Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, October 18, 2014

ĐỌC “TIỆC RƯỢU GIỮA ĐỒNG” THƠ LÊ ĐĂNG MÀNH - Châu Thạch


Tác giả Lê Đăng Mành


ĐỌC “TIỆC RƯỢU GIỮA ĐỒNG”
THƠ LÊ ĐĂNG MÀNH
Châu Thạch

Nhiều người hiểu chữ “Lãng Mạn” có nghĩa đen là “sóng tràn bờ”, là một trạng thái cảm xúc bay bổng, phản ảnh một ước mơ của khát vọng vươn lên trên thực tại. Nếu đúng nghĩa là như vậy thì bài thơ "Tiệc rượu giữa đồng" của Lê Đăng Mành là một bài thơ rất lãng mạn và lãng mạn ngay từ cái đầu đề. Thật vậy, có mấy ai mở tiệc rượu giữa đồng. Tiệc rượu đó nếu không là ngông, là kỳ quặc thì phải có ý nghĩa gì vượt xa sự thường tình ở đời. Đọc toàn bộ bài thơ ta thấy nó không ngông, không kỳ quặc mà phát hiện ở đó bày tỏ một nhân cách sống thanh bần và cao thượng:

Chiều sắp xuống tung lưới quẳng về tây
Vội vã khói mây tiễn cuộc hao gầy
Hư không có biết mai còn gặp lại
Thôi tới đây cạn chén giữa ruộng này

Kênh- mương- bờ - thửa, mâm bàn tiếp bạn…
Lấp lánh hôn hoàng nghiêng vạt cò chao
Bát ngát mênh mông như tranh thủy mặc
Rượu chay chén chuyển khiếp tận vườn đào*

Hắt một chén nhâm nhi cùng gió lộng
Không cao lương nên chẳng móc chuyện người
Chén tiếp chén … tay chuyền tay dân dã
Kiếp nông bần uống rượu… cũng kiệm lời

Chẳng khoa trương chuyện thương nòi yêu nước
Mà sử sách ghi mỏi trang bốn ngàn
Chân lấm tay bùn trí soi văn sách
Khoa bảng vọng đồng văn thánh còn ngân

Hắt chén nữa ruộng mương là chăn chiếu
Có ói đây cũng phân bón đất cày
Cho mầm tươi nứt- trổ bông hào kiệt
Dẫu tắt hơi ! thân hóa cỏ đê này

Lý lịch trơn nhờ bùn đất tắm gội
Hãy giữ gìn tinh khiết khi lỡ say
Như sen kia chẳng làm dơ nguồn cội
Vẫn ngát hương thơm hiến cuộc đời này…!

                                             LĐM
*Nơi anh em Lưu Bị kết nghĩa.


Vế đầu của bài thơ giới thiệu một tiệc rượu mở ra trên đồng ruộng trong khung cảnh buổi chiều bóng ngã vể tây. Lý do để mở tiệc là vì tác giả sợ đời là hư không nên biết đâu không còn cơ hội gặp nhau . Đọc vế thơ nầy ta biết ngay tác giả dùng bữa tiệc trên đồng ruộng hoặc hư cấu một bữa tiệc như thế để bày tỏ phong cách sống của mình trong những tháng năm vào tuổi Hạc:

Chiều sắp xuống tung lưới quẳng về tây
Vội vã khói mây tiễn cuộc hao gầy
Hư không có biết mai còn gặp lại
Thôi tới đây cạn chén giữa ruộng này
                  
“ Chiều gần xuống kéo lưới quăng về tây” là hình ảnh sống động chỉ sự sắp ra đi ở cuối đời người. Buổi chiều của thời gian chỉ kéo ánh sáng quăng về tây nhưng buổi chiều của đời người thì kéo tất cả vào cái lưới trời lồng lộng quăng vào trong bóng tối. Vậy chữ “tây” ở đây là bên kia thế giới của sự sống hiện tại.

“ Thôi tới đây cạn chén giữa ruộng nầy”: Vì “chiều” thể hiện cho cuộc đời còn lại, “tây’ thể hiện cho thế giới chết bên kia nên “ruộng” ở đây thể hiện cho đất sống hiện tại và “rượu” là niềm vui cần hưởng thụ.

Bốn câu thơ mở đầu đã thể hiện ngay một cách sống vô vi, ung dung và tự tại: Chiều ngã về tây nên ta uống rượu có nghĩa là sắp lìa bỏ đời nầy ta mau hưởng thú vui trên đất.  Thú vui trên đất mà lê Đăng Mành chủ xướng chỉ là một tiệc rượu đơn sơ đạm bạc nhưng đó là linh hồn của sự thắm thiết và tinh hoa của đất trời nơi nhà thơ đang sống:

Kênh - mương - bờ - thửa, mâm bàn tiếp bạn…
Lấp lánh hôn hoàng nghiêng vạt cò chao
Bát ngát mênh mông như tranh thủy mặc
Rượu chay chén chuyển khiếp tận vườn đào*

Mâm bàn tiếp bạn ở đây là đồng ruộng thân yêu. Rượu ở đây là phong cảnh hữu tình và say ở đây là say hơn cả nghĩa vườn đào mà anh em Lưu Bị ngày xưa kết ước. Một cuộc rượu như thế là cuộc rượu không phải của người phàm phu, vì rượu ở đây là hương vị thơm tho, đẹp đẽ của đất trời trải ra trước mắt mênh mông, cao rộng với biết bao màu sắc bày ra trước mắt những con người có tâm hồn thanh tao đầy thẩm mỹ.

Bàn rượu và rượu là thứ đời nầy chưa hề có ai đem ra mở tiệc nhưng cách uống của nhà thơ cũng khác lạ:

Hắt một chén nhâm nhi cùng gió lộng
Không cao lương nên chẳng móc chuyện người
Chén tiếp chén …tay chuyền tay dân dã
Kiếp nông bần uống rượu… cũng kiệm lời

Chẳng khoa trương chuyện thương nòi yêu nước
Mà sử sách ghi mỏi trang bốn ngàn
Chân lấm tay bùn trí soi văn sách
Khoa bảng vọng đồng văn thánh còn ngân

“Hắt một chén” có nghĩa là không phải uống vào bụng mà làm cho rượu bay ra không gian. Đây là khẩu khí của những con người hào kiệt rưới rượu giữa đất trời, bày tỏ khí phách hiên ngang của mình cùng sông núi.

Những chén tiếp theo nhà thơ chuyền tay cho bạn mình là những con người dân dã, nông bần, “kiệm lời” vì mang tâm tư sâu kín. Họ chẳng khoa trương vọng ngữ nhưng “Chân lấm tay bùn mà trí soi văn sách” Hai vế thơ nầy bày tỏ khí phách cúa những con người nhập tiệc, sự điềm đạm tỉnh táo của lớp người có nhân cách trước thế gian. Họ chỉ là người dân dã nhưng minh triết ở tâm hồn.

Vế tiếp theo có khẩu khí sảng khoái nhất của bài thơ, như anh chàng nông dân lại múa kiếm nhuần nhuyển giữa đất trời, toát ra cái hào khí ngất trời từ trong chiếc áo nâu: 

Hắt chén nữa ruộng mương là chăn chiếu
Có ói đây cũng phân bón đất cày
Cho mầm tươi nứt- trổ bông hào kiệt
Dẫu tắt hơi ! thân hóa cỏ đê này

Cái hào khí trong chiếc áo nâu đó nhà thơ muốn không chỉ có ở đời nầy mà nó phải lưu truyền cho thế hệ sau. Dùng ruộng mương làm chăn chiếu, ói cái chất văn chương minh triết của mình để bón phân cho đất, và chôn xác mình nơi đây để hoá cỏ cho đời là lý tưởng tuyệt đối của nhà thơ. Lý tưởng đó không khó với người nông dân bình thường nhưng rất khó với người nông dân trí thức vì chim cánh rộng thì phải bay xa, mấy ai làm kẻ sĩ lại chôn chân mình nơi đồng ruộng được đâu. Nhưng nếu kẻ sĩ  chôn được chân mình nơi đồng ruộng thì nó sẽ biến thành đóa sen đẹp hoàn toàn như vế chót của bài thơ:

Lý lịch trơn nhờ bùn đất tắm gội
Hãy giữ gìn tinh khiết khi lỡ say
Như sen kia chẳng làm dơ nguồn cội
Vẫn ngát hương thơm hiến cuộc đời này…!

Cuộc đời nầy rất cần nhiều nhân vật trong thơ Lê Đăng Mành vì mấy ai chịu “giữ gìn tinh khiết khi lỡ say”, bởi vì họ chẳng say “Tiệc rượu giữa đồng” mà say trên bàn cao ghế đẹp.
Tác giả Châu Thạch

Bài thơ “Tiệc rượu giữa đồng” là một triết lý sống thanh cao lồng trong một phong cách sống thanh bần. Ý nghĩa của bài thơ thật sâu xa lồng trong lời thơ thanh thoát. Rất tiếc người bình không viết đạt những gì mình cảm nhận trong thơ ./.
                                                       C.T.

  





   


             
READ MORE - ĐỌC “TIỆC RƯỢU GIỮA ĐỒNG” THƠ LÊ ĐĂNG MÀNH - Châu Thạch

VỀ NGHE THU VÀNG - thơ Ngưng Thu



VỀ NGHE THU VÀNG

Hạ đi trắng trời hoa sữa
thời gian chở nặng ân tình
khởi mùa hơi thu bừng dậy
quyện vào sợi gió nguyên trinh


Mắt mẹ vui thơm lúa mới
bung hương tràm ngát triền đồi
giấc mơ trưa màu diệp lục
lưng trần cha hứng mây trôi


Rừng chiều xôn xao lá hát
màu thu quyến rũ thật là…
vừa nghe lưng trời nắng mới
bốn bề rộn tiếng chim ca


Mùa đi trên nhành hoa sữa
mây thu giăng mộng trắng ngày
chừng hoa cúc vàng nở rộ
ươm màu hạnh phúc lên cây.


Về nghe thu vàng giăng lối
heo may gõ nhịp vách chiều
khúc bình yên chừng đâu đó
ta về đan những thương yêu.


                    NGƯNG THU
READ MORE - VỀ NGHE THU VÀNG - thơ Ngưng Thu

CON ĐƯỜNG CÓ LÁ ME BAY - thơ Hồng Tâm





CON ĐƯỜNG CÓ LÁ ME BAY

Con đường có lá me bay
Yêu thương ngày ấy hôm nay còn gì?
Khi người cất bước ta đi
Ta đau thương mối tình si trong lòng

Hỏi người: người có nhớ không?
Hàng me xanh lá lớn trong âm thầm
Tình yêu đẹp theo tháng năm
Tay trong tay bỗng xa xăm u buồn

Đến giờ ta mãi vấn vương
Nội ô ngày ấy con đường lá bay
Nỗi lòng ta người có hay
Nội ô nay trắng màu mây nhạt nhoà

Lý Thị Minh Tâm:
Bút danh Hồng Tâm
Địa chỉ: số nhà 46, ấp Rừng Dầu, xã Tiên Thuận,
huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh,
Điện thoại liên lạc:  01285990757,
Hội viên hội Văn học nghệ thuật huyện Bến Cầu, 
tỉnh Tây Ninh.
READ MORE - CON ĐƯỜNG CÓ LÁ ME BAY - thơ Hồng Tâm

Thùy Châu: TÂM SỰ VỚI BẠN, Thúy Ngân: BẠN TÔI



TÂM SỰ VỚI BẠN

Bạn cũngt biết tuổi thơ tôi nghèo khó
Mùa Đông tràn không áo ấm che thân
Khi Xuân về lòng đứng thấy bâng khuâng
Ngắm bạn bè xum xoe tà áo mới
Trong ấm no reo vui lòng phơi phới
Thà tâm hồn cùng hoa bướm trời mây
Còn mình tôi tuổi thơ là những ngày
Đầy vất vả khó khăn và thiếu thốn
Tuổi thơ tôi là những ngày nguy khốn
Đói triền miên trên mảnh đất khô cằn
Tuổi thơ tôi đầy những nước mắt lăn
Trên khuôn mặt lo âu của người mẹ
Tuổi thơ tôi làm gì có chia xẻ
Những ước mơ khi người khác dư thừa
Ngày xuân tôi toàn nhận những cơn mưa
Mưa đói nghèo mưa lạnh lùng cơ cực
Thời gian cho chắt chiu chút kiến thức
Để là người tôi có đưọc hôm nay
Là mồ hôi, máu, nước mắt từng ngày
Đổ mãi xuống trên vai oằn của mẹ
Trang sách đời tôi đổi bằng nứt nẻ
Bàn tay hằn chai sạn của người cha
Tuổi xuân tôi là đêm tối nhập nhoà
Bên bếp lữa đốt thay đèn để học

Minh triết đời không là trang sách đọc
Là những điều cảm nhận bởi từ chương
Những chở chuyên gặt hái ở học đường
Mà kết trái bằng gian lao đón nhận
Minh triết đời tôi nói bằng thân phận
Những đắng cay chua xót của chính mình
Minh triết đời làm sao để chứng minh
Khi cuộc sống toàn vinh hoa phú quý
Nói như thế không là tôi uỷ mỵ.
Vì cuộc đời vẫn có những đổi thay
Vì cuộc đời còn có những bàn tay
Cho tôi nắm trong xẻ chia yêu mến
Bạn thấy đó cuộc đời đâu bất biến
Và tử sinh là lẽ của vô thường
Thì bạn ơi làm gì có bi thương
Bởi từ đây ta ngộ ra lẽ sống
Giòng sông đời từ đói nghèo vô vọng
Đến đầy no tôi cảm nghĩa cuộc đời
Rồi thời gian gần gủi hay xa xôi
Sẻ thanh thản ra đi không vướng bận
Như bạn thấy  cuộc đời bao thân phận
Giàu nghèo gì rốt lại cũng phù vân
Thì bạn ơi có gì phải phân vân
Khi nhìn đời mỗi người một lăng kính.

                          Thuỳ Châu (14/10/2014)



BẠN TÔI

Tôi thấu hiểu điều bạn muốn nói
Hai vai gầy nặng nỗi niềm riêng
Tâm tư ta đầy ắp ưu phiền
Cả trái tim bao lần rướm máu!

Tuổi thơ tôi chỉ cào cào châu chấu
Cháy nắng hè lội ruộng mò cua
Đêm tái tê lạnh giấc trẻ thơ
Mơ áo hồng, thèm công chúa búp bê
Đôi dép mới cũng là xa xỉ…

Ta có chung một dòng suy nghĩ
Đời thấm  đẫm bao điều bi lụy
Ngộ ra rồi lòng thấy nhẹ tênh
Ta vẫn bước trên đường rộng thênh
Và vẫn hát lời yêu cuộc sống
Cười thật tươi, lòng luôn mở rộng
Nắm chặt tay truyền nhau sự sống
Cả niềm tin bạn đã cho tôi
Tôi nhớ bạn lắm – Bạn ơi

                      Thúy Ngân

                      15/10/2014
READ MORE - Thùy Châu: TÂM SỰ VỚI BẠN, Thúy Ngân: BẠN TÔI

THÔI THÌ! EM HÃY VỀ ĐI - thơ Phan Minh Châu



THÔI THÌ! EM HÃY VỀ ĐI

Thôi thì! em hãy về đi
Mười năm không gặp còn gì trong nhau
Câu thơ như đã bạc nhàu
Lời thơ còn đó nỗi đau cuộc đời.

Anh từ thuở biết xa xôi
Biết thương nhớ, biết ngậm ngùi đa đoan
Đêm nằm thương bóng hoàng hôn
Cứ vây, bủa với nỗi buồn trăm năm.

Lỡ mang cái kiếp tơ tằm
Giăng thương nhớ, với nỗi lòng thi ca
Anh đi về phía không nhà
Đêm nhìn trăng rụng, mưa sa cuối trời.

Sông buồn nước cũng rưng rưng
Ta buồn theo những bước chân dại khờ
Ta như phiến gió không bờ
Trăm năm hẹn với tình hờ trăm năm.
       
  PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hòa

         d.đ 0922992662
READ MORE - THÔI THÌ! EM HÃY VỀ ĐI - thơ Phan Minh Châu

NHƯ GIÓ NHƯ MÂY - thơ Trúc Thanh Tâm



NHƯ GIÓ NHƯ MÂY

Ta đang sống trên muôn ngàn giả dối
Bận lòng chi lớp người ngợm đời thường
Nhà cao ngất và những nơi mạt rệp
Bao trò đùa luôn vướng bận tai ương

Nhậu chỗ sang để nhìn tình xanh đỏ
Nhậu vỉa hè thoải mái gió năm non
Rượu, thuốc lá dẫu biết là chất độc
Nhưng chết người chậm hơn những môi son

Hai thế kỷ biết bao điều nghe thấy
Ngồi bên em trời đất cũng quên sầu
Rót đi em nụ cười từng ly cạn
Nợ tang bồng đeo đẳng tới mai sau

Đời hụt hẫng tựa như mây như gió
Chớ viễn vông cho đậm đặc nỗi buồn
Khoảnh khắc bên nhau khó mà tìm lại
Ân hận để rồi tóc cũng pha sương

Năm châu bốn biển người dưng cả
Tính toán chi cho mất nghĩa mất tình
Hãy yêu thương cho đời thêm ý nghĩa
Đâu phải nhúng chàm rồi mới nghe kinh

Còn ít rượu cùng uống chờ trời sáng
Dìu dắt nhau đi hết quãng đường đời
Sống biết người biết ta là trên hết
Thế giới nầy đang dậy sóng em ơi !

15. 10. 2014
TRÚC THANH TÂM

(Châu Đốc)
READ MORE - NHƯ GIÓ NHƯ MÂY - thơ Trúc Thanh Tâm

Wednesday, October 15, 2014

DỖ DÀNH - thơ Tuyền Linh

Tác giả Tuyền Linh


Dỗ dành

Sức khỏe tôi, tính từng ngày
Tấm thân lay lắt… lắt lay… ngọn đèn
Tuổi chiều bóng xế mây giăng
Ôm bao hoài bão cố dằn thời gian

Những mong đừng vội sang trang
Cho tôi có chút thời gian dỗ dành
Dỗ ấu thơ, dỗ ngày xanh
Đừng buồn côi cút, cam đành phận đau

Dỗ hoa niên, dỗ nỗi sầu
Mối tình vụng dại đầu đời trót mang
Yêu đơn phương, mộng lỡ làng
Ôm vào tiềm thức trăm ngàn vết thương

Dỗ trái tim, dỗ tình nương
Thôi đừng dở dở ương ương tình mình
Dù cho bóng chẳng theo hình
Trong tâm thức vẫn có mình có ta

Dỗ cơn đau, dỗ tuổi già
Đừng hành thân xác khi xa lìa trần
Dù đường xa hay đường gần
Cho tôi đi lẹ… đừng giần từng cơn

***
Nếu tôi còn chút cầm hơi
Hãy cho tươi tỉnh nhìn đời tới đâu
Nhìn lũ bành trướng giặc Tàu
Với bao tham vọng tranh nhau biển trời

Nhìn chúng có nói giữ lời
Việt Nam Trung Quốc đời đời anh em ?
Hay là đổi trắng thay đen
Diễn tuồng tráo trở lố lăng phỉnh lừa

Nhìn ra thế giới bên ngoài
Đạn bom, bom đạn vẫn hoài giết nhau
Pa les tine - Is ra el
Bao giờ dân được bình yên sống hòa !

Nhìn trời đỏ lửa Ukraina
Nồi da xáo thịt thật là thương tâm
Chỉ tội cho những người dân
Màn trời chiếu đất ngày đêm khấn cầu

Nhìn xem ai có phép mầu
Diệt bọn IS, cột đầu Ebola
Khi đó tôi chết cũng là…
No con mắt ướt, nghiệm ra cuộc đời

Buồn, vui trước phút tắt hơi ? ? ?

                        Tuyền Linh

                             2014
READ MORE - DỖ DÀNH - thơ Tuyền Linh

KHẼ THÔI EM! - thơ Phan Minh Châu

Tác giả Phan Minh Châu


KHẼ THÔI EM!

Khẽ thôi em, chút nắng vàng.
Khẽ thôi em! Hãy nhẹ nhàng khẽ thôi
Anh từ thuở biết mồ côi
Trái tim lỡ vận một thời vẫn yêu
Theo em mỗi sớm trưa chiều
Để nghe em khẽ ... chữ yêu một lần
Đường về qua mấy nhánh sông
Bóng quê chạnh để nỗi lòng đơm hoa
Áo vàng từ thuở thu xa
Phai theo em với trăm bờ lãng du
Em đi về phía trăm bờ
Nơi vầng trăng với cánh cò cô đơn
Mưa nguồn nên phố buồn hơn
Anh buồn nên để hồn qua mỗi ngày
Sớm mai cạo rửa mặt mày
Vẫn đâu đó những tháng ngày hanh hao
Thôi đành như bóng trăng sao
Treo lên phiến đá lời chào thanh tân
Khẽ thôi em! Chớ tần ngần
Khẽ thôi em chớ loanh quanh ghẹo người
Anh từ bóng cỏ xa xôi
Đợi em qua để nụ cười râm ran
Theo em từ áo thu vàng
Theo em từ buổi trăng tan cuối ngày
Thôi đành như áng mây bay
Gợn trong ký ức một ngày để yêu
Sương sa đã đổ bên chiều
Anh như chiếc bóng liêu xiêu mỗi ngày.

          PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hoà

            D.đ 0922992662
READ MORE - KHẼ THÔI EM! - thơ Phan Minh Châu

ĐÊM TÂY BẮC - thơ Trúc Thanh Tâm




ĐÊM TÂY BẮC

Giữa biển mây trong màng sương mờ ảo
Đẹp vô cùng từng sợi nắng nghiêng bay
Hương của đất và hương người quấn quýt
Tiếng chim rừng to nhỏ ở quanh đây

Em tự nhiên đẹp chẳng cần son phấn
Trong mắt ta em tiên nữ giáng trần
Khi ngày đó lỡ làm rơi chén ngọc
Thượng đế đày xuống dương thế chung thân

Về Tú Lệ nghe mùi hương nếp cũ
Ta lạc vào thế giới trắng hoa Ban
Mưa tháng sáu và tháng mười lúa chín
Núi Khau Pha róc rách tiếng suối Giàng

Rượu Cần bên em ta say ánh mắt
Quên ánh trăng lơi lả phía bìa rừng
Quên thời gian chìm bến bờ mộng mị
Ta nhớ đời người con gái H' Mông

Và ngoài kia dường như cây lá ngủ
Vệt sao băng chợt sáng một góc trời
Môi em mòng mọng miền khao khát
Đêm sắp tàn rừng núi lạnh em ơi !

Mù Cang Chải, tháng 10. 2005

TRÚC THANH TÂM
READ MORE - ĐÊM TÂY BẮC - thơ Trúc Thanh Tâm

Thơ Bình Địa Mộc: HẠT YÊU, TIN NHẮN, KHE CỬA

Tác giả Bình Địa Mộc
hạt yêu

trong ngàn ngày có một ngày
đợi em ta chuốc rượu say bấy giờ

trong bài thơ có câu thơ
viết về em quá bất ngờ đỉnh luôn

trong thiên thu có thu buồn
nhớ em lá hết thảy tuồn tuộc rơi

trong muôn nơi có một nơi
dành cho em suốt cuộc chơi không về

người đời quen gọi nhà quê
người quê thì suốt đời thề làm thinh

trong chúng ta có chúng mình
và chuông chùa bất thình lình tiếng vang

thế là ngày bắt đầu sang
trong tâm em bắt đầu tràng hạt yêu ...


Quảng Nam, 9.2014


Tin Nhắn

Bữa nay lịch thứ bảy mà
Sao em lại nhắn tin là thứ hai
Đạp xe suốt quãng đường dài
Mới hay lỗi tại nhà đài hớ hênh
Quay về lòng bỗng buồn tênh
Giá như tin nhắn cộng thêm một ngày ...

Sài Gòn, 7.2014




 Khe Cửa

khe cửa bé tí tì ti
khuất dần dần bóng mẹ đi làm đồng
ngoài trời sắp một cơn dông
bão lòng con sóng đắp chồng lên nhau

khe cửa he hé phía sau
chú bọ ngựa bấu rách tàu chuối khô
bước chân mẹ gió xấp xô
con trong nhà hụt giữa bồ lúa vơi

khe cửa lấp ló chân trời
cho ngày vầng ánh dương ngời ban mai
mẹ đôi quang gánh lả vai
vá lành con chiếc áo dài thướt tha

con từ mẹ thoát thai ra
cọt kẹt khe cửa ú òa bập be
bể dâu úp mặt bờ tre
câu thơ lạc tứ đêm đè ểnh ương ...

Quảng Nam, 9.2014
Bình Địa Mộc
READ MORE - Thơ Bình Địa Mộc: HẠT YÊU, TIN NHẮN, KHE CỬA

GIỌT SẦU THỜI GIAN - thơ Hoàng Anh 79

Tác giả Hoàng Anh 79


GIỌT SẦU THỜI GIAN

Rồi thì em cũng ra đi
Đời người như cánh thiên di mịt mù
 Nghiêng rừng lá đổ triền thu
Thu buồn muôn thuở đau nhừ con tim.

Đêm dài cỏ ngậm sương mềm
Mây ngàn năm vẫn bay tìm cố hương
Vậy mà em biệt con đường
Từ trong tiền kiếp còn thương nhớ hoài.

Cuối ngàn nắng quái nhạt phai
Dòng sông nước chảy chia hai lối về
Qua cầu đã tỉnh cơn mê
Thôi em cứ đốt lá thề trăm năm.

Ngoài kia phố nhỏ mưa dầm
Ta đi với những thăng trầm bể dâu
Tà huy nhuộm chín giọt sầu
Tóc xanh một thuở ngả màu thời gian !

Ngày 12/10/2014
Hoàng Anh 79

Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522

Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - GIỌT SẦU THỜI GIAN - thơ Hoàng Anh 79