Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, June 6, 2013

TÌNH CŨ XA RỒI ... VẪN NHỚ AI - thơ xướng họa - Thy Lệ Trang và thi nữu



Thơ ĐƯỜNG LUẬT, thể LỘC LƯ

TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI

TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI
Sầu dâng khóe mắt đọng u hoài
Mây buồn khép kín - vầng mây lạnh
Nắng úa lặng thầm - giọt nắng phai
Biển vắng phất phơ tà áo lụa
Sóng tràn xóa dấu gót son đài
Dã tràng một kiếp đời cô quạnh
Se mãi chưa mòn nỗi đắng cay

*


Mình em thao thức giữa đêm dài
TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI
Lệ đổ nhạt nhòa chăn gối mộng
Môi tràn mặn đắng chén Quỳnh say
Trâm cài thuở đó màu sen ngọc
Tóc xõa ngày nào dáng liễu trai
Chim Phượng lạc loài nơi biển rộng
Bao giờ tìm lại được đường bay?

*


Tiếng nhạc mơ hồ gợi đắm say
Bâng khuâng nuối tiếc suốt bao ngày
Đàn xưa lạc mất còn thương phím
TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI
Gác nhỏ, chênh vênh dòng lệ mỏng
Đêm tàn, héo úa cánh hoa gầy
Chong đèn lật lại chồng thư tím
Cứ ngỡ như người đứng cạnh đây

*


Mơ màng ta lại được kề vai
Tay nắm tay nhau, lệ nhỏ dài
Phất phới mây hồng giăng khóm Cúc
Rộn ràng pháo đỏ ngập vườn Mai
Mộng tàn - mất dấu - chưa quên bậu
TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI
Chôn kín trong tim ngàn tiếng nấc
Quỳnh hoa chưa cạn lẽ nào say!!!

*


Chiều xuống mênh mông, nuối tiếc hoài
Đường về ánh nắng nhạt nhòa phai
Cổng trường khép kín ngày hoa mộng
Cuộc sống vùi sâu thuở mắt nai
Vò võ trăng soi - soi bóng nhỏ
Chơi vơi tuyết phủ - phủ đêm dài
Trăm năm dẫu có nhiều dâu bể
TÌNH CŨ XA RỒI... VẪN NHỚ AI

THY LỆ TRANG
(MASS.)



Bài Họa:

NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI...

NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI...
Chiều nay đứng mãi, đợi anh hoài
Mưa buồn rỉ rả trôi hồn mộng
Gió lạnh âm thầm hôn má phai
Góc biển mênh mang, con sóng giận
Chân trời xa tắp, gợn mây dài
Mình em đơn lẻ con đò vắng
Nước mắt lưng tròng...chút lệ cay 
                                 Văn Thanh

Cô đơn trằn trọc suốt canh dài
NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI...
Đêm đến chập chờn trong giấc ngủ
Ngày qua thao thức giữa cơn say
Má phai dồi phấn - màu thiên thạch
Môi nhạt tô son -  sắc ngọc trai
Héo hắt trông tin người trở lại
Bên ngoài buốt lạnh... gió mưa bay…  
                                 Như Thu

Độc ẩm, cạn ly vẫn chẳng say
Tâm tư trĩu nặng suốt đêm ngày
Nỗi buồn dâng ngập vì mong bạn
NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI..
Phím lạc, dây chùng, đàn lỡ nhịp
Đèn chao, vách tối, bóng hao gầy
Run tay giở lại chồng thư cũ
Cứ ngỡ người xưa đang ở đây...
                               Sông Thu

 Đợi chờ giây phút ấp bờ vai
 Than thở buồn vui, chuyện ngắn dài
 Tay lại trong tay, quên quá khứ
 Mặt thời đối mặt, chẳng ngày mai
 Cõi lòng xao xuyến, không ngăn lệ
 NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI…
 Tỉnh giấc chi là cơn mộng mị
 Mình ta đơn lẻ vẫn còn say...
                               Văn Thanh
                   
Đã muộn mà sao cứ đợi hoài
Chân trời nhòa nhạt, bóng mờ phai
Trăng non lấp ló trên đầu núi
Sương lạnh ngập ngừng vương gót nai
Gió đến, xạc xào ru mộng ngắn
Đêm về, xao động dệt mơ dài
Xa nhau biết mấy mùa hoa rụng
NƯỚC MẮT LƯNG TRÒNG BỞI KHÓC AI…
                               Sông Thu



NHỚ THẦM

BUỒN KHỔ ÂM THẦM CHẲNG TRÁCH AI
Vết thương rớm máu mãi đau hoài
Đêm thanh thao thức tình dang dỡ
Chiều vắng ngậm ngùi chuyện nhạt phai
Mơ ước bao năm chung phận đẹp
Nguyện cầu ngày tháng hợp duyên hài
Dã tràng chẳng ngại công xe cát
Mặc sóng vô tình xéo nỗi cay

Đợi chờ kiên nhẫn tháng năm dài
BUỒN KHỔ ÂM THẦM CHẲNG TRÁCH AI
Gối lẻ canh khuya vương lệ đẩm
Chăn đơn ngày giá khóc tình say
Buồn dâng mái tóc cài trâm ngọc
Nhớ chím làn môi điểm nụ trai
Chim cuốc lẻ đôi sầu gọi bạn
Tình mình biền biệt cánh chim bay

Khoan nhặt tiếng quyên tỉnh giấc say
Cơn mê chìm đắm suốt đêm ngày
Sướng vui khắc khoải luôn mong bạn
BUỒN KHỔ ÂM THẦM CHẲNG TRÁCH AI
Bóng chiếc mong manh đời lạc lỏng
Thân đơn mòn mõi cảnh hao gầy
Tìm trong ký ức niềm hoài cảm
Dư ảnh ngày xưa khắp đó đây.

Bao năm nguyện ước được chung vai
Xẻ gánh gian nan những bước dài
Sớm tối kề lưng bên khóm trúc
Tháng ngày sát cánh dưới cành mai
Đau thương lạc lõng luôn mong bạn
BUỒN KHỔ ÂM THẦM CHẲNG TRÁCH AI
Mong sống bên nhau nào thỏa mãn
Rượu nồng cạn chén vẫn chưa say.

Năm tháng thoi đưa vẫn nhớ hoài
Tình đầu dang dỡ chẳng tàn phai
Nhớ nhung một thuở theo chân ngọc
Luyến tiếc bao ngày dõi gót nai
Vằng vặc trăng khuya - khuya trắng mắt
Lao xao đêm vắng- vắng canh dài
Trăm năm thương hận vì hai nẽo
BUỒN KHỔ ÂM THẦM CHẲNG TRÁCH AI. 

                                     Trần Văn Hạng

Bài họa

CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI

CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI
Nỗi niềm u uất xót xa hoài
Âm thầm buồn tủi - môi son nhạt                                                    
Lặng lẽ âu sầu - má phấn phai
Cổng kín đêm tàn - che dáng ngọc      
Tường cao phòng vắng - dấu trang đài 
Ngậm ngùi chua xót trong tiềm thức
Kỷ niệm len về quá nghiệt cay!
               
Rưng rưng thổn thức tháng năm dài
CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI
Chất ngất niềm đau đêm ác mộng
Miệt mải nỗi nhớ khúc nồng say
Bầu trời chốn ấy màu thiên thạch
Mặt nước nơi này sắc ngọc  trai            
Cánh hạc xa vời nơi viễn xứ
Bao giờ tìm lại lối xưa bay?           
       
 Hồn dắm chìm trong giấc ngủ say
Tâm tư mỏi mệt đã bao ngày
Chia tay nắng hạ luôn mơ bướm
CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI
Nhớ bạn nhìn hoài trang ảnh cũ
Thương người ngắm lại ánh trăng gầy
Rèm hồng song cửa lay nhè nhẹ
Có phải người xưa lạc chốn đây?
     
 Mõi mòn mong được sánh chung vai
Tâm sự đầy vơi chuyện ngắn dài          t
Không phải vấn vương về dĩ vãng
Chẳng còn vướng bận đến ngày mai
Chia ly cánh nhạn luôn thương biển
CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI
Khắc khoải nhớ nhung lòng quặn thắt
Chờ người uống cạn rượu nồng say...
                
Thầm kín tâm tư, nỗi nhớ hoài
Chiều vàng mong mỏi, khó phôi phai
Con đường xưa đó đầy hoa mộng  
Ngõ trúc bây giờ thiếu bóng nai  
Thân thế hư vô tròn sáu khắc
Hồn ma bóng quế suốt canh dài
Lắng chìm hụt hẫng trong tiềm thức 
CÁCH BIỆT LÒNG EM MÃI LUYẾN AI
                 
NHƯ THU(đoạn 1-3-4 )

CAO BẰNG (đoạn 2-5 )

Thy Lệ Trang biên tập
thyletrangntc@yahoo.com
READ MORE - TÌNH CŨ XA RỒI ... VẪN NHỚ AI - thơ xướng họa - Thy Lệ Trang và thi nữu

NUỐI TIẾC - thơ xướng họa - Trần Thị Quỳnh Hoa và Minh Tâm


Bài hoạ: 
NUỐI TIẾC

Cuống quýt chiều rơi giọt nắng mềm
Hôn tràn lên tóc sợ sang đêm
Tình trao vội vã, tình càng nhớ
Mộng vỡ tan tành, mộng khó quên
Con tạo đã ngăn không trọn ước
Tấc lòng đành giữ chút phần duyên
Trăm năm dẫu biết là hư ảo
Sao cứ trào dâng nỗi muộn phiền...?!

TT Quỳnh Hoa



Bài xướng:
NẮNG VÀ TÓC


Nắng đang ve vuốt tóc thơm mềm
Bỗng giật mình, ôi sắp tới đêm!
Nấn níu ngày qua, e rất nhớ
Hẹn hò mai đến, chắc không quên
Những lo mây xám che mờ đất
Thêm sợ mưa dầm cản trở duyên
Chầm chậm địa cầu xoay khuất hướng
Đành vương vấn mãi những ưu phiền?

Minh Tâm 




TT Quỳnh Hoa biên tập






READ MORE - NUỐI TIẾC - thơ xướng họa - Trần Thị Quỳnh Hoa và Minh Tâm

CÒN MÃI TÌM NHAU - thơ Nguyễn An Bình

Ảnh từ trang heirswithchrist.com

Trăm năm ai còn đứng ngóng
Mà sao vẫn đợi chờ nhau
Ngậm ngùi đường xa vạn dặm
Ngỡ rằng xóa mất niềm đau
Người về thiên thu một bóng
Đâu còn kể chuyện bể dâu?
*
Đời như nhánh sông mãi miết
Đôi bờ nào biết nông sâu
Bến xưa cầu còn nuối tiếc
Đò xa chẳng biết về đâu
Lớn ròng ngược xuôi năm tháng
Trần gian có kẻ bạc đầu?
*
Chút tình yêu đầu quấn quít
Mưa thơm đã nhạt mùa ngâu
Biển người mênh mông vô tận
Tìm ai góc biển phương nào
Cầu vồng mong manh quá thể
Làm sao Ngưu-Chức gặp nhau?
*
Cõi xưa hiên đời mưa nắng
Thời gian vai áo bạc màu
Hẹn hò một thời xa vắng
Biết còn nhớ để tìm nhau
Hay như tình đời đen trắng
Gặp nhau quên cả tiếng chào?

Tháng 6/2013
Nguyễn An Bình


READ MORE - CÒN MÃI TÌM NHAU - thơ Nguyễn An Bình

THÚ CHĂN TRÂU - Lê Văn Thanh họa thơ Thương Yến Tử


Xướng:  
THÚ CHĂN TRÂU

Đất trời riêng một cõi mênh mông
Ta vẫn là ta thú mộc đồng
Một nhánh roi gầy dong bốn hướng
Mấy vòng nón rách gạn sương đông
Sông đời còn bận triều lên xuống
Mắt cỏ nào vương chuyện có không
Trong nắng đọng lời chim hót khẻ
Đường quê gió mát bước thong dong

Thương Yến Tử



Họa:  
THÚ CHĂN TRÂU

Roi ngà (*) thi thoảng thích vào mông
Chễm chệ lưng trâu hướng nội đồng
Bãi cỏ ven sông sương sớm đọng
Cầu tre trưa nắng bạn bè đông
Mặc ai lo lắng điều vinh nhục
Mục tử an nhàn tâm lắng không
Nắng ngã đường chiều lắt lẻo hát
Về thôi “nghé ọ” sớm mai dong

Lê Văn Thanh


(*)- Nhánh tre ngà


Lê Văn Thanh biên tập
READ MORE - THÚ CHĂN TRÂU - Lê Văn Thanh họa thơ Thương Yến Tử

Wednesday, June 5, 2013

DẤU THỜI GIAN - Thơ xướng họa - Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt và thi hữu


Xướng:

DẤU THỜI GIAN
(Để tặng quý đồng môn Ban C 63-65 Nguyễn Hoàng, Quảng Trị)



Phượng đỏ rực màu tắm nắng trưa
Gọi hè ve khản tiếng đong đưa
Rời trường ôm nỗi lòng man mác
Xa lớp mang tâm trạng ngẩn ngơ
Kẻ vội vàng đi tìm chốn mới
Người ung dung ở bám thành xưa
Bấy lâu biền biệt mong tin nhạn
Chợt nối đường dây buổi cuối mùa!

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
San Jose, Cali, USA, May - 2013


Họa:

THUỞ HỌC TRÒ

Còn nhớ Hè về...những buổi trưa  ?
Sân chơi in dấu phượng đong đưa
Chỗ kia áo trắng bay hờ hững
Nơi nọ quần xanh đứng ngẩn ngơ
Xa bạn mấy thằng rời lớp cũ
Gần Thầy bao đứa bám trường xưa
Thời gian ...rẽ lối.. đời trôi nổi
Tiếc nuối ...còn đâu thắm những mùa!.

May, 25th 2013
motthoi


Họa:

NGƯỢC THỜI GIAN 


Đìu hiu gió thoảng giấc ban trưa,
Khẽ thả hồn theo nhịp võng đưa.
Nhớ lúc trưởng thành môi tủm tỉm,
Tìm ngày thơ ấu, trí ngu ngơ…
Quanh co khúc lội in ngày cũ,
Ríu rít chim ca gợi tiếng xưa...
Một phút suy tư ôn kỷ niệm,
Nắng mưa biết trải đã bao mùa?

Dương Hồng Kỳ



Họa:

BÂNG KHUÂNG NIỀM NHỚ 


Thắm màu phượng vĩ giữa ban trưa
Võng mẹ ru hời...kẽo kẹt đưa
Xóm nhỏ làng quê thời bé bỏng
Mái nghèo giậu nứa thuở ngu ngơ
Đọc trang lưu bút yêu trường cũ
Nhìn chữ học trò mến bạn xưa
Làm cánh chim trời muôn vạn nẻo
Bâng khuâng niềm nhớ buổi giao mùa.

       Phùng Trần - Trần Quế Sơn
           (Illinois-June-01-2013)

Bài thơ "DẤU THỜI GIAN" viết để kỷ niệm, được sự ưu ái chia sẻ của ba nhà thơ Phan Ngọc motthoi, Dương Hồng Kỳ và Phùng Trần Trần Quế Sơn.
Rất trân trọng,

Trần Quốc Phiệt


Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt biên tập


READ MORE - DẤU THỜI GIAN - Thơ xướng họa - Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt và thi hữu

ĐỒNG BẰNG TRONG TÔI - chùm thơ Trúc Thanh Tâm


    1- AI CÒN NHỚ AI

    Vườn em rụng trắng hoa cau
    Ta treo trăng giữa Cù Lao Dung buồn
    Sóc Trăng ba ngã sông thương
    Người dưng khác họ, ai còn nhớ ai!




    2- TRẮNG MÀU TAY THƠM   

    Chim chiền chiện hót vườn sau
    Em ngồi giặt áo trắng màu tay thơm
    Đón em những buổi tan trường
    Xe Lam Bình Thủy đâu còn, em xa!



    3- MỘT TRỜI NHỚ NHUNG 

    Năm mươi năm, gặp quê nhà
    Vườn cây trái, bóng mẹ cha xa rồi
    Ông Khâm, bàng bạc chiều rơi
    Cà Mau ơi, ngập một trời nhớ nhung!



   
    4- THƯ TÌNH MỰC TÍM 

    Thư tình mực tím còn nguyên
    Luyến lưu đêm đó, ưu phiền đời nhau
    Mỹ Tho, bốn chục năm sau
    Thời gian trả lại bạc màu cố nhân!



    5 - TỪ XA PHỐ NHỎ   

    Từ xa phố nhỏ Hộ Phòng
    Bạc Liêu bão rớt mặn lòng Vĩnh Châu
    Cá kèo kho mẳn, canh rau
    Ta thương cô gái Tiều Châu, để lòng!




    6 - HƯƠNG THỜI CON GÁI

    Em xa Mộc Hóa theo chồng
    Bỏ sông Vàm Cỏ đôi dòng ngược xuôi
    Gò Đen, hun hút bóng đời
    Hương thời con gái chưa rời thơ ta!




    7 - MẮT AI VẪN BUỒN

    Một thời khói chiến mù xa
    Vị Thanh, Hỏa Lựu, bạn ta làm thầy
    Lòng chưa quên được Cái Nai
    Bao năm xa cách, mắt ai vẫn buồn!



    8 - GIÂY PHÚT TẠ TỪ   

    Thuyền trăng ai kéo cánh buồm
    Chở giùm ta nhớ qua miền tương tư
    Hương yêu giây phút tạ từ
    Chia tay Rạch Giá, nhánh mù u đau!


   
    9 - ĐỜI PHA TRONG RƯỢU

    Bên chiều Cao Lãnh mưa mau
    Cụng ly bằng hữu, biết màu thế nhân
    Mắt tình con gái Nha Mân 
    Đời pha trong rượu lan dần trong ta!


  
    10 - THỜI GIAN GÕ NHỊP

    Thời gian gõ nhịp phía xa
    Không gian để lạc hương hoa xuống trần
    Gió luồn qua phía sau lưng
    Trúc Giang đêm đó, bâng khuâng cả đời!



    11 - XÔN XAO PHỐ LẠ

    Ao Bà Om, nắng tuyệt vời
    Xôn xao phố lạ bên người tình si
    Trà Vinh biển níu chân đi
    Mắt em như có điều gì, nói thêm!



    12 - MỘT TRỜI TIẾNG VE

    Hẹn rồi, cố ý em quên
    Ta vô tình đợi, quen thêm một người
    Xa rồi, Tống Phước Hiệp ơi
    Trong ta vọng mãi một trời tiếng ve!



    13 - BẠT NGÀN TRĂNG TREO  

    Đêm nầy thao thức lắng nghe
    Mưa từ An Phú, mưa về Núi Sam
    Theo kinh Vĩnh Tế mơ màng
    Ta treo trăng sáng bạt ngàn Thất Sơn!

    TRÚC THANH TÂM
    (Châu Đốc)
_______________________

TRÚC THANH TÂM
287 đường Louis Pasteur, khóm Vĩnh Phú, phường Châu Phú A, Châu Đốc (An Giang)
Điện thoại: 0903 643 751

READ MORE - ĐỒNG BẰNG TRONG TÔI - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MỘT CON CHÓ - truyện ngắn Nguyễn Khắc Phước



Hồi còn nhỏ, thằng cu Cường nhà tôi nhiều lần đòi nuôi chó nhưng tôi giả lơ vì tôi không thích chó lắm. Hết phổ thông đến đại học, nó túi bụi học hành nên sở thích nuôi chó của nó phải tạm gác. Thế nhưng, khi đã học xong và có việc làm, nó lại hỏi: Sao nhà mình không nuôi chó?

Ở xóm tôi, hầu hết nhà trước đây đều có vườn tược. Ngoài nuôi gà, vịt, hầu như nhà nào cũng có nuôi chó. Nhưng sau khi giải toả để lập khu dân cư mới, nhà vườn biến thành nhà phố, nuôi chó rất bất tiện và mất vệ sinh. Hàng xóm láng giềng đều là người xa lạ, nuôi chó mà không có vườn, lỡ nó sang ỉa trước nhà hàng xóm sẽ bị chửi ngay. Nếu nó chạy ra đường sẽ bị bọn săn chó đánh chết, hoặc có ngày cũng bị công an phạt. (Tôi cũng mong luật cấm chó thả rông được áp dụng nghiêm ngặt để khỏi dẫm phải cứt chó!).

Tôi đã cảnh báo thằng con tôi như vậy nhưng nó không nghe và rồi nó kiếm đâu đó về một con cún rất dễ thương. Nó thích nuôi chó nhưng không biết cách chăm sóc, chỉ thả đấy, và tôi trở thành người nuôi chó bất đắc dỉ. Hằng ngày tôi phải cho chó ăn, dọn phân, lau nước đái, tắm cho chó. Cả nhà biến thành cái chuồng chó, chỗ nào cũng hôi hám.

Mặc dù là chó ta, nhưng chuyện ăn uống cũng rắc rối. Lúc mới bắt về, chỉ cần cơm chan canh, nó cũng xực mấy bát. Vài ngày sau, nó không chịu, phải chuyển qua cơm trộn cá. Được ít bữa, nó chán cơm cá, phải chuyển qua cơm trộn đồ xào. Dù mỗi lần chán ăn, có thể nhịn một hai ngày, nhưng nó cũng lớn rất nhanh.

Gặp lúc nó đang chán cơm trộn đồ xào, đang nhịn hơn một ngày không ăn gì, thì có cô bé hàng xóm bưng qua thết nó một tô xương gà đầy ắp, nó tha hồ gặm đi gặm lại đến hai ngày mới hết.

Kể từ đó cứ hai ba hôm, cô bé lại mang một tô, khi thì xương gà, khi thì xương vịt, khi thì đầu cá to bự, khi khác thì thịt bò, thịt heo. Con chó nhà tôi mập lên thấy rõ và tôi phải đi hót phân ngày đến hai, ba lần!

- Con bé ấy nhà nào mà trông dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ, lễ phép? Nhà nó có vẻ ăn sang hơn nhà mình nhiều. Tôi hỏi vợ tôi.

- Con Sương, con gái anh Ngọc ở cái nhà ba mê phía bên kia đường, từ nhà mình ngó xéo là thấy. Ông ở xóm nầy gần chục năm rồi mà vô tình quá! Được đó ông.

- Được cái chi ?

- Được cái nết của nó. Lại cao ráo dễ thương. Được cái nữa là nó đã tốt nghiệp đại học và đang làm ngân hàng, lương tháng gần ba triệu. Được cái nữa là hàng xóm láng giềng có quen biết, nói chuyện dễ hơn. Được cái nữa là đỡ tốn tiền thuê xe cộ. Được cái nữa là mai mốt sinh đẻ nó nằm nhà mẹ, mình đi lại dễ dàng…

- Nảy giờ bà nói được được, tôi không hiểu gì hết.

- Thì tôi định nói con bé ấy cho thằng cu lớn nhà mình. Ông không thấy nó được sao?

- Nếu được vậy thì tốt quá. Nhưng nhà người ta là cán bộ cấp côi. Bà không thấy khách khứa tấp nập, ăn uống sung sướng, xe cộ láng coóng, còn nhà mình mới chỉ đủ ăn ba bữa mà đòi môn đăng hộp đối thì sao được. Bỏ qua cái ý nghĩ đó đi. Vã lại hai đứa có quen biết nhau gì đâu.

- Trời ơi, ông không biết đó thôi. Mỗi lần nó qua, cho chó ăn xong là hỏi: Anh Cường đâu rồi bác? Dạo này ảnh hay đi chơi về khuya quá, bác không la hả? Anh Chương nhà con hồi đó cũng vậy nhưng má con la quá nên không dám đi nữa. Đó, ông thấy con cái gia đình ấy có giáo dục hơn con nhà mình. Ông không biết dạy con gì hết. Nó ưng thằng cu Cường nhà mình rồi đó. Ông là thứ vô tình không biết đó thôi. Con người ta đẹp người đẹp nết như vậy mà ông không ưng thì cũng chịu thôi. Đám ấy quá tốt, còn nói vòng vo gì nữa. Con mình đã lớn rồi…

- Tôi nói không ưng và vòng vo hồi nào?

- Nghe nói bố nó làm quan chức gì lớn lắm ở ngành điện lực. Vậy là có cơ may chuyển thằng con mình qua ngành điện.

- Thằng cu mình học ngành hoá chớ có phải ngành điện đâu. Ngành điện đời nào người ta tuyển kỉ sư hoá hữu cơ.

- Thì ít ra nó cũng kỉ sư. Kỉ sư thì làm gì mà chẳng được. Bạn của ông có người tiến sĩ sử học mà làm giám đốc cảng biển sao ông không nói gì?

- Nói chuyện với bà mất công quá. Thôi được, tôi ô kê, bà làm chi thì làm.

Mọi chuyện vẫn xảy ra bình thường. Con chó nhà tôi hằng ngày thấy Sương đi làm về là vẩy đuôi mừng rỡ. Mỗi lần Sương mang đồ ăn đến là nó nhảy lên liếm vào mặt cô bé. Nó chưa làm vậy với tôi bao giờ. Thằng Cường nhà tôi cũng thỉnh thoảng đứng nói chuyện với Sương trước hiên nhà. Hai đứa có vẻ hợp nhau, tôi nghĩ vậy, đặc biệt con bé luôn cười nói vui vẻ tự nhiên, không chút e thẹn.

Một lần tôi hỏi Sương:

- Chó nhà con không ăn mấy thứ nầy sao?

- Từ hồi chó nhà con bị mấy thằng săn chó bắt thì nó nhác ăn. Hôm đó nó đang đứng chơi ngay trước cửa nhà thì mấy thằng ấy nhảy vào cầm cây ống nước bằng nhôm đánh nó rồi mang đi. Trời ơi, con khóc húp cả mắt. Ba con chạy đi mấy cửa hàng thịt chó và may mắn tìm được nó chưa chết, chỉ bị thương. Ba con bỏ một trăm ngàn để chuộc nó về. Một thời gian sức khoẻ nó bình phục, chỉ có cái cổ bị gảy xương, bây giờ hơi cong cong, tính của nó cũng hơi lảng lảng. Bây giờ nó chỉ uống sữa, cũng may chỉ thích loại sữa bột nguyên kem là thứ ít tiền. Bác thấy con cứ cầm cái tô chạy theo nó dỗ như là dỗ trẻ lên ba nhưng nó không thèm ngó vào tô có thứ gì.

Rồi nhà anh Ngọc lên thêm một tầng và làm mới hết mặt tiền. Nhà chỉ có bốn người, vậy là mỗi người một tầng. Không hiểu làm chi cho to vậy?

Con chó đực nhà tôi cũng đã làm quen được với con chó cái nhà ấy và hai con thỉnh thoảng qua lại chơi với nhau mỗi khi được thả.

Một tuần sau thấy nhà anh Ngọc treo đèn kết hoa, tôi hỏi vợ tôi chuyện gì vậy. Bà nói:

- Đám cưới con bé Sương con anh Ngọc, nó thường mang thức ăn cho chó nhà mình đấy.

Bà vợ tôi chỉ trả lời vậy thôi và không nói gì nữa, không nói được cũng không nói mất. Tôi cũng làm thinh.

Mặc dù hàng xóm láng giềng gần chục năm, nhưng vợ chồng tôi chưa quan hệ nhiều lắm với gia đình ấy nên không được mời. Người ta nói “gần nhà mà xa cửa ngõ” để chỉ mối quan hệ lạnh nhạt không nên có giữa những người hàng xóm láng giềng, bởi vì quan hệ xóm giềng là mối quan hệ “tắt lửa tối đèn có nhau”. Thế nhưng khi làng xóm bị giải tỏa, bà con xóm giềng mỗi người tứ tán một phương, lại bắt đầu làm quen với hàng xóm mới (đa phần đều là người giàu có mua lại đất của người bị giải tỏa), phải sống kiểu “đèn nhà ai nấy rạng”, mới thấy hết ý nghĩa của câu đó.

Một ngày sau đám cưới, con chó nhà tôi biếng ăn, suốt ngày cứ nhìn sang nhà Sương.

Hôm sau, nó được mở xích, và ngay khi nó phóng ra, hai tay săn chó đi xe máy ập đến, đập vào đầu nó bằng một cây sắt và cầm cổ xách đi mất.

Ba ngày sau đám cưới, Sương trở về nhà. Buổi tối, Sương bưng qua nhà tôi một tô đầy xương gà, vui vẻ kêu “ki ki”. Tôi ái ngại nói:

- Nó bị người ta đập chết mang đi rồi, con ơi.

- Trời ơi !

Tôi thấy Sương tiu nghỉu bưng tô xương gà trở về, vừa đi vừa khịt mũi, dường như cô ấy khóc. Nhưng Sương không bưng tô xương vào nhà mình mà đi vào con hẻm phía sau nhà, có lẽ để cho con chó khác ăn.


NKP
READ MORE - HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ MỘT CON CHÓ - truyện ngắn Nguyễn Khắc Phước

NỖI BUỒN CON GÁI - thơ Thùy Châu



Niềm đau đó người trao tôi đành nhận
Mất hết rồi trong trắng buổi ban sơ
Bởi yêu người tôi đã trót dại khờ
Cho tất cả không một lần ân hận.

Người biết đâu nỗi buồn nầy thân phận
Tôi cúi nhìn với tất cả chua cay
Thân xác còn đây vết tích đọa đày
Tàn hoa mộng còn chi thời con gái.

Người thấy đó khu vườn xưa tính ái
Giờ một mình tôi ngơ ngác bơ vơ
Kỷ niệm, trời ơi quay mặt hửng hờ
Buồn biết mấy mùa xuân thời trẻ dại

Vâng tôi yêu, không một lần chối cãi
Dâng hiến người tất cả tuổi tình yêu
Bởi thiết tha tôi mơ ước thật nhiều
Nhưng đã hết mộng mơ thời hoa bướm

Người ác lắm tôi nguyện cầu tâm tưởng
Được yêu người tròn kiếp sống hôm nay
Nhưng khổ chưa người tàn phá đọa đày
Tàn hoa mộng còn chi thời con gái! 


THÙY CHÂU
READ MORE - NỖI BUỒN CON GÁI - thơ Thùy Châu

MỘT ĐỜI - thơ Ngọc Tình



I
Say say mùi lúa trên đồng
Cải ngồng, liếp hẹ, nồng nồng rạ rơm
Hương quê ngai ngái cỏ thơm
Một đời say mãi tóc mềm của … em…


II
Một đời bao thứ tưởng mê
Nhưng không thể sánh mùi quê nồng nàn
Sân đình, bến nước chứa chan
Đuôi gà lúng liếng đã tràn tim nhau.


III
Một đời tìm mãi tình yêu
Như ban mai đón bao điều ước mơ
Sao ta tìm mãi đến giờ
Tìm đôi mắt ấy còn chờ nhau không?


IV
Ngoài đồng lúa rộng mênh mông
Mà say, mà đắm phải lòng thơ ai
Tình xưa còn chút hương lài
Một đời dấu kín tóc mai riêng mình.

TN 4-5-2013
NgọcTình
READ MORE - MỘT ĐỜI - thơ Ngọc Tình

SUỐI THƠ - Hồ Trọng Trí họa thơ Lữ Thượng Thọ


SUỐI THƠ

Họa  bài “Thơ giữa đỉnh trời” của  Lữ Thượng Thọ.

Chốn trần vọng tới cõi trời mây
Ấp ủ hương thơ tự bấy ngày
Một thuở theo duyên lòng ướp mộng
Chừ đây vướng số nghiệp vào tay
Muộn phiền thế thái bao giờ tĩnh
Thao thức nhân tình một thoáng say
Bắt chước ai chi sinh ngớ ngẫn
Sao bằng tùy hứng nhởn nhơ bay.



TUỔI GIÀ

Họa y đề bài “Tuổi già” của Lữ Thượng Thọ.

Tháng ngày chóng vánh hãy vui chơi
Dài ngắn tùy duyên với cuộc đời
Suốt kiếp phong trần đeo đẳng tớ
Lại thêm vận hẫm hỏng con ngươi
Đường chiều bóng xế hoen tầm mắt
Vóc hạc hao gầy nhạt nét môi
Dẫu vậy lạc quan là diệu pháp
Ung dung ngoạn cảnh thảnh thơi cười.

Hồ Trọng Trí

Kim Long, BRVT

Hồ Trọng Trí biên tập
READ MORE - SUỐI THƠ - Hồ Trọng Trí họa thơ Lữ Thượng Thọ