Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, February 22, 2014

SEN NỞ GIỮA MÙA XUÂN - thơ Tú Yên

                           Thương nhớ anh Đinh Vũ Ngọc
                                                  
 
Đinh Vũ Ngọc và Thế Lộc

Chiều cuối năm trời còn se sắt lạnh
Xuân đang về - gió đợi để đưa hương
Người người vui tràn ngập giữa yêu thương
Đợi  phút thiêng giao hòa cùng vũ trụ

Vạn vật đang tưng bừng cùng xuân vũ
Phố, cờ giăng rực rỡ ánh đèn lồng
Đường đầy hoa chen chúc với người đông
Xuân đem đến bao sắc màu xinh xắn

Nhưng tất cả dường như đang nín lặng
Nghe sững sờ khi tin dữ loan đi
Vườn thi ca vừa rụng đóa Đường thi
Xuân phố Hội đã nhuốm màu tang tóc

Đôi dòng lệ hoen mi thay tiếng khóc
Tiếc thương người vội vã bỏ trần gian
Bỏ người thân chung "chiếc áo tơ vàng"*
Bỏ bằng hữu, bỏ bạn thơ tri kỷ

Biết vẫn biết cuộc đời sinh là ký
Ngày xuôi tay nhắm mắt tử là quy
Phút giây nầy rồi vạn thuở chia ly
Ngăn sao được giọt lệ buồn tiễn biệt

Nén nỗi đau góp vần thơ thương tiếc
Gởi về anh bên kia cõi vĩnh hằng
Nguyện cầu anh miền  Lạc quốc siêu thăng
Sen bừng nở - giữa mùa xuân Từ Thị
                                        

* tên tập Thơ của ĐVN

                                     TÚ YÊN
READ MORE - SEN NỞ GIỮA MÙA XUÂN - thơ Tú Yên

DÁNG QUÊ - thơ Sĩ Chương




"Tôi yêu quê tôi
đồng xanh cuối chân trời"
Xanh xanh lũy tre
vàng khô nắng chiều về
Nghiêng nghiêng bóng cha
khuất trong ngàn dâu
Con trâu kéo mau
nương chiều cày xới
Êm êm gió đưa
con đò qua nối bờ vui
Trẻ thơ hát vang
câu ca đón mùa lúa mới
Trong tôi tuổi thơ
tiếng chim với bao dấu yêu
Bên sông nắng lên
tiếng ai gió đưa thơm mùa nương rẩy
Tôi yêu thiết tha
mẹ quê khom lưng người cấy
Cháy trên nắng trưa
áo nâu bạc màu
Chị tôi gánh rau
qua cầu hương tóc mây bay
Tôi thương dáng quê
phượng rơi - rơi trên đường về
Con bươm bướm bay
bên trời có gió lắng nghe.

Sĩ Chương 
2014


READ MORE - DÁNG QUÊ - thơ Sĩ Chương

HIỆN TƯỢNG XUỐNG CẤP VÀ NHU CẦU CẢI CÁCH CỦA NỀN GIÁO DỤC HIỆN NAY - Trần Kiêm Đoàn

Tác giả Trần Kiêm Đoàn


          Khi nói đến giáo dục, phải nói đến cả hai yếu tố tương tác quan trọng: Kiến thức và đạo đức. Có kiến thức mà thiếu đạo đức, nhà trường sẽ biến thành “chợ chữ”. Khi nhà trường thành nơi mua văn bán chữ thì quan hệ thầy trò sẽ trở thành quan hệ con buôn và khách hàng. Trong một hoàn cảnh như thế thì chữ nghĩa và kiến thức sẽ trở thành mặt hàng trao đổi và đạo đức học đường sẽ vắng bóng.
         Là một người đã trực tiếp làm công việc giảng dạy tại các trường trung học ở Việt Nam trước và sau năm 1975; cũng như giảng dạy tại các đại học Mỹ, tôi có cơ hội tiếp cận nhà trường, học sinh và sinh viên trong cả ba môi trường giáo dục có nội dung lẫn hình thức khác nhau. Thật không đơn giản và dễ dàng để nói đến sự thăng tiến hay suy đồi của một nền giáo dục thông qua cảm tính và hiện tượng. Tuy nhiên, người ta có thể nhìn thấy những hình ảnh trở thành quá phổ biến của thanh niên trong độ tuổi lao động la cà ở quán nhậu, tiệm cà-phê trong giờ làm việc hay tuổi đi học lêu lổng ngoài đường trong giờ học tập ở trường hoặc quan hệ thô bạo, phi giáo dục của thầy trò trong lớp… để làm “chỉ dấu” hé mở bước đầu cho sự quan sát, tìm hiểu, phân tích về một quá trình xã hội và giáo dục đang trên đà tiếp diễn.
          Theo các nhà giáo dục có tên tuổi trong nuớc thì nền giáo dục Việt Nam trong gần 40 năm qua có khuynh hướng đi theo một vòng tròn xoáy trôn ốc mà đỉnh nằm ngược chiều xuống dưới. Tình trạng tham nhũng, hối lộ, tôn sùng giá trị vật chất của xã hội đã làm nhiễm độc môi trường giáo dục: Lương y không còn là từ mẫu, quan chức không còn phát huy vai trò biểu tượng là cha mẹ dân và thiên chức nhà giáo bị xô giạt vào nếp sinh hoạt thực dụng, bon chen cộng với sự áp đặt tư tưởng chính trị một chiều là nguyên nhân trực tiếp cho khuynh hướng thoái trào của chương trình giáo dục Việt Nam trong gần bốn thập niên qua. Sự đổ vỡ về mục đích đào tạo nhân tài và uốn nắn thế hệ trẻ thành người tốt cho tương lai đất nước đang trên đà thoái hóa. Sinh hoạt học đường và quan hệ thầy trò; mối liên lạc giữa trường học gia đình và xã hội xuống cấp ngày càng nghiêm trọng.
          Sáng hôm nay, 19-2-2014, tôi vừa được xem một màn “hỗn chiến” giữa thầy và trò tại một trường trung học ở Bình Định trên mạng lưới Youtube[1]. Thầy là một giáo viên trẻ và học trò là học sinh lớp 11A2. Trong đoạn phim ngắn, có lẽ thu bằng I-phone ngay trong lớp, lý do không rõ nhưng người thầy giáo đã đánh một học sinh nam ngay trên bục giảng, trước mặt lớp học gồm cả nam nữ học sinh. Cách đánh của người thầy giáo quá tàn nhẫn và thô bạo bằng những cú tát dồn dập, đấm thẳng vào mặt học trò với tiếng bốp chát thu trong máy nghe rõ mồn một, làm vênh cả đầu và mặt người học trò. Nạn nhân và bạn trong lớp phản ứng, dồn thầy giáo vào góc tường với hai tay đưa ra trong thế chống đỡ. Tuy đoạn phim ngắn không đủ nêu lên toàn cảnh diễn tiến nhưng cách trừng phạt của thầy giáo đối với học trò bằng hành động vũ lực như thế là hoàn toàn phi giáo dục và cách phản ứng đánh lại thầy giáo là hành động thiếu luân lý. Nói tóm lại là cả thầy lẫn trò trong trường hợp nêu dẫn đều hành động sai trái và biến lớp học thành đất hè phố của giới đầu khấu, lâu la.
          Quan hệ thầy trò đã bị chao đảo vì áp lực của quyền thế, kinh tế, xã hội và đây không phải là trường hợp cá biệt loạn động lần đầu xảy ra trong nhà trường Việt Nam.
          Theo truyền thống giáo dục mọi thời và mọi nơi, thầy giáo là người truyền đạt và học trò là kẻ tiếp thu kiến thức. Dẫu cho ở thời nào, khung cảnh xã hội nào và bối cảnh nhân văn nào thì quan hệ thầy trò là một quan hệ giáo dưỡng. Người xưa coi thầy trọng hơn cha. Ngày nay tuy có khác nhưng không thể nào đặt quan hệ thầy trò theo mô thức “cá đối bằng đầu” được. Thầy cần có ân và có uy. Trò cần có kính và có lễ. Dẫu cho trong khung cảnh cổ xưa, cụ đồ nho có phạt học trò cũng dùng cái ân của kẻ bề trên và cái uy của bậc cha mẹ mà ra roi hay xuống lệnh chứ không thể nào sử dụng kiểu đánh đập tùy tiện, nói lời dung tục và phản ứng “mày bằng ao, tao bằng giếng” của phường vô học, bất tri lý, đá cá lăn dưa như thế được.
          Nếu quan tâm theo dõi tình hình sinh hoạt cụ thể trong nhà trường Việt Nam các cấp trong ba bốn thập niên qua sẽ thấy được phần nào sự chuyển động của một tiến trình giáo dục theo hướng thoái trào.
          Việt Nam đã thông báo về sự bắt đầu chuyển động của một cuộc “Cách tân giáo dục để đáp ứng với những yêu cầu của thời đại mới.” Dẫu cho có muộn còn hơn không nhưng sự thành bại còn tùy thuộc vào việc làm cụ thể của giới cầm quyền có trách nhiệm. Những hình thức diễn văn và khẩu hiệu để trang hoàng không thật với chính mình, dối trá nhau và lừa mỵ quần chúng cần phải phân định rõ ràng với thực tâm, thực chất và nhu cầu đổi mới.
Sau đây là một vài ý kiến mà tôi đã viết trên báo Xuân Lao Động năm 2014.
          Trong đợt nghiên cứu và thăm dò của PEW, một trung tâm nghiên cứu hàng đầu của Mỹ tại Washington DC, trong mùa Xuân 2013 về tình hình cải cách giáo dục toàn cầu trong thời đại mới thì đã có 127 trên tổng số 195 quốc gia tiến hành cải cách giáo dục trong thập niên đầu thế kỷ 21. Động cơ và lý do của nhu cầu cải cách và canh tân giáo dục rất đơn giản và hiển nhiên: Thời đại mới có những nhu cầu và thách thức mới. Trong lúc giáo dục là phương tiện cốt lõi để đào tạo con người trong thế hệ mới nên phải chuyển mình theo hướng tiến phù hợp với tình hình mới là điều kiện tất yếu.
          Ba mươi tám năm (1975-2013), thời gian trung bình của một thế hệ, vấn đề cải cách giáo dục Việt Nam bắt đầu có dấu hiệu chuyển động. Nhận định và viễn kiến có thể khác nhau, nhưng nỗi ưu tư và lòng mong muốn thì thật tương đồng:
          Mối ưu tư chung là chương trình giáo dục và đào tạo Việt Nam chưa phát huy tác dụng cụ thể và thiết thực. Nền giáo dục Việt Nam, cả hình thức lẫn nội dung, quá nặng về tính chất “biểu kiến”, nghĩa là dày bề mặt mà mỏng chiều sâu nên không đáp ứng nhạy bén được nhu cầu phát triển và ứng dụng tri thức vào những vấn đề quốc kế dân sinh của toàn đất nước trong thời đại kinh tế thị trường và toàn cầu hóa hiện nay. Những nguyên lý giáo dục đề ra để đối trị cấp thời với hoàn cảnh chiến tranh và tình trạng sản xuất tập thể, kinh tế bao cấp trong quá khứ – vô hình chung – vẫn còn năng lực quán tính tạo ra sức cản nặng nề. Do đó, chức năng sáng tạo và chủ động là xương sống của tinh thần giáo dục lành mạnh không có điều kiện phát huy. Hệ quả khó tránh khỏi là hiện tượng học từ chương, suy tôn bằng cấp, trí thức theo đuôi và tốt nghiệp thiếu khả năng ứng dụng nên không được sử dụng đúng mức.
Mong muốn chung là cần có một cuộc cách tân giáo dục nghiêm cẩn và toàn diện.
          Duyệt xét và cải cách chương trình giáo dục cũ. Áp dụng một chương trình giáo dục mới phù hợp với nhu cầu văn hóa, xã hội và giáo dục hiện đại. Tái huấn luyện và đào tạo lực lượng giảng dạy. Cần xây dựng và phát huy một không gian nghiệp vụ lành mạnh với sự giảm thiểu hay tách rời ảnh hưởng và sức ép chính trị trực tiếp trên giáo dục.
          Thiết lập quan hệ với các đại học nước ngoài. Mời giáo sư và chuyên viên ưu tú giảng dạy và tăng cường chương trình trao đổi sinh viên quốc tế.
          Giới hạn và chỉ đạo chặt chẽ hay hủy bỏ các chương trình học chuyên tu, tại chức. Thành lập những hội đồng giám khảo các ngành chuyên môn ở tầm mức quốc gia để duyệt xét các tiểu luận tốt nghiệp thạc sĩ và luận án tiến sĩ để tránh tình trạng tiêu cực lạm phát bằng cấp và hạ thấp giá trị học vị.
          Cách tân giáo dục là cải cách hệ thống giáo dục, có can đảm loại bỏ và sửa đổi tất cả những gì còn vướng mắc để giải quyết nhằm khắc phục những ưu tư và canh tân để đề ra những phương thức đúng đắn nhằm đạt những mong muốn rất cơ bản như đã trình bày ở phần trên. Khuynh hướng cách tân giáo dục Việt Nam là một nhu cầu cấp thiết của đất nước trước những thách thức thời đại và yêu cầu chính đáng mang tính quyết định cho tương lai dân tộc. Vấn đề quá hiển nhiên và đã chín muồi nên im lặng là buông xuôi và đầu hàng, phó mặc cho thói quen và định kiến đóng vai trò quyết định. Đại chúng ao ước từ lâu đã đành, nhưng giới lãnh đạo cũng bắt đầu lên tiếng. Ngày 31-7-2013, tại hội nghị nâng cao chất lượng giáo dục tại Hà Nội, bà Phó chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan đã lên tiếng rằng “khâu quản lý thi cử và quản lý chất lượng người thầy đã bị buông lỏng cần được chấn chỉnh”. Ngày 19-9-2013, thứ trưởng bộ Giáo dục Đào tạo Việt Nam Nguyễn Vinh Hiển đã thông báo việc hoàn thành sửa dổi dự thảo Đế án “Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế”.
            Điểm then chốt cần nghi nhận ở dây là lá bùa“Định hướng Xã hội chủ nghĩa.” Đó là một cụm từ tối tăm, mơ hồ, sáo mòn mang tính bùa chú nặng nề kinh điển hơn là thực dụng. Nếu càng đi sâu vào sự phân tích chi li, càng nhận ra ảo tưởng xa vời của nó. “Định hướng” mà không có chỗ dựa và cũng chẳng có một nội hàm tri thức nào có giá trị thực tiễn làm căn bản cho bước tiến giáo dục trong thời đại mới là một sự lệch hướng hay mất phương hướng mà thôi.
            Bản chất của giáo dục nói chung là một hệ thống phương tiện đào tạo và huấn luyện thế hệ trẻ thành những người công dân có năng lực phục vụ, sinh tồn, phát huy và lãnh đạo xã hội trong một môi trường văn hóa, chính trị và kinh tế cụ thể nào đó. Bởi thế, mỗi hình thái chính trị xã hội có một nguyên lý giáo dục riêng.
            Dạy học ở nhà trường Mỹ, tôi không hề nghe ai hô hào cải cách, nhưng chương trình, nội dung và phương tiện giáo dục thay đổi nhanh chóng từng năm học; thậm chí, thay đổi từng học kỳ, học khóa. Nếu có một sự xuống cấp, một hiện tượng thoái trào trong nội dung giáo dục ở cấp thành phố, hay tiểu bang xảy tới là tức thời được đưa ra công luận mổ xẻ và sửa sai ngay. Có lẽ nhờ vậy mà dòng lịch sử trẻ trung của Mỹ đã đưa chất lượng giáo dục lên hàng ưu thế với 2683 trường đại học năm 2013. Cụ thể là trong số 20 trường đại học được xếp loại hàng đầu thế giới, Mỹ chiếm 17 trường, Anh chiếm 2 trường (Oxford và Cambridge), Thụy Sĩ chiếm 1 trường (Zurich).
            Khi còn đứng trên bục giảng ở trong nước, nhất là sau năm 1975 khi cả thầy trò đều phải lao đao với miếng cơm manh áo, hễ nghe nói đến trí thức nước ngoài, từ Mỹ, từ Pháp, Liên Xô, Nhật Bản, Đại Hàn… về nước, mình vẫn có cái mặc cảm tự ti thua kém. Nhưng đến khi có cơ hội chen vai thích cánh bình đẳng với cộng đồng thế giới, cả khi ngồi trong lớp học và lúc đứng trên bục giảng, đã bao lần tôi xúc động với lòng tự hào dân tộc là dân Việt mình không hề thua kém trí thông minh, óc nhạy bén và nghệ thuật sống còn khéo léo, phản ứng quyền biến linh động trong mọi hoàn cảnh so với các dân tộc khác. Tuy nhiên, trong một số lớp học tôi phụ trách có sinh viên Việt Nam mới qua Mỹ du học đều có một khuyết điểm rất lớn là tính thụ động. Các em học hành rất siêng năng, chăm chỉ, làm bài tập ở nhà cũng như ở lớp nghiêm túc nhưng rất hiếm khi có em nào tham gia vào các sinh hoạt kể cả nội khóa và ngoại khóa. Nội khóa thì âm thầm ôm sách học gạo đạt điểm cao chứ không tham gia sinh hoạt của lớp. Ngoại khóa thì các em không có khả năng chơi thể thao, âm nhạc, sinh hoạt dã ngoại. Lúc đầu tôi cứ nghĩ sinh viện Việt Nam thụ động là do trở ngại về ngôn ngữ và văn hóa. Nhưng sau khi trao đổi, chia sẻ và phân tích với các em, tôi mới thấy rõ đó là do hậu quả của một chương trình giáo dục còn nhiều khiếm khuyết từ trong nước. Trong đó, sự áp đặt và khống chế của những nguyên tắc chính trị lỗi thời, ảo tưởng đã kéo lùi bước tiến của tri thức, giáo dục.
            Năm 2011, bộ Giáo Dục và Đào Tạo Việt Nam cho biết là có hơn 100.000 sinh viên Việt Nam từ trong nước đi du học tại 49 nước trên thế giới. Tại Mỹ có 14.888 sinh viên Việt và 90 phần trăm trong số đó là du học tự túc. Con số nầy đang trên đà tăng nhanh. Xin đừng biến đây thành một cuộc “tỵ nạn giáo dục” ồ ạt của thế hệ con em thuộc  gia đình quan chức, đại gia tham nhũng, gian thương sống phè phỡn… trên đầu trên cổ người dân lương thiện đang còn chịu khó khăn thiếu thốn trăm bề.
            Hơn ba mươi năm qua đến hiện tại, các nhà lãnh đạo giáo dục Việt Nam luôn luôn định vị hướng đi của nền giáo dục nước nhà phải gắn liền với “định hướng Xã hội Chủ nghĩa”. Với con số 90 phần trăm du học tự túc trong hoàn cảnh kinh tế Việt Nam hiện nay, có vẻ như đây là chỉ dấu của một hiện tượng phát triển nghịch lý và ngược chiều giữa “định hướng Xã hội Chủ nghĩa” và thực tế xã hội (?!).
            Thế hệ Chiến tranh Việt Nam của giới đàn anh đang lụi tàn. Thế hệ đàn em hậu chiến đang vươn lên thay thế từng bước trách nhiệm xây dựng và vai trò lãnh đạo đất nước. Nhưng vấn đề cách tân giáo dục cũng chỉ mới ở mức độ một câu hỏi đặt vấn đề hơn là một câu trả lời có nội dung ứng dụng được. Đã đến lúc cần chấm dứt tình trạng nhìn thực tế qua ảo tưởng rồi đem ảo tưởng làm thực tế. Sử dụng mà không tiếm dụng, ứng dụng mà không vô dụng, thực dụng mà không lạm dụng là nguyên tắc dùng người và dùng phương tiện trong giáo dục ngày nay.

                                                                                              Sacramento, mùa Xuân năm 2014   
  Trần Kiêm Đoàn

**********
Nguyên văn từ email của tác giả Trần Kiêm Đoàn: trankiemdoan@gmail.com
READ MORE - HIỆN TƯỢNG XUỐNG CẤP VÀ NHU CẦU CẢI CÁCH CỦA NỀN GIÁO DỤC HIỆN NAY - Trần Kiêm Đoàn

Thursday, February 20, 2014

Giọng ca Thu Vàng - Ca khúc NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG - Nhạc và lời: Hoàng Thi Thơ


Những Ngày Thơ Mộng 
 Tác giả: Hoàng Thi Thơ 

 Tìm đâu những ngày thơ ấu qua 
Tìm đâu những ngày xinh như mộng? 
Tìm đâu những ngày thơ 
Tìm đâu những chiều mơ 
Tìm đâu, biết tìm đâu, đâu giờ? 
 Tìm đâu những ngày chưa biết yêu 
Chỉ thấy, thấy lòng nhớ thương nhiều 
Rồi đêm ta nằm mơ, 
Hồn say ta làm thơ 
Ngồi ngâm trách lòng ai hững hờ .... 
 Ai tìm giùm đàn bướm trắng 
Bay tìm tình đường loang nắng 
Ai tìm giùm cô gái xóm 
Khoe giọng hò đường hoang vắng 
Và nhớ đi tìm đàn bé nô đùa 
Ngoài đồng lúa hay trong sân chùa 
 Tìm đâu những ngày thơ ước mở 
Tìm đâu những ngày hết mong chờ? 
Ngày thơ biết tìm đâu, 
Ngày thơ biết tìm đâu, 
Tìm đâu, biết tìm đâu, đâu giờ?

***
Phần audio trích từ CD Tiếng hát Thu Vàng
THU HÁT
do Ca sĩ Thu Vàng gởi tặng







READ MORE - Giọng ca Thu Vàng - Ca khúc NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG - Nhạc và lời: Hoàng Thi Thơ

LỤC BÁT YÊU THƯƠNG - Ngưng Thu



MÊ VÀ TỈNH

Mãi mê
phiêu lãng cuối trời
giật mình
quay lại
đánh rơi ... kiếp người.

VÔ TÌNH

Vừa nghe
trăng rụng bên trời
mà sao ...
lá hát những lời
vô ưu.

YÊU

Tình em
ngọn gió không lời
quyện vào núi đá
một đời
thiết tha.

DU MƠ

Cánh đồng gió
thổi
vi vu
hương yêu thoảng
lạc bước
du mơ người.

NỖI NIỀM

Mưa
bên Đông
nắng
bên Đoài
lòng này biết tỏ cùng ai
hỡi người ?

CHO

chưa đi
đã hết một ngày
thì thôi
nghĩa trọn
tình đầy
cho nhau.


NGƯNG THU
READ MORE - LỤC BÁT YÊU THƯƠNG - Ngưng Thu

TẤM LÒNG CÔ CÔNG NHÂN - Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên An



    Đêm đã khuya, Trân vẫn cặm cụi với những lát chổi xào xạt trên đuờng khuya. Mấy hôm nay Trân lậm lụi một mình với chiếc xe rác đến tận gần sáng mới quét xong đoạn đường của Trân và chị Thao. Chị Thao con nằm viện nhờ cái Thu con gái đầu chị đến phụ Trân. Biết Thu sắp thi vào đại học, Trân nói:
    - Đêm sau Thu nghỉ, chị quét một mình cũng được. Chị thấy Thu không quen thức đêm... ngáp hoài à.
    Thu bẽn lẽn:
    - Ở nhà cháu uống một ly cà phê đặc rứa mà hai mắt cứ díp hoài dì ạ.
    Trân vừa quét vừa mĩm cười tính thơ ngây của Thu rồi dừng tay chổi đợi Thu đẩy xe tới. Hai thanh niên đi chơi khuya về thấy Thu lung linh dưới ánh đèn khuya liền lạng xe cái vù làm Thu xanh mặt. Trân trở cán chổi trừng mắt chỉ hai thanh niên đang quay lui nhìn Thu cười nham nhỡ:
    - Liệu hồn đó! - Rồi xây sang nói với Thu đã đẩy xe rác trờ tới -  Chị thức đêm, quen rồi, mai chị thấy Thu đến là chị giận đó, nghe chưa!
    - Dạ!
    Công việc đã xong, Trân vào phòng thay chiếc áo công nhân dày cộm có mấy sọc ngang dọc phản quang, chợt nhớ bài thơ anh thợ điện tặng. Trân lấy ra xem thêm lần nữa. Bạn trai Trân là một anh chàng chuyên leo cột điện,  bắt đồng hồ điện, đóng mở điện, kéo dây bắt điện cho bà con vậy mà hồn thơ lai láng. Anh bạn trai của Trân ở cái tuổi ngoài ba mươi chững chạc mọi thứ, đôi măt vương buồn môt chút ư tư rất hút hồn con gái. Tết năm trước Trân được Công đoàn khen thưởng, suất sắc trong công tác, anh làm tặng Trân một bài thơ, xin phép tổ chức đọc hôm Trân lên lãnh bằng khen. Bài thơ:

“TIẾNG CHỔI ĐÊM BA MƯƠI

Tiếng chổi khua vào đêm cuối năm
Mùa xuân đang bịn rịn phía trước
Giữa đường khuya riêng em nhặt được
Bồi hồi cũ mới rủ nhau sang

Tiếng chổi khua vào đêm mênh mang
Ngày chưa hết mà năm đã cũ
Đêm chưa tròn tháng Giêng vội tới
Mùa trong em Tết cũng ngập tràn

Hương giao thừa nhà ai tống cựu
Nghinh tân đón lộc giữa đêm trường
Tiếng chổi em khua vào mù sương
Vén màn đêm gọi xuân ập tới

Tiếng chổi em khua vào đêm ba mươi
Đuổi theo nhịp xuân đi chộn rộn
Việc ở nhà tuy còn bừa bộn
Đường của em sạch bóng sang mùa.” 

             Trân xem lại vẫn còn hổi hộp như ngày đầu quen nhau, rồi thong thả đạp xe về nhà. Các chị sồn sồn cùng tổ Trân cứ mặc nguyên bộ quần áo bảo hộ xót xáy ấy leo lên Honda cười nói lao xao và nổ máy chạy... Trân chưa chưa chồng, không bận bịu việc nhà nên thường trở lại con đuờng chạy dọc theo công viên ven sông, Trân thích nhìn con đường sạch bong do cô mới quét vừa ngắm bình minh cuối nguồn sông đang hừng lên dùng giằng với bóng đêm nhờ nhờ sương đêm, cuộc chia tay ngày và đêm diễn ra bịn rịn trong cõi tịch lặng ban sơ thật tuyệt vời, chỉ có những nguời thức khuya, dậy thật sớm như Trân mới được thửơng thức, mới được thả hồn giao thoa với  đất trời, suơng gió sớm mai. Và nếu ai vô tình hay cố ý hái hoa, bẻ lá bên công viên xả trên đường, cô lại dừng xe nhặt sạch mới thôi. Trân đang đạp xe trong cảm khoái bâng lâng, chợt thấy một cái ba lô ai để trên đường, miệng ba lô mở, cô nghĩ, chắc tên trộm lấy hết tư trang rồi phi tang ra đây, mình đừng rớ tới mang hoạ. Trân đạp qua, bụng áy náy vì cái ba lô sù sụ trên đuờng. Gì thì gì, mình phải dẹp nó đi, để chút nữa nguời ta qua đây chướng mắt lắm. Trân quay lui, dựng xe bên lề, đến xách ba lô lên, nghe nặng tay, mở ra xem.  Trân thấy một cái bình gốm màu xanh, có khảm ảnh căn cước của một lão bà thuợng thọ 81 tuổi, không ghi trú quán, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nguyên quán tít đâu ngoài Bắc. Trân biết đây là cốt tro đã hoá trong Đài hoàn vũ, giờ này điêu linh tịnh độ nơi đây, tội nghiệp! Trân liền đưa bình cốt tro ấy về đội trong công viên. Mấy anh bảo vệ cùng Trân lập một bàn thờ tạm, thắp hương cho lão bà.
    Mấy hôm sau, truớc khi các chị đẩy xe toả  ra các ngõ đường quét, hốt rác, cả tổ Trân quây quần bàn bạc, chọn cách tốt nhất để liên lạc với người nhà bà lão. Không biết chị Thuần bực bội chuyện gì lại lên tiếng:
    - Khi không con Trân rước của nợ cho tổ.
    Trân dấm dẳng: 
    - Ch...ii...chị Thuần nói vậy th..ii...thì để em đem về nhà em.
    Chị tổ truởng đang bó chổi nghe vậy lên tiếng: 
    - Thuần à, mi gặp mi cũng làm như cái Trân thôi, chớ đừng nói trạng, ai nỡ để vong linh người ta trôi sông lạc chợ được. 
    - Chị không sợ Giám đốc phê bình tổ mình mê tín dị đoan à?- Thuần gân cổ cố bày tỏ lòng mình -  Khi không ở công viên lù lù một bàn thờ nghi ngút khói hương mấy hôm rày. Em sợ lãnh đạo biết phê bình đó.
    - Lãnh đạo phê bình tau chịu cho - Chị tổ trưởng khẳng khái - Chừ tổ mình tìm cách chi tin cho nguời nhà mệ đó biết là hay nhất, đừng bàn cãi tùm lum nữa.
    - Chị Thắm nói:
    - Giám đốc không la đâu, nếu ổng la cả tổ mình chịu. Tui nghĩ bây giờ rao trên đài là hay nhất.
    Chị Sung hậm hực:
    - Tiền mô! Bộ mấy đứa bây tưởng lên ti vi rẻ lắm à? Tau nghe họ nói mấy trăm ngàn một phút chơ không duới mô.
    Cả tổ phụ nữ quét đường người đứng, người ngồi nghe chị Sung nói, ai nấy chìm trong im lặng... Một lát Trân rụt rè:
    - Thôi đây... tại em, để em chịu tiền rao trên đài cho, mấy chị...
Chị Thuần cướp lời:
    - Tau nói chơi vậy mà mi đòi chịu một mình hả?. Không được nghe, làm việc phước ai cũng có quyền hết a Trân. - Chị Thuần đến ngồi truớc chị tổ truởng vừa bó xong chổi, nói tiếp - Chị tổ truởng nì, tôi nghĩ bọn mình đóng góp chắc đủ rao một lần trên truyền hình. Nếu thiếu, quyên bên bảo vệ, bên tổ Bắc, cùng lắm xin Công Đoàn chi cho một ít mấy chị ạ, việc nghĩa Công đoàn Công ty cũng hăng hái tham gia thôi.
    Ngay tối hôm đó Chủ tịch Công đoàn đến, biết chuyện chi nóng 200 ngàn rồi làm thủ tục với Tài vụ sau và phân công Trân ngày mai đến Đài truyền hình nhắn tin cho người thân cụ bà. Trân đến Đài truyền hình đăng ký rao vặt, ông Truởng phòng nghe chuyện liền miễn phí. Trân phấn khởi đem mấy trăm bạc chị em và Công đoàn đóng góp nạp cho Công ty. Nhưng Công ty bảo Trân đưa về tổ lo chăm sóc hương khói, bông ba cho hương linh cụ bà, khi người nhà cụ đến nhận mới thôi.
    Một tuần sau, chị Thao và Trân đang quét dọn trên đoạn đường dẫn ra ga. Đường khuya lặng vắng, hai hàng cây hai bên lề đường chụm đầu vào nhau kết thành một hang động xanh mơ dưới bóng những ngọn đèn cao áp chạy hun hút đến sân ga. Con Đường đẹp man dại, xanh xao đến nổi Trân cảm tác:
    Vỉa ốp lát đá núi/ Con đường xanh như đêm/ Nằm nghe phố xá thở/ Dòng sông như đuờng khuy/ Đựng đầy đêm huyền thoại/ Nhen biếc ước mơ xanh...
    Ở sân ga láo nháo một nhóm người mới vừa xuống chuyến tàu đêm. Nhứng tiếng nổ của nhưng chiếc Honda chở thồ xé trong khuya vắng vỡ oà tịch lặng rồi bị bóng đêm nuốt chững trong bao la sâu thẳm, con đuờng yên tĩnh như cũ. Chợt một thanh niên đến bên Trân cất tiếng hỏi:
    - Xin lỗi, cô biết trụ sở Đội công viên Lý Tự Trọng đóng ở đâu không?
    Trân í ới gọi chị Thao đẩy xe rác phía sau vì đột nhiên giữa khuya khoắt gặp anh chàng lạ hoắc! Nhưng khi nghe anh chàng hỏi "trụ sở" bằng giọng Bắc thì Trân  phì cười:
    - Chúng tôi làm chi có trụ sở, chỉ có một căn nhà tạm dành để dụng cụ ngoài kia kìa - Sực nhớ Trân hỏi - Anh hỏi làm chi, giờ này ngoài đó chẳng có ai cả.
    Anh chàng lúng túng:
    - Cô biết cô Trân công nhân Môi trường đô thị không?
    Trân chưa kịp trả lời thì chị Thoa đã hỏi chàng trai:
    - Cậu tìm cô Trân làm chi?
    Chàng trai giải thích rằng, hôm bà nội mất ở thành phố Hồ Chí Minh chàng không vào được vì bận bảo vệ luận văn tốt nghiệp. Ông nội và mẹ anh đưa cốt tro bà về quê. Trên chuyến tàu xuyên Việt, ông nội anh ôm khư khư bình cốt trong lòng, tên trộm tưởng của cải quý lừa cụ ngủ thó mất túi ba lô... hoá ra cốt tro người chết... Cụ ông lang thang ở sân ga ba ngày ba đêm tìm cốt vợ không đặng mới chịu về quê. Về nhà cụ ông chẳng ăn uống gì đựơc, nằm thở vắn than dài không biết hương linh vợ đang vất vưỡng nơi đâu. Mới đây, cả nhà nghe Trân nhắn tin trên sóng truyền hình liền bảo cháu trai đáp tàu xe vào nhận cốt tro bà nội. 
    Tối hôm đó Trân bàn giao bình cốt cho chàng trai kỹ sư cầu đường tên Hân:
    - Anh đừng ham ngủ như ông nội để bà nội đi bụi lần nữa thì chết đa nghe.
    Hân không cười phụ hoạ mà vương vấn ánh mắt buồn buồn trên mái tóc đen dài óng  ả  và khuôn mặt khả ái của Trân. Hân cười gượng nói:
    - Mình từ xa xôi đến đây lại nhận được sự tốt bụng của Trân, của các chị không biết lấy gì đền đáp. Trân có cho mình đến đây xin việc làm không?. 
    - Được thôi - Chị Thoa hớt lời - Sợ cậu chê thôi, thành phố tôi rất cần kỹ sư cầu đường như cậu.
    Trân không trả lời Hân nhưng đôi mắt trong ngước nhìn Hân đượm một lời hỏi khẽ: "Thiệt không đó?".
    Chàng trai cũng ngầm hiểu, hứa:
    - Mình sẽ trở lại đây, chắc chắn!
Lúc ấy chuyến tàu khuya rúc hồi còi báo giờ chuyển bánh, chàng trai hối hả đeo bình cốt bà nội lên tàu, đứng vẫy tay chào Trân và chị Thao.
    Trân nhìn đuổi theo Hân với dòng nhìn đằm thắm, lòng Trân lại nghĩ đến anh thợ điện của Trân. Nghĩ về một tiệc cưới của Trân và anh thợ điện gồm các chị trong tổ, Công đoàn và lãnh đạo cơ quan đến chúc tụng rôm rã… ý nghĩ này làm hai má Trân bừng bừng… 

Huế, 291112
N.N.A 


Địa chỉ liên lạc: NGUYỄN VĂN VINH (NNA) - 50 Trần Thái Tông, Huế -Tel: 01688971486

READ MORE - TẤM LÒNG CÔ CÔNG NHÂN - Truyện ngắn của Nguyễn Nguyên An

Wednesday, February 19, 2014

ĐÓN VỢ VỀ HƯU - thơ Hồ Thanh Hà

Hồ Thanh Hà và bà xã


ĐÓN VỢ VỀ HƯU

Giã từ bục giảng, mái trường
Ba lăm năm ấy thân thương một thời
Kìa bao khuôn mặt xinh tươi
Long lanh ngấn lệ...mỉm cười tiễn cô

Gặp trong ánh mắt nghẹn ngào
Cô trò bịn rịn mà xao xuyến lòng
Phụ huynh đồng nghiệp mến thương
Một thời tận tụy ươm trồng hoa xinh

Lan rừng một lẵng lung linh
Màu hoa thơm ngát nghĩa tình thủy chung
Con đò giờ đã qua sông
Mái chèo ngơi nghỉ ... vườn lòng không hưu!.

Ngày 31-12-2013 

Hồ Thanh Hà
Bà Rịa - VT
READ MORE - ĐÓN VỢ VỀ HƯU - thơ Hồ Thanh Hà

EM ƠI CÒN ĐẤT KHÔNG EM? - thơ Bùi Khắc Phúc





BÙI KHẮC PHÚC

EM ƠI CÒN ĐẤT KHÔNG EM? 

Lộ man man kì tu viễn hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu sách 
(Quản bao nước thẳm, non xa, / Để ta tìm kiếm cho ra bạn lòng!)
                                        Li Tao - Khuất Nguyên


Em ơi còn đất không em?
Anh đây cằn cỗi vì đem kiếp đời.
Vườn em yến hót oanh cười
nhành lan cánh phượng tìm nơi hẹn hò
thì thầm ríu rít nhỏ to
vàng lam tím đỏ đua phô xập xình
đêm mơn mởn, sớm lung linh
trăm ong ngàn bướm lình kình rong chơi
có vài chú khỉ vuốt đuôi
cho nhau sớm tối, ngày đêm lần hồi.
Riêng anh ôm nỗi tơi bời
thân sùi rễ tuột ước ngồi vườn em
giật mình - không phấn khó chen
thân hình thẳng tắp chỉ quen mặt trời
lại còn gai góc bời bời
mà như bảo(*) vũ tựa người không chân.
Kìa em. Mơn mởn vườn xuân;
Khẳng khiu đau đáu anh toan bật mầm.
Em ơi - còn đất không em?
Cho xin một khoảnh. Thẳng lên Mặt Trời.

Thành phố Plei Ku một đêm mưa gió sấm sét mịt trời, năm 2013
(Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21 tháng 6)

(*) mượn điển tích trong Kinh thi : chim bảo là một giống chim nhạn nhưng to, không có ngón chân sau, đậu không vững. Ở đây với ý : không chỗ bấu víu.

Bùi Khắc Phúc
GV Trường PTDT Bán trú THCS Nguyễn Bá Ngọc - Phú Thiện - Gia Lai
ĐT: 01632 038 647
hoangphuc36@gmail.com


READ MORE - EM ƠI CÒN ĐẤT KHÔNG EM? - thơ Bùi Khắc Phúc

UỐNG RƯỢU DƯỚI HIÊN ĐỜI - thơ Đoàn Vũ




ĐOÀN VŨ

UỐNG RƯỢU DƯỚI HIÊN ĐỜI

Khuya…
lần ngửa – lần nghiêng uống cạn
mòn cốc rượu
lắng… tri âm, tri kỷ biết bao người?
lá cũng hát tựa lời ta hát
hóa ra cây cỏ
cũng như người?!

Uống rượu dưới hiên đời
lẩn quẩn một cuộc chơi
men khàn giọng rớt trên lưng đêm
chua chát quá
nước  tự đầu nguồn cứ xuôi dòng
yên ả
bạn ta, cũng có lúc thôi mà!

Ừ!
bạn ta mấy đứa đã đi xa
đi, đi, đi… đâu về nữa?!
có những giấc mơ đêm bạn ta về lay cửa
cái bắt tay lắm lúc phải ngập ngừng.

Khuya…
ghì rượu một mình
gió thốc
          cứ tưởng chừng
bạn ta về du xuân ta bữa tết!...


Ðoàn Vũ – Hội viên hội Văn Nghệ Bình Thuận
Địa chỉ: 48 Trần Hưng Đạo, Phan Rí, Tuy Phong, Bình Thuận.
Điện thoại: 0915748434.

Email: vudoan0102@gmail.com.
READ MORE - UỐNG RƯỢU DƯỚI HIÊN ĐỜI - thơ Đoàn Vũ

Tuesday, February 18, 2014

NHỊP ĐẬP TRÁI TIM - thơ Trúc Thanh Tâm



THƠ  TRÚC THANH TÂM

NHỊP ĐẬP TRÁI TIM

Hạt bụi trở mình từ chốn đền thiêng
Trong phản chiếu của gương thần mầu nhiệm
Những mảnh vỡ của thời gian lắng đọng
Tôi bay lên trong cổ tích cội nguồn !

Khi bến bờ hư thực chong chênh
Người quanh quẩn cuộc chơi phù phiếm
Tôi đi tới chờ em điểm hẹn
Mưa chan hòa mật ngọt đất hồi sinh !

Sông hiền hòa như lòng mẹ bao dung
Để hạnh phúc hóa thân từ cây lúa
Rừng bạt ngàn, biển trùng trùng sóng vỗ
Cha hiên ngang như dáng núi mùa xuân !

Rượu ân tình xin uống với trăm năm
Cho nhịp đập trái tim thêm gần gũi
Cây lấn biển theo phù sa bồi mãi
Cảm ơn đời và hạt nắng trần gian !

TRÚC THANH TÂM

  ( Châu Đốc )
READ MORE - NHỊP ĐẬP TRÁI TIM - thơ Trúc Thanh Tâm

SINH NHẬT SÁU MƯƠI BA - Nguyễn Vinh Nguyên Hiển




SINH NHẬT SÁU MƯƠI BA
Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

(Kính tặng:  Aya Muranushi, Chơn Diệu Viên, Thanh Tâm Nguyễn, Điện Máy Thiên Hòa. Dieu Hoa Sakia, Kim Tươi, Quảng Tịnh, Phan Thị Thu Thủy, Thích Ăn Mì, Hiếu Trân, Cảm Xúc

Và một bạn dấu tên ở Hà Nội tặng tôi bài hát, câu kết: “… em đã yêu anh người ơi!...”. Tôi rất xúc động,  trân quý tình cảm ấy nhưng xin được phép chối từ. Nam Mô A Di Đà Phật.  Hôm sau tôi sẽ cập nhật tiếp…)

Sáu ba tuổi kiếm tìm
Cuộc đời tựa cánh chim
Bay ngang trời bão lửa
Nhất niệm giữ niềm tin

Huế, 18 tháng 2 năm 2014
N.V.N.H




MỘT

(Kính tặng Bùi Giáng)

Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

Một mưa
Một nắng
Một trời
Một xanh rêu
Với
Một đời
lãng du
Một chiều
Thoát khỏi phù hư
Một dòng thơ
Ngộ
Gọi mù sa bay

Tịnh Cốc Tây An, 2014
N.V.N.H


NHÂN NGHĨA

Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

Nỗi buồn làm chín cả chiều
Niềm vui nhen một chút phiêu diêu ngày
Chỉ lòng nhân nghĩa trao tay
Thế gian quẫy một gánh đầy an vui

Huế, 2014
N.V.N.H




THƠ TẶNG
Phan Văn Thịnh
Thân tặng anh Nguyễn Vinh Nguyên Hiển

Sáu ba đã quá lục tuần 
Thân chen chốn núi mây ngàn bạn thơ...
Dẫu rằng cũng một cuộc cờ.
Mà nghe có tiếng ngây thơ... thuở nào...

Huế, 19022014

P.V.T



READ MORE - SINH NHẬT SÁU MƯƠI BA - Nguyễn Vinh Nguyên Hiển