Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, December 10, 2023

TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG (YouTube) - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng - Giọng ca: Hồng Tước - Hòa âm: Sỹ Đan



TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG

Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng

Chiều mùa đông, thật nhiều mây xám, giăng bốn phương trời
Nhạc buồn xa xa, gợi niềm thương nhớ, mênh mông mơ hồ
Dòng sông trôi, ngậm ngùi trôi mãi, trôi đến nơi nao
Lạnh lùng gió đông, tìm về chăn gối, thôi tàn giấc mơ

Người yêu ơi
Mây giăng đầu núi, nắng bên sông buồn
Tình bay xa, theo ngàn gió cuốn hoa tàn
Lệ ai rơi, rơi vội vã, giấc mơ tan
Cuộc tình phong sương, mênh mang sầu đắng, như nắng mùa đông

Chiều mùa đông, hàng cây xa vắng, chim khóc trên ngàn
Và lòng buồn đau, người xưa không đến, mưa đông dâng sầu
Một mình ta, ngồi trong hoang vắng, nghe tiếng đông sang
Còn gì nữa đâu, chuyện mình năm cũ, muôn đời mưa mau
READ MORE - TÌNH KHÚC MÙA ĐÔNG (YouTube) - Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng - Giọng ca: Hồng Tước - Hòa âm: Sỹ Đan

Chùm ảnh HOA VÀNG CUỐI NĂM - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào hình để phóng to.





 

READ MORE - Chùm ảnh HOA VÀNG CUỐI NĂM - Chu Vương Miện

TIẾNG CHIM LẠC ĐÀN - Chùm thơ Thùy Vy

 

Nhà thơ Thùy Vy

TIẾNG CHIM LẠC ĐÀN

 

Anh về với Quảng Nam

nghe tiếng gọi trái tim nghe tiếng lòng bảo nhớ

dưới chân rừng già bao điều trăn trở

ngôi làng giờ nơi đâu.

 

Con chim lạc đàn tiếng gọi nơi nao

ngọn thác chia năm xẻ bảy

em gái vấn khăn hoa với điệu kèn ngày ấy

có còn duyên.

 

Đám trẻ làng với bao chuyện huyên thuyên

mỗi đêm tròn trăng là hội

có còn nhớ đôi lần hờn dỗi

cả tuần

rất nhớ

bảo quên.

 

Anh lại về tìm tiếng của đêm

thả trôi bao điều thực.

 

 

VỀ ĐI EM

 

Về đi em! tiếng ve đang rộ

mít ngoài vườn đang độ vừa thơm

quả thơm cam. chặm muối ớt. nghe giòn

tay mẹ thái. nụ cười nguyên vẹn.

 

Về đi em! gom củ khoai ngoài bãi

quyện hương đồng cỏ dại mà thương

con cá rô lẩy ruộng cạn. anh bươn

nhen bếp lửa. mùi thơm ngầy ngậy.

 

Về đi em! mớ rau chiều em hái

lá mè non. tóc con gái. em dùng

bên giếng làng. nhịp điệu yêu thương

gàu nước mát. nhường em... em nhé!

 

 

HỎi SÔNG TIÊN

 

Đến bao giờ mới gặp lại nhau

Lạnh của đông mà lòng nóng bức

Hỏi sông  Tiên có khi nào là thực

Khúc u hoài, lắng đọng, chênh chao.

 

Em đi về cuối bãi hôm nao

Có bắt gặp tình anh dạo ấy

Giận lũ về làm chân ai tan chảy

Vướng bụi ghềnh con thác nhảy chao nghiêng.

 

Thùy Vy

Tiên Phước, Quảng Nam

READ MORE - TIẾNG CHIM LẠC ĐÀN - Chùm thơ Thùy Vy

Saturday, December 9, 2023

Truyện cổ Do Thái: CUNG ĐIỆN CỦA ĐẠI BÀNG - Tác giả: Gertrude Landa - Người dịch: Nguyễn Khắc Phước

 






Truyện cổ Do Thái

CUNG ĐIỆN CỦA ĐẠI BÀNG

Tác giả: Gertrude Landa



Phía Đông xứ Mặt Trời Mọc có một vị vua sống cả ngày lẫn đêm chỉ biết vui chơi. Thời đó, vương quốc của ông nằm ở bờ rìa thế giới và gần như hoàn toàn được biển bao quanh. Dường như không ai quan tâm đến những gì nằm sau hàng rào đá ngăn cách đất liền với phần còn lại của thế giới. Do đó, không ai bận tâm nhiều về bất cứ điều gì diễn ra trong vương quốc này.

Hầu hết mọi người đều theo gương nhà vua và sống một cuộc sống nhàn rỗi, bất cẩn, không nghĩ gì đến tương lai. Nhà vua coi nhiệm vụ cai trị thần dân của mình là một mối phiền toái lớn; ông không quan tâm đến những đề xuất liên quan đến phúc lợi của quần chúng, và không bao giờ đọc các tài liệu do các Đại học sỹ - cố vấn của ông mang đến.

Đừng làm phiền ta,” ông thường nói. “Chư khanh là cố vấn và quần thần của ta. Hãy giải quyết công việc theo cách mà chư khanh cho là tốt nhất.”

Và ông lại đi săn bắn, đó là trò tiêu khiển yêu thích của ông.

Đất đai màu mỡ và không ai nghĩ rằng một ngày nào đó thời tiết có thể xấu có thể gây mất mùa và dẫn đến tình trạng khan hiếm ngũ cốc. Họ không dự trử lúa mì để phòng ngừa, và vì vậy, vào một mùa hè trời thiếu mưa trầm trọng khiến cánh đồng khô cằn, và mùa đông sau đó. người dân phải đối mặt với nạn đói. Họ không biết phải làm gì và khi họ thỉnh cầu nhà vua thì ông cũng không thể giúp gì được. Quả thực, ông không thể hiểu được sự khó khăn của người dân.

Ta là một thợ săn dũng mãnh,” ông nói. “Ta luôn giết đủ số lượng thú để cung cấp đủ lương thực.”

Nhưng hạn hán đã làm khô cỏ và cây cối, và sự thiếu hụt nguồn thức ăn đó đã khiến số lượng động vật giảm đi đáng kể. Nhà vua nhận thấy những khu rừng không có hươu và chim. Tuy nhiên, ông vẫn không nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.

Ta sẽ khám phá vùng lãnh thổ chưa được biết đến bên ngoài hàng rào đá,” ông nói. “Chắc chắn ở đó ta sẽ tìm được một vùng đất trù phú. Và, ít nhất,” ông nói thêm, “đó sẽ là một chuyến đi săn phiêu lưu thú vị.”

Do đó, một cuộc thám hiểm lớn được sắp xếp, nhà vua và những người thợ săn tùy tùng tìm đường đi qua những tảng đá. Việc này không hề khó khăn chút nào. Vào ngày thứ ba, sau khi vượt qua một con đèo giữa những vách đá và đỉnh núi, nhà vua đã nhìn thấy được khu vực bên kia.

Đó có vẻ là một vùng đất rộng lớn và xinh đẹp, trải dài ngút tầm mắt giữa một rừng cây khổng lồ. Một cách cẩn thận, những người thợ săn đi xuống phía bên kia của hàng rào đá và tiến vào vùng đất vô danh.

Dường như không có người ở vùng này. Cũng không có dấu hiệu nào của thú vật hay chim chóc. Không có âm thanh nào làm xáo trộn sự tĩnh lặng của khu rừng, không có dấu vết nào được nhìn thấy. Những người thợ săn nhận ra rằng trước đây chưa từng có bàn chân nào đặt chân đến khu vực này. Ngay cả thiên nhiên dường như cũng đang nghỉ ngơi. Cây cối đều đã già, thân cây xương xẩu tạo thành những hình thù kỳ dị, lá vàng và trơ trụi như thể sự sinh trưởng đã ngừng lại từ lâu.

Nhìn chung, cuộc hành quân xuyên rừng khá thú vị và những người thợ săn tiến theo hàng một, làm tăng thêm ấn tượng cho trải nghiệm kỳ lạ khiến nhà vua hài lòng và ông tiếp tục xuyên rừng ngày thứ tư.

Thế rồi, khu rừng đột ngột kết thúc, và các nhà thám hiểm đến một vùng đồng bằng rộng lớn, một sa mạc, nơi có một dòng sông rộng chảy qua. Xa hơn nữa là một ngọn núi được bao phủ bởi những tảng đá có hình dạng đều đặn. Dù gì đi nữa, chúng có lẽ cũng chỉ là những tảng đá, nhưng khoảng cách quá lớn khiến không ai có thể nói chắc chắn đó là gì.

Nước là dấu hiệu của sự sống,” một vị quan nói.

Vì thế nhà vua quyết định đi tiếp đến tận ngọn núi. Một pháo đài được phát hiện trên sông, và khi sang bờ bên kia, người ta có thể nhìn thấy những tảng đá bao quanh ngọn núi. Chúng trông quá đều đặn nên không thể chỉ là những tảng đá, và khi đến gần hơn, nhà vua tin chắc rằng phải có một tòa nhà khổng lồ trên đỉnh núi. Khi họ đến khá gần, không còn nghi ngờ gì nữa. Một thị trấn hoặc một cung điện nằm trên đỉnh núi và người ta quyết định sẽ đi lên vào ngày hôm sau.


Đêm yên tỉnh, không có một tiếng động hay âm thanh nào, nhưng vào buổi sáng, mọi người ngạc nhiên phát hiện một con đường lên núi. Cỏ dại, rêu và dây leo mọc um tùm chứng tỏ đã lâu không được sử dụng. Do đó, việc đi lên rất khó khăn, nhưng khi đi được nửa đường, dấu hiệu đầu tiên của sự sống đã lộ rõ kể từ khi cuộc thám hiểm bắt đầu.

Đó là một con đại bàng. Đột nhiên nó bay từ trên đỉnh núi xuống và vòng qua phía trên những người thợ săn, hét lên nhưng không hề có ý định tấn công.

Cuối cùng, người ta cũng đến được đỉnh núi. Đó là một cao nguyên bằng phẳng rộng lớn, gần như được chiếm hết bởi một tòa nhà khổng lồ với những bức tường đồ sộ và những tòa tháp kỳ vĩ.

Đây là cung điện của một vị vua vĩ đại,” nhà vua nói.

Nhưng không có lối vào nào được nhìn thấy. Thời gian còn lại trong ngày, họ lang thang khắp nơi nhưng không thấy cửa ra vào, cửa sổ hay khe hở nào cả. Họ quyết định phải nỗ lực hơn vào sáng hôm sau để tìm được lối vào.

Họ đã bỏ rất nhiều thời gian và cố gắng nhưng đó là một thách đố lớn hơn bao giờ hết.

Cuối cùng, một trong những người mạo hiểm nhất trong nhóm đã phát hiện ra một tổ đại bàng trên một trong những tòa tháp nhỏ nhất, và phải rất khó khăn, anh ta mới bắt được con chim và mang nó xuống trình cho nhà vua. Nhà vua ra lệnh cho một trong những nhà thông thái của ông, Muflog, học ngôn ngữ của loài chim để nói chuyện với nó. Ông ấy đã làm được.

Bằng một giọng khàn khàn, đại bàng trả lời: “Tôi chỉ là một chú chim non, mới bảy thế kỷ. Tôi không biết gì cả. Trên một tòa tháp cao hơn tòa tháp nơi tôi đang ở là tổ của cha tôi. Ông ấy có thể cung cấp thông tin cho các ông.”

Nó không nói gì thêm. Điều duy nhất cần làm là leo lên tòa tháp cao hơn và hỏi đại bàng cha. Khi họ đến nơi, đại bàng cha trả lời:

Cha tôi đang ở trên một tòa tháp cao hơn nữa, và trên một tòa tháp cao hơn nữa là ông nội tôi, người đã hai nghìn tuổi. Ông ấy có thể biết điều gì đó. Tôi không biết gì nữa.”

Sau rất nhiều khó khăn, người ta đã lên tới tòa tháp cao nhất và phát hiện con chim đáng kính. Nó dường như đang ngủ và chỉ thức dậy sau nhiều lời thuyết phục. Nó quan sát những người thợ săn một cách thận trọng.

Để tôi suy nghĩ xem,” nó chậm rãi lẩm bẩm. “Tôi đã nghe nói khi tôi còn là một chú đại bàng con, nhưng cách đây vài tuổi - đã lâu lắm rồi - ông cố của tôi đã nói rằng ông cố của ông đã kể với ông rằng ông đã nghe điều đó từ lâu, rất lâu rồi ... ồ, lâu hơn thế nữa … có một vị vua sống trong cung điện này; rằng ông ta đã chết và để nó lại cho loài đại bàng chúng tôi; và rằng trong suốt rất nhiều, rất nhiều nghìn năm, cánh cửa đã bị bao phủ bởi bụi do gió mang đến.”

"Cánh cửa ở đâu?" Muflog hỏi.

Đó là một câu đố mà loài chim cổ xưa không thể trả lời dễ dàng. Nó nghĩ đi nghĩ lại rồi ngủ thiếp đi và lại ngủ rồi thức mãi cho đến khi nhớ ra.

Khi ánh mặt trời chiếu vào buổi sáng,” nó lẩm bẩm, “những tia sáng đầu tiên chiếu vào cửa.”

Sau đó, mệt mỏi vì suy nghĩ và nói chuyện, nó lại ngủ thiếp đi.

Đêm đó không ai nghỉ ngơi. Tất cả họ đều thức để được nhìn thấy tia sáng đầu tiên của mặt trời chiếu vào cung điện. Khi ánh sáng đầu tiên chiếu vào cung điện, vị trí đó được đánh dấu cẩn thận. Nhưng không thấy cửa đâu cả. Do đó, họ bắt đầu đào và sau nhiều giờ, một lỗ hổng được tìm thấy.

Thông qua đó, một lối vào cung điện đã được thành hình. Thật là một nơi tuyệt vời và bí ẩn, cỏ dại mọc um tùm qua nhiều thế kỷ! Những hàng dây leo rối rắm nằm khắp nơi - trên những con đường từng được giữ gìn cẩn thận và gần như che khuất hoàn toàn các tòa nhà phía dưới. Trong các kẽ hở của bức tường, rễ cây đã ăn sâu vào trong và do sự phát triển của chúng đã khiến các khối đá tách ra. Tất cả là một khung cảnh hoang tàn khủng khiếp. Người của nhà vua phải dùng kiếm để tạo một con đường xuyên qua vùng cỏ dại hoang vu để đến tòa nhà trung tâm, và khi làm như vậy, họ tìm thấy một cánh cửa có dòng chữ khắc sâu vào gỗ. Mọi người đều không biết đến ngôn ngữ này ngoại trừ Muflog, người đã giải mã nó như sau:

Chúng tôi, những cư dân trong Cung điện này, đã sống nhiều năm trong tiện nghi và sang trọng. Rồi cơn đói đến. Chúng tôi đã không chuẩn bị gì cả. Chúng tôi đã tích lũy được rất nhiều châu báu nhưng không có ngô. Chúng tôi nghiền ngọc trai và hồng ngọc thành bột mịn nhưng không thể làm ra bánh mì. Vì vậy, chúng tôi sẽ chết, để lại Cung điện này cho những con đại bàng, chúng sẽ ăn thịt chúng tôi và xây tổ trên các tòa tháp.”

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm cả nhóm khi Muflog đọc những lời kỳ lạ này, và nhà vua tái mặt. Lời cảnh báo từ quá khứ chết chóc này khiến cuộc phiêu lưu không còn thú vị nữa. Một số người trong nhóm đề nghị từ bỏ chuyến thám hiểm ngay lập tức và nhanh chóng trở về nhà. Họ lo sợ những mối nguy hiểm tiềm ẩn. Nhưng nhà vua vẫn kiên quyết.

Ta phải điều tra việc này đến cùng,” ông nói bằng giọng chắc nịch. “Những ai sợ hãi có thể quay trở lại. Ta sẽ tiếp tục dù chỉ một mình.”

Được khích lệ bởi những lời này, những người thợ săn quyết định ở lại với nhà vua. Một người trong số họ bắt đầu đập cửa, nhưng nhà vua muốn bảo tồn dòng chữ, và sau khi cắt bỏ cỏ dại nhiều hơn, người ta thấy chiếc chìa khóa đang kẹt trong lỗ khóa. Tuy nhiên, mở khóa cửa không phải là một công việc dễ dàng vì rỉ sét đã tích tụ từ lâu. Cuối cùng khi việc này hoàn thành, cánh cửa kêu cọt kẹt nặng nề trên bản lề và mùi mốc bốc ra từ một hành lang ẩm ướt lộ ra.

Các nhà thám hiểm đi trong bụi mù mịt đến mắt cá chân xuyên qua mê cung các căn phòng cho đến khi họ đến một đại sảnh lớn ở trung tâm chứa các bức tượng. Nghệ thuật điêu khắc điêu luyện đến mức trông các bức tượng giống như thật khiến bọn họ đều nín thở trong giây lát. Hội trường này không có bụi và Muflog chỉ ra rằng đó là một căn phòng kín gió. Rõ ràng là nó đã được thiết kế đặc biệt để bảo tồn các bức tượng.

Đây chắc chắn là tượng của các vị vua,” nhà vua nói, và khi đọc những dòng chữ, Muflog nói đúng như vậy.

Ở cuối hành lang, trên một bệ cao hơn những cái khác, là một bức tượng lớn hơn những bức tượng còn lại. Không chỉ có tên mà còn có một dòng chữ trên bệ. Muflog đọc nó:

Ta là vị vua cuối cùng—phải, vị vua cuối cùng của loài người, và chính tay ta đã hoàn thành công việc này. Ta cai trị một ngàn thành phố, cưỡi trên một ngàn con ngựa và nhận được sự tôn kính của hàng ngàn hoàng tử chư hầu; nhưng khi Nạn đói đến, ta bất lực. Những ai có thể đọc được điều này, hãy chú ý đến số phận đã chế ngự vùng đất này. Hãy nhận một lời khuyên từ người cuối cùng; hãy chuẩn bị bữa ăn khi trời còn sáng * * *”

Câu chữ bị đứt quãng: phần còn lại không thể giải mã được.

Đủ rồi,” nhà vua kêu lên, giọng ông không còn vững vàng. “Đây thực sự là một chuyến đi săn tốt. Ta đã học được, trong sự điên rồ và theo đuổi thú vui của mình, những điều mà chính ta đã không biết được. Chúng ta hãy quay trở lại và làm theo lời khuyên của vị vua này, người đã phải gánh chịu kết cục chắc chắn sẽ thuộc về chúng ta nếu chúng ta quên đi lời cảnh báo của ông ấy.”

Nhìn bao quát vùng đồng bằng mà họ đã đi qua, nhà vua dường như nhìn thấy những thành phố thịnh vượng và những cánh đồng phì nhiêu tươi tốt. Trong trí tưởng tượng, ông thấy những đoàn lữ hành chất đầy hàng hóa di chuyển. Và rồi, những hình ảnh đen tối xuất hiện khi một đám mây bao phủ khắp vùng đất. Các thành phố sụp đổ và biến mất, những con đại bàng sà xuống và chiếm hữu thứ mà con người đã không trân trọng và nắm giữ; và sau những con đại bàng, bụi của các thời đại lắng xuống từ từ, chồng chất lên nhau từ năm này qua năm khác cho đến khi mọi thứ bị che phủ và chỉ còn nhìn thấy sa mạc.

Hầu như không có lời nào được thốt ra khi nhà vua và những người thợ săn của ông lên đường quay trở lại vùng đất Phía Đông Mặt Trời Mọc. Tổng cộng, họ đã đi được bốn mươi ngày khi vượt qua hàng rào đá một lần nữa. Thần dân vui vẻ chào đón họ.

Quý ngài có mang gì về không?” dân chúng hỏi. “Chúng ta sắp đói đến nơi rồi.”

Các ngươi sẽ không chết đói,” nhà vua nói. “Ta đã mang về sự khôn ngoan từ Cung điện Đại bàng. Từ số phận và nỗi đau khổ của người khác, ta đã học được một bài học – nghĩa vụ của ta.”

Ngay lập tức, ông bắt tay vào việc tổ chức phân phối hợp lý nguồn cung cấp lương thực và việc canh tác đất đai. Ông không còn lãng phí thời gian cho những thú vui ngu ngốc, và theo thời gian, vùng đất Phía Đông Mặt Trời Mọc đã được hưởng hạnh phúc và thịnh vượng, thậm chí còn mở rộng việc canh tác ở vùng đồng bằng nhìn ra từ Cung điện Đại bàng.


Nguồn:

fairytalez.com/

The Palace of the Eagles

Tác giả: Gertrude Landa

September 23, 2021


READ MORE - Truyện cổ Do Thái: CUNG ĐIỆN CỦA ĐẠI BÀNG - Tác giả: Gertrude Landa - Người dịch: Nguyễn Khắc Phước

Thursday, December 7, 2023

THÁNG CHẠP & Ý TƯỞNG NGẪU NHIÊN - Thơ Khaly Chàm

 



khaly chàm

tháng chạp & ý tưởng ngẫu nhiên


chẳng hiểu sao bóng nghiêng về bên phải

chợt hiểu rồi vai nặng gánh áo cơm

đất lõm xuống dấu chân ngày đầy nắng

trong vũng nhìn bức xạ tỏa hương thơm


vai bên trái chất chồng năm với tháng

xương quai xanh tuy rỗng rạc chưa giòn

đeo lủng lẳng văn chương và tình ái

tự lúc nào trôi tuột xuống tay buông 


bứt cút áo ngực phơi dầm gió bấc

vịn lau xanh thở buốt lạnh hồn thơ

màu trời xám chờn vờn quanh ảo giác

triền môi khô mưa rụng chạm sững sờ


cô độc ngửi mùi tràn khuya ngây ngất

thói quen cuồng ngửa cổ đổ rượu chơi

mặt trời lửa dường như đang tan chảy

phun phì phèo thiên địa trắng con ngươi


mê đắm chứ, nhìn em xòe váy mỏng

tung sóng tình phủ chụp xuống đời ta

nếu ngạt hơi hãy rên như loài thú

huyết dương lên ngủm trong mắt đàn bà


tptayninh 12/2023

khalycham1954@gmail.com


READ MORE - THÁNG CHẠP & Ý TƯỞNG NGẪU NHIÊN - Thơ Khaly Chàm

Chùm ảnh HOA XƯƠNG RỒNG - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.






READ MORE - Chùm ảnh HOA XƯƠNG RỒNG - Chu Vương Miện

MONG RẰNG BÃO LŨ QUA MAU | QUÊ ƠI! | NÓNG - Chùm thơ Thùy Vy

 

Nhà thơ Thùy Vy

MONG RẰNG BÃO LŨ QUA MAU

 

Em ơi em có biết không

Chiều nay bão táp mưa sa lại về

Bão trong dạ bão tứ bề

Cuốn tà áo mỏng rét tê cõi lòng.

 

Bão thương chi cứ lòng vòng

Đến rồi đi để lùng bùng bão ơi

Thôi là thôi, nhiêu đủ rồi

Đừng thăm viếng nữa rối bời ruột đau.

 

Mong rằng bão lũ qua mau

Mong rằng tan bão, trầu cau anh về.

 

Thùy Vy

 

 

QUÊ ƠI!

 

Anh trở về gom nắng cuối xuân

cánh bằng lăng đầu vụ

ô cửa hoen màu

góc bàn xưa cũ

tiếng bạn bè còn nguyên.

 

Anh trở về bỏ lại những đua chen

để lại phồn hoa ồn ào phố thị

gửi bóng trăng nhiều màu bên ban công huyền bí

tiếng Vĩ cầm

cả ánh đèn khuya.

 

Gửi lại công viên cơn gió chiều

hành lang giảng đường ấp ôm kỷ niệm

bờ hồ trong xanh giàn hoa tim tím

nụ cười giòn trên bước chân son.

 

Anh trở về đây dưới bóng hoàng hôn

thao thiết tuổi mười lăm

nghe thời gian hờn dỗi

tiếng gọi cơm chiều những điều rất vội

Quê ơi!

bao lỗi

ngày về.  


 

NÓNG

 

Chỉ một chút tháng năm

mà rát lòng anh ạ

thiêu cháy tàn tro

ngun ngún tận cùng

em trốn mình tìm lấy mảnh chung

lại bắt gặp thơ anh hồi xa lắc

chạm thơ anh

tháng năm dằn vặt

hừng hực như thiêu

cháy hết khoảng trời.

 

Thùy Vy

Tiên Phước, Quảng Nam.

 

READ MORE - MONG RẰNG BÃO LŨ QUA MAU | QUÊ ƠI! | NÓNG - Chùm thơ Thùy Vy

LAU TRẮNG NGÀY ĐÔNG | SẮC TÍM VÙNG BIÊN - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình

                  

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

           Lau trắng ngày đông

Nguyễn Văn Trình



Đông về gió nhẹ, mưa bay

bên sông lau trắng đan dày lối đi

chuyện tình ngày cũ dễ chi

cái thời thơ dại những gì nhớ quên


Đông về cái lạnh rót thêm

từng cơn gió bấc trước thềm đông sang

một vùng lau trắng ngỡ ngàng

để cho ai thấy xốn xang trong lòng


Đông về bao những ngóng trông

hoa lau nở trắng bên sông nhớ người

nhớ xưa anh mắt, nụ cười

nhớ bờ lau trắng, nhớ thời thơ ngây


Đông về lại nhớ nơi nầy

nhớ từng kỷ niệm ắp đầy yêu thương

hoa lau ngày nắng vấn vương

bạc đầu tóc trắng, còn thương đông về


Đông Hà, 2019



Sắc tím vùng biên

( Kính tặng cán bộ, chiến sĩ Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị)

Nguyễn Văn Trình


Biên giới chiều, hoa mua tím ngắt

và trời xanh mây trắng dặt dìu

giữa rừng sâu hắt hiu gió thổi

đồng đội tôi lên đồi thăm chốt


Biên giới đây, cột mốc biên cương

thương các anh ngày đêm canh gác

giữ đường biên, làng bản quê hương

cho xanh thêm nương khoai ruộng lúa


Đường tuần tra gió lùa lạnh buốt

suốt chặng đường vững bước trèo non

đạp lối mòn vui theo đồng đội

rồi mắt nhìn về phía mây đen


Nơi núi rừng, tuy lạ thành quen

đêm trên chốt đốt đèn, đỏ lửa

giữa rừng sâu thêm thấu ân tình

để hình hài đất nước mãi tươi xinh…


Hướng Hóa, Quảng Trị,  10/2022

nguyenvantrinh58@gmail.com





READ MORE - LAU TRẮNG NGÀY ĐÔNG | SẮC TÍM VÙNG BIÊN - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (187- 190) - Ngọc Châu phỏng dịch sang thơ song thất lục bát

 


187. The Ass in the Lion's Skin


An Ass, having put on the Lion's skin, roamed about in the forest and amused himself by frightening all the foolish animals he met in his wanderings. At last, coming upon a Fox, he tried to frighten him also, but the Fox no sooner heard the sound of his voice than he exclaimed, "I might possibly have been frightened myself if I had not heard your bray."


187. Con Lừa khoác bộ da Sư tử


Chú Lừa kia một hôm khoác thử

Bộ da của Sư Tử lên mình

Lang thang khắp chốn rừng xanh

Khoái vì thiên hạ thấy mình đều run


Các loài thú nhỏ con ngốc nghếch

Gặp Sư là hồn phách lên mây

Gặp Cáo, Lừa cũng ra tay

Dọa ma muốn để bạn này chết lăn


Nhưng Cáo chỉ băn khoăn giây lát

Rồi há mồm ra ngáp mà rằng:

- Thực lòng tao cũng rủn gân

Nếu không đến gần nghe tiếng be be!!!


188. The Trumpeter Taken Prisoner

A Trumpeter, bravely leading the soldiers, was captured by the enemy. He cried out to his captors, "Pray spare me, and do not take my life without cause or without inquiry. I have not slain a single man of your troop. I have no arms and carry nothing but this one brass trumpet." "That is the very reason for which you should be put to death," they said; "for, while you do not fight yourself, your trumpet stirs all the others to battle."

188. Anh lính kèn tù binh

Anh lính kèn tỏ ra can đảm

Dẫn chiến đoàn dũng cảm tiến lên

Không may bị bắt đầu tiên

Vội kêu mong tránh đao, tên quân thù


“Xin các ông tha cho tôi với

Tôi có mang khí giới gì đâu

Trước Chúa tôi xin nguyện cầu

Rằng tôi chưa giết ai đâu, chưa từng


Tay tôi không mang cung mang kiếm

Chỉ chiếc kèn trăm-pét này thôi…”

Thế nhưng quân địch cả cười

“Vậy thì càng đáng tiêu đời mi ngay


Mi không dám tự tay bắn giết

Mà dùng kèn thúc diệt bọn tao

Còn chưa đáng tội hay sao…?!!


189. The Lion, Jupiter, and the Elephant

The Lion wearied Jupiter with his frequent complaints. "It is true, O Jupiter!" he said, "that I am gigantic in strength, handsome in shape, and powerful in attack. I have jaws well provided with teeth, and feet furnished with claws, and I lord it over all the beasts of the forest, and what a disgrace it is, that being such as I am, I should be frightened by the of a cock." Jupiter replied, "Why do you blame me without a cause? I have given you all the attributes I possess, and your courage never fails you except in this one instance."

On hearing this the Lion groaned and lamented very much and, reproaching himself with his cowardice, wished that he might die. As these thoughts passed through his mind, he met an Elephant and came close to hold a conversation with him. After a time he observed that the Elephant shook his ears very often, and he inquired what was the matter and why his ears moved with such a tremor every now and then. Just at that moment, a Gnat settled on the head of the Elephant, and he replied, "Do you see that little buzzing insect? If it enters my ear, my fate is sealed. I should die presently." The Lion said, "Well, since so huge a beast is afraid of a tiny gnat, I will no more complain, nor wish myself dead. I find myself, even as I am, better off than the Elephant."


189. Sư tử, Voi và ông Trời


Sư tử nọ khiến Trời cũng ngại

Với những lời khiếu nại quanh năm

Luôn mồm trách Trời oái oăm

Đã cho nó khỏe lại vâm nhất rừng


Rất đẹp mã, dáng bừng khí thế

Đánh nhau thì đố kẻ nào hơn

Móng, răng bọn khác hết hồn

Chúa Sơn lâm - chúng phải tôn thế rồi.


Nhưng nỗi nhục sao Trời không thấy:

Nó rất kinh tiếng gáy của Gà

Bực mình Trời đã mắng là:

“Thứ gì ta có thì ta cho rồi


Riêng chuyện ấy nếu ngươi cứ sợ

Ta là Trời cũng bó tay thôi… »

Sư ta than khóc ỉ oi

Tính rằng nên tự tử thôi, khi mà…

Chợt gặp Voi ngang qua nơi đó

Sư lại gần than thở đôi câu

Mong Voi cố vấn chuyện sầu

Trời cũng đã chịu làm sao bây giờ


Sư tử đứng ngóng chờ giải đáp

Thấy rằng Voi luôn quạt đôi tai

Cũng run, cảnh giác dài dài

Tỏ ra chẳng sướng hơn ai chút nào


Sư hỏi Voi tại sao ủ rũ

Thì vừa hay một chú ruồi con

Thản nhiên đầu Tượng đậu luôn

Voi ta khiếp hãi vòi chùn, tai che


- Thấy chưa loài vo ve muỗi mắt

Chui vào tai thì ắt tớ toi

Chẳng còn muốn sống trên đời…

Sư hiểu rõ chuyện liền rời chân đi


« Nhãi nhép mà Voi kia cũng sợ

Thế thì mình duyên cớ chi buồn

So Voi ta vẫn còn hơn 

Tội gì tự tử chết non chết già…



190. The Mules and the Robbers

Two Mules well-laden with packs were trudging along. One carried panniers filled with money, the other sacks weighted with grain. The Mule carrying the treasure walked with head erect, as if conscious of the value of his burden, and up and down the clear-toned bells fastened to his neck. His companion followed with a quiet and easy step.

All of a sudden Robbers rushed upon them from their hiding places, and in the scuffle with their owners, wounded with a sword the Mule carrying the treasure, which they greedily seized while taking no notice of the grain. The Mule which had been robbed and wounded bewailed his misfortunes. The other replied, "I am indeed glad that I was thought so little of, for I have lost nothing, nor am I hurt with any wound."


190.
Hai con la và bọn cướp


Hai con la cùng thồ hàng nặng

Đi theo đoạn đường vắng lặc lè

Một con tải bao ngô kê

Con kia hai túi bạc kề hai bên


Đầu cu cậu ngửng lên kiêu hãnh

Cảm thấy mình rất oách trên đời

Lắc rung lục lạc sáng ngời

Chủ đeo thật chặt ở nơi cổ dề.


Con tải ngô im re như điếc

Chỉ đi theo không liếc dọc ngang

Bỗng quân gian nấp bên đàng

Nhảy ra đánh cướp tiền vàng chở theo


Cuộc hỗn chiến hiểm nghèo ác liệt

Con chở tiền bị kiếm chém vào

Cướp đường chỉ cốt làm sao

cướp tiền - ngô chẳng thằng nào ngó nghiêng…


Sau đó la chở tiền than thở

Rằng sao mà đời nó thảm thương

La kia đáp “cứ bình thường

không cầu tài, chẳng khoa trương làm gì

da lông nguyên vẹn một khi…”


Ngọc Châu

Hải Phòng


READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (187- 190) - Ngọc Châu phỏng dịch sang thơ song thất lục bát

TẢN MẠN THÁNG 12 – Thơ Tịnh Bình


  
          Nhà thơ Tịnh Bình
 

TẢN MẠN THÁNG 12
 
Đìu hiu lịch mỏng bàn tay gió
Cạn ngày tàn bỏ ngỏ niềm chi
Miền thương phai bước chân đi
Hoa vàng trước ngõ sầu gì rưng rưng
 
Ngược năm tháng lưng chừng tưởng tiếc
Mùa thiên di mải miết bên trời
Đông hờn xác lá khô rơi
Khói sương buốt nẻo đầy vơi lệ lòng
 
Nhặt câu chữ đôi dòng tản mạn
Khúc biệt hành bình thản sớm mai
Trăng khuya đối mộng canh dài
Người bên song vắng u hoài tịch liêu
 
Người thôi nhớ quên yêu mấy bận
Gợi chút gì sâu lắng hồn ta
Gió đông se sắt thịt da
Mịt mờ tâm tưởng nhạt nhòa bóng ai...
 
                                         Tịnh Bình
                                         (Tây Ninh)

READ MORE - TẢN MẠN THÁNG 12 – Thơ Tịnh Bình