Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, August 23, 2021

PHẬN NGƯỜI THA HƯƠNG - Thơ Nhật Quang

 




Phận Người Tha Hương


(Cảm xúc về cảnh đôi vợ chồng trẻ

  và ba đứa con chở nhau băng chiếc xe máy cũ

  trên đường về quê khi Sài Gòn đang giãn cách.)


Giấc mơ… phố thị phồn vinh

Người quê ước vọng bình minh rạng ngời

Giấc mơ… thành thị đồi đời

Giờ thành huyễn mộng, như vời vợi xa


Thị thành cơn dịch tràn qua

Bao người héo hắt, xót xa lệ trào

Nhà thuê, ở trọ lao đao

Cách ly, thất nghiệp, đường nào tính toan?


Thôi thì gian khổ cũng cam

Hồi hương dẫu mấy gian nan cũng đành

Vợ chồng, con cái đồng hành

Tình người với Cún* dỗ dành nằm im


Chiếc xe cọc cạch hành trình

Đường xa vạn lý đi tìm ấm no

Dẫu còn phía trước rủi ro

Không bằng khao khát ước mơ… quê nhà


Còn bao thân phận xứ xa

Ngày đêm trông ngóng mái nhà yêu thương

Bây giờ giữa ngã ba đường

Ở - Về cũng gặp nhiễu nhương rối lòng?


Bao giờ qua cảnh long đong?

Sài Gòn toả ánh nắng hồng muôn nơi

Niềm vui nở những môi cười

Sài Gòn hội ngộ tình người bao dung.


                                       Nhật Quang


* (Người vợ ôm chú chó nằm im trên tay.)








READ MORE - PHẬN NGƯỜI THA HƯƠNG - Thơ Nhật Quang

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc





CHONG ĐÈN
ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH
 
Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc
Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh
"Còn chi ai quí ai hèn?
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu?" *
 
Chong đèn đọc truyện Nguyễn Du
Câu thơ trêu khổ thiên thu lệ người!
Lệ xưa tháng bảy sụt sùi
Người nay mùa đến có vui được nào?
 
Hỡi nhân gian! Biết làm sao?
Để quên được thuở ba đào nhiễu nhương
Để quên oan nghiệt đoạn trường
Sinh ly tử biệt... tai ương cõi đời!
 
Tiền nhân thảm thiết khóc người
Ta nay đêm muộn mượn lời thơ xưa
Chiêu hồn tháng bảy mưa đưa
Gởi theo tiếng gió lạnh thừa đêm nay!
 
Khêu đèn cho nỗi sầu dài
Đọc trang thơ cổ khóc ai mùa về!
"Chúng sinh thập loại" buồn thê!
Đêm trôi tích tắc tái tê tiếng lòng!
 
Lưng tròng số kiếp trầm luân
Khép trang thơ cổ... Nến hồng lụn tim!
Khóc đời cũng khóc nỗi riêng
Sắc Không gõ tụng lời kinh vô thường!
 
Nguyên Lạc
 
.............

[*] Lời thơ "Văn tế thập loại chúng sinh" - Nguyễn Du
.
 
READ MORE - CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH –Thơ Nguyên Lạc

MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

 


NGUYỄN AN BÌNH

MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ

 

Về đây ngồi lại chân cầu cũ

Chỉ thấy một trời hoa nắng rơi

Mấy chiếc lá vàng còn sót lại

Có hiểu giùm ta giây phút thôi.

 

Con sông ngày ấy giờ trơ đáy

Cúc của đường mơ đã tàn chưa?

Sao thấy mùa thu trôi mải miết

Bên bờ lau trắng của ngày xưa.

 

Nước đã cạn nguồn từ lâu lắm

Em có chờ đuổi bóng hoàng hôn

Mắt dỏi cánh chim bay viễn xứ

Đâu khói quê nhà ánh chiều buông.

 

Ngan ngát tỏa hương mùa dâu chín

Qua thời xuân sắc đã vàng phơi

Ngực có còn thơm - trăng thiếu phụ

Suối tóc huyền xưa đã chìm trôi.

 

Về đây ngồi lại chân cầu cũ

Em có cùng ta ngắm sao rơi

Lắng nghe tiếng sóng từ sâu thẳm

Reo từ sỏi đá chút niềm vui.


24/9/2019

N.A.B.

 

 

 

 


READ MORE - MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN – Đinh Hoa Lư

Nhà văn Đinh Hoa Lư


Lời tựa 

Nhà nhiếp ảnh Kevin Carter đã chụp bức hình này trong trận đói khủng khiếp tại xứ Sudan, Châu Phi năm 1993.

 


 Hình ảnh đưá bé châu Phi đói lả cố gắng bò tới một điểm LHQ cho thức ăn trong khi sau lưng đứa bé là 1 con kên kên đang chờ bé gục xuống là tới rỉa thịt. Ba tháng sau khi tiếp nhận giải Pulitzer (1994), Kevin Carter đã tự vẫn vì chán đời.)

 

Nhà nhiếp ảnh Kevin Carter

Kevin Carter (1960-1994), Phóng viên Nam Phi. Ông nhận giải Pulitzer về bức hình nói trên nhưng vài tháng sau ông tự vẫn vì chán cho cảnh đời và do 'búa rìu' dư luận phê phán ông sao không chịu  cứu bé gái trên lại chụp hình? 


Bức hình chim chực ăn người  trên gây xúc động thế giới. Cảnh đói khát và vòng tuần hoàn xâu xé trên cõi trần gian khiến người viết lấy tựa là "Địa Ngục Trần Gian" do Châu Phi vẫn chịu cảnh đói khát rất xót xa trước mắt con người. 


Thế giới vẫn chênh lệch giàu nghèo, người sướng kẻ khổ. Nhưng cảnh khổ trong 'Địa Ngục Trần Gian' Châu Phi là một bể khổ ghê rợn mà ít ai tưởng tượng nỗi? 


Hiện tại người dân Châu Phi vẫn đói khổ. Họ liều mình băng qua Địa Trung Hải, hàng năm hàng ngàn người chết chìm vì bão tố nhưng họ vẫn ra đi do miền đất Châu Phi vẫn ngàn năm đói &đói? Theo LHQ báo động hai năm 2015 và 2016 là hai năm người Châu Phi chết chìm trên biển Địa Trung Hải là con số hết sức ghê sợ? từ 3771 nạn nhân năm 2015 và 10 tháng năm 2016 đã tới con số 3740 người chết chìm khi vượt biểnNạn chiến tranh, bộ lạc, lãnh chúa trị vị, bạo quyền hành hạ những lớp người da đen cộng thêm mất mùa thiếu thốn lương thực cùng cực triền miên phủ lên hàng triệu sinh linh có màu da đen đúa bất hạnh càng càng thêm đau khổ tận cùng. 


*** 


NẾU BẠN KHÔNG CỨU ĐÓI NỖI CHO MỘT TRĂM NGƯỜI THÌ ÍT NHẤT BẠN HÃY GẮNG CỨU LẤY MỘT MẠNG NGƯỜI  (Mẹ Teresa)

 

Trong lúc các nước giàu có hàng ngày vứt bỏ hàng trăm nghìn tấn thức ăn dư thừa vào thùng rác thì em bé Phi châu này đói lả đi vì đói. Phía đằng sau có con chim kên kên đang chờ em bé bất hạnh này gục hẳn nó sẽ tới rĩa thịt ăn.

 

Thu hoạch bắp cho nhà máy nhiên liệu ethanol



Giáo Sứ Kumar cùng Sinh Viên Thạc Sĩ Meredith Richardson cho biết theo nghiên cứu thì dùng bắp điều chế nhiên liệu sẽ có hậu quả cho môi trường và ít lợi hơn dùng bắp làm thực phẩm: (theo L. Brian Stauffer) 


Trên thế giới hiện nay vì nhu cầu nhiên liệu gia tăng hàng năm hàng chục triệu tấn lương thực như bắp phải bị phân hủy để làm chất đốt. Thí dụ tại Mỹ chỉ riêng năm 2007 đã dùng hết 2.3 tỷ Bushels bắp ( một bushel tương đương 8 gallons bắp khô) để điều chế nhiên liệu ethanol. Oái ăm thay chỉ cần một nắm bắp kia là đủ cứu một mạng người như em bé khốn khổ này. 


Chỉ riêng tại Mỹ theo thống kê 2010 ước tính của Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (Cơ quan nghiên Cứu Kinh Tế) có tới 31% thực phẩm hao hụt khi tới tay người tiêu thụ tổng công khoảng 133 tỷ cân anh giá trị của nó khoảng 161 tỷ USD hao hụt? Chúng ta thử tưởng tượng con số này hàng năm nuôi được bao nhiêu mạng người thiếu đói như cở người dân Châu Phi?


Địa ngục ngay trên cõi trần này, chính trước mắt chúng ta, không là viễn tưởng. Các nhà khoa học không cần vùi đầu nghiên cứu đi cho xa tận các tinh hà khác bằng nhiều tốn phí khổng lồ trong lúc cần hợp tác với nhau để khắc phục các vấn nạn nóng bỏng trên thế giới hiện nay.


Con người trong xã hôi văn minh hiện tại đang hối hả sống, quay cuồng trong thú hưởng thụ, tận cùng của hoan lạc và tạo ra thêm thật nhiều nhu cầu. Cùng lúc đó tại những xứ hẽo lánh xa xăm có những dân tộc, bộ tộc, làng mạc xa xăm họ cũng mang danh là con người nhưng vì đói khát họ đã biến thànhnhững ‘bộ xương di động’.


Loài người đã sinh ra biết bao nhiêu nhà thông thái nhiều bậc vĩ nhân có lý nào phải đành khuất phục trước những thảm cảnh như trong những bức hình trên. Địa ngục không đâu xa, rõ rang là một thực thể đang xảy ra hàng ngày hàng giờ trên hành tinh chúng ta không một chút hư cấu.

 


Khi người nhân danh là sinh vật thượng đẳng xin nhìn vào những cặp mắt háu đói như trong bức hình dưới này, họ vô tội ngoại trừ một cái tội không may phải bị đầu thai vào một lục địa ĐEN, Phi Châu một miền đất bất hạnh, xứ của nắng cháy kinh hồn của nghèo nàn lạc hậu, của máu nước mắt?


Cùng thời gian này trên những miền đất hứa , những đại lục trù phú văn minh con người ở đây chưa biết thế nào là càm giác đói ăn khát uống. Chỉ riêng ở Hoa kỳ thôi, số thức ăn thừa hàng năm nếu có phép màu nào di chuyển được cũng đủ nuôi được đến gần nửa tỷ ngươi trên thế giơi. Cũng có người cho là cường điệu nhưng những ai từng sống ở Hoa kỳ cũng công nhận đây là chuyện thực. Đã có những ai từng vào tiệm ăn đi chơi theo thói quen nhưng chẳng muốn ăn vì thực ra chẳng còn ham muốn ăn gì nữa. Món gì cũng ngán, cũng ngấy lên ‘tận cổ’, vì sao? Vì họ không đói, cơ thể họ đã dư thừa không cần ‘nạp’ thêm gì nữa, vị giác của họ đã thỏa mãn tận cùng của sự thỏa mãn.

 

Mối lo của cha mẹ khi con cái BÉO PHÌ

Oái ăm thay cũng từ quá mức dư thừa con người cũng đang đi vào một bể khổ khác đó là hội chứng… BÉO PHÌ. Nổi bật nhất Hoa Kỳ đang đau khổ vì hội chứng này. Tỷ lệ mắc chứng béo phì của dân Mỹ đã lên con số báo động, tỷ lệ hiện nay đã đến 31% khoảng 59 triệu dân Mỹ bị béo phi, đây là một vấn nạn lớn cho chính phủ, hệ lụy của sự dư thừa đưa đến sự tốn kém khôn lường của chi phí y tế như các bệnh tim mạch, tiểu đường …thế là chương trình thể dục bắt buộc phải áp dụng đồng khắp vì trong số đó khoảng 9 triệu trẻ em Mỹ bị liệt vào dạng quá cân lượng (overweigh ).

 

Con gấu trắng đói trơ xương tại địa cực do nạn tan băng

 Khối lượng CO2 do Hoa Kỳ và Trung Hoa nhả vào không khí góp phần cho hiệu ứng Nhà Kiếng (Green Effect) làm khí quyển trái đất nóng dần lên. Kinh tế hai cường quốc Mỹ Hoa gia tăng nhưng kéo theo thảm nạn lụt lội, hạn hán và tan băng hai dầu địa cực. Cảnh mất mùa sẽ còn tiếp tục tăng cao theo hậu quả của trái đất ấm dần lên và điều này đã được giới khoa học thế giới công nhận là có thật

  

Trung Hoa 30% Hoa Kỳ 15% là 2 nước nhả CO2 nhiều nhất so với các nước khác.

Thế giới đang khủng hoảng nhiên liệu vì tốc độ phát triển ồ ạt của kỹ nghệ nặng và kỹ nghệ tiêu dùng. Thêm vào đó dân số thế giới đang đi vào tình trạng nhân mãn. Trái đất đã thực sự nóng dần lên không thể chối cãi qua những bằng chứng hiển nhiên từ tình trạng khô hạn bão lụt và tan băng ở 2 đầu điạ cực. Khủng hoảng lương thực đang ló dạng và đang là vấn đề nóng cho Liên Hiệp Quốc. Các nước nghèo đang chật vật với tình trạng giá lương thực gia tăng phi mã. Những hệ lụy này đã tiếp sức làm gia tăng cơn thống khổ của loài người đang oằn oại với hai thái cực quá đói và quá no.

    Sự thông minh của con người đã đưa được những phi thuyền thám hiểm đến tận sao Hoả và xa hơn nữa. Thêm vào đó con người còn có khả năng chế tạo những thế hệ máy tính siêu tốc nhưng bài toán chia đơn giản ngỏ hầu giúp nhân loại thoát được những cảnh nghịch lý và khổ đau trên thì loài ngườc chưa nghĩ ra được.

Địa Ngục ở chốn Âm Ty trừng phạt tội ác con người nhưng Địa Ngục Trần Gian vẫn đang tồn tại không trừng phạt tội ác mà hành hạ những loại người nghèo nàn, cùng khổ hay nhiều cộng đồng bất hạnh? Than ôi! thế gian chờ cho đến lúc nào mới hết cảnh khổ này?

 

ĐHL edition mùa Vu Lan 2021

 22/8/2021

https://phys.org/news/2017-06-corn-food-biofuel.html

 

https://www.usda.gov/oce/foodwaste/faqs.htm

 

https://www.epa.gov/ghgemissions/global-greenhouse-gas-emissions-data

&

Kính mời quý bạn đọc nhiều bài cùng tác giả trên 

THEO BÓNG THỜI GIAN 

Trang Blogspot của nhà văn ĐINH HOA LƯ.
READ MORE - ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN – Đinh Hoa Lư

Sunday, August 22, 2021

ĐỌC “THƠ VIẾNG ĐỒNG BÀO QUA ĐỜI VÌ DỊCH COVID 19” CỦA NGUYỄN KHÔI - Châu Thạch

 
 

 
THƠ VIẾNG ĐỒNG BÀO QUA ĐỜI VÌ COVID 19
 
Tiết tháng bảy trời bừng nắng nóng
Lửa cháy rừng rực bỏng miền Trung
Được thời Covid vẫy vùng
Thành Hồ thất thủ... hãi hùng xiết bao.
Ngày trăm người theo nhau chết Dịch (1)
Bình Hưng Hòa không kịp đốt thiêu
Vaccine đến chậm, ít liều
Thuốc men đặc hiệu " phăng teo" còn chờ...
Sốt, tắc mạch, nghẹn ho... ngạt thở
Bình Oxy chẳng đủ vạn người
Thôi thì là chết thì thôi
Chết không tang lễ, không lời điếu thương !
Đây những kẻ cùng đường nghèo khổ
Hy vọng vào Đất Hứa kiếm cơm
Chen nhau ổ Chuột ven đường
Gặp phen Dịch cúm lặng buồn tử vong.
Đây những kẻ lừng Văn nghệ sĩ
Đấng tài hoa tuyệt mỹ diễn trò
Gặp phen mắc cúm ốm o
"Ra đi" hơ hớ tuổi thơ một mình.
Đây những kẻ đình huỳnh Ông Chủ
Nào xe sang, biệt phủ dollar
Thị trường khuynh loát tài ba
Gặp phen mắc cúm... Tiền mà làm chi ?
Đây những kẻ đua thi Thơ phú
Mải tào lao phố chợ ham vui
Say sưa Bia rượu quên đời
Gặp phen mắc cúm... về Trời đọc Thơ.
Đây những kẻ làm thuê hiện đại
Buộc chân vào cỗ máy Nhật, Hàn...
Trong khu Công nghiệp vây quanh
Gặp phen mắc cúm cũng đành tàn hơi.
Đây những kẻ ngời Blu trắng
Dấn thân vào cứu sống bao người
Dầm trong vùng Dịch mệt nhoài
Nhiễm Virus cúm quá... thời tử vong.
Đây những kẻ trong vòng "giãn cách"
Lo an dân, cấp bách tiếp nguồn...
Ngày đêm canh gác phố phường
Dính con Covid... đáng thương thật là...
Dịch đang Diễn dân ta khổ sở
Sẽ "Quốc tang" tưởng nhớ các người
Rằm này tháng bảy buồn thui
Nén nhang vọng tưởng thương ôi lệ tràn...
 
Hà Nội, rằm tháng 7 Tân Sửu (2021)
Nguyễn Khôi kính viếng...
 


ĐỌC “THƠ VIẾNG ĐỒNG BÀO CHẾT DỊCH COVID 19” CỦA NGUYỄN KHÔI
                                         Châu Thạch
 
Dịch Covid 19 đem nỗi đau đến cho toàn thế giới. Việt Nam cũng không tránh khỏi. Thành phố Hồ Chí Minh bị “toang”. Toang là một động từ chỉ thành trì chống dịch bị vỡ, con vi rút Corona tung hoành sát hại đồng bào ta.
 
Nỗi đau kêu không thấu Trời làm quặn lòng người nghệ sĩ. Từ  đó thi ca về dịch Covid ra đời. Trong những bài thơ viết về nỗi đau do đại dịch đem đến, trường thi “Thơ Viếng Đồng Bào Chết Dịch Covid 19” của nhà thơ Nguyễn Khôi viết theo thể Song Thất Lục bát, như tiếng rên thống thiết của mọi con người, mọi thành phần xã hội, vang vọng nỗi bi thương mà ai đọc cũng thấy xé lòng!
 
Bài thơ liền mạch. Tôi xin phép cắt ra nhiều khổ để dễ dàng đồng cảm với nỗi niềm chất chứa trong thơ. Vào đề, tác giả giới thiệu thời điểm và địa danh mà con vi-rút tung hoành:
 
Tiết tháng bảy trời bừng nắng nóng
Lửa cháy rừng rực bỏng miền Trung
Được thời Covid vẫy vùng
Thành Hồ thất thủ... hãi hùng xiết bao.
 
Thành Hồ là thành Phố Hồ Chí Minh, ai cũng biết là một thành phố phồn hoa, năng động và đông dân nhất Việt Nam. Tính từ 18 giờ 30 ngày 19/7/2021 đến 6 giờ ngày 20/7, Thành phố ghi nhận thêm 1.519 trường hợp nhiễm mới đã được Bộ Y tế công bố. Trong đợt dịch thứ 4 bắt đầu từ ngày 27/4 đến 20/7, Thành phố đã có hơn 36.000 trường hợp mắc Covid-19. Như vậy có thể nói tác giả đã cho tháng 7 là thời điểm thành phố Hồ CHí Minh thất thủ trước quân xâm lăng Covid 19  rất chí lý. Sau đó số ca dương tính mỗi ngày mỗi tăng. Đến ngày 20/8 thì thành phố Hồ Chí Minh ghi nhận nhiểm trong ngày 3.375 người, nâng tổng số mắc bệnh lên 166.679 người. Số người chết chỉ biết là rất nhiều. Nhà thơ Nguyễn Khôi đã mô tả sự khủng khiếp ở những câu thơ sau:
            
Ngày trăm người theo nhau chết Dịch 
Bình Hưng Hòa không kịp đốt thiêu
Vaccine đến chậm, ít liều
Thuốc men đặc hiệu "phăng teo" còn chờ...
 
Theo trang thông tin về dịch bệnh của Bộ Y tế Việt Nam, tính đến ngày 6/8 TPHCM hiện có ít nhất 2.105 ca tử vong vì COVID-19 khiến lò thiêu phải hoạt động hết công suất. Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường TPHCM Nguyễn Toàn Thắng hôm 5-8 cho hay, các bệnh nhân tử vong do COVID-19 tại thành phố được hỏa táng tại trung tâm hỏa táng Bình Hưng Hòa (Lò thiêu Bình Hưng Hòa) và lò đang hoạt động 24/24 giờ. Nhà thơ Nguyễn Khôi cho biết lò hỏa táng nầy đốt thiêu không kip, nói lên con số tử vong là nhiều không xiết kể.
 
Trong hoàn cảnh cấp bách như thế, Vaccine là vũ khí duy nhất có thể đẩy lùi bọn giặc vô hình hung bạo Covid, thì nó lại đến chậm, chỉ có “ít liều” như nhà thơ đã viết. Thuốc men đặc hiệu “Phăng teo” thì không biết bao giờ mới sản xuất ra đây. “Phăng teo” là gì? Phăng teo là một lá bài đặc biệt có trong những bộ bài Tây. Lá bài nầy khi đánh ra thì cắt bỏ được bất kì con bài nào của đối phương. Vậy thuốc men đặc hiệu “phăng teo” chính là thứ thuốc quý, chữa  trị dược dứt điểm bệnh  Covid 19. Thứ thuốc ấy còn đang nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, ta chỉ mới nghe phong phanh nói đến.
    
Qua 4 câu thơ kế tiếp, tác giả viết về thảm cảnh cho người mắc bệnh. Y sĩ thiếu, thuốc men thiếu, dụng cụ y tế thiếu, người bệnh đi dần vào cơn hấp hối, buông liều theo số phận:
 
Sốt, tắc mạch, nghẹn ho... ngạt thở
Bình Oxy chẳng đủ vạn người
Thôi thì là chết thì thôi
Chết không tang lễ, không lời điếu thương !
 
Câu thơ thứ tư là nỗi đau sinh ly tử biệt hiu hắt cho người chết, thảm thương cho người sống. Điều đó đầy dẫy tin tức trên mạng xá hội, ta dễ dàng chứng kiến qua các video đăng tải hằng ngày. Nỗi bi thương đó dẫu trong thời chiến tranh cũng hầu như không có. Trong thời chiến tranh, người tử sĩ có đồng đội mình chôn cất, tệ lắm chết trong tay kẻ địch thì cũng có người đưa mình vào huyệt mộ. Ngày nay người chết vì con Covid bị quấn chặc trong túi ni lông, mọi người phải đứng xa. Túi ni lông bó kín xác người, lặng lẽ đưa vào lò hỏa thiêu, thân thể trở về vơi gia đình chỉ còn một nắm tro tàn.
 
Những người phải chịu số phận đau thương như thế là ai? Nhà thơ lần lượt nêu ra cho ta biết họ là ai. Họ không phải chỉ một thành phần trong xã hôi. Họ nằm trong mọi thành phần, mọi giai cấp. Cái chết vì con Covid không phân biệt tôn ti, giai cấp giữa xã hội nầy.
 
Đầu tiên nhà thơ nhắc đến những con người nghèo khổ xa phương cầu thực:
 
Đây những kẻ cùng đường nghèo khổ
Hy vọng vào Đất Hứa kiếm cơm
Chen nhau ổ Chuột ven đường
Gặp phen Dịch cúm lặng buồn tử vong.
 
Bốn câu thơ vẽ nên một giai tầng dưới đáy xã hội ngày nay. Sự chết của họ càng nói lên sự bất công cùng tận của số phận họ, sống trong lam lũ và chết trong cô đơn. 
 
Tiếp theo là cái chết của những người nghệ sĩ tài hoa. Họ ra đi để thương tiếc cho bao người ái mộ, nhưng họ cũng ra đi một mình, không khác chi người nghèo khổ:
 
 Đây những kẻ lừng Văn nghệ sĩ
Đấng tài hoa tuyệt mỹ diễn trò
Gặp phen mắc cúm ốm o
“Ra đi” hơ hớ tuổi thơ một mình.
 
 Nhà thơ không quên nhắc đến giai cấp thượng tầng xã hội. Những ông chủ, những nhà kinh doanh của tiền như nước. Hóa ra của cải cũng không cứu được họ, khi mà số phận họ nằm trong con Covid:
 
Đây những kẻ đình huỳnh Ông Chủ
Nào xe sang, biệt phủ dollar
Thị trường khuynh loát tài ba
Gặp phen mắc cúm... Tiền mà làm chi ?
 
Rồi những thi nhân. Tác giả chúc họ về Trời đọc thơ, nhưng chắc chi họ về Trời được khi tác giả nói họ lúc ở  trân gian “Mãi tào lao phố chợ ham vui/ Say sưa bia rượu quên đời”, mà chẳng lo tìm trước cho mình một chổ ở Thiên Đàng:
 
Đây những kẻ đua thi Thơ phú
Mải tào lao phố chợ ham vui
Say sưa Bia rượu quên đời
Gặp phen mắc cúm... về Trời đọc Thơ.
 
Nhà thơ còn nhắc đến những công nhân làm việc trong các khu công nghiệp, nơi tập trung đông người, dễ lây bệnh nhất: 
 
Đây những kẻ làm thuê hiện đại
Buộc chân vào cỗ máy Nhật, Hàn...
Trong khu Công nghiệp vây quanh
Gặp phen mắc cúm cũng đành tàn hơi.
 
 Thành phần công nhân nầy chịu chung số phận như những người nghèo ở khổ thơ đầu tiên. Họ cũng “Hy vọng vào đất Hứa kiếm cơm” và cũng “Chen chúc nhau ổ chuột” trong những con hẻm của thành phố Hồ Chí Minh. Khi thành phố toang vì cơn đại dịch, họ nhiểm bệnh chết đi là điều đau đớn, nhưng nếu chưa nhiễm bệnh, thì cũng sống lây lất trong hoàn cảnh bi thương, không cơm ăn không nhà ở vì thất nghiệp, mất đi đồng lương tối thiểu của mình. Từ đó phát sinh cụm từ “Di biến động dân cư” để chỉ về sự di dời quay lại quê hương của họ với biết bao nhiêu câu chuyện bi đát làm nát cả lòng người.
 
Và cuối cùng là những Thiên Thần Áo Trắng, những cán bộ nhận nhiệm vụ, những người làm thiện nguyện. Họ là những chiến binh lao lên tuyến đầu,  đã hy sinh vì sự an nguy của cả một dân tộc. Họ xứng đáng được vinh danh liệt sĩ, được ghi ơn, được  thờ phượng bằng bia đá, bằng bia miệng, mãi mãi họ ở trong lòng của mọi người:
 
Đây những kẻ ngời Blu trắng
Dấn thân vào cứu sống bao người
Dầm trong vùng Dịch mệt nhoài
Nhiễm Virus cúm quá... thời tử vong.
 
Đây những kẻ trong vòng "giãn cách"
Lo an dân, cấp bách tiếp nguồn...
Ngày đêm canh gác phố phường
Dính con Covid... đáng thương thật là...
 
Trường thi được khép lại bằng “Nén nhang vọng tưởng ôi lệ tràn…” của thi nhân. Nén nhang ấy như đại diện cho triệu triệu nén nhang trong tâm tư người Việt Nam, hẹn đến một ngày đất nước bình an, sẽ làm lễ “Quốc tang” cho những linh hồn đã khuất
 
Dịch đang Diễn dân ta khổ sở
Sẽ "Quốc tang" tưởng nhớ các người
Rằm này tháng bảy buồn thui
Nén nhang vọng tưởng thương ôi lệ tràn...
 
 
Người viết bài nầy xin được bàn thêm đôi lời về nghệ thuật trong trường thi “Thơ Viếng Đồng Bào Chết Dịch Covid 19” của nhà thơ Nguyễn Khôi:
 
Đây là một trường thi không đài lắm nhưng cô đọng, nó có âm hưởng  “Văn Chiêu Hồn” của Nguyễn Du, “Thăm Mả Cũ Bên Đường” của Tản Đà, nhưng khác ở chỗ văn tế và bài thơ trên dùng nhận thức bao quát trong đời sống, trong thời cuộc mà viết, còn đây thấy duy một sự kiện đang diễn ra mà viết. Ngoài ra “Thơ Viếng Đồng Bào Chết Covid 19” còn khác những bài kia ở chổ lời thơ tả chân, không đưa lời than van vào đó để kích động nước mắt tha nhân. Thế nhưng, chính sự bình dị của lời thơ, chính sự diễn đạt khách quan của ý thơ, lại thẩm thấu vào lòng ta những tiếng kêu đau thương ẩn chứa trong các câu thơ đó. 
 
Thơ nói về sự chết thì phải cần cường điệu, kích động bi luy, ảm đạm trong từ ngữ, tạo hiệu ứng mạnh trong lòng người đọc, khiến cho khi đọc, thần kinh căng lên, máu chảy nhanh lên, và tim đập mạnh lên để nước mắt tuôn rơi. Nguyễn Khôi không làm những điều đó, và hình như ông cũng không có cái tài viết như thế. 
 
Đọc thơ Nguyễn Khôi nhiều lần, trôi có cảm tưởng, nhà thơ có cái tài truyền thông trực tiếp cảm xúc có thực trong lòng mình đến tâm tư người đọc qua những câu thơ tả thực, những câu thơ tưởng như khô nhưng ngược lại, gây cảm ứng mạnh trong tâm hồn ta sâu và đậm. Câu nói “Những gì xuất phát từ trái tim sẽ đến những trái tim” áp dụng cho thơ Nguyễn Khôi thật đúng. Thơ xuất phát từ trái tim có tầng số riêng của nó, không cần hét to la lớn chỉ cần nhỏ nhẹ thôi cũng làm xao động lòng người!
 
Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Khôi vơi nỗi đau thật đã viết một trường thi như một trang sử ký khách quan, có giá trị lưu lại cho đời sau biết về kiếp nạn hôm nay.

Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “THƠ VIẾNG ĐỒNG BÀO QUA ĐỜI VÌ DỊCH COVID 19” CỦA NGUYỄN KHÔI - Châu Thạch

TÔI BẮT ĐẦU "DÍNH " VÀO COVID VÀ CHIẾN ĐẤU NHƯ THẾ NÀO ? – Lê Phước Sinh

 
                                     
                      Nhà thơ Lê Phước Sinh

1.
Tối hôm 18 tháng 7, sau khi về nhà (17 ngày cách ly), tôi lên Facebook thông tin báo mừng để bạn bè anh em rõ.
Một người bạn ở miền Tây thân quen thảng thốt : “Tại sao Anh dính ?!” Câu trả lời là bỏ ngỏ, bởi vì gần hơn 2 năm nay (Tôi nay 65 tuổi ) đã bỏ hẳn thuốc lá, bia thì hơn mươi bữa mới một hai lon giải khát, huyết áp ổn định, không ăn mặn, chất thức ăn có nhiều calci, sử dụng nhiều rau, cá nhiều hơn thịt.. nói chung là khá kĩ lưỡng, gọi theo từ y học là không có Bệnh Nền, chưa kể hằng ngày 2 lần đạp xe đi về hơn 25 km để đi làm, sức khỏe bình thường.
  
Đầu tháng 6,2021, đợt Dịch bắt đầu tái xuất hiện ở TP.HCM tôi nghỉ công việc, ở nhà, thỉnh thoảng ra đường đi bộ thể dục, khi ít người qua lại (cách xa chục mét)...
Giữa độ tháng 6, tôi đang cư trú tại Ấp Xuân Thới Đông 2, Xã XTĐông, địa phương rơi vào Điểm Nóng Covid (Hóc Môn), vậy là tôi ngẫu nhiên xọt vào vòng xoáy. Mọi chuyện lúc bấy giờ vẫn cỏn "bình thường ?!" , thanh niên trong xóm, vài ba ngưởi già vẫn chiều chiều kéo mồi lai rai, hiếm người đeo khẩu trang phòng dịch, Tổ Trưởng (trong xóm hẻm phố ) phát mỗi gia đình 1 tờ (đại diện cho 2, 3, 4 người trong hộ để thăm dò, như đang thả lưới bắt cá, tôi chú ý có một vài người sau khi nhận giấy ra nơi tập trung để Nhân Viên Y Tế thử nghiệm thì đã đánh "bài lờ tránh né " đi. Nơi đặt bàn Xét  Nghiệm của Y Tế khoảng cách chưa an toàn theo quy định (phải 1,5 m ?). Tôi cũng đến thử nghiệ , nhân viên y tế đưa que bông có phẩm hóa học, ngoáy sâu vào trong hốc mũi. Xong việc , Tôi về nhà.
Khoảng 3 ngày hôm sa , Tôi nhận được điện thoại của Trạm Y Tế Xã thông báo 2 giờ chiều hôm nay tự túc ra Trạm dò xét lại, theo danh sách vì có người trong 10 lố ống thử, có 1 người nghi nhiễm. Tôi tiếp tục ra Trạm theo yêu cầu, thử lại lần 2, lần này ngoài hốc mũi. Tôi còn phải bị thọc 1 que xét nghiệm sâu vào cuống họng. Xong việc xét nghiệm, tôi lại đạp xe về nhà (cách Trạm xá chừng hơn 2 cây)...
 
 2.
Những ngày đầu Dịch Covid đợt 2 ở Sg. Hằng ngày, tôi thường xuyên theo dõi thông tin về bệnh tật. Tìm hiểu cách thức về việc hỗ trợ giúp khỏe trong việc ăn uống khi cần dùng thuốc Para..., Kẽm, Vitamin... các thức ăn phụ vào như chuối, bơ... Tôi có một học trò cũ đang là Bs hiện công tác tại Bệnh viện SG thường xuyên trả lời các câu hỏi chuyên môn. Bản thân, cách đây 30 năm trước, trên đường vào Trường dạy học đã bị chấn thương sọ não, mổ hộp sọ, phải nằm điều trị gần một tuần (năm 1991). Mấy tháng ngày sau đó, tôi dần dần phục hồi một cách kỳ lạ, một phần nhờ ý chí, đi đến cùng cho việc phục hoạt. Hơn 30 năm trở lại sinh hoạt bình thường, có một đôi lần do nhiệt độ. Trời đất, đôi khi nhức đầu thoáng qua. Người học trò Bs cũng như những người có chuyên môn bảo rằng không có gì, không hề hấn can hệ gì, dù vậy trong hồ sơ cá nhân đem theo bên mình, tôi cũng sẳn sàng chuẩn bị khi cần thiết...
Khoảng 4 hôm sau, khi về đã test thử lần 2, đúng nửa đêm, khi từ trên nhà đi xuống để uống nước, đứa con trai ra lớn lên : Ba bị dính covid rồi, sao mặt mày đỏ bừng vậy ?!. Cấp tốc, với va ly nhỏ, ngay trong đêm, ôm lưng con chuyển đến bệnh viện Hóc Môn, bệnh viện (bảo vệ) từ chối đóng cửa Phòng Cấp Cứu bởi vì có nhiều Ca Dương Tính đang cấp cứu nên từ chối nhận.
Con trai tôi vòng xe lại quay đầu về QL22 hướng Củ Chi, chạy vào cấp cứu ở Bệnh Viện Xuyên Á, trình giấy tờ, bộ phận ngoại vy đang ngồi trực chiến. Test nhanh chưa đến 10 phút, bệnh viện cho biết Tôi đã nhiễm Covid Dương Tính, ra ngoài sân ngồi chờ chuẩn bị nhập viện, con trai tôi âm tính được trở về nhà trong đêm...
Hơn 15 phút sau, nhân viên Y tế hướng dẫn tôi vào khu nhà ở phần sân đối diện  có giăng dây đỏ trắng bọc quanh, chỉ tôi vào nhiều giường nằm để nghỉ, lúc bấy giờ trong đó có khoảng 20 người, rộng rải thoáng mát, tôi chọn một giường bố nằm nghỉ ngơi...
Nằm chập chờn suốt đêm tận gần 7 giờ sáng mai, con trai tôi ghé lại, điện thoại từ trong phòng báo ra ngoài nhận thêm tư trang, đồ đạc, nhận để sát ngay ngoài hàng phong tỏa...
 
Đến trưa, theo số anh em trong phòng, gọi điện thoại ăn trưa tự trả tiền tùy chọn từ căn tin bệnh viện Xuyên Á, thức ăn nước uống để đặt ở sát rào khu cách ly.
Chiều rồi tối lại đêm, chưa ai có trách nhiệm hỏi thăm hay dò xét bệnh tình, nằm và nằm, thiu thiu hay trơ con mắt chờ đợi ...
Sáng tiếp sáng...
Chừng 10 giờ, một chiếc xe buýt, trờ tới đậu trước khu cách ly, xôn xao nghe tin sẽ chuyển bệnh nhân đi điều trị. Rồi nhân viên y tế đến, đọc danh sách hơn 10 người chuyển đợt nầy. Tôi chưa đến lượt.
Khoảng 3 giờ chiều, chiếc buýt mới xuất hiện, khoảng 10 phút sau, tôi có tên trong danh sách lên xe đi điều trị. Trước khi lên xe, nhân viên Y tế (?) bắt đóng 150 ngàn, không rõ khoản tiền gì, có người không chịu đóng. Tôi thì đóng, thôi chịu bỏ qua đi, đôi co làm gì. Xe chạy hình như về hướng Bình Thạnh, xe tôi đến bệnh viện điều trịlần đầu , nằm trên khu vực phòng chung cư Hạnh Phúc.
Các thủ tục diễn ra, tôi được đẩy lên trên phòng số 15 (?). Phòng đang điều trị khoảng 5, 6 người, nằm chung quanh, hỏi thăm có người đã nằm đây 3 hôm trước.
Tôi vẫn còn sức khỏe, không sốt, cánh tay gắn thường xuyên vào bịch đo huyết áp , khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ tự động làm 1 lần ?!
Sáng một ngày kế tiếp, khoảng 8 giờ, cán bộ y tế vào phòng đo thân nhiệt ghi chép, hỏi thăm : có sốt không : không , Ho  : có , hồi  đêm bản thân có 2, 3 lần ho khục khặc, theo dõi giường bên cạnh, tôi thấy ho nhiều hơn, một 2 giường khác cũng vậy.
Ngày kế tiếp, tôi không nhớ rõ mình có được chích thuốc hay uống thuốc không ?! vẫn còn nằm qua ngày, đo huyết áp, di chuyển trong phòng vẫn bình thường, vệ sinh, ăn uống không giảm sút...
Hình như 2 ngày sau, tôi nhận thông báo chuyển viện, đến bệnh viện Dã Chiến số 7.
Khoảng 9 giờ sáng, tôi được chuyển xuống cầu thang tầng trệt, ở đó. Thật vô lý, nhân viên y tế truột bỏ toàn bộ áo quần, va ly, chỉ giao lại giấy tờ cá nhân đem theo. Quá vô lý và kinh tởm, các đồ ăn bồi dưỡng của tôi bị hốt sạch. Lý do vào bệnh viện này đầu tiên phải "Vô trùng ?!". Tôi chỉ được quấn trong người một miếng tả lớn, bọc phần dưới như đứa con nít lớn tuổi. Lên xe cấp cứu chuyển viện đến BV Dã Chiến số 7 !
3.
Nằm bệnh viện tôi được đưa vào cầu thang máy lên lầu phòng 18. Phòng có 3 người, đang nằm trên các giường cá nhân, cự ly cách khoảng 1.5m từ cửa vào. Phòng có quạt mát thoáng đãng. Nằm một chốc, được điều dưỡng đến ghi chép thân nhiệt hỏi có sốt, ho không và gắn vào cánh tay máu đo nhịp tim, huyết áp (?)...
Khoảng mười phút sau, có một bác sĩ bước vào phòng, tự nhiên tôi có linh tính như vậy, trên tay bìa nhựa ông cầm trước ngực, tôi nhìn loáng thoáng tên mình, bác sĩ nhìn tôi khá lâu, trên bình sau đầu, trán, khuôn mặt, hình như có cái gì ưu tư ?, rồi rời phòng...
Ho nhiều hơn. Không sốt. Ăn uống vẫn bình thường chưa thấy có dấu hiệu lơ là, thỉnh thoảng tôi uống nước thường xuyên, theo phương cách phụ  nước đầy đủ...
Khoảng 11 giờ sáng hôm nay, sau khi thực hiện các bước đo huyết áp, thân nhiệt, chích thuốc, ăn trưa...Tôi nhận được lệnh rời Bịnh Viện với 5 người khác, chuyển chữa trị tại Bệnh Viện Dã Chiến số 11, khoảng 3 giờ chiều...
 4.
Xe Cấp Cứu mang theo bình Oxy , 2 người kèm một bình , xe có 5 Bệnh Nhân, xe chạy gần 30 phút, hình như đang về hướng Thủ Thiêm Q.2.
Thủ tục chuyển đổi Bệnh Viện hơi chậm (hơn 5 phút), chiếc xe lăn đẩy tôi cùng bình oxy, phần do cứng chân nên phải bồng qua bậc đá bông lên tiền sảnh vào cầu thang, cô Cán Sự Điều Dưỡng cố gắng hết lòng, mồ hôi quẹt trán.
Xe lăn đưa tôi lên Phòng 12. Vào phòng, trong người tôi kèm theo kẹp nhựa giấy tờ  tiền bạc với 1 cái bỉm (vệ sinh bọc dưới). Cô Điều Dưỡng nhanh trí đưa cho tôi một tấm màn nệm để tạm phủ người...
Chiều, sau khi ăn cơm tối, mọi người đều có thuốc chích hoặc thuốc uống, riêng tôi không có, hỏi Điều Dưỡng để xem lý do. Sau khi chuyển viện và chuyển phòng, bệnh nhân không phải người cũ trước mà lại khác nhau, mang dấu hiệu nặng nhẹ khác nhau, người ho nhiều, khò khè, cả mấy người trong phòng cùng Tôi đều phải  thở Oxy.
 
Lưu trú, chữa trị ỡ Bệnh Viên Dã Chiến 11.
Thở Oxy nghĩa là thòng nối vào bình oxy chia dẫn hai đường ống nhỏ nhét vào lỗ mũi như mang cá để thở. Tôi tiếp tục nằm trên giường, dĩ nhiên khi sinh hoạt vệ sinh cá nhân thật lề mề khó  chịu. Tôi thở oxy từ 4, 5 giờ chiều cho đến khoảng 7 g sáng hôm sau.
Trước khi vào viện Dã Chiến số 11, đang nằm điều trị ở Bệnh Viện số  7, tôi đã thấy trong người có một số biểu hiện. Dù không sốt, thỉnh thoảng có ho, nhịp tim, huyết áp tốt, nhưng một thời gian xuốt hiện liên tục khạc nhổ qua mồm, qua bàn cầu vệ sinh, tôi có đờm dày dặc, kế tiếp có đờm huyết dù không tươi...
Có thể sáng ngày 13 tháng 8. Bác Sĩ, Điều Dưỡng đã vào cuộc chiến đấu giúp tôi chống dịch. Khoảng 8 giờ hơn, sau bữa ăn sáng, một cái máy chụp hình được đưa vào giường tôi, trên cao chụp xuống, rồi phía cắt ngang dưới được chụp. Thời gian nầy, thể tạng của tôi vẫn khỏe. Rồi, tôi điều trị bằng thuốc chích : 1 mũi ở vai, một ở lồng ngực trên xương sườn, hình như còn có một mũi nữa ?!.
Tôi nằm chích, tự nhiên, cô Điều Dưỡng hỏi : sao , chú thấy phản ứng như thế nào, Tôi cười nhẹ, vâng bình thường được mà, Cô điều dưỡng: vậy tốt
Tối, giấc ngủ chập chờn, hình như trong phía lồng ngực nằng nặng không như bình thường, cuối đêm gần sáng, nghe trong lồng ngực nổi bọt khí sục sục tựa có bong bóng...
Vậy mà sáng mai vẫn khỏe. Huyết áp, nhịp tim vẫn bình thường. Chỉ có phải 3 lần làm phiền Cô Điều Dưỡng giúp thay bỉm, phòng không có khu vực WC, 2 người trung niên kia được Hộ lý giao cho 2 chiếc bô vệ sinh tiểu đái, tôi thì chịu không thể nào nhúc nhích.
Ngày 14 tháng 8, sức khỏe vẫn tốt, huyết áp nhịp tim bình thường. Sau khi ăn sáng lúc 8 giờ, là giờ chích thuốc, Điều Dưỡng thực hiện, tôi tiếp tục chích một mũi ở bả vai trái (hôm qua vai phải), một mũi ở phía dưới xương sườn bụng và một ở bắp đùi. Tôi thực hiện khi đứng trước cửa dựa vào tường, khay xe thuốc cũa Điều Dưỡng đặt ngay trước cửa Phòng.
Tối, khuya ,nằm trên giường tôi mơ màng hình như đang có một cuộc chiến phần bộ phổi phía trái, đánh chiếm phần bộ phận phải, hình như có ứ, đẩy trả, đẩy lùi ? đang chống cự dần dần thay máu các mao quản ? Tôi u u, mê mê, tỉnh tỉnh.
Sáng mai, người hơi ê những vẫn tỉnh táo. Nhìn xuống chân, cặp đùi đen tím như bị đánh roi quất xối xả tàn bạo. Thức thổn, tôi ngồi lên lấy tay xoa bóp rồi trên dưới trước sau thực hiện  liên tục nhiều lần...
Chừng nửa giờ sau, mọi chuyện bình thường. Đến buổi ăn sáng, Điều Dưỡng  đưa phần cháo cho tôi, ngồi dậy trong giường, hộp cháo hơn một tô, với ít thịt bằm ngọt, ngon. Từ tốn, tôi thưởng thức. Khoảng 1 giờ sau, chích thuốc chống Covid một mũi ở vai.
Khoảng nửa tiếng sau, tôi được chuyền Biển Đạm đường (màu vàng) bình nhỏ 150mm. kèm 1 bình nước biển  nhỏ màu trắng.
Ngày 15, 16  tôi đang trên đỉnh cao điều trị. 2 ngày liên tiếp được chuyền thêm 2 bình Đạm kèm với nước biển nhỏ. Tiếp tục chích 1 mũi chống Covid.
Đúng là phép mầu nhiệm, phòng của Tôi đang ở, người đi kẻ đến, nặng nhẹ khác nhau, bây giờ nghe Cô Điều Dưỡng nói, sau buổi ăn trưa Chú sẽ chuyển lên lầu 15 phòng 05  rộng rãi thoải mái.
Cuối phòng đang để trống, trước có 2 người nhưng họ đã về 2 ngày rồi, phòng có giường bố, nệm nằm,  gỗ mút bọc vải dã chiến, quạt điện đứng lại thêm 1 bình nước đun điện để sử dụng, mấy người trước để lại cho người sau sử dụng.
Tôi dọn sơ buồng, 2 người ở trước còn để những hộp cơm đã dùng vương vải, một vài áo thun, một quần tây lửng đúng size tôi, mừng quá, lại thêm khăn mặt, nước muối súc miệng... rồi, trời ơi một kho tàng quý hiếm: 3 trái cam. một trái ổi, 3 quả  Táo... Tôi thầm tính phần chia hôm nầy hôm mai cho hợp lý, rồi sung sướng tận hưởng phần quả xanh.
Bên trong một túi xách vải góc phòng có 1, 2 vỏ bao mỳ tôm còn bên trong là kho tàng nhỏ hơn 10 gói Mì loại cao cấp,loại bình thường, phía dưới là chai dầu xanh xịn... Những người đã hết cách ly, sau khi nhận Giấy Ra Viện để lại số đồ dùng lương thực cho người đến sau. Buổi chiều, cô Điều Dưỡng ghé phòng hổ trợ thêm một lốc vinamilk hộp giấy, thêm 4 gói mỳ tôm và đặc biệt: 2 trái chuối tiêu chín đậm ngọt ngào.
Phòng tôi đang điều trị có 3 buồng:  ngoài cửa là gia đình 2  vợ chồng với 2 con, khoảng trên 30 tuổi. Kế tiếp: 1 cô khoảng trên 30 đang điều trị, cuối cùng là tôi. Nói chung trình trạng sức khỏe, bênh tật đang phát triển theo hướng tích cực, nghe đâu họ đang chuẩn bị test lại lần 2.
Về ăn uống, nước sạch của Saigon bình nhựa 5 lít đưa đến tận cửa phòng hằng ngày. Bữa ăn chính được phát 3 lần: sáng khoảng 7:30, trưa hơn 11:30, chiều tối 5:00. Thường là cơm hộp (chừng 2 chén) canh (các loại, đặt trong bịch ni-lông chừng 1 chén) đồ xào, kho, cá (khô), thịt... Nói chung theo tôi, vừa miệng và... ngon. Mỗi lúc ăn, từ tốn, chậm rãi, lừa xương nhỏ ra ngoài, sử dụng khoảng nửa tiếng. Từ ngày vào tôi chọn  (đề nghị): sáng cháo, trưa cơm, chiều tối: cháo. Cháo mỗi phần hơn 1 chén, thường là thịt băm với cháo trắng hoặc nước sốt thịt, ngon miệng.
Lúc 2,3 ngày trước, khi phải nằm trong giường, mang bỉm vệ sinh, đường tiêu hóa của tôi bị "nghẽn". Bây giờ đến phòng mới hiện tại ,nhu cầu đại tiện của tôi chửng lại, lo lắng không biết sử lý, phía dưới bụng nặng, đau đau, Tôi chợt nhớ bài học thường thức lúc tiểu học, đi lên đi xuống nhiều lần, sau khi ăn, uống ít nước rồi đi lại, vào phòng nghỉ lại đi, hai tay luôn thế vươn nhẹ phía trước rồi thả về phía sau, uống vào ngụm nước...
Khoảng 2 giờ đồng hồ sau, tôi vào buồng vệ sinh, "nó" ra từ t , kèm theo sức rặn của cơ vòng ở hậu môn theo máu  rỉ, khó khăn nhưng các phần phân sau mọi việc tuyệt vời, như ý...
Sức Khỏe tốt. Sinh hoạt như ý.
Ngày 16 tháng 8. Khoảng 2 giờ chiều, Cán Bộ Y Tế gọi tôi đến cách hai phòng để Test mũi, miệng.
Hơn 2 giờ chiều, cô Cán sự Điều Dưỡng lên phòng Tôi mang theo thuốc, chích ở vai. Tôi hòi: Thuốc khỏe, cô ? Không, thuốc chích chống Covid. Buồn. Nhận uống thêm 2 viên thuốc nhỏ và 3 ống B12 nhỏ lố 3 ống uống hỗ trợ. Những người trong phòng không còn chích thuốc, chỉ uống thuốc hổ trợ viên thêm. Cô ở phòng đầu với đước con trai nhỏ, được nhận  lệnh ra viện, còn lưu trú lại anh chồng và một con trai.
Chiều nóng bức, nhìn qua cửa sổ mây trắng rồi đen trên trời kéo vần vần. Phía dưới Tôi đang ngụ là những miếng đất đang tranh chấp, hợp pháp, vô hợp pháp đồng bào đang cư ngụ, điêu tàn, rải rác hai ba lều tạm, hố xí bải cỏ rộng mênh mông, rồi nhà, chung cư, lâu đài cao thấp dập bên trong phủ bên ngoài. Thủ Thiêm, nơi đang từng nóng bỏng, phía dưới cách xa chừng 5,7 mét là một ngôi chùa mới, khá hoành tráng nét sắc thanh thoát.
Ngày 17.8. sức khỏe ổn định, sinh hoạt bình thường. Điều Dưỡng phát cho 2 uống thuốc nhựa chứa B12 và 3 viên thuốc hỗ trợ ( Zn ?) nhỏ . Khoảng 1g30 trưa, Cán Bộ Y tế gọi tên đến cách phòng Test lại. Thọc vào mũi , chưa được, thọc vào mũi kế tiếp, liếc nhanh Tôi thấy màu xanh, Cô Điều Dưỡng: được  rồi (?!).
Chiều, tối. Sau khi thả bộ từ từ trước phòng. Chiều qua hai  buồng cùng ở với tôi đã được về. Hai gia đình mới với 2 vợ chồng và 2 con trai điền vào.
Khoảng gần 9 giờ tối, tôi đã đóng cửa phòng nằm nghỉ, có tiếng gọi cốc cốc bên ngoài, đeo khẩu trang, mở cửa ra
- Chú là Lê Phước Sinh phải không ? Mai được về rồi !
Cô Điều Dưỡng vừa ghé nói báo cho chú.
Ơn trên, Trời đất Ba Mạ ơi, con thật sự sống lại rồi !
 
3g50 chiều 18. tháng 08, cô Điều Dưỡng gọi danh sách, 12 người có tên. Tôi mang cái túi nhựa đựng giấy tờ, trong đó là Bộ áo quần vải, chai dầu gió  xanh, giấy tờ tùy thân, chai nước suối, còn mì tôm, lương thực, vật liệu còn lại, để cho những người vào phòng sau nầy sử dụng. Thang máy xuống lầu, đến tầng trệt sân. Cô Điều Dưỡng hỏi: đồ của chú chỉ vậy à ? Có gì sót không ? Tôi cười, không, đủ rồi.  Cô trao Giấy Ra Viện cho từng người, mọi người đều cảm ơn, thật là một "Cô Tiên" y đúc tuyệt vời (có lẽ cô đang trong độ 25, 26). Cô cười hiền lành dung dị.
Các anh các chị ơi, bệnh viện nầy rất tốt, có lẽ chưa nơi nào...
 
@ Trích:
 
GIẤY RA VIỆN
...
Vào Viện lúc: 12.08.2021          
Ra Viện : 18.08.2021
* Chẩn đoán : [U07.1] Covid-19 xác định (Kết quả Xét nghiệm khẳng định SARS-CoV-2 dương tính )
(Kết quả xét nghiệm SARS-COV 2 ngày 15/08/2021 PCR: Dương tính, CT:26.2-Test nhanh kháng sinh ngày 17/08/2021 âm tính)
*Phương pháp điều trị: Đã cách ly, theo dõi điều trị 6 ngày.
*Lời dặn của thầy thuốc: Tiếp tục cách ly tại nhà đủ 14 ngày dưới sự giám sát của Cụm Dân cư địa phương,
 
Ngày 18 tháng 8 năm 2021              
T/q Giám Đốc                                        
Trưởng Khoa  
BS. Phan Nguyễn Ngọc Tú                 
BS, Trịnh Chấn Hùng   
 
Theo thông báo của Viện (tờ dán sau cửa ra vào), sau khi xuất Viện bệnh nhân gọi Tổng đài Xe Taxi Miễn Phí (không đông) (đã có hợp đồng với Chiến Dịch) nhưng gọi mãi không thấy trả lời, từ hơn nửa tiếng... Chán nản, mọi người lần lượt kiếm phương tiện (Taxi hảng tư nhân) về nhà.
Tôi cũng vậy, về lại nơi cư trú lúc 4g55. sau đoạn đường taxi gẩn 40km, tại  ấp Xuân Thới Đông 2. Hóc Môn.
Vừa chân ướt chân ráo, cô Tổ Trưởng, tuổi hơn 50, gọi : Anh Sinh ơi, ra ngay Trạm Xá Y Tế Xã trình diện, Tôi lại lấy chiếc xe đạp gần 4km đi để đến trình diện, tờ khai mẫu đơn giản:

Tên Viện vừa vào chữa trị .
Thời gian:
Tình trạng sức khỏe hiện tại: (Khỏe ).
Ký tên.
 
Cán bộ Y tế xem xong kèm hồ sơ trên bàn mời về .
Trong thời gian 18 ngày vừa qua, nhà tôi và hai nhà trái phải bên cạnh đã được giăng dây y tế. Sáng 2 ngày sau đã giở bỏ.
 
LÊ PHƯỚC SINH

READ MORE - TÔI BẮT ĐẦU "DÍNH " VÀO COVID VÀ CHIẾN ĐẤU NHƯ THẾ NÀO ? – Lê Phước Sinh