Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, August 9, 2011

HOÀNG TẤN LINH - NGHE KHÚC DÂN CA



Con ngi bên dc dân ca

Lng nghe tiếng m thiết tha gi thm

Cái cò quyn m vào thân

B nông b cn m ln sao đang

Đng làng cõng nng chói chang

Chnh thương câu lý mênh mang kiếp người

Con đi trong cuc vãng hi

Lòng nghe chát đng quán đi thân đa

Nghe mình lc gia mù sa

Nghe tình trôi gia yên hà n non

Khúc dân ca chy bên con

Quyn quanh đi m sóng cn ngàn sau

Xin đng hát lý thương nhau

Đ nghe lòng m xót đau na đi

Dn lòng cm trái sim rơi

S san cùng m mt li xưa sau


HTL

HoangTanLinh.vnweblogs

READ MORE - HOÀNG TẤN LINH - NGHE KHÚC DÂN CA

VÕ VĂN LUYẾN - CON VỀ BÃO GIÔNG

Kính dâng Hương hn M


Con v thăm nhà

N cười giãn nếp thi gian trên trán m

Gió trong vườn lao xao chuyn k

Rng ngày xa ngày xưa


Đêm nm mơ

M gánh con đi dưới tri pháo sáng

Xót cây lúa năm mt mùa đi hn

Chân qun r khô vp ngã my ln


Ngn đèn du và sách “Bé hc vn”

Thương thng út ngng nghu bám qua vai đc thuc

Thương con gái nhà người khó nhc

Thương con trai xa ngái th thành

Bom đn mù tri, nương đt Diên Sanh

M chy ch, cha vá may sm ti

Âu lo đt miên trường khc khoi

Lòng khôn nguôi bái vng ông bà


V thăm nhà

Trơ mt bóng lng yên trên vách

Nhìn nơi m nm chăn nghiêng gi lch

Nhìn ch m ngi trng không lnh ngt

Tc tưởi con ôm mt khóc

M ơi!

Bn mươi chín ngày khăn tang đu con

Bn mươi chín ngày thương nh nghn dòng

Bn mươi chín ngày đường xa vn dm

Bn mươi chín ngày con v bão giông.


30/7/2011

Võ Văn Luyến

VoVanLuyen.wordpress

READ MORE - VÕ VĂN LUYẾN - CON VỀ BÃO GIÔNG

Sunday, August 7, 2011

VÕ THỊ NHƯ MAI - CHƯA CÓ BÀI THƠ TẶNG MẸ


Con muốn làm thơ tặng người thân
nhưng không có bài nào cho mẹ
Câu chữ lời văn chợt nghèo nàn
ngôn từ không suôn sẻ
Như con và biển đời
có lúc nào công bằng với mẹ đâu

Mẹ có bao giờ được dừng lại một giây
mà ngắm mưa ngâu

hay ngâm nga bài ca "Em gái vườn quê" mà mẹ hằng yêu thích

Cả ngày vần xoay, giữa đêm tĩnh mịch

Con biết mẹ chùng lòng, thương con ở xa


Mẹ cả đời lần đận với tụi con, với ba

Lận đận cả một thời con gái

Những ngày chiến tranh, khổ đau ai cũng trải

Khi đất nước yên bình,

và tụi con lớn rồi

mẹ vẫn oằn mình lo chuyện áo cơm

Hôm qua chị người Việt kho nồi cá rất thơm

Bỗng nhớ quê hương
chạnh thèm mấy món ăn mẹ nấu
Cho con khất lại bài thơ
chẳng bao giờ thành khẩu
Khất lại một đời

Bôn ba nơi này

Thương lắm mẹ ơi!


VTNM


Trích từ tập thơ TẢN MẠN, tác giả Võ Thị Như Mai, NXB Văn Nghệ, 2009. Tác gỉả gởi tặng.

READ MORE - VÕ THỊ NHƯ MAI - CHƯA CÓ BÀI THƠ TẶNG MẸ

Saturday, August 6, 2011

NGUYỄN KHIÊM - CẦU MONG SỰ IM LẶNG CỦA BOM



- Nếu có cơ hội bạn đến mảnh đất này, có thể gặp một người dân nơi này, họ sẽ nói cho bạn biết “đặc sản ở đây là …bom”.


Đã nhiều lần một mình tôi lang thang ở Thành cổ Quảng Trị để thưởng thức cái bình yên của quê hương. Gặp một cụ già bán nước ở một gốc bàng già cỗi ven đường có đôi mắt mờ mờ luôn ngấn nước đã nói đùa với tôi trong sự chua chát, rằng: “Thứ nổi tiếng của quê mình là… bom”!

Chiến tranh đi qua, mang theo những bóng người cao lớn vô hồn từng chiều đổ bóng trên những triền đê cùng với súng ống phá tan sự thanh bình, mang theo những con “chim sắt” một thời gầm rú trên từng mái nhà tranh, trên ngọn tre bốc cháy, mang theo sự căm phẫn của những đôi mắt người bản xứ vì những mất mát đau thương…; chúng mang đi nhiều thứ và để những hiểm nguy tiềm ẩn kéo dài qua nhiều thế hệ. Đó là bom mìn và hậu quả chất độc màu da cam.

Và tôi biết ở quê tôi hai thứ đó đang còn làm đau những con người bằng xương bằng thịt. Và tôi biết, từ khi chiến tranh kết thúc, bom đạn, rocket và mìn sát thương đã cướp đi cuộc sống của 10.529 người, làm bị thương 12.231 người. Trong đó Quảng Trị là có tổng số nạn nhân lớn nhất…

Có th bn không biết vì bn sinh ra khi chiến tranh đã kết thúc, cũng có th vì quê bn là ngôi làng thanh bình, không b ô nhim bom mìn. Còn quê tôi tiếng bom đn như chưa được “ng hn”, chúng còn thc đ cào cu vào nhng vết thương mà chiến tranh đã gây ra nhiu năm trước gi chưa kp lin da.

Chúng không lựa chọn tuổi tác, không hứa hẹn một ai, khi tiếng nổ vang trời vụt lên trên đồi hoang hay giữa nương khoai nằm trong làng hay bên luỹ tre với con trâu đang gặm cỏ, tất cả đều đánh thức kiếp đau thương của ngày nào đang còn ê ẩm.

Sau tiếng nổ, người chết thì phanh thây, vụn nát; người sống thì què quặt, tàn tật suốt đời. Người ta bảo, những tiếng nổ như thế còn vang lên khoảng 300 năm nữa với tốc độ và kinh phí để giải quyết việc tháo gở bom mìn như hiện nay. Thật kinh hoàng!

Ở quê tôi có nghề rà sắt vụn, cái nghề đứng giữa cái chết và sự sống để kiếm từng bát cơm, nghề này cũng thu hút nhiều trẻ em tham gia. Rồi một ngày tiếng nổ xé trời vang lên cướp đi những gì nằm xung quanh nó. Thật đau thương.

Một tiếng nổ vang lên, cụ già với mái tóc bạc phơ có thể không mấy kinh ngạc, vì cụ đã nghe quen nó ở tuổi trẻ của cuộc đời, giờ cụ như bị đánh thức và trấn tĩnh bằng một câu hỏi bỏ lửng: “Chiến tranh qua lâu rồi mà!”; còn đối với những người trẻ như tôi, tiếng nổ làm rung chuyển đất trời ấy làm kinh hoàng trong cả giấc mơ, sau tiếng nổ là tiếng khóc kèm theo.

Tiếng nổ ấy được giấu trong lòng đất để chờ ngày một người xấu số đánh thức nó, gọi tên nó, nó tỉnh dậy và làm nên tiếng khóc ai oán ở cuối làng. Trong một lần cầu nguyện ở ngôi Chùa sau khi cả làng có 4 đứa trẻ bỏ mạng vì mìn, ông bạn tôi kính cẩn vái lạy trước trời đất, thần linh một cách ngây thơ: “Xin bom mìn hãy ngủ yên, sự im lặng của mày là tiếng cười trên quê hương tau”.

Sau lời ước nguyện là một khoảng lặng của hai đứa trẻ, khoảng lặng đó để khiến chúng tôi rơi nước mắt cho những người bạn xấu số. Mọi thứ đều có thể nghi ngờ nhưng riêng nỗi đau luôn là sự thật. Trên dải đất hẹp đầy gió Lào, cát trắng quê tôi sự thật ấy đang ngày một hiện hữu trên khuôn mặt khắc khổ của người dân.

Nếu có cơ hội bạn đến mảnh đất này, có thể gặp một người dân nơi này, họ sẽ nói cho bạn biết “đặc sản ở đây là …bom”. Bom nổ mọi nơi, từ sau luỹ tre đến trong tiềm thức của mỗi người. Có nhiều sự im lặng có thể mang tới hạnh phúc, cũng có thể là bất hạnh. Sự im lặng của bom mìn vùi lấp trong đất, cát ở quê tôi là sự im lặng đầy tính nhân văn, một sự im lặng cao cả, một sự im lặng không đổ máu. Người ta thường bảo nhau làm gì để có sự im lặng đó. Sự im lặng của bom!

Yên Mã Sơn - Nguyễn Khiêm

Tác giả gởi tặng.

READ MORE - NGUYỄN KHIÊM - CẦU MONG SỰ IM LẶNG CỦA BOM

Thursday, August 4, 2011

TRẦN XUÂN AN - NÉN NHANG CHÁY BÙNG TRÊN TRẢNG CÁT ƯỚT



tui hai mươi ca con

đen đc bóng ti

và trng rn màu cát trng

ln th hai con tt tưởi v quê ngoi

đ khóc vùi bên nm m!

x s nghèo, cn khô không hoa

dăm bông vn th héo

cơn mưa rào tháng h

bng nng nung và gió bng

con trơ vơ khóc m!

đ thp được nén nhang

con phi đào tay xung cát ướt

la bùng lên cháy hết na ri

như đi người cơ cc!

m cháy vi hết cuc đi m

chưa thanh thn bao gi!

ơi quê ngoi hn hán mưa dm

đói và rét

lìa ci xa quê đ x người

gia ph phường chói ngp giàu sang

m ca con hèn mn

ngn c úa trên bãi tha ma hm rác

thương chng thương con nhn ni mt đi

cúi đu trên t thuc lá

r cóc xoài, soong khoai sn hp

tt bt quét dn lau chùi máu m nhà thương

ch mong con không đói không rách

cơm lành canh ngt

bình d nhưng không bèo bt tm thường

m s hãi mt đi lũ thiêu thân

tng đêm bu ánh đèn đ chết

m s hãi cái phù du phù phiếm

ao ước cái chc cái bn

cht chiu tn to mt đi

ch dám mt ln đưa con v quê

ngượng ngùng lánh mt

rut tht chng my ai

đau đáu xu h v

nhà dt go vơi vn đua đòi lòe lot!

(dì xu h vi người ch cóc xoài hm rác

anh r ct què vá xăm bơm lp

dì giu ni ti nghèo bng chút phn son

mc cm như đc vào xương!

trái gió tr tri nhc nhi!)

hai mươi hai tui ca con thm thía ti bun

ti bun ln vào da tht, vào tim

(ôi quê ni phù sa mênh mông rung đng

cha ut hn, chú phn chí ra đi

cũng chng còn ai đ v!

sao cha không mt ln nhc con t tiên m m!)

có phi cha và m thương nhau

nghĩa tình ny sinh, t vết thương chung – mc cm?

hai mươi hai tui ca con thm thía ti bun

ti bun ln vào da tht, vào tim

con trơ vơ khóc m!

m bao năm ngược xuôi

gia ph xá người xe nườm nượp

sao li chết vì chiếc máy cày đường làng tut dc!

t ơn quê nghèo còn mnh cát đ chôn!

(thương cha sng vi m hoang

chết không nơi gi ct!

thành ph mênh mông

vn cht hp vi khn cùng!)

hai mươi tui ca con thm thía đau bun

có đáng gì trước bun đau thi đn bom

ca Đt Bùn,

Bến Cng!

nhưng được m cha cho ăn hc

(cm ơn thi không tn tin trường tin sách)

đ ý thc v ni đau bun

bun đau thêm!

con mun ngu mui v cái nghèo cái kh

đt đá biết bun đâu!

con đam mê tri thc làm gì

công ngh làm gì

dao phu thut làm gì

bây gi, con cn mt viên thuc an thn

chìm trong ngu mui!

con yếu đui ri chăng!

m ơi.


TXA

READ MORE - TRẦN XUÂN AN - NÉN NHANG CHÁY BÙNG TRÊN TRẢNG CÁT ƯỚT

ĐÌNH THU - VỀ




Về !

Là quay trở lại

Nẻo xưa trầm mặc giăng

Con chuồn kim ướt cánh

Làm mưa ngập cánh đồng

Về !

Là dừng phiêu bạt

Đời chưa hề ướt mi

Chiều lật nghiêng tiếng khóc

Ừ thôi! Quay về đi …

Về !

Để nghe lời ru

Khuất sau làng quê nhỏ

Nhặt bên triền mưa, gió

Một cái nhìn phên thưa…

Về !

Nghe khúc sông lở

Trôi nửa bờ ca dao

Cô gái ngày xưa lấy chồng xa xứ

Giờ hát ru con giọng ví dầu….

Về !

Tôi về …

Lạc giữa dòng miên tưởng

Ai đó ngủ quên

Còn gọi tiếng đò ơi !

ĐT



Tác giả gởi tặng.

READ MORE - ĐÌNH THU - VỀ