Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, December 5, 2011

LÊ ĐĂNG MÀNH - GIỌNG LÀNG!


Mỗi lần người ghé thăm quê

Chân trần khẽ chạm mà nghe giọng làng

Cúi đầu trước áng dân gian

Không bác học mà mênh mang ngôn từ

Muôn đời trăng nhuộm vàng thu

Mà còn “nghếch”* với lời ru quê mình.

 Tre già an phận lặng thinh

Cho măng vịn nắng cựa mình xôn xao

Rơm vàng** phụ rẫy bếp cao

Nằm chơi nắng lội lao xao ôi buồn

Dẫu vất vơ giữa vô thường

Một mai hóa kiếp lót đồng xanh quê

Lắng lòng đong đếm mà nghe

Cảo thơm quê giữ để che chở làng

Đời còn rộng giữa xênh xang

Thì còn cố quận vấn vương ngọt ngào

Đây nơi cắt rốn chôn nhau

Xin đừng nhuộm lưỡi mà đau giọng làng./

                                      

Mùa đông lamnguyethien

Lê Đăng Mành

*“Nghếch”:phương ngữ,oốc doộc.(rất rộng nghĩa)

**“Rơm vàng….. bếp cao”: Phương tiện nội trợ. Hiện nay là ga và điện

 
READ MORE - LÊ ĐĂNG MÀNH - GIỌNG LÀNG!

NGUYỄN THỊ LIÊN HƯNG - NHỚ SẦU ĐÔNG

 Một chiều cuối tuần, tôi ngồi nghe chuông gió mắt nhìn tia nắng nhạt cuối trời. Lòng bỗng nhớ quê da diết, nhớ dòng sông, nhớ cánh đồng, nhớ con đò ngang, nhớ bụi tre già đầu ngõ...Ôi nhớ....Nỗi nhớ đã khiến tôi vào trang web lần tìm… chợt một chùm hoa sầu đông tím đập vào mắt tôi. Chao ơi! Tôi đã chiêm ngắm trong nỗi xúc động nghẹn ngào, cảm ơn người biên tập đã minh họa chùm sầu đông với những cành hoa li ti tim tím nhớ lên trang Web. Lâu lắm rồi tôi chưa gặp lại loài hoa nầy, chỉ là những hình dung trong trí nhớ. Bây chừ cành hoa đó như lay động trong tôi, dù chỉ là một hình ảnh không nắm bắt được. Ôi hồn quê! Với người Quảng Trị tha hương chúng ta là như thế đó, đâu cần gì nhiều, đôi lúc chỉ là một bài viết ngắn, một tấm ảnh đơn sơ hoặc một giọng à ơi quen thuộc cũng đủ làm xao động nỗi tư cố hương.
Ôi hương sầu đông! Hương quê nhà Quảng Trị sao cứ tím mãi trong tôi dù đã bao năm lìa xa quê cũ.

        
Quảng Trị quê ta không chỉ là vùng đất khô cằn cày lên sỏi đá, không chỉ đau buồn tủi   phận trong câu ca Mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn... mà còn lắm niềm tự hào không nơi nào có. Ai đã từng về bên sông Thạch Hãn soi bóng nước để nhớ một thời đường Gia Long lộng gió? Ai đã từng ngậm ngùi bước trên phố xưa để mơ về Nguyễn Hoàng của một thời áo trắng? Ai ra Đông Hà rẽ về Cửa Tùng, Cửa Việt? Ai về Bích La ngắm bóng chiều trên ngã ba sông nhớ ghé thăm cô hàng bán Nem lụi ở chợ Sãi, ai về Hải Lăng không chỉ mồ chen cát trắng mà còn cả những đồi sim tím cả rừng chiều, rồi dòng Vĩnh Định Giang hiền hòa đưa nước ngọt và phù sa cho những xóm làng yên ả. Ôi ngày xưa...Ngày xưa vẫn sống mãi dù bây chừ đã thành ruộng lúa bể dâu. Những gợi nhớ ấy phải chăng là hương quá khứ còn đọng mãi với thời gian, phảng phất đâu đây trong tâm hồn người viễn xứ?


Nói về hương quá khứ thì trong tôi luôn đầy ắp những hương quê. Nào là hương lúa đồng nội, hương cau bên thềm, hương giàn thiên lý đầu hè, hương đồi sim tím … cơ man  làm sao kể xiết. Nhưng với tôi, có lẽ mùi hương sầu đông là ấn tượng nhất, bởi vì suốt một thời thơ ấu tôi đã đếm tuổi không chỉ khi hoa mai nở mà cả mùi hương sầu đông thoang thoảng báo tin mỗi độ xuân về. Còn bao năm qua, những miền đất tôi đến, tôi đi ...chưa hề được thấy những chùm hoa tím dịu dàng đó, để hôm nay tôi bất ngờ ngộ cố tri trong niềm thương lặng lẽ.                                               

                                                ***

Tôi vốn sinh ra trong một xóm nhỏ mang tên Bắc Tả của làng Lam Thủy, có rặng tre già bao bọc xóm thôn, có cánh đồng rộng cho bầy cò sải cánh bên dòng sông Vĩnh Định lặng lờ trôi theo năm tháng. Tôi là con gái của dòng Nguyễn Ngọc, đa số những ngôi nhà của cái xóm Tả nhỏ bé thuộc về họ tộc này. Như một thông lệ, cứ sinh ra con trai thì đặt tên là Nguyễn Ngọc … chi đó, còn con gái nếu muốn đặt thêm chữ đệm thì dứt khoát phải là Nguyễn Thị Ngọc … chi đó. Chỉ có nhà tôi là phá lệ, ba tôi không dùng chữ Ngọc làm tên đệm cho chị em chúng tôi mà lại là An Lành, Liên Hưng, Vĩnh Phước. Bởi thế mà khi vào học trường tiểu học Lam Thuỷ, gặp lớp ông anh họ thuộc dòng Nguyễn Ngọc dạy, tôi bị anh la cho một trận vì cái tội “tự ý sửa tên, Ngọc Hưng sao viết thành Liên Hưng?” vì thuở đó có những đứa con gái khi ở nhà mang tên Chút, Chít, Nậy … khi đi học tự ý ghi tên vào nhãn vở là Hoa, Lan, Huệ … cho đẹp. Bị mắng oan tôi về khóc với ba, thứ nhất là mất chữ Ngọc, thứ hai là bị lũ con trai trong lớp trêu ghẹo rằng con gái mà mang tên Hưng của tụi hắn và “xin ba sửa tên lại cho con”. Không những ba tôi không sửa mà còn phán một câu rằng ông đã lục hết sách vở mới tìm được cái tên vừa ý để đặt cho tôi, sao đổi được. Thấy tôi còn tấm tức, ông bèn giải nghĩa cho tôi Liên là gì, Hưng là gì, ông đặt tên cho tôi như thế là kỳ vọng vào tôi điều gì v.v và v.v… Thế là tôi sáng mắt sáng lòng nhận cái tên cha mẹ cho một cách vui vẻ, về sau có ai thắc mắc con gái mà tên kỳ cục tôi lại hãnh diện giải thích chữ nghĩa y như kiểu ba tôi đã phân tích cho tôi từ thuở nhỏ. Sau này khi lớn lên, tôi càng thích cái tên đó hơn vì nó không hề bị trùng lặp. Khi bị ai đó gọi nhầm tên, tôi thường đính chính “Dạ, tên em không có ơ ạ!”.

Ngôi nhà của gia đình tôi là một căn nhà gạch ba gian, nhà ăn nhà bếp nằm ngang phía dưới nối liền với nhà trên  như hầu hết các căn nhà trong xóm. Mẹ tôi kể lại rằng gạch để xây căn nhà này là thu lượm lại của khu nhà lầu cũ, đó là một cơ ngơi khá lớn tọa lạc giữa khu vườn mênh mông. Mẹ tôi thường kể rằng khi mới về làm dâu, bà có lần đi lạc trong khu vườn đó. Từng dãy nhà ngang dọc con cháu, người làm … ai đâu ở đó, còn căn nhà chính để thờ gia tiên và nơi ông nội tôi ở thì khi có lệnh con cháu mới được vào. Khi chiến tranh xãy ra, giặc Tây đã lấy ngôi nhà để làm bản doanh. Khi rút đi, chúng lại bắt dân làng gánh rơm rạ chất đầy để đốt nhà. Hoà bình lập lại, ba mẹ tôi về, nhặt nhạnh từng viên gạch rơi vãi còn sót lại để xây nhà mới cho gia đình. Khi tôi chào đời thì không còn tiếng súng, tôi đã lớn lên trong căn nhà được xây lại từ tro tàn năm cũ bên cạnh những người thân. Ba tôi bận công tác xã hội trên quận, trên tỉnh cả ngày, chiều tối mới đạp xe về nhà. Mẹ tôi vẫn lam lũ một nắng hai sương với ruộng vườn để lo cho chồng con có miếng cơm tấm áo.

Trong vườn, ba tôi trồng đủ loại cây ăn quả, những cây quýt đầy trái căng tròn mọng nước, những trái mãng cầu chín khoe mắt nhung đen vì bị lũ chim ăn vụng, những quả thanh yên xanh xanh dòn rụm … hai hàng cau thẳng tắp luôn có bầy chim non ríu rít. Đầu hiên nhà, dưới giàn thiên lý là những cụm hoa mộc, hoa sói bên hòn non bộ có những tiên ông, tiên cô như từ trong cổ tích bước ra, vườn hoa từ đầu hè kéo dài ra tận ngõ, ba tôi lại trồng lắm thứ, nào hoa cúc vàng, hoa thược dược, phụng tiên, huệ trắng, mai vàng, mai đỏ, những cụm mẫu đơn khoe sắc, những cánh dành dành trắng nuốt thơm nức mà sau này tôi mới biết đó là một trong những loài hoa mang họ trà mi vương giả, rồi hải đường, phù dung… cây tường vi vươn mình đưa những chùm hoa hồng tím ra tận bụi trúc bên bờ ao, cả những loại cây ít người trồng như  hổ vỹ, cây quỳnh, cành giao …. cũng được bàn tay của ba mẹ tôi cùng nâng niu, chăm sóc. Bởi vậy nên vườn nhà tôi lúc nào cũng rập rờn bướm lượn đủ màu. Phía bìa sân, ngoài những cọng hoàng anh khoe sắc vàng tươi quanh năm, nhà tôi cũng có rặng chè tàu cắt xén và những hàng sầu đông như bao ngôi nhà khác ở trong xóm. Khi xuân sang, những chùm hoa sầu đông tim tím với những cánh mỏng manh bé xíu đưa mùi hương thoang thoảng không lẫn được với mùi hoa nào nhất là vào đêm trăng sáng, những chùm hoa lấp loáng dưới ánh trăng lay động trong sương đêm gợi cho trí óc nhỏ nhoi của chúng tôi những chuyện huyễn hoặc thần tiên trong cổ tích. Hè đến, những cánh hoa tím lại rắc đầy sân để nhường chổ cho những chùm trái non mơn mởn đong đưa trong gió nhẹ, chúng tôi hái trái để chơi ô làng. Trái sầu đông đầy cây bát ngát thế mà bị thua vài trái có khi tôi cũng chảy nước mắt vì tiếc. Rồi mùa thu về, những trái sầu vàng xuộm rụng đầy trên lối đi. Chúng tôi nhặt trái, ghé răng nhăn nhăn vào trái chín để thưởng thức cái vị vừa ngòn ngọt, vừa chát chát lại vừa đăng đắng một cách thú vị nhưng không dám ăn nhiều, say chết. Rồi mùa đông đến, những cành cây khẳng khiu không chiếc lá, trơ xương đón những luồng gió rét, nghiêng ngã dưới mưa dầm để chờ gió xuân cho một chu kỳ tiếp nối. Có lần, người ông đồng hàng ông nội tôi chống gậy đến nhà chơi, ông nhìn hàng sầu đông trước ngõ và cất cao giọng ngâm rằng “Sầu đâu đưa tới em hoài. Sầu trong chưa giải, sầu ngoài đưa vô" rồi bảo ba  tôi hãy đốn hàng sầu đông đi, trước nhà mà trồng cây sầu là không tốt. (Ở Quảng Trị, cây sầu đông thường gọi tên là sầu đâu). Rất may ba tôi không nghe theo lời ông, do đó tuổi thơ của tôi được lớn dần theo dãy sầu đông trước ngõ.


Bên góc sân cạnh nhà bếp, có một cây sầu đông to bằng cột đình, những tán lá cao như muốn vươn tới khoảng không gian bao la vô tận. Tuổi thơ tôi đã trôi qua êm đềm bên gốc sầu đông già đó. Dưới bóng mát tàng cây, tôi và thằng bạn cùng xóm đã bày đủ các trò chơi, kể cả trò chơi gia đình. Chúng tôi lấy lá chuối tươi xé nhỏ ra rồi túm lại cột thêm vào chùm tóc như cái đuôi gà dài, hắn trèo lên cây bẻ chùm hoa sầu đông cho tôi ôm trên tay làm cô dâu rồi khoác tay nhau đi đi lại lại một cách nghiêm trang. Sau đó chui vào nhà (được hai đứa dựng bằng cây sắn, cành sầu đông và lợp lá chuối tươi, các kèo cột được nối với nhau bằng dây chuối khô) rồi cùng hô lớn “trời tối rồi” thế là nằm ngay đơ, giả bộ ngáy khò khò như người đang ngủ. Một lát hắn lại giả tiếng gà gáy “ò ó o” và chúng tôi vội vàng trỗi dậy vì trời đã sáng. Bắt chước người lớn, hắn giả bộ cuốc đất, trồng cây bên cạnh bụi chuối (cuốc được làm bằng cây sắn còn nguyên gốc) còn tôi thì lo giữ con,  tôi bỏ con là chiếc bẹ chuối cắt thành hình người vào cái võng cũng bằng bẹ chuối ru hời những câu “Mẹ thương con ra cầu Ái Tử. Vợ trông chồng lên núi Vọng Phu”  hay “Chàng ơi phụ thiếp làm chi. Thiếp là cơm nguội để khi đói lòng”, v.v… Chao ơi là những câu hát ru của quê hương, tôi đã nghe và hình như đã thuộc làu từ cái thuở nằm nôi. Có khi tôi lại bắt một chú chó con để làm con. Tôi bế nó đi quanh sân, cất tiếng ru, cho nó ăn  và … đè ra đánh đít nó, miệng hỏi “trừa chưa, trừa chưa” làm nó kêu ăng ẳng rồi vùng chạy thoát.

“Ôi ngày thơ! Tình thơ!

Mất về đâu tuổi dại…”

Bạn nhỏ ngày xưa ơi! Có lẽ bạn không nhớ đâu, nhưng với tôi sao những kỷ niệm cái thuở bốn, năm tuổi ấy cứ mãi nằm trong tiềm thức. Mỗi lần hoài niệm quê hương, hình ảnh ngày xưa lại hiện ra rõ mồm một. Êm đềm quá! Thơ mộng quá! Phải chăng đó là một trong những ngăn ký ức đẹp nhất của một đời người?

Ngày xưa ơi !

Khi làng quê không còn yên ả với tiếng chày giã gạo đêm trăng, với mái chèo khua  dòng nước trong xanh hiền hoà trên con sông nhỏ, gia đình tôi đến ngụ cư tại làng Thạch Hãn. Ba tôi vẫn trồng hàng sầu đông trước ngõ để tưởng nhớ quê nhà. Ngôi trường Nguyễn Hoàng tôi học vẫn có sầu đông chen lẫn với hàng dương, tán phượng. Con đường từ nhà đến trường ngoài luỹ tre già lả ngọn vẫn thoảng mùi hương nhè nhẹ của hoa sầu đông mỗi độ xuân về.

Và thế... Mầu hoa man mác đó đã theo tôi suốt cả thời thơ dại, thổi vào hồn tôi niềm say mê, mơ mộng bay bổng như những cánh chim trời.

Rồi một ngày tôi lặng lẽ rời quê, bỏ lại sau lưng rặng tre già và hàng sầu đông vừa thay lá. Lời ca Thuyền Viễn Xứ người bạn học hát tặng tôi trong buổi chia tay cứ vang mãi bên tai làm tôi khóc lặng lẽ suốt cả chặng đường dài. Năm tháng trôi qua, những nơi tôi đến - tôi đi, mỏi mắt tìm kiếm cũng không bao giờ gặp lại loài hoa năm cũ. Một đôi lần trở lại quê xưa, ngang qua nhà ai có hàng sầu đông trước ngõ tôi lại đứng lặng thẩn thờ, bồi hồi như nghe mùi hương thoang thoảng đâu đây dù tiết mùa đã cuối hạ hay sang thu.

                                                 ***

Hương sầu đông. Hương quê nhà của tôi. Xin góp một vài dòng chữ nhỏ như những cánh li ti của một loài hoa không hề được trọng vọng, tôn sùng, một loài hoa dân dã nơi làng quê Quảng Trị. Loài hoa gợi nhớ cho một miền ký ức êm đềm bên dòng sông Vĩnh Định năm xưa của người con xa xứ./.

                                                     Một buổi chiều cuối thu năm 2006
Nguyễn Thị Liên Hưng
READ MORE - NGUYỄN THỊ LIÊN HƯNG - NHỚ SẦU ĐÔNG

Sunday, December 4, 2011

ĐẶNG TRIỆU PHONG - HOA CHẠC CHÌU


Cho anh chút chỉu chìu chiu.
Anh bứt dây chìu bó củi cho em.
Nếu tuổi thơ tôi không đi chăn bò.
Thì làm sao vượt được dốc Cồn Kho vào Rú Trấm
Làm sao biết hái củi sim bó bằng dây chạc chìu xanh thẩm
và làm sao thấy được một màu tím nép mình trong bờ gai bụi rậm
ơi hoa chạc chìu, hoa chạc chìu
Màu hoa mong manh nhuộm hồn tôi tím ngắt.
Những bó củi sim. Những con bò đeo lục lạc
Mùa đông Quảng Trị tấm áo tơi đan bằng lá kè 
và màu màu tím hoa chạc chìu lạnh buốt tuổi thơ tôi!
Tuổi thơ chập chờn. Tuổi thơ nghèo đói
Tuổi thơ lạnh lùng. Tuổi thơ vang dội
Tôi ôm vào lòng tuổi thơ ấy ra đi
Mỗi người đều có một thời trẻ dại để phân ly.
Những đứa trẻ chăn bò lớn lên trở thành người khác
Tôi trở thành kẻ mất em
Vĩnh viễn mất em
Như giọt mưa trên hoang mạc
Tôi hát với hoa trong suốt cuộc kiếm tìm
ơi hoa chạc chìu, hoa chạc chìu
Dây chạc chìu khô giữ nổi bó củi sim
Thì tím làm chi những chiều gió nổi?
Tôi trầm mình trong niềm hoang vu mong đợi.
Còn nhớ đến tôi dây chạc chìu hãy cứ xanh
Hãy cứ xanh dù mối tình đã lỡ.
Hoa chạc chìu, hoa chạc chìu ơi!...
 

Đặng Triệu Phong
READ MORE - ĐẶNG TRIỆU PHONG - HOA CHẠC CHÌU

NGUYỄN THỊ KIM CÚC - MÙA ĐÔNG QUẢNG TRỊ




Thương biết mấy ơi mùa đông Quảng Trị
Mẹ già nhen bếp lửa đợi chờ con
Củi không khô mắt nhòa hay mẹ khóc
Sợ con về mưa ướt quãng đường trơn

Thương biết mấy ơi mùa đông Quảng Trị
Ba cời tro, góp nhặt mấy hòn than
Trăn trở mãi chưa khô vài tấm áo
Mưa đông dài càng thắm thiết cha con

Thương biết mấy ơi mùa đông Quảng Trị
Đón đưa hoài mưa lạnh tím đôi môi
Đường dẫu vắng chưa bao giờ dám nắm
Đôi tay yêu cho ấm chút hương đời.


NTKC 

Đã đăng trên vovanhoaqt.vnweblogs.com
READ MORE - NGUYỄN THỊ KIM CÚC - MÙA ĐÔNG QUẢNG TRỊ

ĐÌNH THU - MÙI QUẢNG TRỊ

             





Bạn về thăm quê tôi Quảng Trị !
Mưa phùn mấy nẻo giăng
đường quê trơn lầy lội
gặp ai cũng hỏi thăm khách lạ từ đâu về
nghe sao mà thân quen như thể.
Những Đông Hà, Cam Lộ
Gio Linh, Cồn Tiên, Dốc Miếu,
Hiền Lương, Cửa Việt vắng người qua lại
Chỉ có gió hôn lên mặt người
và đâu đó tiếng ho khan của mùa Đông Bắc
mấp mé tràn về.
Những Thành Cổ lặng nhìn trong sương sớm
con đường về Bích La hun hút xa
Sông Thạch Hãn nhíu mày gợn sóng
dòng nước chở phù sa đi nuôi những cánh đồng
trong tiếng róc rách vỗ đôi bờ
nghe như có tiếng gọi nhau tìm đồng đội
rẽ nước vượt sông đêm vào trận đánh quân thù.
Mảnh đất đã hai lần phân chia giới tuyến
hai nghĩa trang liệt sĩ quốc gia
hàng vạn linh hồn đang nằm ở lại
nơi yêu thương tồn tại vĩnh hằng.
Hai bãi biển Cửa Tùng
Cửa Việt đẹp như tranh
hai con đường quốc lộ băng ngang
                                 cộng vào thành số 10 lịch sử.
Quảng Trị linh thiêng !
Quảng Trị oai hùng !
 chiếc đòn gánh trĩu cong nặng nghĩa tình ở hai miền tổ quốc.
Trời mưa ướt lạnh cả vòm mi
mắt em biếc màu xanh đen của tháng ngày lặng lẽ.
Lật một nửa kỷ niệm, giấu sau ánh mắt buồn
Mùi xưa lẽo đẽo bên mình
quơ tay chạm vào là tan biến
bỗng ai đó giật mình nghe tiếng gọi
tưởng ngày xưa chợt ùa về
thời thơ ấu hồn nhiên khôn tả
nếm chút thời gian cũ nghe mùi Quảng Trị thơm lừng.
Ta khờ dại bỏ đi từ bao năm trước
ừ đã hơn mấy chục năm rồi !
Vậy mà gặp ai cũng bảo rằng thương lắm quê hương
 ngay cả những con đường cũng mập mờ trong ký ức.
Đêm thức quỳ lên giấc mơ cúi đầu tạ lỗi
xin quê hương tha thứ ngàn lần
lời sám hối nhân từ của kẻ độc hành không còn sự cưu mang
giật mình thấy nước mắt thấm tràn qua áo gối
những vết hoen âm ỉ in sâu vào tâm tưởng khó phai mờ.

Khi xa…
Bạn sẽ nhớ nhiều về Quảng Trị quê tôi !
Ở nơi đó ngày xưa có mùa hè không đỏ màu hoa phượng
mà đỏ bằng máu của lửa đạn chiến tranh
của mất mát đau thương ly tan
của tiếng khóc gào lên tuyệt vọng
của ánh mắt mẹ chờ con
vợ chờ chồng
con chờ cha mỏi mòn khắc khoải.
Ở nơi đó rất giản đơn
Miền đất của sỏi đá cằn khô
họ chỉ có những tấm lòng yêu thương
cưu mang, chở che những chàng trai
                                   thư sinh đất Hà Thành gan dạ
biết hy sinh cho lẽ sống
cho tổ quốc yên bình
rồi họ cùng quyện hoà
cùng sánh vai hát vang khúc tráng ca của dòng Thạch Hãn.
Ở nơi đó họ giữ gìn và luôn trân trọng tất cả những gì của lịch sử
của quá khứ bi tráng và oai hùng.
Chuyện của loài người sau này
sẽ nhắc
sẽ viết
Nhưng cái mùi của  Quảng Trị
                                        sẽ theo bạn đi khắp cuộc hành trình
dù bạn có đi đến đâu ở những phương trời Á, Â, Mỹ, Phi xa lạ.
Lúc nào cũng vậy cho đến đến hết một đời người
bởi sự linh thiêng luôn nhắc nhở con người hãy trân trọng
     giữ gìn và yêu thương. 

Đình Thu
 0918 407 222
dinhthubank@yahoo.com.vn
READ MORE - ĐÌNH THU - MÙI QUẢNG TRỊ

Friday, December 2, 2011

QUA XUÂN - Thơ Huy Uyên


Bá phụ gặp con buồn muốn khóc
Tha hương mấy lúc nghĩ ngày về
Cầm tay nước mắt thay lời dặn
Đâu để xa hoài cảnh chốn quê

Ừ nhỉ bao năm không quay lại
Mẹ già mòn mỏi mắt già nua
Cha chết từ lâu thời loạn lạc
Chất cao thương nhớ mấy cho vừa

Con biết chiều nay ngồi trông núi
Mắt mẹ mờ theo dáng núi mờ
Quặn thắt nổi đau riêng đời mẹ
Mà rót hoài con lệ trong thơ

Con biết chiều nay đang tựa cửa
a chiều như mẹ cũng rưng rưng
Ai giờ quạt ấm thay con trẻ
Đũ thắp trong đêm nữa ánh hồng

Hồ dễ công danh mà xa xứ
Đành quên ấm lạnh buổi quay về
Bá phụ nhìn con mà không nói
Để lòng đau biết mấy tình quê

Bá phụ đi rồi con ở lại
Xót xa con trẻ thức canh trường
Bao năm phiêu bạt đầu quay lại
Ước một ngày về qui cố hương...

Lê Sinh
Quê Trường Sanh, Hải Lăng, Quảng Trị
Học Nguyễn Hoàng 65-67
0903583673
Lesinh.lesinh@yahoo.com
READ MORE - QUA XUÂN - Thơ Huy Uyên

NGUYỄN KHIÊM - CHÙM THƠ


                Vô định 

Chiều dài lắm và mây trời xa lắm
Cánh chim say bay mãi bỏ quên ngày
Đường phố chiều loài người muôn thế kỷ
Ôi dỗi hờn, ôi cơm áo qua tay… 
Chiều khép rồi trời sót lại vầng trăng
Nơi thinh không tiếng chuông đỗ thức đời
Người Bồ Tát, ta Bồ Tát ai  cũng Bồ Tát
Áo nâu sòng không đủ mặc em ơi! 
Đêm Ngự Hà đáy sông muôn sao rụng
Rượu uống rồi nghe lạnh khắp châu thân
Bỏ lại đó cuộc đời cho gió cuốn
Đường trở về thênh thang qua ơi trăng !

                                             (Huế 2006) 


Ngàn xưa
          
   Mới ngày nào thôi
   Em đi về phía anh với nụ cười hai mươi tuổi
   Tình yêu nhiều nông nổi
   Hạnh phúc từ cay đắng của ngày xanh 
   Mới ngày nào thôi
   Em mơ một mái nhà ủ  mình sau cánh cổng
   Cửa sổ chiều gió lộng
   Em tựa cuộc đời vào lưng anh chải tóc
   Cuộc đời hai ta trần tục
   Những ước mơ không thể hóa đời thường... 
   Giờ em về mô trong đau thương
   Ôm tình yêu nửa mùa cháy bổng
   Có thể lắm
   Nơi em đến cũng có mái nhà gió lộng
   Sau cánh cửa tâm hồn còn đau. 
               

Huế 26.6.2004 



Con đường hoa 

             Những bông hoa từ xứ lạ không tên
             Đem về đây để tối nay mơn man gió
             Lặng yên những vì sao và hoa cỏ
             Màn đêm đang thở men yêu thương....
             Anh ôm trong tay những đoá tình yêu
             Nhũng bông hoa dưới lầu cao đài các
             Với ánh đèn nhợt nhạt.
             Chỉ có em vô tư lạnh lùng
             Không cô đơn
             Không giận hờn
             Không ánh trăng để bớt phần nhức nhối
             Đêm vô tình
             Em vô tình
             Chỉ có anh là người man dại
             Hái những bông hoa đỏ bầm
             Tung ra thành con đường hoa trong đêm tối
             Tình yêu không tội lỗi
             Anh thật thà dâng hết cho em....
             Con đường hoa đỏ trong đêm
             Dưới lầu cao đài các
             Dưới ánh đèn nhợt nhạt
             Anh lại ghép thành lời yêu em
             Chỉ có gió và đêm
             Em vô tình
             Đêm vô tình
             Gió cuốn đi lời yêu chưa đủ vần...
             Gió cuốn ...
             Con đường hoa đỏ.




Nguyễn Khiêm 
ĐC: Xuân Phước, Thị trấn Lao Bảo, Hướng  Hóa, Quảng Trị 
SĐT: 0906.519.234; 0934.790.234
khiemnguyen69@gmail.com

READ MORE - NGUYỄN KHIÊM - CHÙM THƠ

Thursday, December 1, 2011

ĐINH THANH HẢI - BA TÔI LÀ HỌA SĨ


Mỗi lần tôi nói với bạn bè mình: "Tôi không tự hào mình sinh ra trong một gia đình giàu có, hay con ông to bà lớn, tôi tự hào được ba mẹ tôi sinh tôi ra trên sự đúc kết của tình yêu... được sinh ra đống màu của ba... qua tác phẩm của ba tôi vẽ tâm hồn và trí tưởng tượng của tôi bay cao bay xa".

Lúc còn nhỏ, mỗi lần ba tôi ngồi vẽ tranh thì bao giờ cũng mở những bản nhạc của Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên... như để tăng thêm nguồn cảm xúc. Có những lúc tranh ba đang vẽ tôi tò mò chạy đến hí hoáy cầm cọ vẽ... thế là ba tôi phải mất một buổi để sửa tranh. Những tác phẩm ba tôi vẽ thiên về phong cảnh, thiên nhiên, quê hương làng nước... hay những bức chân dung của bạn bè, hay những đóa hoa đẹp trong vườn... Hồi đó tôi cũng được ba vẽ nhiều tranh lắm... do thời gian nên mất đi nhiều.

Ba tôi không học qua một trường hội họa nào, chủ yếu là vẽ theo năng khiếu và đam mê... Qua ba tôi cũng quen được nhiều người bạn họa sĩ của ba lắm, ở Huế có, Đông Hà có... mà đôi khi họ thành bạn vong niên của tôi luôn. Rất nhiều tranh ảnh cổ động hay vị lãnh tụ Cacmac - Lenin hay Hồ Chủ tịch ở huyện đều do ba tôi vẽ... Ba tôi vẽ hình cụ Hồ rất giống.

Chúng tôi cũng tự hào khi mình được thừa hưởng gen hội họa từ gia đình, anh em tôi tuy không đi chuyên sâu vô hội họa, nhưng cũng học nghề cần có năng khiếu hội họa đó là kiến trúc.

Tôi xin chụp lại những bức hình mà ba tôi vẽ để chia sẻ cùng mọi người... những bức tranh của một người họa sĩ vẽ về miền quê hương Quảng Trị.

Những Tranh ảnh của ba tôi họa sĩ Đinh Giao Hữu:




Nhà Ngoại - Tranh Đinh Giao Hữu
Ngôi nhà ngoại xưa ở làng An Giạ, Triệu Độ, Triệu Phong, Quảng Trị




Cô gái Vân Kiều - Tranh Đinh Giao Hữu



Hoa lan - Tranh Đinh Giao Hữu
Những cây hoa do ba tôi trồng... một niềm đam mê về cây kiểng, hoa lá của ba tôi.



Phụ nữ - tranh Đinh Giao Hữu




Vùng cao - tranh Đinh Giao Hữu



Mẫu Tử - tranh Đinh Giao Hữu



Tuổi Thơ
Tuổi thơ - tranh Đinh Giao Hữu
Những ngày ở Sài Gòn thăm cháu nội, ba tôi đã vẽ lại những tác phẩm này.

Đinh Thanh Hải

Hình đầu bài: Bác Đinh Giao Hữu và cháu nội. Ảnh của Đinh Thanh Hải từ trang my.opera.com/dinhthanhhai/blog

Email: ktsthanhhai@yahoo.com, ktsthanhhai@gmail.com

READ MORE - ĐINH THANH HẢI - BA TÔI LÀ HỌA SĨ

Wednesday, November 30, 2011

HOÀNG ĐÌNH QUANG - QUÊ TÔI



Cam Lộ ơi ! Qua bao năm thương nhớ
Ta trở về thăm chốn cũ quê xưa
Dòng Hiếu Giang trong suốt như bao giờ
Lũy tre làng vẫn xanh như ngày ấy

Quê ta không có gì thay đổi
Vẫn con đường cát mịn năm xưa
Vẫn tiếng hò khoan nhặt ù ơ
Ru con ngủ trong trưa hè nóng bức

Đường sỏi đá ngày xưa ta đi học
Được phủ lên một lớp nhựa màu
Mái tranh nghèo xơ xác từ lâu
Được thay bằng những tấm tôn rỉ sét

Cam Lộ vẫn nghèo như ngày ta ở đó
Nhưng tình người thì thật bao la
Đã bao năm ta phiêu bạt xa nhà
Về đây được đón chào trong vòng tay thương nhớ

Trời Cam Lộ chiều nay đẹp quá
Đẹp ngoài trời và đẹp cả trong tim
Bao năm qua ta đã đi tìm
Một Cam Lộ trong lòng nỗi nhớ

Ta cám ơn những người bạn đời nối khố
Cùng ta chia sẻ ngọt bùi
Bao thăng trầm của thế sự buồi vui
Cam Lộ vẫn ân tình như ngày ta còn nhỏ.

                                                  Hoàng Đình Quang

READ MORE - HOÀNG ĐÌNH QUANG - QUÊ TÔI

Monday, November 28, 2011

LÊ ĐÌNH TRI - Vài suy nghĩ về âm nhạc của đồng bào PaKô, Quảng Trị


      Vào những ngày hè năm 2006, tôi được vào thực tế ở thôn Ro ró, thuộc xã A-Vao, huyện Đakrông. Đường vào thôn khoảng hơn 2 giờ đồng hồ đi bộ mệt đến bở hơi tai, hai chân nặng trịch như không thể đứng được, tuy nhiên tôi quên hết mệt nhọc sau khi được tiếp xúc với mọi người nơi đây. Bằng một tình cảm đầy chân thành và mộc mạc của các bố, các mẹ, anh em bạn bè làm cho tôi cứ nghĩ là họ đã là người thân thiết lâu lắm rồi. Chỉ một tuần, tôi may mắn được sống cùng đồng bào, được các cụ, các anh các chị kể chuyên về cuộc sống sinh hoạt văn hoá dân gian ngày xưa và một số sinh hoạt còn được duy trì đến ngày nay. Tôi vô cùng xúc động khi được tận mắt nhìn thấy nhưng chiếc cồng, chiêng, thanh la, trống còn rất cổ và thô sơ, được nghe những cụ già hát lên nhưng âm điệu quen thuộc của đồng bào mình. Qua sự tiếp xúc và trao đổi bản thân tôi nhận thấy một số đặc điểm về âm nhạc của họ mà trước đây tôi còn mơ hồ.  
 
     Âm nhạc dân gian của tộc người PaKô ở Quảng Trị thường  xuất phát từ những lễ hội dân gian. Lễ hội người PaKô xuất phát từ tín ngưỡng thờ cúng và đều được liên quan đến đối tượng thần được thờ. Các lễ hội như  A riêu pin ( lễ bốc mồ mả ) được tổ chức khá rầm rộ, đó là ngày hội lớn của làng và các làng lân cận. Ngoài ra đối với người PaKô, hàng năm có hai lễ hội chính đó là ngày lúa mọc bằng ngón tay và vào kỳ thu hoạch, lễ hội to hay nhỏ đều có vật hiến sinh, năm được mùa thì có tổ chức đâm trâu, đánh cồng, chiêng, uống rượu cần và múa hát tập thể.

     Dân ca của người Pa Kô là những giai điệu đơn giản, hoang sơ và dân dã. Tuy không được biết đến nhiều như các tộc người khác, nhưng nó thể hiện một cách rõ nét về tính bản địa, tính độc đáo riêng biệt của mình. Qua sinh hoạt và nghệ thuật diễn xướng, hình thức và cấu trúc, tính chất và thể loại chúng tôi thấy có những điểm nổi bật sau:
   
   Người PaKô thường có các làn điệu dân ca như: Cà lơi, Cha chấp, Adên, Xiêng(Bắt nguồn từ Lào). Các điệu múa của cộng đồng trong các ngày hội như:  A dưn, Căn A unr, A Riêu.

  Về nhạc khí, người Pa Kô có những chủng loại như: Bộ gõ gồm Trống(Acưk), Cồng(Coong), Thanh la(Tale). Bộ hơi gồm Sáo đôi(Amam), Tarial (Tiare), Kèn Pi (Sáo Pi mo), Kèn môi (Adon), Tù và (Tăng coi) và Khèn bè. Bộ dây có Abel, Ta lư a trum. Ngoài ra còn có Lục lạc, Chuông, .

   Dân ca nổi rõ tính ứng tác làn điệu:

  Hầu hết những làn điệu dân ca của người Pa Kô so với Vân Kiều có những điểm chung về tên gọi (Thể loại) Tuy nhiên tuỳ cảm xúc cá nhân sẽ có sự thay đổi trong cách trình bày hoặc ứng tác. Họ sáng tạo nội dung tuỳ theo môi trường diễn xướng khác nhau  Đặc biệt, đặc điểm ứng  tác cũng thấy rõ ở những thể loại hát dao duyên (Cà lơi, Cha chấp, Xiêng) Đây là ngững làn điệu để bày tỏ tâm tình của thanh niên nam nữ.

    Thể hiện tính chất hát nói:

   Từ đặc điểm ứng tác làn điệu, thì dân ca của Họ, tính chất hát gần như nói được thể hiện khá rõ nét. Băng ngôn ngữ của mình, đồng bào thể hiên những nguyện vọng của minh thông qua âm nhạc, do ngôn ngữ nói của họ có âm vực cạn hẹp, hầu như không có dấu, chính điều nay làm cho nhưng làn điệu hát gần như nói.( Hát cùng A mam,Khèn bè, khi diễn tấu những câu hát gần như trở thành nói)

 
   Hát và nói trong dân ca Pa Kô gần như một sự đồng điệu nhất định , điểm quan trọng đặc biệt nói có giai điệu lên xuống để phù hợp với âm điệu của nhạc cụ đi kèm. Như vây, dân ca của họ được diễn xướng theo lối tự do.

    Đặc điểm dân nhạc:

    - Nhạc cụ ít dây, ít nốt và tính chất ngẫu hứng.

  Nói đến dân nhạc trong âm nhạc Pa Kô tuy chưa phong phú, đa dạng và hấp dẫn, nhưng phần nào đã khắc hoạ được những nét nhân bản sâu xa, sự rung cảm tự nhiên trước cuộc sống. Do điều kiện thiên nhiên, cuộc sống, nét văn hoá , nhạc cụ của họ kỹ thuật sáng chế chưa cao, nhưng những nhạc cụ đó là một nét cơ bản trong sinh hoạt âm nhạc. Sự kết hợp giữa dân ca và dân nhạc là nét đặc trưng.

   Đặc điểm của dân nhạc là thường đi kèm với hát trong mọi lễ hội, sinh hoạt cộng đồng, vì vậy mang đậm tính tự do. Trong quan niệm của họ, hoà tấu là nhiều người chơi , chứ ít có sự hoà hợp các nhạc cụ. Một điểm khác đó là nhạc cụ của Họ ít dây, ít nốt, nên dân nhạc còn mang đậm tính nguyên sơ, về hình dáng, cấu tạo còn thô sơ, thể hiên sự ít lai tạp các âm nhạc khác.(A bel chỉ có 1 dây, sáo chỉ có 3 đến 4 lỗ bấm) nên về cao độ các bài dân nhạc đơn giản, quãng đặc trưng có khi lặp lại, chỉ thay đổi về tiết tấu.      
                                                                                             
    - Vấn đề về thang âm

   Âm nhạc PaKô là âm nhạc dân gian thuần tuý, không pha tạp, vì vậy âm nhạc đơn giản, mộc mạc không có điểm chuyên nghiệp như âm nhạc Bác học, âm nhạc người Kinh (Hò, Lý, Hát quan họ, Ví, Ca Huế…) Qua khảo sát chúng tôi nhận thấy, thang âm của Họ không cùng họ với thang âm điệu thức bình quân trong âm nhạc cổ điển và cũng không hoàn toàn giống vơi các thang âm điệu thức âm nhạc dân gian các tộc người khác. Các thang âm chủ yếu đó là: thang 3 âm, 4 âm, 5 âm.

   Như vậy qua những thang âm trong âm nhạc Pa Kô- Vân Kiều chúng tôi nhận thấy được tiến hành theo những quãng đó là: Quãng 5 đúng đi lên và quãng 4 đúng đi xuống, ngoài ra láy nửa cung và quãng 2 cũng được sử dụng nhưng không nhiều. Hầu hết các bài dân ca, trong giai điệu thường thấy xuất hiên các âm trì tục một âm làm cho yếu tố hát gần như nói nổi trội hơn, điều này liên quan đến ngữ âm, ngữ điệu của ngôn ngữ tộc người.

   Với những vấn đề nêu trên, chúng tôi cũng nhận thấy rằng, do đặc điểm về địa vực, địa bàn cư trú, thành phần tộc người và đời sống văn hoá vật chất, tinh thần, người PaKô có mối giao lưu với các tộc ít người trên dãy Trường Sơn, biên giới Việt - Lào, cho nên không tránh khỏi vấn đề bị lai hoá. Tuy nhiên âm nhạc dân gian người PaKô vẫn có những điểm riêng biệt, nét độc đáo của mình.


  Rời thôn Roró sau một thời gian cùng ăn, cùng uống rượu với mọi người, tôi không thể nào quên những tình cảm của những con người chân chất thật thà với những tâm tư, nguyện vọng của họ về một cuộc sống vật chất cũng như tinh thần của đồng bào mình. Thời gian không dài tuy nhiên những tình cảm đó đã in đậm trong tôi và đã cho tôi những hiểu biết không nhỏ về những nét văn hoá dân gian vô cùng quý giá của đồng bào Pakô.
                                          
Lê Đình Trí-GV âm nhạc- Trường CĐSP Quảng Trị
READ MORE - LÊ ĐÌNH TRI - Vài suy nghĩ về âm nhạc của đồng bào PaKô, Quảng Trị