Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, May 20, 2022

ĐEN NHƯ MÕM CHÓ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

Nhà thơ Chu Vương Miện


ĐEN NHƯ MÕM CHÓ

Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử




Nhà toán học lừng danh Hoàng Tuỵ 

“Cháu nội của tổng đốc Hoàng Diệu"

Vừa qua đời người

Ở tuổi gần 90

Trước khi thác tiên sinh trao đổi 

“Cuộc đời nói vậy mà chả có gì ý nghĩa cả?”

-

Nước sông công tù

Mang muối bỏ biển

Chở củi về rừng

Dã tràng xe cát biển đông

-

Chim chóc ăn vụng thóc trong sân

Uống nước vũng

Xong quẹt mỏ bay tuốt

Gà qué cũng y chang

Ăn xong ỉa 1 bãi cứt

Cút

-

Bạc thì dân

Bất nhân thì lính

Nước chở thuyền

Mà nước cũng dìm thuyền 

Cũng là huynh đệ chi binh

Đảo chánh thì ngược lại 

Thịt luôn cấp trên

-

Nước mắt chẩy xuôi 

Ăn xong vẫy đuôi

Có mật có ruồi 

Không mật không có ai 

Có cơm thịt rượu ghệ

Có chức quyền

Chân tay bộ hạ đầy nhà

Lấy chổi chà xua đi không hết

Sa cơ thất thế chả còn ma nào?

Chỉ chờ ăn đạn

-

Sự đời là vdậy

Thử thì biết ngay?


Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử







READ MORE - ĐEN NHƯ MÕM CHÓ - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

ĐỌC “TRẦM KHÚC MÙA THU” THƠ TRẦN THỊ CỔ TÍCH - Châu Thạch


      
Nhà thơ Trần Thị Cổ Tích là bạn facebook mà chúng tôi khộng nhớ kết bạn khi nào, và thật tình hầu như không giao lưu nhau. Cho đến khi tôi nhắn tin xin khéo bằng cách hỏi mua tập thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” thì tác giả gởi tặng. Cầm tập thơ trên tay, đọc lướt qua nhũng phần chính, thật tình tôi có sự khâm phục, khâm phục vì thấy có nhiều cây bút thượng thừa như Luân Hoán, Lê Mai Lĩnh, Cao Thoại Châu, Nguyên Bình… viết cho tác giả. Khâm phục chưa phải là cảm phục, vì tôi phải đọc hết thơ tác giả mới biết mình cảm phục hay không. Thế nhưng, khi đọc bài thơ mà Trần Thị Cổ Tích lấy đầu đề bài thơ làm tựa đề cho cả tập thơ của mình thì tôi cảm thấy “Con Ma Bắt Viết” trong tâm hồn tôi thức dậy hành tôi, buộc tôi phải viết gì đó cho bài thơ, và tôi viết ngay bây giờ. 
  
Bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” đã được nhà thơ Cao Thoại Châu nhận xét một câu rất chính đáng ở cuối bài viết thay lời tựa của ông: 
  
“Cửa đóng, chiếc chìa khóa đã bị chủ nhà quăng đi mất! Thật thú vị là, chiếc chìa khóa trở thành biểu tượng lảng mạn của sự tìm kiếm! Trần thị Cổ Tích thú vị ở chỗ này đây”.
   
Nhà thơ Luân Hoán thì viết về chủ nhân của “Trầm Khúc Mùa Thu” như sau:
 
“Quảng Ngải xưa Quảng Ngải giờ/ tài hoa vẫn đượm ngọt ngào cỏ hoa/ những dòng thơ thật thiết tha/mừng cô em gái nâng tà áo hương/Cổ tích ngay giữa đời thường/ là giá trị khó đo lường ba hoa/kẹo gương đường phổi mạch nha/ngọt thơm hơi thở đậm đã tình thơ”
  
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh, tôi biết là một người không sợ quyền lực, thích nói ngay nói thẳng và không nói lấy lòng bao giờ đã viết trong bài viết “Tác giả Trầm Khúc Mùa Thu, thánh nữ rắc muối vào thơ” những lời như sau:
 
“Trầm Khúc Mùa Thu hay nhạc trầm trầm, nghĩa là không bay bổng, mà là thầm thì lời nỉ non, tình tự của lứa đôi” “Cũng có thể gọi Trầm Khúc Mùa thu là một bàn nhậu hay mâm cổ văn chương. Tôi cũng nói rằng những ai không tham dự mâm cổ nầy là một thiệt thòi lớn”.
  
Bây giờ mời quý vị đi vào khổ đầu của bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu”:
 
dẫu chỉ một phần trăm hy vọng
anh vẫn gởi em lời tỏ tình mạo hiểm
không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ đẹp đẽ
xây xẩm quay cuồng anh bối rối lời thơ
   
Khổ thơ vào đề cho ta thấy chàng trai đã chín muồi yêu. Dẫu chỉ với một phần trăm hy vọng chàng vẫn gởi cho nàng lời tỏ tình bằng một bài thơ. Bài thơ của chàng chắc chắn không hay vì “không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ”. Thi nhân khi sáng tác phải gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ mà chưa chắc có thơ hay. Vậy mà chàng trai gởi thơ tình không gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ thì đúng là một chàng trai vừa ngố vừa liều. Quả chàng rất liều vì tỏ tình với 99/100 không hy vọng.
   
Muốn hiểu khổ thơ nầy ta hãy đọc 4 câu thơ trong bài thơ “Tình Thứ Nhất” của Xuân Diệu:
 
“Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em kèm theo một lá thư
Em không lấy thì tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.”
        (Tình thứ Nhất – Xuân Diệu)
  
Xuân Diệu không nói rõ như chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” nhưng chắc chắn tâm trạng hai người giống nhau, bởi họ quá yêu, yêu đến nỗi nhu cầu tỏ tình là cấp bách, nếu không nói được thì con tim họ nổ tung. Có lẽ chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” cũng quan niệm tình yêu như Xuân Diệu “Yêu là chết trong lòng một ít/ Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu/ Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu/ Người ta phụ, hoặc thờ ơ chẳng biết” vì vậy họ sẵn sàng nhận thất bại khi trao lá thơ tỏ tình, bởi tình yêu đơn phương của họ đã lên đến đỉnh điểm, thà cho để mất “không lấy lại bao giờ” còn hơn ấp ủ mãi trong con tim khờ dại.
  
Rồi thì hãy xem kết quả tình yêu “Đem cho em kèm theo một lá thư” sẽ ra sao:
 
làm sao đây khi em đã ném đi
chiếc chìa khóa mùa xuân
trong một ngày trái tim không còn nguyên vẹn
những mảnh vỡ niềm tin băm nát linh hồn
   
Ô hô! Số phận lá thư của “Trầm Khúc Mùa Thu” không khác chi lá thư trong “Tình Thứ Nhất” của Xuân Diệu: “Em đã xé lòng non cùng giấy mới/ Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê”. Chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” khóc cho trái tim tan nát, niềm tin đổ vỡ băm nát linh hồn thì Xuân Diệu cũng khóc có khác chi đâu:
 
“Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất
Cười trên cành sao được nữa em ơi
 Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất/
Đem cho em đã mất đi rồi!”
         (Tình Thứ Nhất –Xuân Diệu)
 
Đau xót thay một tình yêu đắm say đem trao không được nhận. Chàng trai trong “Trầm Khúc Mùa Thu” trầm mình trong bóng tối thời gian để ca một bài ca trầm khúc mùa thu suốt cả một đời:
 
trả lời thế nào đây bóng tối thời gian dần khép
ta còn gì cho nhau ngoài xưa cũ não nề
hai mảnh đời chập chờn màu hư ảo
chữ yêu thương sao có thể nguyên hình
  
Thế nhưng, trong khổ thơ cuối cùng, chàng trai dẫu chấp nhận tình đã mất, tình đã cho không lấy lại với tất cả sự vị tha của một khối tình như núi lờn, chàng vẫn đau xót khi thốt lên tiếng kêu tuyệt vọng “muộn mất rồi/Em bóng nhỏ đường mưa”:
 
đừng trách chi lời chối từ nghiệt ngã
đã dừng lại trong em từ lâu những nốt nhạc tình
ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói
xin cúi chào người
muộn mất rồi
em, bóng nhỏ đường mưa.
  
Đọc câu thơ “ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói” ta nhớ đến mấy câu thơ trong “Thề Non Nước” của Tản Đà: “Nước đi đi mãi không về cùng non/ Nhớ lời hẹn nước thề non/ Nước đi đi mãi non còn ngóng theo”. Hình ảnh “non còn ngóng theo” trong thơ Tản Đà không khác chi câu thơ “anh núi cao chơ vơ chiều sương khói” của Trầm Khúc Mùa Thu. Tình yêu của họ cao như ngọn núi và một đời của họ đứng nhìn theo bóng  người yêu xa rời như “em bóng nhỏ đường mưa” mỗi lúc một mờ đi và mất hẳn.
   
Tôi rất thích nhận định của nhà thơ Cao Thoại Châu và nhà thơ Lê Mai Lĩnh về bài thơ “Trầm Khúc Mùa Thu” nầy. Con tim của người nữ trong thơ như một căn phòng đã đóng kín, chiếc chìa khóa đã vất đi, tình yêu trong thơ không có gì đáng nói vì không lâm ly ủy mị chút nào. Thế nhưng nhà thơ Trần Thị Cổ Tích đã tìm kiếm chữ nghĩa, nói như nhà thơ Lê Mai Lĩnh là “Thánh nữ rắc muối vào thơ” để “Chiếc chìa khóa trở thành biểu tượng lãng mạn”, và với tôi bài thơ thật là lãng mạn.                                                
 
                                                                                       Châu Thạch

  

TRẦM KHÚC MÙA THU
 
dẫu chỉ một phần trăm hy vọng
anh vẫn gởi em lời tỏ tình mạo hiểm
không hề gạn lọc chuốt trau ngôn ngữ đẹp đẽ
xây xẩm quay cuồng anh bối rối lời thơ
 
làm sao đây khi em đã ném đi     
chiếc chìa khóa mùa xuân
trong một ngày trái tim không còn nguyên vẹn
những mãnh vỡ niềm tin băm nát linh hồn
 
trả lời thế nào đây bóng tối thời gian dần khép
ta còn gì cho nhau ngoài xưa cũ não nề
hai mảnh đời chập chờn màu hư ảo
chữ yêu thương sao có thể nguyên hình
 
 
đừng trách chi lời chối từ nghiệt ngã
đã dừng lại trong em từ lâu những nốt nhạc tình
ở xa kia anh núi cao chơ vơ chiều sương khói
xin cúi chào người
muộn mất rồi
em, bóng nhỏ đường mưa.
            
                                             Trần Thị Cổ Tích
 
READ MORE - ĐỌC “TRẦM KHÚC MÙA THU” THƠ TRẦN THỊ CỔ TÍCH - Châu Thạch

GÁNH XUÂN - Thơ Đàm Ngọc Năm

Nhà thơ Đàm Ngọc Năm



GÁNH  XUÂN

Một thời quang gánh ngược xuôi
Quanh năm vất vả đội trời nắng mưa
Mẹ ơi con nhớ ngày xưa
Sang canh gà gáy, gió lùa đêm đông
Một mình Mẹ dậy ra đồng
Bóng người chưa thấy, gánh gồng Mẹ đi
Nhiều hôm tối mịt Mẹ về
Bữa đêm khoai, sắn chẳng khi nào buồn
Góp ba ngày Tết cho con
Gánh Xuân Mẹ đổi héo mòn tuổi xuân
Giờ con đã ngoại lục tuần
Ngồi khóc thương Mẹ gánh Xuân một đời.


                             Tháng 02 - 2022
                             Đàm Ngọc Năm

                    <namdnmard@icloud.com>


READ MORE - GÁNH XUÂN - Thơ Đàm Ngọc Năm

TRẢ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

 


TRẢ EM


Đứng trước em anh thành người rất lạ

Thả rông hồn đắm đuối mắt em

Em rất gần

Nhưng cũng thật xa xăm

Em hời hợt để anh thèm vị biển

Em hoang sơ để anh khát đại ngàn.


Anh ngợp mình trong ảo vọng ái ân

Mải lặn ngụp xây lâu đài trên cát

Giấu niềm riêng em thản nhiên bỡn cợt

Kéo mùa đông giá lạnh nhích gần

Anh đốt mình cháy bỏng si mê

Thổn thức mãi miền yêu không thể.


Anh biết thế

Và anh không thế

Sánh vai em dạo bước song hành

Gió đại ngàn khắc khoải rừng xanh

Sao phải lén mơ nơi xa lắm

Trả lại em niềm đau đằm thắm

Trả đêm hoang vật vã rã rời

Câu thơ tình viết vội gãy đôi

Nhịp yêu ấy anh đành lỡ dở

Chân nhẹ bước. Tim yêu bỏ ngỏ

Khép nụ cười héo hắt nửa đời trai.

*

Hà Nội, ngày 23 tháng 10-2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn


READ MORE - TRẢ EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

Thursday, May 19, 2022

HOA THƯỢC ĐỎ - Chu Vương Miện

 





READ MORE - HOA THƯỢC ĐỎ - Chu Vương Miện

ĐÊM RỜI TUY HÒA - Thơ Nguyễn An Bình

 




NGUYỄN AN BÌNH

 

ĐÊM RỜI TUY HÒA


Dừng một chút nghe lòng mình dợn sóng

Xe qua cầu còn thoảng gió Đồi Thơm

Đèn bên sông lung linh mờ nhân ảnh

Biết mai nầy còn nhớ nắng Tuy An?


Cánh cò trắng trên cánh đồng xanh mướt

Ngậm phù sa lúa ngọt nước sông Ba

Đồi xương rồng phơi mình trên Bãi Xép

Tiễn ta đi nào có kịp trổ hoa.


Thành phố nhỏ đắm mình trong sương sớm

Ta lang thang nghe cái lạnh mưa chiều

Hàng phi lao rì rào cùng sóng biển

Ánh trăng vàng soi ngọn tháp xanh rêu.


Đêm Tuy Hòa ta đi không hẹn trước

Mờ sương đêm chim Nhạn chẳng bay về

Buông thả mình theo nhịp đời hối hả

Người xa người xin giữ chút tình quê.


Đêm Tuy Hòa nghe đất trời trăn trở

Tiệc rượu tàn ta giữ lại nỗi buồn

Bao mùa lũ cùng những tin bão rớt

Hà cớ gì ta lại nhớ lại thương?


5/5/2022

N.A.B.

luongmanh2106@gmail.com









READ MORE - ĐÊM RỜI TUY HÒA - Thơ Nguyễn An Bình

ABOUT MY LOST FRIEND NHIEN TAT NGUYEN - Thy Le Trang

ABOUT MY LOST FRIEND 

NHIEN TAT NGUYEN

Thy Le Trang

 

My heart always feels regretful whenever I think about the memories of my student days or when I hear someone mention the names of my close friends who have passed away.

 

    I know that Nhien Tat Nguyen (Nguyễn Tất Nhiên) passed away a long time ago. I planned to write about him many times, but I kept hesitating... hesitating ... then I couldn't do it, partly because of busywork, partly because I was reluctant to hold the pen again. I often complain to my friend Little Hong that my literature can be as dry as my age because I haven't written for a long time.

 

Although Hai Hoang Nguyen (Hai Hoang Nguyen is Nhien Tat Nguyen's actual name) and I attended the same Ngo Quyen High School, we often met at another place: Huynh Hiep bookstore. At that time, we both were in the Sixth Grade. I liked to write poetry during my childhood and wished to become a poet. I tried hard to write for teen magazines such as Tuoi Xanh, Tuoi Tre, Tuoi Hoa, La Xanh... under different pseudonyms. Therefore, every afternoon, I often went to Huynh Hiep bookstore to buy magazines from Saigon.  So did Nguyen.  We quickly paid for the magazines and eagerly opened them to read, wondering whether our articles were published or still in the waiting section. As usual, some were published, others were not answered, but we all were happy anyway because school-age children cherished as many dreams and hopes as ever.

 

Studying while writing poetry and hanging out were my High School days. Many people amazedly wondered how I could keep my poetic and romantic spirit while hanging out with my boisterous friends known as “Ngu Quy” (Five Devils, a nickname). Nguyen often asked that question. Many times when he met me at school. As soon as Nguyen was about to boast of a newly written poem or a short story, Little Ba pulled me away and glared at him menacingly.  He chuckled, then clasped his hands to bow a few times and left.

 

 The Fourth Grade (Freshman in the USA) school year was the most memorable time for me. Even though I was busy completing a spring magazine for the Fourth Grade 3, I also participated in submitting articles for the Spring Magazine of Ngo Quyen School. I was pleased and proud when my writing was awarded the first prize in literature by the teacher council, equal to an article written by a student from the First Grade (Senior). I don't remember his name, only remember his flowery sentence: "My kite began to grow thorns in my soul, flying with sorrow soaked with tears in a dream." Because during that time of the year, the bead tree flowers were blooming, but his father still did not return. The prizes for my article: a book of poems by Thien Cong Pham and a Chinese fountain pen.

 

At the end of the year, the atmosphere of Ngo Quyen School was exhilarating.  My 4th Grade class was famous for many very studious students, but they were also as enthusiastic as anyone outside of school hours.  To prepare for the school's performance, Nguyen went to each class to find a female role to play with him in a comedy he wrote and directed. When he came to my class, he was acutely embarrassed by my classmates at the first table. He got rid of the tough questions, frowning and complaining, and went down to the last table where I was sitting. He said, “Too bad, too bad, I can't find anyone suitable for a role in my play. Please help me.”  I asked, “What kind of role is it too difficult to find an actor to play?” “The role of a bad-tempered woman who often bullies her husband,” Nguyen answered. Sitting next to me, Little Ba opened her mouth and asked, “Am I bad-tempered enough to play the role?” “Oh, very well.” He was overjoyed with a smile on his face.

 

Ba and Luu forced him to accept one condition: After each play, he had to give each of us a cup of iced green beans and cakes and a ticket from Bien Hung Cinema. For the play to be a success, he nodded in agreement. It was a kind of Phi Thoan’s comedy about a city dweller whose wife was as fierce as a Ha Dong lion. He was afraid of his wife but didn’t want to lose face in front of his brother. Once his brother from the countryside came for a visit, he begged his wife to pretend to play the role of an obedient wife. The wife initially agreed. But the husband's request was so ridiculous that the wife could not accept it. In the end, the wife gave her husband a good beating.

 

Of course, Nguyen played the husband, Little Ba played the wife, and a boy classmate from Nguyen's class played the brother. I was assigned the task of a prompter. The first week went smoothly; all went well. Nguyen happily gave each of us a bowl of green beans and a cinema ticket. At that time, Bien Hung Theater showed films in the morning, and a Cai Luong musical theater troupe performed at noon.  Luu had a strong passion for performing arts, and the private lives of artists and actors, so she knew them by heart. With her inquisitive nature, Luu lured us all into the backstage to see the artists' faces. At first, Nguyen refused, but then he also joined us for fun.

 

We chatted with the actors My Chau and Minh Phung and even asked them for their photos and signatures. I noticed that Nguyen had a bit of a talent for drama and a sense of humor. During the rehearsal, he used to tell jokes to make us laugh. Forty years have passed - but I still remember the image of him and Little Ba chasing each other and running around in the classroom where we practiced our drama, or the scene where he held his stomach while laughing and shaking his head when making Little Luu swear.

 

 Near the day of the performance, Nguyen’s friend gave up, making him lament and sigh with his distorted face. Little Ba also lost her interest because she was afraid of not having the opportunity to perform in front of an audience such as her teachers and her friends. I was so embarrassed that I had to make sacrifices: “Let me play the role,” I said. My hoarse voice was good enough to play a man, but what about my long hair? That could be resolved immediately. Because I played the role of a man from the countryside who went to the town, I had to wear traditional costumes with a long dress and a turban, so my hair was curled up and hidden inside them. Playing this role was not difficult because I was a prompter, so I already knew the play by heart. I didn’t know what Nguyen and Ba’s feelings were, but I was so nervous that my legs were shaking. As soon as I stepped on the stage, I heard the audience roar with laughter, perhaps because of the beard Mr. Hai drew on my face. Fortunately, thanks to my grandfather's glasses, I couldn't see anything below the stage. Thanks to that, I regained my spirit and acted very naturally.

 

The performance was successful. All of my friends praised me. Little Luu loudly made a positive comment, “Oh my god, you guys acted so funny. Ms. Bich Loan Ha, who is known as a difficult teacher, also laughed to tears.”  Nguyen gave her a thumbs-up sign, raising his eyebrows to show pride. Litle Ba patted him on the shoulder, “Next time, will you please remember to invite me to take part in your play, OK?” Nguyen clasped his hands in front of his chest and bowed his head, “Oh my Buddha! I'm afraid of women.” “Why are you afraid? You have a lot of fun hanging out with us,” Ba said. “Yes, it's fun, but it's too expensive… Bye...bye...”

 

  In the Third Grade (Sophomore) school year, Nguyen and the members of White Cloud, Dinh Thien Phuong, Hoang Thy Linh, and Da Ta – The literature and poetry clubs - met at my home. I had read the journal Mach Tho many times, but I had never met the editors before. It was a handwritten journal that was passed around among literature lovers. I liked the "Debris and Quiet Days" section. The title also sounded cute. Who of us did not have pieces of thought to share in daily life?  I was pleased to join Mach Tho Group. 

 

Nguyen often came to my house alone to brag about new poems or talk about plans. Many people said that he was sometimes hot-tempered and easy to get angry. I hadn't seen him in those situations, so I didn't know; I only knew that sometimes he was silly as a child. At that time, the television in South Viet Nam often showed Charlot’s silent films at noon on weekends. He came to my house when everyone watched a movie; all the doors were closed. He didn't call, just quietly opened a window, stood hugging the mullions and watched the movie passionately. Whenever there were hilarious  scenes, he waved his hands and laughed so loud that he was thought to be suffocating. When the movie ended, he just went inside the house. Since then, my younger brother nicknamed him 'Stop Breathing'. Whenever he saw him from afar, he squealed loudly, “ “‘Stop Breathing’ is coming, Cuc.”

 

  Apparently, in the First Grade school year, Mr. Hai was the head of the press department of Ngo Quyen High School. One night he ran up to my house. “Help... help! Please help me quickly, Cuc.”

 

His story was that the school magazine was about to be printed, but the number of pages was insufficient. He asked me to write a short story. Fortunately, I had free time, so I was ready to help him. In his view, during that time of the year, the press criticized Spring Ngo Quyen Magazine: The literature and poetry were sentimental, not standard. However, he happily patted his thigh and laughed, saying that his school was still far ahead compared to other spring magazines.

 

After graduating from school, I rarely saw him.  He would stop by occasionally to tell me about his poems set to music or show me the manuscript of the short stories he had written. The last time he came to give me the piece of music “Em Hiền Như Ma Soeur (You Are As Gentle As Ma Soeur) with his autograph. Reading this song, I thought of my lovely friend Thu Thanh Pham. Did her gentle eyes and meek appearance once arouse him?

 

 After 1975, I knew nothing about Nguyen and  Mach Tho  Group. The regime changed, and lives changed, too. Everyone was busy making a living in miserable and problematic conditions. A few years later, I heard that he and his family had crossed the border and were safely settled in France. In March 1992, I went to America. A few months later, Little Hong from Georgia called me at midnight. “Hey, have you heard this bad news?  Hai Hoang Nguyen passed away.”

 

   When I just came to the US, and where I lived, there were not many Vietnamese people, there were no newspapers, so I didn't get any news. Hong lived in a big city, and there were many Vietnamese people, so if she had any information, she always let me know. We both grieved for him - a man of many passions - who ended up taking his own life with tranquilizers.

 

  In 2005, during a conversation with Ba, she asked me, “Was 'Hai Rom’ (Skinny Hai) Nhien Tat Nguyen?” It turned out that since the day she got married, Ba had little contact with her friends, so she didn't know anything about him. “Oh my God, I love Nhien Tat Nguyen’s poetry but didn't expect him to be Hai Hoang Nguyen,” said Ba. She finally let on, “I didn't expect the life of the guy who played my husband to be so short.”

 

 In November 2007, I decided to return to Vietnam after nearly sixteen years of separation. This return trip included both Hong and Sang. We planned to see Teachers and friends again. By the way, Hong was on familiar terms with Phuong Thien Dinh, his wife, and White Cloud Group; I also wanted to see the old Mach Tho Group members, so I asked Hong to contact and invite them all to join the friendly meeting. In my heart, I wanted to see my friends in Mach Tho Group again to remind me of my lost literary friends: Da Ta, Linh Thy Hoang and Nhien Tat Nguyen. A friend of mine in San Jose told me that Mr. Hoang had passed away. Although that news was false, Mr. Hoang didn’t come to the meeting. It was more regrettable that I did not have the opportunity to talk to him about the past as planned.

 

 To keep my promise to Mr. LS Dat, the president of the Bien Hoa Friendship Association, I write this article about Nhien Tat Nguyen and the memories of a time we participated in literature and theatre activities under the dear roof of Ngo Quyen Public High School. The article is as an incense stick in the memory of the deceased. I believe he is smiling somewhere in peace, not a scornful, arrogant smile but an innocent, carefree smile of school age.

 

THY LE TRANG

Translated into English by Phuoc Khac Nguyen

 


READ MORE - ABOUT MY LOST FRIEND NHIEN TAT NGUYEN - Thy Le Trang

Wednesday, May 18, 2022

RÚT RƠM | CHIỀU NAY - Thơ Vũ Hùng

 



RÚT RƠM


Ra vườn rút ít bó rơm

Rưng rưng nhớ mẹ nấu cơm mỗi chiều

Khói lam mấy sợi hắt hiu

Quyện trên mái rạ liêu xiêu dáng gầy

Thẫn thờ ngắm áng mây bay

Ngỡ như tóc mẹ dưới cây ngâu già

Nhớ tay mẹ bổ cau ba

Trầu têm cánh phượng người ta cậy nhờ.

Lấy chồng từ thuở còn thơ

Còng lưng gánh cực bơ vơ chợ đời

Cháu con giờ cũng thảnh thơi

Mẹ già bạo bệnh về trời đã lâu

Mẹ đi bỏ lại giàn trầu

Và nguyên cả một vườn cau xanh rờn...

Ra vườn rút ít bó rơm

Hoa cau rụng trắng hương thơm quặn lòng


Bình Định, 02.05.2022

Vũ Hùng

 

CHIỀU NAY...


Chiều chiều ra ngõ thảnh thơi

Dập dờn sóng lúa mây trời nhẹ bay

Triền đê lấm tấm cỏ may

Nghiêng nghiêng dáng Tháp tháng ngày sông trôi

 

Chiều nay trước ngõ đông người

Bê tông dãy cọc cắm rồi ruộng sâu

Ngày mai đường lớn đấu thầu

Nhà cao quy hoạch bắt đầu dọc ngang

 

Chiều nay trước ngõ rộn ràng

Nghe lòng trĩu nặng gã gàn dở hơi

Nào đâu muốn sự đổi dời

Đồng sâu biến mất thiệt lời ruột gan

 

Chiều nay còn lũy tre làng

Còn đàn cò trắng nhẹ nhàng về đâu

Sông xa còn đó bãi dâu

Bờ đê còn đó đàn trâu đi về

 

Chiều nay ra ngõ bộn bề

Nghe lòng chới với bên lề đổi thay

Còn bao nhiêu bữa chiều nay

Còn đi ra ngõ... tiếc thay bao chiều!


Bình Định,17.9.2021

Vũ Hùng

 

 

 

READ MORE - RÚT RƠM | CHIỀU NAY - Thơ Vũ Hùng