Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, September 18, 2026

CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Những ngọn gió chiều / Nha Trang – như một hẹn hò / Một mình trong cõi nhớ /

 


Những ngọn gió chiều


Có phải 

Ngọn gió ngày xưa, em gửi lại

Cứ mơn man trắng muốt xuân thì 

Chợt phóng túng trườn qua biền bãi

Hoen mờ trôi, trong dấu trăng đi


Bươn bả 

Gió trở chiều, chợt quen chợt lạ

Ngẩn ngơ nhìn trống vắng xa xăm

Xào xạc bến ngừng trong kẽ lá

Dấu đường xa, bụi lỡ cát lầm


Lơ đãng 

Chảy ngập ngừng, dường như kiêu mạn

Băng ngang đường, rẽ dọc rẽ ngang

Đổ xuống thềm hoa một quầng sáng

Yểu điệu buông lơi, có muộn màng?


Nơi đó 

Một chiều trong, đương mùa quẩn gió

Chợt ngượng ngùng, se lạnh âm âm

Buốt lòng nghe quầng trăng mờ tỏ

Day trở nghiêng, trống hoác chỗ nằm


Trống vắng 

Con đường xưa đìu hiu phẳng lặng

Gió ru êm từng giấc mơ hồng

Trôi lấp loá bao điều sâu lắng

Chợt bừng lên, tím biếc mênh mông…



Nha Trang – như một hẹn hò


Nha Trang, tím sắc màu châu thổ

Theo khách đường xa đến ghé thăm

Mây cuối núi, đưa chiều hiển lộ

Biển biếc xanh, sóng vỗ thì thầm


Tháp Po Nagar, chiều nghiêng Xóm Bóng

Cõi trăm năm, phồn thực đời thường

Gió thời gian, ngang trời lồng lộng

Nhịp đời quay, khê đọng vấn vương


Sóng Ia Trang quanh cồn Ngọc Thảo

Em về đâu? Am Chúa, Hòn Bà

Tiếng chuông lễ, nghiêng chiều Xóm Đạo

Sóng sánh bờ, vọng tiếng khơi xa


Bóng nắng hồi quang Hòn Đá Chữ

Nghe xôn xao trên bến du thuyền

Náo nức bước chân người lữ thứ

Yên bình trên Đảo Ngọc VinWonders


Em nghiêng đầu, ron ren hỏi nhỏ

Lối về qua Dốc Lết, Bãi Dài

Lung linh nắng, cái nhìn đâu đó

Ngập ngừng lời, gặp lại ngày mai…


Một mình trong cõi nhớ


Chiếc lá rơi nghiêng, tràn cõi nhớ

Một mình ngồi dõi bóng trăng suông

Khung cửa hẹp, không gian bợ đỡ

Ngọn gió lay, chao chác sợi buồn


Lẩm nhẩm nhớ tháng năm đánh võng

Cứ lần theo, dấm dẳng bến đời

Bao nhiêu chuyện vui, buồn khê đọng

Cố giữ niềm tin, đừng hao vơi


Trăng dát bạc trên đường xa ngái

Lấm tấm rơi từng vệt trắng đen

Ta có lúc, bước khôn bước dại

Dò dẫm đi, mờ tỏ ánh đèn


Có khi ngồi, buồn hiu cơm áo

Ngậm ngùi trăng, mơ mộng ngày mai

Lính quýnh bước qua bờ thực ảo

Bươn chải đời, nghĩa trả tình vay…


Đã vươn dậy, từ điều thất bại

Mặt trời lên, ngày mới sáng tươi

Bao nhiêu chuyện, đời từng nếm trải

Vững vàng qua giông bão cuộc người…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Lâm Đồng

lethanhhung4625@gmail.com>


No comments: