Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, April 21, 2016

THƠ NGẮN NGỌT NGÀO NGUYỄN NHƯ MÂY - Châu Thạch


       
                Nguyễn Như Mây



THƠ NGẮN NGỌT NGÀO NGUYỄN NHƯ MÂY
                                                          Châu Thạch

Thật tình tôi không biết Nguyễn Như Mây là ai và tôi đã kết bạn với người ấy trên Facebook khi nào. Tình cờ tôi lọt vào dòng thời gian của trang Facebook Nguyễn Như Mây và đọc được những bài thơ dài của tác giả với rất nhiều cuốn hút. Thế rồi tôi lần đến những bài thơ ngắn và nhiều cảm nhận thú vị đến với tôi một cách ngọt ngào. Tôi có cái tật phải viết lời bình cho những bài thơ mà tôi yêu mến, vì không viết thì tôi ăn không ngon và ngủ chẳng yên. Vậy nên nếu Nguyễn Như Mây là một nhà thơ có tên tuổi thì tôi xin mạo muội chạm vào chéo áo của ông, còn nếu Nguyễn Như Mây là một cây bút vườn thì tôi xin kết nghĩa vườn cùng tác giả vì, tôi vốn là một ông lão nhà quê làm vườn, chuyên hái hoa thơ bán cho đời với giá không một đồng xu. Tôi đã một lần viết bài “Thơ ngắn lạ đời Lê Thiên Minh Khoa” là một cây bút ngông thượng thừa tại Bà Rịa Vũng Tàu. Nay tôi xin viết “Thơ ngắn ngọt ngào Nguyễn Như Mây” để thổ lộ một phần những cảm xúc  mà thơ ngắn của một nhà thơ người dưng đem đến cho tôi.
 Trước hết hãy cùng nhau uống một ly chanh đường. Chanh là sự mơ mộng của nhà thơ. Chanh là một vài ước muốn “nếu là…” của nhà thơ và đường là sự lãng mạn nếu thi nhân đạt được điều mình mong muốn:

 NẾU
tặng Nguyễn Thanh,
Bình Thạnh. Sài Gòn

*
nếu làm chiếc lá đời
ta sẽ xanh đầy núi
nếu làm mây, làm khói
ta về quán lưng đèo
nếu làm dòng suối reo
ta đổ đầy bình rượu
nếu làm đôi cánh bướm
xin ngủ vùi tay Em…

Đọc bài thơ nầy tôi nhớ đến bài thơ Tự Nguyện :Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/ Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương.
 “Nếu” của Nguyễn Như Mây không có cái mơ ước cao thượng như thế. Nếu trong Tự Nguyện tác giả  làm chim. làm hoa, làm mây chỉ là để bày tỏ cái ước nguyện chính của mình là làm người để “sẽ chết cho quê hương” thì  Nguyễn Như Mây có một ước nguyện khác hơn: làm lá, làm mây, làm suối, cũng chỉ để bày tỏ cái ước vọng lớn nhất của mình là làm bướm để “xin ngủ vùi trong tay em”. Trong một khía cạnh nào đó tôi nghĩ rằng cái “nếu…” của Nguyễn Như Mây thích hợp cho tất cả đàn ông hơn cái “nếu” trong “Tự Nguyện”, vì “ngủ vùi trong tay em” thì có ai mà không muốn. “Nếu…” của Nguyễn Như Mây là ước ao chân thật, không giả dối, không cường điệu, không khoác lác bao giờ. Cả bài thơ có tám câu. Ba cặp thơ đầu là những ước vọng rất cao rộng. Ước vọng cao rộng như xanh đồi núi, như khói lưng đèo, như dòng suối reo thành rượu, để cuối nhưng cái cao rộng đó lẩn khuất sau đôi cánh bướm ngủ trên bàn tay em. Vậy bàn tay em là chân lý, là thần tượng, là đích đam mê, là trên cả mọi cái mà tâm hồn anh muốn tôn vinh. Bướm thì thích đậu trên hoa. Vậy bàn tay em chính là đoá hoa đẹp nhất để sau bao nhiêu ước nguyện anh muốn thành bướm, không mơ tiên mà để chỉ mơ đậu trên tay em một đoá hoa nhan sắc. Nếu có người phổ nhạc cho bài thơ nầy thì chắc tiếng nhạc không vi vu như tiếng than van mà nó êm như tiếng gió ru, mang hương vị ngọt ngào . 

Và bây giờ xin mời hãy uống một ly rượu trăng tức là ly rượu nguyệt:

RƯỢU
* tặng anh lại quảng nam.

nửa đêm, thèm uống rượu
quán lại hết rượu rồi
phải chi ánh trăng rơi
có chút men trong ấy !

Thèm rượu lúc nửa đêm rồi mơ ước ánh trăng có rượu phải chăng là một ý thơ vô cùng lãng mạn?
Phải, rất lãng mạn vì đó là một ước mơ vượt trên thực tiển và sự tưởng tượng như con sóng tràn bờ, phóng khoáng, tự do, ở trên mọi ràng buộc. Bốn câu thơ ngắn bày tỏ ước mơ nhỏ nhoi, ý thơ không có ẩn dụ gì  nhưng đó là một ước mơ không tưởng. Cũng chính sự không tưởng đó đã biến cơn thèm bình thường trở nên một ước ao thi vị , biến tâm hồn trần tục trở nên thoát tục vì ao ước men trăng, một thứ men mà có lẽ chỉ có tiên hoạ may có được. Bài thơ trở nên ngọt ngào vì người đọc thơ liên nghĩ đến ánh trăng bàng bạc lúc nửa đêm, nghĩ đến những giọt trăng và nghĩ đến bầu trời thanh tịnh, đến gió đến mây, cũng như liên nghĩ đến chất rượu trăng thanh tao làm tê mê trên đầu lưỡi.
Ánh trăng có chút men chắc là không phải rượu mà người đời ưa thích vì nó sẽ không cay không nồng. Hương vị trong men trăng chắc chắn chỉ là hương giải thoát của đạo, của thiền , của tiên ông thấm vào trong tinh thần chớ không thấm vào trong da thịt, làm thanh bai thuộc linh chớ không làm cho say sưa thuộc thể. Vậy thì người mơ cái men rượu đó phải là người phải có một tâm hồn thanh khiết, một vị giác tuyệt vời mới thưởng thức được thứ rượu trăng là một thứ rượu ướp bằng men của đất trời, của ngàn sao, của mây nước.
 Đây là một bài thơ có thể cho là tác giả không sáng tác mà chỉ nói ra thơ, nghĩa là đột nhiên xuất khẩu thành thơ. Xuất khẩu thường là thành thơ gượng gạo, nhưng xuất khẩu mà thành thơ trác tuyệt thì người  làm thơ phải có một linh hồn vô vi trong thơ, như một người tu Lão giáo hoà nhập với Trời. “ Rượu” là một bài thơ ngắn gọn, nhưng câu chót đã làm cho bài thơ trở thành trác tuyệt, và cái tâm hồn rượu ấy đã hoà nhập với đêm, với ánh trăng và nói chung với cả thiên nhiên, chứa đựng trong ý thơ rất bình dị một tứ thơ siêu thoát vượt trên ham muốn trần gian. 

Và b ây giờ là một tâm hồn cao thượng:

CỎ DẠI
nếu được làm cỏ dại
mọc dưới bước chân người
ta sẽ không ngần ngại
nở thêm vài cánh hoa
để chân người êm ái
quên nỗi mệt đường xa ...

Không có ai muốn làm cỏ dại và không có ai nếu làm cỏ dại mà không bi ai cho số phận của mình. Con người bị đày làm cỏ dại mọc dưới gót chân người, lại ao ước nở thêm hoa để làm cho chân người êm ái quên nỗi mệt đường xa là một mong muốn cao thượng. Cái tư duy cao thượng đó đầy tính thơ vì nó không mong muốn mọc thêm cho dày lên để làm cho bàn chân người đi êm ái mà nó mong muốn “nở thêm vài cánh hoa”. Hoa là vẽ đẹp, hoa là hương thơm sẽ làm thư giản tâm hồn người đi trên cỏ. Bài thơ không mong muốn những điều cao xa, không chết cho quê hương, không ngủ vùi trên tay em nhưng chỉ muốn thành bông hoa cỏ lung linh.  Cái hoa cỏ lung linh đẹp bình dị, đẹp tự nhiên và ước muốn của hoa đầy tính Người. Bài thơ cho ta cái huyền nhiệm của bông hoa cỏ, làm cho những cánh hoa bé tí không những chỉ xoa bóp dịu dàng bước chân người lữ khách mà còn làm cho tâm thần con người êm ái, lắng xuống mọi điều của thế gian nhiễu sự. Đọc thơ ta bổng cảm nhận một khung trời dịu mát, một đường quê thanh vắng, một tâm trạng bình an nhờ vào cái ước mơ rất bình dị mà tác giả đã phổ vào thơ. Cỏ đã làm lắng đọng mọi xao động trong hồn và hoa đã làm thăng hoa cuộc sống trong êm ái, bình an của bước chân người lữ khách và của người ngồi đọc bài thơ.

Nguyễn Như Mây còn nhiều bài thơ ngắn ngọt ngào như thế, nó mang tâm hồn của thiên nhiên vào tâm hồn người, nó mang tình yêu cá nhân vào cõi thiên nhiên  và nó ban cho người dọc nhưng xúc cảm bất chợt, đến mau nhưng sự ngọt ngào lắng lại, chìm xuống và có thể trở thành trầm tích trong hồn khi ta yêu nó.
Trong khuôn khổ một bài đăng trên web phải ngắn và gọn tôi không thể viết nhiều. Xin giới thiệu dưới đây một vài bài thơ khác. Mong bạn đọc dành thêm thời gian thưởng thức./.
                                                       Châu Thạch

KHÔNG ĐỀ
ta tìm gì trong núi
khói sương hay lòng mình ?
sương khói thì bồng bềnh
tìm chẳng bao giờ gặp !
lòng mình thì phơ phất
như lau trắng đầy rừng ...

KHÔNG ĐỀ
ta giống như chiếc thuyền
gập ghềnh trăm ngọn sóng
ta giống như hy vọng
lênh đênh mãi biển đời
và, ta giống mọi người
khôg nhìn ra hạnh phúc !
nguyễn như mây

KHÔNG ĐỀ
thấy đường bay của chim trời
nhẹ như một vệt khói trôi
qua rừng
lòng ta nghĩ : khói trên sông
chẳng qua chỉ gợn nhẹ hồn
mình thôi !
để khi chợt đứng giữa trời
ngắm chim bay, thấy cuộc đời
nhẹ tênh ...

KHÔNG ĐỀ
* tặng Nhà thơ Phương Tấn.
ngả lưng tìm giấc ngủ
giữa núi rừng lặng im
không ngờ suối và chim
róc rách hoài trong lá
và không ngờ - thật lạ !
mình cũng chảy tràn lan
cả một trời thu vàng
gập ghềnh bao xác lá ...
* đèo Gia Pắc, quốc lộ 28

KHÔNG ĐỀ
chợt nghe giọt nắng vỡ tan
khi con chim hót trên cành
sớm mai
sao lòng ta cứ tiếc hoài
nắng trong veo đậu xuống tay
của mình ?
ước gì nắng cứ long lanh
cho ta soi thấy hồn mình
sáng trưng !
nhưng kìa, chim đã lên không
mang theo nhữg giọt nắng còn
mới tinh ...
nguyễn như mây

CẢM ƠN CÁT BỤI
cảm ơn cát bụi vô danh
một ngày nào đã kết thành
cõi ta
cảm ơn thân xác đã già
một ngày nào sẽ vì ta
lìa đời
cảm ơn ta vẫn mỉm cười
gánh bao cát bụi để rồi
về không !..
1985
nguyễn như mây

KHÔNG ĐỀ
Em bỏ quên đồi cát
vết rong rêu phiêu bồng
làm sao biết mênh mông
giấu trong từng hạt cát
làm sao nghe sóng hát
dội hết vào nhớ thương
trong khi cả đại dương
giấu vào anh hạt cát ?
đồi cát hồng mũi-ne
2001
nguyễn như mây

THƠ VỀ HUẾ

1.
đi trong đêm Thành - nội
chỉ mình tôi và trăng
tôi nghe lòng cây cối
nghiêng bao nỗi thăng trầm ...

* với Võ Quê
2.
tôi ngồi lặng ngắm sông Hương
đêm vàng ánh trăng buồn
cố đô

chợt nghe đâu có tiếng hò
hình như Em mới xuống đò
chèo đi .
.

1986, Huế
nguyễn như mây


READ MORE - THƠ NGẮN NGỌT NGÀO NGUYỄN NHƯ MÂY - Châu Thạch

CHIỀU KÝ ỨC - hai bài thơ Lê Thanh Hùng





Thơ Lê Thanh Hùng

Chiều Ký Ức

Đôi mắt em, chìm trong dáng núi
Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo
Cứ chảy đi, đời sông, đời suối
Biết bên bờ, ai đó dõi theo ...
*
Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ
Nông trường xưa, se thắt một thời
Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ
Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi ...
*
Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống
Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều
Lán trại nam, tứ bề gió lộng
Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” ...
*
Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi
Đằng kia, bếp lửa, dậy mùi thơm
Gõ chén hát, hát cho quên đói
Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”
*
Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại
Những tháng năm, ăn mãi không no
Vẫn tròn căng, sắc màu con gái
Sống vô tư, không chút đắn đo
*
Những bàn tay, mài mòn cán cuốc
Nối hoa văn, những vết chai sần
Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc
Mơ nắm tay em ... chỉ một lần!


Nỗi Niềm

... “Có ai đó, khi đời xế bóng
Sẽ hờn ghen, với ảnh chính mình xưa” ...
                          Simonov

Không có ai đúng và không ai sai
Chỉ là ta không còn chung suy nghĩ
Thì có bao nhiêu hàm ngôn, hoa mỹ
Cũng đổ trôi theo biển rộng, sông dài
*
Cơ hội khép dần, vòng đời chật hẹp
Khắc khoải u hoài, lần lữa giêng hai
Cái mới lạ, chắc gì đâu là đẹp
Sắc màu, rồi năm tháng cũng tàn phai
*
Phong sương nào, mòn vẹt một đời trai
Bỗng nhiên gặp “đồng hương” nơi xứ lạ
Xao động ngày xưa, một thời hoa lá
Ầm ĩ mơ trôi, choáng ngợp nắng mai ...
*
Chiều vỡ toang, lối mòn treo dĩ vãng
Thời gian nào, rơi lược giắt, trâm cài ?
Dựa lưng trời, xanh một màu bảng lảng
Nghe tiếng hoàng hôn, vóng vót bên tai
*
Tuổi xuân chín bên kia bờ ảo vọng
Nuối tiếc hoa niên, ray rứt đêm dài
Trôi vòng sống, cuốn thời gian mở đóng
Cho nỗi hoài hương, ngơ ngác miệt mài

IX/15
LTH


READ MORE - CHIỀU KÝ ỨC - hai bài thơ Lê Thanh Hùng

BÀI THƠ DÂNG MẸ - thơ Phan Nam


Tác giả Phan Nam


BÀI THƠ DÂNG MẸ

Mùa nứt nở in hằng trên gò má
Mùa nước lụt khoét khóe mắt đôi chân
Bao năm rồi linh thiêng gieo rắc phận
Tần tảo sớm hôm nuôi đàn con nên người

Cám ơn đời một ngày nữa trôi qua
Con được hít hà nhựa sống thời gian
Được nâng niu nhành lúa trổ đáy mắt
Được yêu thương tung tẩy mọi miền

Con lớn rồi gói ghém từng giây phút
Mãi rong chơi qua bóng trần hoài cảm
Chiêm bao nhập lòng trắng đêm thao thức
Bên ngọn đèn dầu cả cuộc đời vì con

Căn nhà nhỏ lu lu tiếng ru hời
Sớm hôm khắc khoải nuôi dưỡng những tâm hồn
Tưới nướt mắt qua ngàn gian truân, khó nhọc
Có biết đến cành hồng màu gì đâu!

Đứa con dại gắp nghĩ suy phía lưng chừng trời
Lưng chừng ý tưởng vụn vỡ miền tha phương
Lưng chừng ngập ngừng biết tặng mẹ chi đây
Người mẹ của con – một người mẹ bình thường…

Tác giả: Phan Nam
Tiên Phước, 7.3.2016

READ MORE - BÀI THƠ DÂNG MẸ - thơ Phan Nam

Wednesday, April 20, 2016

HAI SẮC HOA TI GÔN – TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ ! - Thơ Lê Hoàng





HAI SẮC HOA TI GÔN –
TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ !

Thu đến Ti Gôn nở rộn ràng 
Vườn hoa trông đẹp nắng chói chang 
Bao nhiêu hoa lạ khoe sắc thắm
Ti Gôn - thu về áo em sang.
Đến ngõ nhà em gió nắng lên 
Xa xa trông ngóng bước nàng tiên 
Thon thon duyên dáng em nhẹ lướt 
Chiếc áo Ti gôn má em hiền.
Ngẩn ngơ bao năm thầm yêu em 
Không nói làm sao bén được duyên !
Rồi khi xa cách đành luyến tiếc 
Tình yêu đơn phương lắm ưu phiền.
Nhìn em chiều đứng ngắm Ti gôn 
Mơ rằng nàng tưởng tới chiều hôm 
Hai mắt nhìn nhau đầy lưu luyến 
Mà nàng im lặng phút trao duyên !?!
Đêm dài mơ thấy bóng nàng tiên
Ôm bó Ti gôn đứng một mình 
Tưởng rằng nàng đến tìm ai đó 
Tặng người một đóa với trái tim 
Té ra hoang vắng vào trong mộng 
Chỉ mộng làm sao được ước nguyền.
Tình cờ hai mươi năm sau, 
Bỗng nhiên gặp được nàng tiên ấy 
Ngơ ngẩn ra vào dưới mái hiên 
Ơ ! hay có phải mình mơ mộng 
Hay là nàng đến dáng thật hiền.
Ôm em anh thấy nụ cười duyên 
Sắc tím Ti Gôn trở dịu hiền
Ti Gôn ngày ấy nhiều màu tím 
Nay trở nên hồng với thiên nhiên.

Qua ngỏ nhà em với Ti gôn 
Cứ mơ cứ tưởng đến hoa hiền 
Áo xưa lồng lộng màu hoa tím 
Hai sắc Ti gôn, máu qua tim .
Qua ngõ nhà em thấy bóng đêm 
Nhìn qua khung cửa giờ trống vắng 
Em bỏ theo chồng, bỏ cõi tiên
Một mình tôi đứng, trời lất phất 

Mưa nhẹ rơi trên đôi mắt huyền 
Bao nhiêu mơ mộng thời xa ấy 
Trả lại trăng về trong ánh đêm.
                       Lê Hoàng 
           (Viết cho một kỷ niệm)


READ MORE - HAI SẮC HOA TI GÔN – TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ ! - Thơ Lê Hoàng

MAI ANH VỀ - Thơ Thủy Điền






MAI ANH VỀ

Mai anh về, qua ngã ba Đồng lộc
Ghé thăm em, những cô gái đất Hà
Thắp lên mười ngọn nến, khói bay xa
Để tưởng nhớ những người từng một thuở

Mai anh về, biết em không còn nữa
Nhưng vẫn về, nơi đáy mộ em vui
Mười em xinh, chắc vươn nở nụ cười
Chào đón kẻ bấy lâu đời phiêu bạt

Mai anh về, chắc mọi điều đổi khác
Dãy đất Hà hết quang vắng quạnh hiu
Thành phố cao, hàng xáo mọc dập dìu
Như sưởi ấm linh hồn người đã mất

Công em đó, những anh hùng bất khuất
Tuổi thanh xuân, chưa lần hưởng được gì
Gái  tiết trinh một lòng nuôi ý chí
Để cho đời tận hưởng đến mai sau

Mai anh về ngã mũ đứng nghiêm chào
Trước Đài tượng khó giấu dòng nước mắt
Cứ đổ tuôn, theo đoàn người chật rật
Bên nấm mồ, Lịch sử …tạc ngàn năm.

Thủy Điền (CHLB ĐỨC)
Viết ngày 19, tháng 4, năm 2016

READ MORE - MAI ANH VỀ - Thơ Thủy Điền

Tuesday, April 19, 2016

XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ - thơ Ngưng Thu


Ngưng Thu



XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ 1

Hồn say khướt
lên đồi hong nỗi nhớ
tiếng thơ rơi nhè nhẹ xuống lưng chiều
ta ngồi giữa muôn trùng
nghe suối gọi
bờ đá rêu hờn
vách núi cũng hoang liêu.

Trời xanh lắm
say
chờ em
đồi vắng
chuông từng hồi gõ
vọng tiếng mê lung
đêm mị hoặc
em về
men trăng ngọt
thực rồi hư
mê đuối giấc nguyệt cùng.

Lên đồi
hát câu chờ mong
và hát
lời thiên thu vời vợi khúc trăng thề
em tóc gió qua cầu
phơi dáng nguyệt
ta ngập ngừng đêm trả lại cơn mê.



XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ 2

Ta hì hục
tìm thước đo huyệt mộ
chôn mấy vần dang dỡ
chẳng là thơ
chiều đã xuống
đường chân trời hoen tím
tấm mây choàng khẩm liệm
mãi vu vơ.

Phù du lắm
đời có gì miên viễn
là khói sương
là hư ảnh xa trôi
xin trả lại cơn mê từng vô lối
những âm vần làm sâu vết thương thôi.

Xin đừng chúc
trăm năm là hạnh phúc
đời mong manh
tìm đâu khúc niệm cầu
màu mây khói dẫu vương niềm thương nhớ
những ngôn từ đan xiết
kết vần đau

Ta chợt ngẩng lên nhìn
xanh cao quá
dưới chân ta
lời mộ địa thâm trầm
từ vô thỉ
bánh xe đời lăn mãi
kiếp luân hồi
ôi! đâu chỉ ngàn năm.

NGƯNG THU












READ MORE - XIN TRẢ LẠI CƠN MÊ - thơ Ngưng Thu

SÓNG BIỂN ĐÔNG - thơ Vũ Trầm Tư




Sóng Biển Đông

Máu các anh nhuộm hồng trên đảo đá
Máu đã pha màu nước biển xanh lơ
Tuổi thanh xuân quyết giữ lấy ngọn cờ
Người ngã xuống vì tồn vong đất nước

Những viên đạn từ súng thù xâm lược
Hay anh em cùng sát cánh một thời?
Mộng bá quyền, lời ngọt ở đầu môi
Máu bành trướng, gây nên mầm tội ác

Biển đảo quê hương cũng là núm ruột
Gương cha ông dựng nước bốn ngàn năm
Hai Bà Trưng, Bà Triệu, tướng Lê Chân…
Giặc đến nhà, dù đàn bà cũng đánh

Trang sử Việt những chiến công thần thánh
Hưng Đạo Vương, Lý Thường Kiệt, Ngô Quyền…
Đuổi quân thù gìn giữ đất thiêng liêng
Cọc nhọn Bạch Đằng, đánh chìm bao tàu giặc

Cánh tay giơ cao, tinh thần bất khuất
Sức mạnh toàn dân Hội Nghị Diên Hồng
Nguyện một lòng vì nước giữ non sông
Hội thề Lũng Nhai, kẻ thù khiếp vía

Máu Lạc Việt nhuộm màu cờ chính nghĩa
Biển Đông còn sôi sụt hận Hoàng Sa
Tấc đất ngọn rau bờ cõi của ông cha
Hãy thức dậy,hỡi hồn thiêng sông núi!


Vũ Trầm Tư
READ MORE - SÓNG BIỂN ĐÔNG - thơ Vũ Trầm Tư

KHÚC BUỒN CHO MẸ – Nhạc: TRẦM THIÊN THU, Thơ: VŨ TÚ

READ MORE - KHÚC BUỒN CHO MẸ – Nhạc: TRẦM THIÊN THU, Thơ: VŨ TÚ

MIẾNG ĐẤT HẤT CÁI TÌNH - truyện ngắn Thủy Điền


Tác giả Thủy Điền


Miếng Đất Hất Cái Tình

Truyện ngắn Thủy Điền



    Sau ngày thống nhất một năm. Cô năm Nga trở lại quê nhà sau bao ngày xa cách, tuy nói về thăm nhà, nhưng nhà đâu nữa mà thăm. Nơi ấy bây giờ chỉ còn lại một mảnh vườn và nhiều cây ăn trái xanh um màu lá. Vì những năm 65-66 giặc giã đã thiêu đốt trụi căn nhà ấy và gia đình cô phải tản cư đi nơi khác để mưu sinh. Tình cờ cô gặp ba Thủy vợ sáu Oanh đang làm cỏ mấy gốc đu đủ trên mảnh đất nhà cô ngày xưa. Cô hỏi ?
-        Vợ thằng Oanh bây khỏe hả, mấy đứa cháu chắc lớn cả, có đứa nào vợ con gì chưa ?
-        Dạ, chị Năm mới về, em khỏe chị, các cháu lớn cả, nhưng em chưa làm Sui với ai hết.

    Chỉ câu trả lời ngắn gọn, rồi bỏ về, đóng cửa chặt và biến mất trong ngày hôm ấy và cũng chẳng một lời mời chị năm sang dùng nước, thăm hỏi cha mẹ mình giờ ra sao. Cô Năm chưng hửng và tự hỏi cái con nầy đổi tính nhanh thế, rồi đành sang nhà người quen cạnh đó uống ly trà. Bà hàng xóm nói.
-        Vợ thằng Oanh thấy bây về, sợ đòi đất lại, nên lánh mặt vậy thôi.
-        Cô Năm bùi ngùi và ra về với nỗi buồn vô kể.
  
    Cô Năm là người sanh đẻ tại xã Bà Ụt, thuộc huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền giang ngày nay. Nơi đây là quê ngoại của cô. Năm 1966 cũng chính chốn nầy từng hứng chịu rất nhiều đạn bơm, nên gia đình cô phải di tản cùng những gia đình khác xuống tận cồn Rồng, Mỹ Tho để sinh sống tạm. Ở đây cô làm nghề quạt vôi, còn cha mẹ cô thì bán vôi dạo bằng ghe. Được năm năm định trở về quê Cai lậy lại, nhưng giặc giã càng lúc càng nhiều, hơn nữa nhà cửa thì không còn, cha cô đành quây ngược, trở về Sóc trăng quê ông, để sống bằng nghề làm ruộng. Hồi đầu thì mướn, nhưng sau nhờ luật «Người cày có ruộng » nên cha cô được làm chủ ba mẩu đất, canh tác cho đến ngày nay.
  
    Sáu Oanh là em bạn Dì ruột với cô Năm và cũng là em Út trong gia đình. Cha sáu Oanh chết trong những năm kháng chiến, sau khi mẹ sáu Oanh vừa sanh con xong và cũng mất ngay ngày hôm đó. Vì là Dì ruột, nên mẹ cô Năm phải mang cháu mình về nuôi thế em, trong hoàn cảnh khó khăn và từ đó sáu Oanh là em út trong nhà. Khi sáu Oanh lớn lên, bà đi cưới vợ cho sáu Oanh là cô ba Thủy và ba Thủy chính thức là con dâu Út của cha mẹ cô cho đến ngày nay. Trước khi lấy vợ, sáu Oanh đã từng tham gia cách mạng và là một cán bộ cao cấp của huyện Cai lậy. Năm 72 sáu Oanh trên đường đi công tác qua xã Bình Phước, bị phục kích và hy sinh tại đó, chức vụ cuối cùng là Huyện đội trưởng huyện đội Cai Lậy. Sau ngày thống nhất, với chánh sách đãi ngộ cho những gia đình Liệt sỹ, ba Thủy vợ sáu Oanh được nhà nước cấp cho hai mẩu vườn ở Xã Bà Ụt, đồng thời cũng được cấp giấy hưởng luôn phần đất của cha mẹ cô Năm, vì gia đình nầy đã tự động bỏ xứ đi rất lâu cộng sáu Oanh là con út trong gia đình. Ngoài ra, ba Thủy còn hưởng thêm phần đất đai của cha mẹ ruột cô đã chia từ trước nữa. Tất cả diện tích đất nầy, ba Thủy trồng toàn những thứ trái cây đắt giá, nhiều nhất là đu đủ, hàng năm thâu nhập lợi tức rất cao.
  
   Cô Năm về quê với mục đích là thăm lại cái quá khứ xa xưa, thăm ba Thủy và các cháu, chớ nào có ý định gì đâu. Bởi, một khi đã bỏ xứ ra đi, hơn nữa bây giờ ở Sóc Trăng cô có cả ba mẩu đất thênh thang, đang canh tác và cha mẹ cô chỉ còn mỗi mình cô. Nên cô đâu cần về lại Cai Lậy để chia năm, xẻ bảy với em mình.

   Còn ba Thủy thì ngược lại, không nghĩ thế, chỉ nghĩ chị mình về để đòi lại, chia chát phần tài sản của cha mẹ ngày trước, nên khi gặp cô Năm về thăm đành lạnh lùng biến mất. Và, kể từ đó cho đến nay, cô Năm thề, cô không còn dòng họ với ai ở đây và cô cũng không bao giờ trở lại đất Bà Ụt nữa, vì « Miếng đất đã hất cái tình » mất rồi.



Thủy Điền
Tháng 3, 2016











READ MORE - MIẾNG ĐẤT HẤT CÁI TÌNH - truyện ngắn Thủy Điền

KÝ ỨC TÌNH BẠN - Truyện ngắn Vũ Trọng Tâm






KÝ ỨC TÌNH BẠN 
       
Truyện ngắn Vũ Trọng Tâm 

                           
Tôi ngồi bâng khuâng lòng không vui cũng chẳng buồn, không ý thức được những suy nghĩ đang hiện hữu trong lòng...
     Chỉ nhận thấy trước mặt tôi là con rạch đã được chia nhánh bắt nguồn từ con sông Bảo Định rẽ vào đây. Dòng nước trôi hiền hoà, hồng đỏ màu phù sa cho cây trái tươi xanh vùng đất nầy, con rạch cũng khá rộng bề ngang, bên nầy và bên kia rạch là hàng dừa nghiêng, có cây bị gió ngay từ lúc nhỏ nên uốn cong thân la đà trên mặt nước rồi vụt thẳng đứng,  đã vô tình giúp bọn trẽ  nơi đây làm điểm hẹn hò để tụ tập cùng nhau tắm mỗi chiều, tiếng cười đùa gọi tên nhau ơi ới...
       Bầu trời xanh lơ sau một ngày oi bức của cái nắng tháng tư,vài đám mây trắng chầm chậm trôi,những nàng mây thướt tha nhìn xuống, đứt ngắn từng cụm như mĩm cười và muốn hoà mình tham gia trong dòng nước mát nầy, tôi bất chợt cũng ước ao mình nhỏ lại như ngày xưa...
        Thời gian thắm thoát trôi qua, hè cũng vội vã trở về cho chúng tôi gặp lại nhau,lũ học trò bạn bè cùng xóm,cùng chung thời tiểu học đã hẹn hò và qui ước thu xếp về nghĩ ngơi và chia sẽ những tâm tình , nơi đây, nơi chúng tôi lớn lên gắn bó một tình bạn thân thiết, cho dù bây giờ khi vào đại học mỗi đứa chọn cho mình một hướng đi khác nhau,  không cùng chung trường, cũng không chung đường, nhưng lại chung quê, cái thôn ấp nhỏ bé nầy đã nuôi chúng tôi khôn lớn đã đưa chúng tôi nuôi dưỡng một tình bạn thân thiết mãi mãi.
        Hè năm nay tôi là người trở về sớm nhất để giờ ngồi đây ôn lại kỷ niệm xưa bên con rạch nầy.... Cái Hằng là đứa nhút nhát nhứt trong bọn chúng tôi, phải vậy thôi con gái mà, thế mà không hiểu tại sao lại rớt vào cái ngành y khoa,rồi cũng qua sáu năm đại học và sắp mãn hai năm tu nghiệp, tương lai rộng mở... Còn thằng Sơn khóc nhè lại mít ướt như con gái mà chọn cái ngành kỷ sư nghe đâu trong mấy năm học ở Sài Gòn lại phải lòng một cô con gái nhà giàu còn là con một nữa chứ, vốn có sẳn rồi đây,dinh thự cũng đâu xa, rực rỡ mấy hồi.... Còn cái thằng Tuấn khi nhỏ mũi dãi lúc nào cũng lòng thòng luôn hít rột rẹt thấy mà gớm, tiền thì không có chứ khăn tay thì không thể thiếu trong túi, có lẽ hắn bị viêm xoang gì đó không khéo lại không còn cái mũi để hít da thịt con gái cũng nên,hè trước chúng tôi tụ tập lại ghẹo hắn điệu nầy chắc phải nhờ cái Hằng dạn dày kinh nghiệm để mỗ xẽ cho hắn, không thôi lại tiếc cái mùi hương con gái ngàn đời không quên được,vậy mà cũng lò mò vớ được cái bằng tiến sĩ kinh tế khoa học gì đó, còn tôi thì hu hu, nhà nghèo mẹ goá con côi đành yên phận với cái ngành gỏ đầu trẻ và làm gia sư cho một vài chổ để sống qua ngày ở một tỉnh lẻ ,bỏ lại mẹ già cô đơn hẩm hiu nơi xóm nhỏ nghèo nầy, rồi những đứa trẽ ngồi dưới dãy bàn kia có còn ngoan như trước chăm chú nghe lời thầy cô giãng để tiếp thu những điều hay lẽ phải kinh nghiệm quí báu của người đi trước để mai sau thành người hữu dụng cho xã hội.
        Hay là bây giờ giờ hiện đại quá, nên việc học với chúng không còn quan trọng,thời nay con một được nuông chìu,cứ rủ nhau đấm đá tranh giành trai gái, vào lớp thì cứ chúi nhủi vào cái máy chơi game và một số trang làm hủy hoại con người, còn những thứ đồi trụy nhan nhãn khác , biếng làm mà muốn hưởng thụ khác làm cho xã hội băng hoại thêm.... bằng cấp làm gì,có tiền thì thứ gì mà chẳng có.
       Tôi ngao ngán trước những hiện thực ngày nay không biết mình có khả năng để dạy dỗ chúng cho chúng những kiến thức để lớn lên làm hành trang cho cuộc sống mang ích lợi cho đời mình cho xã hội đây, hay lại ngập ngụa trong những bàn bia nhậu và nhã khói liêu xiêu với cái cãm giác hưng phấn khác để rồi ân hận cả đời, làm người thân đau khổ ...
        Đang đắm chìm trong những suy nghĩ thì tiếng gọi ơi ới của cái Hằng từ xa đi tới 
 - Anh Vũ, anh về bao giờ thế 
 Tôi cười nói :
 - Mới hôm qua thôi, sao rồi vẫn khoẻ chứ, ôi mà hỏi chi nhìn mặt nhà ngươi là biết rồi,sao có dẫn ai về nhập bọn vào cái bang mình cho ra đình đám chút coi...
- Cái nầy anh khỏi lo đi, em mới vừa ..hihi mở chiêu bài ca con cá sống vì nước con người sống nhờ tình yêu, dụ dỗ được một nàng tiên cá để giới thiệu làm mai mối  cho anh đây nè 
  Tôi nói và nhìn quanh quất :
- Đâu, đâu?
Cái Hằng cười ranh mảnh nói :
- Ghê chưa, mới nói tới đã hỏi lia lịa, chờ chút đi, nhớ cho bà mai nầy cái đầu heo đó nha 
Tôi xì miệng một hơi và nguýt 
-  Dám ăn hôn đó hay nửa đêm nó lè lưỡi ai đó chạy đái trong quần đa... Vừa nói xong tôi thấy thấp thoáng đàng xa một bóng người đang đi tới với màu áo tím than, tóc dài tha thướt bay phơ phất vừa đi vừa hất nhẹ mái tóc đang được gió lùa cử chỉ cũng rất điệu đàng làm duyên, miệng cười thật tươi khẻ gật đầu chào, tôi chào lại đưa tay ra bắt, chúng tôi nắm tay nhau, vừa nhìn là tôi thấy trái tim mình chao đảo, tay chân lóng cóng 
   Cái Hằng hóm hỉnh nói :
- Cha, cha đúng tủ rồi phải không?
Ví dầu mà bậu lỡ yêu, trầu cau đến hỏi, em đây sẳn lòng...
 Tôi bối rối chỉ biết cúi đầu chân dí dí dưới nền đất 
Cái Hằng trêu :
- Ôi, ôi tội nghiệp Thổ Địa đau đó nha anh, thôi em xin giới thiệu đây là Tâm, bạn cùng trọ chung phòng với Hằng trên thành phố, rất hiền và đang rất cô đơn, chúng em rất hợp nhau, Tâm muốn gia nhập hội mình anh thấy được không? Nghề nghiệp thì chẳng làm thầy như anh, cũng chẳng châm chích như em,  chẳng xây cất lâu đài như công tử Sơn đâu nha chỉ là công nhân của một xí nghiệp may mà thôi, con một không bận bịu vì mồ côi tự lập thân, hoàn tất , chuẩn chứ hihi 
- Còn đây là anh Vũ , anh cả trong hội vì lớn tuổi nhất đấy 
- Ủa mà bác Tư có nhà không anh? Em mỏi chân rồi nè 
Tôi lúng túng mời cả hai vào nhà, nói vọng vào trong :
- Mẹ ơi có Hằng về nè mẹ 
Bác Tư từ nhà sau bước lên 
- Ừ , Hằng mới về hả con
-Dạ, con mới về tới lật đật qua thăm bác và anh Vũ đây, con sợ ảnh bị cô nào bỏ bùa không cho ảnh về thì buồn lắm đó 
- À còn mấy đứa kia có về không?
-Dể gì không bác, luật thành lệ rồi, bộ muốn bị phạt sao, chúng con hẹn rồi mà 
-Thôi anh em ngồi chơi, bác bận tay dưới bếp rồi
- bác để con phụ với 
- Có gì đâu chỉ là nồi cháo gà như mọi năm, sắp xong rồi con 
- A, vậy là có giò để đá, phao câu hứng đòn , mỏ chuốt rượu,say bí tỉ nữa rồi 
Hằng le lưỡi quay ra thì vừa lúc Sơn và Tuấn bước vào, tay chỉ chỏ điểm mặt Hằng 
- Nè, nè chết bây giờ cứ chanh chách không bỏ, sắp lấy chồng còn tía lia không biết bao giờ mới bỏ. Chợt Sơn ngần ngừ khi vừa nhìn thấy Tâm ngồi khép bên góc ván cúi đầu e thẹn, Tuấn hất cái đầu nháy mắt như có ý hỏi Hằng ai đấy 
Thì Sơn quay qua Tâm nói :
- Xin chào, thiên kim tiểu thư nào đây ạ 
Hằng hớt ngang nói :
- Dạ bạn của em đó, em rủ chị ấy về chơi ít hôm được không hè , nghe em kể chuyện nhóm mình nên chị ấy muốn tham gia, chị tên Tâm đẹp không? Còn đây là anh Sơn và anh Tuấn ,haha đủ làm ngũ quỷ rồi đây 
- Ủa ngày lảnh tụ Vũ đâu rồi ta 
Tôi lên tiếng :
- Đây đây, thưa quý ông quý bà xin phụ một tay chút coi 
Thế là chúng tôi mỗi người một tay bê ra nào là những phụ kiện cho nồi cháo gà bốc khói nóng hỗi, cũng không thiếu phần cái chai, cái nầy mới làm nên đại sự cho cuộc họp hôm nay, cứ miệng chai quay về phía người nào thì phạt người đó một ly.
    Không nói cũng đủ biết biết đêm đó thật vui, sau khi cưng cững ngà ngà say thì chúng tôi thi nhau vừa hát, vừa ngâm thơ như mọi năm qua, kỷ niệm nầy đã theo chúng tôi tám năm rồi,mỗi năm cứ hè về khi phượng đỏ rực trời, chúng tôi gạt bỏ mọi bon chen trong cuộc sống, gát lại tất cả để tụ về nơi đây bên con rạch đầy kỷ niệm tuổi thơ, những trưa hè tắm mình trong nước,té nước vào nhau cười nắc nẻ, dành và chia nhau từng trái bần chua chát,những trái xoài chua hay những trái me, chúng tôi hát ca mà nhạc cụ chỉ là những chiếc đủa, muổng,nắp nồi ấy vậy mà chúng tôi không thể nào quên, cứ náo nức trở về để được bên nhau kể cho nhau nghe những vui buồn trong cuộc sống, niềm vui đó đâu thua gì thành phố tráng lệ hay những nhà hàng,hay phòng karaoke 
   Người thôn quê chân tình thắm thiết từ bờ đê, cái đình làng, cây phượng già, bụi trâm bầu, lũy tre làng, những đêm rằm trăng sáng..
     Tất cã những kỷ niệm,tuổi thơ, tình bạn sẽ luôn tồn tại trong trái tim chúng tôi cho dù sau nầy mãi mãi về sau dù ở phương trời nào, kẽ lấy chồng người cưới vợ chúng tôi sẽ luôn cố gắng trở về để giữ trong nhau một ký ức đẹp  về tình bạn nầy .....
                VŨ TRỌNG TÂM 
                     ( Gò Công )
    



READ MORE - KÝ ỨC TÌNH BẠN - Truyện ngắn Vũ Trọng Tâm

EM, VẦNG TRĂNG TRÊN BIỂN ĐẢO - Nhạc & lời: Nguyễn Văn Thơ - Hòa âm: Phan Thanh Hùng Ca sỹ: Lệ Tuyền

READ MORE - EM, VẦNG TRĂNG TRÊN BIỂN ĐẢO - Nhạc & lời: Nguyễn Văn Thơ - Hòa âm: Phan Thanh Hùng Ca sỹ: Lệ Tuyền