Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 15, 2016

GIÓ CHƯỚNG VỀ - thơ Võ Quốc Tuấn


Ảnh tác giả.


Gió Chướng Về

Gió chướng về mang đến lắm điều hay
Cơn bão đi qua, lũ còn ở lại
Kỉ niệm đẹp với một thời thơ dại
Bỗng ùa về, như mới, hãy còn đây.

Gió chướng về, so đũa, trắng đầy cây
Bên bờ giậu, quả đậu rồng lủng lẳng
Bông điên điển, triền đê vàng trong nắng
Cây cải trời chen chúc khắp vườn sau.

Gió chướng về sông nước bỗng lao xao
Vó lưới vây giăng con cá xuôi dòng
Chú cá linh trắng mềm lên quẫy nước
Con rô đồng ngược mé đớp phù du…

Gió chướng về lòng thổn thức nhớ quê!
Đặc ân trên, phố thị không hề thiếu.
Thiếu một nỗi hương vị sao không trọn,
Mới hay rằng gió chướng thiếu hồn quê.

Trà Vinh: 13/11/2016
Võ Quốc Tuấn


READ MORE - GIÓ CHƯỚNG VỀ - thơ Võ Quốc Tuấn

DÒNG THƯƠNG NHỚ - nhạc và lời: Trầm Thiên Thu


READ MORE - DÒNG THƯƠNG NHỚ - nhạc và lời: Trầm Thiên Thu

TÌNH KHÚC MIỀN TRUNG - thơ Trúc Thanh Tâm

Ảnh tác giả.








TÌNH KHÚC MIỀN TRUNG
Trúc Thanh Tâm 


1. LA GI YÊU DẤU

Đồi Dương mộng hồn chiều bàng bạc
Cho yêu thương mãi mãi nên thơ
Sông Dinh ơi, tình không biên giới
Đẹp biết bao hò hẹn, đợi chờ 

Nặng lòng chi thói đời, ngôi thứ
Mình sánh đôi chung một lối về
Thơ trăn trở còn rơi nước mắt
Bởi muôn đời vẫn nặng tình quê 

Vùng Suối Kiết qua dinh Thầy Thiếm
Đêm Khe Gà trời đất bao la
Thời gian bỗng trở nên khắng khít
Núi của em và sông của ta 

Hương một thuở nghe lòng phơi phới
Vào đời ta nhè nhẹ mưa thơm
La Gi ơi, mùa xuân đang tới 
Chín mọng đời những nụ môi ngon!

2. QUẢNG TRỊ GỞI LẠI EM

Chiều phố quận ta nghe mùa chuyển dạ
Mắt tiểu thư còn gợn chút u hoài
Con ve lạc, mùa hè ran tiếng khóc
Nắng rát lòng thắp lửa đỏ trên cây

Mù khói chiến, cổ thành sầu lặng lẽ
Ta phương trời cứ ùa tiếp chiêm bao
Nhớ Quảng Trị lòng ta như dao cứa
Nên dỗ dành xin hẹn lại em sau 

Gió lật lá, khép mùa xưa vỡ kín
Ta đành lòng, không dám nói yêu ai
Dòng Thạch Hãn chở tình vào kỷ niệm
Xin một lần nhỏ lệ xuống tương lai!

3. ĐÀ NẴNG VÀO THU

Dỗ lòng cố nhớ, lại quên
Thuở em mắt biếc, tóc huyền dễ thương
Ngũ Hành Sơn, gió và buồn
Ta ngồi quán nhỏ, thả hồn mưa thơ

Lạ, quen dù chỉ tình cờ
Mà sao định mệnh sẵn chờ trăm năm
Sân bay từ bữa mưa dầm
Và khi quay gót trăm phần trăm đau

Sông Hàn, nắng đổi thay màu
Tháng năm để lạc dấu nhau, lỡ làng
Đêm nầy, Đà Nẵng thu sang
Ta nghe con sóng vỗ tràn bờ yêu!
                
4. HÒN CHỒNG

 Nha Trang nắng xuống hẹn hò 
 Chiều chưa hết nhớ, gió hờ hững bay 
 Xa xa núi ngập trong mây 
 Gần nhau mới thấy mắt say điếng lòng

 Lên trời sợi khói rưng rưng 
Cánh diều thơ dại reo mừng, đứt dây 
Chiều xưa mưa rớt nơi nầy 
Chiều nay mưa rớt đắng cay vào hồn!

5. LỖI HẸN VỚI HUẾ
                              
 Ta còn lang bạt dòng đời
 Em còn thả mộng với người xa xăm
 Với em, bước đoạn tình gần
 Với ta, còn những thăng trầm tình quê

 Biển dâu đánh rớt câu thề
 Tóc tơ ngày đó không về với nhau
 Một người đau, một người đau
 Ru miền nước mắt tan vào nhớ nhung

 Trăng vàng Vỹ Dạ bao dung
 Nhưng đành lỗi hẹn về cùng Huế yêu
 Chiều nay lá đổ muôn chiều
 Lòng ta muốn nói một điều với em! 

6. BÃO LŨ MIỀN TRUNG 

 Tôi lặng người theo tiếng sét thinh không
 Đồng bằng hổm rày mưa dầm thúi đất
 Nắng mệt mỏi mặt trời đi trốn biệt
 Thì làm gì có nắng ấm miền Trung

 Dãy đất thân yêu, cơn bão lũ tột cùng
 Cuốn theo hết biết bao người và của
 Thượng Đế hỡi, dân tôi chưa hết khổ
 Lại nhận thêm bao thảm họa trái ngang

 Nước lũ dâng cao hay nước mắt tủi hờn
 Cuộc sống mong manh bên thềm bóng tối
 Những gương mặt cứ hằn sâu kinh hãi
 Quỳ lại trời xin được chút mưa ơn

 Đất nước Rồng Tiên còn trăm khổ ngàn buồn
 Khi hạnh phúc bị cuộc đời xé rách
 Bởi sự thật chưa bao giờ có thật
 Tự dối mình và lừa dối lẫn nhau!

7. TRỞ LẠI QUY NHƠN

Trờ về góc phố ngày xưa
Thời gian chuyển động từng mùa đổi thay
Áo dài và tóc em bay
Ta thèm một chút nắng mai ngọt mềm

Gọi người, người bỗng xa thêm
Tìm em, kỷ niệm trôi biền biệt xa
Bóng đời nghiêng xuống bóng ta
Để nghe trong những phôi pha, ngậm ngùi

Quy Hòa, một thuở tình ơi
Qua cầu Thị Nại rớt lời cầu hôn
Để trăng Ghềnh Ráng dỗi hờn
Tháp Đôi nhớ nắng, ta buồn nhớ mưa!

8. ĐÈO HẢI VÂN

Ta lưng chừng ở Hải Vân
Mây kết bạn, gió tình thân quanh đời
Xa xa, non nước tuyệt vời
Hoa nhân thế trổ bông rồi, em yêu!

9. DÒNG THẠCH HÃN

Mịt mù khói chiến chiều mưa
Mắt em rớt hạt chảy thưa xuống lòng
Trôi cùng Thạch Hãn mênh mông
Đêm chia ly đó mặn nồng phố hoa
Cổ thành vững với phong ba
Áo em rợp trắng hồn ta, Nguyễn Hoàng!

10. NHỚ

Gió vờn sợi nắng, chiều rơi
Chim về núi, ngựa xuống đồi, vời trông
Phú Yên xa, xót xa lòng
Người về có nhớ nắng đòng đòng thơm!


11. ĐÊM HOÀNG CUNG

Đêm trong trí nhớ tình cờ
Ta xuôi ý thức theo mùa lửa hương
Huế thơ, đường phượng bay, buồn
Tóc em buông lệch đêm hoàng cung xưa!


12. GIÓ XÔN XAO

Trên đối Mũi Né thiết tha
Ta nghe trời đất như hòa vào nhau
Điều gì mà gió xôn xao
Nha Trang xa nhớ, dễ nào tình quên!

13. CHÚT NÕN NÀ

Quảng Nam, buồn hắt buồn hiu
Em xa từ dạo lỡ liều yêu ta
Đời nhau, còn chút nõn nà
Đẹp trời Đà Nẵng, mình già em ơi!

14. CHIỀU TUY PHONG

Bất ngờ gặp lại biển xanh
Mấy mươi năm buộc tình anh chưa già
Mắt em cười mới hôm qua
Chút gì len lén chiều tà, Tuy Phong!

15. CÀ PHÊ BIỂN

Tháp buồn nhốt gió Nha Trang
Qua cầu Xóm Bóng, Ba Làng, chiều nghiêng
Cà phê từng giọt không tên
Mười lăm ngày đủ nhớ quên, một đời!

16. THĂM PHAN THIẾT

Liên Trì chuông mãi đong đưa
Ta thăm Mũi Né, cát xưa xửa hồn
Poshanư, mắt huyền sương
Nhớ mùi bánh Rế, tình thương tình chờ!

17. CHIỀU QUẢNG NAM

Hải Vân, trời đất nên thơ
Ngũ Hành, mây gió đợi chờ ru nhau
An Khê còn đó, em đâu
Sông Hàn êm ả tím màu chiều rơi!

18. VỀ BÌNH ĐỊNH

Đồ Bàn theo tháng năm trôi
Trăng Hàn Mạc Tử sáng trời Quy Nhơn
Ngô Mây, cô bé dỗi hờn
Ba mươi năm, một giọt buồn nhói tim!

19. HUẾ TRONG TA

Áo em tím cả Tràng Tiền
Qua trường Đồng Khánh để quên hẹn hò
Thần Kinh, ta nợ tới giờ
Chưa quên gốc phượng bên bờ sông Hương!

 20. NÚI CÔ TIÊN

 Em nằm xõa tóc bên trời
 Nhìn về cố xứ một đời nhớ thương
 Nỗi lòng hai kẻ ly hương
 Từng đêm đất khách giọt buồn rêu phong!

 TRÚC THANH TÂM 
( Châu Đốc )



READ MORE - TÌNH KHÚC MIỀN TRUNG - thơ Trúc Thanh Tâm

THẢM HOẠ MIỀN TRUNG - thơ Phạm Hòa Việt


Ảnh tác giả


THẢM HOẠ MIỀN TRUNG
Phạm Hòa Việt

Lủ lụt miền trung
Dân khốn khổ trôi theo dòng nước
Chịu cảnh đời khố rách áo ôm
Thoảng đâu đây mát mặt gió nồm
Ấy là lúc Phan Anh thiện nguyện
Lơ lửng đất trời thuyền không có bến
Nước đục mênh mông đâu cửa đâu nhà
Cơm áo chia nhau thoang thoảng gần xa
Hà Tĩnh Hương Khê Quảng Bình Quảng Trị
Nạn nước vận nhà ai người trị thuỷ
Để dân nghèo ngã  quỵ theo dòng
Để ruộng đồng làng mạc thành sông
Để Hố Hô nhấn chìm nhà cửa
Tiền cứu trợ quan thôn quan xã
Ăn hêt phần ăn cả mì tôm
Mặc trẻ thơ thiếu áo thiếu quần
Mặc cụ già không nơi trú ngụ
Mặc biển chết rừng không cây cỏ
Mặc cần lao không có việc làm
Mặc môi trường ô nhiêm bất kham
Formosa vẫn cười ngạo nghễ
Nào ai biết dân tình khổ thế
Miền Trung ơi tai hoạ chập chùng
Ngư dân ơi xếp lưới đắp chung
Vào Bình Dương làm thuê làm mướn!
Vào Đồng Nai để quên nghề biển
Để quên nghề truyền thống cha ông
Cá không nước sạch cá chẳng vẫy vủng
Chài không đánh bắt sống cùng sống khổ
Nhở một mai trở trời hơi gió
Lấy tiền đâu xây tiếp tượng đài
Lấy tiền đâu cho đám quan sai
Ôm bạc tỉ trốn qua Âu qua Mỷ
Trường thì thiếu lớp còn tạm bợ
Cầu thì treo qua suối qua sông
Bệnh thì nhiều chen chúc nằm chung
Đường thì phí đóng chồng đóng chéo
Lương thì ít nhà xe khắp nẻo
Lậu thì nhiều sống chết mặc bây
Quan vợ quan con hội tụ một bầy
Quan trí tuệ đứng vào hàng thứ bốn
Luật thì nghiêm mà nương tay lủ khốn
Cướp đất phá rừng nhẹ hơn ổ bánh mì đen
Cày bãi tha ma đo đạc phân nền
Mặc người thân khổ đau gào thét
Mạnh được yếu thua còn ai xem xét
Bị đánh vở đầu chỉ là cái gạt tay
Xoá án oan mà oan án còn đầy
Vào một cửa mà ra năm bảy cửa
Bình Định Khánh Hoà ...nhiều nơi sạt lở
Lủ cuốn trôi nhà cửa đất đồi
Làng văn hoá nợ tỉ khó đòi
Đổ lên đầu dân bình quân bạc triệu
Chạy thành tích xoá tan nghèo đói
Mà miền núi xa vẫn đói vẫn nghèo
Mà biển gần xếp mái ra khơi
Thu nhập không còn lấy gì chi phí.

PHV


READ MORE - THẢM HOẠ MIỀN TRUNG - thơ Phạm Hòa Việt

CHƯA ĐẾN TẾT MÀ LÒNG TA ... ĐÃ TẾT - thơ Phan Minh Châu

Ảnh tác giả


CHƯA ĐẾN TẾT 
MÀ LÒNG TA ... ĐÃ TẾT

Cứ thậm thụt rồi ngày qua tháng tới
Dậu nhà ai hương sắc đã đâm chồi
Cứ thậm thụt rồi ngày qua tết đến
Ta lần dò cơm áo đến hụt hơi.

Chưa đến tết mà lòng ai đã tết?
Chợt chờ mong chợt đợi một ngày ...xe!
Mang một chút hơi thơm về đất mẹ
Mang tấm lòng trang trải những nhiêu khê.

Thành phố nhỏ đèn chong lên mỗi tối
Trăng hoang vu tĩnh lặng đến ran người
Ta lần bước từng đêm vui mỗi buổi
Nghe ngậm ngùi năm tháng thuở chia phôi

Nơi ta sống bốn mươi năm có lẽ
Tuổi thơ ta lẫn lộn những vui buồn
Nơi ta lớn phố mang đời rất trẻ
Những gam màu sóng sánh tuổi hai mươi

Chỉ còn lại đôi ba người tri kỷ
Dăm nấm mồ năm tháng nếm cô đơn
Những nhúm đất đã một thời hoen rỉ
Cứ hanh hao theo những tháng năm buồn.

Ta vẫn nhớ cuối năm mùa trở gió
Chút mưa thơm sóng sánh chảy qua hồn
Ta vẫn nhớ mùa xuân đan biếc cỏ
Ném xuân thì lên những búp tơ non

Và cứ thế trong lòng ta lại rộ
Cơn khát bùng lên một sớm mai này
Ta rục rịch hành trang về chốn cũ.
Nơi phố phường còn lại dấu chân ai

Đốt cho mẹ đót hương chiều cuối chạp
Đốt cho cha cạn hết nén nhang này
Đốt cho chị tháng năm dài viên mãn
Đốt cho người hơi ấm những chiều phai

Hảy đợi đấy mai ta về nẫu nhé
Khi Hoa xuân vừa chớm nụ trên cành
Khi những búp hoa Đào vừa đâm nụ
Trên khu vườn giáp hạt tuổi đang xanh

Ta sẽ về thăm lại thành phố trẻ
Thành phố xanh đau đáu tuổi xuân thì
Về thăm lại nơi có vầng trăng lẻ
Buổi chưa chồng theo tiễn bước ta đi.


Phan Minh Châu
Nha Trang
0911731270  
READ MORE - CHƯA ĐẾN TẾT MÀ LÒNG TA ... ĐÃ TẾT - thơ Phan Minh Châu

GƯƠNG SÁNG NHÀ GIÁO - Châu Long

                   GƯƠNG SÁNG NHÀ GIÁO 
                
Nếu có dịp đặt chân đến mảnh đất thuộc xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam, hỏi thầy Lê Quang Thái công tác tại trường THCS Chu Văn An thì không ai mà không biết. Thầy được mọi người biết đến không phải vì thầy làm “ông to ông lớn” mà đơn giản gần mấy mươi năm trong nghề, đến cái tuổi nghỉ hưu thầy đã dạy dỗ bao nhiêu thế hệ học trò thành đạt, luôn sống một lối sống gần gũi với bạn bè, đồng nghiệp đặc biệt là những học trò thân yêu. Bên cạnh đó thầy còn là một trong những tấm gương tiêu biểu của nhà trường trong việc thực hiện phong trào: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Tôi gặp thầy với một cái “duyên kỳ ngộ”. Vì sao tôi lại gọi như thế? Bởi lần đầu tiên tôi biết thầy là vào mùa xuân cách đây ba năm về trước, lúc ấy tôi còn là một cô sinh viên được phân công thực tập sư phạm về ngay ngôi trường mà thầy đang công tác. Khi cái không khí sau tết vẫn còn nhộn nhịp, cái cảm giác ấm cúng bên mâm cơm gia đình vẫn vẹn nguyên thì tôi lại phải  tiếp tục con đường đi tìm cái chữ, đi tìm tương lai cho bản thân. Ngày đầu tiên đến trường với biết bao bỡ ngỡ, rất nhiều ánh mắt của các cô cậu học trò nhìn mình một cách lạ lẫm, tôi cảm thấy hơi run. Rất may lúc ấy, từ phòng Hội đồng, thầy bước ra đón chúng tôi với bộ quần áo đã ngã màu, dáng người thấp bé, gương mặt khắc khoải hiền từ, phúc hậu. Có lẽ trải qua nhiều năm tháng gắn bó với nghề nên thầy hiểu được tâm lí của tôi và lũ bạn đi cùng, thầy ôn tồn chỉ dẫn từng li từng tí. Với cuộc gặp gỡ đầu tiên ấy thầy đã nhanh chóng để lại cho tôi cũng như các bạn của tôi một ấn tượng sâu sắc.

Để chuẩn bị cho công tác thực tập - một cuộc hành trình quan trọng nhằm tích góp kinh nghiệm cho bản thân trước khi bước vào nghề, sáng hôm sau tôi đến trường thật sớm và ngỡ ngàng trong niềm vui, sự hạnh phúc vô bờ khi biết tin thầy chính là người hướng dẫn thực tập cho mình. Qua mấy buổi được dự giờ học hỏi, tôi thấy đúng như lời mà mọi người nhận xét về thầy, thầy rất gần gũi, thân thiện, nhiệt tình trong công tác chỉ dẫn. Đặc biệt phong cách giảng dạy của thầy chẳng giống ai. Trong khi các thầy cô khác thì lỉnh kỉnh cặp sách, đồ dùng mỗi khi đến lớp - còn thầy, tay chỉ cầm mỗi cuốn sách giáo khoa. Khi giảng Văn thầy thường giảng nhiều nhưng ghi bảng rất ít, chỉ mấy cái gạch đầu dòng ngắn gọn nhưng lại giúp học sinh nhớ bài lâu. Giọng đọc bài của thầy lên bổng xuống trầm, thay đổi ngữ điệu kết hợp với những điệu bộ, cử chỉ một cách truyền cảm khiến tôi ngồi dưới không khỏi rời mắt. Trong quá trình giảng dạy thầy thường sử dụng những từ ngữ cô đúc để diễn tả một cách ngắn gọn, biểu cảm điều cần truyền đạt. Chính những điều này khiến tôi ngưỡng mộ cách dạy của thầy. Hết một tuần thực tập đầu tiên tôi học được biết bao nhiêu điều từ thầy. Bên cạnh đó tôi cũng biết nhiều điều về thầy qua lời kể của các thầy cô giáo trong trường.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Trị đầy lửa đạn, hơn ai hết thầy hiểu được hoàn cảnh nước nhà đang trong thời kì chiến tranh ác liệt. Với ý chí của một chàng thanh niên yêu nước, thầy muốn góp một phần nhỏ của mình trong công cuộc xây dựng đất nước bằng cách cố gắng phấn đấu học tập để trở thành một chàng sinh viên trường Cao đẳng sư phạm Đà Nẵng (nay là trường Đại học sư phạm Đà Nẵng) chuyên ngành Ngữ văn. Tốt nghiệp ra trường với thành tích học tập xuất sắc, thầy được phân công công tác về giảng dạy tại xã Tam Trà – một xã miền núi còn nhiều thiếu thốn của huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam. Trải qua một thời gian cống hiến không ngại khó, không ngại khổ cho mảnh đất và con người Tam Trà, khi Tam kỳ được tách ra làm hai trung tâm hành chính là thành phố Tam Kỳ và huyện Phú Ninh, lúc này thầy được thuyên chuyển công tác về huyện Phú Ninh. Qua lời kể của các thầy cô tại trường, thầy bảo rằng không biết tự bao giờ mảnh đất Quảng Nam đầy nắng và gió này đã trở thành một phần máu thịt, một phần sự sống, một phần hơi thở trong thầy và thầy quyết định gắn bó với nó cho đến hôm nay:

“Tôi như con tàu khởi hành xa bến
Vượt trùng dương vẫn khắc khoải quê nhà
[…]
Biết khởi hành nặng nợ với sông quê
Không gợn sóng sao thấy mình có lỗi
Như Huyền Trân xưa ruột gan vò trăm mối
Giấu niềm riêng về Chiêm quốc làm dâu


Để cuộc đời có nghĩa đến mai sau
Nề hà chi gừng cay muối mặn
Trên hành trình dẫu còn trái đắng
Vẫn nhận ra mùa hạnh phúc ngọt ngào”.
                               (Khởi hành – Lê Quang Thái)

Chính cái tình yêu bao la thầy dành cho đất Quảng, chính sự gần gũi, thân thiện của con người đặc biệt là học trò nơi đây đã níu bước chân của thầy không thể rời xa “miền đất hứa”. Rồi thầy lập gia đình, sinh được hai người con trai khấu khỉnh, thông minh. Cuộc sống của thầy cứ thế trôi qua, thầy vừa phải chăm con vừa phải đến lớp với biết bao vất vả và gian truân. Mặc dầu phải bận bịu lo cho gia đình nhưng thầy vẫn không quên nhiệm vụ đối với “đàn con thơ”. Cứ như vậy cả cuộc đời thầy vẫn cố gắng cống hiến cho sự nghiệp giáo dục. Dường như với thầy ngày nào không được đứng trên bục giảng thì ngày đó thầy cảm thấy cuộc sống của mình trở nên trống vắng. Tôi nhớ rất rõ thầy từng nói với tôi: Con biết không ra trường trong thời kì hòa bình vừa lặp lại, đất nước còn nhiều khó khăn, thời điểm đó lương giáo viên không đủ nuôi gia đình nên nhiều người đã chuyển sang nghề khác để mưu sinh. Nhưng với thầy, thầy luôn quan niệm đất nước lúc nào cũng cần nhân tài mà nhân tài từ đâu ta phát hiện ra? Đó là từ giáo dục. Thầy muốn góp một phần nhỏ của mình trong việc này và hơn nữa thầy yêu cái nghề mà mình đã chọn nên dù khó khăn, dù “Đầu củi đầu con nhòe mờ trang giáo án/Xe đạp tròng trành chở hết nổi truân chuyên”, dù cho cuộc sống có vất vả đến mấy, dù cho một buổi đến lớp một buổi về vừa lo cho con vừa đi bán củi để kiếm thêm thu nhập thầy vẫn quyết tâm gắn bó với nghề. Nghe những lời tâm sự của thầy mà lòng tôi như thắt lại. Nó như động lực khích lệ tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. Có lẽ vì vậy mà trong suốt quá trình giảng dạy mấy chục năm nay thầy không ngừng tiếp thu, nổ lực, tìm tòi phương pháp mới, nghiên cứu nhiều tài liệu nhằm đáp ứng nhu cầu học tập của học sinh một cách tốt nhất. Với những người trẻ tuổi việc tiếp cận công nghệ thông tin thì rất dễ dàng còn với thầy đã mấy mươi năm cống hiến trong nghề, tuổi cao mắt kém, sức khỏe cũng sa sút nên việc tiếp thu có phần hạn chế. Nhưng không vì thế mà thầy buông xuôi, hằng ngày thầy vẫn miệt mài rèn luyện, mò mẫm tập gõ từng chữ cái một. Có những đêm thầy thức trắng cùng trang giáo án của mình. Đáp lại tấm lòng sự kỳ vọng của thầy, biết bao thế hệ được thầy dìu dắt đã thành công. Và tôi cũng là một trong số những người học trò ấy.

Tôi rất may mắn khi có dịp ghé thăm nhà thầy - Một căn nhà cấp bốn nhỏ nhắn nằm sâu ở vùng ven thuộc xã Tam Ngọc - Tp Tam Kỳ - Quảng Nam. Mặc dù nhà cửa đơn sơ nhưng nó được thầy bày trí một cách gọn gàng, sạch sẽ.  Điều khiến tôi ngạc nhiên và thích thú khi bước chân vào nhà đó chính là không gian thầy dành riêng cho ba giá sách lớn. Một giá sách thầy dành cho hai cậu con trai. Hai giá còn lại là “tài sản” của thầy. Những cuốn sách thuộc đủ các lĩnh vực từ khoa học tự nhiên đến khoa học xã hội, từ văn hóa cho đến văn học… được thầy phân loại, đóng tập cẩn thận, xếp ngăn nắp trên giá cùng với những sáng kiến kinh nghiệm trong giảng dạy, những tập thơ, những bài báo viết về thầy cũng được bố trí một cách ngăn nắp. Đến đây tôi mới ngỡ ngàng khi biết thầy không chỉ là nhà giáo, nhà thơ mà còn là một nhà diễn ngâm xuất sắc của Quảng Nam, là hội viên của Hội Văn học nghệ thuật thành phố Tam Kỳ. Có lẽ vì vậy mà trên giá sách của thầy không chỉ chứa toàn là sách mà thầy còn dành riêng một ngăn nhỏ để lưu giữ những chiếc đĩa ngâm thơ xinh xắn với giọng ngâm mượt mà. Thầy tận tình giới thiệu cho tôi từng cuốn sách, từng chiếc đĩa một. Nhìn cách giới thiệu say mê, tôi biết đây là niềm tự hào, là tài sản quý mà thầy đã sưu tầm, tích góp cả cuộc đời và thầy rất trân trọng nó. Lúc ra về tôi cũng không quên mượn một số cuốn sách mình thích về tham khảo, một số đĩa ngâm thơ về nghe để yêu hơn cái làn điệu diễn ngâm độc đáo này và đặc biệt để khơi dậy hơn nữa tinh thần yêu thơ của mình.




Thầy Lê Quang Thái – Trường THCS Chu Văn An
  
Theo tôi được biết ngoài việc sưu tầm sách thầy còn có một sở thích khác mà ai cũng quý đó chính là công tác từ thiện. Mặc dù công tác xa nhà nhưng mỗi khi Hội Văn học nghệ thuật thành phố Tam Kì tổ chức thiện nguyện thầy liền tạm gác công việc, bon bon chạy xe băng đường rừng núi, quanh co hiểm trở để về tham gia. Bên cạnh đó thầy còn cất công vận động thêm nhiều Mạnh Thường Quân cùng làm công tác từ thiện với mình. Thầy không chỉ giúp đỡ trẻ em cơ nhỡ, vô gia cư, nạn nhân chất độc màu da cam...mà còn tận tình giúp đỡ những cô cậu sinh viên có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Bởi hơn ai hết thầy hiểu được cuộc sống của những sinh viên nghèo là như thế nào vì thầy cũng từng là một cậu sinh viên luôn khát khao về mặt tinh thần và “thèm” sự sung túc của vật chất. Thầy là vậy, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho người khác mà chưa một lần nghĩ cho bản thân mình. Luôn quan tâm giúp đỡ người khác mà không cần nhận lại bất cứ điều gì. Thầy quan niệm: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Trở lại với kì thực tập sư phạm của tôi, trải qua hai tháng được thầy chỉ dẫn nhiệt tình, tôi tự tin hơn khi đã trang bị cho bản thân một lượng kiến thức cũng như kinh nghiệm. Thầy luôn sát cánh cùng tôi và các bạn trong suốt quá trình thực tập. Thầy tận tình chỉ bảo, giải đáp mọi thắc mắc một cách vui vẻ. Có những lúc lắng lòng thầy trò chúng tôi ngồi trò chuyện, thầy đã chia sẻ nhiều điều bổ ích với tư cách không còn là một người thầy nữa mà là một người đi trước. Thầy tâm sự rất thật lòng:

- Thầy cảm thấy buồn cho xu hướng xã hội bây giờ. Ngày xưa, các thầy cô vì yêu văn chương mà chọn nghề sư phạm, muốn đem lời hay ý đẹp đến học trò nên dù cuộc sống biêt bao vất vả, khó khăn, dù đến được trường phải đi bộ hàng mấy cây số, ăn sắn, ăn khoai nhưng vẫn quyết tâm đứng lớp bằng mọi cách. Còn thế hệ về sau lại chọn văn chương chủ yếu với mục đích mưu sinh. Cũng vì thế mà giáo viên trẻ bây giờ ít ai yêu văn chương thực sự. Đây cũng là điều mà thầy luôn trăn trở.

Nghe thầy tâm sự mà tôi ngẹn lòng. Cách nhìn nhận của thầy rất sâu sắc. Không biết nói gì miệng lí nhí tôi đáp:

- Thầy nói đúng ạ! Rồi thầy tiếp lời tôi:

- Các con muốn dạy văn hay thì không nên đưa bài học vào một khuôn mẫu. Dạy văn là làm sao phải tạo được cảm hứng, phải biết chọn lọc những gì quan trọng, cần thiết để giảng thật sâu, thật kĩ thì học trò mới có hứng thú bởi bây giờ không mấy ai yêu văn chương nữa. Viết văn cũng vậy, chúng ta không nên quy định cho học sinh viết bao nhiêu dòng, bao nhiêu trang hay thậm chí bao nhiêu từ. Cứ để học sinh thỏa sức sáng tạo, tưởng tượng sau đó giáo viên chúng ta sửa bài thì “những đứa con tinh thần” của các em sẽ trở nên “tròn trịa”. Các con nhớ nhé!.

Thầy là vậy đó, luôn sống thật, nói những điều cũng thật và gần gũi. Thầy không ngần ngại chia sẻ với chúng tôi những kinh nghiệm trong giảng dạy mà còn chia sẻ kinh nghiệm trong cuộc sống. Cứ như vậy qua hai tháng thực tập không chỉ tôi mà cả lũ bạn của tôi đã học hỏi ở thầy rất nhiều điều. Giữa chúng tôi dường như không còn là khoảng cách thầy – trò, thay vào đó thầy giống như một người cha, một người cha của biết bao thế hệ trong đó có tôi, luôn ôn tồn dạy bảo mọi điều hay lẽ phải cho con của mình. Có lẽ vì thế mà khi kết thúc chuyến thực tập năm ấy thầy đã thực sự trở thành người cha thứ hai của chúng tôi. Chúng tôi gọi thầy với một cái tên thân mật – ba Thái. Thầy vui vẻ đón nhận và mỉm cười một cách mãn nguyện.

Rồi thời gian trôi qua, mới đó mà chúng tôi cũng đã trở thành những thầy cô giáo được ba năm nay. Trong suốt khoảng thời gian ấy mối quan hệ cha con giữa thầy và chúng tôi ngày càng được bồi đắp qua những lần tôi cùng lũ bạn ghé nhà thăm thầy. Cứ mỗi lần như thế tôi lại cảm nhận thầy như trẻ ra vì niềm vui và sự hạnh phúc.

Cả cuộc đời của thầy đã cống hiến cho sự nghiệp giáo dục nước nhà nói chung và sự nghiệp giáo dục tỉnh Quảng Nam nói riêng. Vì vậy bây giờ cũng là lúc thầy phải được nghỉ ngơi sau mấy mươi năm cống hiến. Thầy về hưu ở cái tuổi xế chiều. Thầy nghỉ hưu không phải vì hết yêu học trò mà vì vai trò, trách nhiệm với người cha ở quê – Quảng Trị. Bởi mấy mươi năm phục vụ cho sự nghiệp giáo dục tỉnh nhà thầy không có thời gian để về quê chăm sóc cha già những lúc ốm đau, trái gió trở trời. Chính vì vậy mà giờ đây thầy muốn dành khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại để toàn tâm toàn ý lo cho ông. Cùng với đó thầy cũng muốn dành thời gian cho niềm đam mê viết văn, làm thơ và đặc biệt thực hiện những chuyến thiện nguyện của mình cho quãng đời còn lại:

“Những buồn vui cùng lúc bỗng ùa về
Khi tôi biết mình sắp rời bục giảng
Buồn biết mấy khi xa lớp đầu xanh, bè bạn
Và cả tuổi già sức đuối phải về hưu!

Trong nỗi buồn chợt khấp khởi niềm vui
Có chút thảnh thơi bên cháu con đoàn tụ
Được chăm sóc cha già đã bao năm ấp ủ
Phút lắng lòng mài dũa thú văn chương
[…]
Mỗi sớm mai trống trường khua dồn dã
Biết lòng mình cất nỗi nhớ vào đâu…?
                                (Ngày về - Lê Quang Thái)

Và rồi những nguyện vọng của thầy cũng được thực hiện. Thầy xứng đáng là một đứa con hiếu thảo, một người thầy giáo mẫu mực, là tấm gương sáng để nhiều thế hệ học trò noi theo. Xin cho phép tôi được gọi thầy bằng sự tôn kính, bằng cả trái tim một lần nữa– ba Thái!.

Châu Long

Châu Thị Hoàng Long
Trường THCS Huỳnh Thúc Kháng,
Thôn Dương Trung, xã Trà Dương, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam.
Email: chaulong91@gmail.com














READ MORE - GƯƠNG SÁNG NHÀ GIÁO - Châu Long

Monday, November 14, 2016

BUỒN NHƯ... - Thơ Trần Mai Ngân





BUỒN NHƯ...

Buồn như chiều đã vội buông
Hôn nhau đã biết nụ hôn cuối cùng
Môi em vùi lấp bão bùng
Thắp lên đốm lửa mịt mùng chiều đông

Buồn như hết thảy mênh mông
Hôn nhau đã biết trong lòng còn đâu
Môi em giọt mật rót sầu
Miết mê quyện chặt... lần đầu, lần sau...

Buồn như tha thứ ngọt ngào
Hôn nhau như đã kiếp nào dấu yêu
Môi em khoá hết những điều
Lời chia tay cả thật nhiều... ăn năn !

                            Trần Mai Ngân

READ MORE - BUỒN NHƯ... - Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ LÊ MAI


                      Nguyễn Khôi và Lê Mai 

  

LỬNG LƠ

Chân không chạm đất
Cật không tới trời!
Lửng lơ - lơ lửng - chơi vơi…
Như sương- như khói - Suốt đời vẩn vơ…
Đời còn là một giấc mơ
Có chăng đời thật để ngờ chiêm bao?
Sướng khổ lẽ ấy tính sao?
Lửng lơ nên cũng trông vào tùy tâm.
Phật còn sắc sắc không không
Chốn mênh mông ấy cũng không điểm đầu.
Lòng người lơ lửng nông sâu
Hồn nhiên mà sống giữa đầu với chân!


VÌ SAO HUẾ…

Sao Huế buồn?
Sao Huế mơ?
Sao vành nón Huế nghiêng bờ sông Hương?
        Dịu dàng mắt Huế thẳm sương
        Câu hò xứ Huế vấn vương mái chèo!
        …
Sao Huế buồn?
Sao Huế mơ?
Sao tà áo Huế thẫn thờ gió xuân?
         Sao sông Hương chảy tần ngần?
         Thì ra!… Núi Ngự chỉ gần sông Hương!

                                                          Lê Mai 

READ MORE - CHÙM THƠ LÊ MAI