Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 5, 2012

Nguyễn Thanh Bá - THƠ VIẾT Ở QUÊ NHÀ

Nhân dịp anh chị Nguyễn Thanh Bá về thăm quê và ra mắt tập thơ NGÀY THÁNG NHỚ  (tác giả Nguyễn Thanh Bá, NXB VHSG), anh chị em văn nghệ Hải Lăng đã có dịp gặp nhau để giao lưu văn thơ và trao đổi tâm tư tình cảm. Hình sau đây lưu niệm một trong những cuộc gặp mặt đó.


Từ trái sang: Các anh /chị: Võ Văn Hoa, Nguyễn Thanh Bá, Trương Thị Mộng Thu (phu nhân của anh Bá), Võ Quốc Dũng, Bùi Như Hải,  Lê Đăng Mành, Hoàng Tấn Linh tại TRI ÂM CÁC (tư gia của Võ Văn Hoa)


THƠ TỰ HỌA

                    Nguyễn Thanh Bá

BÀI XƯỚNG:

THĂM ÔN

Về thăm Quảng Trị ghé thăm ôn
Ôn vẫn như xưa, ở cuối cồn
Mảnh ruộng gần ao cày cấy ló
Bãi bồi cạnh bến cuốc lôông môn
Vườn cơi lớp đất san đường sỏi
Nhà nới thêm gian lợp mái tồn
Trong bếp mụ ngồi khum thổi lả
Dáng gầy trán chạm nét hoàng hôn./.

                                    

BÀI HỌA 1:

VỀ LÀNG ÔN

Về thăm Quảng Trị ghé làng Ôn
Xóm lắm ao sâu, hói lắm cồn
Mạ đứng ngoài cươi chăm xuốc ló
Em ngồi trong bếp mãi làm môn
Gian buồng vải vóc - phên đan nứa
Kèo cột tre pheo - mái lợp tồn
Ôn Mệ hai hàm răng trốn hết
Nên chi hơi khó mỗi lần hôn./.

                                   
BÀI HỌA 2:

TƯỞNG LẦM ÔN

Đọc thơ của Mụ tưởng lầm Ôn
Tả nỗi quê ta biển lấn cồn
Xe cộ dập dìu đường xoáy rốn
Nắng mưa tàn tạ đá lòi môn
Từng cơn bão táp cây tung lá
Những trận phong ba gió lật tồn
Ôn Mụ tuổi đời cao chóp núi
Vẫn còn rung động mỗi lần hôn./.

                           Nguyễn Thanh Bá
                                        Kỷ niệm về thăm quê Quảng Trị
                                        Đầu thu 2012 Nhâm Thìn
READ MORE - Nguyễn Thanh Bá - THƠ VIẾT Ở QUÊ NHÀ

DƯƠNG CẦM CHỀU - Nhạc: Vĩnh Phúc - Thơ: Bùi Phan Thảo - Ca sĩ: Quỳnh Như - Piano: Bảo Châu

Nhạc sĩ Vĩnh Phúc



Bởi vì em bỏ lại sau lưng
Một triền đê lộng gió
Bong bóng cơn mưa mùa hạ
Bởi vì em bỏ lại ban trưa
Cánh chuồn kim trốn ngủ
Dù em có xa rời
Hà Nội vẫn đi vào nỗi nhớ của em

**
Rồi về đâu tuổi thơ về đâu?
Rồi về đâu em nay về đâu?
Tiếng dương cầm chảy tràn long lanh
Những ngón mảnh mai
Khẽ vò đầu anh

***
Ơi màu áo em chiều xanh ngát
Và tiếng dương cầm ăm ắp
Heo may im phơi chân son
Em đã đi thật xa
Ơi còn nhớ thu về lưng Tháp
Gầy nắng môi cười len ấm
Cơn mưa lao nhao chân mây
Nghe phím dương cầm trôi

*

Rồi em sẽ sẽ nhận ra anh
Một giọt mưa hồn nhiên
Trên tóc em bay Hà Nội
Rồi em sẽ sẽ nhận ra anh
Chút nắng hanh hao mùa

****
Bao giờ em trở lại
Bao giờ em trở lại
Hà Nội chờ em


KẾT ( OUT)
Hà Nội khi em về
Anh đã là ngọn cỏ
Lao xao lao xao lao xao
Dưới chân em và bảy sắc cầu vồng…


Vĩnh Phúc
vinhphuccr@gmail.com
READ MORE - DƯƠNG CẦM CHỀU - Nhạc: Vĩnh Phúc - Thơ: Bùi Phan Thảo - Ca sĩ: Quỳnh Như - Piano: Bảo Châu

THĂM TRUNG HOA - Nguyễn Đức Tùng

 Tử Cấm Thành 

           THĂM TRUNG HOA
                                  Nguyễn Đức Tùng

          Khi mọi chuyện xảy ra
          Thì anh không ở đó
          Khi anh tới đó
          Mọi người đã đi rồi

          Có kẻ về nhà
          Có người biến mất
          Mây mang theo nước mắt
          Bầu trời xanh trở lại

          Ngồi trên xe lăn
          Một lão già lẩy bẩy
          Hạ bút ký tờ giấy
          Nổ súng vào đám đông

          Bảo vệ thành quả cách mạng
          Từ chiều hôm chập choạng đến rạng đông
          Trên các bức tường vôi trắng
          Máu đã được lau xong

          Chim hoàng oanh lại hót
          Khi anh tới thăm
          Líu lo trong bờ liễu
          Trên quảng trường mênh mông
          Những cặp tình nhân đi đi lại lại

          Vì sao tôi nhắc mãi
          Về những ngày đã qua
          Vì những ngày đã qua
          Ngày mai sẽ lặp lại
          Và khi chúng lặp lại
          Anh sẽ không ở đó
          Và khi anh tới đó

          Máu đã được lau xong
          Bầu trời xanh trở lại
          Mây trắng lại bay qua
          Chỉ còn người bán hàng rong
          Rao bán trảm mã trà 
                         Nguyễn Đức Tùng

     
      English translation by Pham Viet

   Thăm Trung Hoa -- A Visit to China

        You weren't there
        when it was happening.
        Then all had deserted
        when you paid a visit.

        Some went home,
        some just disappeared.
        Clouds blew away tears,
        remained only blue skies aloft.

        An old man on wheelchair
        hands trembling, signed the order: 
        Shoot the crowd!
        If we are to preserve 
        revolution's gains of past.

        Efface from dusk to dawn,
        blood spurts can no longer be seen
        on those walls, painted white.

        Chim hoàng oanh lại hót
        Khi anh tới thăm
        Líu lo trong bờ liễu
        Trên quảng trường mênh mông
        Những cặp tình nhân đi đi lại lại

        And when you paid a visit,
        the larks, yet again singing
        amongst the willow trees
        and in the vast square yonder,
        lovers strolled to and fro.

        Vì sao tôi nhắc mãi
        Về những ngày đã qua
        Vì những ngày đã qua
        Ngày mai sẽ lặp lại
        Và khi chúng lặp lại
        Anh sẽ không ở đó
        Và khi anh tới đó

        I often rehearse
        this story of past
        for fear of recurrence
        yesterday becomes tomorrow.
        Yet you won't be there
        when it is recurring.
        And when you pay a visit

        Blood spurts are no longer be seen,
        but blue skies hang aloft
        and white clouds floating.
        Only there's a peddler selling her wares:
        permeated tea in horse's guts!

                                          (Nguyen Duc Tung)                                                                         
READ MORE - THĂM TRUNG HOA - Nguyễn Đức Tùng

Tuesday, September 4, 2012

VÔ THƯỜNG - Thế Lộc


Nhớ nhau mấy khúc "Thuyền Quyên"
Hoa trôi viển xứ thiên niên kỳ hồ
Động hoa vàng khói hư vô
Tan vào nguyên thủy vật vờ bóng em
Lầu xưa xoan rụng ngập thềm
Vô chung tứ đức dắt em về nguồn
Đoạn trường mây gió còn vương
Nguyệt cầm đứng bóng Mỵ nương vô thường
Em sắc không nhập viễn phương
Vô chung vô thủy ám chường hồn ta
Vân cẩu bách chiết thiên ma
Cho mưa gió hắt cho qua lụy phiền
"Bất tri tam bách dư niên"
Châu về Hợp phố Thuyền Quyên hữu hình
Anh hữu thể em vô minh
Dương đôi mắt đỏ chảy tình vô cơ
Tương giang Tương vĩ đôi bờ
Hoàng Hạc Lâu giờ ngẩn ngơ nghìn trùng .


THẾ LỘC
Đà Nẵng
theloc108@yahoo.com.vn
READ MORE - VÔ THƯỜNG - Thế Lộc

THƠ HOÀNG ĐÌNH CHIẾN

Đoạn quốc lộ qua Cồn Tiên - Dốc Miếu

 

NGỎ LỜI TÌNH MUỘN

 

Gặp lại em mười nhớ, Chín Thương
Tóc pha sương lỡ thì con gái
Vẫn bờ vai, lưng ong mềm mại
Áo bà ba thon thả tím chiều tà.
Em chê anh già, phong sương
Ta vẫn lời. Em ơi! Sự sống
Đồng đội ta nhiều đứa không về
Đời quá nửa, còn mong chi nữa.
Em ơi!
Ta đã mất cả đời tuổi trẻ
Lén nhìn nhau trong mắt thầm lặng lẽ
Luyến tiếc nhau, câm lặng khúc ca buồn.
Ngỏ với em một lời tình muộn
Cho thảnh thơi đi về phía cuối đường.

(Kỷ niệm ngày về chiến trường xưa
CồnTiên, Dốc Miếu, Quảng Trị )


GỪNG CAY TÌNH NGƯỜI


Lạc nhau một điệu ly tao
Tìm nhau ở chốn trời cao đất dầy.
Sông lưng lửng nước đọa đầy
Sao em chẳng tiếc những ngày có nhau.
Bon chen phố thị sang giầu
Câu thề lời hẹn qua cầu đánh rơi.
Đèn xanh, đèn đỏ chơi vơi
Đốt đời con gái một thời- khói bay


Quê nghèo như sợi cỏ may
Níu chân muối mặn gừng cay tình người

Hoàng Đình Chiến
Hà Nội
hoangdinhchien48@yahoo.com
READ MORE - THƠ HOÀNG ĐÌNH CHIẾN

Monday, September 3, 2012

THƠ NGÔ TRỌNG HÙNG (NGÔ HAI)


Ngô Trọng HÙNG (tên cũ là Ngô Hai)
Quê quán: Quảng Trị
Địa chỉ hiện nay: Ấp Cẩm Tân, Xuân Tân, Long Khánh, Đồng Nai.
ĐT: 0168 2121 120                   






VU LAN NHỚ MẸ

  
Chiều thu lá rụng hiên chùa,
Lòng đau nhớ mẹ giữa mùa Vu Lan.
Nuôi con nước mắt cơ hàn,
Nghèo cơm, tình mẹ giàu sang vô bờ.
Quanh năm mưa nắng bốn mùa,
Ngày trong lam lũ, tối chùa cầu kinh.
Mẹ ngồi kể chuyện Mục Liên
Bên thềm chùa cũ trăng lên đỉnh đầu.
Chạnh niềm mấy hạt mưa ngâu,
Nhẹ bay theo gió đêm thu lạnh buồn.
Kéo tay con áp vào lòng,
Bao la tình mẹ giữa dòng khổ đau.
Trăm năm sương tuyết dãi dầu,
Ngàn năm tình mẹ bước đầu vào con.
Thời gian dù phải lớn khôn
Bao nhiêu năm cũng cội nguồn là đây.
Mẹ từ cỡi hạc quy tây,
Trăng lên đầu núi, nhạn bay cuối trời.
Lặng nhìn chiếc lá thu rơi,
Bao giờ gặp mẹ cho đời bớt đau.

  

MẸ VÀ QUÊ HƯƠNG


Đêm thao thức nhớ quê nhà,
Nhớ... ôi thương nhớ mắm cà quê tôi.
Xa quê nay đã lâu rồi,
Mà sao vị mắm trong tôi vẫn nồng.
Quê nhà Quảng Trị chiều đông,
Rét run cầm cập áo không đủ lành.
Mẹ tôi thân cũng mỏi mòn,
Nuôi con bằng mắm, cơm bồng sắn khoai.
Mái tranh vách đất sơ sài,
Chở che bom, đạn kéo dài tháng năm.
Bao nhiêu huyết lệ pha hồng
Xác người nhuộm máu xương chồng chất nhau.
Ngàn năm sông núi một màu
Tiếng oan còn vọng về sau muôn đời.
Mẹ như thân xác rã rời,
Ngồi trông từng đứa con nơi ngàn trùng
Xa rồi Quảng Trị miền trung
Con mang nước mắt theo cùng khổ đau
Tóc xanh nay đã bạc màu
Vẫn còn nhớ mẹ lệ sầu ngàn năm.

Ngô Trọng Hùng (Ngô Hai)
READ MORE - THƠ NGÔ TRỌNG HÙNG (NGÔ HAI)

MỘT SỚM THU VỀ - Thơ: Mai Hoài Thu- Nhạc: Lynh Phương - Ca sĩ: Hương Giang - Diễn ngâm: Nghệ sĩ Hoàng Đức Tâm

Mai Hoài Thu





Một sớm Thu về em có hay?
Nắng chiều phai nhạt lá vàng bay,
Thu xưa… dáng nhỏ… về trong nắng,
Trải xuống hồn anh một bóng mây…

Thu đã về rồi em nhớ chăng?
Hồn Thu xào xạc, lá Thu vàng,
Chân quen nhẹ gót bên thềm cũ,
Khúc nhạc lòng âm lại tiếng vang...

Có phải em về từ đó đây?
Tình Thu man mác gió hây hây,
Dáng Thu lướt nhẹ mây hờ hững,
Hong lại tình Thu với tháng ngày…

Thu đã về rồi em có hay?
Mây chiều phai nhạt lá vàng bay,
Ngoài sân nắng đổ xiêu… chiều bóng,
Đứng ngẩn ngơ vờn… với gió mây...

San Jose, vào Thu, 2007
Mai Hoài Thu
READ MORE - MỘT SỚM THU VỀ - Thơ: Mai Hoài Thu- Nhạc: Lynh Phương - Ca sĩ: Hương Giang - Diễn ngâm: Nghệ sĩ Hoàng Đức Tâm

TRANH CỦA HỌA SĨ LÊ THỊ HẢI


Họa sĩ Lê Thị Hải sinh năm 1985 tại Quảng Trị. Tốt nghiệp ngành Hội họa chuyên khoa Lụa - Đại học Nghệ thuật Huế. Hội viên hội Mỹ thuật Thừa thiên Huế. Hiện đang làm việc và sáng tác tại Huế.
Email: lehaiartist@gmail.com
Điện thoại: +84.988.53.30.30

VNQT xin giới thiệu 3 tác phẩm mới của chị vừa gởi tặng. Mời bạn đọc cùng thưởng thức.


Tình yêu của giấc mơ


Chan dung My Hoa


Hoàng hôn trên kinh đô











READ MORE - TRANH CỦA HỌA SĨ LÊ THỊ HẢI

Đến với bài thơ hay: EM GÁI - Thơ: Đoàn Thị Lam Luyến - Lời bình: Nguyễn Văn Hòa -

Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến. Ảnh từ trang giadinh.net

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY

                                           EM GÁI

Đoàn Thị Lam Luyến

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan?

Gặp cơ nhỡ em cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

Lấy khao khát để làm yên
Đem duyên làm phúc, lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui


LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN VĂN HÒA     
               
Có thể nói, trong số những bài thơ tình của Đoàn Thị Lam Luyến thì bài "Em gái" được xếp vào hàng những bài thơ hay nhất của chị. Thường khi đọc một bài thơ nào đó, tôi có thể quên ngay, nhưng với bài thơ này, nó đã để lại cho tôi một ấn tượng khá đặc biệt. Với tôi, thơ chị hay, ấn tượng bởi vì nó thật, nói lên được những điều sâu kín trong tâm hồn, lời thơ giản dị, đời thường mà sâu lắng. Như một nhà phê bình đã từng nhận xét: “Thơ chị giống như lời tâm sự, bày tỏ nỗi lòng của chính chị, nhưng đọc thơ chị, ai cũng có cảm giác chị nói hộ lòng mình”.

Mở đầu bài thơ “Em gái” chị viết:

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Đó là lời giãi bày, lời tâm tình của một con người đã từng trải qua những vấp váp, những dâu bể, vấn vương của cuộc đời. Nhất là sự vấp váp trong tình cảm, tình yêu và hạnh phúc gia đình. Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến so sánh chuyện tình yêu giữa đứa em gái và mình: đều có sự ngộ nhận trong tình yêu, "cũng yêu chí chết cái người mình yêu". Tác giả sử dụng từ “chí chết” rất hay. Theo tôi, khó có thể thay từ nào hay hơn từ “chí chết”. “Chí chết” nó vừa cụ  thể, vừa khái quát, vừa mộc mạc, vừa sâu sắc. Người phụ nữ nào khi yêu với một tình yêu chân thành, đích thực, không vụ lợi cũng đều hành động như thế, đều biết dồn hết, biết hy sinh tất cả, yêu một cách cuồng nhiệt, cháy bỏng, tận cùng cho người mình yêu.

Có lẽ, những gì đã xảy ra trong cuộc đời chị là một minh chứng cụ thể cho điều vừa nói ở trên. Thông qua lời tâm tình, trò chuyện, bày tỏ những tình cảm rất thật đó, chúng ta thấy cuộc đời chị, chuyện tình cảm của chị với cuộc đời đứa em gái, hình như là một, là lặp lại. Cũng đầy chông chênh, thất bại và đổ vỡ. Ông trời đã không công bằng với chị và em gái của chị trong cuộc hành trình đi tìm hạnh phúc cho bản thân. Dù đã yêu hết lòng, yêu cháy bỏng, yêu hết tâm can, nhưng đổi lại đó là sự đau xót và mất mát, một sự hy sinh vô ích và không có kết quả tốt đẹp: “Để rồi bước trật bước trèo uổng công”.

Trong bài thơ “Gửi tình yêu” chị cũng từng viết: "Gửi tình yêu vào đất/ Được hoa trái đầy cành". Nhưng gửi tình yêu vào người mình thương thì lại không thu được những điều ngọt lành như thế: "Ta trao cả cho anh/ Một tình yêu cháy bỏng/ …Ta đã gửi cho anh/ Một con tim dào dạt/ Và anh trả cho ta/ Nỗi buồn đau tan nát". Dù chông chênh, gập ghềnh là thế nhưng tấm lòng người phụ nữ nói chung, tấm lòng của chị, của em gái chị nói riêng vẫn đợi chờ, mòn mỏi, vẫn trông mong, vẫn hy vọng điều tốt đẹp sẽ đến.

          Ở khổ thơ thứ hai, Đoàn Thị Lam Luyến vẫn vận dụng thủ pháp so sánh. Nhà thơ lấy mùa đông so sánh với mắt, lấy mùa hạ so sánh với trái tim, mùa thu so sánh với tấm lòng. Mắt - đông giá: buồn; trái tim - mùa hạ: rực cháy; tấm lòng - mùa thu: dịu dàng, bao dung; mùa xuân: khởi đầu những điều tốt đẹp, cây đâm chồi nảy lộc và tình yêu rồi cũng sẽ đem lại những lộc biếc mới… Nhưng tất cả đều xa vời, vô vọng. Nhà thơ đã lấy cái rộng lớn của thiên nhiên để so sánh với cái cụ thể, cái hữu hạn của con người, đời người. Để rồi sau đó chị phải thốt lên: "Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan?". Sự hy sinh trong tình yêu một cách tự nguyện, vô tư nhưng không mang lại điều tốt đẹp. Chính vì vậy, nó đã để lại một sự băng giá, một nỗi ám ảnh nặng nề, không bao giờ nguôi ngoai trong tâm hồn. Câu thơ cuối của khổ thơ thứ hai là một câu hỏi tu từ không cần lời giải đáp vì bản thân nó đã hàm chứa câu trả lời. Sự giá băng, sự thất bại, nỗi đau xót, mất mát và hụt hẫng sẽ bám riết suốt cuộc đời của chị và đứa em gái đáng yêu của chị.

Gặp cơ nhỡ em cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

Em đã sống rất thực lòng, sống hết mình bằng chính tình thương và sự bao dung của một trái tim nhân hậu. Nhưng em đâu biết, rồi một ngày mình cũng lỡ làng, rồi lại xót xa, đau khổ. Vì thế, những việc em đang làm rồi cũng sẽ vô ích và mong manh.

Hoá ra cũng chỉ là những khao khát tình yêu cháy bỏng. Thất bại ê chề trong tình yêu giờ chỉ còn cách tự an ủi để mà sống, lấy những khát khao cháy bỏng để làm yên, để sống bình lặng sau những cơn sóng gió tả tơi của cơn bão tình. Tất cả những gì đã làm, dù là duyên đã lỡ làng nhưng sự hy sinh ấy cũng chính là việc làm phúc đức ở đời. Coi tình cảm quý hơn vạn lần tiền bạc. Vì tình cảm không thể bán mua, đổi chác được!

Kết thúc bài thơ là một cái vui. Nhưng để có cái vui ấy phải đánh đổi bằng những cái thất tình, đổ vỡ, những vất vả, gian truân trên con đường kiếm tìm hạnh phúc. Phải chăng cái vui ấy cũng chỉ là cách nói để tự an ủi mình, trấn an mình sau bao sóng gió, xót xa, đau đớn của thân phận đàn bà nhỏ bé, yếu đuối, sống hết mình cho tình yêu nhưng luôn gặp những éo le, trắc trở. Chị đã trải qua hai lần đò nhưng cả hai lần đều dang dở nên nhiều lúc chị cũng thảng thốt trong nỗi đau của tình ái: "Sinh em mẹ không sinh ngày/ Để em như kiếp trời đày thế gian/ Đa tình liền với đa đoan/ Tơ duyên cứ nối lại càng đứt thêm" (Tích tịch tình tang).
                                                                            
Bài thơ "Em gái" đã để lại nhiều ám ảnh trong lòng người đọc về một người phụ nữ đầy nghị lực trong tình yêu. Yếu tố nghị lực ấy cần thiết để sống, để yêu và sáng tạo.  Nói như nhà phê bình Thái Doãn Hiểu: "Trong hào quang của tình yêu cay đắng, Lam Luyến mới bộc lộ hết được toàn vẹn vẻ đẹp chân thật từ trái tim nổi dậy đầy bản lĩnh của mình. Sự nổi loạn cá tính là điều chủ yếu cho sự hình thành và tồn tại của một cây bút".                         
                                                                                                     
Nguyễn Văn Hòa
Giáo viên Trường  Phổ thông Cấp 2-3 Xuân Phước,
huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên,
Điện thoại: 0984 833 247
Email: nguyenvanhoaphuyen@gmail.com
READ MORE - Đến với bài thơ hay: EM GÁI - Thơ: Đoàn Thị Lam Luyến - Lời bình: Nguyễn Văn Hòa -