Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, February 25, 2018

TÌNH KHÚC THÁNG GIÊNG / ĐÊM TRĂNG SUÔNG - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn


Thơ Nguyễn Đại Duẫn

TÌNH KHÚC THÁNG GIÊNG

Tháng giêng mai vàng kết nụ
Nhẹ nhàng xuân đến kề bên
Gió gọi mây vừa qua ngõ
Mắt xuân hay là mắt em

Tháng giêng áo mới đẹp thêm
Xênh xang qua vườn đào thắm
Nụ hôn ngát hương mùi nắng
Lặng thầm môi đã trao duyên

Đã nghe chuyếnh choáng hơi men
Xôn xao lộc non hớn hở
Thầm thì tiếng xuân trong gió
Bập bùng lửa tình đầy vơi

Muôn hoa sắc thắm đất trời
Rung rinh lá xuân đang vẫy
Nhú căng ngực thì con gái
Thẹn thuồng đôi mắt lá dăm
Tháng giêng hẹn nhau mấy dạo
Bóng người theo chốn xa xăm


ĐÊM TRĂNG SUÔNG

Trăng soi vào mắt em
Soi vào tấm lòng chân thật
Sáng lên niềm yêu hạnh phúc
Lung linh có bóng hình anh

Bên dòng sông gió mát trăng thanh
Thổi vào hồn hai trái tim rạo rực
Bừng lên lời ngọt ngào
Từ trong lòng ngực
Yêu em!

Mặt đất xoay tròn
Bầu trời căng thêm mãi
Hai trái tim gần lại
Nụ hôn nồng như còn nguyên mới
Trắng trong

Trăng nỉ non thánh thót tiếng lòng
Lời thề nguyền còn mãi
Tình yêu hồi xuân trở lại
Cho đôi ta gần nhau.

N.Đ.D.




READ MORE - TÌNH KHÚC THÁNG GIÊNG / ĐÊM TRĂNG SUÔNG - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn

VẤN VƯƠNG CHÙA HƯƠNG - Thơ - Phạm Hòa Việt




VẤN VƯƠNG CHÙA HƯƠNG

Phạm Hòa Việt

Hun hút tầng mây nấc tháp
Dốc cao chân núi vòng quanh
Cổ tự lưng chừng trắng toát
Suối trong sợi sợi buông mành

Động sâu cheo leo một cửa
Nhà sư đợi khách ba sinh
Vách đá hình hài thạch nhũ
Tề Thiên Tam Tạng thỉnh kinh

Giải Oan mềm môi mặn ngọt
Cửa Võng chuông rền mấy canh
Phật Tích ngôi cao chót vót
Tuyết Quỳnh lồng bóng trăng thanh

Đi lên ngập ngừng đi xuống
Thiên sinh vỗng lộng về dinh
Tứ tượng chờ ai quỳ gối
Tam nương khe khẻ vươn mình

Giữa dòng lạch lăn tăn sóng
Tháng Giêng đêm như chiều sương
Sừng sững song đôi vách động
Lòng tôi vương vấn chùa Hương...

P.H.V.

READ MORE - VẤN VƯƠNG CHÙA HƯƠNG - Thơ - Phạm Hòa Việt

Saturday, February 24, 2018

MỐI TÌNH ĐẦU - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa Huyền Trân

MỐI TÌNH ĐẦU
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân

   Cô gái ấy vẫn thường bắt đầu câu chuyện bằng câu nói:
   -Cậu sẽ không hiểu đâu!
   Nhưng rồi thể nào cũng kể tôi nghe chuỗi tâm sự của cô ấy bằng nước mắt. Cô gái ấy hay khóc tựa như
tâm hồn làm bằng thủy tinh và chỉ cần chạm nhẹ vào cũng có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Cô gái ấy cũng rất hay cười và chỉ cần một điều gì đó thật nhỏ nhoi, nhưng làm cô ấy nghĩ rằng cô ấy quan trọng thì cô ấy sẽ thấy hạnh phúc suốt cả ngày. Cô gái ấy đơn giản, thich nghe nhạc buồn rồi thể nào cũng sẽ trách cứ tôi sao để cô ấy nghe, dù người đề nghị và người tự ý bật nhạc trên cái phone của tôi là cô ấy. Cô gái ấy còn thích uống café nữa dù rằng mỗi khi uống xong một hớp thể nào cũng nhăn mặt vì đắng nhưng cũng tì tì hết cả một ly café đầy, để rồi nửa đêm điện thoại tôi sẽ rung lên vì một tin nhắn trách cứ “ Tại cậu ép tớ uống café mà tớ mất ngủ, dỗi cậu”, và tất nhiên cả café cũng là cô ấy tự pha, dù tôi đã khuyên hãy cho thêm nhiều sữa vào. Cô gái ấy là bạn thân của tôi. Cũng là người sắp đi lấy chồng.
   Chúng tôi ở bên nhau suốt những năm tháng đại học, trong khi tôi là người lạnh lùng và tưởng chừng hờ hững với mọi thứ thì cô gái ấy lại vô cùng thân thiện và hòa đồng. Ngay cả tình bạn thân của chúng tôi cũng là do cô ấy bắt đầu, và tôi được “chọn” một cách ngẫu nhiên, tình bạn thành hình chỉ vì một câu nói:
   -Tớ quyết định rồi, cậu sẽ là bạn thân của tớ!
   Sau này tôi hay hỏi cô ấy:
   -Sao lại là tớ?
   -Vì cậu cô đơn
   -Thì sao?
   -Vì tớ cũng cô đơn.
   Tôi không hay hỏi nhiều dù cũng thắc măc, người con gái với nụ cười lúc nào cũng thường trực trên
môi liệu có những phút giây nào trở nên buồn cô đơn đến rơi lệ? Khi bắt đầu ở cạnh nhau thường xuyên hơn, tôi mới biết ba mẹ cô ấy đã li thân, cô ấy ở với bà…Khi chúng tôi lên đại học, chúng tôi sẽ có những mối tình riêng, nhưng Jen – tên của cô ấy, luôn nói với tôi rằng:
   -Chỉ khi nào tớ có người yêu, cậu mới được phép có. Tớ không thích mình bị bỏ rơi.
   Chẳng hiểu sao tôi lại dễ dàng chấp nhận điều kiện đó, vì quả thật tôi của bấy giờ, ngoài sách vở và Jen
chẳng có một chút hứng thú nào khác. Ban đầu, tôi cũng lạnh nhạt với Jen vì tôi không thích một mối quan hệ áp đặt, nhưng dần dà, không rõ tự lúc nào, tôi chấp nhận để cô gái ấy lẽo đẽo theo mình, và sau một thời gian, không biết bắt đầu từ đâu tôi lại có thói quen đưa đón cô gái ấy đi học, và chúng tôi đến trường cùng nhau trở nên thường nhật hơn. Jen thấp hơn tôi rất nhiều, cô gái ấy có thân hình bé nhỏ tưởng chừng một vòng tay của tôi sẽ ôm trọn và thân hình to lớn của tôi có thể che lấp cả bóng dáng ấy, đã thế lại càng hay vấp ngã, cái tính hậu đậu khiến tôi khó rời mắt. Những ngày tháng đầu tiên, khi tôi còn chưa chấp nhận được việc có một người bạn thân là con gái, tôi hay ra ghế đá trước cửa ngồi nghe nhạc hay đọc sách một mình. Tính tôi vốn lạnh lùng, thế giới của tôi là thế giới của người cô đơn và tôi thấy thấy thoải mái trong thế giới ấy của mình, lúc nào khi tôi ngồi một mình thì Jen cũng sẽ lại ngồi cạnh tôi, ngồi yên và im lặng. Cho tới khi tôi đọc gần hết quyển sách và bắt đầu chú ý đến cô ấy thì cô ấy sẽ lấy một bên tai phone của tôi để nghe nhạc cùng tôi. Ban đầu tôi cũng hơi khó chịu nhưng không hiểu sao không thấy ghét, đến độ khi Jen lại gần tôi đã đưa luôn một bên tai phone cho cô ấy như thói quen. Từ ngày có cô ấy, cái thế giới cô đơn của tôi trở nên chật chội, đến nỗi nó tống tôi ra ngoài, không cho tôi ở trong ấy nữa…
   -Lại té rồi.
   -Có cậu mà.
   -Không rảnh. Đâu phải lúc nào cũng ở bên.
   -Cậu đã hứa sẽ bên tớ cả cuộc đời mà – Rồi lại dỗi, tự dưng dỗi – Chẳng phải cậu đã hứa thế sao? Đêm sinh nhật tớ, tớ “ bắt “ cậu hứa rồi mà.
   -Ừm, thì bắt. Nhớ. Không quên đâu.
   Cô gái ấy rất ngốc nghếch, tưởng chừng mọi thứ hậu đậu nhất đều đổ dồn vào cô ấy, làm việc gì cũng
đổ vỡ, hay té ngã, lại “chậm tiêu”, kể cả trong những mối tình. Mê truyện tranh và thích thành nữ chính của phim Hàn nên dễ dàng rung động, cứ rung động là sẽ đi tỏ tình, đôi khi là những người chỉ vừa mới gặp qua nhưng lại cảm tưởng y hệt soái ca trong những cơn mộng. Nhưng mơ chỉ là mơ, tình cảm không phải thứ rong chơi sét đánh và mộng sẽ thành trong phim chỉ là giấc mơ trong những câu chuyện kể, bao giờ cũng nhận lấy tổn thương.
   -Lại nhè. Đâu phải lần đầu tiên tỏ tình.
   -Vẫn đau biết sao? Vai đâu. Đưa tựa.
   Những lúc ấy bao giờ một thằng bạn thân như tôi cũng sẽ là bờ vai để cô gái ấy khóc suốt những đêm
dài, nhưng cô ấy cũng chóng quên, một vòng xe đạp dạo quanh phố hoặc một li kem thôi cũng làm cô ấy quên những cảm xúc bât chợt của mình. Đôi khi Jen hỏi tôi:
   -Ngoài tớ, cậu yêu ai chưa?
   Hay thật, lại có vụ “ ngoài tớ “ nữa, Jen lúc nào cũng thế, như áp đặt với tôi, cô ấy phải là nhất nên hay hỏi thế.
   -“Ngoài cậu”, thì chưa. Yên tâm. Tớ vẫn ở đây.
   Và những lúc đó thể nào Jen cũng dúi dúi mũi vào người tôi như một chú mèo ướt với nụ cười có vẻ
rất vui. Jen cũng biết cô ấy quan trọng trong tôi, chúng tôi đã đi cạnh nhau suốt bốn năm đại học, và dù cô ấy có nhiều mối tình thoáng qua hay cô ấy cho là lẽ đúng thì cô ấy vẫn giữ tôi ích kỉ cạnh mình. Cả hai chúng tôi đều biết tôi không có lấy một mối tình là vì cô ấy nhưng cả hai chúng tôi đều chấp nhận việc đó như một lẽ hiển nhiên.
   Cho tới khi chúng tôi tốt nghiệp, cả hai vào làm chung một công ty, trong khi tôi nhanh chóng thăng
tiến thành trưởng phòng thì cô ấy vẫn là một nhân viên cấp dưới lẹt đẹt. Dẫu có thế tình bạn chúng tôi vẫn trắng trong  như thời còn sinh viên. Khi cô ấy bệnh tôi vẫn tức tốc chạy qua với cái cốc trên đầu “sao không giữ sức khỏe?”, khi tôi quên ăn sáng thể nào cô ấy cũng nhè tôi cả buổi để rồi hôm sau tôi đã thấy trước cửa nhà tôi có một bịch đồ ăn mà “ai đó” dỗi treo vào rồi giận cả ngày không chịu gặp mặt. Hoặc giả chỉ cần khi cô ấy buồn tôi sẽ nhận một tin nhắn khá ngắn “Đang ở đâu?”, và tôi sẽ tự biết mà nhắn lại “Khi nào đón?”. Khi được khen làm một việc gì đó tốt, thể nào Jen cũng sẽ đưa đầu ra phía trước hơi cúi cúi rồi nhìn tôi với ánh mắt mong chờ, tôi sẽ vờ hỏi:
   -Làm gì?
   Và cô gái ấy sẽ dỗi, tôi sẽ tức khắc xoa đầu, vỗ về.       Cô gái ấy như một chú cún con thích được khen.
   Thế rồi mùa xuân năm chúng tôi hai bảy tuổi, cô ấy chìa ra trước mặt tôi một chiếc thiệp hồng:
   -Tuần sau tớ cưới, cậu sẽ dắt tay tớ vào lễ đường nhé?
   Mọi thứ xung quanh tôi như có gì đó hơi xốn xang, cảm giác bất chợt khiến tôi xốn xang, cô bạn thân
suốt mấy năm qua của tôi chuẩn bị lấy chồng nhưng không hề báo cho tôi trước một tiếng, mọi thứ bất ngờ khiến tôi đứng lặng.
   -Giận à? Tớ tính làm cậu bất ngờ. Tớ không muốn trẻ nít nữa nên quen anh ấy mà không nói cậu biết, không muốn dựa vào cậu mãi.
   -Lễ đường nên để bố hay người nào đó trong gia đình dắt tay vào.
   -Không – Jen hơi e dè, cho tới giờ cô ấy vẫn xem như mình là người không có bố - Tớ muốn để cho người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời tớ dắt tay tớ vào thánh đường trong ngày trọng đại ấy.
   “Người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời”, ừ nhỉ, chúng tôi đã luôn nói với nhau rằng người này là
quan trọng nhất trong người kia suốt những năm dài, và giờ thì cô bạn thân của tôi đã có một người khác, tôi dắt tay cô ấy vào trao cho người khác cũng như tôi đã nhường lại cho người đó vị trí ấy suốt những năm qua của mình. Có gì đó hơi vỡ vụn. Cô bạn bá vai tôi:
   -Đừng giận nữa mà. Hứa với tớ đi, cậu đã hứa sẽ bên tớ cả cuộc đời mà. Không lẽ ngày trọng đại này không xuất hiện?
   Ừ nhỉ, tôi đã hứa với cô gái ấy cơ mà. Tự nhiên trong phút chốc mọi thứ của những năm qua trào dâng
trong tôi mãnh liệt, từ những giọt nước mắt, những nụ cười, cái đỡ nâng và cô ấy tự cốc đầu mình vì hậu đậu, những cái xoa đầu, những vòng xe đạp hiện lên dữ dội như sóng trào. ..
   Ngày cô ấy cưới, tôi đã đến. Tôi đã nắm tay người con gái quan trong nhất cuộc đời mình trao cho người khác. Cảm xúc trong tôi lúc ấy xáo trộn lắm, đến độ tôi không rõ là vì sao, cô ấy cười với tôi, nụ cười trong trẻo nhất mà ngay từ ngày đầu tiên đã trao cho tôi và nói nhỏ với chú rể:
   -Đây là mối tình đầu của em đấy.
   Chú rể bật cười khanh khách, ngốc thật, ngay cả trong ngày cưới vẫn vô tư như thế. Mối tình đầu, à thì
ra tôi đã quá ngốc nghếch không nhận ra… Mà liệu tôi đã kể chưa nhỉ, cô gái ấy, cũng là người mà tôi đã yêu suốt cả những năm tháng thanh xuân của mình.

Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định.



READ MORE - MỐI TÌNH ĐẦU - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Friday, February 23, 2018

THÁNG GIÊNG MÙA XUÂN CHƯA KỊP VỀ - Thơ - Huy Uyên



Tháng Giêng Mùa Xuân Chưa Kịp Về 

Em gởi viên đạn vào tim anh cùng nụ cười
Cớ sao hai mắt buồn thế?
Từ ngày em đi
Cuộc đời chia hai dâu bể.

Mùa xuân về đâu đó
Bên ngoài những chiếc lá thầm thì
Đường xưa ai một mình đứng đợi 
Trên cao những đám mây
bơ vơ trôi!

Từ em theo một người
Quê nhà vào xuân quạnh quẽ
Xóm chợ con sông thuyền trôi
Chở chi đầy vơi tiếc nhớ.

Đèn vàng nhập nhòa hắt hiu xóm nhỏ
Chậm rãi tiếng chuông nhà thờ
Ngày đưa em đi qua cầu tre cũ
Quanh quất bóng hình êm trôi.

Quá khứ đỏ au cuối vườn
Lấp đầy những ngôi mộ xanh màu cỏ úa
Hỏi em mùa xuân vội vàng
Ra giêng tơ trời bỏ đi từ đó
Để lại sầu riêng tôi mang ...

Huy Uyên

READ MORE - THÁNG GIÊNG MÙA XUÂN CHƯA KỊP VỀ - Thơ - Huy Uyên

HOA NẮNG / THƯƠNG THẦM - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn



HOA NẮNG


Mới sớm tinh mơ
Nắng chui cửa sổ
Nắng vào phòng ngủ
Cùng em quét nhà
Nắng theo lưng bà
Ra vườn nhổ cỏ
Nắng đậu vai mẹ
Vào bếp nấu cơm
Nắng lại theo ông
Bắt sâu vườn nhãn
Chiều về bầu bạn
Bố ở Biên phòng
Rồi chạy long nhong
Tối về phố núi
Sáng mai thức dậy
Khi mặt trời lên
Đến trường cùng em
Muôn vàn tia nắng

                                               
           

THƯƠNG THẦM
Tí tách tí tách mưa rơi
Em như bao giọt đầy vơi nỗi lòng
Thân anh hạt lúa long đong
Hắt hiu, khao khát giữa đồng chơi vơi
Xuân sang nắng ấm lên rồi
Rạo rực hạt đã nảy chồi đón Xuân
Qua bao ngày tháng gian truân
Mùa vàng trĩu hạt thương thầm giọt mưa…!

Nguyễn Đại Duẫn
Tiểu khu 5, thị trấn Quán Hàu, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình.

READ MORE - HOA NẮNG / THƯƠNG THẦM - Thơ - Nguyễn Đại Duẫn

TẢN MẠN VỚI “VÀ KHI EM KHÓC” THƠ HOÀNG LỘC - Châu Thạch



       Nhà bình thơ Châu Thạch


TẢN MẠN VỚI “VÀ KHI EM KHÓC” THƠ HOÀNG LỘC
                                                                CHÂU THẠCH


Vợ đi xa. Buồn. Gọi điện mời bạn đi ca-phê. Ai cũng từ chối. Mở máy tính lên mạng tìm thơ hay. Không có thơ hay. Buồn. Định tắt máy thì một bài thơ xuất hiện. Bài thơ “Và Khi em Khóc” của Hoàng Lộc. Hình như đây là một nhà thơ đã có tên tuổi từ thời "Mỹ Ngụy". 

Vào bài khổ một:

em ngồi khóc nơi nào cho thiệt bụng
gió tàn đông còn thổi xót bên đời
em muốn khóc một lần cho hết bụng
đậy tấm lòng, khóc mấy cũng không nguôi

“Thiệt bụng” có hai cách nghĩ. Một là thiệt là thật, có nghĩa em khóc thật bụng, khóc không dã dối. Hai là thiệt là thiệt thòi, khóc cho sự thiệt thòi nghĩ trong bụng. Hiểu cách nào cũng hay mà hiểu cả hai cách thì lại càng hay. Hiểu cả hai cách thì  em  chọn chổ nào đó, ngồi khóc cho thật lòng cái nỗi thiệt thòi mà em đã dấu  trong bụng  lâu nay. 
Đã khóc thì buồn rồi nhưng nhà thơ lại chơi một câu da diết kèm theo tiếng khóc nữa: “Gió tàn đông còn thổi xót bên đời”. Đọc thơ ai cũng biết là em đã lớn tuổi mà cái buồn như ngọn gió còn thổi lạnh trong hồn. Thế nhưng câu thơ cũng làm ta liên tưởng đến cơn gió tàn đông đang thổi lạnh ngoài kia trong khi em khóc.
Rồi thì “Em khóc một lần cho sạch bụng” nghĩa là em quyết định khóc luôn một lần cho đã thèm, cho vơi hết đau buồn ấm ức, chớ cứ cố nín, cố che đậy nỗi buồn  thì  “khóc mấy cũng không nguôi”
Một khổ thơ mà có hai chữ “bụng”. Không hay? Không, tôi thấy hay. Nhờ hai chữ  bụng nầy mà tôi để ý đến bài thơ. Ông nhà thơ nầy thuôc loại dùng chữ thật đáo để, không sợ chê vì biết mình dùng chữ gây xốc khiến mọi người chú ý. 
Đã thế khổ thơ đầu ông ta đánh động tánh tò mò của con người, tự hỏi trong lòng chuyện chi mà em nầy muốn khóc?. Vậy là nhà thơ thành công ngay khổ thơ đầu, kéo người đọc đi vào câu chuyện của mình một cách tự nhiên, tự nguyện và cảm thấy trong lòng mình có chi như thích thú.

cháu em hỏi vì sao dì khóc vậy
em nhanh tay quệt nước mắt và cười
con em hỏi sao lại nhè vậy mẹ
em lặng nhìn khói bếp, cắn vành môi?

Em đã khóc tự do rồi nên cháu thấy mà con cũng thấy, rồi vế sau cũng cho chồng thấy luôn. Cái tính cach khóc nầy cho thấy người nữ thuộc người có chiều sâu nội tâm và có một tâm hồn nhạy cảm. Nhà thơ diễn tả cái chiều sâu nội tâm em bằng cử chỉ khóc bên ngoài rất thật đến nỗi không còn chổ nào thật hơn nữa, khiến cho ta nhìn người nữ khóc thấy toàn bộ tánh chất nữ tính bộc lộ ra vừa dễ thương vừa đẹp lạ kỳ. Nhà thơ còn rành tâm lý nữ nhi nữa. Cháu hỏi thì cười. Cười vì là sự quan tâm đầu tiên chưa làm cho tủi lòng. Con hỏi thì “lặng nhìn khói bếp, cắn vành môi” cho thấy sự quan tâm thứ hai gây nên sự nghẹn ngào xúc động. Khổ thơ diễn tả sự ẩn chứa trong lòng gây nên sự biến chuyển tâm lý bằng  nhừng cử chỉ bên ngoài thật trọn vẹn, hài hòa và chính xác.
Qua khổ thơ thứ ba tác giả dùng chữ “thằng nớ” để chỉ ông chồng của người phụ nữ. Cách gọi này nghe ngổ ngáo mà thật, nó không phải là cách nói của thi sĩ nhưng nó là cách tả chân cái ghen hậm hực trong lòng mình:

thằng nớ hỏi vì sao em khóc vậy
em bảo cành hạnh phúc đã xanh hơn
nó ngó miết quanh nhà không hiểu nổi
điều em vui (cũng có thể em buồn)

Hay quá, người nữ nầy vừa lanh như quạ vừa thâm thúy vô cùng, nàng trả lời cho chồng một câu lấp lửng siêu việt, làm cho người  chồng vừa vui lòng nhưng cũng vừa thắc mắc trong lòng. Tuy thế, cái hay ở đây chính là cái hay của người làm thơ. Tác giả đã dựng nên một tình huống và một cách giải quyết tình huống khôn khéo, nhạy bén và thâm thúy nữa, làm cho tình huống tưởng đi vào ngỏ cụt lại thành ra nhẹ nhàng bay bổng tan ra trong cái “khó hiểu” của ông chồng.
Rồi cuối cùng, với hai câu thơ, nhà thơ chắp  đôi cánh  thật to cho con chim thi thơ sà xuống,  lao vào trong bóng đêm u buồn miên viễn, nhưng mà nó lao xuống đẹp quá, đẹp đến nỗi  nhìn nó hồn ta cảm như mình cũng mang đôi cánh đó trong ký ức lao vào đêm tối suốt cuộc đời :

chỉ anh biết vì anh vừa qua ngõ
em bất ngờ thấm mặn xuống mâm cơm...

Đọc câu thơ “Em bất ngờ thấm mặn xuống mâm cơm” tự nhiên tôi thấy mâm cơm nó ngon lên vô cùng. Hai câu thơ đã giải quyết những dấu hỏi trong đầu ta khi đọc ba khổ thơ trên, và ta thấy khổ kết lại của bài thơ vừa bất ngờ, vừa dí dỏm mà cũng vừa đậm đà một thứ “ngoại tình” không thể kết tội.
Bài thơ có hay hay không tùy cảm nhận của mỗi người. Với tôi nó đã cho tôi sự thích thú tối nay. Tôi thỏa lòng khi  được đọc một bài thơ có ý lạ và tứ thơ và chữ dùng cũng lạ. Tôi viết tản mạn nghĩa là tôi nói bông lông cho thỏa cái vui trong lòng, xin thứ lỗi nếu có điều gì sai trật.
                                            
                                                                     Châu Thạch


                    Nhà thơ Hoàng Lộc


VÀ KHI EM KHÓC

em ngồi khóc nơi nào cho thiệt bụng
gió tàn đông còn thổi xót bên đời
em muốn khóc một lần cho hết bụng
đậy tấm lòng, khóc mấy cũng không nguôi
cháu em hỏi vì sao dì khóc vậy
em nhanh tay quệt nước mắt và cười
con em hỏi sao lại nhè vậy mẹ
em lặng nhìn khói bếp, cắn vành môi?
thằng nớ hỏi vì sao em khóc vậy
em bảo cành hạnh phúc đã xanh hơn
nó ngó miết quanh nhà không hiểu nổi
điều em vui (cũng có thể em buồn)
chỉ anh biết vì anh vừa qua ngõ
em bất ngờ thấm mặn xuống mâm cơm...

                                       HOÀNG LỘC

READ MORE - TẢN MẠN VỚI “VÀ KHI EM KHÓC” THƠ HOÀNG LỘC - Châu Thạch

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN





XUÂN XUÂN

mấy chục năm không viết thơ xuân
năm tàn tháng lụn cứ qua dần
mới đó mà đã gần tám bó
bây giờ xuân lù lù sau lưng
xuân của thiên nhiên của đất trời
hết đông xuân lại đến bên người
người vui hay khổ xuân không biết
bốn mùa bát tiết tiếp nhau trôi

một năm 365 ngày
xuân đi rồi xuân đến
tết đến rồi tết đi
một năm mười hai tháng
thảo nguyên cỏ xanh rì
phía này sơn ca hót
vọng lại tiếng từ qui
ngồi quên trên bãi cỏ
gió ngàn qua vi vu
chung quanh hoa rừng nở
cánh bướm bay nhởn nhơ
xa xa tràng pháo tết
xuân đến tự bao giờ?


THỜI GIAN KHÔNG CÓ TUỔI

y dòng sông
trôi mãi trôi hoài
từ đầu hôm sớm mai
lịch sử không có tuổi
y gốc cây sồi
cứ đến mùa thay lá
cứ đến mùa đâm chồi
cứ đến mùa thay vỏ
cứ thế thế mà thôi

người nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh
đi lang thang săn ảnh
toàn cây palm lá xanh
bên là sa mạc cát trắng
trời mây cũng trắng
dơ máy ảnh lên bấm
đất trời thu vào máy ảnh


XE ĐỘC MÃ

xe song mã, xe tứ mã
kéo quan tài lên vườn hoa hồng
là cõi vĩnh hằng
tất cả để lại
ra đi hai bàn tay không

một dòng nước trong, hai dòng nước đục
đa số phàm tục
sót lại người thanh
thanh sống chung với đục
đục lẫn vào với thanh
cùng trôi một dòng
bên đục bên trong


CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN

Thursday, February 22, 2018

MÙA XUÂN THEO EM VỀ BÊN ẤY - Thơ - Vũ Trầm Tư

Tác giả Vũ Trầm Tư


Mùa Xuân Theo Em Về Bên Ấy


Ngày em đi Gò Công trời trở gió
Cây sầu đâu lá úa rụng bên sân
Tháng mười hai hoa sứ trắng bâng khuâng
Có bước chân ngập ngừng qua lối nhỏ


Ngày em đi con sông xưa vẫn nhớ
Cô lái đò bỏ bến bước sang ngang
Nắng mùa đông đôi mắt biếc dịu dàng
Ươn ướt lệ theo chồng về xứ lạ


Ngày em đi cánh cò chiều vội vã
Rời đồng bưng dòng nước bạc phù sa
Bến sông ngày nào nở trắng bông tra
Tiếng bìm bịp ru hồn người viễn xứ


Em đâu hẹn ngày về thăm chốn cũ
Trời cuối đông gió bấc lạnh nao lòng
Người nơi đâu xa cách một dòng sông
Con đò nhỏ cắm sào neo bến vắng


Em đi mang nụ cười, tôi thầm lặng
Trời Gò Công còn lất phất mưa bay
Tiếng vạc sành ray rức suốt đêm nay
Mùa Xuân cũng theo em về bên ấy


Vũ Trầm Tư


READ MORE - MÙA XUÂN THEO EM VỀ BÊN ẤY - Thơ - Vũ Trầm Tư