy độ thu già
Mi sừng sững giữa trời đó Liễu

Qua bao năm sáng nắng, mưa chiều
Bạn mi tàn, mi vẫn còn đây
Cao hơn ta gấp chục lần dài
Ôm không trọn thật là kinh ngạc

Sau cơn du, mi đà đổi khác 
Hai cảnh đời kẻ ở, người đi
Nay ta về còn gặp được mi
Thật diễm phúc, vô cùng diễm phúc

Ta đứng yên, nhìn mi một lúc
Nước mắt trào kỷ niệm xa xưa 
Ta cùng mi hai buổi sớm , trưa
Lưng tựa gốc thì thầm to nhỏ

Ôi ! Tiếc quá một thời thơ đó
Giờ mi già, ta chẳng kém chi
Xin một lần ta được hôn mi
Để nhớ lại mối tình tri kỷ.

                     Thủy Điền
                    14-12-2016

READ MORE - HÔN LIỄU - Thơ Thủy Điền

Wednesday, December 14, 2016

TRÁI TIM RẠN VỠ - thơ Trương Thị Thanh Tâm


Ảnh tác giả


TRÁI TIM RẠN VỠ 

Đàn cò bay lã bay la 
Bay từ đồng lúa về qua phương nào 
Sông còn có khúc cạn sâu 
Tình yêu cũng vội qua cầu đánh rơi 

Trách ai áo gấm quên người 
Hẹn thề cũng chỉ đầu môi thôi mà 
Chi Lăng nắng vội mưa sa 
Đèn treo trước ngõ thương tà áo quê 

Quỷ Môn Quan đi dễ, khó về 
Cho nên người đã quên thề ngày xưa 
Tôi còn đứng dưới hiên mưa 
Nhìn hoa sứ nở lòng chưa quên người 

Làm sao nói chuyện lứa đôi 
Khi tim rạn vỡ, tình vơi ít nhiều 
Một mình dáng nhỏ liêu xiêu 
Thời gian lặng lẽ bóng chiều bâng khuâng.

          Trương Thị Thanh Tâm 

                     Mỹ Tho
READ MORE - TRÁI TIM RẠN VỠ - thơ Trương Thị Thanh Tâm

TẾT NHỚ MẸ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nguyễn Hải Long - Giọng ca: Đông Nguyễn

READ MORE - TẾT NHỚ MẸ - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nguyễn Hải Long - Giọng ca: Đông Nguyễn

CÒN MỘT VẾT THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm


Ảnh tác giả

 








 CÒN MỘT VẾT THƯƠNG

  Ngước lên thấy lạ mặt người
  Nhìn ngang ngửa thấy một trời bể dâu
  Thư hùng còn một nhát dao
  Vết thương âm ỉ cứ trào máu tươi

  Giết nhau rồi bịt miệng đời
  Đằng sau tiếng nói giọng cười vuốt ve
  Hồn đêm mù mịt vỉa hè
  Tỳ bà ai dạo não nề khúc mưa

  Tin người nên bị bùa mê
  Sống là cõi tạm đừng thề thốt chi
  Một bầu khí quyển sân si
  Giữa trầm luân lạc người đi kẻ về

  Một lần được khóc với quê
  Và xin tạ tội lỗi thề năm xưa!

  TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )


READ MORE - CÒN MỘT VẾT THƯƠNG - thơ Trúc Thanh Tâm

VỀ THĂM XỨ NGHỆ - thơ Phạm Hòa Việt


Ảnh tác giả


Về thăm xứ Nghệ

Tôi về miền Trung thăm xứ Nghệ
Nhìn cánh đồng xanh nhớ sáo diều
Tuổi thơ không biết chiều ai thả
Mà đã mang về bóng tịch liêu...

Bên em nghe gió nồm nam thổi
Nghe kỷ niệm xưa buốt tận lòng
Cách biệt tháng ngày tóc đã ngả
Mà khoảng trời rơm rạ xa trong...

Tôi về miền Trung thăm xứ Nghệ
Bóng người thân thăm thẳm nghìn trùng
Hương khói cuộn cỏ cây mờ lệ
Dưới bờ đê ai nhớ ai không...

Bên em ấm lại đời cô tịch
Đôi bước đôi lòng cuộn gió  xuân
Tiếng hát cao câu hò Quảng Trị
Về quê xứ Nghệ nhớ bao lần...

PHẠM HÒA VIỆT
READ MORE - VỀ THĂM XỨ NGHỆ - thơ Phạm Hòa Việt

MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG - Thơ Quang Tuyết




MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG

Trời Sài Gòn mà mưa như xứ Huế
Lạ chưa hè? Ray rứt mấy bữa ni
Hạt bay bay mát rượi thú chưa nì
Đi giữa phố tưởng mô về Đập Đá

Tự nhiên nhớ con đường xưa ngoài nớ
Từng vòng xe đuổi bắt dưới làn mưa
Áo cột tà quần xắn gọn gàng chưa
Mau mau tới kẻo về không kịp bữa

Cơn gió cuốn phượng bay rào lá đổ
Lá và mưa vẽ nốt nhạc vào hồn
Ngõ vô thành thấm ướt hạt mùa tuôn
Ừ lạ hí! Đi giữa trời thích thiệt

Chiều ni giữa Sài Gòn ai biết
Đất phương Nam răng cứ tuởng quê miềng
Về trong mưa lòng chạnh nỗi niềm riêng
Răng rứa hỉ, mưa dầm nên môi mặn

                      Đinh Quang Tuyết
                           13/12/2016
READ MORE - MƯA SÀI GÒN MÙA ĐÔNG - Thơ Quang Tuyết

TRÊN LẦU VỌNG CẢNH NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN - Thơ Nguyễn An Bình





TRÊN LẦU VỌNG CẢNH*
NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN

Ai bày chi máng trượt
Đưa ta đến chốn nầy
Giữa núi rừng trùng điệp
Xanh ngắt một trời mây.

Em ngắm gì từ biển
Để tóc mây bềnh bồng
Khăn len quàng ấm cổ
Thấy cuộc đời mênh mông.

Ly cà phê ngọt đắng
Phiêu du cùng nắng hồng
Đã vào mùa gió chướng
Mai rừng chợt trổ bông.

Tìm Hà Tiên thập cảnh
Đâu Thạch Động Thôn Vân
Tô Châu màu khói phủ
Nghe Tiêu Tự Thần Chung.

Thuyền ai xuôi biển rộng
Cho ta nhớ sông dài
Mây bay chùng xuống thấp
Sóng tận cùng lẻ loi.

           Nguyễn An Bình

READ MORE - TRÊN LẦU VỌNG CẢNH NHÌN RA BIỂN HÀ TIÊN - Thơ Nguyễn An Bình