Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, September 5, 2017

NGẪU HỨNG SAY 1 - Thơ Châu Thanh Thủy





NGẪU HỨNG SAY 1

Là đà trời ngả đất nghiêng
Màn đêm rạch một nét xuyên qua hồn.
Ngoài khung cửa, gió bồn chồn
Câu thơ lảng vảng chập chờn qua tai.
Căn phòng tưởng một, hóa... hai
Say đâu... chỉ có một vài ly thôi!


Uống cho bề bộn cuộc đời,
Cho câu hờ hững, cho lời nhớ thương,
Uống cho quên hết đêm trường,
Cho quên lối rẽ, con đường chia hai
Uống cho nhòa nhạt bóng ai
Hôm nay đã hết, ngày mai chẳng còn.

Trăng treo một mảnh chon von
Bầu trời, mặt đất có còn... như xưa?
Đêm tàn, rượu hết hay chưa
Dốc li rượu cuối, cũng vừa trên môi,
Đắng cay dở khóc dở cười
Buồn vui cũng một cuộc đời để say!

                         Châu Thanh Thủy

READ MORE - NGẪU HỨNG SAY 1 - Thơ Châu Thanh Thủy

Monday, September 4, 2017

GÁNH CHÈ ĐÊM ĐÔNG - Thơ Nhật Thủy


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh


GÁNH CHÈ ĐÊM ĐÔNG 
            (Nhớ Mẹ!)

Rơi lá hay đang rơi mưa, 
Ai khóc hay tiếng đàn đưa tiển người! 
Cuối thu trăng dấu bên đồi, 
Rét đông chúm chím nở cười ngoài hiên. 
Mây ngang một nét vô duyên, 
Cho ai run rẫy giữa miền trần ai 
Thương sao tiếng guốc lạc loài, 
Gánh chao nghiêng bóng chờ ngoài hiên mưa. 
Mẹ tôi và gánh chè khuya, 
Tiếng rao vọng mãi đến khi lìa trần 
Vào mông mênh âm trong ngần, 
Vang theo nỗi nhớ đi cùng đời con. 
Bao năm rồi dạ héo hon, 
Đông về ta đốt nén nhang nhớ người. 
Mưa đêm vọng tiếng guốc cười, 
Khóc tôi một nỗi thương đời đa đoan. 
Ngàn năm đông cứ than van. 
Riêng ai trở giấc mê man tuổi đời. 

            Nhật Thủy (Hoành Trần)

* Viết khi bắt đầu đông 11/11/09

READ MORE - GÁNH CHÈ ĐÊM ĐÔNG - Thơ Nhật Thủy

MÔI TRƯỜNG, MUỐN - Thơ Chu Vương Miện


              Nhà thơ Chu Vương Miện



MÔI TRƯỜNG

con sơn ca nuôi nhốt trong lồng
treo góc nhà
buồn không bao giờ hót
nhìn ra ngoài bức tường xám xịt
câm luôn
gạo trắng nước trong
sống mà chờ ngày chết
bên dưới là hồ cá Koi
con vàng con đen con đỏ
nước lẫn với sỏi trong xanh
lẫn vào với cứt
ăn nơi đó và ỉa nơi đó
lâu lâu con chim ỉa xuống
bầy cá dành nhau
nước ơi là nước 
cá ơi là cá
thực phẩm trộn chung với phân
tình nước cá
sống trong môi trường như vậy
lâu đời riết thành quen


MUỐN

muốn giầu nuôi cá
muốn khá nuôi heo
muốn nghèo nuôi vịt
muốn nhai xơ mít
mua số đề ?

Chó mèo trâu
Bò lừa ngựa
Nuôi lâu ngày
mến chuồng mến chủ
cá không rõ
nhưng chim xổ lồng
là dông

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - MÔI TRƯỜNG, MUỐN - Thơ Chu Vương Miện

NHỚ THỜI BAO CẤP - Thơ vui của Nguyễn Khôi

          
                 Nhà thơ Nguyễn Khôi


NHỚ THỜI BAO CẤP
(Xã hội Chủ Nghĩa ở miền Bắc )
Tặng hương hồn Thái Doãn Hiểu  
                   
"Thời bao cấp"  gọi nhau là "Đồng chí"
Lương 3 cọc/ 3 đồng... 10 năm không tăng
Khu tập thể : ở ăn Tập thể
"Hôn nhân"... Chi bộ "duyệt" mới "đăng..."
                      
Mọi việc "lo" đã có Thủ trưởng
Đời sống/ thăm nom đã có Công Đoàn
- Con ốm đi Viện tiền không mất
- Nhà trẻ, mẫu giáo ngay ở Cơ Quan
                      
-Đi học không mất tiền, không đường "chạy chọt"
Thi là "tuyển" có sẵn đầu ra
Sống "hộ khẩu"/ phiếu tem "sổ gạo"
"Công tác ở đâu " do Trên quyết gần / xa...
                      
Kể cũng sướng : "nhạc đỏ" tha hồ  hát
Cứ ào ào "hô khẩu hiệu Tiến Lên..."
Văn thơ viết uốn theo "Nghị Quyết"
"Mừng Đảng, mừng Xuân" mấy chục năm liền...
                      
Thời bao cấp cái gì cũng thiếu 
Xếp hàng cả ngày mua một khăn tay
-Bánh cuốn sắn, "phở không người lái"
Dép cao su đi suốt cả ngày
                      
Chị em được "xô màn" khi thấy tháng
Manh xơ lam/ cạo râu, bè bạn phải nhường
Ôi quyết liệt là Tinh thần Cách mạng
"Chiến đấu, hi sinh tới hơi thở cuối cùng " !
                      
Thời bao cấp...
Nhớ, mà sởn tóc gáy :
- "có vấn đề" là mạt kiếp, cùn đời
Lỡ "phạm thượng" là đi "cải tạo"
Người với người luôn bị xăm xoi
                       
Đời thật / giả- ôi thời bao cấp !
Được cái là ít trộm cắp, sống bình quân
"Trí, phú, địa, hào" im re, khuôn phép
Đời vui trong "Trại lính" muôn năm...

Hà Nội, 2/9/2017 & rằm tháng bảy Đinh Dậu
                        NGUYỄN KHÔI

READ MORE - NHỚ THỜI BAO CẤP - Thơ vui của Nguyễn Khôi

MỘNG TRẢ CHIÊM BAO - Thơ Tịnh Đàm


               Tịnh Đàm


MỘNG TRẢ CHIÊM BAO

Đời bao lâu hết lụy phiền ?
Khi chiều vẫn tím
Một miền ước mơ !
Bước chân qua phố...
Ngẩn ngơ
Thấy người lạ mặt
Hững hờ lại qua !
Tìm đâu
Hình bóng xưa xa
Đường chia muôn ngả...
Tình ta chốn nào ?!

Thôi thì
Mộng trả chiêm bao !
Cõi thiên đường ấy...
Vẫn khao khát tình !

         Tịnh Đàm
(Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - MỘNG TRẢ CHIÊM BAO - Thơ Tịnh Đàm

Sunday, September 3, 2017

VU LAN NHỚ MẸ - Thơ Nhật Quang





VU LAN NHỚ MẸ

Chiều nghiêng dáng mẹ hao gầy
Liêu xiêu gồng gánh vơi đầy lo toan
Lưng oằn, gối mỏi lầm than
Dầm mưa, dãi nắng, gian nan phận nghèo

Đầu sương, cuối gió cheo neo
Tóc xanh sợi bạc nhuốm theo nhọc nhằn
Đôi vai trĩu nặng thăng trầm
Thân cò lặn lội, tảo tần nuôi con

Từ ngày con gót chân son
Thành nhân con bước chân mòn khắp nơi
Giờ đâu tiếng mẹ ru hời...
Âm dương cách trở, đắng lời xót xa

Lối xưa dáng mẹ nhạt nhòa
Con về ngơ ngác, vỡ òa...nhớ thương
Chiều rơi, hồn buốt vấn vương
Mẹ ơi! Đâu chốn tựa nương tháng ngày

Rưng rưng mắt lệ đắng cay
Vu Lan, con thắp lòng này báo ân.

                             Nhật Quang
                               (Sài Gòn)

READ MORE - VU LAN NHỚ MẸ - Thơ Nhật Quang

BÓNG MỜ - Thơ Thủy Điền



                       Tác giả Thủy Điền



BÓNG MỜ

Chỉ một lần nhìn thấy
Thoáng nhẹ qua mắt gầy
Rồi cứ nghĩ vu vơ
Cả đêm lẫn cả ngày

Em là người con gái
Cũng phụ nữ như ai
Có gì đâu khác lạ
Sao tôi lại nhớ hoài
   
Thật vô duyên, khờ dại
Chỉ hiền hiện bóng mờ
Che phủ bức màng tơ
Làm tim non oằn oại

Một lần chỉ nhìn thấy
Mà đành phải tương tư
Thở dài trong giấc ngủ
Suốt mấy mùa thu qua.

                Thủy Điền 
               02-09-2017

READ MORE - BÓNG MỜ - Thơ Thủy Điền

CHỜ ANH - Thơ Lệ Hoa Trần





CHỜ ANH

Chờ anh tôi gắng sức
Trăng sáng cũng chờ theo
Rã rời tôi ngả quèo
Thế mà trăng vẫn đợi

Chờ anh đêm mệt mõi
Dù rằng, biết mình yêu
Xin anh hiểu một điều
Vì em là con gái

Chờ anh trăng chẳng ngại
Thức suốt cả đêm trường
Vẫn sáng tỏ muôn phương
Vẫn cười vui, rạng rỡ

Em thua vầng trăng tỏ
Em nhỏ nhoi vô cùng
Nhưng thương vẫn là thương 
Trăm năm dài anh nhỉ

Vầng trăng cao ích kỹ
Trong khoảnh khắc lại đi
Đâu đợi chờ ai mãi
Như cô gái xuân thì.

          Lệ Hoa Trần
          02-09-2017

READ MORE - CHỜ ANH - Thơ Lệ Hoa Trần

NGƯỜI NẰM LẠI PHÍA CHÂN TRỜI - Thơ Nguyễn An Bình





NGƯỜI NẰM LẠI PHÍA CHÂN TRỜI

Tháng tám Cam Ranh 
Biển trời hình như xanh lắm.
Đụn cát trắng trải dài trên những quả đồi xa
Tôi nghe đâu đây tiếng sóng vỗ thiết tha
Cùng hàng cây phi lao rì rào trìu mến
Khi đứng trước tượng đài tưởng niệm
“ Những người nằm lại phía chân trời”*
Lòng cảm thấy linh thiêng ấm áp lạ thường
Khi nhìn thấy mống cầu vòng tròn bất tử
Biểu tượng dáng đứng hiên ngang 
64 chiến sì Gạc Ma năm xưa
Bảo vệ lá cờ Tổ quốc thiêng liêng
Lịch sử muôn đời không thể nào quên
Đã nằm lại giữa Trường Sa bao la sóng dữ
Máu căm hờn nước biển đông vẫn còn rực đỏ
Dù xác tàu đã từ lâu hoen rỉ.

Mãi mãi không thể nào quên
Hình ảnh người mẹ già từ phương xa tìm đến
Hôn lên di ảnh đứa con mãi mãi không về
Giàn giụa nước mắt
Người vợ rưng rưng cùng kỷ vật tình yêu một thời giấu kín
Tấm ảnh cưới đã hoen màu cũ kỷ
Đứa con gái chưa từng gặp mặt cha lần nào
Lại vô cùng tự hào về người cha qua lời kể của mẹ
Anh linh các anh hãy về
Yên nghỉ trong từng ngôi mộ gió
Thanh thản nghe hàng phi lao cất tiếng hát dịu dàng
Chiếc ba lô bạc màu, bức thư đã nhòe chữ viết
Kỷ vật lại về trong bảo tàng Gạc Ma
Sẽ là những chứng nhân một thời hoa đỏ
Thắp sáng ngọn lửa kiên cường
Truyền tiếp thế hệ mai sau ngàn đời gìn giữ.
Tháng tám Cam Ranh
Biển trời hình như xanh lắm

                                          Nguyễn An Bình

* “Những người nằm lại phía chân trời”: chủ đề thiết kế khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma (xây dựng tại khu du lịch bắc bán đảo Cam Ranh, huyện Cam Lâm tỉnh Khánh Hòa khánh thành giai đoạn 1ngày 15/7/2017 sau 2 năm thi công xây dựng)

READ MORE - NGƯỜI NẰM LẠI PHÍA CHÂN TRỜI - Thơ Nguyễn An Bình

HOA NHẬT QUỲNH - Chùm ảnh của Chu Vương Miện






READ MORE - HOA NHẬT QUỲNH - Chùm ảnh của Chu Vương Miện

LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn


      Tác giả Nguyễn Lâm Cẩn


LỤC BÁT MỖI NGÀY 

Nước nhà độc lập 
Cỏ xanh! 
Líu lo chim ở trên cành 
Ngọt chưa! 
Trôi dòng câu ví 
Đò đưa 
Tự do hai tiếng như vừa 
Trong mơ 

Nguyễn Lâm Cẩn

READ MORE - LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn

Saturday, September 2, 2017

MẸ - Thơ ĐINH TẤN PHƯỚC - Nhạc KIM PHÚ - Ca sĩ BẢO YẾN

READ MORE - MẸ - Thơ ĐINH TẤN PHƯỚC - Nhạc KIM PHÚ - Ca sĩ BẢO YẾN

GỬI LẠI ĐỒNG BẰNG VỆT NẮNG NGÀY XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng



Chùm thơ Lê Thanh Hùng

GỬI LẠI ĐỒNG BẰNG 
VỆT NẮNG NGÀY XƯA

Nắng đồng bằng mướt ngọt, trên vai mềm
Hương cỏ mượt, thon thả trôi bất chợt
Ngăn ngắt tiếng cười, gió mùa chắn bớt
Reo suốt dặm dài, hoa cỏ dịu êm
                        *
Trắng một dòng sông chảy lệch vụng về
Trôi đâu mất hương xưa, bờ cát mịn
Gió giũ sóng đong đưa tình câm nín
Bốn mươi năm trãi dấu, bước đam mê
                        *
Bốn mươi năm, tìm lại một câu thề
Rơi vương vãi trong đồng sâu thưa vắng
Gió chướng buồn hiu, sẽ sàng giọt nắng
Chập chờn trôi trong ảo vọng lê thê
                          *
Em cũng quay người trong nắng, như xưa ...
Nón lá che nghiêng, ngập ngừng tiếng vọng
Trên đồng gió, luá dập dờn đánh võng
Thả rơi chiều bên bóng nắng nhặt thưa
                L.T.H.




EM VỀ THĂM QUÊ

Nhập nhòe vệt nắng, em qua
Đường quanh, lối cũ mờ xa quê nhà
Đắn đo giấu, ngón tay ngà
Bâng quơ trầm giọng, thiệt thà nhớ anh ...
                                      L.T.H.



ĐẮN ĐO GÌ NGÀY MỚI

Biết quá khứ, không thể đổi thay được
Thì việc gì, phải cứ tiếc: giá như ...
Khép quá khứ lại - an nhiên mơ ước
Cuộc sống bây giờ, bận rộn ưu tư
                      *
Việc kết thúc, là khởi đầu việc khác
Dòng chảy tuôn trôi, xoay trả nhịp đời
Sao đắm đuối một chuyện tình phai nhạt
Khắc khoải, mơ hồ, nắm thả, buông lơi ...
                      *
Quên dĩ vãng để yêu thương hiện tại
Sống hết mình để kiến tạo tương lai
Nhưng còn đó, những tháng ngày vương vãi
Vật vờ xuôi theo bóng nắng đổ dài
                       *
Cứ phóng chiếu, chuyện của mình hồi đó
Mỗi bàn chân tự biết những con đường
Bao nhiêu cơ hội còn đây - để ngỏ
Lưỡng lự, gọi mời bản năng yêu thương
                        *
Bàn tay dơ, thì làm sao rửa mặt
Màu sắc đời đâu chỉ trắng và đen
Có một khoảng trống không màu chớp bắt
Mờ tỏ vần xoay, chấp chới vết đèn
                         *
Quá khứ dù sao, cũng là điểm tựa
Hình mẫu cho mình gợi mở ngày mai
Còn nguyên đó, một ẩn tình chan chứa
Chầm chậm trôi, nhưng chưa hề nhạt phai ...
                                                        III/17
 Lê Thanh Hùng

Huyện Bắc Bình, Bình Thuận
READ MORE - GỬI LẠI ĐỒNG BẰNG VỆT NẮNG NGÀY XƯA - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG XƯA ĐỔ CHỐN NÀO? - Thơ Phan Thạch Giang


 
           Tác giả Phan Thạch Giang


TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG XƯA ĐỔ CHỐN NÀO?

Tiếng trống trường xưa đổ chốn nào? (1)
Những mùa thu cũ chảy về đâu?
Áo con trắng quá ngày khai giảng
Bên mẹ thu nay áo bạc màu

Cứ ngỡ thu xưa đã tàn thu
Cho bao thân ái chết theo mùa
Ngỡ đâu thu động lòng thơ muộn
Nghìn đêm vẫn mớ chuyên ngày xưa. (2)

Tan tác thu ơi! Buổi xế chiều
Tà dương thấp thoáng bóng tịch liêu
Tiếc thời nón lá nghiêng trong nắng
Thương mái trường xưa lớp học chiều

Tháng chín trời thu như vướng khói (3)
Gió miền ký ức thổi đong đưa
Ngơ ngẫn một mình ai đứng lặng
Thương người Quảng Trị tiếc ngày xưa

Tôi về tìm lại tập thư cũ
Hình bóng còn đây thuở học trò
Mười năm tuổi mộng bao năm trước
Vương khói thu buồn một bến xa.

Trời muốn mưa - Thôi xin
quay nhìn ngã khác
Ký ức bao năm-Thôi
Xin ngủ yên
Lòng chợt bồi hồi-Đứng nghe lá khóc
Tiếng trống trường xưa rụng xuống thềm.

                               Phan Thạch Giang
                          Biên Hòa, tháng 9 /2011

* Những dòng có số (1), (2), (3) trích thơ Liên Hưng


READ MORE - TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG XƯA ĐỔ CHỐN NÀO? - Thơ Phan Thạch Giang

MÙA THU - Phan Thạch Nhân



                      Phan Thạch Nhân


MÙA THU

Bây giờ đã vào tháng 9, buổi sáng trời có sương mù nghe thấm lạnh, những vầng mây trắng lững lờ xuất hiện rồi bay lang thang về đâu đó, vài cơn gió nhẹ thổi qua làm tôi chạnh lòng để nhớ và …Nhớ nhiều lắm! Một mùa thu nữa sắp đi qua.Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng có một thời được làm học trò, với tôi, kỷ niệm đẹp đầu tiên là không phải: “Mẹ tôi nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường dài và hẹp.” Mà: “Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh,” ba tôi chở tôi trên chiếc xe đạp sườn ngang, bỏ lại con đường làng lui đằng sau, trên tay lái kiểu chử U có sẵn cây roi tre dẫn tôi đến trường với bao âu lo và e ngại. Từ đó, tôi được làm học trò. 
Tuy sinh ra ở một vùng quê nghèo thiếu đủ thứ, nhưng con cái phải được học hành, nên ba tôi rất nghiêm khắc, ngược lại, mẹ tôi thì rất hiền, một con người đôn hậu, luôn bao dung cho con trai nên tôi có một tuổi thơ khá nghịch ngợm, nhưng nhìn lại mình thì cái nghịch ngơm dễ thương chứ không phải quá đáng. 
Được làm học trò của một trường tiểu học, khi đã biết viết, biết đọc, nhưng sự nghịch ngợm vẫn luôn len lén trong tâm hồn tuổi thơ, có thể bung ra bất cứ lúc nào, và mỗi lần có tội thì thầy cô phạt ba roi, nhiều quá thì cô cho mắc nợ, sau đó bắt về nhà chép phạt bài văn xuôi: "Tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh, chép 5 lần, 10 lần rồi 20 lần… cứ tăng dần theo lỗi phá phách của mình, nếu viết bẩn thì thầy lấy thước đánh lên hai bàn tay, viết cẩu thả thì cô tăng hình phạt chép gấp đôi, với một cây bút tre vừa chấm mực màu tím vừa viết, một buổi đi học, một buổi chép phạt ở nhà, nếu lỡ ham chơi đi đá banh hoặc tắm sông Thạch Hãn với bạn bè thì tối phải thức đêm bên ngọn đèn dầu hỏa mà ba tôi thường gọi là đèn “Huê Kỳ”để chép. Nhìn ba tôi có vẻ vui hơn vì từ khi đưa đến trường con mình quá ham học,chắc sau này lớn lên sẽ được làm thầy giáo, mỗi lần chị tôi qua chợ tỉnh thường mua bánh kẹo cho tôi, nhưng tôi luôn dặn chị mình không thích bánh kẹo, chỉ thích vở bút và mực để học, nhưng thật ra thì để chép bài phạt muốn khùng luôn. Cho đến một ngày chuẩn bị vào hè hết bậc tiểu học,Thầy cô nhìn những bài chép phạt của tôi rồi mỉm cười thân thiện và nói môt câu:” Sức học của em chỉ tàm tạm, nhưng chẳng bao giờ có phần thưởng,.”Thì ra lúc này mình mới hiểu Thầy Cô bắt mình luyện người, luyện chữ. Mà thật vây, 5 năm ở trường tiểu học mình chẳng có cái phần thưởng nào, học hành cuối năm được lên lớp là may lắm rồi.Những lúc ngồi nhớ lại tuổi thơ của mình tôi lại mỉm cười, vì trên thế giới này nếu nói về môn thể thao như bóng đá thì có nhiều ngôi sao xuất sắc như chuyên gia đá phạt,chỉ tiếc một điều giá như ngày ấy thầy cô tăng cho mình danh hiệu ngôi sao chuyên gia chép phạt thì cũng oai ra phết nhỉ!
Đó là chuyện ở trường, còn về nhà cũng chẳng khác gì, ngoài sự nghiêm khắc của ba tôi thì còn một ông cậu và một người anh, cậu và anh mình bắt mình phải học thuộc lòng bài này, anh mình lớn hơn mình 14 tuổi, anh đi suốt ngày ít khi ở nhà nhưng gặp mặt là bắt trả bài Tôi đi học, có nghĩa là anh nhắc mình học và coi lại bài vở. Sau khi được vào học trường Nguyễn Hoàng mình mới biết cậu mình là bạn cùng lớp với Thầy Phan Phụng Thạch, giờ thì cậu và thầy đã không còn trên thế gian, còn anh minh thì một học sinh Nguyễn Hoàng, nhưng đam mê văn hơn toán, bởi vì sau chiến tranh từ miền Nam trở về quê nhà dưới những đống hoang tàn của ngôi nhà ấy, mình tìm và đọc được những gì anh viết, những bài văn xuôi viết tay, những dòng thơ tình đầy lãng mạn trên những tập giấy mỏng manh màu xanh màu hồng của một thời anh đi học. 
Bây giờ là mùa thu, mùa tựu trường, Phan Thạch Nhân xin đươc nhắc lại hai tác giả trong bút nhóm Vọng Thời Gian năm nào của cựu học sinh của hai thế hệ, họ tiếc nuối mùa thu năm xưa với một thời học trò khoác lên mình màu áo trắng thư sinh, và Phan Thạch Nhân cũng xin phép tác giả được đăng lại hai bài viết về tháng 9 năm nào vào trang Đồng Môn Nguyễn Hoàng. 

Đồng Nai, mùa thu 2017
   Phan Thạch Nhân

READ MORE - MÙA THU - Phan Thạch Nhân

NÀY THÁNG CHÍN - Thơ Trần Mai Ngân



           Tác giả Trần Mai Ngân


NÀY THÁNG CHÍN

Này tháng Chín, này Thu vàng, này tháng Chín
Xin nâng niu ngày tháng cũ đi tìm
Bước khẽ nhé lá khô đừng xào xạc
Bởi âm thanh làm vỡ tiếng yêu nhau!

Này tháng Chín, này Thạch Thảo, này tháng Chín
Nhớ đừng quên những giấc đã chiêm bao
Dẫu bên đời không lắm chuyện ngọt ngào
Em cười nhé đóa hoa tươi Thạch Thảo


Này tháng Chín, này trăng sao, này tháng Chín
Ánh trăng gầy ru giấc ngủ em ngoan
Đêm Thu xưa hoang tưởng mộng Thiên Đàng
Em tròn giấc ta thương đời mộng mị

Này tháng Chín, này dấu yêu, này tháng Chín
Đưa đôi tay ta níu chặt nghìn trùng
Mắt nâu đẹp đừng mịt mùng ảo não
Ta trong nhau hiện thực một tình yêu

Này tháng Chín, này dấu yêu, này tháng Chín!
                                                    Gửi dấu yêu  


                                               Trần Mai Ngân                                         
READ MORE - NÀY THÁNG CHÍN - Thơ Trần Mai Ngân

MÙI HƯƠNG TÓC CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm


 MÙI HƯƠNG TÓC CŨ

 Tôi về giữa nhớ và quên
 Giữa mây và gió, giữa em và đời
 Nụ cười thuở tuổi đôi mươi
 Bảy mươi năm, trả hết đời chưa xong

 Qua cầu con nước long đong
 Qua em tôi biết lớn ròng trong tim
 Đau rồi giờ lại đau thêm
 Như chiều hoang rớt bên thềm giọt mưa

 Tóc dài hong nắng chiều xưa
 Bốn mươi năm vẫn nhớ mưa tháng mười
 Sông Tiền bên lở bên bồi
 Mưa chiều cố quận bóng đời xô nghiêng

 Một mình lạc giữa trăng đêm
 Mùi hương tóc cũ chưa quên được người
 Lệ buồn nhỏ xuống tim tôi
 Đau thêm lần nữa khóc đời trái ngang !

 TRÚC THANH TÂM

 (Châu Đốc)
READ MORE - MÙI HƯƠNG TÓC CŨ - thơ Trúc Thanh Tâm

MƯA THÁNG BẢY - Thơ Vũ Trầm Tư



Mưa Tháng Bảy

Bụi mưa thấm áo phong trần
Lạnh đôi vai, lạnh cả vầng trăng xưa
Em xa rồi, tháng bảy mưa
Bên song cửa, khói thuốc chưa ấm lòng

Thẫn thờ nhìn phía bến sông
Áo em đâu thấy, nghe lòng quạnh hiu
Đò ngang ngược sóng liêu xiêu
Duyên tôi cũng tựa cánh diều gió chao

Đường nhà em trắng hoa cau
Vườn bên tôi mấy dây trầu còn non
Áo xưa tím lối đường mòn
Bài thơ mực tím, nỗi buồn ai hay

Chiều mưa cánh lá vàng bay
Mưa hay nước mắt đong đầy nỗi đau
Quạ đen chưa bắc nhịp cầu
Ngưu Lang, Chức Nữ ngày nào có đôi?

Vũ Trầm Tư



READ MORE - MƯA THÁNG BẢY - Thơ Vũ Trầm Tư

Friday, September 1, 2017

SẮC THU - Thơ Phong Nguyễn



SẮC THU
Phong Nguyễn

Em giấu!
Mùa thu vào hương tóc
Lừng lững chiều nay hoa bưởi rơi
Miên man ta mãi tìm đâu đó
Chỉ một lần thôi... Tiếng ai cười
Em giấu!
Mùa thu vào trong áo
Để chiều lạc mất cả hoàng hôn
Ta nghe chừng như còn đâu đó
Một chút buồn rơi, một thoáng hờn
Em giấu!
Mùa thu vào trong gối
Để chiều hiu hắt mãi không thôi
Ngõ xưa nắng trãi vàng khắp lối
Mà sao vẫn biệt bóng ai rồi
Em giấu!
Mùa thu vào đôi mắt
Tình ơi! Sâu lắng... Đến hoang vu...


30-8-2017,
PN
READ MORE - SẮC THU - Thơ Phong Nguyễn

TÌM BÓNG ! - Trần Mai Ngân





TÌM BÓNG !

Đêm yên lặng. Tôi hỏi Bóng.
- Mình có nhau , bên nhau từ bao giờ thế Bóng...
Bóng : Từ lâu lắm rồi tại M không biết thôi ! 
- Tôi là ai... 
Bóng : M là tôi và tôi cũng là M. 
- Vậy sao có lúc tôi không thấy Bóng bên cạnh mình... Tại sao có lúc Bóng bỏ mặc tôi...
Bóng : Không ! Mình vẫn luôn cạnh nhau. 
Khi mưa Bóng và M là một.
Khi ngày không nắng Bóng và M cũng là một. 
Khi M ngủ, Bóng cũng ngủ ta cùng vào một giấc mơ. 
- Tôi phải làm sao để tôi và Bóng mãi có nhau...
Bóng : Hãy tự nhiên và thuận theo Duyên, M nhé ! Khi ngày, khi đêm, khi nắng, khi mưa... ta vẫn tồn tại bên nhau đấy thôi. 
Như đêm nay trong nỗi quạnh hiu, hụt hẫng có phải Bóng vẫn bên cạnh M không...
- Nhưng Bóng đâu ngờ...
Có một điều là tôi biết khóc, giọt nước mắt lăn dài trên má là có thật. Còn Bóng thì không. 
Làm sao hiểu !

                                                                    Trần Mai Ngân

*Tôi là em và em cũng là tôi... (Ca từ Trịnh Công Sơn)

READ MORE - TÌM BÓNG ! - Trần Mai Ngân

ANH ĐÃ CÓ LỖI GÌ? - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân



Tác giả Lê Hứa Huyền Trân



 ANH  ĐÃ CÓ LỖI GÌ?
Lê Hứa Huyền Trân

                Pha Ny ngồi yên lặng ngắm nhìn dòng người đang đi lại một cách thong dong qua đường như dòng chảy, cô vươn đôi tay của mình ra như khao khát nhưng cô nhìn xuống đôi chân mình, ve vuốt đôi chân rồi im bặt. Kim thấy hết những gì cô làm, anh mang một cốc café sữa còn thơm mùi nắng ra đặt trên bậu cửa sổ nơi cô đang ngồi, lấy cái bình tưới nhỏ tưới lên chậu Matthiola incana mà cô thích, rồi nhẹ nhàng đưa cốc café cho cô cầm. Sau, anh sốc lại cái khăn choàng khá to đang che lên đôi chân của cô, rồi dùng tay áo mình lau nhẹ cái cửa kính đang mờ hơi nước vì trời trở lạnh.
Anh đã cho Ginger và Prince (2 con cún cưng của cô) ăn rồi. Em uống hết cốc café rồi anh lấy đồ cho ăn nhé? Em không ngoan thì sẽ không được cho dâu tây vào bữa tối.
Cô mỉm cười nhìn anh. Kể từ khi bị tai nạn cách đây một năm cô đã mất đi đôi chân của mình. Từ một cô hoa khôi lúc nào cũng được người ta vây quanh nay cô bị người đời nhìn bằng ánh mắt thương hại, mà thậm chí những chàng trai từng theo cô ngày trước cũng bắt đầu tránh xa cô, họ sợ một cô gái tật nguyền cứ như sợ cô nhớ đến họ là một trong những gương mặt đã từng theo đuổi cô mỗi ngày. Anh là bạn thân của cô từ khi hai người còn học cấp ba, và bây giờ anh là sinh viên khóa trên của cô. Ngày cô bị tai nạn cũng là ngày anh tỏ tình với cô. Nhiều người cho rằng anh cơ hội khi thấy cô bị tai nạn rồi chớp lấy để lúc cô yếu lòng cô dễ dàng đồng ý. Số khác lại cho rằng anh thương hại cô và vì là bạn thân nên anh có trách nhiệm chăm sóc cô. Và thôi thì đủ thứ chuyện khác nữa được thêu dệt, nhưng dù là gì đi chăng nữa thì sự thật là hai người đã ở bên nhau được một năm và chưa bao giờ anh phản bội lại lời hứa “sẽ nắm tay em đến suốt cuộc đời” cả.
Hồi chiều anh đã mua thêm một chậu Catlin's Giant, nó cũng có màu tím mà em thích đó. Như vậy trong căn phòng em sẽ toàn ngập tràn hoa màu tím thôi.
Pha Ny khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Kim, mọi thứ tưởng chừng sẽ khó mà tan vỡ cho tới khi Du xuất hiện.
Du là mối tình đầu của Pha Ny, anh là công tử con nhà giàu, và trên hết, anh yêu cô. Tình yêu của anh chẳng kém gì tình yêu của Kim, có khác chỉ là không xuất hiện đúng thời điểm. Lúc cô bị tai nạn, Du đang đi du học bên trời tây, nếu không có lẽ anh đã chạy tới bên cô như Kim vậy. Nhưng lúc nào cũng vậy, thời điểm luôn là giai đoạn quan trọng nhất, Một tên gọi khác của duyên phận, chính là thời khắc, người ta chọn sai thời điểm để trở về thì người ta mất đi người mình yêu. Du, trên tay cầm một chậu Matthiola incana màu tím nhìn Pha Ny:
-Matthiola incana của em đây, mua ở bản xứ, em vẫn còn thích loài hoa này chứ? 
Rồi anh nhìn đôi chân của cô, thảng thốt, chỉ biết quỳ sụp xuống khóc trên đùi cô.
 -Anh xin lỗi, anh về muôn…
Kim chỉ biết đứng nhìn người đàn ông khác đang khóc trên đôi chân đã không còn cảm giác của người yêu mình, còn cô, cô nhìn Kim rồi mỉm cười để cho anh yên lòng. Cô chưa nỡ đẩy Du ra vì anh là một người dễ xúc động, và chỉ chốc lát nữa thôi, cô sẽ cho Du biết cô đã có người yêu.

***

Du rót cốc nước đặt lên bàn cho Pha Ny, cô nhìn cốc nước rồi khẽ buông một câu gọn lỏn:
-Em không khát.
Du tỏ vẻ hơi bực:
-Sao em lại như vậy? Chỉ là chia tay một người đàn ông thôi mà. Không có anh ta, em đã có anh. Anh không hề bỏ em lúc em gặp khó khăn. Em không thấy sao?
Cô dường như không nghe Du nói gì cả, tai cô như ù đi. Cô suy nghĩ miên man, lúc này cô đang buồn, những lúc cô buồn Kim sẽ làm gì cho cô nhỉ, Kim sẽ cho cô nghe một bên tai headphone của mình cùng mình, sẽ luôn là những bản nhạc như Into the new world hay Divine, những bản nhạc còn buồn hơn nữa, nhưng khi cô chìm đắm trong những bản ấy, cô sẽ quên đi nỗi buồn của chính mình. Hoặc anh sẽ nghịch Prince, bắt nó chụp hình tự sướng cùng mình. Con người đến với nhau và yêu nhau bằng những điều giản dị, càng giản dị nhường nào thì khi kết thúc nó càng đau xót nhường nào, vì dường như nhìn nơi đâu trong cuộc sống thường nhật cũng thấy hình bóng quen thuộc ấy. Thứ duy nhất Kim không thể cho cô là vật chất vì nhà anh khá nghèo, anh còn phải đi làm thuê nhiều công việc để trang trải việc học và gia đình.
-Em muốn gặp Kim, anh đưa em tới được chứ?
Những vòng xe lăn lăn bánh chậm chạp dưới tay đẩy của Du. Tại nhà Kim. Anh đang nắm tay một người con gái khác. Anh nói với cô gái ấy Pha Ny là bạn thân mà anh hay kể. Anh giới thiệu với cô đây là bạn gái của mình và chỉ vào Du, người yêu của Pha Ny. Và như thế, đơn giản thế thôi kết thúc một mối tình. Cô không khóc, ở đâu đó cô mừng cho anh, và cô cảm thấy tủi thân, tủi thân vì đôi chân của mình đã khiến người mình yêu thương nhất cũng rời bỏ mình mà đi. Rồi cô đâm ra ghét anh, ghét và mừng, những cảm xúc cứ đan xen xáo trộn trong chính cô. Chậu hoa Catlin's Giant không ai chăm sóc bỗng héo úa trên giàn. Du vẫn ở bên cạnh cô suốt quãng thời gian rất lâu sau đó và đến độ hơn năm năm sau, cô lấy anh.
***

-Nếu anh chia tay với Pha Ny bây giờ tôi sẽ đưa cô ấy sang Mỹ điều trị. Với điều kiện của anh thì sẽ không bao giờ có thể làm điều đó.
-Có thật là chân cô ấy sẽ đi lại được không?
-Tôi cam đoan. Anh biết phải làm gì rồi đấy.

***

Pha Ny tìm thấy những bức thư được giấu kín trong hòm bí mật của Du, những bức thư Kim gửi cho Du để hỏi thăm về cô nhưng bị Du giấu biệt. Những bức thư là những lời hỏi thăm về tình hình của Pha Ny và dặn dò đủ thứ, và thậm chí chỉ cần như thế cũng đủ để cho cô hiểu hết tình hình. Những bức thư ngừng gửi từ hai năm về trước. Cô ghi lại địa chỉ và tìm tới gặp nhưng người ở đó đã chuyển đi từ hai năm trước, cô cố lân la tìm hỏi bạn bè cũ thông tin về anh nhưng cũng không ai biết. Đi ngang qua tiệm hoa, cô thấy giỏ Catlin's Giant treo lủng lẳng, cô mua một giỏ về, tưới nước cho cây, rồi miên man suy nghĩ. Đứa con trai của cô lẫm chẫm bước vào ôm lấy chân cô:
-Mẹ đang làm gì thế?
-Mẹ đang tưới nước cho cây.
-Nhưng sao trông mẹ buồn thế?
-Vì mẹ đang nhớ về một người mà mẹ đã từng rất ghét
-Ghét ư? Vậy người ấy có lỗi gì mà mẹ ghét?
Cô nhìn đứa con nhỏ xíu, nhìn cảnh gia đình hạnh phúc của mình và nhìn đôi chân nay đã đi lại bình thường, cô im lặng.
-Ừ nhỉ, anh đã có lỗi gì?


Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân;
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định;
Mọi thư từ phúc đáp xin chuyển về địa chỉ: Lê Hứa Huyền Trân, Hội VHNT tỉnh Bình Định, 103 Phan Bội Châu, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định.  
Email:  phongtruongtu201@gmail.com.

READ MORE - ANH ĐÃ CÓ LỖI GÌ? - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân