Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, April 29, 2016

ĐỌC THƠ LÚC ĐIÊN HAY LÚC TỈNH? - Phạm Đức Nhì



         Tác giả Phạm Đức Nhì




ĐỌC THƠ LÚC ĐIÊN HAY LÚC TỈNH?
Đọc được bài Thử Bàn Về Chữ “Níu” …  của ông Tàn Chiến Cuộc trên trang webdutule.com (http://www.dutule.com/D_1-2_2-139_4-7754/tan-chien-cuoc-thu-ban-ve-chu-niu.html) tôi đã có mấy hàng comment nhưng thấy … còn thiếu nên viết thêm một bài … ngắn cho trọn ý.  PĐN
Trong mỗi con người
đều có một Tam Tạng
một Tề Thiên
một Trư Bát Giới
một Sa Tăng
(dù họ có nhận biết điều đó hay không)
Tam Tạng: bản tâm, Tề Thiên: lý trí, Trư Bát Giới: bản năng, Sa Tăng: tình cảm.
Bộ tứ Tam Tạng, Tề Thiên, Trư Bát Giới, Sa Tăng luôn luôn có Tề Thiên xông xáo băng lên phía trước để dọ thám, xem xét. Khi nào nhắm thấy đường xá an toàn rồi Tề Thiên mới ra hiệu cho 3 người kia đi tới.
Người nào may mắn có Tề Thiên thần thông biến hóa, võ nghệ cao cường thì 3 nhân vật còn lại đỡ khổ. Đi đến vùng đất mới có thể ung dung thưởng thức cảnh đẹp, hoa thơm, cỏ lạ. Người nào Tề Thiên “yếu cơ” thì bộ tam còn lại trên đường đi thường phải đối diện với nghịch cảnh và “chấp nhận đau thương”.
Đọc thơ cũng vậy. Nhiều người tưởng lầm là mình có thể ngay lập tức vứt lý trí qua một bên, thả hồn vào bài thơ để cảm, để thưởng thức, để cùng “trôi” theo dòng cảm xúc của tác giả. Thật ra là lý trí đã phải “đi” vào bài thơ trước, dòm ngó trên dưới, trước sau, giải quyết những trục trặc bất ổn, thấy OK thì mới cho phép phần hồn “lặn” vào bài thơ để tìm sự “đồng cảm” với tác giả. Tiến trình “dọ thám” này nói ra có vẻ dài dòng nhưng trong thực tế - nếu dòng thơ chảy hợp tình, hợp lý – thì có khi chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Trường hợp lý trí nhận thấy có gì “bất ổn” nó sẽ ra hiệu cho “phần hồn” dừng lại để lượng giá tình hình và đưa ra quyết định có cho “phần hồn” đi tiếp nữa hay không.  
Trong bài viết của mình ông Tàn Chiến Cuộc viết: “Tôi nghĩ đọc văn chương thì cái đầu phải hơi ‘điên điên’ một tý. Thì nó mới hay.”
Tôi đồng ý với ông ở điểm này. Nhất là đọc thơ. Cái đầu càng điên thì đọc thơ càng phê, càng thấm. Nhưng cũng nên để lý trí làm nhiệm vụ của nó. Chữ dùng có đúng không? Có chữ, có câu nào “trật bàn đạp” với tứ thơ không? Dòng chảy của thơ có hợp lý, hợp tình không? … . Trong lần đối thoại với một vị lớn tuổi (xấp xỉ 80) có cách đọc thơ giống như ông TCC – đưa cái đầu “điên điên”vào trước. Ông ta ca tụng cách thưởng thức thơ của một chị giúp việc (rất ít học) – không cần hiểu ý nghĩa sâu xa chi cho mệt, cứ ngâm nga cho thơ thấm vào hồn, nếu thấy hay, thấy thích là … sướng.Sau đây là 2 câu đối thoại
  • Những bài thơ hay hay mà cô thích là thế nào?
  • Dạ, theo cháu thì đó là những bài ngắn gọn, có vần có điệu, nghe êm tai, dễ nhớ dễ thuộc và cháu cảm thấy với mình nó là rất hay, thích lắm!(1)
Số người nghĩ như vậy không phải ít. Nhưng ngược lại, cũng có rất nhiều người yêu thơ nghĩ khác. Có điều không phải ai cũng có đủ kiến thức, kiên nhẫn để làm công việc rà soát sự hợp tình, hợp lý của bài thơ, tìm ra cái hay, cái dở trong kỹ thuật thơ ca của tác giả. Để hỗ trợ những người có phần lý trí hơi “yếu cơ” (như chị giúp việc) họ yêu cầu giới văn chương “đẻ” ra những ông bà bình thơ.
Một trong những nhiệm vụ của việc bình thơ là nâng tầm thưởng thức của người đọc thơ. Có tý hiểu biết về kỹ thuật, kinh nghiệm bếp núc, các tiêu chí thẩm định giá trị thơ ca, người đọc sẽ không còn ù ù cạc cạc khi nghe hoặc ngâm nga những vần thơ ưa thích mà sẽ tự tin hơn, sảng khoái hơn khi thả hồn vào dòng thơ. Đọc thơ chỉ bằng trí sẽ không thấy hơi nóng của cảm xúc, không “bắt” được hồn thơ, sẽ chẳng bao giờ cảm được cái hay trọn vẹn của thơ. Còn nếu chỉ đọc thơ bằng hồn, không có sự soi sáng của kiến thức thì sẽ như chị giúp việc, một là, lắm khi gặp những tuyệt tác thi ca lại dè bỉu, chê bai, hai là, suốt đời“tự sướng”, sướng mà không biết vì sao mình sướng, miệng ngâm nga những vần thơ “cả đẩn” mà mắt cứ sáng long lanh, mặt rạng rỡ như đóa hoa xuân. Đó là cái sướng của những kẻ “ngu si hưởng thái bình” rất tội nghiệp, rất đáng thương.(1)
Ông Tàn Chiến Cuộc viết tiếp:
Tôi giả định ông Hoàng Cầm hồi nhỏ tới nhà bạn mình chơi. Nhà bạn ông có cô em gái rất xinh, mới 13 tuổi, trong khi ông 19 tuổi. “Nể” bạn, ông không thể nói tao yêu em gái mày! Nhưng ông vẫn trò chuyện với cô em gái, thậm chí muốn “níu” cái tuổi 19 của mình xuống còn… 13 tuổi! 
Tôi cũng giả định ông Hoàng Cầm hồi nhỏ tới nhà bạn mình chơi. Nhà bạn ông có người chị lớn hơn ông chục tuổi. “Nể” bạn, ông không thể nói tao yêu chị gái mày! Nhưng ông vẫn trò chuyện với người chị gái, thậm chí muốn “níu” cái tuổi 19 của chị xuống còn… 13 tuổi!  Hay “nâng” cái tuổi 13 của mình thành 19 tuổi.
Ông Tàn Chiến Cuộc ơi! Chính vì khi đọc thơ ông đưa cái đầu hơi “điên điên” vào trước, không có sự “dọ thám” của lý trí nên ông đã hiểu chữ “níu” hơi bị sai. “Níu” là kéo lại, giữ lại cái gì sắp vuột mất chứ không phải “ép” cho tuổi 19 thành tuổi 13 hoặc “nâng” tuổi 13 thành tuổi 19.
Cuối cùng ông kết luận:
Cũng như, tôi nghe người ta nói, nếu bây giờ mà ra ngoài chợ mua bó rau có… sâu! Thì lại càng mừng, vì chứng tỏ nó là rau sạch. Tội gì phải “vạch lá tìm sâu”!
Rửa rau mà không vạch lá tìm sâu thì ông cũng lại giống như bà già ăn bánh xèo ở chợ An Đông – đút con sâu tổ chảng vào miêng nhai nhồm nhoàm ngon lành, lại còn gật gù ra vẻ khoái trá. Người “ăn sâu” thì chẳng biết gì đâu nhưng những người xung quanh nhìn cảnh ấy thấy rất … tội nghiệp.  
Tôi đã từng “vừa ngu vừa sướng” như thế một thời gian khá dài. Cũng may nhờ những bà chị, những người bạn, những “bậc thầy” vừa ban cho kiến thức vừa nắm tay kéo ra khỏi cái nhóm “đáng thương” đó để gia nhập một nhóm khác “ít đáng thương hơn”. Và rồi theo năm tháng, tôi tìm cách mời gọi, quy tụ chung quanh mình những người yêu thơ trình độ “khá” hơn để trao đổi, bàn luận, và cứ thế từng bậc, từng bậc tự nâng kiến thức và khả năng cảm thụ thơ ca của mình lên.
Bây giờ thỉnh thoảng viết mấy bài bình thơ để trước hết, thỏa mãn cái thú đam mê riêng, sau nữa, gọi là một chút đáp đền ân nghĩa những người đã ra công giúp đỡ, bồi đắp để tôi có điều kiện tự nâng cấp hồn thơ của mình. Và biết đâu những lời bình nhăng tán cuội như thế này lại tiếp tục đem đến những cuộc đối thoại về thơ ca lý thú.(1)

Phạm Đức Nhì

1/ Phần này tôi trích trong bài Câu Chuyện Thưởng Thức Thơ, PĐNhttp://vannghequangtri.blogspot.com/2016/03/cau-chuyen-thuong-thuc-tho-pham-uc-nhi.html

READ MORE - ĐỌC THƠ LÚC ĐIÊN HAY LÚC TỈNH? - Phạm Đức Nhì

Wednesday, April 27, 2016

HẸN EM QUA CẦU CẦM THI - Thơ Nguyễn An Bình







HẸN EM QUA CẦU CẦM THI

*Tin báo: 
Cầu Cầm Thi Cần Thơ sẽ được khởi công trong năm 2016 được thiết kế dựa trên ý tưởng chiếc đàn bầu rất mỹ thuật.

Sẽ có thêm cầu bắc qua sông
Đẹp như tranh vẽ sắc mây hồng
Em ơi ngày đó không xa lắm
Đôi bờ cách trở có còn trông?

Những nốt nhạc trầm sẽ cất lên
Sáo diều, đàn gió phát ngày đêm
Cầu như cung đàn vươn trong nắng
Cầm Thi gợi nhớ những mùa trăng.

Thuở ấy qua sông em đi học
Mỗi ngày còn đợi chuyến đò ngang
Sóng nước Xóm Chài ngày hai buổi
Áo dài tôi ngóng bước người sang.

Rồi người cũng xa tôi nắng phai
Qua sông ngày ấy áo đã bay
Tôi nhìn con nước trôi trăm ngả
Lòng ngẩn ngơ buồn em có hay.

Thân ta rồi cũng đành lưu xứ
Biết có kịp về đón ngày vui
Biết có cùng em qua cầu mới
Thả  tình theo sóng nước đầy vơi.

                   Nguyễn An Bình
                        25-4-2016

READ MORE - HẸN EM QUA CẦU CẦM THI - Thơ Nguyễn An Bình

CON CÒNG GIÓ VÀ EM - thơ Đỗ Thanh Liêm




CON CÒNG GIÓ VÀ EM
(Kính tặng anh Nguyễn An Sơn)

Con còng gió và em tinh nghịch như nhau,
Hai đứa đùa như đôi trẻ nhỏ.
Còng chạy tới chạy lui, em cứ vồ hụt mãi
Còng ranh mảnh nép vào đụn cát ,
Giương đôi mắt tròn trêu ngươi!
Anh nhìn em không nín được cười,
Còng vội biến tan vào bọt sóng,
Nắm cát trong tay em rơi từng giọt nắng,
Mất còng rồi ... em bắt đền anh!
* *
Lóng lánh mắt xanh,có ẩn ánh chiều tà.
Sà vào lòng anh như ngàn con sóng vỗ,
Nghe nhịp tim hòa chung nhịp thở,
Như Biển với Bờ, hai đứa vỗ về nhau.
Em đi bên anh,đầu nép bên đầu,
Gió nồm thoảng qua mau trộn hai mái tóc,
Ngắn...dài...
Tựa vào vai anh tiếng em nói khẽ:
Mất còng rồi... anh còn mãi bên em! 

10h30 ngày 26.4.2016
Đỗ Thanh Liêm
dothanhliemthcsmt@gmail.com


READ MORE - CON CÒNG GIÓ VÀ EM - thơ Đỗ Thanh Liêm

CÁM ƠN - hai bài thơ Vũ Trọng Tâm





Thơ: Vũ Trọng Tâm

CÁM ƠN 
          
Cám ơn ta, cám ơn người 
Cho ta tìm lại tiếng cười môi em 
Vầng trăng thắp sáng nửa đêm 
Ru em gió hát nỗi buồn trăm năm 

Cám ơn em đã yêu anh 
Lời thương lời nhớ chỉ mình ta thôi 
Cho nhau nồng ấm hơi người 
Dìu nhau vào mộng cho đời ngát hương 

Cám ơn một nửa vầng trăng 
Thuyền yêu em chở anh sang bến tình 
Sông dài giấc mộng phù sinh 
Dang tay ôm giữ màu xanh đất trời 

Cám ơn tình cũ chưa vơi 
Cám ơn hạnh phúc nửa đời cho nhau 
Cám ơn trái cấm ngọt ngào 
Cám ơn cả giấc chiêm bao với tình.
                 
VTT

                      
KHÔNG CÓ TA 
             
Không có ta biển vẫn ồn ào vội vã 
Sóng rì rào đêm tình tự với trăng 
Không có ta nụ môi em vẫn ngọt 
Mắt em cười rung nhịp thở mùa xuân 

Không có ta trăng đưa em vào mộng 
Áo mỏng vô tình gió nhẹ mơn man 
Nhà hàng xóm ánh đèn đêm vừa tắt 
Chắc có người chờ cửa mở dòm sang 

Không có ta lời ru ca tình ái 
Vẫn ngọt ngào khi em hát cùng ai 
Rồi những khi một mình nghe tiếng nhạc 
Chắc em buồn nhớ...nhớ một vòng tay 

Ta ngày tháng bước mòn chân du mục 
Em một thời ru giấc mộng kiêu sa 
Đêm thức giấc đếm từng ngôi sao lạc 
Những cuộc tình lặng lẽ đã đi qua.

                VŨ TRỌNG TÂM - GÒ CÔNG 


READ MORE - CÁM ƠN - hai bài thơ Vũ Trọng Tâm

Thời sự: HỌA VÔ ĐƠN CHÍ - Phan Nam

Tác giả Phan Nam



HỌA VÔ ĐƠN CHÍ

 “Bắt thang lên hỏi ông trời/ Vì sao cá chết khắp nơi thế này” là hai câu thơ mà tôi đọc được trong một bình luận bạn đọc trên báo Vnexpress. Suốt những ngày qua, nguyên nhân về tình trạng cá chết hoàng loạt ở các tỉnh ven biển miền Trung từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế vẫn còn là dấu chấm hỏi. Trong khi mọi phát ngôn còn nằm trong vòng giả thiết thì ngư dân vùng biển chỉ còn cách “treo lưới”.

Rất nhiều giả thiết được đặt ra, rất nhiều nguyên nhân được đưa ra, rất nhiều cuộc kiểm tra, rất nhiều chỉ đạo được ban xuống. Thế nhưng kết quả cho đến nay vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh. Hệ quả vô cùng đau xót được các báo đưa tin là hàng dài thuyền cá nối đuôi vào bờ, hàng loạt các mặt hàng thủy sản rơi vào tình cảnh vô cùng ảm đạm. Sự lúng túng và chậm trễ trong việc tìm hiểu nguyên nhân đã khiến cho ngư dân gặp “khó” trong công cuộc mưu sinh và giữ biển.

Cơ quan chức năng trả lời nguyên nhân cá chết là do “độc tố”, còn “độc tố” từ đâu ra, ảnh hưởng đến mức độ nào thì không ai giải thích được. Trong khi đó, bộ NN&PTNT lại vội vàng cảnh báo: “Bộ yêu cầu các địa phương nghiêm cấm người dân sử dụng cá chết làm thực phẩm dưới mọi hình thức; khẩn trương tổ chức thu gom cá chết và tiêu hủy để hạn chế ô nhiễm môi trường; yêu cầu người dân không thu gom cá chết để tiêu thụ”. Cá chết: cấm là đúng, thế nhưng cấm như thế nào để không ảnh hưởng đến sự lưu thông hàng hóa thì lại không được đề cập, kết quả làm cho ngư dân lâm vào tình cảnh khốn đốn.

Câu hỏi được đặt ra là: Cá chết, ai tiếp sức cho dân vùng biển? Liệu có câu trả lời cho những trăn trở, khó khăn của ngư dân trong công cuộc mưu sinh và hành trình bảo vệ chủ quyền dân tộc. Sự hô hào yêu nước, yêu biển không ở đâu xa mà chính là trong lúc này. Đó là: dân ta phải có ý thức bảo vệ chính mình, phòng chống thực phẩm bẩn và chúng ta cần phải đề cao trách nhiệm với sản phẩm mình làm ra. Những thống kê sẽ trở thành vô nghĩa nếu những đoàn thuyền đánh cá tiếp tục lâm vào tình cảnh “đắp chiếu”, còn ngư dân chỉ còn biết hướng mắt về biển, về ngôi nhà của mình.

Mới đây nhất, thông tin cá chết hàng loạt đã giảm, ngư dân đã ra khơi đánh bắt trở lại. Chưa biết thực hư thế nào về cống xả thải của Formosa trong khi đó sự chờ đợi về một sự rõ ràng, công bằng đối với ngư dân chưa được giải quyết thỏa đáng.

Đúng là họa vô đơn chí!

Phan Nam
READ MORE - Thời sự: HỌA VÔ ĐƠN CHÍ - Phan Nam

Âm nhạc: TRANG SỬ CUỘC ĐỜI, thơ Trường Hải Lê Văn Đông, nhạc Hồ Hoàng


READ MORE - Âm nhạc: TRANG SỬ CUỘC ĐỜI, thơ Trường Hải Lê Văn Đông, nhạc Hồ Hoàng

VẦN VÈ - chùm thơ Nguyễn Văn Gia

Tác giả Nguyễn Văn Gia



VẦN VÈ

Bỏ bút rồi viết lại
Viết làm chi hở Trời
Thơ buồn như dấu lặng
Hững hờ đậu trên tay.


ĐỔI THAY

Có thể nào ta vẫn là ... ta
Đất trời đổi thay
Chỉ trong khoảnh khắc
Một chớp mắt thôi
Chẳng còn
Được 
Mất
Ta lại phập phù theo mỗi sát na.


KHOẢNG CÁCH

Còn nằm nôi
Cháu rành chơi điện tử
Ôn ngày xưa
Chỉ chơi cá chơi chim
Cá biệt khơi xa
Chim về non cũ
Nhớ ngày xưa ôn lọ mọ đi tìm.


HẠT BỤI

Trái đất
Chứa bảy tỷ con người
Với vũ trụ 
Chỉ là hạt bụi
Bụi của bụi
Mong gì vĩ đại
Giữa thiên hà
Vạn triệu năm trôi.


DỬNG DƯNG

Người xưa nhìn trăng sáng *
Bồi hồi nhớ quê hương 
Ta chừ
Biển đảo mất
Sao lòng người dửng dưng (!)

*"Cử đầu vọng minh nguyệt"
                      Lý Bạch


Nguyễn Văn Gia


READ MORE - VẦN VÈ - chùm thơ Nguyễn Văn Gia

Áo Tím Hạnh-Hoa - hai bài thơ Huy Uyên


Huy Uyên


Áo Tím Hạnh-Hoa

Em về che bóng Hạnh-Hoa
giáo đường im, nắng xế tà bước ai
áo em tím kín cả trời
gót sương phai nhạt cõi người xa xăm

Lạy Chúa cha, lạy thánh thần
hình như mẹ (Maria) hai mắt buồn chiều nay
trên lầu chuông đổ lắt lay
để tôi kéo lại tháng ngày cổ xưa
hỏi em còn có ngày về
mai môi mắt của một người nhạt phai .

          
Viết Bên Cổ-Thành Quảng-Trị

Em trông nước chảy qua cầu
thành xưa nay đã bạc màu chiến-chinh
thương ai ra-biển-lên-rừng
thương ai tay súng ngày đêm chôn đời
chiều xưa lệ chảy máu rơi
đường xưa hào cũ khóc cười đảo điên

Từ em má thắm sắc hương
bên thành ở lại nỗi vương vấn tình
trăng đêm gió lạnh qua sông
ngày đi đâu biết còn chăng nẻo về 

Lệ người hoen mắt lối xưa
còn ai đứng lại sông quê đường thành
máu người đỏ nhuộm sắc xanh
tháng năm ấm lạnh xoay quanh chiến trường 

Em về độ hạ thu đông
tôi theo chiếc lá ngô đồng vàng rơi .

(Quảng-trị 16 tháng chạp)
Huy Uyên


READ MORE - Áo Tím Hạnh-Hoa - hai bài thơ Huy Uyên

NÉT HUẾ - hai bài thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa


NÉT HUẾ

              * Tặng NTBTM Thúy.

Ta vẽ trời xanh thẳm chiếu Hương giang
Vọng giữa lòng sông tiếng chuông Thiên mụ.
Trời Mỹ thuật mưa sầu giăng trên giá
Mờ dấu chân ai mỗi bước tan trường.
Chiều hòa sắc- vòm cây pha vàng lá
Gam mầu.. thời trắng xóa áo nào vương.
Ngày chậm qua, chân ghi đậm nẻo đường
Đâu đó rực từng mảng mầu nhuộm thắm.
Đôi môi nào còn mãi hồng son đỏ?
Thủa ta về bỏ ngỏ.. nhạt yêu xưa!
- Bàn tay run.. vẽ lên cuộc tình vừa,
Con đừơng cũng hút một thời xa mất!.
Hòa quyện xanh, xanh một trời trong thật
Người mãi xa.. hồn phối cảnh thật gần.
- Mười ngón tay ta họa dấu thiên thần
Đậm đà nét môi hồng ngày của Huế.

Phạm Phan Hòa
Quảng Nam 21/4/2016





Tình Khúc 20-
 NƯỚC MẮT

                  * Gửi TM
                    .

  Sao em cứ mãi nuôi nấng làm chi nỗi buồn? Sao mỗi lần chợt thấy một chiếc lá xa cành em thầm tiếc! Sao em hay khóc hoài về một câu chuyện tình chưa đặt tên- kỉ niệm chỉ là những bóng mưa mờ tan, chỉ là ánh mắt sầu mây trôi.. buồn bẻn lẻn.
   Anh dệt niềm mơ một lần em qua mộng gói trong lòng với từng trang thư đầu tình chưa dám gửi.
  Ngày cũng vội đi qua rồi, áo bay lưng trời- mắt đã khép đôi bờ hồn nhiên.. mi xanh, xanh thắm màu sớm sương ngập tràn.
   Anh vẫn chưa trả lại cho đời, anh mãi cất hoài những dấu yêu không tên tuổi.. anh đang chìm đắm trong dòng mắt xưa nổi trôi ngợp mộng yên lành.
 Anh tựa vào ngày tháng không đau, anh mãi say lời Mẹ ru từng ngày nuôi con lớn khôn và anh như vẫn trong vòng tay dỗ dành.
   Nước mắt đổ xuống ngày trần gian.. hãy khóc cho người đi sao chưa thấy về! Hãy tưới mát xanh thêm tình nhau- rửa sạch đôi tay muộn phiền.
   Hãy nhóm lên từng mụn than hồng luôn âm ỉ cháy trong lòng mình ấm tình mai sau.
  Những cơn mưa đầu mùa mát rượi.. nước mắt thần tiên không màu, không mùi vị, thấm vào trang vở trắng để rồi phai mau.
 Anh đi giữa trời dưới những cơn mưa và từng ngày phải chống chọi với bão giông...
  Em đừng xót xa?   Anh buông tay chèo..
  Chìm giữa đại dương,
  - Mỗi lần em khóc!!

Phạm Phan Hòa
Quảng Nam- 16/4/2016.


READ MORE - NÉT HUẾ - hai bài thơ Phạm Phan Hòa

UỐNG RƯỢU VỚI BẠN BÊN BỜ CÁT TRẮNG - hai bài thơ Lê Thanh Hùng


Tác giả Lê Thanh Hùng


UỐNG RƯỢU VỚI BẠN BÊN BỜ CÁT TRẮNG

Tuổi chúng ta đi, quá nữa cuộc đời
Bao nhiêu bạn, đã trở thành bạn cũ?
Mà vẫn ồn ào, đằm thắm biển khơi
Cốc rượu trắng, tròn xoay thời hoa nụ
Khúc tráng ca xưa, chén vỡ tan tành
Gõ tiếp xuống mâm nào, ta cứ hát
Hò, xự, xang, nhịp rớt tận đầu gành
Nơi sóng bạc đầu, xô chiều đi lạc …
*
Quán trống huơ, tứ bề, trời gió lộng
Chiều chưa tàn, đêm chưa phải là đêm
Như một chiều đã xa, mùa biển động
Dáng em cong, trong tóc xoã vai mềm
*
Bao nhiêu năm rồi, ta giúp gì nhau?
Cùng một thuở, quay đằng sau, đằng trước
Soi bóng mình, sóng biển trở lòng đau
Nơi khát vọng ta chưa hề có được…
*
Cốc gảy chân, tua không thể nào dừng
Kệ các cô gái đằng kia: lúng liếng
Ngoài kia đời, mọi thứ cứ tưng tưng …
Thằng bỏ ngũ, giờ đi làm từ thiện
Đứa hầm than, ngồi cạnh đứa kiểm lâm
Còn nguyên thằng bạn chuyện gì cũng biết
Cả chuyện tương lai, qúa khứ lỗi lầm
Trừ nhiệm vụ được giao là không biết!
*
Dốc cốc rượu xuống, thương thằng đã mất
Cát uống âm thầm, giọt, giọt long lanh
Rác rến, nổi trôi trên đầu ngọn sóng
Hạt phù sa tan: Cửa biển, đầu gành…
*
Chếnh choáng rượu và ngập tràn ký ức
Bài học đầu tiên Đảng dạy chúng mình
Lời thề thứ chín: Trọn đời trung thực
Như đất trời, mỗi sớm lại bình minh
*
Tua rượu cuối cùng, ngữa nón tai bèo
Dốc túi: Giúp thằng bạn nghèo, vợ bệnh
Chưa, thì làm, sai - sữa, cần đâu lệnh
Bởi “Bạn chèo như con cá heo
Cá heo không bỏ bạn, bạn chèo không bỏ nhau” (*)

Lê Thanh Hùng
(*) Ca dao.



 XUÂN MUỘN

Rồi thời gian, trôi son, lợt phấn
Em sẽ về, chấp chới, ngày xưa
Bao nhiêu năm, tình, đời lận đận
Thì sá gì đâu, chuyện nắng, mưa
*
Bến sông xưa, sóng đọng trên đầu
Cơn gió giũ, thời gian, tóc rối
Thềm cũ, mưa rơi, bong bóng nổi
Về đâu? Kỷ niệm biết tìm đâu
*
Và em ơi, ngày mai sẽ tới
Xuân muộn, mà sao vẫn đắm say
Bờ cỏ biếc, khép mình như đợi
Nắng quái, chiều hôm, đổ bóng đầy
*
Ta vẫn tin, tin suốt cuộc đời
Đất nước và tình yêu, trẻ mãi
Dẫu dĩ vãng, không còn trở lại
Thì vẫn yêu, yêu mãi, em ơi


Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Bình Thuận
READ MORE - UỐNG RƯỢU VỚI BẠN BÊN BỜ CÁT TRẮNG - hai bài thơ Lê Thanh Hùng

Monday, April 25, 2016

CHÙM THƠ LÊ HOÀNG





BẠC MÀU THỜI GIAN
Thoăn thoắt trôi qua ,không bao giờ trở lại 
Thời gian ơi !
tuổi xuân đã qua rồi 
Thôi cứ mặc mái đầu sương trắng xóa 
Bụi phù du khỏa lấp một đời người .
Em hãy nhìn tôi, như người xa lạ 
Đôi mắt huyền u ẩn suốt nghìn thu 
Như bóng câu qua ngưỡng cửa sa mù 
Anh lạc lõng giữa chợ đời em mua bán .
Hồn trống vắng với tình yêu thầm lặng 
Giọt sầu rơi mặn đắng khoé môi khô 
Tình đa mang nghiệt ngã rối tơ vò 
Là cả một trời thơ còn ôm ấp.
Lòng xâu xé, đêm đen vào trầm tịch ,
Bóng chiều phai vết tích gửi nơi đây 
Tấm chân tình trọn vẹn viết về ai ?
Rồi muôn thuở vùi sâu cùng năm tháng
                                         Lê Hoàng
MƠ XUÂN
Mướt xanh thảm cỏ nõn nà 
Em nay đã có... hay là còn không ?
Đường tình lối rẽ uốn cong 
Khéo chân té ngã, đau lòng người mơ .
Lụy tình con nhện kéo tơ,
Buộc ràng khắng khít đôi bờ yêu thương 
Chỉ hồng Nguyệt Lão vấn vương 
Thuyền tình rẽ lối hai đường xa xôi 
Gió xuân lay cánh đào rơi,
Về nơi chốn cũ, tìm người thuở xưa .
Nắng vàng trải lụa ven bờ 
Tương tư hoa rụng, bơ vơ lá sầu !
" Sợi buồn con nhện giăng mau "
Đan mành khép kín nỗi đau riêng mình 
Thôi rồi mộng ước ba sinh 
Cơn mê chợt tỉnh, bóng hình phù du .
                                      Lê Hoàng

READ MORE - CHÙM THƠ LÊ HOÀNG

CHUNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến

        



CHUNG
Tặng Quỳnh Hương 

Em có cần anh không?
Nếu cần anh hãy cùng anh chung sống
Gạo nấu chung nồi
Chăn trùm chung gối
Ta chia chung ánh mắt nụ cười...

Đừng ngại em ời...
Giường nhà anh đủ dài, đủ rộng
Chăn nhà anh đủ ấm, đủ nồng
Ta khêu ngọn lửa hồng
Ta nối câu quan họ
Ta bện mây với gió
Kết thành thuyền chơi trăng...

Em sẽ là buồm căng
Anh sẽ là gió lộng
Thuyền trăng mình thơ mộng
Dập dìu giữa biển xanh
Em. Nào, về với anh!

Hà Nội, trưa 25 tháng 04 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CHUNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến