Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 26, 2011

ĐÌNH THU - LỜI TẠ LỖI

Cúi đầu tạ lỗi quê hương

Bao năm cơm áo tha phương xứ người

Đêm nằm khóc giữa chơi vơi

Lòng thao thức nhớ trông vời vợi xa


Cúi đầu tạ lỗi mẹ cha

Con chưa báo đáp. Đã qua kiếp người

Khuya lần theo tiếng ru hời

Bước đi chập choạng biển trời mênh mông


Cúi đầu tạ lỗi cánh đồng

Nắng mưa gửi lại cuối giồng đất nâu

Thuở còn bắt cá, chăn trâu

Ngủ trên thảm cỏ xanh màu ước mơ


Cúi đầu tạ lỗi tuổi thơ

Mải mê rong ruổi nương nhờ người ta

Đường đời cũng đã từng qua

Ước mơ khát vọng cao xa quá chừng


Cúi đầu tạ lỗi người dưng

Tháng năm chăn gối chưa từng kêu than

Quảy muộn phiền giữa trần gian

Đem bán hết đổi lấy ngàn yêu thương


Cúi đầu tạ lỗi con đường

Một thời quen thuộc vấn vương lời thề

Níu nguyên một mảng trời quê

Lỡ mai sau lạc tìm về … cố hương !


Đ.T

READ MORE - ĐÌNH THU - LỜI TẠ LỖI

HÀ ĐÌNH NGUYÊN - MIỀN KÝ ỨC CỦA TÔN THẤT BẰNG


Sinh năm 1963 ti Qung Tr. Ln lên và sinh sng ti Đà Nng. Mang 36 bc tranh sơn du và mt cây đàn ghi-ta vào TP.HCM trong nhng ngày đu năm 2011, Tôn Tht Bng mun k li cho nhng người yêu tranh phía Nam nghe nhng hoài nim luôn ám nh tâm trí anh, v mt thi u thơ vùng quê Qung Tr

Khi nhìn ngm nhng con nga g trong tranh ca Tôn Tht Bng, cm xúc ca người xem như lc vào trng thái chông chênh, bp bênh ca mt vùng ký c: đó có nhng đa bé vi mái tóc hình bó lúa, váy áo dt bng lá hoc bng cng c, c đeo bùa h mnh… chúng cưỡi nga g rong chơi trên nhng mái nhà vi nhiu tư thế cũng chênh vênh, phiêu bng trong trng thái mt trng lc. Tranh ca Tôn Tht Bng là như thế, nó vượt thoát ra ngoài nhng khuôn thc, quy lut và c s logic. Ch vi hai gam màu ch đo: màu vàng làm nn và màu đ đ trang trí ha tiết. Trong tranh ca Tôn Tht Bng thường xut hin nhng nhân vt mà anh nói đó là m, v và nhng người con ca mình. Đc bit trên mình người n luôn mang ký hiu ca mt bào thai sng (anh đã đăng ký đ đc quyn s dng ký hiu này).

Tt nghip khoa Sáng tác trường CĐ Ngh thut Huế nhưng do chơi thân vi bn bè toàn là dân m thut nên Tôn Tht Bng tr thành ha sĩ. T hc v nhưng sau gn 20 năm cm c Tôn Tht Bng đã to cho mình mt phong cách riêng, không ln vi ai. Có l nó gn gũi vi dòng tranh dân gian nhưng được nâng lên mt tm khác bi màu sc trong tranh ca anh tht tươi tn, nó luôn bng lên mt cách hn hu, d thương còn nét v thot trông thì có v hn nhiên nhưng thc ra li hết sc kỳ công.

Hà Đình Nguyên

Nguồn: Báo Quảng Trị



Slide show của Ng. Khắc Phước

READ MORE - HÀ ĐÌNH NGUYÊN - MIỀN KÝ ỨC CỦA TÔN THẤT BẰNG

Sunday, July 24, 2011

ĐÌNH THU - CHÙM LỤC BÁT




Tác giả Đình Thu tên thật là Trần Đình Thu, sinh ngày 14/10/1964 tại Thị xã Đông Hà - Tỉnh Quảng Trị.
Hiện đang công tác tại Bến Tre.
Hội viên HVHNT Nguyễn Đình Chiểu Bến Tre.

Tác phẩm đã in
- Miền thương nhớ (in năm 1998)
- Nỗi đau tiềm thức (in năm 2000)
- Thơ tình Đình Thu (in năm 2007)



Liên hệ tác giả
Điện thoại: 0918. 407 .222
Email: dinhthubank@yahoo.com.vn




BẤT CHỢT LỜI RU

“…à… ơ… hơ… Rồi mùa toóc rạ rơm khô
Bạn về quê bạn biết nơi mô mà tìm…”
(Ca dao)

Không gian trưa ngủ im lìm
Tiếng ai ru xé con tim mỏi mòn
Ngày xưa mẹ hát ru con
Trong miền tiềm thức vẫn còn mênh mang
Giá như đi ngược thời gian
Về nằm trên võng nghe ngàn lời ru
Ầu ơ… ngọn gió mùa thu
Ngân lên trong tiếng chim gù xa đưa
Cầu tre lắt lẻo trong mưa
Con đi xa mãi vẫn chưa trở về
Khói lam chiều trải ven đê
Dòng sông chở nặng lời thề phôi pha
Nỗi niềm riêng ở trong ta
Mỗi lần nghe lại nhớ nhà khôn nguôi.



NHỚ LÀNG

Gởi về Mộc Đức thân yêu
Làng xưa trong khói lam chiều nhớ thương
(Đ.T)

Tết về lại nhớ làng xưa
Quê hương ơi thuở ta vừa ra đi
Mười năm xa cách còn gì
Ngày từ biệt đến kinh kỳ xa xôi
Khát thèm cháy cả bờ môi
Lời ru của mẹ trong nôi thuở nào
Trở mình nghe tiếng lao xao
Tưởng mùa hạ gọi mưa rào tháng năm
Tết này không được về thăm
Ngày thương nhớ cũ xa xăm mơ hồ
Quyết đi xây dựng cơ đồ
Sá gì đâu chuyện hững hờ nắng mưa
Chợt nghe một tiếng gà trưa
Quặn lòng nỗi nhớ làng xưa vô ngần
Khói chiều sau túp lều tranh
Mẹ xem “gạch” đếm mấy lần đợi con.


HƯƠNG ĐỒNG NỘI

Nắng hình như cũng mơ màng
Khi em từ biệt sang ngang theo chồng
Tôi tìm góc phố mùa đông
Để chôn kín một nỗi lòng khát khao
Đồng quê khúc hát ngày nào
Xa xăm sợi khói vương vào mắt xanh
Em đi cỏ níu bàn chân
Chút hương đồng nội tím dần ven đê
Hoàng hôn thấp thoáng lối về
Gió lùa lên mái tóc thề dấu yêu
Giá như còn có một điều
Ta cầu mơ ước thật nhiều cho em.


GIAO TÌNH

Hình như tháng Chạp lưng chừng
Để cơn mưa muộn ngập ngừng rơi nghiêng
Mai vàng chớm nụ ngoài hiên
Dòng thời gian cũ theo miền xa xăm
Chờ em đã mấy mùa trăng
Mấy mùa thương nhớ âm thầm trôi qua
Ảnh hình chiếc áo bà ba
Trong tiềm thức cũ gọi ta bao lần
Chiều nay tháng Chạp dừng chân
Ta cùng em với mùa xuân giao tình.


LỤC BÁT THÁNG TƯ

Tháng tư
Mưa vội
Em về
Lá rơi ngõ vắng
Đam mê chảy tràn
Tôi đi
Tìm hạt
Nắng vàng
Lũ ve lạc giọng
Cung đàn tháng năm
Mưa từ nguồn cội xa xăm
Mưa trong nỗi nhớ ngàn năm mưa về
Tháng tư
Làm ướt
Tóc thề
Em nghiêng vành nón
Chiều quê ngỡ ngàng.



Đình Thu


READ MORE - ĐÌNH THU - CHÙM LỤC BÁT

Friday, July 22, 2011

Phạm Xuân Dũng - MỖI NGƯỜI DÂN VIỆT NAM - MỘT CỌC NHỌN BẠCH ĐẰNG

Bin Đông ca chúng ta thm đy m hôi và c máu ...

Ca người Vit nam qua muôn ni đon trường

Dân bin ch mun yên n làm ăn kiếm con tôm con cá

Lương thin đến tn cùng ly sóng gió làm cơm.


Nhưng nào được yên thân du nhc nhn khuya sm

Lũ Tàu kia trên bin c hung hăng

Chúng mun biến bin ta thành ao nhà ca chúng

Đã vi quên sao nhng cc nhn Bch đng?


Ta yêu chung hòa bình và căm ghét trò gây hn

Mun yên thân mà chng được yên thân

Gic đến nhà thì đàn bà cũng đánh

Sóng bin kia dìm xác gic bao ln.


Gic mng thiên triu ngàn đi không đi sc

Ai tin chi chuyn k cướp la làng

Cướp bin, cướp rng, cướp tng tc đt

Chuyn cũ ri chuyn mi đã ngàn năm.


Đêm ta ng hn thc cùng biên cương T quc

Mơ thy Chi lăng, nh đến Bch đng...

Và thy xôn xao đt rng Bn Gic

Thy bin Đông ni sóng ch ta nm.


Nghe Trường sa, Hoàng sa nóng dn trong huyết qun

Tht xương đng bào dng biết my hi đăng

Nếu tàu l còn hung hăng cướp bin

Mi người dân Vit Nam- mt cc nhn Bach đng!


P.X.D

Nguồn: Blog của Trần Bình - TiengDanTaLu.vnweblogs.com

Hình từ trang NongDan24g.com

READ MORE - Phạm Xuân Dũng - MỖI NGƯỜI DÂN VIỆT NAM - MỘT CỌC NHỌN BẠCH ĐẰNG

Wednesday, July 20, 2011

VÕ THỊ QUỲNH - ĐỀN



“ĐỀN EM CON SUỐI VÔ THƯỜNG

CON SÔNG VÔ LƯỢNG CON ĐƯỜNG VÔ CHUNG"

Câu thơ ngày xưa ai viết

đề trên giấy thơm màu xanh

xanh như thời gian lạc bước

đỗ trên bến vắng âm thầm.

Sáng nay vô tình cầm lại

gặp con suối nhỏ vô thường

chảy trên dòng đời quằn quại

niềm vui như sương như sương.

Con sông vẫn chưa tới biển

hỏi ai xa thẳm biết không

con sông dọc ngang trời đất

quên cả dặm bờ bình yên.

Không đi trên con đường ấy

vô thủy sao biết vô chung

có đi cùng ai đến đấy

có ai để nhận bắt đền?


V.T.Q


Hình và thơ từ trang Facebook của Võ Thị Quỳnh

READ MORE - VÕ THỊ QUỲNH - ĐỀN

Tuesday, July 19, 2011

NGUYỄN NGỌC HƯNG - ĐÔI MẮT QUẢNG TRỊ

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng*


Đọc "Hải Lăng đâu chỉ có gió Lào" (đăng trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online) của Nguyễn Khắc Phước thêm yêu vùng đất nhiều gian khó nhưng rất anh hùng và lắm tài hoa Quảng Trị! Trong những ngày tháng 7 thời tiết nắng nung như thế này, chợt thèm được một lần đến Trằm Trà Lộc, hồ Khe Chè để hưởng cái không khí mát lành và thưởng ngoạn những cảnh đẹp quen mà lạ, lạ mà quen của một phần "khúc ruột miền Trung" và sảng khoái thốt lên cùng tác giả "Hải Lăng đâu chỉ có gió Lào"!

Cám ơn tác giả NKP đã cho tôi và những độc giả khác một món quà mùa hè thú vị và nhiều ý nghĩa này!

Xin gửi đến anh và Quảng Trị yêu thương mấy dòng tâm tình mà tôi đã chiu chắt từ khá lâu...


ĐÔI MẮT QUẢNG TRỊ

Chưa một lần đến Quảng Trị quê em
Vẫn thương lắm giọng “chừ, mô, răng, rứa”
i hạt giống nảy mầm trên đất lửa
Chạc khoai lang chi chít vết bom thù…
Giữa cơn mơ xam xám bụi mù
xác bờ tre gió Lào thổi rạc
Tôi vẫn thấy một màu xanh bát ngát
Đôi mắt ân tình, đôi mắt yêu thương
Hài c
ốt cha em gửi lại chiến trường
Nấm mộ giả nhớ thương người quá cố
Chiều nắng mới hoài xuân lên Thành Cổ
Mẹ nheo cười: Ông nó vẫn bên tôi!
Đất nước không còn xẻ nửa chia đôi
Em phổng phao thời quê hương mở cửa
Như ẩn ước vẫn xanh màu xanh lửa
Chói ngời trên đôi mắt dịu dàng kia…
Hải Lăng ơi, mây đục sương đìa
Không xóa n
ổi bóng trăng thề chung thủy
Cho tôi gửi về quê em Quảng Trị
Một câu hò đôi điệu lý thương nhau!

Nguyễn Ngọc Hưng

(Đội 10 thị trấn Chợ chùa, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi)


*Ảnh từ trang SacMauThoiGian.wordpress.com

READ MORE - NGUYỄN NGỌC HƯNG - ĐÔI MẮT QUẢNG TRỊ

Sunday, July 17, 2011

PHẠM MINH QUỐC - MIỀN CÁT

PHẠM MINH QUỐC

Sinh ngày: 15-10

Quê quán: Triệu Phong- Quảng Trị

Tốt nghiệp: Đại học khoa học Huế, ngành Ngữ văn.

Học viện Báo chí- Tuyên truyền Hà Nội.

Nơi công tác: Tỉnh ủy Quảng Trị.

Tác phẩm

Cầu Giải yếm ( Tập truyện ngắn) - Nhà xuất bản Hà Nội 2008.

Truyện ngắn hay báo Tiền Phong (in chung) - Nhà xuất bản Thanh niên 2007.

Những nẻo đường khó đi (in chung )- Nhà xuất bản Thanh niên 1998.

Giải thưởng

Truyện ngắn Tác phẩm tuổi xanh- Báo Tiền phong 1998.



MIỀN CÁT

Truyện ngắn

(Hạnh phúc như một tấm chăn hẹp...)


Ngôi nhà tranh nhỏ bé như một chiếc nấm mốc thếch nằm chơ vơ, trơ trọi đầu làng Cát. Xung quanh là những động cát lớn, trắng xoá, mênh mông.

Mùa hè, những cơn nắng chang chang hắt xuống, biến các động cát thành một cái chảo rang khổng lồ, hầm hập nóng. Gió Lào cuồng nộ, gào rú điên dại đẩy cát trắng bay tung theo một vũ điệu quái đản. Mùa đông, gió ràn rạt thổi qua những động cát đìu hiu, lạnh lẽo. Hàng dương liễu ủ rũ, phật phờ. Những cây xương rồng khô khốc, tua tủa gai đâm chỉa lên nền trời u ám, xám xịt.

Chị đã sống với Thỉ trong ngôi nhà mốc thếch, bé nhỏ đầu làng cát mười lăm năm. Mười lăm năm dài dằng dẳng, cuộc sống ngưng đọng, đơn điệu và buồn tẻ. Hai người đàn bà đã ngoài ba mươi tuổi, không chồng, không con và có lúc tưởng chừng không có cả những giấc mơ.

Sau những giờ vui vẻ, ngắn ngủi bên học trò, chị và Thỉ lại lần về ngôi nhà nhỏ, bên ánh đèn dầu leo lét chỉ đủ toả một đốm sáng nhỏ nhoi, lạc lõng giữa bốn bề gió cát. Thời gian và nỗi buồn cô đơn xồng xộc kéo đến biến chị và Thỉ thành những người đàn bà cằn cỗi, già nua trước tuổi. Nhiều đêm, một mình đối diện với chiếc gương soi, chị lặng lẽ thở dài. Trong chiếc gương đã ngã màu vàng ố là một khuôn mặt héo quắt như quả trám khô, với đôi má gồ ghề nhô cao lấm tấm tàn nhang, bờ môi nhợt nhạt tím tái và đôi mắt quầng sâu. Càng ngày, người chị càng quắt queo như con cá rô đực. Ngay cả đôi vú thây lẩy thời thiếu nữ, lúc nào cũng rạo rực dưới làn áo phin mỏng giờ cũng đã dúm dó, héo khô...

Những đêm dài hun hút, chị và Thỉ ôm nhau ngủ, căng cứng trong nỗi cô đơn. Trong giấc ngủ chập chờn, chị lại mơ thấy anh- người đàn ông vẫn thường về với chị trong những cơn mộng mị. Từ chiếc thuyền cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, anh bước xuống bằng đôi chân trần rắn chắc. Xung quanh anh là những đám mây ngũ sắc mang hình hoa mống rồng, những bông hoa rực rỡ, hiếm hoi khoe sắc giữa các động cát đìu hiu, mênh mông...Chị chạy như bay về phía anh. Anh giang đôi tay lực lưỡng ra đón chị vào lòng. Chị ngây ngất úp mặt vào bờ ngực trần vạm vỡ, đỏ hồng dưới ánh bình minh của anh. Anh vuốt ve chị, đặt lên môi chị những nụ hôn ngây ngất có mùi thơm huyền diệu, thoang thoảng lúc gần, lúc xa. Bổng nhiên, trời trở nên xám xịt. Một cơn lốc khủng khiếp kéo tới đẩy anh ra khỏi chị. Chiếc thuyền cong cong như vầng trăng lưỡi liềm bị xé làm nhiều mảnh, tan tác trước sức mạnh củagió. Chị ú ớ, la hét rồi vùng dậy. Cứ thế, chị ngồi bó gối, đôi mắt chong chong nhìn lên đỉnh màn.

Những lúc đó, Thỉ lại ôm lấy chị, chăm chú nghe chị kể về giấc mơ cổ tích. Câu chuyện không đầu, không cuối chị đã kể đi, kể lại hàng chục lần vẫn khiến Thỉ say mê. Có lần, Thỉ còn bịa thêm các chi tiết buồn cười khác rồi hai chị em đấm lưng nhau thùm thụp, cười khúc khích. Cười chán, lại ôm nhau khóc. Một lần, Thỉ gục đầu vào lưng chị, cất giọng thoang thoảng như vọng về từ một cõi xa xăm: Rồi có ngày, anh ấy sẽ đến...em tin như vậy...

* * *

Người đàn ông trạc bốn mươi lăm tuổi, bận chiếc áo bộ đội bạc màu, gồng lưng đẩy chiếc xe đạp cọc cạch lên triền cát. Nắng hầm hập làm lưng người đàn ông ướt đẫm mồ hôi. Cát nóng bỏng làm đôi chân người đàn ông bỏng rát. Đã quá mệt mỏi, người đàn ông đưa tay lên má quệt mồ hôi, thở dài. Chợt đôi mắt sáng lên khi thấy ngôi nhà nhỏ. Người đàn ông khẽ mĩm cười, xăm xăm bước đến.

Quá ngọ, ngôi nhà yên lặng như tờ. Các cánh cửa bật tung, đánh ầm ầm trước gió. Hít sâu một hơi dài, người đàn ông mạnh dạn bước vào. Đang lớ ngớ, chợt một giọng nữ cao choi chói cất lên làm ông giật mình.

Anh kia, giữa trưa nắng nôi, nhà lại toàn đàn bà, con gái, sao lại xồng xộc vào như vậy?

Người đàn ông sững người, khuôn mặt phừng phừng đỏ, chiếc sẹo dài trên thái dương dần dật. Xin lỗi, tôi là khách qua đường, muốn vào nhà xin bát nước.

Có tiếng cười khúc khích, một người phụ nữ bận chiếc áo màu xanh nõn chuối bước ra khỏi màn. Người phụ nữ đưa tay vuốt mái tóc rối bù, sửa lại chiếc áo hơi trễ ngực, lẳng lặng bước đến chiếc bàn gỗ nhỏ. Chị loay hoay pha nước rồi đưa đến trước mặt người đàn ông.

Bạn em đùa một tí, anh đừng giận. Trời nắng nực thế này, anh đến làng Cát có chuyện gì?

Người đàn ông ngữa cổ uống ừng ực, đoạn đưa tay chỉ vào chiếc xe đạp cọc cạch dựng trước hiên. Tôi đi mua đồng nát. Từ sáng đến giờ vẫn chẳng ăn thua gì, làm ăn càng ngày càng khó.

Sao anh không kiếm việc gì làm cho đỡ vất vả. Chị ở đâu mà để anh khổ sở “ thế lày” ?

Giọng nữ choi chói lúc đầu lại cất lên rồi một khuôn mặt phụ nữ khác ló ra khỏi màn.

Người đàn ông bật cười: Vẫn mồ côi vợ chị ơi. Chiến tranh xong, thương tích đầy mình, nghèo xác nghèo xơ, ai mà thèm lấy...

Nói xong, người đàn ông đứng dậy, đội chiếc mũ bộ đội lên đầu: Cám ơn hai chị, bay giờ tôi phải đi...

Người phụ nữ bận chiếc áo xanh nõn chuối tiễn người đàn ông ra tận cổng, nói với theo: Lúc nào khát nước hay cần việc gì anh cứ ghé vào, nhà tuy nghèo tiền nghèo gạo nhưng không hẹp bụng đâu.

Người đàn ông khẽ gật đầu. Khuôn mặt cương nghị bừng sáng, thân thiện...

* * *

Thi thoảng, người đàn ông mua đồng nát lại ghé đến ngôi nhà nhỏ đầu làng Cát. Những khi đó căn nhà nhỏ rộn tiếng cười đùa. Người đàn ông tên Bài, rất vui tính. Anh có lối nói chuyện dí dỏm, cách chọc hài tưng tửng rất có duyên. Mỗi lúc kể chuyện, Bài như trở thành một con người khác. Khuôn mặt Bài bừng sáng, rạng rỡ. Ánh mắt lấp lánh như có những tia nắng nhỏ đang nhảy nhót, reo vui. Nụ cười rộng mở để lộ hàm răng trắng bóng...

Bài đã từng là một chiến sỹ Trường Sơn, đã từng đặt chân đến Sài Gòn trong chiến dịch mùa xuân 1975 lịch sử. Trước khi vào bộ đội, Bài đã có người yêu tên là Bưởi- một thiếu nữ xinh đẹp nhất làng. Ngày chiến thắng, Bài trở về. Đám cưới của Bài và Bưởi tràn đầy hoa và lời chúc mừng. Pháo nổ vang lừng khắp ngõ xóm. Sau hơn một năm đám cưới diễn ra, Bưởi có thai, sinh cho Bài một cu cậu đẹp như tiên đồng. Bài ngập tràn trong hạnh phúc, trong niềmvui sướng tột đỉnh. Song không ai đọc được chữ ngờ. Chiến tranh lùi xa nhưng những di chứng chiến tranh thì vẫn ở lại. Từng đêm, những vết thương thời chiến lại dai dẳng trổi dậy hành hạ Bài. Một mình Bài vật vã, quằn quại với những cơn đau nhức nhối . Bài cắn chặt răng, đôi môi rướm máu, chỉ lo Bưởi biết rồi lo lắng. Nhưng mọi chuyện không thể dấu được mãi, Bài kiệt sức thực sự. Những trận ốm liên miên, những đợt điều trị hết bệnh viện này đến bệnh viện khác làm kinh tế gia đình Bài suy sụp. Bưởi phải chạy đôn chạy đáo vay mượn tiền thuốc thang nhưng bệnh của Bài vẫn không có hy vọng thuyên giảm. Một đêm cuối đông, Bưởi đã bỏ Bài mà đi, đem theo đứa con trai bé bỏng. Bài đau đớn tưởng chừng không gượng dậy nỗi. Nhưng phàm đã sống trên đời thì phải cần đến cái ăn, cái mặc. Bài phải đứng dậy, phải lần hồi kiếm sống. Trừ những lúc ốm đau, Bài là một người đàn ông lạc quan. Nơi nào Bài đến, nơi ấy có tiếng cười đùa. Thỉ và chị rất mến Bài. Từ một người xa lạ, Bài đã trở thành một người thân. Lâu lâu Bài không đến, chị và Thỉ lại thấy nhớ. Bài như là một tia nắng, mong manh nhưng ấm áp chiếu vào cuộc sống đơn điệu và lạnh lẽo của Thỉ và chị...

* * *

Đã lâu lắm, Bài không trở lại. Chị cảm thấy bồn chồn. Nhiều lúc chị không cắt nghĩa được thứ tình cảm mà chị đang dành cho Bài. Nó chưa phải là tình yêu nhưng lại thiêng liêng hơn tình bạn, tình anh em. Là một người đàn bà kém nhan sắc, không giàu có lại quá lứa, lỡ thì, chị không dám mơ ước cao xa. Song không ít lần chị đã thầm ước, rồi có một ngày chị sẽ có một gia đình riêng, một đứa con trai bụ bẫm, xinh đẹp và một người chồng như Bài...

Thỉ cũng như chị. Thấy Bài đã lâu không đến, Thỉ đứng ngồi không yên, khuôn mặt căng thẳng, đôi mắt buồn tênh. Có hôm, chị bắt gặp Thỉ ngồi hàng tiếng đồng hồ, ánh mắt mông lung dõi nhìn vào những triền cát trắng mênh mang nối nhau bất tận về phía chân trời...

Chủ nhật, chị và Thỉ tranh thủ cuốc đám đất sau nhà trồng rau cải thiện. Sau một ngày lao động, người chị mệt mỏi, rã rời. Vừa ăn cơm xong, chị đã lên giường, ngủ thiếp đi. Quá nửa đêm, chị giật mình tỉnh giấc. Qùơ tay sang bên cạnh, không thấy Thỉ đâu. Chị lẩm bẩm, tung chăn ngồi dậy, bật đèn, chạy ra trước cửa. Ánh mắt chị sáng lên khi nhìn thấy chiếc xe đạp cọc cạch của Bài dựng sát bức tường đất quét vôi trắng nham nhở. Họ đi đâu, làm gì vào giờ này? Tại sao Bài đến mà Thỉ không đánh thức chị dậy? Hay là... giữa Bài với Thỉ...đã có gì với nhau? Những câu hỏi xoáy vào đầu làm chị rối bời, linh tính của người phụ nữ mách bảo làm tim chị co thắt.

Như người mộng du, với quần áo phong phanh, chị vùng chạy ra khỏi nhà, lần theo con đường nhỏ dẫn ra trảng cát. Trời đã về khuya, ánh trăng lành lạnh toả những tia sáng nhờn nhợt, lờ mờ xuống trảng cát mênh mông. Trăng luênh loang lên những tàu lá, trên những bụi xương rồng khô khốc, tua tủa gai. Xa xa tiếng chim lẻ bạn kêu thao thiết, buồn bả. Tiếng gió xào xạc trong các búi lá nghe như có tiếng ai trở mình.

Đang miên man, bất chợt chị sững người. Sau bụi cây lúp xúp, có tiếng người thở hổn hển. Chị căng mắt nhìn. Trước mặt chị, một người đàn ông và một người đàn bà trên người không mảnh vải đang quấn riết nhau trong cơn hoan lạc. Thân thể họ rung lên như từng đợt sóng. Đôi tay người đàn bà xiết chặt vào tấm lưng trần của người đàn ông, đam mê, cuồng nhiệt... Nghe tiếng động, người đàn ông quay mặt lại.... Bài! Tim chị đập thình thịch, cổ họng chị khô khốc, bỏng rát. Chị hét lớn một tiếng rồi vùng chạy điên dại qua những mô cát lô nhô. Mặc cho cát trắng níu chân làm cho chị ngã lên ngã xuống nhiều lần, mặc cho gai xương rồng đâm vào chân đau nhói, mặc cho tiếng kêu hốt hoảng của Bài và Thỉ... chị cứ nhằm vào về phia có ánh đèn dầu le lói mà chạy.

Vừa đến nhà, chị đã chạy vội lên giường lấy chăn trùm kín mặt. Rồi chị khóc, khóc nức nở. Những giọt nước mắt chắt ra từ nỗi đau đớn và thất vọng ê chề tuôn trào lên má, lên môi đắng đót, mặn chát, cứa xát vào lòng chị nhức nhối.

Một bàn tay ấm nóng đặt lên trán chị. Chị co người vùng đậy. Trước mặt chị là Thỉ. Tóc Thỉ rối bù, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi run run như sắp khóc: Em... em xin lỗi...

Các người yêu nhau, bận gì đến tôi mà xin lỗi. Cút ra ngoài đi cho tôi nhờ...Giọng chị lạnh lẽo , vô cảm.

Bài bước đến bên giường chị lắp bắp: Chị...đừng hiểu lầm...đừng cho Thỉ là cô gái hư đốn. Tôi sẽ cưới Thỉ. Đáng lẽ... tôi và Thỉ phải nói cho chị biết ngay từ đầu, nhưng Thỉ cứ lần lửa, e ngại...

Chị cúi mặt xuống đất, hai tay ôm lấy ngực. Rồi như một người điên, chị nhảy xổ vào Bài. Chị nhảy choi choi, chị xỉa xói, chị la hét, chị thở hào hển...chị kéo sườn sượt những bao tải đồng nát của Bài vứt ra sân tung toé. Mắt chị trợn trừng, nảy lửa, giọng chị lanh lảnh, xoe xoé rồi chùng xuống hằn học, rin rít: Cút đi... nếu như không muốn thấy tôi cắn lưỡi chết ngay bây giờ...

Bài trố mắt nhìn chị, hốt hoảng thu dọn, cột hành lý lên xe, nói thầm với Thỉ vài câu và lẳng lặng ra ngoài. Thỉ khóc như mưa như gió, chạy theo Bài, chới với...

Bên ngoài khung cửa, gió đã thổi mạnh, tiếng gà gáy đầu canh xao xác, xa xa...

* * *

Ngôi nhà vốn lạnh lẽo nay càng lạnh lẽo thêm. Suốt cả tuần, chị và Thỉ không nói với nhau một lời. Đêm đêm, Thỉ quay mặt vào tường khóc rấm rứt. Nhìn đôi vai gầy guộc của Thỉ rung lên trong từng cơn nấc, tim chị đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Thỉ đã quá bất hạnh, đã chịu khổ nhiều, sao chị lại không thương Thỉ, không mừng cho Thỉ khi Thỉ sắp có một mái ấm gia đình... Sao chị lại hẹp hòi, nhỏ nhen như vậy... Nghĩ đến đó, chị mềm lòng. Nhưng nghĩ đến cảnh rồi một ngày Bài cưới Thỉ, họ sẽ ra ở riêng hay chuyển đến một vùng đất nào đó sinh sống, bỏ chị lại thui thủi một mình, bơ vơ trong căn nhà hoang vắng, chị rùng mình ớn lạnh, gai ốc nổi đầy người. Chị trăn qua trở lại, người hâm hấp nóng. Một ý nghĩ thoáng vụt qua đầu chị, chị vùng dậy ngồi vào bàn viết lia lịa. Lặng lẽ thu xếp hành lý xong, chị quầy quả ra đi, để lại trên bàn lá đơn xin thôi việc và lá thư gởi cho Thỉ...

* * *

Một tháng, hai tháng... Một năm, hai năm...chị không về thăm làng Cát. Chị vào Nam xin dạy học ở một trường mầm non. Theo lời khuyên của bạn bè, chị chủ động xin người đàn ông ở nông trường cà phê cạnh trường một đứa con. Đứa con trai kháu khỉnh, bụ bẫm do chị dứt ruột đẻ ra ngày càng khôn lớn. Cuộc đời chị bắt đầu có những tiếng cười...

Suốt cả tuần, truyền hình liên tiếp trường thuật về những trận lũ quét khủng khiếp xảy ra ở miền Trung, mắt chị như nhoà đi. Làng Cát mà chị từng sống nằm trong tầm xoáy của lũ lụt. Ruột gan chị nóng bừng bừng như có lửa đốt. Thu xếp công việc, chị hối hả bồng con xuống phố, đón xe về làng Cát.

Làng vẫn còn đó, vẫn những trảng cát trắng xoá, mênh mông, miên man nối nhau đến tận chân trời. Gió vẫn gào thét đẩy cát trắng bay tung theo những vũ điệu quái đản. Từng cơn nắng hầm hập vẫn trút xuống đốt trảng cát thành một chảo lửa hừng hực nóng. Chị quầy quả bước trên cát nóng. Đã đến làng Cát, chị rướn mắt nhìn chung quanh nhưng không nhìn thấy ngôi nhà nhỏ thân thuộc. Như bị ma đuổi, chị chạy nhào đến ngôi trường Tiểu học. Bà hiệu trưởng ốm yếu, mong manh ôm chầm lấy chị, nói trong tiếng nấc:

Thỉ đã...đi rồi.... Cơn lũ quét quái ác đã cuốn Thỉ ra đi cùng hai em học sinh của trường...

Chị không còn tin vào tai của mình. Chị đứng sững, nấc lên một tiếng rồi ngã quỵ xuống, ngất lịm. Trong cơn chập chờn nửa tỉnh nửa mê, giấc mơ ngày xưa lại quay về. Chị nhìn thấy chiếc thuyền cong cong như hình trăng lưỡi liềm, bồng bềnh trôi trên những đám mây hình hoa mống rồng. Trên chiếc thuyền, Thỉ đang nép đầu vào anh, vòm ngực trần vạm vỡ của anh đang hồng lên dưới ánh bình minh. Rồi Thỉ và anh dịu dàng nhìn chị, ánh mắt nhìn thật ấm áp bao dung...Bất giác, chị cảm thấy khuôn mặt anh hao hao giống Bài. Cũng đôi mắt long lanh, bừng sáng, cũng nụ cười tinh nghịch sảng khoái, để lộ hàm răng trắng bóng, lấp loá dưới ánh mặt trời chói lọi...

Hồ Xá, 02- 2000

Nguồn: PhongDiep.Net

READ MORE - PHẠM MINH QUỐC - MIỀN CÁT