Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, October 27, 2022

CHỢT NHỚ, CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ” - Thơ Chu Vương Miện




CHỢT NHỚ
 
“Thân em như hạt mưa rào
Hạt rơi xuống giếng hạt vào vườn hoa
Thân em như tâm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai” *

* “ca dao kéo”
 
Thấm thoát trên 8 bó
Chết thì chưa chết? ngay tức thì
Mà sống thì cũng chả tích sự gì?
Tối ngày nhà thương bác sĩ & cấp cứu
Tối ngày uống đủ loại thuốc & chích
Chả công chả cán chó gì?
Sống để nghe để đọc cáo phó phân ưu phiền
Những tiên sinh tiền bối bạc bối trước minh
Orevoir cõi tạm
Về cõi thiệt
ố là là?
 
 
CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ”
 
Quán cháo mắng bún chửi
Mặt bằng tại số 41 đường Ngô Sĩ Liên Hà Nội
Thành ngữ Pháp Lang Sa có câu:
“cha nào con nấy, rau nào sâu nấy
dân nào vua nấy, dân nào thì chính quyền nấy”
thành ra cái chuyện cháo mắng bún chửi
của chủ nhân Kim Thoa cũng là chuyện thường ngày ở kinh đô
 
Sau 1975
Sự thay đổi chế độ 
Sự đổi đời người
Thì cái chuyện ăn tục nói phét
Văng tục chửi rủa có đà phát triển
Trên toàn quốc
Càng khó khăn trong cuộc sống thì càng văng tục
“đụ má đéo bà” đó là logic
Riêng quán Bún Chửi sau nhiều năm kinh doanh
Phát đạt bây giờ ăn nói có vdăng quá và lễ độ
Trên trung bình
Còn lại văng tục bừa bãi
thì chờ công an phạt
 
 Nội dung Bún Chửi cách pha chế
gồm có xương heo chân giò móng heo & lưỡi heo
bột nêm bột ngọt nước mắm
thêm một ít dọc mùng “Bạc Hà”  cà chua
và bún trắng
chỉ có vậy rồi đun lên
tôi coi trên youtube chừng mươi bài
thì cái sự chửi tục không có
chỉ có nói gay gắt khó nghe mà thôi?
so với hàng tôm hàng cá ngoài chợ
và chợ cá chuyên nghiệp Trần Quốc Toản
thì quán Bún chửi có vdăng quá trên trung bình
bà Kim Thoa chủ quán bộc bạch:
“người ăn ở đây hoàng tử có, công chúa có
Xã hội đen có, hầm bà lằng xắn cấu có đủ”
Và cũng toàn là khách quen?
Cung cách trao đổi hàng ngày
Nói qua nói lại với nhau cung cách vô văn hoá
Nói riết quen như vậy rồi?
chẳng qua có những vị khách lạ
thấy ngon đến ăn nơi hơi bức xức
chửi bậy văng tục từ xửa xưa đã có
chẳng qua là mức độ mà thôi?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - CHỢT NHỚ, CŨNG LÀ MỘT NÉT “VDĂNG QUÁ” - Thơ Chu Vương Miện

Wednesday, October 26, 2022

ĐỌC “HẠT NẮNG MỒ CÔI”, TẬP THƠ CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch


 
Nhà thơ Hoài Huyền Thanh, sống ở thành phố Hồ Chí Minh là một cây bút nữ mà nhiểu người ái mộ và mến phục, không chỉ bởi văn thơ của tác giả, mà còn bởi tấm chân tình của nhà thơ đối với văn thi hữu và với tha nhân trong cuộc sống.
  
Nhà thơ Hoài Huyền Thanh

Nhận được tập thơ tác giả gởi tặng, cụm từ “Hạt Nắng Mồ Côi” buộc tôi phải suy nghĩ nhiều. Mồ côi nghĩa là bị mất cha hay mẹ, hoặc bị mất cả hai khi còn bé. Hạt nắng không là sinh vật thì không cha không mẹ là đương nhiên. Vậy đâu có hạt nắng nào  mà chẳng mồ côi. Cũng có thể nói một cách ngược lại, hạt nắng có từ ánh sáng mặt trời. nên mặt trời có thể gọi là cha mẹ của nắng. Vậy hạt nắng nào cũng có cha mẹ, và cha mẹ của hạt nắng thì vĩ đại vô cùng.
  
Vậy Hoài Huyền Thanh dùng riêng một hạt nắng, cho nó mồ côi, đem hạt nắng ấy làm hình ảnh cho tập thơ của mình là ý nghĩa gì?.
  
Đọc bài thơ “Hạt Nắng Mồ Côi” đăng ở tráng 42 của tập thơ, ta hiểu được nhà thơ Hoài Huyền Thanh quan niệm có một thứ hạt nắng khác và một thứ mồ côi khác. Đó là thứ hạt nắng của tình yêu chiếu rọi trong tâm hồn mình và một thứ mồ côi được cảm nhận xảy ra trong cuộc đời tình ái của nhà thơ. Nhà thơ dùng hình ảnh nắng cho mình và gió cho anh như muốn bày tỏ tình yêu của họ là rất lớn, như nguồn năng lượng rất mạnh của thiên nhiên.
 
Ta hãy nghe Hoài Huyền Thanh thỏ thẻ ở khổ đầu:
 
        Người ta nói
        Em là ánh nắng
        Anh là gió trời
        Từng là tình nhân
        Can cớ gì
        Đau nhói trong tim
 
Rất rõ ràng, tác giả ví mình là hạt nắng và ví anh là gió trời. Vậy nắng và gió ở đây không sinh ra trong vạn vật mà sinh ra trong lòng của họ, trong tình yêu của họ. Nói cho đúng, tình yêu của họ mới chính là thân sinh của hạt nắng, và tất nhiên hạt nắng đã sinh ra dưới một ngôi sao xấu, nên cuộc tình đã khiến nhà thơ phải thốt lên “Can cớ gì/ Đau nhói trong tim”
  
Rồi ta hãy đọc khổ chót của bài thơ “Hạt Nắng Mồ Côi”:  
 
                 Người ta nói
                 Gió mãi lang thang
                 Nắng xuân nồng nàn
                 Hạ về rực rỡ
                 Thu tàn
                 Đông tận
                 Nắng rạn vỡ
 
                 Người ta nói...
                 Hạt nắng mồ côi!
  
Đoc khổ thơ nầy, dễ hiểu rằng tác giả có một cuộc tình lớn, yêu nhau quanh năm suốt tháng, yêu nhau suốt cả cuộc đời, nhưng suốt cả cuộc đời không bao giời là đoàn tụ được. 
 
“Người ta nói/ anh là gió” rồi “Người ta nói/ Gió mãi lang thang”. Gió thì mùa nào cũng có nhưng gió không bao giờ dừng lại bao giờ, cho nên mùa xuân của đời em có “Nắng xuân nồng nàn” nhưng gió cũng bay qua, rồi mùa hạ của đời em có “Hạ về rực rỡ” thì gió cũng bay qua, rồi “Mùa thu tàn/ Mùa đông tận” gió cũng bay qua. Tất nhiên nắng từ buổi xuân nồng nàn đến khi rạn vỡ gió đều thấy, gió đều biết và chắc gió cũng đau lòng, nhưng gió thì không thể dừng lại được để ôm nắng vào lòng, để ấp nắng trong tay. Có chăng gió ôm tình nắng trong quả tim mình và bay cùng năm tháng. Bởi thế người ta nói em là “Hạt nắng mồ côi!”
  
Vậy “Hạt Nắng Mồ Côi” là một cụm từ mà nhà thơ Hoài Huyền Thanh sáng tạo để để mang trọn vẹn hình ảnh một cuộc tình trong trẻo, vô biên, quyến luyến, thanh tao, có suốt bên nhau trong bốn mùa của tuổi như một đôi bạn tri âm tri kỷ giữa cuộc đời này, nhưng sầu thay, vẫn song song bên nhau mãi mãi đi về miền vô cực!
  
Bài thơ của nhà thơ Nguyễn Cân, cảm tác  khi đọc “Hạt Nắng Mồ Côi”, đã nói lên đủ ý nghĩa của cụm từ nầy. Bài thơ có 16 câu, Châu Thạch xin rút còn 7 câu để bài viết ngắn đi:
 
Một chút gió bay qua thời thiếu nữ                       
…Một chút nhớ cho ngày xưa xanh mãi                       
…Một chút thơ đủ cho đời còn ấm                       
…Một chút lạnh khi hoàng hôn xuống vội                           
Sợi tóc rơi ai biết đã thu rồi                           
Tình ủ kín ngăn kéo nào quá tội                           
Mãi chờ người hạt nắng hóa mồ côi!                                 
                   (Một Chút Và Mãi Mãi)
   
Thơ Hoài Huyền Thanh là vậy, thơ tình yêu thì tình yêu lóng lánh như hạt sương mà không dễ vỡ như hạt sương, ngược lại nó kết tụ tinh hoa và bền vững như hạt kiêm cương giữa đời. 
   
Phải nói thơ Hoài Huyền Thanh là thơ tình, nhiều thứ tình, tình yêu cho ta nhiều cảm xúc bởi hạt nắng mồ côi , còn tình người, tình quê hương, tình bạn hữu… là những ánh nắng sáng soi đôi bờ giấy, là những tiếng thơ truyền cảm tâm tư, gợi vui, gợi buồn, gợi nhớ, bắt suy tư, làm cho ai đọc cũng thấy tâm hồn mình rung động.
 
Hoài Huyền Thanh với tình yêu cuộc đời:
 
           Xa gần rồi cũng thế
           Nước sẽ chảy về nguồn
           Cát bụi nào tự tại!?
           Bến mơ lòng an nhiên
                   (Chút An Nhiên)
 
Đây là tình yêu cuộc đời của các bậc thiền sư, an nhiện và tự tại. Tất nhiên nhà thơ không phải là thiền sư nhưng định hướng cho tình yêu cuộc đời như thế làm cho Giọt Nắng Mồ Côi an tịnh trong năm tháng mồ côi của đời mình.
 
Hoài Huyền Thanh yêu quê hương:
 
Ai cũng đi chuyến xe đời vô tận      
Tùy duyên ta gặp gỡ mỗi cung đường       
Nào ai biết bao ga đời lận đận       
Còn kịp về tiễn biệt hạt mù sương         
                 (Chưa Khuất Bóng…)
 
Khổ thơ không nói gì quê hương nhưng quê hương là nỗi nhớ và niềm mong ước quay lại trong lòng.
 
Hoài Huyền Thánh với tình yêu tuổi học trò:
 
Đường phượng bay ấp yêu nhiều mơ mộng      
Cánh hoa xưa thành bướm lượn nao lòng      
Trang lưu bút chở một thời mới lớn       
Mấy mươi năm còn đó một dòng sông?!                    
          (Chùm Phượng Vỹ Long Đong)
 
Khổ thơ cho ta cả một dòng sông ký ức đầy hoa và đầy bướm lung linh không bao giờ ta quên được trong đời.
 
“Hạt Nắng Mồ Côi” dày trên 160 trang, trên 80 bài thơ, người viết chỉ xin giới thiệu tập thơ bằng cách viết lướt qua vài cảm nhận của mình. Thế nhưng, chỉ đọc một vài vần thơ nhẹ nhàng của Hoài Huyền Thanh, ta cũng thấy được đó như con đường hương hoa dẫn đến những khu vườn thanh sắc mang ý nghĩa đầm đà của những thứ tình yêu cao thượng. Cuối cùng xin gởi đến bạn đọc mấy câu thơ trích từ bài cảm tác của Châu Thạch về thơ Hoài Huyền Thanh để thay lời tạm biệt:
 
Hoài là nhớ chuyện ngày xưa              
Huyền là màu của đong đưa nỗi sầu               
Thanh như chuông vọng kinh cầu              
Bút danh ai đẹp mà đau giũa đời…
 
 …Tiếng thơ như tiếng tơ giăng             
Để câu thành gió để vần thành sương               
Để người lây bệnh yêu thương               
Đọc thơ, hồn cứ vấn vương thơ hoài        
                                                                               
Châu Thạch
                
READ MORE - ĐỌC “HẠT NẮNG MỒ CÔI”, TẬP THƠ CỦA HOÀI HUYỀN THANH - Châu Thạch

TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời : Sông Thu - Giọng ca: Tâm Thư

READ MORE - TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời : Sông Thu - Giọng ca: Tâm Thư

Tuesday, October 25, 2022

CÔNG THÀNH THÂN THOÁI, ĐẤT SINH NGƯỜI, ĐẦU CHÀY ĐÍT THỚT – Thơ Chu Vương Miện



 

CÔNG THÀNH THÂN THOÁI
 
tham ở lại không bay đầu
cũng mất chức đi đày
làm phu phen nơi quan ải
lời cổ nhân đã dậy
không sai?
 
Người sinh bắc tử nam
người sinh nam tử bắc
có người đầu ở trên
bụng trên đít
có người đít trên đầu
có người ở nam đầu bắc
hoặc ngựơc lại
có người ở nội hướng ngoại
và trái lại
 
 
ĐẤT SINH NGƯỜI
 
có sang và có hèn
có ngu cùng khôn
dù bắc hay nam
cũng dòng
 
nước thiếu ăn đói nghèo
ngu dốt
nước dư ăn
đi du lịch
khắp năm châu bốn biển
xem bọn ngu dốt ca hát
múa lửa
kẻ dư ăn ăn nhiều
đứt ruột chết
kẻ thiếu ăn nhịn đói
hoài cũng chết
đánh nhau hoài
bom đạn thả trên đầu
không sống

 
ĐẦU CHÀY ĐÍT THỚT
 
vai cày cổ bừa
đúng là mít đặc
bố thằng dốt
toàn là thứ dựa cột
mà nghe
toàn cháo không chè
toàn ngậm miệng khoanh tay
ngu
tứ đại đồng đường
chỉ nghe
 
tình càng to càng nhỏ
buồn càng kéo càng dài
mới trăng rằm hôm đó
bây giờ lại lưỡi trai
kẻ giữa sông lãng tử
kẻ giặt bến Tần Hoài
đêm đêm dài nhã nhạc
vọng tù và nhức tai?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - CÔNG THÀNH THÂN THOÁI, ĐẤT SINH NGƯỜI, ĐẦU CHÀY ĐÍT THỚT – Thơ Chu Vương Miện

ĐƯA CHỊ SANG SÔNG - Truyện ngắn Vũ Ngoc Giao

 

Nhà văn Vũ Ngọc Giao


 Đưa chị sang sông

 

 Truyện ngắn của VŨ NGỌC GIAO

 

Lam dừng lại, nâng vạt áo khẽ lau mồ hôi đang thành dòng trên trán, lúc này nàng mới thấy thấm mệt. Đêm xuống nhanh quá, lúc ở ngoài bãi, nàng cố cắt nốt đám cỏ, trời chỉ mới chạng vạng. Gánh cỏ về đến đây, trăng đã chênh chếch bên đồi. Đường làng vắng hoe, trên đống rạ đương phơi từng đàn muỗi bay ra như trấu.

Về đến đầu ngõ, Lam đã nghe tiếng khóc ngằn ngặt của thằng Cò. Đặt gánh cỏ trước sân, nàng vội vào nhà bế nó lên. Tiếng cha lầm bầm ở nhà sau:

- Cái thằng khóc dai, dỗ hoài không được!

-Tội nghiệp cháu tôi! Lam ôm thằng bé vỗ nhè nhẹ rồi bế nó ra hiên.
        Trong tay nàng, Cò ngoan ngoãn nằm yên, tiếng khóc chỉ còn nghe i ỉ. Lam nhẹ nhàng đặt Cò vào võng, ru nhè nhẹ, một lúc nó đã ngủ say. Lam vội vàng vào bếp, loáng cái đã xong, nàng tất tả bưng mâm cơm đặt lên tấm phản giữa nhà, tíu tít xới cơm cho cha:

- Đám cỏ nhà mình con cắt xong chiều nay. Mai con ở nhà xay bột nếp làm bánh cha ăn.

Ông cụ ậm ừ, uể oải bưng bát cơm nhìn ra hiên bâng quơ:

- Hết lứa bò này thôi con à, việc ngoài đồng con làm không hết, còn lo cho cha, cho thằng Cò, còn đàn bò nữa, con không rảnh rang cho mình.

Lam cười dịu dàng, nàng đến bên cha xoa cái lưng xương xẩu của ông:
     - Cha ăn thêm miếng nữa đi. Chuyện nhà con lo được, miễn sao cha với thằng Cò khỏe là con mừng.

Trời mới vào hè đã nóng nực, cả một buổi chiều quần quật với đám cỏ, nàng mệt nhoài. Vắt tấm áo lên giàn mướp bên giếng, Lam buông gàu, ánh trăng tròn vành vạnh dưới đáy giếng vỡ tan từng mảnh. Nước giếng đêm mát lạnh. Tóc nàng ướt đẫm, bộ quần áo trên người sũng ướt, ôm lấy thân hình mong manh. Lam ngước nhìn trăng. Cũng đêm trăng như vầy, trên ngọn đồi kia Lam ngồi bên Thân. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại chậm rãi, thâm u. Thân kể cho nàng nghe chuyện mẹ một mình sinh ra anh ở trên ngọn đồi này và gửi anh vào ngôi chùa kia, cho đến khi anh được ba tuổi… Cũng bên giếng nước này, ngày đó... Thân múc nước cho nàng gội đầu, tiếng cười hai đứa rúc rích bên giếng đêm cứ vang xa. Lúc này, nàng bỗng nhớ Thân, không biết giờ này Thân đang làm gì, ra sao?...

Lam lại buông gàu, bóng trăng dưới đáy giếng lung linh rồi tan ra. Bóng trăng trên đồi cũng chuếnh choáng vì nhớ thương. Nàng để dòng nước từ từ len vào tóc, vào da. Cơ thể nàng nóng bừng. Đêm lặng thinh. 

Để quần áo ướt sũng, chẳng buồn thay, nàng lững thững về nhà, con ngõ như dài hơn dưới ánh trăng. Ngoài hiên, cha vẫn còn ngồi, nhìn mái tóc và bộ quần áo ướt rượt của nàng, ông giấu tiếng thở dài. Ông thương con, sau cái cười tươi roi rói ban ngày, là đêm. Mỗi đêm con ông vẫn úp mặt vào gối, giấu nỗi buồn trong đó, để ngày mai lại tươi tắn ra đồng làm lụng, lo cho cha, cho cháu.

- Nhanh vào thay đồ rồi ngủ đi con, coi chừng cảm lạnh. Ông vừa húng hắng ho vừa bảo nàng.

- Sao cha ngồi đó? Muỗi lắm! để mai con đốt lá vườn, cái đám muỗi này! Vừa nói nàng vừa nhẹ nhàng vào nhà, tránh nhìn bóng cha cô độc in trên vách.

Tiếng thằng Cò ú ớ gọi mẹ. Hơn hai tuổi, nó đã biết nhớ mẹ. Tim Lam thắt lại, nàng ôm thằng Cò vào lòng ru khe khẽ “... năm canh chày thức đủ vừa năm hỡi chàng chàng ơi, hỡi người người ơi em nhớ tới chàng...” Gương mặt thằng Cò ngủ say giống mẹ nó như đúc. Nàng chạnh lòng nghĩ đến em gái, lâu rồi không thấy Sáo về thăm con...

Đêm tịch mịch, lũ dế trong vườn cũng rủ nhau ngủ hết. Lam vùi mặt vào gối, đêm nay từng giọt nước mắt mằn mặn lại tuôn ra...

Có tiếng ai gọi tên nàng khe khẽ ngoài vườn, một bóng người thoắt hiện, cái bóng dáng nàng chẳng thể nào lẫn với ai. Sao giờ này Thân lại đến đây? Lam rón rén ra hiên. Ngoài hàng rào, Thân đứng đó, bất động, gương mặt chàng cúi xuống. Tim Lam đập thình thịch.

- Sao giờ này... lại đến đây... Thân ơi?!

Người đàn ông vẫn im lặng, gương mặt lúc này mới ngẩng lên nhìn nàng. Bao yêu thương, nhung nhớ dồn nén từ ngày ấy vỡ òa dưới trăng. Nàng cố nén, nước mắt vẫn trào ra. Gương mặt người đàn ông nhăn nhúm lại vì đau khổ, một dòng nước mắt cũng từ từ chảy xuống, lấp loáng dưới trăng. Tiếng người đàn ông thầm thì:

- Nhớ em, tôi ghé qua một chút rồi đi ngay. Nói đến đó người đàn ông vội vàng bước đi, bóng áo nâu lẩn vào đêm.

Lam trở vào nhà, tiếng cha ho khan từ gian nhà giữa vọng lên. Có lẽ ông cũng không ngủ. Ông thức cùng con. Ngày Thân cưới vợ, từ làng trên xóm dưới người ta kéo nhau đi xem đám cưới to nhất làng. Các bà các cô chốc chốc lại tụm đầu thầm thì “Tội nghiệp con Lam”. Ông nghe hết cả, lòng ông thắt lại. 

Lam hình như chẳng để ý gì, đôi chân nàng vẫn thoăn thoắt trên bờ mương, gánh đất nặng trĩu mà nàng gánh nhẹ như không, miệng vẫn cười tươi rói. Thằng Cò ngày đó còn đỏ hỏn, mẹ nó vừa sinh xong đã gửi về cho cha, cho chị rồi đi. Đêm đêm ông nghe tiếng con gái thủ thỉ với cháu “Sáo ơi... sao mà vội... lấy chồng”. Tiếng thầm thì nấc nghẹn ngồi im bặt trong đêm. 

          Ngọn đèn dầu soi bóng nàng in trên tường lặng câm. Lam thức khâu cho cháu nốt cái chăn. Ông nhìn con gái, có lúc ông ngạc nhiên không hiểu trước mặt ông có phải là con gái của ông? Nó tỉnh rụi như không, cái ngày Thân cưới vợ, miệng nó vẫn tươi tắn, mắt long lanh nhìn ông:

           - Cha nè, ngày mai con lên bãi trên, chỗ mẹ nằm, cỏ trên đó xanh um, cha ở nhà giữ thằng Cò cho con! Vừa nói nàng vừa xới cơm vào bát “cha ăn đi cho nóng”. 

             Nói rồi Lam ôm thằng Cò lên võng nựng nịu:

             - Cò ăn nhiều, mau lớn theo dì ra đồng cắt cỏ nè, đấm lưng cho ngoại nè, mai kia mẹ Sáo về với Cò nè...

        Nàng nghẹn ngào nghĩ đến em gái, giờ này... Nàng mường tượng ra gương mặt em gái ngày trước, gương mặt lúc nào cũng ửng hồng, đôi mắt lúng liếng, miệng cười đong đưa, tình tứ. Sáo là em út, hồn nhiên tươi vui nhất nhà. Rồi yêu, rồi lấy chồng, rồi gãy gánh, long đong...

             Hôm Sáo về chơi, thằng Cò cứ bám riết lấy mẹ. Lam nhìn em thương cảm:
            - Em sống ra sao? Cố mà về thăm Cò nhiều hơn, tội nó!

            Sáo im lặng, cô mở túi xách, quà cho cha, cho chị. Cô xuống nhà dưới, ra hiên, ra sau hè, đứng lặng một lúc rồi trở vào, quày quả chào cha:
            - Con đi, cha giữ sức khỏe. Nói rồi quay qua Lam, chị ráng hết năm nay, ổn định, em về đón thằng Cò, cho chị còn rảnh rang, chị còn phải lấy chồng cho cha vui. Lam cười:

           - Chị ở vậy lo cho cha được rồi. Em cứ lo việc nhà bên kia. Nàng và em gái thầm thì hồi lâu, dùng dằng mãi Sáo mới ra đến ngõ, rồi lại trở vào nhà ôm thằng Cò lần nữa.

... Nhà ai đốt đồng, khói bay trong trời chiều. Lam cố cột cho xong bó rạ, còn về. Nàng nhìn trời chiều âm u, có lẽ sắp mưa. Phải về mau, về còn nấu cho cha nồi lá xông, cho thằng Cò ăn, dỗ nó ngủ, rồi xay bột nếp làm bánh. Có tiếng gọi nàng:
         - Lam... Lam ơi! Nàng quay lại, là chị Mận ở xóm trên, chị họ của Thân. Tiếng gọi dồn dập, gương mặt chị hớt hải. Tim nàng thắt lại... là chuyện gì?!

  - Thân gặp tai nạn chiều nay, thảm quá em ơi!

 Lam đứng sững, nàng không còn nghe tiếng ai gọi tên mình. Mưa trút xuống, từng hạt to như đá. Tiếng ai gọi nàng:

 - Về nhanh đi Lam, mưa to rồi... nhanh đi Lam!...

Tiếng ai gọi nàng? Có phải Thân không? Ừ, phải rồi, là Thân gọi nàng...

Lam vụt chạy qua cánh đồng, mưa táp vào mặt từng cơn bỏng rát. Trong màn chiều âm u, mưa như trút, bùn đặc quánh dưới chân, ngập ngụa, nàng vẫn chạy... Kia rồi, Thân đứng đó, co ro đợi nàng. Thân cũng như nàng, ướt sũng trong mưa. Lam lao tới:

- Thân ơi! Tiếng nàng lẫn trong mưa, trong tiếng sấm ầm ầm trên đầu. Bóng Thân gần lắm, nhưng sao nàng chạy mãi vẫn không đến được. Mặc kệ, Lam vẫn lao tới cái bóng lướt thướt, co ro đang đợi nàng dưới gốc Trâm Bầu. Lại có tiếng ai gọi nàng:

- Lam ơi, dừng lại, về nhà đi! Nàng gục xuống vũng nước mưa trên đường làng. Thân kia rồi, anh chạy đến dang tay ôm nàng vào lòng:          

- Mình về thôi, em ! Cha đợi ở nhà...

 

                                                          *   *   *                                                      

           Dạo này Lam vui, Sáo đã về ở cùng nàng, cùng cha và thằng Cò. Vậy là nàng yên lòng đi lấy chồng, để Thân đợi mãi cũng thương. Cuộc đời với nàng giờ đây là một màu hồng, vậy mà có lúc nàng khổ đau, nghĩ rằng, tình yêu cho Thân là vô vọng.

Lam lang thang ra giếng, ngẩn ngơ nhìn hoa Mướp vàng lung linh trong nắng, nàng toét miệng cười, chạy khắp cánh đồng. Những giọt nắng nhảy múa tít tắp. Nàng cười như nắc nẻ, quay sang Sáo nàng khoe:

- Ngày cưới chị mặc áo cô dâu, cài hoa vàng cho em coi. Nói rồi nàng cài lên tóc bông hoa vừa nhặt bên giếng nước. Bên hiên, Sáo lặng lẽ lau nước mắt. Lam chạy đến bên em:

  - Sao vậy? Em không muốn chị lấy chồng sao? Sáo lắc đầu:

  - Không, em muốn mà. Sáo cười, nước mắt vẫn vòng quanh.

          ... Đã hai ngày rồi Lam đi không về, Sáo lang thang qua xóm trên, xóm dưới, gặp ai cô cũng hỏi thăm chị. Tụi trẻ chăn trâu mách “có một người đàn bà điên hôm qua đi lên hướng này” Vậy là Sáo lại lang thang lên đồi tìm chị.

            Đêm, mưa đột ngột. Tiếng cha thở đều đều, thằng Cò cũng ngủ say. Sáo trở dậy lấy thau hứng nước mưa dột từ mái tôn, từng giọt long tong... Giờ này chị Hai ở đâu? Một suy nghĩ lóe lên, có thể lắm, ngoài mộ, chỗ Thân nằm. Lam vẫn thường chỉ cho Sáo, ngây ngô “Nhà anh Thân đó, cưới xong, chị về đó ở với Thân”. Sáo bật dậy, ra hiên, cô với tấm áo mưa trên móc, mặc vội vào người. 

Đêm đặc quánh, chốc chốc một tiếng sấm rền vang. Đằng xa, có bóng ai đang chạy trên đồng, ánh chớp lóe lên, là một người đàn bà, mái tóc xổ tung. 
          - Chị Hai ơi! Tiếng Sáo lẫn vào tiếng sấm, tiếng mưa. Chị Hai ơi! 

            Bóng người đàn bà sững lại, rồi lại cắm đầu chạy, vừa chạy cô vừa ngửa mặt lên trời cười vang:

           - Phải Sáo hông? Tìm chị làm chi? Chị còn phải kết xong vòng hoa đội đầu. Ngày cưới chị, em mặc áo đẹp, chị mặc áo đẹp. Vừa nói Lam vừa chạy long nhong qua mương nước. Sáo nhìn Lam, bộ quần áo ướt sũng, mái tóc xổ tung bết vào gương mặt tái xanh đang loang loáng nước mưa. Nước mắt Sáo tuôn chảy hòa với nước mưa, xuống môi mằn mặn.

           - Về đi, chị Hai. Cô nức nở ôm chặt Lam. Lam vùng chạy:

           - Em về đi, chị phải đi lấy chồng, lấy chồng... Haha...

           Sáo tìm thấy Lam trên cánh đồng vừa gặt xong, tấm áo trắng nàng vẫn mặc vắt vẻo trên cành cây. Lam nằm dưới trăng, ngủ say. Bị đánh thức nàng cằn nhằn:
          - Chị phải đi đây, đã xong đâu!

          - Chị đi đâu? Về với em, với cha đi!

          - Không! chị còn nhặt cho hết mớ trăng ngoài ruộng, chị phải nhốt nó vào lồng cho cha, rồi chị mới đi lấy chồng...

... Người làng đưa Lam về trong đêm. Cha ngồi bất động, ông cụ nhìn vào bóng đêm, hai hốc mắt khô rang, ông không còn khóc được nữa. Sáo ôm thằng Cò, ngồi bên nàng khẽ lay:

- Tỉnh dậy đi, chị Hai! Tỉnh dậy với em một lần nữa thôi!

Môi Lam mấp máy, nàng khẽ mở mắt, bật cười, tiếng cười của nàng trong vắt, lanh canh như tiếng mảnh chai vỡ, giọng nói run run đứt quãng:
          - Lấy cho chị cái áo dài treo trên móc... chị mặc cho kịp... cả vòng hoa đội đầu nữa... Nhanh lên! Cho chị kịp sang sông... Thân đợi...

... Thoắt đó đã ba mùa trăng. Ba mùa trăng trước, có một người đàn bà đêm đêm thẫn thờ đi lên đồi nhặt trăng. Nàng vừa đi vừa hát. Nàng hát cho một người đang nằm dưới mộ.

          Đêm nay, có một người đàn bà ôm con bên hiên, thẫn thờ nhớ thương. Cô ngước nhìn mảnh trăng trên đồi, nghe như trăng đang thầm thì kể chuyện :


Từng mùa trăng đi qua

Chị dưới lòng đất lạnh

Phút cuối đời chị đòi mặc áo cô dâu, đòi cài hoa lên tóc

Mắt nhắm, miệng cười,

Ơi Sáo đâu rồi… đưa chị sang sông…                                                                                                                                                    V.N.G

      miengiao2007@gmail.com



READ MORE - ĐƯA CHỊ SANG SÔNG - Truyện ngắn Vũ Ngoc Giao

HOA MẢNG ĐÌNH HỒNG Màu Hồng - Chùm ảnh Chu Vương Miện










 

READ MORE - HOA MẢNG ĐÌNH HỒNG Màu Hồng - Chùm ảnh Chu Vương Miện

NHỮNG LỜI RU DÀI THEO ĐẤT NƯỚC - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Những lời ru dài theo đất nước


Đất nước mình treo trên những lởi ru

Tự thuở hổng hoang đất này nương náu

Bao cuộc người đã che giông chắn bão

Lớp lớp máu xương rót xuống đầu thù


Anh hùng lớn lên trong những lời ru

Đất nước nối dài con đường ra trận

Phương Bắc, phương Nam, phương Tây xâm lấn

Lưng dựa biển Đông, khói sóng mịt mù


Mồ hôi bao đời thấm đẫm lời ru

Từng lát cuốc, đắp xây nên cuộc sống

Buổi yên bình, cả chiều trong gió lộng

Sớm mai hồng, xanh thắm một trời thu


Sức trẻ truyền đời qua những lời ru

Vin đỡ chúng ta từ trong tiềm thức

Nết ăn ở, có trước sau, đúng mực

Sống nghĩa nhân, không hám lợi khát thù


Tuổi xuân em trôi theo những lời ru

Đường hành quân, lời yêu ai nói vội

Nắm tay nhau, một quầng trăng mờ tối

Sao đất nước mình, lắm đá vọng phu?



Lan rừng, hoa trong phố


Nhánh lan rừng xuống phố

Lơ ngơ, xa cội nguồn

Gió lay mành hiển lộ

Sắc màu vương giả buông


Cánh hoa còn e ấp

Đợi gió mùa thu sang

Giữa dòng đời tấp nập

Mơ rừng cây đại ngàn


Cành Trầm Vàng hé nụ

Hương thanh thoát bình yên

Vương tóc dài quyến rũ

Của ai bay bên thềm


Bung tròn giò Kiều Dẹt

Như ganh tỵ phân bua

Từng nhánh hoa sắc nét

Đòng đưa nở nghịch mùa


Chùm Lọng Hiệp long ngóng

Đời “Vương giả chi hoa”

Khát khao chiều gió lộng

Rừng nguyên sinh nhạt nhòa…



Không đề 3


Cũng có lúc 

Nhìn đời mơ mộng quá

Nhìn trăng tròn 

Trăng khuyết 

Đẹp như nhau

Khi đứng trước 

Những con đường nhiều ngã

Sao lại bần thần 

Lướng vướng phía sau

                               10/86



Rồi một ngày kia hoa sẽ nở thôi anh!


Lời em nói, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng

Cây trong vườn rờ rỡ tươi xanh


Bầy sẻ nâu lích chích đầu cành

Biết có tin được không? Đợi ngày em nói

Nên con chìa vôi vội vàng rớt giọng đành hanh



Có một đôi mắt đen đăm đắm nhìn anh


Nghe sâu thẳm, lung chiều vời vợi

Bên vườn thanh long tím hồng tươi mới


Từng quảng trắng đen, bóng nắng chạy lần quanh

Không một lời hẹn, trong những điều mong đợi

Chấp chới rơi, hoa nắng phủ đầu cành…


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

thanhhungmtbb@yahoo.com.vn


READ MORE - NHỮNG LỜI RU DÀI THEO ĐẤT NƯỚC - Chùm thơ Lê Thanh Hùng