Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 23, 2013

PHÍA TRƯỚC LÀ CON ĐƯỜNG - thơ Nguyễn Thu



Tôi bên nầy còn em ở bên kia
Hai thế giới không cùng chung một điểm
Rốn xoáy dòng đời bao la bọt trắng
Tôi chưa thuộc bên nào, em vẫn phía bên kia

Từ bên kia nhìn tôi trong vòng tròn ảo giác
Như những bọt bèo tan chảy hư vô
Vòng tròn cứ xoay, tôi gồng mình bất biến
Giữa tâm đời bão tố ngã nghiêng

Lục lạo lương tri, những triết lí minh hiền
Những thao thức, những nguy nan có thực
Những vụ nổ và lỗ đen màu mực
Lối thoát nào để tìm bước chân qua

Em bồng bềnh, tôi chọn hạt mùa xa
Nơi hai nẻo lung linh, cằn cỗi
Ngọn đèn vàng cho một đêm vào tối
Nghe bình minh phẫn nộ dưới mù sương

Ta xoay lưng - phía trước là con đường
Chân dò dẫm, tay cùng nhau níu tới
Cuộc hành trình nào cũng có nhiều điểm đợi

Đặt lưng nằm, ngước mặt. Một vầng trăng!

Nguyễn Thu
nguyenthu123go@gmail.com
READ MORE - PHÍA TRƯỚC LÀ CON ĐƯỜNG - thơ Nguyễn Thu

BÓNG NGƯỢC * - thơ Thế Lộc



Gởi Bùi Thị Mỹ Hồng

“Sợ lạc người đằng trước" *
“Sợ mất người phía sau” *
Anh ngồi nhìn bóng ngược
Nghe ran rát tim đau

Một khối tình phía trước
Một biển tình phía sau
Mưa chiều nghiên bóng nước
Anh cuộn mình thương đau

Con Dã tràng xe cát
Cũng chỉ vì thương nhau
Tim anh vừa tan nát
Đến ngàn năm còn đau...

Anh tìm về chốn cũ
Mây trắng vẫn còn bay
Sân trường đang thổn thức
lá Vông đồng thôi bay

Nhớ em tím cả ngày
Nhớ em buồn da diết
Đời ơi, đời có hay !
Tình buồn vừa ly biệt .


THẾ LỘC
*Đề và thơ của Bùi Thị Mỹ Hồng.
READ MORE - BÓNG NGƯỢC * - thơ Thế Lộc

Truyện ngắn MUÔN NẺO CUỘC ĐỜI - Bùi Khắc Phúc


  
Ông Giám đốc Công an tỉnh chăm chú vào mấy cái giấy tờ Y đem tới, gồm một tấm bằng Đại học Sư phạm, một chứng chỉ Tin học, ngoại ngữ do một cơ sở đào tạo uy tín cấp, vài cái giấy khen, bằng khen là thành tích học tập của Y. Đoạn, ngẩng mặt lên hỏi Y với vẻ ngạc nhiên:

- Cậu vẫn bình thường chứ. Cậu bị ốm hay trước đây có bệnh gì không?

Y hiểu, Y hiểu người rồi đây sẽ giúp Y toại nguyện, vượt qua được nguồn cơn này đang hỏi Y có bị tâm thần hay bệnh lý gì có liên quan đến hệ thần kinh hay không. Y biết lắm. Y cải tạo bộ mặt đưa đám của mình bằng cách trả lời thật dõng dạc, đầy tự tin:

- Vâng, tôi vẫn bình thường. Hoàn toàn bình thường như mọi người bình thường khác, thưa ông.

- Thế  tại sao cậu không đi dạy học mà lại xin đi tù, trong khi cậu có thừa tiêu chuẩn để trở thành một giáo viên giỏi, lại không hề phạm tội gì để đến nỗi phải ngồi tù.

Y bặm chặt hai môi, cố nén nỗi đau trong lòng trả lời ông Giám đốc mà như cắt ruột cứa gan:

- Dạ, thưa, dẫu sao đi tù vẫn dễ hơn là đi dạy học. Vừa được ngồi tù mà lại không mất tiền, còn đi dạy học thì …

Y ngẹn ngào không nói nên lời, lát sau mới bình tĩnh lại  được:

- Hơn nữa đi tù ít ra cũng có việc mà làm, có cơm hẩm canh nhạt mà ăn, còn ở nhà  thì … mà muốn đi dạy học thì…

Y khóc nức lên, lần này thì không kiềm lòng được nữa rồi. Y vốn dĩ là kẻ nhạy cảm với thời cuộc, là người dồi dào xúc cảm.

“Cái khó bó cái khôn”. “Cùng đường sinh ra quẫn trí, quẫn trí thì nhảm nhí thôi.”. “Cái khó ló cái khôn”. “Nước ít cổ lọ lại cao. Cò con gắp sỏi bỏ vào a a.”.

Tình cảnh của Y, thật khó xử trí, đi cũng dở mà ở không xong, thôi thì ta cứ lòng dòng công an.

Y vẫn còn rấm rứt. Nhục! Một gã đàn ông. Một nhà mô phạm! Y đang rã rời, mệt mỏi lắm.

Ông Giám đốc bước lại gần và vỗ vào vai Y:

- Vâng, tôi hiểu nỗi đau của cậu. Rất xin lỗi. Nhưng thế này, thế này, thế này nhé…

*

Y váng vất bước ra khỏi trụ sở công an tỉnh. Về  đến nhà, Y chẳng gọi người nhà ra mở cửa như thường nhật, mà gục đầu vào cánh cổng thúc rầm rầm. Lát sau em gái chạy ra mở khóa cho Y vào nhà. Mặc cho cô em gái xớt xác hỏi đi đâu, ăn cơm chưa, Y lầm lũi bước vào nhà. Con chó xồm thấy Y về, mừng quýnh, chạy lại quấn lấy chân Y. Đương nẫu ruột nẫu gan, Y tương luôn cho nó một đạp vào hông, hú vía, nó chạy tháo thân ra sau nhà.

Y ngã  vậy ra giường. Y nghĩ đến thân phận mình, đến tương lai. Y chợt thấy mình thật đê tiện, tàn ác quá! Y hủng hoẳng với mình. Sao Y lại có thể đang tâm đối xử với con chó như thế, nó có tội tình gì đâu. Hay người ta chó má với Y nên Y phải chó má lại với chó? Sự thể của Y bấy lâu nay cũng chẳng khác gì con chó. Không, con chó còn có việc là giữ nhà và ăn cứt con bé Bi - cháu nội gọi Y bằng chú, còn Y, Y không được như như con chó.

Đang nghĩ về con chó, Y chợt nhớ đến sự việc mới xảy ra hôm đầu tuần. Nó diễn ra thật bất ngờ và chóng vánh đến nỗi bây giờ Y còn ngờ ngợ như không.

Chiều thứ hai đầu tuần, hiệu trưởng Thanh gọi Y lên văn phòng, ông ta thông báo:

- Chiều thứ năm tuần này, tiết thứ tư, tại lớp 10A, cô Hải có việc bận nên xin nghỉ, cậu đến dạy thay vào hai tiết trống đó nhé!

Nghe thế, Y đứng phắt dậy. Trọng lực cơ thể dồn vào hai nắm tay đang ấn mạnh xuống mặt bàn, rướn nửa thân người trên về phía ngài hiệu trưởng, Y chua chát:

- Tôi không phải con chó để các người thừa thãi  thì gọi đến ăn...

- Thôi được, không có gì quan trọng lắm  đâu. Nếu không ưng cái bụng, sáng mai cậu đến đây, chúng ta sẽ hủy hợp đồng, nếu cậu muốn.

Y tru tréo và vùng vằng bước ra khỏi phòng hiệu trưởng.

*

Con phố từ trường về nhà hôm nay sao bỗng dài ra lạ lùng. Hai bên đường những bà già bán quán cóc ủ rũ nhìn xa xăm. Nắng quái vàng rực hắt chéo xiên khoai qua kẽ lá hàng sấu non ven đường. Những hạt nắng lăn lăn trên hè phố như những hạt thủy ngân chạy trên mặt bàn gỗ rộng, chốc đứng yên một chỗ, chốc lại lượn theo nhịp đung đưa của những tán lá trên cao. Xa xa dòng người nhúng nhính trên đường phố đang chảy về phía trước và sau lưng.

Y lẩm bẩm trong miệng: “Mẹ kiếp… Khốn nạn…!”, rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống vỉa hè. Bãi nước lao mạnh xuống đất, vỡ tung tóe, loang lổ vô hình dạng.

Thấy trong người nóng rừng rực. Y khấp khởi tạt vào quán bia ven đường. Gọi một chai uống cho đỡ khát. Hết một chai Y thấy dễ chịu, sảng khoái, đầu Y lúc này như đỉnh núi chơ vơ trước gió. Gọi thêm một chai nữa, cứ thế, cứ thế những cái vỏ chai tranh nhau sấp nửa trên mặt bàn. Y cảm thấy đầu óc chuếnh choáng, mặt Y phừng phừng.

Càng uống thì càng chẳng thấy bớt bực bội tí ti nào cả. Lúc này lổn nhổn trong hơi men cái cảnh tượng lúc nãy, nó cứ chờn vờn trước mắt, trêu tức, giễu cợt Y. Y buồn lắm. Buồn như chó chết con. Buồn như lá mùa thu xỉa xói vào lòng vậy. Lúc này Y không muốn phải nghĩ đến nó nữa. Cứ nghĩ đến là thấy đau lòng, xót xa. Nhưng càng cố quên bẵng đi thì nó lại càng đeo đẳng lấy, nó ngồn ngộn trong lòng. Nó vít cổ xuống rồi hôn lên trán, len lỏi vào trong óc khiến Y phải nghĩ. Vả lại, hình như Y tự thấy mình phải nghĩ về nó, Y không phải là sỏi đá, người ta có thể, Y là một sinh thể người.

Rồi cũng về đến nhà. Y lên giường đánh một giấc cho quên phéng sự đời đi.

- Cố mà tu chí rồi kiếm lấy một chân trong biên chế, con ạ. Mày còn trẻ - mẹ Y vừa nói vừa xới cơm. Chị dâu gắp cho Y khúc cá rồi nói: “Để mai chị hỏi ông Tham coi có giúp để chú được vào biên chế ở miền núi hay không, chứ công việc, lương lậu thế này thì sống làm sao được hả giời…!”

Y thản nhiên không nói gì, đặt bát đứng dậy đi ra để khỏi phải can dự vào cuộc họp bàn thường nhật. Cả nhà vẫn chưa biết Y nghỉ việc.

“Nghề văn, nghề giáo, nghề báo, nghề đài. Bốn nghề cộng lại thành hai nhà nghèo”. Khốn thật!

Ra trường Y chạy đi xin việc như chó phải pháo mà cũng chẳng kiếm được chân giáo viên giáo viếc gì. Họ hách quá đi mất. Y đã phải cõng hồ sơ chạy đến hàng chục sở giáo dục nhưng đều nhận được những cái lắc đầu quầy quậy.

Hừm, đến như miền núi, vùng cao, vùng sâu, vùng xa cũng chẳng có đất cho Y nữa. À, mà không, có đấy, nếu Y đoản kiếp chạy vạy mãi kiệt sức mà lăn đùng ra chết thối ở đây, thì cũng có được cho Y một mét vuông ở một góc đồi chân núi nào đó; chứ muốn làm “lảo sư” (giáo viên) ở đây thì, người ta sẽ giơ dao quắm lên, vằm vằm về phía Y mà hát rằng: “người ơi… người ở…đừng…về”.

Người ta thường nói, giáo viên đi xin việc thì có hai con đường, một là đi từ trên xuống, hai là đi từ dưới lên. Nhưng, đằng nào thì đằng, để đến đích nhanh gọn, chắc ăn nhất thì đều phải dùng phương tiện là Pô li me. Nếu không là Pô li me thì có mà … “mùa quýt” nhé! Chán thật, giá như biết trước thì trước đây Y cứ nhất Y nhì Dược tạm được Bách khoa mà tương thì bây giờ đâu phải khổ vì cái nhất quen nhì quyền tạm được Pô li.

Họ  hách quá, Y đi đến đâu cũng gặp cái bộ mặt khinh khỉnh của họ. Có thể là thiếu mười mươi ra đấy nhưng vẫn cứ khệnh khạng mà phán rằng: “thừa nhiều quá….”. Cứ thiếu rồi thừa, thừa rồi thiếu, búa lua xua, đau đầu đau lòng!

*

“Cháu chào bác ạ!”. “Vâng, chào cậu!”. “Bình đi dạy về chưa bác?”. “Úi dào, nó đang nằm còng queo ở trong phòng ấy”. “Vâng ạ!”.

- Này, “ông giáo Thứ” ơi. Vứt quách giáo án phấn phiếc đi. Theo thằng này. Cơm no rượu say, gái tơ thơm phức, còn tiền thì…vô sờ tư luôn.

- “Ăn cướp ra hả?”. “Không, ai dại làm thế. Nhưng mà yên tâm đi ông ạ. Không ngồi tù đâu mà sợ”. “Tao mà sợ ngồi tù á? Tao đang muốn ngồi tù đây” - Y dằn giọng. “Thế thì theo thằng này. Mà này, đùa vậy thôi, tao không chết thì mày sống mãi, được chưa!”. “Nhưng mà…”. “Nhưng sao?”. “Không thể được, tao…”. “Đã bảo làm ăn lương thiện thì sợ chó gì thằng nào!”. “Nhưng làm gì, mày?”. “Được rồi, việc này không nói trước được, nhưng mà, khả thi đấy…”. “Tao cần thời gian suy nghĩ”. “Được rồi, tuần sau tao quay lại, nhổ neo đây!”.

Trung về  rồi, Y trằn trọc mãi, hết đứng lại ngồi, hết  đi lại nằm, cứ ngày này qua ngày khác. Y nghĩ lung lắm. Cuối cùng, Y chặc lưỡi: “nước chảy bèo trôi”. Rồi Y vất vưởng đi ra bưu điện. “… tám ba năm hai sáu tám”. Y sốt sắng khi đầu dây bên kia cầm máy: “Ô kê, mai mày đến chỗ tao.”.

- Công việc của mày là, khi hàng về, mày có nhiệm vụ kiểm tra, thống kê, cất giữ và chỉ đạo việc phân phối…

- Nhưng hàng lậu thế này, tao sợ.

- Yên tâm đi ông bạn ạ. Tao không chết thì mày sống mãi. Cơ hồ nào xảy ra thì chỉ mất ít vốn thôi, vẫn bình an vô sự.

- Tao không hiểu.

- Ấu trĩ quá đi mất “ông giáo Thứ” ơi. Có nghĩa là, nếu như bị phát hiện thì bọn cửu vạn chuyển hàng qua biên giới thông qua đường núi sẽ vứt hàng lại và tháo vào rừng, còn bọn xe ôm chờ chuyển hàng ở dưới chân núi sẽ cao chạy xa bay.

- Nhưng này, tao nói trước, chỉ hàng điện tử, dân dụng thôi nhé. Còn ma túy và tiền giả thì…

- Được rồi. Ăn phải cứt mới chơi vào những thứ ấy!

Mấy phi vụ trót lọt, có nhiều tiền, Y bắt đầu dấn thân vào các cuộc ăn chơi trác táng. Y thấy đời mình lên tiên. Y nhủ thầm: “giá biết trước thì khỏi phí công lân la quanh quẩn bên cái nghề dạy học. Gớm, vào được thì lương ba cọc ba đồng, ăn cơm chúa múa tối ngày; đang đi tìm thì khổ trăm đường, cứ nhìn bộ mặt của bọn tuyển dụng là lộn ruột lên rồi. Chúng nó chỉ…”.

Bất chợt một tệp tờ Pô li me từ tay Trung đặt trước mặt Y: “Đây là tiền bồi dưỡng của mày. Được việc lắm, có tí chữ đi buôn có khác”. Sau mấy câu chuyện tầm phào, Trung rủ tai Y: “Sắp tới bọn tao có kế hoạch mở rộng quy mô, đa dạng hóa các hình thức làm ăn. Mày phải giúp bọn tao, và cũng là một nấc thang mới mà mày cần phải vươn lên. Tao là tao tin tưởng mày nhất đấy. Sẽ có nhiều tiền, thật nhiều tiền…”. “Nhưng tao phải làm gì?”. “Công việc của mày vẫn chẳng có gì khác, nhưng chuyển địa điểm về nông thôn. Hàng sắp tới là một loại hàng đặc biệt”. “Hàng gì?”. “Thuốc phiện!”. “Hả…!”. “Bình tĩnh đi mày, còn có tao đây, tao không chết thì mày sống mãi. Nghe tao, ngày nay bọn choai choai nghiền thứ này lắm. Rất dễ làm ăn. Mày về nông thôn sẽ an toàn hơn ở đây. Đây là thứ siêu lợi nhuận, chỉ cần trót lọt một thương vụ là mày sống đỉnh đương cả một đời”. “Nhưng tao…”. “Tao hiểu, mày là một ông giáo, nhưng mày nên nhớ, mày là một ông giáo đại bại. Không có tiền, mãi mãi mày chỉ là một ông giáo trong suy nghĩ của mày thôi. Nếu thích, làm một vụ hốt bạc tỉ rồi đem tiền đó mà đi xin làm ông Thứ cũng chưa muộn.”. Trung cầm tệp tiền vỗ vỗ vào lòng bàn tay Y, nhìn Y cười nhe nhởn: “Chỉ có cái này, cái này mới là chân chính, là lương tâm của thời đại thôi, mày ạ. Nó cùng với con chó mà mày nuôi từ nhỏ sẽ là hai người bạn tốt trong đời mày đấy!”. “Nhưng tao, tao không thể, các em học sinh…”. “Tỉnh ngủ đi nhà đại chủ nghĩa nhân đạo ơi. Quy luật của cơ chế thị trường sẽ không cho mày còn là mày nữa đâu. Thời nay người ta không nghĩ như mày nữa. Mấy giờ rồi mà người ta còn nghĩ như thế? Đó là lối nghĩ một thời ăn lông ở lỗ.”. Trung giật phắt tờ lịch của ngày hiện tại trên tường, vò nát rồi quẳng vào sọt rác, đoạn nhếch mép thở gắt ra một hơi: “Đấy, ông cứ trông thầy Quang dạy mình hồi cấp 2 đấy, nhà ông ở cùng khu phố với nhà tôi đấy. Hai vợ chồng mấy chục năm dạy học, thỉnh thoảng có dạy thêm dạy nếm đồng ra đồng vào đấy mà có ăn nhằm gì. Vẫn cái nhà lụp xụp ông cha để lại, cái xe đạp cà tàng từ hồi bọn mình còn tồng ngồng. Năm ngoái thằng con ra trường, ông bà phải qua nài nỉ ông bà già tôi cho mượn mấy chục chạy việc cho ông con đấy. Đời thật chó, ông thấy có đời nào một thằng mặt búng ra sữa, ra trường về làm ở kiểm lâm huyện, công tác hai năm có đất thành phố nọ, nhà thị xã kia. Về quê hỏi nhà ai to nhất, giàu nhất quê, già trẻ gái trai khôn khờ gì chỉ ráo nhà thằng công an giao thông… Đ má, thằng có chức có quyền thì cậy chức nhờ quyền để kiếm tiền; thằng có tiền có của thì núp dưới đít thằng có chức có quyền để mua quan tiến chức. Cái thằng mình chức không tiền chẳng nhẽ nào ngồi không để làm giàu cho chúng nó. Thôi, tôi về đây, tùy ông vậy, cố mà tỉnh ngủ đi cho thiên hạ nhờ nhá.”.

Đêm hôm đó, Y bấn rấn mãi. Sáng sớm hôm sau Y chuồn thẳng một mạch về quê. Trung đọc mảnh giấy Y để lại:

“Trung! Tao xin lỗi, tao không thể. Tao là một con người…

Là  người bạn gắn bó với nhau từ thuở chăn trâu để chỏm, giờ trưởng thành mỗi người một con đường. Tao có con đường của tao. Tao đang đi về phía chính mình. Còn mày, tao chân thành khuyên, hãy làm lại cuộc đời khi chưa kịp làm gì để phải hối hận. Tao tin mày sẽ lấy lại được mình. Phật nói, bỏ dao xuống thành Phật, mày ạ. Mọi cái đều có giá của nó. Nhược bằng, mày không nghe tao, tao sẽ ngăn chặn bằng mọi cách, lúc đó mày đừng hận tao.”.

- Em à, chị đã đi hỏi ở trên sở rồi. Họ nói em cứ yên tâm, rồi đâu sẽ vào đấy cả thôi. Có bằng cấp và tri thức thì trước sau gì xã hội cũng sẽ dùng mình. Rồi đây họ sẽ cố gắng nghiên cứu để em đi dạy ở một huyện miền núi nào đó. Này, có thể là biên chế hẳn hoi đấy nhá, sướng chưa, nhất chú mày rồi đấy. Nhưng trước mắt em cứ đi dạy hợp đồng cái đã, lương tháng vài ba trăm ngàn nhưng còn hơn nằm nhà.

- Từ từ rồi cháo nó khắc nhừ - anh trai Y nói bâng quơ.

- Vâng - Y thảng thốt trả lời mọi người. Buồn quá, Y vớ một quyển sách trên giá đọc cho vui:

“… Thế kỷ hai mươi. Ai phiêu bạt trên đường

Giữa lửa cháy, có bao giờ sực nghĩ:

Làm thú  vật, làm thánh thần, cũng dễ

Chỉ  làm người, khó biết bao nhiêu!...”.



Bùi Khắc Phúc
GV Trường PTDT Bán trú THCS Nguyễn Bá Ngọc - Phú Thiện - Gia Lai. 
ĐT: 01674 864 48 - hoangphuc36@gmail.com
READ MORE - Truyện ngắn MUÔN NẺO CUỘC ĐỜI - Bùi Khắc Phúc

HỘI NGỘ CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG LẦN THỨ HAI TẠI ĐỒNG NAI - Phạm Hòa Việt


CHS NGUYỄN HOÀNG tại Đồng Nai tổ chức họp mặt lần thứ II tại Khu Du Lịch Suối Tre vào ngày 21 tháng 7 năm 2013, một ngày rất  đẹp trời sau những ngày mây mưa ảm đạm.

Trong buổi họp mặt, ngoài CHS Nguyễn Hoàng Đồng Nai còn có sự tham dự của chính quyền địa phương, các thầy, cô: Hồ Ngọc Thanh, Phan khắc Đồ, Nguyễn Đức Đô, Hoàng Văn Nhạc, Lê Văn Phương, Dương Đình Giảng, Võ Thị Hồng, Hồ Thị Tương, Phan Ngọc Lan  và Ban Liên Lạc các tỉnh/ thành: Quảng Trị,Thừa Thiên- Huế, Đà Nẳng, Bình Thuận, Bà Rịa- VT, TP. Hồ Chí Minh… Ngoài ra, còn có các vị khách mời và đại diện BBT một số trang Web.



Buổi họp mặt diễn ra trong khung cảnh tươi vui, thân thiết, đầm ấm, đầy cảm xúc và hứa hẹn, với gần 300 người tham dự.

Thầy Hồ Ngọc Thanh và các Ban liên lạc phát biểu cảm tưởng; thầy Nguyễn Đức Đô ngâm thơ; các ban nhạc trình diễn nhạc cụ violon, organ, ghi ta ... với những tiếng hát gửi về quê hương Quảng Trị, nhớ trường xưa… hòa quyện quanh những lẳng hoa tươi đẹp, những câu chuyện buồn vui, tiếng cười và nước mắt rưng rưng, nâng những ly rươu mừng giao lưu … khiến một ngày trôi qua tràn đầy ý nghĩa…

Sau đây là lời phát biểu khai mạc của Trưởng ban tổ  chức:     


                      

Kính thưa chính quyền địa phương, quý thầy cô và quý khách;

Kính thưa các anh chị  đồng môn trong tỉnh và tỉnh bạn!

Tôi xin thay mặt Ban liên lạc Cựu học sinh trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Đồng Nai nhiệt liệt chào mừng qúy thầy cô  và các anh chị đồng môn đã bỏ thời giờ vàng ngọc đến tham dự buổi họp mặt hôm nay. Tôi cũng xin gửi tới bằng hữu các tỉnh/thành đến tham dự họp mặt  lời chào nồng nhiệt nhất.


Sau thời gian chuẩn bị, chúng tôi rất vinh dự đứng ra tổ chức buổi họp mặt Cựu học sinh trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị lần thứ hai tại Đồng Nai trên phạm vi toàn tỉnh. Cuộc họp mặt hôm nay đánh dấu sự tái ngộ thiêng liêng của thầy trò chúng ta sau 4 năm hội tụ và gần 40 năm xa trường, xa lớp. Ngôi trường đã cho chúng ta có chung nhau bao kỷ niệm buồn vui suốt thời gian học tập, được hấp thụ nguồn linh khí quê hương làm hành trang trong suốt chặng đường mưu sinh khắp 4 phương; để rồi từ sâu thẳm trái tim của những đứa con xa quê, nguồn linh khí quê hương được sẻ chia ngày ấy thôi thúc chúng ta cùng tìm đến nhau, siết chặt tay nhau mà lâng lâng kỷ niệm và hạnh phúc dâng tràn.


Song cuộc hội ngộ của chúng ta hôm nay không những để sống lại với những hoài niệm, mà hơn thế, nó minh chứng cho tình cảm quê hương thiêng liêng  và cho tình bằng hữu đồng môn thiết thân được gắn kết bởi khát vọng cùng nối một vòng tay lớn, cùng bắc một nhịp cầu cho thế hệ trẻ có truyền thống Nguyễn Hoàng bước vào tương lai.




Kính thưa qúy thầy cô,

Nhân cuộc họp mặt, cho phép em được thay mặt các anh chị đồng môn, bày tỏ lời cảm  ơn sâu sắc và chân thành đến tất cả qúy thầy cô, không chỉ các thầy cô có mặt hôm nay mà cả các thầy cô còn đang ở các phương trời xa cách khác; các thầy cô đã từng dạy dỗ nhiều thế hệ học sinh nên người, đã từng nối tiếp góp sức tạo dựng ngôi trường Nguyễn Hoàng một thời bề thế nhất của dãy đất miền Trung và phát triển mạnh mẽ theo chiều dài lịch sử trong gần 25 năm.


Cũng trong buổi họp mặt, chúng ta ngậm ngùi thương tiếc các thầy cô và  các anh chị đồng môn đã ra đi vĩnh viễn; những người còn lại vẫn khắc dấu tri ân, giữ chặt kỷ niệm êm đềm trong suốt hành trình còn lại.Trong giờ phút thiêng liêng đầy xúc cảm này, tôi đề nghị, chúng ta đứng dậy dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các thầy cô và các bằng hữu đã ra đi về cõi vĩnh hằng.

Phút mặc niệm bắt  đầu.

Kính thưa các qúy vị,

Cũng như bốn năm về trước, chúng ta tiến hành buổi họp mặt vào thời  điểm mà các em học sinh vừa nghỉ hè, có  nhiều em là sĩ tử trong các kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, trung học chuyên nghiệp, cao đẳng, đại học, ... Những hình ảnh ấy gợi cho chúng ta niềm xúc động, niềm thương nhớ ngôi trường xưa gắn bó mà nay đã thay đổi tên gọi, cho chúng ta cảm giác trở lại với tuổi học trò, với lưu bút mùa hạ, với bạn bè thân yêu và nhất là với các thầy cô kính mến. Làm sao quên được hình ảnh các thầy cô trên bục giảng, đó là những hình ảnh mẫu mực mà trong suốt thời kỳ trung học hầu như học trò đều nhất nhất tôn vinh. Làm sao quên được hình ảnh các bạn cùng lớp, cùng trường, cùng thời thi đua đèn sách, thương yêu hờn giận đã trở thành kỷ niệm. Ngày nay, tuy mỗi người sinh sống một phương, công tác trong mỗi lĩnh vực khác nhau, nhưng khi nhắc đến tên trường Nguyễn Hoàng không ai không khỏi bồi hồi xúc động..

Nhớ lại lịch sử  ngôi trường Nguyễn Hoàng, thoạt đầu, chỉ một nhóm thân hào nhân sỹ ở thị xã Quảng Trị lập ra vào năm 1951, là trường trung học tư thục. Mãi đến năm học 1953-1954 mới mang tên trường trung học công lập Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Theo dòng thời cuộc, có lúc trường Nguyễn Hoàng được dời vào Đà Nẵng nhưng tên gọi vẫn được giữ nguyên, học sinh vẫn chăm ngoan học tập. Sau gần 25 năm tồn tại, ngôi trường trung học công lập đầu tiên của tỉnh Quảng Trị không còn mang tên Nguyễn Hoàng - tên của Chúa Nguyễn mở cõi- nhưng những thế hệ cựu học sinh đã luôn đem theo hình ảnh ngôi trường làm hành trang lập nghiệp trên khắp hành tinh; từ anh nông dân đến chị tiểu thương, nhà khoa học, nhà lãnh đạo hay doanh nhân ...đã là cựu học sinh Nguyễn Hoàng, dù sống bất cứ nơi đâu vẫn giữ gìn và phát huy truyền thống đất học, trường học ấy... Qua mấy mươi năm xa cách ngôi trường thân yêu, hơn ba thập kỷ sau thời trung học Nguyễn Hoàng, nền giáo dục tỉnh nhà tuy có thay đổi nhưng đã ổn định và phát triển. Học sinh chúng ta thời ấy hầu hết nay đã qua tuổi trung niên, nhưng luôn canh cánh bên lòng niềm tự hào về xuất thân từ ngôi trường thân yêu ấy.


Kính thưa các quý  vị,

Cuộc họp mặt lần thứ  hai tuy có muộn màng về thời gian, nhưng vô cùng ý nghĩa. Trong thời gian chuẩn bị, chúng ta đã hình thành nền móng các cụm CHS theo huyện/thị/thành với nhiệt tình và tâm huyết. Chúng ta hãy quyết tâm hoàn chỉnh, duy trì và phát triển sinh hoạt của các CỤM CHS Nguyễn Hoàng mỗi quý một lần, thắt chặt tình đoàn kết đồng môn, tọa đàm trao đổi tâm tình, chia sẻ ngọt bùi nồng ấm. Chúng ta cần có chương trình tổ chức thăm hỏi gia đình các thầy cô, gia đình các đồng môn gặp hoàn cảnh khó khăn, đau ốm, ma tang, hiếu hỷ; thăm hỏi các thầy cô, các đồng môn đại thượng thọ và tạo điều kiện giúp đỡ cho học sinh của các gia đình đồng môn nghèo, hiếu học để các cháu tiến bước vững chắc vào tương lai. Với quyết tâm này, tôi đề nghị:

1- Cần xây dựng nhịp cầu nối các thế  hệ cựu học sinh Nguyễn Hoàng với thế hệ  trẻ Quảng Trị, qua đó một mặt giúp các em vững vàng bước vào tương lại, mặt khác, góp phần giữ gìn truyền thống hiếu học và mối liên hệ bền vững với quê hương;

2- Cần xây dựng và phát triển cả  về quy mô và tính chuyên nghiệp Quỹ BảoTrợ cựu học sinh Nguyễn Hoàng, thu hút được sự ủng hộ rộng lớn của các nhà hảo tâm gần xa; có nhiều họat động hỗ trợ hiệu quả hơn cho thể hệ trẻ như số lượng, hình thức và đối tượng nhận bảo trợ; hỗ trợ nhà trọ cho con em nghèo của cựu học sinh Nguyễn Hoàng đi học đại học-cao đẳng ở các nơi xa;,v.v...

Để thực hiện được mong muốn đó, rất cần sự chung tay của mỗi thành viên chúng ta. Hãy góp phần bắc nhịp cầu này đến tất cả các bạn đồng môn và đặc biệt giới thiệu mục đích, ý nghĩa Quỹ Bảo Trợ cho những nhà hảo tâm gần xa                    


Kính thưa các quý vị,

Thế giới đã dấn dần trở  nên gần gũi và bé nhỏ hơn ở trong mỗi người chúng ta khi cuộc cách mạng CNTT đã bùng nổ. Sự phổ biến khắp nơi của cellphone, internet, facebook, cùng rất nhiều thứ khác nữa đã cho chúng ta nhìn nhận thế giới một cách khách quan và toàn diện hơn. Cuộc sống không chỉ bó gọn trong một phạm vi gia đình vì kinh tế khó khăn mà cần phải vươn xa. Chúng ta đã lớn tuổi thì phải bắc nhịp cầu cho lớp trẻ bước vào tương lai. Tương lai thế hệ trẻ không chỉ giới hạn ở đất nước Việt Nam mà là bốn biển, năm châu trong cuộc hội nhập quốc tế. Hãy chuẩn bị thật đầy đủ để hòa nhập một cách bình đẳng, có hiệu quả và có bản sắc, đó là thông thạo ngoại ngữ, làm chủ công nghệ thông tin, cập nhật tri thức nhân loại, rèn luyện kỹ năng, giữ gìn và phát huy phẩm chất làm nên con người Việt Nam: Nhân-Lễ-Nghĩa-Trí-Tín và có lòng dũng cảm…

Với niềm tin và hy vọng rằng, cuộc họp mặt hôm nay sẽ là tiền đề cho sinh hoạt cựu học sinh Nguyễn Hoàng những tháng năm kế tiếp, tạo sự gắn bó trong tình cảm thiết thân, xây dựng được chương trình bảo trợ cho thế hệ trẻ tương lai,  tôi xin chân thành chúc cuộc họp mặt cựu học sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Đồng Nai thành công tốt đẹp.

Kính chúc quý thầy cô giáo, quý khách, các anh chị đồng môn dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt.

Xin trân trọng cám  ơn.

                                                                                      PHẠM HÒA VIỆT





READ MORE - HỘI NGỘ CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG LẦN THỨ HAI TẠI ĐỒNG NAI - Phạm Hòa Việt

TÔI VẪN NHỚ - thơ Độc Hành




Cảm tác theo bài CHIẾC NÓN MỚI, thơ CHÂU THẠCH

Quê hương tôi nơi “giới tuyến địa đầu”
Trái quả đâu? Thường xuyên đem đến bán!
Có một mùa hè trời khô nắng hạn
Phượng vỉ buồn, nước quằn quại đáy sông
                        
Thành Cổ tan, lửa bốc cháy rực hồng
Hạ nung sôi giòng sông xưa mát rợi!
Cơn bão đạn tình cờ đâu tìm tới
Phố đìu hiu, chợ quán vắng bóng người
                        
Cây xanh Phố  trở thành từng đống củi
Vườn cảnh tươi – nắng đốt cháy khô đời
Mấy tháng trời chẵng có hạt sương rơi
Tàn dung thị đời cha ông gầy tặng
                         
Màu xanh tươi trở thành màu tang trắng!
Thời khắc nầy in dấu ấn tim tôi
Giọt sầu vương cứ đọng mãi trên môi
Còn gì nữa nơi phố xưa nét đẹp!
                         
Buồn nhiều nhất khi xuân về ngày tết
“Thiếu anh em” tri kỷ vắng người thương!
Thiếu bướm vờn, thiếu hoa nở bên đường
Không chút gió thoảng qua khung trời mới.                     

Từ dạo đó cánh chim trời lạc lối
Giữa không gian xuôi cánh thả giòng đời
Thuyền lênh đênh tìm bến giữa bể khơi
Nhưng vẫn nhớ về cội nguồn phố cũ.
                       
Nơi xứ lạ bao tháng năm lam lũ
Đường gập gềnh gặp phải lắm phong ba
Ấn tượng  trong tim một thời quê cũ
Mộng đầu đời của tuổi bướm hoa
                        
Đêm thức giấc hồi tưởng nhớ quê nhà
Nhớ cội nguồn, làng xóm, bà con ta
Anh em, bạn bè, ai còn ai mất?
Mộng về thăm – tay với mãi tầm xa
                         
“Sáu mươi ba” – nay tuổi đã xế tà
Mà nghĩa mẹ, công cha chưa trả được
Lạy trời phật cho con tròn điều ước
Đạo hiếu xong trọn vẹn nghĩa quê nhà.

ĐỘC HÀNH


READ MORE - TÔI VẪN NHỚ - thơ Độc Hành

Chùm lục bát Vũ Miên Thảo - BÌNH THƯỜNG GIỌT YÊU

Vũ Miên Thảo


MƯA NGANG ÁNH MẮT

mưa chiều ướt nắng
run tôi
mưa anh ướt hết khoảng trời cỏ xưa thôi người!
trời đã trở mùa
hồng hoang 
hãy cứ như chưa... một lần
tắt dùm tia mắt phân thân
cắt đi lời hẹn...
một lần...
đi qua
sắc hương hoa cỏ vườn nhà
mưa ngang ánh mắt tình xa
đã nhòe
cóng hồn
run gió
tôi nghe
lời xưa hoa cỏ
vuốt ve hồn chiều.

VMT


MỘNG MỊ MƯA

buồn vì tắt nắng hoàng hôn
ta say mộng mị cho bồn chồn em
ngày không đủ
lại mưa đêm
ta ôm nỗi nhớ cho mềm dấu yêu
mong manh giọt nhớ trong chiều
cô  đơn bày tiệc cho đìu hiu
em
ta căng mắt với nỗi niềm
cho em ngọ ngọay nổi chìm sông thương
ngỡ như tình đã đoạn trường
ồ không!
mưa vẫn còn thương mầm gầy
xin chờ ta tĩnh giấc ngày
cơn mưa lỗi hẹn phùn bay
dịu hờn
em cười
nụ  nõn
tình vươn
cơn mưa mộng
vẫn bình thường
giọt yêu

VMT  - 1/2013



CÁM ƠN BẠN TỚI THĂM NHÀ!

rất vui!
bạn tới thăm nhà…
vườn không
ngõ hẹp
rượu trà cũng.... không
với nhau chỉ có chút lòng...
yêu thơ
yêu cả mênh mông đất trời!
tựa lưng thơ
sống yêu người
giữa gian nan
vẫn nụ cười
thản nhiên

VMT (3-2013)


KHÚC BIẾN TẤU

thâm tình luyến nhớ trăm năm
gửi câu thơ
tỏ nỗi trầm luân yêu
mênh mông biển
đêm tịch liêu
tròn trăng nhớ
khuyết dáng kiều trăng xưa
sóng gào biệt khúc phù hư
lao xao tiếng gió hình như tiếng lòng

5/2013
VŨ MIÊN THẢO
Dđ : 01662408920
Hv: VHNT Tây Ninh
Thành viên Ban quản trị Tạp chí Đất Đứng (datdung.com)
READ MORE - Chùm lục bát Vũ Miên Thảo - BÌNH THƯỜNG GIỌT YÊU

MẸ ĐAN SỢI NẮNG ĐÊM ĐÔNG - chùm thơ Ngưng Thu

Ngưng Thu là bút danh của Phùng Thị Như Hà, sinh năm 1968, hiện là giáo viên giảng dạy môn vật lý tại Bình Thuận.

Thơ của chị đã xuất hiện trên nhiều trang mạng như VanDanViet.Net (vandanvn.net), Việt Nam Thi Đàn (vnthidan.com), Thi Viện (thivien.net), Ruột Rà (sites.google.com) v.v.

 Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ lần đầu chị gởi tặng VNQT.



MẸ ĐAN SỢI NẮNG ĐÊM ĐÔNG


Mẹ lặng thầm lần dò từng que đêm
bên làn đông rét buốt
Đan từng sợi nắng thuở mùa Thu mẹ gom nhặt được
Cho con ngực ấm đường xa
Nét mẹ cười nhăn nheo vách lá
Đêm nghiêng, đêm nghiêng… trăng đổ bóng hiên nhà
Nhấp nhô nhấp nhô... gầy gò chiếc que đan
Thành dáng áo mẹ thương… mãn nguyện
Ngoài kia gió…
Gió ru lời Thu xa bên trời buồn miên viễn
Tóc mây thương màu trắng ngang đồi
Nhớ con trôi mấy trăng ngoan: Mẹ đợi
Thương con
đường tràn ngực gió
Đau lòng
màu cỏ hoang vu
Trở đêm…
Mẹ tựa vào ngày… cùng rạ rơm lam lũ
Cánh cò quê
...thương ngóng dáng con về

Se sắt chiều
ruộng Đông ngàn tím tái lê thê
Mẹ lại về… lần dò từng mũi que đêm
Đan sợi nắng mà chờ
Tóc bạc lưng còng
Cứ ngỡ con mình vẫn còn bé ngây thơ…




ĐI RA TỪ PHÍA MẶT TRỜI 

Em cầm trên tay tiếng phong linh dịu dàng lội vào giấc mơ trưa tìm anh
Nghe thoang thoảng bên tai từng âm thanh lanh canh giai điệu gió
Anh có thấy chiếc chìa khóa tâm hồn em để quên đâu đó
anh chỉ hộ em tìm…
Đã lâu rồi mà kí ức cứ quay về réo rắt gọi tên

Khi một ngày bắt đầu bằng muôn vạn ánh duơng lên
Anh có nghe tình yêu rộn ràng nơi góc phố
Và khi bầy sẻ nâu đùa vui trên gác chuông nhà thờ chiều đổ
Em kiếm tìm trong dĩ vãng từng đau…
Một thời ta cùng ở trong nhau

Có phải anh và em ra đi từ mặt trời
Nên hai đường thẳng là song song để không còn gặp nhau nơi điểm cuối
Và nếu lỡ có giao nhau trên tháng ngày quá cũ
Ta còn là gì khi mỗi nguời chỉ là một trái tim đơn

Bước ra khỏi giấc mơ trưa trả lại tiếng phong linh lanh canh về cho ô cửa
Em không biết mình bây giờ là một nửa của riêng ai
Ôi! Thế thì thôi sao cứ đành ôm hoài mối tình đã cố nhạt phai
Ta chỉ biết có nhìn nhau…
Mà nhìn từ hai điểm
trên hai con đường
... mãi mãi cứ song song
Để rồi nghe tiếng yêu thương vọng về từ xa xưa như tiếng Romance nhè nhẹ thoảng qua lòng
Mà chùng chình nuối tiếc.



NGUỜI ĐI BỎ LẠI ÁNG THƠ ...

Nguời đi
bỏ lại áng thơ
Thả đồng
... gió cuốn
mịt mờ chân mây
Nguời đi
bỏ lại tháng ngày
Bơ vơ cánh gió 
... lắt lay thềm chiều
Người đi
để lại cô liêu
thả hồn thơ chạm cánh diều 
... gió rơi
Người đi
đành đoạn
không lời
Nằm nghe trăng rớt bên đời
quạnh hiu
Nguời đi 
nguời đã đi rồi
đồng hoang vắng,
gió lên đồi... thiền thơ..  

NGƯNG THU



READ MORE - MẸ ĐAN SỢI NẮNG ĐÊM ĐÔNG - chùm thơ Ngưng Thu