Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 19, 2012

ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn


LỜI DÂNG

Nghề nghiệp, công việc chỉ có tính chất  quan trọng (nhiều  hay ít), chứ không có tính chất cao quý. Sự cao quý thuộc về nhân cách, lương tâm.
Không thật lòng tôn trọng sự lao động chân tay thì không biết yêu nhân dân; không biết yêu nhân  dân thì không thể có lương tri trong sáng, không thể có nhân cách cao.
Không ghét thói hối lộ thì không yêu sự công bằng; không yêu sự công bằng thì không yêu dân ; không yêu dân thì không yêu nước, không yêu nhân loại, không thật có tinh thần cách mạng.
Xây và chống, mà không chống  thói hối lộ - thói nhận hối lộ , là không chân chính.
(Trang 109)
--------------
Nếu giàu tri thức, giàu tài năng nhưng yếu kém lương tâm, lương tri thì chỉ là công cụ; chưa có nhân cách; còn nghèo trí tuệ; chưa trưởng thành toàn diện.
Không có sự liêm khiết trí thức thì không có năng lực tư duy minh triết về những vấn đề trọng đại của cuộc sống, dù có học vị tiến sĩ triết học hay bất cứ gì.
 Chưa có triết lý về giá trị nhân sinh thì văn hoá - giáo dục còn khập khiễng, chính trị còn khập khiễng.
Sự xấu ác là biểu hiện của cái “tôi” (bản ngã) đen tối.
  Cái “tôi” càng lớn thì tình thương càng nhỏ. Càng chấp thủ  cái “tôi, bệnh tinh thần càng nặng; càng ảnh hưởng có hại cho tha nhân, môi trường bằng hành vi, bằng thái độ, bằng năng lượng tâm ý.
(Trang 110)



--------------
Theo cách nói của nhiều nhà vật lý thì vũ trụ là một mạng lưới chằng chịt vật chất và tâm linh tương quan với nhau. Hiểu như vậy, sẽ thấy toàn vũ trụ là một cơ thể bất khả phân.
Con người cần có sự định tâm tỉnh trí để thấy biết trọn vẹn tâm hồn mình. Không tự tri thì không tự chủ, không có sự liêm khiết và tự do tinh thần, không có Thiền.
Tham cứu Thiền là tham cứu sự sống và ý nghĩa cuộc sống.
Tự tri - tỉnh thức - vô ngã” là đạo lý của vũ trụ, là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền; mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ, cho sự thăng hoa trí tuệ - tâm linh chung của tất cả.
(Trang 111)
--------------
Thiền là tự tri, là siêu vượt tín ngưỡng, hình tướng, khái niệm…, là sống tỉnh thức toàn diện với trí vô sư, với trí tuệ siêu vượt quy định nhị nguyên (tức là sống với trí bát - nhã).
Về tôn giáo cũng như về các lĩnh vực khác, rất nhiều  người đạt đến đỉnh cao bằng con đường tự học, tự đào tạo, bằng cách sống thông thường. Khát vọng lớn thì thành công lớn.
Có thể có tinh thần tôn giáo mà không theo tôn giáo nào, tín ngưỡng nào. 
Một  người ngoại đạo có thể sống khế hợp giác ngộ nếu có khát vọng. Ngộ đạo không khó, cái khó là có khát vọng.
 (Trang 112)



---------------
Một nguyên thủ quốc gia, một nhà thơ, một bộ trưởng, một sĩ quan, một giáo sư... nếu mang nặng thói tham ô, hối lộ, bè phái thì giá trị làm người không bằng  một  người ăn xin lương thiện.
Người đảng viên không thật lòng kính yêu nhân dân thì chỉ là kẻ “cơ hội chủ nghĩa” ích kỷ. 
Không phải “danh ngôn” nào, “lễ nghĩa” nào, “truyền thống” nào cũng giá trị, cũng đáng theo.
Tinh thần càng tự do thì trí tuệ - lương tri càng sáng. 
Bệnh thành tích sinh ra thói dối trá, thói dối trá sinh ra sự thối nát.
Ở giữa vườn hoa, xác chuột chết vẫn thối; ở giữa đầm bùn lầy, đoá sen vẫn thanh khiết.
(Trang 113)

--------------

Đồng tiền nhà nước là mồ hôi của nhân dân, trong đó có cả mồ hôi của người ăn xin (vì người ăn xin cũng tiêu thụ hàng hoá, tức là đã gián tiếp đóng thuế). Tham ô, lãng phí tiền nhà nước là có tội với toàn dân.
Không ai là không có tâm xấu ác, điều quan trọng là phải nỗ lực cải tạo. Thực hành “tự tri - tỉnh thức - vô ngã” là trách nhiệm của mọi  người. 
Có những thứ “vinh quang” dính đầy sự bẩn thỉu. Ai mới thấy hào quang danh lợi đã trọng vọng, đó là người không minh mẫn, không biết chính tà.
Chưa nghiên cứu nghiêm túc về bản ngã (cái “tôi") thì chưa thể có đường lối giáo dục đúng đắn.
 Không biết phục thiện thì không thể học được những bài học vĩ đại trong trường đời; dù có bằng cấp cao cũng chi là kẻ ấu trĩ về trí tuệ .
(Trang 114)

-------------- 
 Muốn giác ngộ chân lý tuyệt đối, phải biết “đạt lý, quên lời”, không chấp thủ ngôn từ, hình tướng - dù hình tướng thánh nhân.
Tâm hồn đen tối tạo ra xã hội đầy tệ nạn. Muốn xây dựng xã hội tốt đẹp, phải có nền giáo dục có khả năng giáo dục tất cả mọi người (không trừ một ai) nhận thức sâu sắc các bệnh tâm hồn, phải làm cuộc cách mạng nội tâm tận đáy cái “tôi”. 
Nhà giáo yếu kém nhân cách thì chỉ là công cụ tồi, có hại cho xã hội rất lớn (vì nhiều người ngây thơ tin tưởng vào họ). Tu sĩ yếu kém nhân cách cũng thế.
Một vấn đề lớn của thời đại chúng ta, là làm thế nào để xây dựng vững chắc cảm hứng sống có đạo đức nhân văn ở con người .
(Trang 115)
--------------
(Còn tiếp)
READ MORE - ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

“TỔ HỢP” THƠ TRONG “CƠN MÊ CỦA GIÓ” CỦA NGUYỄN NGUYÊN AN - Nguyễn Thị Tú Hằng


Nguyễn Nguyên An

Bảy mươi bài thơ, tập hợp trong một tập thơ nhỏ nhắn, xinh xắn với tên gọi rất gợi cảm của Nguyễn Nguyên An là một lời nhắn gửi tời bạn đọc rằng: không phải viết văn là không làm thơ được; không phải tuổi trẻ mới biết viết thơ tình yêu và thơ tự do hiện đại còn là cái duyên của những người muốn thể nghiệm mình để biết mình tuổi già nhưng trong lòng còn rất trẻ.

Không phải đến bây giờ nhà văn Nguyễn Nguyên An mới làm được thơ. Nhưng sau thành công của các tác phẩm văn xuôi: Người đi săn hoàng hôn, Nỗi buồn không giám gọi tên, Ngọn đèn vẫn tỏ, Trường đại học của tôi, Bầu trời cổ tích… thì có thể coi Cơn mê của gió là tập thơ đầu lòng của tác giả. (biết đâu, đứa con văn vần đâu tiên này lại bắt đầu cho một con đường mới trong chặng đường sáng tác của ông?)
Cơn mê của gió là một “tổ hợp” thơ bao gồm những tố chất đang trong quá trình “phản ứng”, “kết hợp”, “phân hóa”… để trở thành những “hỗn hợp chất mới” hấp dẫn và thú vị. Được “đeo bám” ngay từ đầu sự hình thành và phát triển của quá trình “thai nghén” này; người đọc không khỏi ngạc nhiên và tin tưởng những bài thơ đã kết tinh thành dấu ấn thơ Nguyễn Nguyên An. Bởi vậy Cơn mê của gió không phải là tập thơ đọc để rồi quên mà quả thực là vẫn còn lưu giữ lại rất nhiều điều lưu luyến mà tôi xin được tạm gọi là “Tổ hợp” thơ trong Cơn mê của gió.
Cơn mê của gió tập hợp một chùm thơ tặng rất ấn tượng: Tặng Hồng Nhung, tặng Quỳnh Như, tặng Kim Hạnh, tặng Song Cầm, thơ tặng TTH, tặng Hằng… và hàng loạt bài thơ khác không đề tặng nhưng xôn xao trong câu chữ, hình ảnh và cấu tứ là nỗi lòng lưu luyến vấn vương rất khó tả của tác giả.
Trong tặng Hông Nhung, nhân vật trữ tình xưng tôi khiêm nhường và bình dị có một cái gì bé nhỏ và nhân hậu bên cạnh Nhung “Uyên bác trí thức, đồ sộ tài năng”. Bởi vậy “lời xin lỗi” cứa vào lòng bạn đọc về một mối tình như “nốt nhạc quằn quại, vết roi đời và nụ buồn xa ngái phương Tây”. Cặp đối lập giữa Nhung và cái tôi trữ tình”
Nhung uyên bác trí thức
đồ sộ tài năng
anh lấm lem bùn đất
cánh đồng ngấu phù sa
cho em gieo khát vọng
tài hoa
đã trở thành kỉ niệm đọng lại để cuối cùng còn mình anh: đơn độc nhưng kiêu hãnh; nhân hậu và tự tin sống phần đời còn lại:
Anh đội bầu trời mỗi ngày
đi chân đất vào nỗi buồn
ướt rượi
khất thực vô ngôn
Bài thơ Tặng Quỳnh Như là nốt nhạc trầm buồn. Tác giả chỉ gieo vào lòng bạn đọc một vài ngôn từ trong vắt mà hàm nghĩa. Lúc mẹ trở dạ để Quỳnh Như có mặt trên đời, đó là một mùa trăng, để rồi rừ đấy:
Mắt ướt
Môi cong
Cười
Vỡ nắng
Thủy tinh
Bài thơ khép lại bằng hình ảnh Quỳnh nở gợi lên một thế giới thơ thực-ảo không thể phân biệt và không cần phân biệt. Quỳnh nở trong đêm là quy luật của tự nhiên. Quỳnh Như cũng vậy:
Khẽ động
Vào đêm
Chút tình
Quỳnh nở
Bài thơ Chung Che không đề tặng ai nhưng tình người thật sâu đậm và chân thành. “Chiếc ái dài vương hạt mưa rơi” của người ấy làm “lòng ai vương vấn”, thành một vùng hoài niệm:
Hạt mưa ngày cũ về tìm
Người chung che ấy thành chim bay rồi
Không phải người đọc được chung cơn mưa ngấy ấy tìm lại chiếc áo dài vương hát mưa rơi, mà hạt mưa tìm về người cũ. Tứ thơ đột ngột lạ lùng. Hóa ra mưa của trời vẫn còn lưu luyến đến người chung che cơn mưa ngày ấy. Thế mà, người ấy đã thành cánh chim bay rồi. Bài thơ đọng lại một nỗi buồn thương, tiếc nuối và thách móc nhẹ nhàng tế nhị chiếc áo dài vô tư tới mức vô tâm.
Bài thơ Em đi, cùng nằm trong “cung nuối tiếc” cố nhân và đã hé lộ kỉ niệm sâu sắc, xót xa, buồn tủi. Chuyện tình ngày ấy – ngày xanh những đã “heo hanh của mùa”
Vì em đã đi xa. Cho dù vậy, người ở lại vẫn đăm đăm bến sông xưa như Nguyên Bính ngày nào vẫn đợi chờ trong vô vọng:
Buồn em tìm tời bến sông xưa như Nguyễn Bính ngày nào vẫn đợi chờ trong vô vọng:
Buồn em tím tới bên sông
Chiều loang loáng nắng trắng mênh mông ngày
Tay đan nỗi nhơ trong tay
Mình anh quẫy một gánh đầy đêm đông.
Người phụ nữ ấy đã theo chồng rời bến sông xưa. Nhưng lòng người yêu cũ vẫn không thôi thương nhớ:
Nhớ xưa khăn gói theo chồng
Áo cơm nặng gánh nợ chồng chất vai
Chong đêm thức trắng canh dài
Thời gian gõ nhịp mười hai bến sầu
Chút tình ngày xanh tưởng đã nhạt phai, nào ngờ:
Bây chừ gửi nhớ về đâu
Rút từng sợi để xe nhàu tương lai
Cho dù vậy, người trong cuộc vẫn giữ lòng son. Bài thơ là một nỗi lòng chứ không chỉ là một kỉ niệm buồn. Bởi trong nỗi nhớ em đi có chồng chất tình thương những ngày “chong đêm thức trắng; áo cơm nặng gánh”. Và như vậy: Tình vẫn đậm mà còn thêm cả lòng biết ơn không sao nói hết bằng lời chỉ để “Rút từng sợi xe nhàu tương lai”
Trong chùm thơ tặng, mà tôi tin tất cả là giới nữ, đẹp nhất là bài thơ Tặng Kim Hạnh. Một cô gái nửa tỉnh nửa quê và nhân vật trữ tình hẳn là còn mang chất “chân quê’ nhiều lắm. Những hình ảnh quê mùa dân dã và đám học trò “mắt thắm màu trời” đã làm nên một mối tình – không đơn thuần là tình yêu nam nữ mà còn lớn lao hơn là tình yêu cuộc sống thuần khiết, bình dị rất Việt Nam. Bức tranh mái trường hiện ra như một thước phim chân thực, đầy chất thơ:
Trường em nửa chợ nửa quê
Nửa mơ thị tứ nửa mê ruộng đồng
Trước trưởng những chuyến tàu không
Phía sau thôn đã tre đong đưa ngày
Mái trường quê tràn ngập yêu thương này có thể tìm thấy bất cứ đâu ở nông thôn Việt Nam. Và cái nghề được xem là cao quý nhất trong tất cả các nghề, một lần nữa đã được tác giả “neo” vào lòng bạn đọc bằng những vần thơ mộc mạc và xúc động:
Anh về hương lúa thơm lay
Lòng neo vến đõ chiều say mất rồi
Học trò mắt thắm màu trời
Em gieo chữ nghĩa vun đời thêm xanh
Cái tình anh đọng lạ ở trường em không phải chỉ về nửa tỉnh nủa quê mà cơ bản, quan trọng hơn là những đứa học trò. Hình ảnh “mắt thắm màu trời” không chỉ có màu xanh mà còn khát vọng vô cùng đáng yêu của tuổi mới lớn đang hướng về tương lai bao la xanh thẳm như bầu trời kia. Hình ảnh “mắt thắm màu trời”, “tre đong đưa ngày”… tôi cho là một phát hiện đặc sắc của tác giả. Nhà thơ đáng quý không phải là ở những bài thơ dài mà ở chi tiết nghệ thuật “xuất thần” như trên.
Bài thơ tặng Kim Hạnh cũng là kỉ niệm về một mốt tình nhưng không hề xót xa, nuối tiếc hay buồn khổ… tình yêu và hạnh phúc đã gắn kết với nhau. Trường em cũng chính là trường anh. Tình yêu gái trai cũng chính là tình yêu mái trường thân yêu.
Trường em nửa chợ nửa thành
Nửa quê nửa phố nửa dành cho anh
Nửa nào cũng đượm nắng xanh
Cũng thắc thỏm nhớ cũng tròng trành yêu
Câu kết bài thơ là niềm xúc động nghẹn ngào. Bởi vậy, không còn câu tám chữ mà chỉ có câu sáu chữ:
Yêu trường em biết bao nhiêu!
Bài thơ có thể trở thành “cột mc” của thơ viết về mái trường và đưa vào sách giáo khoa (dùng để tham khảo) bởi vậy nội dung và nghệ thuật, theo tôi đã gần đạt tới độ chuẩn mực.
Nguyễn Nguyên An sinh ra ở Nam Giao bên cạnh con đường Điện Biên Phủ, “thẳng mà không bằng phẳng”; và vào độ tuổi xấp xỉ lục tuần, ông vẫn hằng ngày có mặt trên từng con phố Huế thơ mộng. Hầu hết những bài thơ trong Cơn mê của gió đều được “thai nghén” trên mảnh đất cố đô thơ mộng này. Bởi vậy nếu không mang chất Huế mới là lạ.
Bài thơ Festival Huế gọn nhỏ, chỉ chín câu thơ mà hé mở được những nét Huế bình dị và đáng yêu. Đó là vỉa hè, phố xá, chiếc đò, chiều hoàng cung, đường khuya, đêm lễ hội… đặc biệt là các cô gái Huế. Có cái gì như thực như mơ làm nên nét riêng của thành phố Festival.
Chiếc đò vắt qua sông
Chở nhiều cô gái Huế
Nhuộm biếc chiều hoàng cung
Hình ảnh “con đò vắt qua sông” là điểm nhấn của hội họa với rất nhiều liên tưởng siêu thực. Còn sắc màu của cô gái Huế “nhuộm biếc chiều hoàng cung” thì chắc chắn đó là màu tím Huế. Lời thơ Cơn mê của gió gợi lên bóng hình đời Tôn nữ với bao nhiêu chua cay lận đận không biết ngỏ cùng ai.
Đời Tôn nữ
Góc tình lận đận
Vén ngày lên
Rạng rỡ thanh xuân
Mỗi khi nói đến Huế xưa, người ta không quên được hình ảnh “một hàng Tôn nữ cười trong nón” - nét duyên, thùy mị, nết na gia giáo này đã phôi pha qua những cuộc bể dâu nhưng không hề biến mất trong đời sống Huế. Bởi vậy, đọc lại những dòng thơ ngắn mà lắng đọng này lòng bạn đọc chợt thấy rưng rưng:
Em về Huế
mang nỗi sầu viễn xứ
Đính trên mùa
những hạt phù hư
Thời thơ ấu
lăn qua miền khát vọng
Bếp lủa hồng
không ấm bốn mùa đau
Có phải Tôn nữ ngày xưa dứt áo ra đi, bây giờ trở lại? Qua những “năm tháng lặng thầm”, “nỗi buồn nhen trong mắt” để cuối chặng đường vẫn còn một người buồn thật lòng, đó là anh – chủ thể trữ tình. Bài thơ không chỉ nói về thân phân một Tôn nữ mà còn mở ra tâm trạng của một người anh, qua bao năm tháng vẫn dõi theo từng khúc quảng của đời Tôn nữ, để rồi:
Buồn như thể
Không buồn không thật
Chính là em
Ray rứt nỗi niềm
Anh
Số lượng những bài thơ “chạm” vào của Thiền chiếm tỉ lệ đáng kể. Như một lẽ tự nhiện, Huế là trung tâm Phật giáo. Những bài thơ viết về Huế không thể không phảng phất của Thiền. Trong Cơn mê của gió có thể liệt kê, đó là những bài thơ: Nhân, Một, Xuống tóc, Không… chỉ riêng tên gọi hầu hết những vài thơ tôi vừa liệt kê đã thấy xúc cảm thơ nghiêng về việc luận bàn đạo lí trong cuộc đời. Nói về chữ nhân, nhà thơ ngẫm nghĩ:
Gieo xuống chữ nhân
Mai nở mầm xuân
Cây đời xanh biếc
Qủa ngọt lên mầm
Trong bài thơ Không nhà thơ muốn gửi một thông điệp về cách sống: cứng rắn, khoan hòa, tự tin, và cao thượng. Sống trong cuộc đời mà phấn đấu được một số “không” như trong bài thơ này đã là mãn nguyện.
Không làm khổ chính mình
Không làm khổ người khác
Không cúi trước kẻ mạnh
Không ngoảnh mặt nỗi đau
Không nói lời người khác
Không viết điều vô nghĩa
Bài thơ “Không” là một hướng rèn luyện tu tâm của con người. Với thơ, có thể là một định hướng. Với bạn đọc, có thể là một khát khao, mong ước.
Từ một hướng cảm xúc khác, những bài thơ bốn câu: Thiền, Yên, Về, Tát… giải bày một triết lí sống của nhà Phật và rất thiết thực với chúng ta.
Một ngày một niệm
Cố giữ tĩnh yên
Khởi công làm thiện
Rũ sạch ưu phiền
Trong lúc cuộc sống hiện tại đang đòi hỏi con người và từng quốc gia phải cạnh tranh khốc liệt để sinh tồn và phát triển thì những lời thơ này đáng để chúng ta suy ngẫm:
Vén dọn mình cho tròn
Trước khi về với đất
Đặc biệt nhất trong chùm thơ này có lẽ là bài thơ Xuống tóc. Xuống tóc là một tục lệ của mà Phật đánh dấu bướt ngoặt quan trọng trên con đường tu hành. Bài thơ bày tỏ tâm trạng ngổn ngang của người cha yêu thương con vô hạn:
Nghe tin con xuống tóc
Ba vừa buồn vừa vui
Lã chã nước mắt tuôn
Thương con mười bảy tuổi
Nỗi lo của cha là con còn quá trẻ, “chưa nếm trải mùi đời”, mà con đường tu hành thì rất dài và gian nan. “Hai năm rưỡi giới hành, Thật muôn vàn hạnh khổ”. Bài thơ khép lại bằng lời cầu chúc và niềm tin tưởng của cha:
Mấy lời cha đưa tiễn
Con đi vào cõi yên
Nơi trầm luân gió bụi
Ba hằng chúc con nên
Chúng ta tưng nghe ngợi ca rất nhiều “lòng mẹ bao là như biển Thái Bình”, nhưng qua bài thơ này chúng ta đã thấy lòng cha là một biển Thái Bình bao la.
Cơn mê của gió chủ yếu được viết bằng thể loại thơ tụ do hiện đại. Tác giả không tự ép mình trong khuôn khổ của thơ lục bát truyền thống mà mặc cho câu thơ dài ngắn tùy cảm xúc trào dâng. Lại có những câu thơ nhảy hàng một cách cố ý để diễn tả chính xác những tình huống cảm xúc, hoặc buộc người đọc phải dừng lại để suy ngẫm. Đặc biệt, hầu hết các bài thơ đều không có dấu ngữ pháp. Dường như tôi không thấy một dấu chấm câu nào, kể cả dấu phẩy. Nhiều câu thơ xuống dòng không cần viết hoa như thơ truyền thống, nghệ thuật thơ đang đi theo hướng hiện đại hóa. Chính vì vậy tập thơ đã để lại cho người đọc những dấu ấn sâu đậm về thành công bước đầu, cùng niềm tin tưởng nhà thơ Nguyên Nguyên An sẽ cho ra đời những tập thơ đằm thắm với nhiều “Tổ hợp” thơ hơn.
Huế, 2011
NGUYỄN THỊ TÚ HẰNG  

Email: nguyenan009@gmail.com

 Tel: 01688971486
READ MORE - “TỔ HỢP” THƠ TRONG “CƠN MÊ CỦA GIÓ” CỦA NGUYỄN NGUYÊN AN - Nguyễn Thị Tú Hằng

Friday, May 18, 2012

Lê Cảnh Biểu - MÙA HOA CẢI


Mỗi độ mùa xuân về,
Nắng vàng hắt đầu ngõ,
Anh nhớ quê mẹ xưa,
Nhớ mùa hoa cải nở,
Trước gió, cành đung đưa.
Mẹ trầm tư suy ngẫm,
Ngắm hàng cải lưa thưa,
Tay nâng niu cành lá
Vun xới giữa nắng trưa.
Rồi một buổi chiều mưa
Luống cải mẹ anh trồng,
Khoe màu xanh óng ả,
Miệng cười trong buốt giá,
Hoa cải vàng đẹp quá !
Màu của đất vào xuân,
Gắn cuộc đời lam lũ,
Mẹ một thời gian truân.
Đây mùa hoa cải nở,
Đẹp tựa bức tranh đời,
Như bài ca muôn thuở,
Công mẹ và ơn cha,
Tình cao như núi Thái,
Nghĩa nặng tựa biển xa,
Mỗi độ mùa xuân về,
Luống cải nở đầy hoa,
Lòng anh chạnh nhớ mẹ,
Vườn cải nuôi đời ta,
Dẫu nắng mưa,cát bụi,
Thời gian chẳng xoá nhoà,
Mỗi độ mùa xuân qua,
Ký ức miền quê mẹ
Là mùa cải ra hoa,
Đời mẹ và đời ta
Đẹp mãi dáng hiền hoà .

Tháng 11. 2008
lebieutt@gmail.com
READ MORE - Lê Cảnh Biểu - MÙA HOA CẢI

CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA của Sông Thu, Võ Làng Trâm, Lương Thế Hùng, Thu Vân, Độc Hành


Bài xướng

THÂY KỆ

Oái oăm con tạo mãi trêu ta
Như thể em thơ giỡn ú à . . .
Nắng hạn - mưa dầm đi lại đến
Sinh ly - tử biệt hiện rồi qua.
Mới vừa  trẻ khỏe căng gân cốt
Nay đã hom hem tóp thịt da !
Mặc sức ông trời xoay cỡ mấy
Vô tư , thây kệ cứ vui  già !
                          
                            Sông Thu


Các bài họa

ĐẠO TRỜI

Thiên hạ muôn người đâu chỉ ta ,
Lo toan cho lắm khổ thân à !
Bão giông mấy lúc mưa dầm đến,
Lũ lụt đôi ngày nắng hạn qua.
Mĩ nữ chắc chi luôn toàn nết ?
Anh hùng đâu hẳn chẳng trầy da ?
Việc đời biến đổi tâm thanh tịnh
Hòa hợp âm dương sống tới già .
                                   
                              Võ Làng Trâm


CHAY TỊNH

Cơm chay từng bữa vẫn chơi à.
Ăn uống tuỳ tâm cứ mặc ta
Tương cà đậu lạc măng rau cải
Muối ớt khoai mì miến khổ qua.
Điều độ cho nên xanh mái tóc
Kiêng khem để được thắm màu da.
Tuổi cao thanh tịnh trong sinh hoạt
Dài mãi ngày xanh chẳng sợ già.

                           Lương Thế Hùng


THÂN PHẬN

Con tạo vần xoay chẳng mỗi ta
Sinh linh khổ mãi thế này à?
Cuộc đời chìm nổi chua cay đến
Thế sự thăng trầm mặn đắng qua
Dịch họa thiên tai, lìa núm ruột
Tương tàn cốt nhục, nát xương da  
Đa mang nghiệp chướng vòng ô trọc
Đành phải cam tâm chịu cảnh già.  

                        Thu Vân


 RỬA MẮT

Cái kiếp chi tôi - lạ quá ta?
Thấy hoa mĩ nữ - khoái trông à
Nhìn từ trên mặt - xong, nhìn xuống
Ngắm phía bên hông - tiếp, ngắm qua
Đẹp quá trời ơi!  buông mái tóc
Xinh sao đất hỡi!  lộ làn da
Nét cong nét thẳng - ba vòng chuẩn
Khúc lở khúc bồi - mát mắt già.

                          Độc Hành




Biên tập: Sông Thu
songthu195@yahoo.com.vn
READ MORE - CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA của Sông Thu, Võ Làng Trâm, Lương Thế Hùng, Thu Vân, Độc Hành

Đình Thu - Bài ca vọng cổ NƠI CÒN LẠI YỂU THƯƠNG: 8.NHỚ VỀ CAM LỘ

Khe Gió, Cam Lộ

8. Nhớ về Cam Lộ

Thơ: 

Quê hương ơi ! Bao năm trời xa cách
Thương nhớ đầy vơi theo con nước mùa trăng
Cam Lộ dấu yêu qua rồi cơn chinh chiến
Đất mẹ hồi sinh thay đổi từng ngày
Cam Lộ quê tôi tự bao giờ vẫn nồng ấm yêu thương, nằm trọn giữa trái tim hồng Quảng Trị, trong vòng tay bao dung rộng mở nhân …từ…

1. Tân Sở đất địa linh nhân kiệt, hào hùng
Còn nhớ ngày xưa, vua Hàm Nghi hạ chiếu, phong trào Cần Vương dấy nghiệp giữ non sông
Nhìn xa phía Cầu Đuồi, chiều xanh nắng nghiêng soi, cảnh bán buôn phiên chợ năm nào, ngọt tiếng chào mời lắng mãi trong tôi. Bông bí vàng tươi còn đọng đầy nỗi nhớ

Ngâm thơ: 

Chợ Phiên một tháng mấy lần
Ngày xưa theo mẹ bước chân ngỡ ngàng
Người vui tấp nập rộn ràng
Chợ quê với những món hàng đơn sơ.

2. Tay xách bó chè Cùa, mẹ mới mua hồi sáng, lòng nôn ao đợi bữa cơm chiều
Rót bát nước chè xanh nóng hổi thơm lừng
Lối xóm, bà con nghĩa tình thêm gần lại, chè quê mình có vị lạ hương riêng, để vấn vương lòng ai xa cách quê hương Làng Mộc Đức dòng họ Trần Đình khắc ghi trang sử sách, cùng chúa Tiên Nguyễn Hoàng về phương Nam mở cõi
Lừng lẫy một thời còn lưu mãi đời sau …

Lưu thủy hành vân:

Nay trở lại làng xưa, thăm xóm xưa
Đường 9 ơi anh hùng
Lung linh sông Hiếu ban mai rạng ngời Bích Giang
Lòng xôn xao nghe khúc ca ân tình
Bỡ ngỡ bước chân Định Xá đầu ghềnh có cầu treo tô thêm vẽ đẹp, bắc nhịp qua sông nối lại cung đàn.

5. Kỷ niệm quê hương, ta gửi lại mối tình đầu
Qua Ba Thung thương mùa sông nước cạn
Ngắm cầu Đuồi trong sắc nắng xanh trưa
Làng Tam Hiệp trải dài theo đường bảy mốt đón đưa, màu bụi đỏ như còn vương trong gấu áo.
Để năm tháng đi xa, lòng không nguôi nhung nhớ
Miền Trung ơi …! Thương nắng lửa, mưa dầm

Hò Huế

Hò ớ ..ơ ơ…Bao năm rồi đất quê ta
Vẫn như lòng mẹ bao la vô cùng
Vòng tay rộng mở bao dung
Ôm tất cả đến tận cùng ngày sau.

6. Đêm từng đêm mơ về Lâm Lang, Nhật Lệ, xuôi về ngã Tư Sòng ghé thăm Cửa Việt trăng lên
Thấy dáng người xưa vẫn e ấp nón che nghiêng
Màu mưa nắng còn đọng trong câu hò bên sông vắng
Kỷ niệm yêu thương dấu trong tà áo trắng
Tuổi thư sinh những năm tháng học trò.
Ngày rời Cam Lộ đi xa
Cầu Đuồi lặng lẽ tiển ta ngậm ngùi
Chợ Phiên riêng một góc trời
Vẫn nguyên dáng mẹ trọn đời mang theo ./.

Đình Thu
(Bến Tre)
dinhthubank@yahoo.com.vn
READ MORE - Đình Thu - Bài ca vọng cổ NƠI CÒN LẠI YỂU THƯƠNG: 8.NHỚ VỀ CAM LỘ

CHIỀU THÁNG TƯ - Huy Uyên


  
Chiều tháng tư buồn hơn bóng núi
những bầy chim di đã bay
và không bao giờ trở lại.

Người một mình đứng mãi
ngẫn ngơ đợi chờ
chiều tháng tư hơi sương mang vội sớm mai
đâu đó tiếng lá rơi buồn nhẹ tếch.

Còn lại em một hình một bóng
tương tư con phố trời chiều
hát thầm bài ca ly biệt
khoảng lặng của người.

Chiều tháng tư không còn ai
phố khẻ khàng chợt vắng
giọt rượu đời cay đắng
bài hát xưa vội vàng khúc vô cùng
tấu mộ khúc xưa.

Thoáng giấc mơ về đày đọa
cúi đầu lầm lủi bước
một thoáng hẹn hò.

Bao quanh người bầy quạ đen
đậu kín những ngã năm ngã bảy
đơi chờ buổi tiệc thối xác người
đêm vô cùng của sớm mai.

Chiều tháng tư rưng rưng
đám người lặng im đi đầu phố
cùng những cơn gió bay đi bay đi.

Chiều tháng tư bổng thèm ly rượu
cho đời say quên
vùi giấc hoang mơ của  lá ngũ
cũng bay đi bay đi.

Chiều tháng tư đỏ quạch
đám tang đoạn đời khốn khổ
dang tay nằm chết bên đường ...
2012
Huy Uyên
lesinh.lesinh@yahoo.com
READ MORE - CHIỀU THÁNG TƯ - Huy Uyên

Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT


TÌM NGƯỜI HẠNH PHÚC
(Truyện ngắn chính luận)


Cô gái đẹp và dịu hiền ấy có tuổi thiếu niên thật ảm đạm. Cha mẹ cô rất giàu có nhưng lại chia tay nhau lúc cô ở vào tuổi mười lăm. Từ ấy cô sống trong sự yêu thương của người cha. Cha cô muốn rằng sau này cô có đời sống lứa đôi may mắn hơn ông. Ông thường nói với cô về điều đó.

Một hôm cô thưa với người cha rằng:

- Thưa cha, con chỉ lấy chồng khi nào gặp được một người đàn ông thật hiểu thế nào là hạnh phúc, và người ấy phải đang sống trong hạnh phúc. Vì chỉ người nào biết sống hạnh phúc đích thực mới có khả năng giúp người khác sống hạnh phúc.
Cô nói tiếp:

- Qua kinh nghiệm sống ở gia đình chúng ta, con đã hiểu rằng tiền tài, danh vọng, sắc đẹp, sức khoẻ, tình cảm, học vấn không phải là những điều kiện quyết định hạnh phúc cuộc sống. Nhưng con cũng không biết đâu là chân lí, không biết điều gì đem lại hạnh phúc. Vì thế con phải chờ đợi…

Vừa thương con, lại vừa muốn học hỏi minh triết ở trường đời, người cha khăn gói đi tìm chàng rể tương lai.

Sau khi tiêu tốn nhiều tiền bạc và thời gian, ông đã gặp được một người đúng như mơ ước của con ông. Đó là một giáo viên còn trẻ, goá vợ, cha một bé gái mười tuổi. Bà con chòm xóm và bạn bè đồng nghiệp khẳng định với ông rằng chàng là một người hạnh phúc, thiết tha mến yêu cuộc sống, mến thương con và mọi người.

Chàng nói với ông:

- Muốn có hạnh phúc đích thực, theo cháu, trước hết chúng ta phải luôn nhớ rằng mọi sự đều vô thường. Có như vậy, chúng ta mới can đảm, bình thản và sáng suốt giáp mặt, ứng xử với mọi biến động của dòng đời… Điều cần thiết nữa là, chúng ta phải biết ý thức trọn vẹn về nội tâm, về bản ngã của mình để lương tri và trí tuệ tâm linh luôn tỉnh sáng. Như vậy sẽ sống với năng lượng tinh thần tự do, trong sạch. Tinh thần đó luôn mang tính chất an vui, nhân hậu và đầy cảm hứng sáng tạo… Có đủ hai điều này, chúng ta sẽ sống trọn vẹn những năm tháng có ý nghĩa cho mình, cho đời.

Ông thấy cảm mến chàng. Ông bày tỏ ước muốn với chàng, nhưng chàng từ chối. Lí do là chàng sợ con gái của mình phải gặp những đau buồn vì cảnh “mẹ ghẻ con chồng”.

Ông ra về, buồn rầu kể lại cho con gái nghe về chàng giáo viên trường làng nọ. Cô gái an ủi ông:

- Mình phải vui mừng khi biết trên đời này có những người giàu trí tuệ như vậy, cha ạ. Giờ thì con hiểu rằng, chỉ với tâm linh trong sáng mới có an vui và tình thương đích thực… Con hi vọng là sẽ có nhiều người khác như thầy ấy.

Người cha lại khăn gói ra đi. Qua một thời gian dài trèo đèo lội suối lên chợ xuống đồng, ông mỏi gối trở lại quê nhà.
Cô gái săn sóc người cha khả kính. Nàng dịu hiền hỏi ông:

- Chuyến viễn du này, cha có gặp được người nào thông đạt những giá trị làm người, biết sống hạnh phúc không, thưa cha?

- Có… có… một thầy.

- Thưa cha, thầy ấy có bị ràng buộc gì về vợ con hay tình ái không?

- Không. Thầy ấy đang hướng đến mặt vĩnh hằng bất diệt trong cuộc sống.

Cô gái lộ vẻ vui mừng. Nhưng nàng e thẹn, không nói gì thêm. Nàng nhìn cha dò hỏi. Người cha xoa đầu con gái, nói nhỏ với nàng:

- Đó là… một thầy… tu.

(Tạp chí Tài Hoa Trẻ, 15/12/1998).


(Trang 104-108)
-------------------


Tuệ Thiền Lê Bá Bôn
Bà Rịa - Vũng Tàu
lebabon04@gmail.com
READ MORE - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT

Thursday, May 17, 2012

NHỚ LẮM QUÊ MẸ ƠI! - Độc Hành

Bến quê - Ảnh Hoàng Công Danh


Quê mẹ ơi! Lâu về con nhớ lắm
Nhớ lũy tre làng dẫn lối quê hương
Quanh co xóm thôn qua các nẻo đường
Con sông nhỏ hiền hòa con thường tắm
Nhớ nhiều nhất những trưa hè gắt nắng
Mẹ còng lưng cấy lúa ở ngoài đồng
Nhớ cha yêu trời rét lạnh mùa đông
Ngâm mình thả lưới dưới dòng sông vắng
Rồi thời gian trôi qua
Có nhiều đêm mẹ thao thức trắng
Nằm trằn trọc không ngủ cứ ho hoài.
Cơn ho cứ kéo dài!
Cha cũng thế!
Bệnh trầm kha nhưng chẳng nói với ai!
Rồi để lại
Kỷ vật cho con mảnh khăn sô trắng!
Con nhớ lắm, nhớ lắm, mãi nhớ lắm…….

Độc Hành
dochanh75@gmail.com
T 11 - p 4 - LÂM SAN - CM M - ĐNG NAI
Mobile: 0977.526.573

READ MORE - NHỚ LẮM QUÊ MẸ ƠI! - Độc Hành