Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 12, 2013

LY CAFE CAO NGUYÊN - thơ Huy Uyên



Nặng lòng gió nắng cao-nguyên
bên ly cafe
người ngồi vương sầu lên mắt
đất đỏ bazan bụi mù ban-mê
chiều quán lạnh khuất chìm theo tiếng hát .

Có phải tại người
mà trời sớm sang thu
trên nương,đồi rắc vàng chầm chậm
khát khao đời ai một lần xa lắm
bên sông đứng đợi ai về .

Hỏi mây trên đầu
sao không sớm giăng cuối núi
dĩ vãng của người ai lầm lũi cầm tù
lặng lẻ khóc một mình trong bóng tối
đã khép rồi ký-ức xa xưa .

Cao nguyên bơ vơ  ôm gió qua sông
trên núi ai gùi đồi về cùng làng,bản
hạnh-phúc đắng cay đốt cháy lòng
gió ngưng thổi rồi đêm có buồn không ?

Tôi lấp mộ bia trên môi người
say nghiêng ché rượu
dạo bỏ cao nguyên ngày đó
núi trôi,sông dài từ độ
đứng lặng thinh bên cầu
dỗ hoài mối tình theo con nước trôi mau .

Mưa trái mùa giăng ngang đầu phố
cuối dốc dấu kín con đường buồn
đi và ngậm ngùi thương nhớ
sơn-khê dặm lòng có hết bâng khuâng .

Khuya ngồi bên thềm dỗ gió
tháng ngày ai đi không quay lại
một mình trò chuyện sương câm
phế hoang cho lòng tê tái .

Mây ở lại sắc pha màu mắt
ai đi lấp kín trời sao
thôi đã lạc tình , đời ai chia cách
cao-nguyên ngũ quên giấc mơ không về .

Bàn tay dịu dàng se lạnh
thở vội mùi hương tóc người
quán cafe Hạ-Vàng nghiêng trôi
hoang hoải
hắt hiu ,cô quạnh .

Trên đồi nhà ai khép hờ cửa sổ
đêm gọi tên ở cỏi vô-cùng
giọng tượng buồn tiếc đau cây cỏ
đã vùi chôn hoài niệm con tim .

Cám ơn ánh mắt với nụ cười
một thời ở lại chân trần
đi quanh phố vắng
nữa đêm cơn mưa quay về
mang vội nổi buồn năm tháng .

Xa người , xa cao nguyên đầy gió
người-đàn-ông-tóc-bạc nhuộm sương đời
nhìn sầu đi ngang qua phố
cầm trong tay con tim chết trôi
để nhớ một người !

Huy Uyên
READ MORE - LY CAFE CAO NGUYÊN - thơ Huy Uyên

CÔ EM HÀNG XÓM - Truyện ngắn Tú Yên


Vừa học xong cấp 3 tôi giã từ quê hương, một khu phố cũ kĩ buồn thiu để di tìm việc làm tại một thành phố lớn. Nhờ có được người thân quen nâng đỡ nên tôi cũng đã có công ăn việc làm ổn định. tôi miệt mài lao động nên cũng dành dụm được một số vốn và mua được một ngôi nhà tương đối và cũng đã tìm hiểu để có được một người vợ tương lai. Thế là tôi quyết định về lại quê nhà để dẫn má tôi vào ở cùng tôi, tội nghiệp má chỉ có hai đứa con, một trai một gái. Người chị của tôi đã có chồng mấy năm sau khi tôi đi tha phương cầu thực và theo chồng đi làm tại một huyện miền núi xa xôi, mẹ thui thủi một mình với một căn nhà cũ kĩ âm u, nhớ con nhưng không biết làm sao. Có một thời người trong xóm không thấy tôi về nên đồn đại là tôi đã vượt biên bị chết ngoài biển. Mẹ nghe hoài rồi cũng tưởng là thật.

Tôi về mẹ tôi mừng lắm, hơn mười năm rồi chứ ít gì, trông mẹ già đi nhiều, tôi ân hận là sao trước đây không về để đem mẹ vào chăm lo phụng dưỡng. Mẹ dẫn tôi đi thăm từng nhà hàng xóm như muốn khoe với mọi người là con mẹ vẫn còn đây, vẫn thương bà nhưng vì công việc làm ăn nên hôm nay mới về thăm được. Sau mấy ngày mẹ con đoàn tụ, mẹ hỏi tôi sao không lấy vợ để mẹ có được cháu nội. Tôi nói với mẹ là vào trong đó con sẽ tính chuyện. Mẹ nhắc với tôi cô bé trong xóm mà lúc nhỏ hay đến nhờ tôi bày dùm mấy bài toán khó. Tôi thì không giỏi toán cho lắm nhưng nhờ học trên em 3,4 lớp nên cũng giúp cho em được. Mẹ nhắc tôi mới nhớ và hỏi chắc cô bé đó giờ lớn và xinh lắm hả mẹ. Mẹ cười nói là hơn mười năm chưa gặp lại mà biết là xinh, muốn gặp thì mẹ kêu qua nhưng mà phải chủ nhật kia, em nó đi dạy ở lại cuối tuần mới về. Tôi mới hiểu ra là hèn chi mà tôi về đã 5,6 ngày rồi mà không gặp, mà nói vậy chứ gặp chắc chi tôi đã nhận ra. Mẹ kể là những năm con mới đi em nó thường qua lại hủ hỉ với mẹ và nhắc tới con luôn, nhờ có nó mà mẹ đỡ buồn. Sau đó em nó đi học xa và ra trường lại đi dạy ở xa nhưng mỗi khi về cũng thường qua với mẹ. Mẹ nói nhiều lắm về cô bé nên tôi cũng hiểu được mẹ thương cô bé lắm, đọc trong mắt mẹ tôi cũng đoán được niềm  ước ao của mẹ. Tôi chỉ cười thôi vì mẹ đâu biết được tình yêu của thế hệ bây giờ.

Thế rồi tôi cũng gặp được em, tôi ngỡ ngàng vì em rất xinh xắn, đôi mắt ẩn chứa một sự dịu hiền, một lòng thương bao la. Mới gặp tôi em có vẽ thẹn thùng nhưng sau giây phút ban đầu em đã xem tôi như người thân thiết. Em hỏi tôi sao lâu lắm không về cũng không tin tức, tôi nói cho em biết là người con trai khi bỏ quê hương ra đi thì phải làm thế nào cho có sự nghiệp để khi trở về lại mọi người không coi thường mình, vì đã từ lâu ông bà ta có định kiến với một người từ bỏ quê hương, nếu không làm được gì thì để tủi hổ cho gia đình, vì lẻ đó mà tôi quyết tâm lập nghiệp. Em cũng cảm thông cho tôi nên hai anh em có vẽ tương đắc với nhau. Không biết mẹ tôi nói thế nào mà em đã nhờ người bạn cùng trường xin phép mấy ngày để ở nhà chơi với tôi, em nói là khi mẹ  theo anh vào TP thì đâu chắc gì trở về lại nơi đây.

Tôi hỏi em về công việc, về chuyện tương lai, em kể tôi nghe là em đang dạy tại một trường Mẫu giáo. Ở thôn quê người ta gởi con đến trường là để rảnh tay lo công việc đồng án hay buôn bán. Có trường Mẫu giáo là một thuận lợi cho họ. Việc chăm sóc con cái vùng thôn quê rất đơn giản, con cái trong nhà đứa lớn trông đứa nhỏ, lê lết thế nào cũng được, đến giờ thì cho ăn, rồi ngủ, có lúc các em ăn chưa xong nằm luôn dưới đất để ngủ, thế cũng tốt  vì như vậy thì cha mẹ về cũng đỡ bận bịu hơn. Khi vận động đưa các cháu đến lớp có nhiều gia đình không chịu, sợ tốn kém. Thế nhưng bây giờ thì ổn định rồi. Con cái họ khỏe mạnh, lễ phép, ngoan ngoãn nên họ rất bằng lòng. Em kể còn riêng em thì lúc mới về trường em rất sợ và chán nản, học ở trường em tưởng tượng khi ra trường làm một cô giáo rất là thơ mộng, khi vào thực tế em rất buồn chán, nhìn lũ trẻ nheo nhóc la khóc om sòm, mũi dãi lòng thòng không dám đụng đến. Thế nhưng nhiệm vụ thì phải làm, có lúc em cũng đã   nôn thốc tháo khi cho ăn một cháu mà cháu nôn ọe và đại tiện luôn trong quần. Thế nhưng mọi việc rồi cũng quen, bắt đầu yêu nghề, yêu các cháu, em kể có đôi lần một vài cháu ốm không đến trường, em đến nhà thăm thấy gia đình chăm sóc không cẩn thận em phải vào làm, thế rồi đến giờ nghĩ em phải đến nhà để chăm sóc, có em ốm nặng em nhìn mà khóc theo tưởng như là con mình. Em nói tình thương của trẻ thơ rất là thánh thiện, các em thương mình nên mình thương nó, giờ nghĩ nhà có mấy ngày em đã thấy nhớ các cháu rồi, em còn kể nhất là khi đến năm học mới chuyển các em lên lớp trên em thấy như mình mất mát một cái gì lớn lao, thế rồi lại phải bắt đầu dạy dỗ tập luyện cho lớp mới vào ít nhất cả tháng đầu tiên mới ổn định, em nói công việc của em bây giờ rất thuần thục, em là người mẹ với một tấm lòng thương yêu thật sự, nhờ cái tâm mà chuyển hóa các em rất nhanh, có đôi em cùng ngổ nghịch ghê lắm nhưng nhờ có tập thể nên cuối cùng các em cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Còn chuyện tương lai của em ? Nghe tôi hỏi em có vẽ ngập ngừng, sau mới kể :Khi anh đi em thấy như mất một cái gì to lớn lắm, tuy lúc đó em mới 14, 15 tuổi thôi. Em đi học đại học cũng có bạn bè nhưng chưa có người yêu. Về dạy tại một địa phương cũng rất đầy đủ tiện nghi, có một Giáo viên của trường cấp 2 gần đó muốn đến với em nhưng em cũng còn lưỡng lự. Em nói nhưng cũng phải chọn lựa thôi, đời con gái khi đã qua thời xuân sắc rồi thì cũng khó lấy chồng lắm, đời đâu có chiều theo ý mình. mình chọn lựa đâu dễ gì, những người giàu sang thì đâu ai để ý đến mình, thôi cũng lấy quách một ai nếu họ thương mình nhất là đồng nghiệp để có cơ hội mà cống hiến cho tương lai của các em được nâng cánh bay cao.

Em nói thì tự nhiên thôi nhưng tôi nghe trong tôi có một chút gì xốn xang. Nhìn em, nhìn đôi mắt tôi thấy như tình yêu của trai gái chỉ thoáng thôi mà tình yêu các cháu thì đầy ắp. Tôi tự nhủ mình thua xa em nhiều, chỉ muốn làm giàu cho cuộc sống của mình sung túc, cho riêng người thân của mình được đầy đủ. Vì chuyện làm giàu tôi đã bỏ quê cha đất tổ, bỏ mẹ già thui thủi một mình, bỏ tình lân lý, phải chi tôi không ra đi, được sống bên em, với một nhân cách như em chắc tôi đã làm được ít nhiều cái hay, nhất là được bên em để tận hưởng một tình thương đôn hậu ấy.

  Đúng ra tôi đã đi rồi vì không thể bỏ việc quá lâu, nhưng sao tôi cứ bịn rịn ra đi không đành, em đã khơi cho tôi một quan niệm sống giản dị mà trong sáng, thanh cao, em đã thức dậy trong tôi một con người chân thật, sống cho mình và cho người. Em hy sinh cho các cháu trong lý tưởng trồng người, em đã làm được những việc lớn trong khi tôi chỉ làm một công việc là kiếm tiền. Cũng may công việc kiếm tiền của tôi cũng chân chính.


Trước khi đi, tôi đã cùng em một đêm đi bên nhau dưới con đường ven biển, trời mới vào thu nhưng những cơn gió biển vẫn hơi lành lạnh, em đi bên tôi vẫn ngây thơ và líu lo như ngày xưa, em đã trở về với một cô bé cách đây hơn mười năm đi bên một ông anh luôn bày học và che chở cho mình. Phía trên trời cao một ánh sao băng đang xẹt nhanh, tôi hỏi em có muốn ước một điều gì không. Em cười nói: sao xẹt nhanh quá em ước không kịp. Nhưng thôi ước làm gì nữa anh. Em đã có  quá nhiều điều tốt đẹp rồi. Hay là anh xem thử nếu còn có ánh sao băng nào thì nói em, em sẽ ước cho anh được hạnh phúc. Em cười giòn tan và hồn nhiên quá, tôi thấy tôi quá nhỏ bên em.

Tú Yên
(Hội An)
READ MORE - CÔ EM HÀNG XÓM - Truyện ngắn Tú Yên

NHỮNG CON SỐ - TẤT CẢ ĐỀU LẶNG IM SAU BÃO - thơ Phan Minh Châu



NHỮNG CON SỐ
Những con số cứ hồn nhiên lại đến
Và máu thịt đồng bào cứ thế chảy thêm ra
Bão số 9 số 10 số 11 số 12 rồi cơn bão số 13
Chưa kịp tắt….
Thì lại nhận thêm cơn bão sô 14.
Cả nước lại chìm trong bão dữ
Cơn bão HaiYan
Cơn bão siêu cường
Chưa từng có trong báo,đài lịch sữ
Đang trên đường tiến đến biễn Đông
Chỉ vài khắc nữa thôi
Thì Bão, Lũ đồng đòng
Gieo thảm họa lên lên bờ vai tổ Quốc
Nơi hòn đảo Lý Sơn và phố phường Quãng Ngãi
Nơi vùa trãi qua bao cơn mê dại
Lại oằn mình dưới cơn bão HaiYan
Mười hai ngày đêm bom dội xuống miền Bắc nước ta
Cũng không bằng một giờ đi của cơn siêu bão
Haiyan ơi Haiyan
Chầm chậm thôi kiếm giùm ta ngã rẽ
Lên Trường Sơn hoặc xuống biễn Đông
Việt Nam ta đã quá đau lòng
Lo chống bão cả đời lo chống bão
Với những cơn bão cuộn tròn như lòng chảo
Ngốn mảnh đất nghèo chiếc eo nhỏ miền Trung
Đồng bào ta lại nước mắt rưng rưng
Không nhà cửa cảnh màn trời chiếu đất
Những đứa con thơ,kẻ còn, người mất
Những nấm mộ muôn đời không biết tỏ cùng ai
Bão sắp đến rồi
Cả nước một lòng tay siết chặt trong tay
Quyết chống bão dù là cơn bão dữ
Bão không thể một ngày di trú
Trước sức mạnh kinh hồn của dân tộc Việt Nam.

                PHAN MINH CHÂU
   



TẤT CẢ ĐỀU LẶNG IM SAU BÃO



Tất cả đều lặng im
Sau bão…
Tất cả đều lặng im sau con lũ không tên.
Những tập vở lấm bùn các em lại nhặt lên
Lau cho sạch để chiều nay đến lớp
Em tranh thủ ôn bài
Bên nồi khoai mẹ đun vừa chín tới
Nồi khoai thơm…ơ còn nóng hổi
Những củ khoai còn sót lại từ bùn.
Bên bếp lửa cùn mẹ nước mắt rưng rưng
Đôi mắt ấy đã một thời mơ ước
Một cuộc sống bao giờ ta có được
Một cuộc sống đơn thuần nhưng hạnh phúc nhân lên
Hạnh phúc nõn nà như những vầng trăng
Vừa đủ tuổi lại trỡ về bên mẹ
Vầng trăng ấy giờ đây không còn nữa
Khi cơn lũ nhấn chìm mơ ước cuộc đời anh
Lũ nhấn chìm cả những giấc mơ xanh
Giấc mơ đẹp như mắt người con gái
Đôi mắt ấy một thời anh mê mãi
Giờ hình hài theo sóng nước xa xôi
Vầng trăng non ôm  thảm cỏ mồ côi
Khi hạnh phúc đang dần dần chớm nở
Em đến lớp đôi chân còn bỡ ngỡ
Trước khúc ngoặc cuộc đời nước mắt cứ rưng rưng .

     PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hòa

       d.đ 0922992662
READ MORE - NHỮNG CON SỐ - TẤT CẢ ĐỀU LẶNG IM SAU BÃO - thơ Phan Minh Châu

ĐÃ XA - thơ Trương Nguyễn




Ba mươi năm bóng mây loáng mất
Giờ đây vọng những mùa xa
Mình ta
Dang tay ôm gió
Gởi nụ hôn
Hư không

Em còn không
Hàng dừa rủ bóng
Mắt chiều lồng lộng
Màu huỳnh quang hắt vào nỗi nhớ
Trống vắng…
Cánh buồm

Em ở đâu!
Hơi nồng nguyên trên cát
Áp ngực tôi ngọn lửa
Cháy trái tim
Lặng lẽ…Lặng lẽ…
Buồn

Em!
Tóc thơm
Gió ghen ngày ấy
Sợi tóc vướng chân

Tôi ! phía cô đơn.

TRƯƠNG NGUYỄN
READ MORE - ĐÃ XA - thơ Trương Nguyễn

Monday, November 11, 2013

MƯA THỊ XÃ, LANG THANG... - Phan Kỷ Sửu



Đêm Thị xã vẫn mưa, đêm dài quá
Chắc mưa cũng về phương ấy Trảng Bàng?
Bay trắng cả câu thơ tôi trắng xóa
Có lắng vào em chút lạnh nào chăng?

Phố hiu hắt đèn vàng thưa vắng lắm
Bước lang thang chẳng biết tạnh hay chưa?
Bất chợt thèm một chiếc hôn nồng ấm
Trên tóc mềm đêm ấy ướt nhòa mưa,,,

Giờ em xa dẫu không là ngàn dậm
Vẫn trong tôi một khoảng trống vô cùng
Vẫn mong mõi đêm Trảng Bàng một bóng
Lối em về không một hạt rưng rưng..!

Ừ thì mưa, nếu không dừng cũng được
Một khỏang trời Thị xã của tôi thôi!
Cho tà áo xưa bay vào mộng ước
Không tả tơi trong giá buốt mưa rơi! 

                                                Tháng 10-2013
                                                PHAN KỶ SỬU



READ MORE - MƯA THỊ XÃ, LANG THANG... - Phan Kỷ Sửu

Saturday, November 9, 2013

ANH SẼ QUÊN - Sĩ Chương



   Anh sẽ quên và anh sẽ quên
   Từng ngày qua như đang ngừng chảy
   Mùa thu đâu anh không tìm thấy
   Ngày yêu em mật ngọt tuổi hồng

   Anh sẽ quên và anh sẽ quên
   Mây vẫn bay qua bên triền núi
   Trăng vẫn rơi về cuối chân trời
   Anh sẻ quên và anh sẻ quên

   Ngày mùa thu em đang tìm tới
   Xòe bàn tay hứng lá thu rơi
   Mang tình yêu thơm nghe vời vợi
   Hương đợi chờ môi ấm bờ môi

   Anh sẽ quên và anh sẽ quên
   Lá vẫn rơi - rơi bên triền núi
   Em bây giờ còn giữa tim tôi
   Em bây giờ còn giữa tim tôi

             Sĩ Chương


READ MORE - ANH SẼ QUÊN - Sĩ Chương

Phạm Ngọc Thái với mấy nét tình sử về bài thơ "Người đàn bà trắng" - Anh Nguyễn

                                                                                       
Tác giả Anh Nguyễn



         Vào một buổi sáng cuối thu vừa đây, chúng tôi trong tổ chức văn chương HỘI NHỮNG NGƯỜI YÊU MẶT TRỜI THI CA có cuộc hội ngộ cùng nhà thơ Phạm Ngọc Thái, nhân dịp ông cho xuất bản tập "Phê bình & tiểu luận thi ca". Có thể nói đó là một tác phẩm bình luận văn học tuyệt vời, hấp dẫn và quí giá... sẽ chính thức ra mắt văn đàn chỉ trong ít ngày tới. Nhưng thôi, với tác phẩm phê bình và tiểu luận thi ca đó, khi nhà thơ công bố phát hành sẽ đề cập đến sau. Trong bài viết này chúng tôi lại muốn chuyện trò với bạn đọc về một vấn đề khác.

    Như tên đề ở trên: "Phạm Ngọc Thái với mấy nét tình sử về bài thơ "Người đàn bà trắng" - Đó là một bài thơ hoàn bích nhất của nhà thơ Phạm Ngọc Thái. Cũng trong buổi hội ngộ, chúng tôi có hỏi tác giả về tình sử của bài thơ tình đặc biệt này - Sau đây xin lược trình lại câu chuyện cùng bạn đọc, để mọi người có thể cảm nhận tình thi phong phú hơn.
            
Hỏi:

-    Theo chúng tôi được biết, Người Đàn Bà Trắng chính là một thần tượng về "tình yêu & đàn bà" của nhà thơ. Vậy mong ông nói đôi nét về người đàn bà... mà  ông đã viết nên bản tình ca bất hủ đó? Ngoài đời người ấy chiếm một vị trí như thế nào trong trái tim và cuộc sống thi nhân? Ông có thể hé mở một chút về cõi riêng tư đó... cho bạn đọc biết được không?

            
Nhà thơ Phạm Ngọc Thái:   
             
-   Nói về thần tượng tình yêu với người đàn bà, nhà thơ Nga Ler-môn-tôp từng viết:
                Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
                Miếu thơ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
     Người-đàn-bà-trắng với tôi là một mối tình lãng mạn, nhưng không phải là một cuộc tình trăng gió. Chỉ bởi, tôi và nàng yêu nhau mà không thể đến với nhau được mà thôi.
- Tại sao vậy, thưa ông?
- Người không vượt qua được là tôi chứ không phải là nàng. Nhà thơ tiếp tục nói, khi đó tôi đã có gia đình riêng, nhưng lại không thể bỏ vợ, dù rằng rất yêu nàng. Nàng không có vướng mắc gì cả, thời gian ấy em vẫn còn là một thiếu nữ. Vấn đề này mình cũng chỉ trao đổi với nhau một chút, đơn giản như thế thôi nhé!
-    Vâng, không sao cả.

                       
Hỏi:

-   Xin ông cho biết số lượng những bài thơ ông đã đã sáng tác về người-đàn-bà-trắng có nhiều không? Đó là những bài thơ nào trong cả tuyển với hàng trăm bài thơ tình của ông, nhất là những tình thơ có thể gọi là hay?
                     
Nhà thơ Phạm Ngọc Thái:

-   Nàng là người đàn bà mà mình đã viết nhiều thơ yêu nhất, cũng nhiều thơ tình hay nhất. Có lẽ Người Đàn Bà Trắng nổi trội và hay hơn cả đó thôi. Phần lớn những bài thơ tình mình sáng tác khi xúc cảm lên đến tột điểm, đều là những bài thơ viết về nàng.
     Như: Khóc bên Hồ Núi Cốc, Sáng thu vàng, Sáng xuân nay, Trong mưa, Tiếng rúc chim đêm, vớt trăng, Đêm thiếu nữ... còn rải rác hàng chục bài khác, không thể kể hết.

    Sau đó nhà thơ đã trao đổi với chúng tôi những lời tri kỷ qua một số bài thơ tình của ông, xung quanh chân dung Người-đàn-bà-trắng.

Nhà thơ Phạm Ngọc Thái:

-  Thí dụ, Trăng Dạt Trong Mây: Tôi đã sáng tác bài thơ này vào ngay sau cái ngày nàng đi... lấy chồng. Tại sao cái cảm giác khi nàng lên xe hoa lấy chồng lại giống như "bóng trăng dạt vào mây"? Nghĩa là, từ đây mối tình tôi và nàng sẽ bị lấp đi, tối đi, cũng như cái thời mơ mộng, cháy bỏng tình yêu... cùng bao khát vọng trái tim đời thiếu nữ của em, thế là không còn nữa? Nên mở đầu bài thơ viết:
                       Trăng dạt trong mây
                       Em trôi vào cuộc sống...
                       Bỏ lại những bến bờ khát vọng lùi xa
                       Và những đêm thiếu nữ bên hồ.
     Trong những ngày yêu nhau, em từng thổ lộ với tôi về những nỗi niềm riêng tư của cả cuộc đời. Yêu tha thiết đấy mặc dù vẫn biết là không thành. Em từng nói với tôi rằng em không muốn lấy chồng? Có lần tôi đã khuyên:
-   Thôi, em lấy chồng đi!
-   Sao anh lại nói vậy? nàng hỏi lại.
-   Như thế thì coi như cuộc đời đã an bài, dùng dằng mãi chỉ khổ nhau thêm?
     Bởi vậy trong bài mới có những câu thơ:
                      Anh không hỏi gió có buồn
                      Lá có buồn
                      Một chiều nào đó có hư không?
                      Nỗi buồn sâu xa cuộc sống...
     Cái tâm trạng chơi vơi, nửa vời - Thì mình đã muốn em đi lấy chồng mà? Nhưng khi em đi lấy chồng thật, lại thấy trong lòng trống vắng và mất mát:
                     Em bỏ lại trong lòng anh khoảng trống
                     Như thi ca! Tan vỡ mặt trời!
                     Trông theo em bờ-bãi-con-người
                     Ai sẽ nhặt lá rơi như những chiều thu ấy?
     Giây phút tôi lại nghĩ đến hình ảnh Hòn Trống Mái giữa biển khơi - Đó là núi-chồng, núi-vợ... mặc gió to sóng cả, bão táp dập vùi mà vẫn thuỷ chung:
                     Biển vẫn nuối ngàn năm quanh Trống  Mái
                     Sắc ti-gôn ai từng hát thay ta...
     Cả câu chuyện tình với sắc hoa ti-gôn trong bài thơ của TTKH như cũng đang hát vọng lên, nhập hoà vào trái tim yêu da diết của tôi đối với nàng. Người nữ sĩ đã từng than:
                    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
                    Trời ơi! Người ấy có buồn không?
                    Có thầm nghĩ đến loài tim... vỡ,
                    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
                                        (Hai sắc hoa ti-gôn)
     Còn ở trong bài Trăng Dạt Trong Mây thì:
                   Em đi biết bào giờ trở lại?
                   Gió hồn anh thổi mãi bến bờ xa...



      Ông nói sang một bài thơ khác cũng viết về Người-đàn-bà-trắng, bài "Sáng thu vàng": Vào một buổi sáng mùa thu sau thời gian xa cách - ông tiếp, bỗng nhiên tôi gặp lại nàng. Cái cảm giác gặp lại người yêu lâu ngày xa cách, cứ bàng hoàng đứng chôn chân giữa trời. Một sự tiếc nuối tràn đến, bên hồ làn tóc em bay trong gió, đôi mắt nhìn thăm thẳm. Lại thấy mình tiếc nuối vì đã giục em đi... lấy chồng? Nhưng tất cả đã rồi, chỉ biết thổ lộ vào thơ:
                    Sáng thu vàng mông mênh mênh mông
                    Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
                    Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
                    Và trái tim cũng không còn.
     Em vẫn rất đẹp và đầy cám dỗ, nhưng đã toát lên cái đẹp mang chất của một người đàn bà chứ không còn phải của một thiếu nữ khi xưa. Một chút gì đó đã phôi pha trên khuôn mặt, tâm hồn em có phần sâu lắng hơn:
                   Người con gái đã thành chính quả!
                   Phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha
                   Đôi mắt em bóng trúc bay xoà...
                   Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở...
                   Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!
    Nhưng dù nàng có đẹp hay cám dỗ thế chăng nữa, thì với tôi tất cả cũng không còn. Nàng phá cả mùa thu trong xanh kia hay đã mang cả mùa thu êm đềm của tình yêu đi rồi?
-   Nghĩa là người đàn bà ấy đến với thi nhân, tất cả chính là để giành cho thi ca! Có phải vậy không, thưa ông?
-   Ý bạn muốn hỏi: với tôi, nàng chỉ là của thơ ca hay đã chiểm cả trái tim trong cuộc đời? Có lẽ là cả hai đấy! Người đàn bà ấy... tôi yêu mãi mãi. Bên em tôi lại thấy bồi hồi, một sự khao khát lại được sống với em như ngày xưa. Sự khao khát ấy là vô tận, không có hạn định của thời gian và cũng không có ngăn cách bởi không gian.

     Mình nói thêm một bài thơ nữa nhé, bài "sáng xuân nay" - Cũng vào một buổi sáng mùa xuân gặp lại, sau cái ngày em đi lấy chồng ấy. Hai đứa cùng nhau vào một quán nhỏ bên phố. Một cảm giác bâng khuâng, bổi hổi bên em lại tràn về. Hương trên mái tóc em, làn da, tấm thân nồng nàn người đàn bà... tất cả trộn hoà trong nhau. Thương nhớ và đắm đuối mà tạo thành những câu thơ:
                  Sáng xuân nay không chít khăn tang, không mang áo cưới...
                  Gió đi đâu không thấy thổi trên đường
                  Thơ nằm khóc trên nấm mồ êm ái
                  Anh chỉ ngồi thầm lặng bên em.
     Em vẫn đấy nhưng đâu còn em nữa? Em của tôi đã xa lắc, xa lơ mất rồi. Xa mãi không về...
                  Hương phảng phất bay lên từ mái tóc
                  Tình trắng tinh như ngửa đôi bàn tay
                  Đôi mắt em hoá thành mây trôi đi mất
                  Hồn anh chao dưới những lá cây rơi.

     Đúng là tình yêu và cuộc đời? xoè đôi bàn tay ra... chỉ còn là đôi bàn tay trắng. Trời đất cũng hoá vô vi. Ngồi bên em giây lát, bỗng nhiên mình lại liên tưởng đến bóng dáng của cái lão Giăng Van Giăng tội nghiệp trong tiểu thuyết "Những người cùng khổ" của V.Huy Gô. Suốt cuộc đời lão dành tình yêu thương cho nàng Cô Dét. Lão sống hết cho nàng. Ấy vậy mà... tới khi lão chết vẫn chỉ một nấm mồ thui thủi, cô đơn. Chỉ có những chiếc lá vàng, hết tháng năm này sang tháng năm khác là đều đặn rơi trên mồ lão - Hình ảnh ấy đã vào thơ:
                  Cứ yên lặng,
                  Ông lão Giăng Van Giăng yên lặng...
                  Tôi cũng như ông chỉ thấy lá vàng thôi,
                  Người đàn bà ấy đẹp giống cô Cô Dét
                  Nàng yêu tôi, nhưng nàng đã đi rồi!   
       Nghĩa là, mỗi bài thơ khi tôi viết về nàng đều từ một cảnh tình nào đó gợi ra, hoặc từ nỗi nhớ nhung tạo thành cảm xúc để trái tim nhà thơ gửi nỗi niềm của mình vào đó.
     Trong bài thơ Người Đàn Bà Trắng cũng vậy. Tình thi này anh Trần Tứ Đức đã bình khúc triết rồi, tôi chỉ dẫn giải thêm một chút - Nhà thơ nói tiếp, mình và nàng yêu nhau, chỉ bởi cảnh tình không lấy được nhau... chứ không phải bị chia rẽ hay bởi sự phá vỡ nào. Mình đã có vợ, còn nàng thì rồi cũng phải... lấy chồng. Dù thế, vẫn thương nhớ nhau cả đời. Nên mới có đoạn triết lý rằng:
                  Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
                  Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                                                      suốt đời chèo sông vắng
                  Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
                  Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau.

     Cám ơn sự chia sẻ của nhà thơ! Chỉ xin hỏi ông thêm một câu nữa:
-   Quan hệ giữa nhà thơ và người-đàn-bà-trắng đã bao giờ đi đến tận cùng của tình yêu chưa, thưa ông? Xin nhà thơ bỏ quá khi chúng tôi hỏi câu này, nếu như nhà thơ có thể hé mở sâu chút nữa, cho thiên tình sử thêm phần sống động?

-   Các bạn muốn hỏi mình và nàng đã đi đến tận cùng của tình yêu chưa à?


Nhà thơ Phạm Ngọc Thái:
                
     Cái quí nhất của người đàn bà chính là... "cái ấy"! Hầu như các thi nhân khi viết về tình yêu và đàn bà, ai cũng đều muốn có những bài thơ sáng tác về của quí đó. Đàn bà là xứ sở của đam mê, nơi bắt nguồn ngọn lửa Prômêtê sự sống, khát vọng trái tim cả loài người.
     Cũng xin nói ngay vào bài thơ Người đàn Bà Trắng, có một đoạn thơ đã viết:
                    Chùm trinh em hát: đấy chỗ thiên thai!
                    Người đàn bà ai mà định nghĩa?
    Chính là cái chỗ thiên thai mà tạo hoá đã sinh ra trên thân thể của người đàn bà. Hai chữ "chùm trinh", tức là chùm trái cấm - Ta có cảm giác như đó là cả một chùm trái thơm ngon lành của nàng đang trĩu trịt, ăn vào là nhớ mãi. Ca dao đã có câu:
                    Dao đâm vào thịt thì đau
                    Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
     Liên tưởng tới truyện Kiều - Khi Kiều đang khoả thân trong buồng tắm, Nguyễn Du mô tả:
                    Dầy dầy sẵn đúc một toà thiên nhiên

     Nếu ở đây ta bàn luận về hai chữ "dầy dầy" mà cụ đã tả ấy, đó là cái gì? Nghĩa của nó không thể để chỉ về thân thể của nàng Kiều được - Bởi vì, tấm thân Kiều mà lại "dầy dầy" thì khó coi quá. Một người đàn bà sắc đẹp đến nghiêng nước, nghiêng thành:
                    Sắc đành đòi một, tài đành họa hai
     Mô-típ một người con gái đẹp thời xưa thường có một tấm thân mảnh mai như liễu, như mai... chứ không béo tốt, đẫy đà, đầy cảm hứng hưởng thụ như người hiện đại chúng ta bây giờ.
                    Làn thu thuỷ nét xuân sơn
                    Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh
     Kiều là như thế. Còn nếu tả về đôi má Kiều mà lại là "đôi má dầy dầy" thì... nói vô phép, quá là nói về má của... heo. Tôi thấy là chỉ có một chỗ duy nhất trên tấm thân Kiều là có thể dùng hai chữ "dầy dầy", đó là hai bên... mép bướm của nàng. Các bạn cứ tưởng tượng mà xem - Nhà thơ tiếp tục diễn tả: Nói về trái cấm của Kiều "dầy dầy"... thì đúng quá đi rồi! Ta liên tưởng tới câu thơ bà Hồ Xuân Hương cũng tả về chỗ ấy:
                    Cỏ gà lún phún leo quanh mép
                    Cá diếc le te lách giữa dòng
     Cho nên, tôi cho rằng hình ảnh câu thơ "dầy dầy sẵn đúc một toà thiên nhiên" mà đại thi hào Nguyễn du muốn nói đến, chính là cái... "bướm" của Kiều. Cả một toà thiên nhiên mà tạo hoá đã sẵn đúc trên thân thể nàng. Thi nhân nào chả muốn chơi thơ. Các bậc tổ tiên ta cũng rất khoái nói về của ấy, nhưng Người khéo dùng chữ nghĩa cho lẩn đi mà thôi.

     Xin trở lại với bài thơ Người Đàn Bà Trắng: "chùm trinh" của nàng reo ca... "chùm trinh" của nàng đã hát... Thân thể hoà với tâm hồn nàng đã trở thành một tượng đài bất hủ - Hàm ý ấy được tích đọng vào trong câu thơ mang đầy tính triết lý:
                     Người đàn bà ai mà định nghĩa?
     Vậy theo các bạn, viết được một bài thơ ý tình như thế thì mình đã đi đến tận cùng trong tình yêu đối với nàng chưa? Ông cười ha hả, sau đó chuyển sang nói về một bài thơ khác.

      Bài "Khóc bên Hồ Núi Cốc" - Bài này cũng viết về Người-đàn-bà-trắng đấy, ông nhấn mạnh lại như vậy.
     Vào một đêm mưa to gió lớn, đứng giữa bàu trời Hồ Núi Cốc mịt mùng... hoà trong câu chuyện tình huyền thoại đau thương, lãng mạn trong truyền thuyết về nàng Công - chàng Cốc. Lòng tôi bỗng bồn chồn, lại da diết nhớ đến người đàn bà của mình. Ôi, những phút giây đã sống và ân ái với nàng? Nàng hiện lên trên bàu trời với cả một tấm thân kiều diễm và mơ mộng, như câu thơ đã tả:
                     Em khỏa thân nằm trên bóng bến xưa bay...
     Bài thơ Khóc Bên Hồ Núi Cốc này đã được một nữ nhà giáo Diễm Loan bình, cũng có in trong tập "Phê bình & tiểu luận thi ca" này, ông bảo vậy. Khi các bạn hỏi mình và nàng đã đi đến tận cùng của tình yêu chưa? Các bạn hãy nghe những câu thơ:
                    Bóng ngàn than huyền thoại tang trắng phủ
                    Mà miệng còn muốn cắn vú người yêu!
     Đó là cảm xúc bởi nỗi khát khao yêu đến tột cùng. Đôi vú của người yêu cũng như cái ấy... là vô giá nhất của người đàn bà. Người-đàn-bà-trắng có một tấm thân hút đến mê hồn, nên những bài thơ tình tôi viết về nàng thường mang màu hoang dã. Tình thơ bao giờ cũng dâng lên một cảm xúc cồn cào, muốn ôm ấp thân thể nàng, cùng người yêu hưởng niềm lạc thú. Nói như thế không phải là tình yêu với nàng không thanh tao? Đâu phải vậy. Có những người đàn bà không chỉ vẻ đẹp của tâm hồn mà cả thể xác cũng quyến rũ, làm ta say đắm đến tột cùng. Nàng thuộc vào loại người đàn bà ấy. Bởi vậy, trong bài thơ Người Đàn Bà Trắng mình mới kết rằng:
                     Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
                     Những đêm sao buồn, những đêm gió khát,
                     Khúc thơ tình anh lại viết về em
                     Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...

       Cám ơn nhà thơ!

       Để kết thúc bài viết với mấy nét về thiên tình sử này, chúng tôi xin đăng lại toàn bộ tình thi trác tuyệt ấy của thi nhân, để bạn đọc thêm một lần cùng thưởng lãm:
                   
                    NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG
                                Người đàn bà đi trong mưa rơi
                                Chứa một trời thầm như hoa vậy...

          Chiếc mũ trắng mềm em đội bầu trời
          Khóm mây trắng bay nghiêng trôi trên tóc
          Đôi mắt em đong những áng mây
          Người đàn bà trắng!

          Em đi, về... chao những hàng cây
          Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
          Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
          Xõa ngang vai mái hất tơi bời.

          Nỗi niềm thao thức
          Những đêm trăng nước...
          Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
          Người đàn bà ai mà định nghĩa?

          Đường xưa đó về đây em ơi!
          Những con đường đã đầy xác lá rơi
          Xác ve, xác gió và xác của mưa.

          Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
          Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                                               suốt đời chèo sông vắng
          Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
          Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau.

          Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
          Những đêm sao buồn, những đêm gió khát,
          Khúc thơ tình anh lại viết về em!
          Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...



       Hà Nội -  6.11.2013
       Th.sĩ Anh Nguyễn
       Giảng viên Trường ĐH Quốc Gia VN

Nguyên văn từ : nguyen.vienvanhoc@gmail.com


READ MORE - Phạm Ngọc Thái với mấy nét tình sử về bài thơ "Người đàn bà trắng" - Anh Nguyễn