Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 22, 2016

PHẠM NGỌC THÁI MỘT BẦU TRỜI THƠ SÂU THẲM - Cô giáo Hoàng


 
Tác giả Cô giáo Hoàng


      Đọc thơ Phạm Ngọc Thái, ta nhận thấy ở anh một tâm hồn tha thiết yêu thương và thường hồi ức về những kỷ niệm đã xa xưa:
                            Hãy níu lại dùm ta! Một thời dĩ vãng…
                            Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo
                            Nhưng vẫn đó: em, anh - cuộc sống
                            Và một mối tình ta đã tặng cho hết thảy trăng sao.
                                                        (Khoảng trôi trong lá)
     Hay bài Anh Vẫn Ở Bên Hò Tây:
                            Tình để lại vết thương không lành được
                            Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
                            Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
                            Người con gái anh yêu
                                                    nay hóa khói sương tan.
     Một số bài thơ ta lại thấy hiện lên một cái bóng bảng lảng cõi thiền, quanh quất chốn phật đài của cái buổi hoàng hôn trong cuộc đời:                           
                              Chiều lễnh loãng bóng đa gù bên phố
                              Mõ chùa buông thay tiếng nói của tình yêu!
                              Trong sân gạch sư già quét lá
                              Bước người đi thầm lặng cõi hư hao...
                                                      (Một góc hồ Tây)
     « Mưa bay trong tiếng chuông »:
                              Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện
                              Nam-mô-a-di-đà!
                              Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
                              Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là…
     Thơ Phạm Ngọc Thái giầu triết lý. Đặc điểm của tính triết lý ấy là được vận từ đời sống vào thơ, chắt ra từ tim óc nên cảm xúc mạnh mà không bị gò ép. Thí dụ:
                              Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
                              Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                                                                 suốt đời chèo sông vắng
                              Ta không đi theo con-đường-lông-ngỗng-trắng
                              Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau!
                                                                (Người đàn bà trắng)
     Cái đời thường được khái quát bằng một sự trải nghiệm sâu sắc: con người với xã hội, cá nhân và thế giới. Nó mang tính đời sống triết học, tính vũ trụ… tồn tại và cát bụi. Tùy  theo cảnh tình nhào luyện thành vóc thơ ca.    

                                 A.  ÍT NÉT VỀ SỰ KHÚC TRIẾT TRONG THƠ ĐỜI CỦA ANH

    Thơ đời Phạm Ngọc Thái đẫm tính hiện thực, xã hội và thời đại. Nó rất cô đúc. Để nói về sự vất vả, lam lũ kiếm miếng cơm manh áo của người lao động, anh ví cuộc đời của họ giống như những chiếc chổi tre kéo lê trên đường, năm tháng bị mòn vẹt dần đi:
                            Em quét lá lẫn đời lẫn kiếp
                            Tiếng chổi mòn kêu xiết vào tim
                                                 (Cô quét lá đêm hồ)
       Tác giả đã gắn nỗi lòng mình trước những sự mất mát của những con người bần hàn ấy, theo nghĩa ẩn dụ sâu sắc:
                               Trăng như đứa không nhà trôi lạc lõng
                               Con nai vàng chết bóng thu xưa...
      Hình ảnh sinh động mà đa nghĩa. Tả về cô quét lá đêm mà thơ như một khúc hát du dương, cứ thánh thót gieo thấm vào lòng ta:
                               Liễu ru nhè nhẹ quanh bờ vắng
                               Em thầm thì quét lá bên tôi!
     Trong bài thơ "Em bán xoài", tại một khung cảnh bên bờ biển thành phố Nha Trang.  Dưới những bóng dừa xứ sở là những thân phận đang sống nổi trôi, vất vưởng chốn nhân quần. Chủ nghĩa nhân đạo của bài thơ chính là lòng thương người và nỗi đau đời:
                             Thế giới em đi "vòng thiên la địa võng"
                             Tóc còn xanh em bán kiếp đời trôi
                             Xoài em thơm hương toả mát thân người
                             Ai mua xoài?
                                                     Còn ai có mua em?
      Để phản ảnh thân phận những lớp người xuất khẩu lao động ở nước ngoài, chẳng khác gì là đoàn quân ô hợp, bèo dạt mây trôi. Nhiều nơi nhiều chỗ tranh giành, xô xéo, dối lừa nhau làm ăn không kém gì cảnh chợ giời. Đạo đức bị tha hoá:
                            Kẻ tìm vàng - Người vì cảnh nghèo đi
                            Đạo lý có hoá thừa đành giả dại làm ngơ
                            Đứa mách qué lại vân vi dễ sống...
                            Hạt muối xót tháng năm và lòng ai đắng?
                            Tôi nhận chìm tôi vào những lãng quên.
                                            (Nỗi trăn trở người đi tìm vàng).
      Còn ở bài « Làm ma em vợ », ta lại thấy thi phẩm nhuốm đầm nỗi kiếp đoạn trường ở trong kinh Phật:
                             Em ơi: chữ “kiếp” trước chữ “người”!
                             Sống cần cố gắng, chết rồi thôi.
                             Hãy đi, yên nhé! Coi hết nợ...
                             Anh ở vì chưng trả nợ đời.
     Nhà văn Đào Viết Minh khi bình bài thơ này đã có nhận xét:
     "Làm ma em vợ" là một bài thơ khóc. Đứng trước bao cảnh đời khốn khổ trên bờ bến nhân gian, với tâm khảm xót xa một người em vợ, nhà thơ đã viết ra bài khóc tang này... Bài thơ tuy cũng dựa trên một nỗi đời cụ thể, nhưng nó có cấu trúc của một bài thơ tượng trưng nói về nơi bể khổ dân tình - Câu thứ ba của đoạn thơ này:
                         Hãy đi, yên nhé! Coi hết nợ...
     Cái nạn kiếp người nơi hạ tầng của chúng sinh thời nào mà chẳng khổ? Trải qua những thăng trầm trong nhân tình thế sự, chiêm nghiệm tận thẳm sâu tâm linh cuộc đời mình, thấm đẫm về chữ "kiếp" luân hồi ấy để nỗi xót thương từ trong lòng tác giả trào ra: Em chết, là coi như đã trả hết nợ đời đó em!... /- Mặt sau của bản thơ là tiếng kêu cứu xã hội, tiếng khóc nấc bật ra từ trong khối cộng đồng của thời hiện đại này?... Bài thơ chỉ như một lời khấn cầu từ bi nơi cửa phật để thắp cho đứa em tội nghiệp, cùng những kẻ đáng thương đã sinh ra ở trên cõi trần ai, một nén nhang đời!".
     Vân vân...
 
                                  B-  THƠ TÌNH PHẠM NGỌC THÁI GIÀU  SẮC THÁI VÀ HAY

     Hầu hết đều xuất phát từ những mối tình dang dở hoặc tan vỡ. Tuy tình yêu của nhà thơ với người con gái đã qua đi, nhưng trái tim anh vẫn tha thiết, nồng nàn lắm. Có khi còn tạo ra cả những thiên tình diễm lệ, rất đa dạng và phong phú.
      Tôi có thể kể ra đây một số tình thơ, như bài « Khoảng trôi trong lá », được cấu thành dưới gió mưa và trăng sao. Những kỷ niệm tình yêu xưa trở về cồn cào, day dứt trái tim thi sĩ, tạo thành cảm xúc cho thơ trào ra:
                           Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
                           Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
                           Nhưng vẫn đó: Em, anh - cuộc sống
                           Xa nhau rồi! tình cũ đến bơ vơ...
     Tình yêu thì đã vào bụi cát, nhưng cuộc sống của anh và em thì vẫn phải tồn tại... dù trong lòng bao nỗi nhớ thương:
                          Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
                          Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi?
                          Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng quên hay bụi cát?
                          Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi !
    Chỉ có tiếng lá và tiếng gió vu vi kia đáp lại lời tâm tình đó của anh.
    Về thơ tình mùa thu thì sâu lắng và súc tích. Cái cách tả người yêu của anh thành biểu tượng:
                         Đôi mắt em bóng trúc bay xoà...
                         Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở...
                         ... Môi em cười hoa lá nát đau thêm.
                                                (Sáng thu vàng)
    Để rồi anh hạ một câu thơ thật đắt:
                         Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan! 
    Chữ «nuốt mùa thu» còn mang theo cả ý nghĩa thơ siêu thực. Hay ở bài « Đêm thu phố vắng »:
                        Ta sẽ viết cho ai bài thơ đêm thu vắng?
                        Tiếng trong khuya em gọi vọng rất xa
                        Trên thảm lá lòng ta say đắm
                        Tha thiết bên em vì không muốn đêm qua...
    Anh đã đem đến cho thi đàn mấy bài thơ mùa thu đặc sắc.
   « Thông và biển » là một tình thơ mà đôi trai gái đã được hoá thân vào đất trời, để ca vọng mãi tình yêu tuổi trẻ:
                       Anh đứng làm cây thông trên đá, sỏi
                       Vi vu kêu... tình thiếu nữ qua rồi!
     Trong cuộc sống đầy đá, sỏi... Tháng năm thì như một đoàn tàu nghiền đời ta thành tan nát, nhưng "thông và biển" vẫn cứ quấn quít mà hát mãi bên nhau. Chúng hát rằng: Trong sự tồn tại của đất trời chỉ có tình yêu là vĩnh cửu!
      Nếu ở bài Người Đàn Bà Trắng, ta bắt gặp một Phạm Ngọc Thái với cách triết lý về tình yêu - cuộc sống rất thực tiễn như đã nói ở trên - thì trong « Em về biển », tình yêu ấy lại được nhà thơ đẩy cao lên thành một thần tượng thiêng liêng:
                        Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
                        Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân Phật Tổ!
      Như nhà thơ Nga M.Lermôntốp đã thần tượng tình yêu đối với người đàn bà:
                        Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
                        Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.
      Ở bài Một Góc Hồ Tây tôi thích cái câu thơ:
                       Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
                       Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi...
      Bài thơ vẽ lên một bức hoạ mà mỗi cảnh vật đều thấm đẫm tâm linh của một con người đã bước vào tuổi hoa niên. Tâm hồn nhà thơ vẫn yêu da diết nhưng lại chơi vơi nửa vời bởi sự cô liêu, đầy sắc hư hao:
                      Trong tiếng lá bay... chầm chậm bóng ta theo...
     Về « chùm thơ áo trắng », nuối cảm những tình yêu chớm nở thưở ban mai. Có những câu thơ hình tượng gợi vào trái tim làm ta bàng hoàng, da diết:
                     Tà áo trắng động vào... khe khẽ nát tim anh!
                                                           (Thời áo trắng)
   Hay là:
                     Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
                     Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
                     Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
                     Lưỡi dao nào cào nát tim thu?
                                              (Phố thu và áo trắng)
     Nhà thơ không khỏi bỡ ngỡ, thảng thốt như một giấc chiêm bao. Vừa mới thoáng đây thôi mà mình đã già rồi? Vì thế nên cả thành phố cũng hiu hắt, cô đơn cùng nỗi lòng anh, muốn níu kéo lại một thuở nào:
                      Trả lại cho anh một thời áo trắng
                      Em đi rồi, mai thành phố cô đơn!
     Trái tim của nhà thơ nhiều khi giống như một con tầu chở đầy ắp tình yêu chuyển bánh. Con tầu ấy chạy qua những cái quán cô quạnh trong tiếng gió hú, những vầng trăng chết đuối đang trôi, những làn mây lang thang ở chân trời và cả thành phố đang chìm đắm trong đêm. Tình yêu người thiếu nữ như hồi chuông nơi thánh đường trắng trinh,  vuốt ve trái tim đau nhói của nhà thơ. Trái tim ấy như một loài hoa không ngủ, nó bay theo con tầu chuyển bánh đi mãi, đi mãi tới vô cùng:
                  Quán cô quạnh suốt đời nghe gió hú
                  Trăng chết đuối rồi… trắng dại… đang trôi…
                  Mây lang thang dưới chân trời bão tố
                  Thành phố chìm trong đêm xa xôi.
     Và:
                   Hương đã theo anh và con tầu chuyển bánh
                   Đến vô cùng mà chẳng biết đi đâu?
                                    (Trong bóng cây ngủ đêm)
     Tình yêu trong hoài vọng, trong kí ức là vô vi… nhưng nó vẫn như cánh chim bay xa, mang đến cho anh cả đau khổ cùng hạnh phúc, khát vọng và tan vỡ! Những hình tượng thi ca chứa đầy ắp trong tâm hồn của nhà thơ, theo cảm xúc dào dạt bay ra mà tạo thành hàng trăm áng thi ca ngập tràn hương sắc.
    Có khi chỉ nằm trong nhà nghe thấy tiếng rúc của một con chim đêm trong bụi cây, với nỗi trống trải cô dơn của lòng mình - Thế là tác giả liên tưởng tới câu chuyện tình của đôi chim:
                   Chim gọi đàn - Anh gọi tên em
                    Năm tháng, nắng mưa, non ngàn, bão tố
                   Có lẽ nào em không về nữa?
                   Để hồn anh hoang mạc bơ vơ...
     Và chuyện "tình chim" trở thành chuyện "tình người". Mối tình cũ lại gợi về:
                   Đã xa rồi! Mùa dĩ vãng trăng mơ
                   Đời vui vẻ cuốn theo dòng gió bụi…
    Để rồi:
                   Con chim đêm run rẩy bóng xanh già
                   Anh bổi hổi một thời qua vọng lại...
                                        (Tiếng rúc chim đêm)
     Đó là tiếng run rẩy của con chim? Không! Đó là tiếng run rẩy của trái tim thi sĩ còn vọng mãi vào năm tháng xa xôi, vô cùng, vô tận kia. Tiếng lòng của anh vọng gọi người yêu!? Thơ đã mang ý nghĩa nhân bản sâu sắc trong tình yêu và sự sống con người.     
     Thơ tình của Phạm Ngọc Thái nhiều vô kể, sâu sắc và không ít thi phẩm đã đạt được tầm vóc là những bài thơ tình hay! Hầu hết đều  là thơ tự do hiện đại. Tác giả rất coi trọng tính nhạc và giọng điệu nên thơ đọc cuốn hút, truyền cảm được trái tim đời. Có thể nói, thơ Phạm Ngọc Thái như một bầu trời mênh mông sâu thẳm... được chẩy ra từ trong máu tim và cuộc đời. Càng đọc sâu càng thấm thía.
   
               NGUYỄN THỊ HOÀNG

      Giảng viên Trường ĐH Sư phạm
READ MORE - PHẠM NGỌC THÁI MỘT BẦU TRỜI THƠ SÂU THẲM - Cô giáo Hoàng

NẾU MỘT NGÀY - thơ Phạm Phan Hòa





NẾU MỘT NGÀY

Một lần
Quên hỏi về nhau,
Thần Tiên vơi phép..
Nhiệm mầu
Yêu
Thương!
Người- tay gối mộng
Nghê thường
Ta buông từng bước
Sầu vương
Chân
Ngày!.

PPH
QN. 16/2/2016.


CỎ HỜN

             * Tặng em.

Đâu thèm
Xanh mượt đường đê!
Chẳng êm
Mỗi bứơc
Đi về
Gót
Ai!!
... Ngủ vùi
Thôi
Uống sương mai..
Vàng-
Cho cơn mộng
Dặm dài
Úa
Đau!!.

Phạm Phan Hòa

Quảng Nam 16/2/2016.
READ MORE - NẾU MỘT NGÀY - thơ Phạm Phan Hòa

VÌ EM THƯƠNG CHỊ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân



Tác giả Lê Hứa Huyền Trân


VÌ EM THƯƠNG CHỊ

Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

            Tôi và Lang cùng học chung một lớp tiếng Hàn buổi tối, người dạy thêm cho chúng tôi là chị. Cơ duyên đến với chị cũng rất tình cờ, khi tôi và Lang cùng đi dạo chơi tìm một lớp bổ sung tiếng Hàn thì lại va phải chị, thấy vài cuốn sách Hàn ngữ rơi ra trên tay chị, Lang đã reo to:
- Chị, chị biết tiếng Hàn sao?
Chị, có vẻ lúc ấy còn ngượng ngịu trước một chàng trai mới lớn, hay hơn cả là một người lạ nên có chút sững
sờ và nhẹ nhàng đáp lại:
        - Một chút em. Chị là sinh viên khoa Đông Phương mà.
- Chị, chị có thể dạy bọn em tiếng Hàn được không?
            Chúng tôi đã quen nhau như thế đấy. Cho tới tận bây giờ chúng tôi vẫn hay cười khì với nhau khi nhớ lại kỉ niệm ấy. Chị lớn hơn chúng tôi ba tuổi, hiện đang là sinh viên năm cuối, tuy nói là dạy học nhưng chị không lấy tiền, chỉ là chúng tôi đến và chị sẽ dạy cho chúng tôi những điều cơ bản làm nền tảng. Cuộc sống trọ học xa nhà của chị khá tẻ nhạt nên khi chúng tôi đến “ tiền nong gì? Không tiền nong gì cả. Có mấy đứa đến chơi là chị vui rồi, vừa có người học cùng, vừa có người giao tiếp, lại có người cùng ôn lại kiến thức.” Và cứ thế cứ tuần ba tuổi hai đứa tôi lại tạt ngang căn phòng nhỏ của chị để ôn luyện.
            Chị là một người khá ít nói, điều duy nhất khiến chúng tôi thấy thích chị đó là những nụ cười. Nụ cười với khóe miệng mở rộng và đôi mắt híp lại như nửa vầng trăng. Đôi mắt chị lúc nào cũng nhìn về nơi nào đó xa xăm mà ít ai hiểu được, ánh mắt trong như nước hồ, nhưng lại gợn những vệt thương đau không nhớ rõ. Chị thương “những người lạ” chúng tôi như những người em vì trong gia đình, chị là con một, ba mẹ mất sau một chuyến đi biển, chị trở nên lang thang cù bơ cù bất, rồi lên phố học đại học để không phiền bà con chòm xóm, rồi cũng tự bươn chải vừa làm vừa học.
-  Như thế này tối chị mất ba buổi làm thêm vì bọn em rồi. Hay chị cứ nhận tiền cho bọn em vui.- Lang nghĩ suy rồi nói với chị
-  Vớ vẩn quá. Chị thì thiếu gì thời gian làm thêm, học đại học nhiều khi thời gian làm thêm còn dễ hơn các em đấy nhé.
Rồi chị cười thật tươi. Tôi nhìn Lang, cậu ấy đang suy nghĩ điều gì mà tôi không rõ, nhưng có vẻ rất đăm
chiêu. Tính cậu ấy tốt, có lẽ cậu ấy nghĩ suy khi biết những thiếu thốn nơi chị. Chị chẳng bao giờ kể cho chúng tôi nghe chị đã gặp phải những gì, chỉ là vô tình chúng tôi biết được qua những cuộc điện thoại hỏi thăm chị của người thân ở quê, và ngay khi mắt tôi rơm rớm nước chị đã phì cười ôm tôi vào lòng thật chặt. Tôi trêu Lang:
- Lang thương chị quá rồi nên Lang nghĩ cho chị ghê.
Nhưng ánh mắt Lang lại trở nên sâu lắng nhìn chị:
- Ừ, em thích chị thật đấy.
Lang lúc nào cũng thế, là một chàng trai ý tứ và đầy thiện cảm. Cậu ấy rất biết quan tâm cho người khác và dễ
rung cảm trước số phận một con người. Có lẽ bởi thế nên… tôi thích Lang. Và cậu ấy cũng biết điều đó. Chúng tôi rơi vào một mối quan hệ không thực vì tôi chưa dám mở lời và có lẽ ở đâu đó, Lang cũng chỉ coi tôi là một người bạn thân không hơn không kém. Nhưng cậu không dám nói ra vì sợ tôi buồn, và cũng bởi thế, tôi giữ mối quan hệ hai người ở lưng chừng một người bạn để mỗi ngày có thể được ở bên cậu với danh nghĩa một người bạn thân. Chị nhìn thấu mối quan hệ của hai đứa tôi nên bao giờ chị cũng cố gắng tác hợp cho hai đứa, chỉ có Lang là phụng phịu giận dỗi một cách đáng yêu:
- Sao chị lại làm thế, chị chẳng hiểu gì cả.
Những lúc rảnh rỗi tôi hay rủ chị đi café, chỉ có tôi và chị. Tôi kể chị nghe những gi đã trải qua, chị lắng nghe
một cách yên lặng và chăm chú, chị cho tôi một bờ vai tựa mà khi tổn thương tôi có thể tựa vào. Chị dịu dàng như một người chị, nhưng là một người bị tổn thương. "Chị có từng yêu?” “Ai không đã yêu?” "Vậy…?”” Anh ấy đi học xa tận bên Hàn và cũng đã lập gia đình bên đó.” Tôi nắm tay chị, có phải vì tới giờ chị vẫn chưa ngừng yêu thương người đó nên mới theo đuổi tiếng Hàn cuối cùng như vậy. Và chẳng phải chị sẽ tổn thương hơn khi đi học thứ tiếng của nước người mà mình yêu thương đã đi?
            Cho tới một ngày, khi đã đủ dũng cảm và nghe lời khuyên của chị, tôi tỏ tình với Lang. Lang có vẻ sững sờ và bối rối. Bỗng điện thoại reo, là số lạ gọi đến báo chị ngất xỉu và đã được chuyển vào bệnh viện, trong điện thoại chị thường liên lạc khi ấy chỉ có số tôi và Lang. Bỏ lại tôi với câu trả lời còn dang dở, Lang chạy như bay:
- Xin lỗi Kim, mình phải đến với chị ngay.
Lòng tôi lúc ấy có một sự đổ vỡ nhưng hơn cả là một sự nhìn nhận. Không lẽ Lang đã thích chị rồi sao? Tôi
theo Lang tới bệnh viện. Vừa thấy chị, Lang đã chạy ngay lại nắm tay, chị mỉm cười :” Chị không sao. Chắc tại làm thêm nhiều quá nên hơi suy nhược.”. Mấy ngày sau ngày nào Lang cũng nhờ mẹ nấu cháo mang vào cho chị cho tới khi chị xuất viện. Câu trả lời với tôi cũng thành nửa chừng xuân. Tôi sắp xếp mọi sự việc trước giờ thành một chuỗi dù đầu tôi cũng đang rối bời, từ ánh mắt nhìn của cậu ấy, từ việc khi chúng tôi trêu cậu ấy đã bảo “ chị chẳng hiểu gì cả…” rồi giận dỗi; từ việc lúc nào cậu cũng cảm thông cho chị mà tôi cứ nghĩ là thương người, và cho đến giờ, chạy đến cạnh chị không do dự… Lúc không có Lang ở đó, sự ghen tuông ích kỉ của tôi trỗi dậy, không thể tưởng tượng được có một ngày tôi lại có thể nói những lời nặng nề như thế với người con gái trên giường bênh:
- Lang thích chị.
- Kim..
- Em nói Lang thích chị. Tại sao  lại là chị chứ? Tại sao đang yên đang lành chị nhảy vào phá vỡ cuộc đời em? Tại sao chị không biến mất đi?
Khi tôi chạy ào ra ngoài tôi không nghĩ khi nghe những lời đó chị sẽ biến mất như vậy. Chị biến mất không lời từ biệt mà dù có cố gắng tìm kiếm như thế nào chúng tôi cũng không tìm ra được. Thứ còn lại trong kí ức tôi lúc đó chỉ là ánh mắt bàng hoàng sửng sốt của chị khi nhìn thấy người mà mình thương yêu nối giận. Lang không ngừng đi tìm chị suốt cả những tháng năm sau đó, thì ra dẫu có chị tồn tại hay không chàng trai ấy cũng không thuộc về tôi, những gì Lang có với tôi chỉ là tình nghĩa không hơn không kém. Tôi không đủ can đảm để thú nhận tại tôi mà chị ra đi, tôi cũng không còn đủ mạnh mẽ để ở cạnh Lang và tiếp tục giành tình cảm cho Lang một lần nữa. Cho đến ba năm sau, tôi gặp lại chị. Lúc này chị đã đi làm ở một công ty quốc tế, tôi báo tin này với Lang nhưng cậu chần chừ không gặp.
-  Cậu không thích chị nữa sao?
-  Không phải mình không thích chị nhưng mình không hiểu tại sao ngày đó chị lại đi. Có lẽ chị nghĩ rằng mình còn trẻ con quá không đủ sức bảo vệ chị, có lẽ chị ghét mình.
Tôi kể lại tất cả những gì mình đã giấu suốt thời gian qua cho Lang biết, tôi cũng chờ đợi để đón nhận cơn
giận dỗi từ Lang nhưng không, cậu ấy chỉ mỉm cười nói :” Cảm ơn cậu” và chạy đi tìm chị ngay. Tự nhiên trong lòng tôi bỗng trở nên nhẹ nhõm với một lỗi lầm mà suốt ba năm qua tôi vẫn luôn âm thầm chịu đựng. Có một sự thật mà sau này tôi mới biết là chị cũng thích Lang, nhưng vì mặc cảm tuổi tác và vì ở giữa hai người là tôi nên chị không hề hé ra nửa lời. So với một người ở cạnh người mình yêu như tôi, một người chỉ có thể câm lặng trước tất cả, thậm chí mỗi ngày nghe người khác nói về người thương chẳng phải sẽ đau khổ hơn sao? Và cả sự hi sinh cao thượng của chị khi chấp nhận rời đi vì chúng tôi nữa. Nhìn những tia nắng nhảy nhót trên chiêc lá tự nhiên tôi lại nghĩ khi gặp chị Lang sẽ nói gì nhỉ :” Em thích chị.”,Nếu như thế thật thì cậu bạn thân của tôi à, cách tỏ tình của cậu thật trẻ con.


Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
READ MORE - VÌ EM THƯƠNG CHỊ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Sunday, February 21, 2016

ỨA PHẨM - Thơ Đình Xuân



          Tác giả Đình Xuân




ỨA PHẨM

Thêm tí rượu thơ nghiêng về xa lắc
Nhanh khắc nửa thôi môi chạm với ngàn trùng
Thời gian lưng chừng nơi dấu phẩy
Gần nhau chưa gảy được cung tình

Là sao đêm thơ nguyệt
Kẻ lặng hít khói sương
Là thi nhân diễm tuyệt
Phải lần lựa cho đời

Nay rượu thừa môi
Mữa trên phím thơ đời mấy mớ
Hạt bụi khó làm nên tình sử
Có say bởi tứ nữ nguyên khôi

Nguyệt đòi hôn mặt trời
Có thể hôn đời khi ly không bình trống
Một mai rổng tuếch
Mường được thơ người...

                ĐÌNH XUÂN

READ MORE - ỨA PHẨM - Thơ Đình Xuân

TÍM BUỒN - Thơ Hiệp Kim Áo Tím



                    Tác giả Hiệp Kim Áo Tím



TÍM BUỒN

Hôm nay sao tím buồn như lá
Cơn gió lay hờn lá bay xa
Một thuở yêu thương hóa ngọc ngà
Niềm tin vụn vỡ nát tim ta


Lang thang dưới phố buồn hoang vắng
Ta muốn khóc cười chẳng nói năng
Giận người ta muốn xé vầng trăng
Cho ngậm ngùi với ngàn cay đắng

Tình đã xa rồi... xa mãi xa
Người ơi sao nỡ phụ lòng ta
Lòng buồn lòng sao lạnh như sỏi đá
Ta ghét người sao dối gian ha

Niềm tin đã mất... tình sẽ tan
Ai biết làm sao lửa thử vàng
Thời gian liều thuốc xua hoang vắng
Gửi gió mây ngàn... trôi lang thang...

                      Hiệp Kim Áo Tím
                      Đà Lạt, 20/2/206

READ MORE - TÍM BUỒN - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

ĐỌC "BÌNH MINH", ĐƯỜNG THI THÍCH TÍN THUẬN - Châu Thạch



     Thầy Thích Tín Thuận


ĐỌC "BÌNH MINH", ĐƯỜNG THI THÍCH TÍN THUẬN
                                                                      Châu Thạch


Thích Tín Thuận là sư trụ trì chùa Chính Phước thuộc xã Hải Thọ huyện Hải Lăng tỉnh Quảng Trị. Thầy còn là một thi sĩ hay sáng tác Đường thi. Thơ của thầy sâu nhiệm giáo lý nhà Phật, đậm đà đạo nghĩa, tình người và bản sắc dân tộc, đem đến sự dạy dỗ cho phật tử và nhiều sự lãnh hội điều thiện cho người ngoại đạo. Đọc thơ thầy người con Phật và người không phải con Phật đều cảm thấy tâm hồn thanh thản, an vui, bình tịnh và cảm thấy có một tình yêu bao dung, tinh khiết  dậy lên trong lòng. Xin đơn cử một bài thơ như thế: 

Bình minh

Rạng rỡ bình minh thắm cảnh trần
Hương ngào ngạt toả đón mừng xuân
Hồn dâng đất mẹ niềm ưu vắng
Phúc trải làng quê cõi tịnh gần
Lặng lẽ mưa tình mang đến hỷ
Êm đềm nắng nghĩa gởi về hân
Trời xanh lộc biếc thầm giao cảm
Hãy trả lời đi chớ ngại ngần…!
                      Thích Tín Thuận

Đọc vế khai đề của Đường thi ta biết ngay tác giả muốn giới thiệu một buổi sáng mùa xuân:

Rạng rỡ bình minh thắm cảnh trần
Hương ngào ngạt toả đón mừng xuân

Nhiều nhà thơ tả cảnh bình minh thường nói đến ánh sáng chan hoà trên vạn vật. Bình minh với họ chỉ là một hiện tượng vũ trụ tác động vô hồn trên quả đất đem đến vô vàn hiện tượng tươi đẹp.
Nhà thơ Thích Tín Thuận cũng viết như thế với các chữ “Rạng rỡ bình minh” nhưng khác hơn, thầy còn viết thêm “thắm cảnh trần”. Cảnh trần theo thuyết nhà Phật là sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố. Nói chung cảnh trần là cảnh đau khổ. Vậy ở đây “Rạng rỡ bình minh thắm cảnh trần” nghĩa là bình minh không những làm cho phong cảnh đẹp mà còn là nguồn sáng xoa dịu đau khổ của trần gian. Bình minh ở đây không còn chỉ là ánh sáng mặt trời mà còn là thứ ánh sáng cứu độ làm trần gian trở nên thắm tươi, không còn đau khổ. Chỉ với hai chữ “cảnh trần” Thích Tín Thuận thần hoá ánh sáng buổi bình minh, gởi vào đó hình ảnh của chân lý, của đạo pháp làm thắm tươi cõi thế gian mờ tối.
Câu thơ thứ hai “Hương ngào ngạt toả đón mừng xuân”. Đọc câu thơ nầy ta thấy ngay “Hương ngào ngạt toả” là hương thơm của buổi bình minh. “Hương ngào ngạt’ ấy đón mừng xuân, có ý nghĩa là bình minh đã toả mùi thơm ngào ngạt để đón mùa xuân đến với mình. Như thế bình minh là một chủ thể và mùa xuân là một chủ thể riêng biệt. Hai chủ thể nầy đón nhau như đôi bạn tri âm tương hợp. Câu thơ có tác dụng truyền vào tâm hồn người đọc một cảm nhận thân tình và thắm thiết. Dầu hiểu hay không hiểu ý thơ cao xa, vẫn lan toả tự nhiên trong tâm hồn ta niềm vui của bình minh  đón chào mùa xuân tươi thắm.

Qua vế thơ thứ hai tác giả mở rộng tầm nhìn, cho bình minh trải ra trên “miền” và “cõi”:

Hồn dâng đất mẹ miền ưu vắng
Phúc trải làng quê cõi tịnh gần

“Ưu” là tốt, “vắng” là “vắng vẻ”, miền ưu vắng là miền tốt và bình tịnh. “Hồn” ở đây không phải là hồn của tác giả mà hồn của buổi bình minh. Bình minh được thánh hoá có hồn, và hồn đó hiến dâng cho miền đất mẹ sự an vui và bình tịnh. Thật ra nhà thơ đã mượn bình minh để gởi chính linh hồn mình vào đó. Một ngày mới theo Phật thuyết là quay lại một chu kỳ đau khổ trên trần gian. Chỉ có linh hồn của bậc tu hành mới trở nên “miền ưu vắng”được.
Tác giả muốn đem “ miền ưu vắng” hay sự giải thoát trong mình hiến dâng cho đất mẹ hay đúng ra đem đạo pháp thanh lọc cõi ta bà trở nên an tịnh. Qua câu thơ thứ tư “Phúc trải làng quê cõi tịnh gần” khẳng định thêm ước muốn của nhà thơ ở câu thơ trên. Nhà thơ muốn đem cái “ưu vắng” trong lòng trải khắp làng quê, làm cho phước hạnh gần thêm với cuộc sống.
Hai câu trạng vỗ về tâm hồn người đọc, làm tâm trí thăng hoa vào một miền, một cõi an vui, xa rời những buổi bình minh mà con người phải nhập cuộc đấu tranh giành sự sống.

 Bước qua vế luận nhà thơ tả một bình minh rất đẹp, một bình minh có mưa hoà trong nắng:

Lặng lẽ mưa tình mang đến hỷ
Êm đềm nắng nghĩa gởi về hân

Đây không phải một bình minh chợt mưa chợt nắng. Đây là một bình minh mà mưa và nắng như kết nghĩa tình yêu, hiệp cùng nhau đem niềm vui (hỷ) và sự hân hoan (hân) đến trần. Một buổi sáng mưa rơi dưới ánh nắng mặt trời phải là một buổi sáng đẹp biết bao vì mưa làm cho bầu trời diệu mát và nắng thì khúc xạ trong mưa hoá ra muôn màu tươi đẹp. Vế đối nầy đã biến hoá không gian thành bức tranh tuyệt mỹ và sự thần kỳ của nó là trút  và chiếu xuống trần gian nguồn vui của trời. Đó cũng là phong cách mà người tu hành lặng lẽ, âm thầm hành đạo giữa thế gian, đem “hỷ” và “hân” về cho nhân thế.

Vế kết của bài thơ thật là độc đáo:

Trời xanh lộc biếc thầm giao cảm
Hãy trả lời đi chớ ngại ngần…!

Sự giao cảm giữa trời xanh và lộc biếc là sự quang hợp giữa ánh nắng và cây. Sự quang hợp cung cấp hầu hết các năng lượng cần thiết cho sự sống trên trái đất. Trong thơ sự quang hợp nầy không chỉ là hiện hiện tượng vật lý mà là một hiện tượng tinh thần vì nó “thầm giao cảm” cùng nhau, nghĩa là bầu trời và cây lá trong giờ phút nầy mang bản sắc của con người. Ý thơ diễn tả sự hoà hợp sâu xa của vạn vật trong buổi bình minh nầy . Và trong giờ phút thiêng liêng đó trời đất giải đáp được mọi bí ẩn, để con người khám phá và trả lời ngay được những tư duy còn thắc mắc trong lòng: “Hãy trả lời đi chớ ngại ngần…! “Câu thơ nầy độc đáo như một câu chú truyền tâm pháp khai ngộ các bậc chân tu. Nó cũng có thể khai sáng tâm trí của người trần mắt thịt. Ai trong chúng ta không băn khoăn với biết bao câu hỏi giữa cuộc đời. Câu thơ cho ta thấy hãy để tâm hồn lắng đọng như buổi bình minh nầy thì đáp án sẽ có. Câu thơ cũng thúc dục chúng ta “hãy trả lời đi” nghĩa là phải hạ quyết tâm, không ngại ngần tiếp nhận chân lý “ưu vắng’ trong linh hồn, “hân, hỷ” trong cuộc sống và “giao cảm” với vạn vật như bình minh đến với đất trời mùa xuân vậy.   

 Nhiều tác giả thâm nho thường kẹt cứng trong Hán tự khi làm thơ, khiến cho sự cao siêu trong suy tư làm nhiều người khó hiểu. Nhiều bài thơ thoát ra được sự bí hiểm của từ nhưng lại vấp phải sự hời hợt vì không có chữ để diễn tả hết ý của thơ. “Bình Minh” của Thích Tín Thuận không thế, chữ Hán vẫn dùng nhưng câu thơ  rất bình dị, tư tưởng thâm thuý khiến trình độ người đọc ở mức độ nào cũng thấy thơ hay. Tôi là một bạn đọc không biết chữ Hán, không am tường Phật pháp, chỉ cảm kích bài thơ theo hiểu biết nông cạn của mình mà lòng thôi thúc phải viết cảm nhận ngay nên tôi cứ viết. Xin cúi đầu tạ lỗi với thầy Thích Tín Thuận, với quý bạn đọc về mọi thiếu sót, sai lầm trong bài viết nầy ./.

                                                                             Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC "BÌNH MINH", ĐƯỜNG THI THÍCH TÍN THUẬN - Châu Thạch

Saturday, February 20, 2016

RẰM THÁNG GIÊNG - Thơ Nguyễn Khôi


Tác giả Nguyễn Khôi
      
  














 RẰM THÁNG GIÊNG
"Thanh thảo hồ trung nguyệt chính viên"
                - Thơ Trương Chí Hòa
               --------
Ờ nhỉ, hôm nay rằm tháng giêng
Anh cùng em đi chơi công viên
-Ngắm đàn trẻ nhỏ tung tăng nhảy
Lũ bướm tìm hoa lượn cánh tiên...
                   
Ta phóng xe lên vãng Hồ Tây
một trời mây nước, nắng hây hây
Chuông chùa Trấn Quốc vang hồn Nước
Thấm khói hương THIỀN...ôi ngất ngây...
                    
Ta lại về đây với Ba Đình
Cờ hoa rực rỡ rạng trời xanh
-Ước là tấc cỏ ba xuân đáp
nát dưới gót giầy buổi duyệt binh...
                     
Vòng lại Hồ Gươm, ngồi vỉa hè
Cafe' em thích, chút đam mê
Tựa liễu lứa đôi đang tình tự
Chợt nhớ hôm nào ở Paris...
                     
Ừ nhỉ, thế mà rằm tháng giêng
"Nguyệt quang như thủy thủy như thiên" (1)
Ra bến sông Hồng lòng phơi phới
Thơm má xuân hồng...ôi thiêng liêng...

                  Hà Nội, rằm tháng giêng
                   NGUYỄN KHÔI
---

(1) Thơ Triệu Hổ.
       
READ MORE - RẰM THÁNG GIÊNG - Thơ Nguyễn Khôi

CHÚT LÃNG MẠN TRÊN CHIẾC CẦU ĐI BỘ CẦN THƠ - Thơ Nguyễn An Bình


Ảnh hồ sơ của NGUYEN ANBINH
        Tác giả Nguyễn An Bình


CHÚT LÃNG MẠN TRÊN CHIẾC CẦU ĐI BỘ CẦN THƠ

Tin báo: 
Trong ngày Valentine 14/2 nhiều bạn trẻ đã gắn khóa
                    tình yêu lên chiếc cầu đi bộ đầu tiên ở Cần Thơ.

Anh không biết đôi bạn trẻ nào đầu tiên
Gắn chiếc khóa xinh xắn  lên lan can cầu
Chiếc cầu đi bộ Cần Thơ mới tinh
Trong ngày Valentine rực rỡ ánh đèn
Những chiếc khóa  mang tình yêu đôi lứa
Khắc tên hai kẻ yêu nhau
Đôi chim câu ngậm cành nguyệt quế
Bên dòng nước lấp lánh  sắc màu rực rỡ
Chìa đã được quăng đi thật xa
Chìm sâu dưới dòng nước lấp lánh phù sa
 Mang theo những lời hẹn hò tha thiết,
 Mối tình đầu của tuổi thanh xuân bất diệt
Biết có còn vẹn nguyên sau năm tháng nhọc nhằn
Của cuộc hành trình vào đời nhiều vất vả gian nan?
Như anh và em
Không thể tìm gặp nhau
Vì quên mất câu thần chú: “Vừng ơi! Mở ra”.

Anh cũng không biết ai là người
Đặt chiếc khóa tình yêu đầu tiên
Trên thành cầu Ponts des Arts đầy thơ mộng
Bắc qua dòng sông Seine lãng mạn
Trong những bài thơ tình thật đẹp của Nguyên Sa
“Paris có gì lạ không em?”
 Bên cạnh bảo tàng Louvre cổ kình êm đềm
Dòng sông từng in bóng những giai nhân tài tử
Chứng kiến những lời hẹn hò chung thủy
Nào ai tìm lại  cho mình chiếc chìa ngày xưa dứt bỏ
Nằm bao đời trong dòng nước trong xanh lạnh giá
Để giải lời nguyền cho cuộc tình lầm lỡ
chiếc cầu mang huyền thoại tình yêu đã không còn
Như anh và em
Không thể tìm thấy nhau
Vì lời hẹn xưa đã bay theo gió.

                                                   Nguyễn An Bình
                                                         19/2/2015

READ MORE - CHÚT LÃNG MẠN TRÊN CHIẾC CẦU ĐI BỘ CẦN THƠ - Thơ Nguyễn An Bình

Friday, February 19, 2016

TÌNH MÌNH RỨA ĐÓ - Thơ Quang Tuyết



                       Tác giả  Quang Tuyết




TÌNH MÌNH RỨA ĐÓ

Tình yêu mình không có những cơn mưa
Nên khao khát giữa nắng hè cháy bỏng
Tình chợt đến theo đám mây thơ thẩn
Râm mát lòng cho khoảnh khắc bình yên

Tình không thắm nụ hồng mà đỏ máu từ tim
Từng vết cắt bởi chuyện đời dâu bể
Tay chai sần mong làm lành mảnh vỡ
Có vụng về cũng vá víu đời nhau

Tình không trăng sao lấp lánh đêm thâu
Mà ngời sáng trong lòng ta khi nhớ
Tình vẫn đó rồi xa xôi muôn thuở
Tình trong tay lưu luyến một bàn tay 

Tình của mình rứa đó biết răng đây?

                                Quang Tuyết


READ MORE - TÌNH MÌNH RỨA ĐÓ - Thơ Quang Tuyết

Thursday, February 18, 2016

PHÍA TRƯỚC - Thơ Hứa Minh Tánh





PHÍA TRƯỚC

Ta cắt tóc cho lòng bình thản lại
Nguyện cùng con sẽ vượt khó lần này
Cả gia đình cùng chung sức, chung tay
Hãy đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã

Trời Sài Gòn sáng nay bừng nắng hạ
Mà bão giông dậy sóng ở lòng ba
Nhìn thấy con từng bước cách chia xa
Ba chợt nghe trong tim dao động mạnh

Chiều Nguyễn Kiệm mưa đầu mùa lành lạnh
Chầm chậm rơi từng giọt nhỏ chậm rơi
Dẫu biết rằng mưa nắng chuyện đất trời
Nhưng con ơi ! Tim ba như oà vỡ

Đạo cha con khúc thâm tình muôn thuở
Theo chân con ba lầm lỡ từng ngày
Cả gia đình đành phó mặc xuôi tay
Trong sóng gió cha con mình lạc lối

Cơn áp thấp đưa con vào vũng lội
Cầu đất trời dẫn lối cho con đi
Ta đưa nhau về bến cảng Lagi
Quê hương đó nơi chôn nhau cắt rốn

Sóng biển lặng, mặc sóng đời dao động
Hãy đứng lên phía trước rực cờ hoa.

                        HỨA MINH TÁNH

READ MORE - PHÍA TRƯỚC - Thơ Hứa Minh Tánh