Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 7, 2021

CẦU CỬA HỘI - Thơ Trường Hải Lê Văn Đông

 



CẦU CỬA HỘI

 

Sông Lam ngàn đời chảy xuôi,

Hai bờ cách trở lở bồi thương nhau.

Nghệ An – Hà Tĩnh một màu,

Cửa Hội - cửa biển thiếu cầu thông thương.

Bên ni bên nớ mờ sương,

Muốn sang sông nước mênh mang khó chèo.

Ngàn đời cuộc sống gieo neo,

Ngày nay tàm tạm, đói nghèo lùi xa.

Cầu Cửa Hội đã bắc qua,

Thỏa mong nối nhịp giao thoa đôi bờ.

Bõ công anh đợi em chờ,

Khánh thành cầu mới giấc mơ người đời.                                                                               

Sông Lam nước chảy bồi hồi,

Cây cầu in bóng đẹp tươi quê mình.

Nghệ - Tĩnh phong cảnh hữu tình,

Gần xa mời bạn nặng tình ghé thăm.

 

Trường Hải Lê Văn Đông

READ MORE - CẦU CỬA HỘI - Thơ Trường Hải Lê Văn Đông

NHỚ VỀ NHÀ VĂN "NGƯỜI KHÔNG MANG HỌ" - Thơ Nguyễn Văn Trình

 

Nhà văn Xuân Đức

Nhớ về nhà văn (1)

"Người không mang họ"                        

Thơ Nguyễn Văn Trình

 

Với tôi

thời còn sinh viên

chập chững bước vào văn nghệ

biết nhà văn qua tác phẩm

nổi tiếng một thời

ở cái thị xã nhỏ bé

Đông Hà nắng gió

“người không mang họ” (2)

sau này biết thêm

gia tài sáng tác của anh

còn nhiều hơn thế

có hơn bảy tiểu thuyết tiếng tăm

và hơn mười vở kịch công diễn

đôi lúc có cả thơ…

đã đạt nhiều giải thưởng

nhà nước phong tặng

Xuân Đức là nhà văn tên tuổi

của quê hương Quảng Trị

văn hiến và anh hùng…

 

Với tôi

kỷ niệm về nhà văn không nhiều

nhưng những lần đối diện tâm đàm

bao giờ cũng ấn tượng

trở thành dấu ấn khó phai mờ

trong hoài niệm

Xuân Đức bình dị, nồng nhiệt

đôi  lúc có chút hài hước tếu táo

giọng nói trầm ấm

và điệu cười sảng khoái

mỗi khi cao hứng

anh tâm sự về nghề

về công việc viết văn

từ người lính tiểu đoàn bốn bảy Vĩnh Linh  (3)

chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị ác liệt

đầy mưa bom bão đạn

bằng thực tiễn chiến đấu

bằng năng khiếu trời cho

anh trở thành nhà viết kịch có tiếng

nhà văn viết tiểu thuyết đầy sức cuốn hút

nhà quản lý văn hóa tỉnh nhà tận tụy

dù ở cương vị nào

chất lính vẫn đậm nét hào hoa

vẫn hồn nhiên vui tươi và quyết đoán

 

Với tôi

Xuân Đức không chỉ giỏi viết văn

anh còn làm thơ

và am hiểu thơ rất sâu sắc

năm hai không mười chín (4)

tôi chuẩn bị in tập thơ thứ hai

bản thảo đã xong

nhan đề chưa chọn được

băn khoăn tham khảo ý kiến đồng nghiệp

trong đó có anh

sau khi đọc bản nháp

anh vội nói ngay

nhan đề tập thơ đây rồi

sao không lấy

tên bài thơ “nắng chiêm bao” !? (5)

nhan đề hay, mà gợi nhiều suy tưởng lắm

Xuân Đức là thế, mãi thế

Tận tâm và sáng tạo…

 

Với tôi

không có nhiều kỷ niệm

nhưng dấu ấn về anh thật đáng nhớ

gần gũi, chân tình, vui vẻ

có chút bông phèng

vẻ bề ngoài là vậy

ẩn chứa bên trong đôi mắt đầy trăn trở

về nỗi đau đời, về nhân tình thế thái

về sự đục trong, về sự thấp hèn và cao cả

về lủ giặc nước ở ngoài kia

từng ngày lăm le, rình mò cướp phá

đâm chìm tàu, bắn giết ngư dân

ngay trên ngư trường truyền thống

của tổ tiên mình để lại

thương lắm đất nước mình

sao mãi còn giặc cướp xâm lăng !?

đôi mắt buồn ngấn lệ

lủ giặc cướp trên bờ và dưới biển

vẫn còn…

mong sao dân mình no ấm

mong sao Tổ Quốc ta vững bền

nòi giống Việt kiêu hùng

trường tồn mãi mãi

nỗi lòng của một nhà văn

nỗi lòng của một người dân Việt

yêu nước Việt mình thiết tha

Xuân Đức là thế

những trang văn của anh

rồi còn mãi

cùng non nước này ngàn sau…

 

                         2019

                         NVT

 



(1) Nhà văn Xuân Đức: Tên đầy đủ Nguyễn Xuân Đức

(1947- 2020), quê: Vĩnh Linh, Quảng Trị.

(2) Tiểu thuyết: Người không mang họ, xuất bản năm 1984. Năm 2007 được tặng giải thưởng nhà nước về chuyên ngành văn học.

(3) Nhà văn Xuân Đức tham gia tiểu đoàn 47 quân địa phương ở Vĩnh  Linh, chiến đấu tại vùng núi Quảng Trị phía bờ Nam Hiền Lương.

(4) Năm 2019: Năm xuất bản tập thơ: Nắng chiêm bao, của Nguyễn Văn Trình.

(5) Nắng chiêm bao: Nhan đề tập thơ thứ 2 của tác giả  Nguyễn Văn Trình.

 

 

 

 

 

 

 


READ MORE - NHỚ VỀ NHÀ VĂN "NGƯỜI KHÔNG MANG HỌ" - Thơ Nguyễn Văn Trình

Monday, April 5, 2021

LƯNG CHỪNG XUÂN – Thơ Tịnh Bình



LƯNG CHỪNG XUÂN
 
Rơi giữa chơi vơi loài mây trắng
Chở cơn mưa đầu tiên ngang qua
Thầm rụng vào khuya hương bưởi muộn
Đêm xõa vành trăng hạ huyền
Lúng liếng làn môi cong...
 
Vuốt lại những buổi mai tinh khôi
Nghe tiếng lá thầm thì trong gió biếc
Ngỡ mình như trở lại phút hoàn nguyên
Thuở bầy cỏ dại hợp hoan cùng sương sớm
 
Này hỡi người mở mắt chiêm bao
Vờ giấu bao điều ẩn mật
Phút xao lòng động cánh bướm vừa bay
Trộm nhìn gió đang mơn trớn hương mùa con gái
Gói câu thơ vào lưng chừng xuân viên mãn
Bung cành lộc biếc xôn xao...
 
                                                           TỊNH BÌNH
                                                             (Tây Ninh)
 
READ MORE - LƯNG CHỪNG XUÂN – Thơ Tịnh Bình

BAO CÔNG XỬ ÁN – Truyện ngắn của Kha Tiệm Ly



Cao Thám Hoa là huyện lệnh Nghi Xuân, một buổi sai nha giải một người vào nói là phạm tội ăn cắp. Lúc đó Khâm Sai Bao Công ghé thăm. Cao huyện lệnh kính Bao Công thăng đường.
 
Bao Công vỗ án, hỏi người ốm nhách như Cao huyện lệnh đang run rẩy quỳ bên dưới:
- Ngươi có biết phạm tội ăn cắp là bị chặt tay hay không?
- Bẩm đại nhân. Thảo dân biết!
Bao Công vỗ án:
- Vậy cớ sao ngươi dám làm?
- Dạ... tại mẹ già, vợ, con của thảo dân đói quá. Thảo dân chỉ ăn cắp vài ký gạo về nấu cháo cho họ húp cầm hơi thôi! Mong đại nhân lượng xét! (sụp lạy)
 
 Bao Công nhăn mày, đưa tay lật hồ sơ cá nhân, suy nghĩ một lát rồi vỗ án, truyền:
- Kẻ quỳ dưới công đường nghe lệnh: Xét vì nhà ngươi là người chí thú làm ăn, chưa có tiền án tiền sự. Nhưng phép nước khó dung! Nay thay vì chặt tay ngươi, ta gia giảm chỉ cho đánh ngươi 100 héo răn chúng. Dương Triều, Mã Hán! (dạ)...
 
Bỗng Cao huyện lệnh vội rời ghế, qùy kế bên tội nhân, rồi sụp lạy:
- Bẩm đại nhân! Hạ quan xin chịu 100 hèo thay cho vị huynh đệ nầy!
Cả huyện đường thót người. Bao Công ngạc nhiên hỏi:
- Vì lẽ gì mà đại nhân có lời xin cho tội phạm?
- Bẩm đại nhân! Hoàng Hà năm nay thiếu nước; nước đông hải tràn vào gây ngập mặn làm hàng trăm ngàn mẫu ruộng vườn lúa cây chết sạch, làm dân tình điêu đứng. Hạ quan biết rõ hơn ai hết, vị huynh đệ nầy tháng năm cần mẫn làm ăn, nên dù còn mẹ già nay ốm mai đau và đàn con trẻ dại khờ, nhưng cuộc sống cũng gọi là no ấm. Nay lâm cảnh đói khát, rồi sinh ăn cắp chẳng qua là chuyện chẳng thể mà thôi! Mấy ai muốn mình ăn cắp, mấy ai muốn mình phạm tội bao giờ? Hơn nữa, vị huynh đệ nầy chỉ ăn cắp vài ký gạo để nuôi mẹ, nếu đem so sánh với nhưng tham quan ở địa phương khác, họ tìm dủ mọi phương chước để móc túi dân; tìm mơi phương chước để rút bòn công khố mà vẫn nhởn nhơ; thì tội của vị huynh đệ nầy có thấm vào đâu?
 
Bao Công lại nhăn mày; Cao huyện lệnh tiếp:
- Hạ quan đường đường là một huyện lệnh, thế mà không lo được cái ăn cái mặc cho dân lành, để người lương thiện phạm tội, dù đó là ngoài ý muốn. Hạ quan vô cùng xấu hổ; dù đại nhân truyền lột áo mão của hạ quan rồi đuổi về quê e vẫn chưa xứng đáng., huống chi chỉ bị phạt một trăm hèo là quá nhẹ rồi. Xin đại nhân thi hành án linh!
 
Nói rồi bèn cởi mũ ô sa. Bao Công vội đứng dậy chấp tay trước ngực:
- Đại nhân! Khoan đã! Ta một đời xử án. được bá tánh tặng là "Thanh Thiên"; rồi tự cho mình là "công minh liêm chính; chí công vô tư" mà chẳng chịu dành thời gian để rọi lại lòng mình. Nay lời đại nhân nói mới biết mình con u tối. Xét ra ta còn thua đại nhân nhiều lắm.
 
                                                          Kha Tiệm Ly

READ MORE - BAO CÔNG XỬ ÁN – Truyện ngắn của Kha Tiệm Ly

Saturday, April 3, 2021

VỀ ĐI EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

 


VỀ ĐI EM

- Thương tặng TTQT -


Về đi em! Về ngắm trăng buông
Câu mái đẩy lèn sâu ký ức
Dựa vai anh ngắm đời rất thực
Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi.
.
Em cứ về! Ừ! Một lần thôi
Dẫu nắng bên sông không còn chấp chới
Câu lý ngày xưa dẫu thôi diệu vợi
Ta tựa vai nhau nối lại câu hò.
.
Em cứ về! Đừng mải đắn đo
Về một lần thôi nằm nghe sông hát
Về một lần thôi rộn đêm gió mát
Nghe tiếng lòng khủa nước đêm trăng

Em cứ về! Ừ! Một đêm trăng...

*.
Hà Nội, đêm 30.07/2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN 
READ MORE - VỀ ĐI EM - Thơ Đặng Xuân Xuyến

Friday, April 2, 2021

THĂM LẠI VƯỜN XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Chùm thơ Lê Thanh Hùng


Thăm lại vườn xưa


Vườn xưa lá đổ đầy tay

Bỏ quên từ những tháng ngày rong chơi

Biết người lọc lõi trải đời

Sao không mua được tiếng cười của em?

Bên bờ cỏ đẫm sương đêm

Lời ca ai hát, cũ mèm xa xôi

Lẫn mờ góc khuất, chìm trôi

Bao năm sóng dập gió dồi phôi phai

Bóng đêm mờ tỏ mắt ai

Gì đâu mà phải giãi bày với nhau

Vườn xưa, mùa cũ bợt màu

Còn nguyên dáng đợi, rũ nhàu giấc mơ



Hồng Phong trong ngày mới


Trời vẫn trong xanh, chiều căn cứ cũ

Người dang tay, rộng mở một tầm nhìn

Vùng đất cũ như đãi người lưu trú

Sống chan hòa, cố kết lại niềm tin

                    *

Đất hoang sơ, ngập tràn bao dự án

Cuộc sống sắc màu hướng tới tương lai

Thực tế này, có gì đâu lãng mạn

Biết chuyện đời, thì có đúng có sai

                    *

Tất cả, bởi do con người tất cả

Từ tay không, bươn trải để làm nên

Xấu tốt, về đây ăn chung ở chạ

Đất anh hùng, vẫn đón mặt trời lên

                    *

Em về chưa, mùa Sài hồ chớm rộ

Rừng khô cong khê đọng tiếng ong rơi

Lấp lóa điện mặt trời treo lổ chổ

Nắng ngàn năm nay tiếp sức cho đời

                    *

Về đi em, quê hương mình đổi mới

Cây trái vụ, mùa này vẫn mướt xanh

Qua gian khó, bao tháng ngày mong đợi

Nắng lung linh, hoa chi chit đầu cành …



Anh đứng giữa


Những người dường như có tất cả

Và những người thiệt tình không có gì cả


Nhọc nhằn trong bươn chải lặng thầm

Với niềm tin, lẽ công bằng làm chổ dựa

Mặc cho sóng gió cuộc đời, vọng đổ âm âm …




Con sóng soãi mình trên bãi vắng


Cuộn tròn trong một nỗi khát khao

Em ắp lẫm, bãi bờ phẳng lặng


Cuống quýt ngày đi, theo vạt nắng hanh hao

Một mình đứng, tự dưng lòng trĩu nặng

Gió cứ lao xao đong ký ức ngọt ngào



Chia tay Phan Thiết


Tóc em rối 

Trong chiều ly biệt

Vầng trăng vỡ 

Trắng trời Phan Thiết

Nghe âm thầm 

Đau đáu hương xưa

Tiếng sóng vỗ 

Rã lòng ai biết

Chỉ nữa lời thôi, đã thấy thừa

                 9/91

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - THĂM LẠI VƯỜN XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

CÔ BÉ NGÀY XƯA - Thơ Phong Nguyễn

 


CÔ BÉ NGÀY XƯA

Phong Nguyễn


Có lẽ thế!  Đã lâu rồi không gặp

Ngày anh đi em qua tuổi mười ba

Mái tóc đong đưa thắt gút đuôi gà

Bước chân sáo mỗi chiều khi tan học

Con đường làng nắng nghiêng hàng tre mọc

Bóng tà rơi lơ đãng khói chiều đưa

Lỡ một câu... Anh chỉ lỡ nói đùa

Em bật khóc để xốn lòng anh mãi

Rồi thời gian lặng thầm trôi khắc khoải

Xa lắm rồi... Xa đến mấy mươi năm

Lũy tre xưa vẫn nương bóng trăng rằm

Đong đưa nhớ bao tháng ngày lỡ hẹn

Anh nhớ mãi cái mĩm  cười bẽn lẽn

Như nụ hồng thoáng nở nhẹ trên môi

Chỉ nhìn nhau mà chợt thấy xa xôi

Bởi day dứt chưa vuông tròn nỗi nhớ

Năm tháng đó tuổi thơ nhiều vô cớ

Chút dỗi hờn- chút nhớ- chút thương thương

Để nhiều khi lòng cứ thấy vấn vương

Bởi vô cớ - cho ta hoài nỗi nhớ

Rồi chiều nay tình cờ qua giữa phố

Nhận ra em trong sắc tím hoa cà

Vẫn mắt ấy đượm buồn nét phôi pha

Chỉ cười nhẹ... Dạ! Lâu rồi không gặp

Nhìn thấy em...Ta biết mình đã sắp...

Tuổi  thơ ơi !!..

Cô bé tóc đuôi gà...

.

        02 - 4 - 2017                  

               PN    

READ MORE - CÔ BÉ NGÀY XƯA - Thơ Phong Nguyễn

"MÂY TRẮNG BÊN TRỜI" HOÀI VỌNG - Võ Văn Luyến đọc thơ Nguyễn Văn Trình


Nhà thơ Nguyễn Văn Trình và nhà thơ Võ Văn Luyến.


"MÂY TRẮNG BÊN TRỜI" HOÀI VỌNG

Võ Văn Luyến, Nhà thơ-Ths-Gv trường CĐSP Quảng Trị

       

          Thơ, ở khía cạnh nào đó, là sự trở về bản ngã hồn nhiên nhất của con người. Trần Mạnh Hảo xác quyết, “thơ chính là tuổi thơ của loài người”. Người làm thơ mang con mắt trần gian thanh lọc những che khuất rối nhiễu, trả lại nguyên khôi điều ước trong veo như trời xanh mây trắng. Đấy là cái nhìn của tôi khi đọc Mây trắng bên trời của nhà giáo – thi sĩ Nguyễn Văn Trình. Chưa vội bàn câu chữ, chỉ dừng lại ở tình cảm, cảm xúc xuyên suốt trong thơ anh không thôi đã thấy lấp lánh một tinh cầu ấm áp, một tươi rói yêu thương và chia sẻ. Đã ngoài cái tuổi tri thiên mệnh, người thơ nuôi dưỡng được trạng thái chồi non lộc biếc đến nhường ấy đáng để bầu bạn cùng trang lứa như chúng tôi thán phục.

Tổng quan thì như thế, nhìn sâu hơn  không hẳn. Thơ anh không thiếu những miên trường thao thức, những băn khoăn day dứt, và tất nhiên, lắm khi ta bắt gặp những chiêm nghiệm đúc ra từ cuộc sống. Dầu vậy, ta vẫn yêu hơn những câu thơ sáng trong lặng lẽ của anh. Đó mới thực sự là những tín hiệu tâm hồn nhấp nhánh nguồn sáng dịu êm đính lên khung trời hoài niệm:

Nhớ mùa xanh lá vẫy môi chào

Ôi hồn nhiên nắng ngọt chiêm bao

             (Nắng chiêm bao)

 Hay:    

Em về buốt tím hoa mua

Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh

                (Em về bên ấy)

 

Hình bìa của tập thơ "Mây trắng bên trời"

          Có thể nói, nội cảm hóa thế giới thực tại làm nên hồn vía và sức sống câu thơ. Gần gủi hơn, làm cho cuộc sống quanh ta thêm phần thú vị bởi trên dòng đời lũ cuốn làm ta tỉnh thức những nhớ quên giữa ngổn ngang sấp ngữa.

          Không gian tự tình trong Mây trắng bên trời mang những ảnh hình thân thương, thân quen, thân thuộc với nghề cầm phấn, với nõn mây thấp thoáng dưới bóng phượng hồng, với cánh bướm bâng khuâng chập chờn vẫy gọi ở nơi xa nào, với những bông hoa chớm nở vội rã rời trước nắng mưa cuộc đời dội xuống... Tất thảy được người thơ nâng niu, trân trọng trong cảm thức miên man trăn trở thường trực.

          Lặng lẽ viết, lặng lẽ tự tình với những con chữ tí tách nẩy mầm yêu thương và khát vọng, Nguyễn Văn Trình đến với thơ bằng hiển tâm của người mang sứ mạng chở đạo. Chính thiên chức nhà giáo – thi sĩ đã giúp anh hái được những bông thơ sắc thắm bên trời. Và bạn đọc sẽ thấy nhiều vẻ đẹp khi dạo vườn thơ của anh.

Tác phẩm thơ, tự thân nó làm nên một định nghĩa; mỗi chủ thể sáng tạo, đến lượt mình, cũng có thể được xem như vậy. Người đọc có quyền đòi hỏi người thơ nhiều thứ nhưng không thể không ghi nhận một tấm lòng trải ra trên trang giấy. Đấy là cái định nghĩa lung linh sinh động bằng sự sáng tạo lại vẻ đẹp thế giới của riêng mình. Riêng điều ấy thôi, thơ của nhà giáo – thi sĩ Nguyễn Văn Trình đủ để gầy dựng một một sẻ chia với người đọc, tôi tin như thế.

                         Đông Hà, ngày 20/ 07/2011.                             Nhà thơ  V.V.L.


READ MORE - "MÂY TRẮNG BÊN TRỜI" HOÀI VỌNG - Võ Văn Luyến đọc thơ Nguyễn Văn Trình

TUỔI ĐỜI - Thơ Như Thu

 


TUỔI ĐỜI 


Lên MƯỜI TUỔI đẹp lắm đa
Đến trường siêng học về nhà ham chơi 
Mẹ khuyên hãy nhớ vâng lời
Con mà chăm học thảnh thơi sau này
  
Thời gian tựa thể chim bay 
HAI MƯƠI TUỔI ngọc suốt ngày mộng mơ 
Bâng khuâng dạ mãi ngóng chờ 
Vào ra lẩm nhẩm làm thơ tập tành

BA MƯƠI TUỔI đến thật nhanh 
Yêu người hợp ý duyên lành kết đôi
Tình sâu nghĩa nặng đây rồi 
Nụ cười quyến rũ bờ môi thắm hồng 

BỐN MƯƠI TUỔI lại hoài mong
Ra ngoài lũ bạn hết lòng đón đưa
Niềm vui biết kể sao vừa
Buồng tim rộn rã nắng mưa mặc trời

NĂM MƯƠI TUỔI lệ đầy vơi
Giọt dài giọt ngắn đẫm lời bi ai
Bây chừ dạ hổng còn say 
Bình yên cảm nhận tương lai đón chào

Mười năm vùn vụt trôi mau
SÁU MƯƠI TUỔI đấy ôi chao giật mình!
Thì thầm vóc đã kém xinh
Bây giờ rất ngại gởi hình cho xem

BẢY MƯƠI TUỔI hạc khổ em
Thương già mắt mũi kèm nhèm xót thân 
Canh dài xoa bóp bàn chân
Chập chờn giấc ngủ bần thần hổng vui

TÁM MƯƠI TUỔI thọ anh tui
Đứng đi nhờ gậy bùi ngùi xót xa
Mặc cho giữa chốn ta bà
Chọn ngay điệp khúc đồng ca giải sầu

Quẳng ngay những chuyện lo âu
CHÍN MƯƠI THƯỢNG THƯỢNG mong cầu nữa chi?
Đã qua cái thủa xuân thì 
Cao lương mỹ vị món gì cũng chê

MỘT TRĂM TUỔI chẵn thích ghê 
Giữ hồn an lạc hướng về tâm linh
Chiều nay tự nhủ riêng mình
Không nghe không nói không nhìn hiểu không?

Như Thu

READ MORE - TUỔI ĐỜI - Thơ Như Thu

CHÙM THƠ “GỬI” CỦA LÊ VĂN TRUNG


 


GỬI CHÚT NẮNG VÀNG
 
Cho tôi gửi chút mây về phương ấy
Chút nắng vàng vòi vỏi một mùa đông
Và tình tôi vời vợi cõi mù sương
Tôi sẽ tan theo gió mùa đông bắc
 
Xin trải hết nắng hồn tôi ngũ sắc
Cho tóc người vàng rối một vườn xanh
Cho mắt người lóng lánh một màu trăng
Cho trắng xóa áo chiều bay trắng gió
 
(Ôi từ buổi áo người trôi qua phố
Đã trôi hoài trong nhung lụa tình tôi)
Xin nắng vàng tôi phủ ấm vai người
Xin nắng vàng tôi tô hồng môi ngọc
 
Xin nắng vàng tôi nhuộm tình lên tóc
Như thuở tình chưa vàng lạnh gió heo may
Như thuở hồn tôi ngào ngạt một hồn say
Trong đôi mắt: một mùa thu huyền thoại
 
Cho tôi gửi tình tôi thắm màu nắng mới
Xin trải vàng trên từng bước chiêm bao
Tôi giữ cho mình một nỗi nhớ xanh xao
Xin gửi hết trời Nam về phương ấy.
                       
 
GỬI HOÀNG LỘC, 
GỬI DÒNG MISSISSIPPI
 
Ông ở bên kia cuối trời luân lạc
Tôi ở quê nhà sao đời long đong
Ôi gọi quê nhà mà buồn muốn khóc
Trước mặt sau lưng bóng tối mịt mùng
 
Ông có dòng sông bên đời xa xứ
Tôi khát cháy lòng khe suối cạn khô
Ông sẽ nương theo mà về với biển
Tôi giạt phương nào lạnh ngắt hư vô
 
Ông ngồi nhìn sông tưởng chiều cố quận
(Đâu biết quay về vườn cũ còn xanh?)
Tôi ở quê nhà mà lòng ly tán
Nhìn đất nhìn trời thương mẹ thương em
 
Mẹ nằm quạnh hiu bên bờ ruộng cạn
Em thì lênh đênh ba giập bảy vùi
Ông có thương về nỗi đời lận đận
Chẳng khác đời ông sóng giạt bèo trôi
 
Thôi thế, tôi, ông đành mỗi ngã
Sông chảy phương người nhớ mãi sông quê
Xin chảy vào nhau một DÒNG SÔNG LẠ
Nối lại trăm năm trong cõi ta về.
 
                                             Lê Văn Trung 
READ MORE - CHÙM THƠ “GỬI” CỦA LÊ VĂN TRUNG