Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, August 6, 2016

QUI NHƠN VÀ CHƯƠNG - Thư của nhà thơ Yến Lan


 Cô Lâm Bích Thủy - ái nữ của nhà thơ Yến Lan (trong nhóm thơ tiền chiến Bàn Thành Tứ Hữu) vừa gửi đến VNQT một bài viết của phụ thân cô được viết từ năm 1936. Xin trân trọng giới thiệu cùng quy bạn đọc.


      
                   Nhà thơ Yến Lan lúc còn trẻ



QUI NHƠN VÀ CHƯƠNG 

Nàng Lê,
Lâu lắm rồi, vắng hẳn thư cho Lê. Nhưng viết cái gì về Hà Nội khi người ta “hàng tỉnh” thế này. Và nắng ở Miền Nam, thiêu đốt như mấy hôm gần đây, thì thật không khỏe đâu mà nghĩ đến bạn.
Lê ở Hà Nội sướng nhỉ?  Sao vẫn buồn, chắc là cái “buồn sớm mai” như anh Kiều đã nói. Yến lại cứ tin rằng, bất kỳ những người nào chết ở Hà thành đều chết vì vui cả đấy chứ! Như đêm hôm 20 vừa rồi, đêm du dương, đêm thơ mộng ở nhà hát Hà thành thì thật những kẻ mường mán như Yến chả bao giờ biết được. Ở đây? Ở đây ấy à? trừ có mấy anh thi sĩ tối đến bắc ghế ra sân nhìn lên trời nghe “muôn sao bật nổi lên âm điệu” hay “Nhạc sao rời rạc trong tay đệm đàn” còn thì, bọn mình
   Qui Nhơn địa tịch vô âm nhạc
   Chung tuế bất văn ti trúc thanh.
Chỉ có đêm 21 này, ở Cerele Qui Nhơn có một cuộc diễn thuyết. Anh Tôn Thất Vỹ, nói về chữ hiếu trong tiểu thuyết hiện đại. Khởi đầu anh phác qua cái nguyên tắc của gia đình cũ, và lịch trình tiến hóa của nó, lịch trình tiến hóa đang trải qua những bước “nhảy”, từ lúc “sóng văn minh Âu-Mỹ đến đập vào thành trì của “Khổng giáo bền vững tự muôn xưa”. Và anh vào đề, bằng cách đưa ra, lần lượt những nạn nhân của chữ Hiếu, trong các tiểu thuyết gần đây. Tố Tâm ở Tố Tâm, Lộc, Mai ở Nửa chừng xuân, Loan trong Đoạn tuyệt (theo tiếng gọi của ái tình) Linh ở Một người (theo tiếng gọi của lý tưởng), và sau cùng , Vạn Tóc Mai ở Giông tố (Vạn Tóc Mai! ồ Vạn Tóc Mai, chỉ theo cái gì thì ai còn biết được.) Kết luận là sự giải phóng cho thanh niên ra khỏi ảnh gia đình và chữ Hiếu nên chỉ có, (nếu người ta khỏi muốn luôn luôn thấy từng đoàn con bất hiếu) cái nghĩa : Yêu và kính trọng. Câu kết luận khéo léo quá, đến nỗi có nhiều ông cụ đến đó định công kích, đều lững thững ra về.
Giữa lúc trong làng báo người ta (Lan Khai, Duy Khiêm, nhóm Responsable, nhóm Ngày Mới) đang đua nhau nói đến gia đình, bài diễn thuyết trên đến rất phải lúc. Đã thế, nói nóng sốt quá. Số thính giả có đến 500 và cũng lần đầu tiên những thiếu nữ diễm kiều đến dự thính.

Nhưng có một điều là một phần không ít những thính giả ở Qui Nhơn còn “hạ cấp quá” Họ vỗ tay cái gì buồn cười thôi, cái gì hóm hỉnh thôi, nếu cho họ nghe một cái gì cao cao một chút thì họ thề không dám đi nghe lần thứ hai. Và phỏng nàng Lê vào đây, thấy đoạn nào hay, Nàng Lê vỗ tay một mình, họ sẽ “ê”, sẽ “Huýt còi” sẽ “cười chế nhạo”. Như đêm vừa rồi, có mấy người bị thế. Ôi ngu vậy thay! Và đáng thương hại vậy thay! Và mất dạy cũng không ít đấy chứ.
Vừa rồi có cùng Lê Mộng Thu và Chế Lan Viên đến thăm anh Hàn Mặc Tử. Anh vẫn thế, nghĩa là buồn, và ngày nào cũng ăn ngũ, cầu nguyện, khóc, ngâm thơ. Nhưng anh vẫn hy vọng ở Chúa và lúc nào anh cũng thấy rằng một ngày kia anh cùng với tất cả”xuân như ý ở trong hồn và ở trong lòng” trở lại giữa đời..
Lê phải thấy tất cả cái vui mừng của anh, khi thấy bóng người quen, nghe tất cả sôi nổi du dương trong lúc anh ngâm những vần thơ phong tỏa niềm đạo hạnh, thì Lê mới có những cảm mà Yến có, mỗi lúc đến thăm anh.
Và cho Lê một tin mừng này nhé. Đến cuối Julliet, Yến sẽ gửi cho Lê một quyển “Thơ muôn đời” tập phê bình của nhà thơ yêu quí Hàn Mặc Tử yêu quí của chúng ta đã viết ra những ngày cô quạnh, và do một ông bạn thân ở Nha Trang đứng ra phát hành.

                                                                        Yến Lan
                                                              TTTN số 33/1.6.1936

READ MORE - QUI NHƠN VÀ CHƯƠNG - Thư của nhà thơ Yến Lan

VÀI SUY NGHĨ:VỀ 4 VỊ TƯỚNG ĐẠI TÀI TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA - Đặng Xuân Xuyến


         



VÀI SUY NGHĨ:VỀ 4 VỊ TƯỚNG ĐẠI TÀI TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA
(LỜI ĐẦU SÁCH cuốn KHỔNG MINH GIA CÁT LƯỢNG VÀ NHỮNG TỂ TƯỚNG ĐẠI TÀI ; Văn Hóa Thông Tin ; xuất bản năm 1997)
*
CHUYỆN CÁC VỊ VUA TRUNG QUỐC là bộ sách dài nhiều tập, do Nhà xuất bản Văn hoá Thông tin, Nhà sách Bảo Thắng liên kiết xuất bản, giới thiệu gần một trăm quân chủ phản diện, đại diện cho những mặt trái, những hậu quả tất yếu của chế độ thế tập quyền uy trong suốt quãng thời gian dài dằng dặc mà chế độ phong kiến "trị vì".
Thật là sai sót nếu bộ sách CHUYỆN CÁC VỊ VUA TRUNG QUỐC chỉ giới thiệu những hôn quân vô đạo, những kẻ đã cản trở bước tiến của lịch sử, phản lại lợi ích của dân tộc Trung Hoa vì những thú chơi ngông cuồng, rồ dại, những dục vọng về quyền lực, ái tình đến bệnh hoạn của các đế vương mà không giới thiệu những đấng quân vương có tài tề gia trị quốc, xứng đáng được nhận sự tôn vinh của lịch sử là thánh vương, là minh quân như Vũ, Thương, Tống Tổ... Và sẽ càng sai sót nếu CHUYỆN CÁC VỊ VUA TRUNG QUỐC không giới thiệu những gương mặt tận trung với nước, hết lòng vì giang sơn và xã tắc (Trung Hoa) của các bà hoàng hậu, các thừa tướng, đại thần đã hết lòng giúp rập quân vương điều hành triều chính.
KHỔNG MINH GIA CÁT LƯỢNG VÀ NHỮNG VỊ TƯỚNG ĐẠI TÀI là tập tiếp theo của bộ sách CHUYỆN CÁC VỊ VUA TRUNG QUỐC giới thiệu bốn vị tướng lừng danh trong lịch sử Trung Hoa về mưu lược dụng binh, về lòng bao dung, đức độ, về sự cúc cung tận tuỵ với giang sơn xã tắc (triều đình) để lại tiếng thơm cho muôn thuở. Họ như những vì sao lấp lánh chiếu toả. Năm tháng trôi đi, vật đổi sao dời nhưng tên tuổi và sự nghiệp bất hủ của họ sẽ mãi không thể xoá nhòa trong dòng chảy của lịch sử đất nước Trung Hoa.
Lật từng trang sử, các sử gia Trung Hoa đã làm sống lại một Gia Cát Lượng dụng binh như thần, quyết chí hiến thân, không hề núng nao ý chí. Ông là nhà chính trị, nhà quân sự nổi tiếng thời Tam Quốc, là hoá thân của trí tuệ dân tộc Trung Hoa. Những chiến lược quân sự mà Gia Cát Khổng Minh vạch ra đã trở thành những trước tác bất hủ. Đọc Khổng Minh Gia Cát Lượng của Hàn Phấn Phát, tuy không có những chương đoạn hào hùng, sôi động, những tình tiết ly kỳ huyền hoặc như Tam quốc Diễn nghĩa của La Quán Trung, nhưng người đọc vẫn cảm nhận được tài năng xuất chúng, chí khí phi phàm của Khổng Minh và trân trọng một Gia Cát Lượng mà Hàn Phấn Phát đã phác hoạ. Ở đây, ta gặp một Gia Cát Lượng không bị ngòi bút cường điệu hoá nên Gia Cát Lượng của Hàn Phấn Phát rất đời thường mà lại vĩ đại, ta thấy gần gũi, giản dị và chân thực hơn những gì mà La Quán Trung đã viết: Bình thường, giản dị nhưng cũng phi thường, thông minh và đầy bí ẩn. Nói như thế, không có nghĩa là chúng tôi đánh giá giá trị tư tưởng và nghệ thuật của hai tác phẩm, so sánh những thành công của hai tác giả vì Tam quốc Diễn nghĩa là một tác phẩm văn học thuộc dạng tiểu thuyết cổ điển, kết hợp giữa dã sử và tín sử, được liệt vào kho tàng văn hoá Trung Quốc, đồng thời cũng là tài sản của văn hoá thế giới. Còn Khổng Minh Gia Cát Lượng của Hàn Phấn Phát là một công trình khoa học, nghiên cứu về cuộc đời và sự nghiệp của một danh nhân, với cách nhìn nhận, đánh giá của một nhà khoa học hiện đại. Chúng tôi cho rằng những phác họa của Hàn Phấn Phát không làm mất đi hình ảnh dụng binh kỳ diệu đến bí ẩn của Gia Cát Lượng mà ngược lại càng làm cho hình ảnh nhà mưu lược kỳ diệu này thêm sức sống. Và đấy chính là một đóng góp của Hàn Phấn Phát cho đương đại những tài liệu quý giá về cuộc đời và sự nghiệp của một bậc tiền bối.
Tiêu Hà, một khai quốc công thần của nhà Hán, đã phò tá Lưu Bang từ lúc cơ hàn, phải sống nương nhờ vào sự cưu mang của những hiền nhân quân tử đến tận khi lập nên nghiệp bá với lòng cúc cung tận tụy của một công thần ái quốc, một trung thần hiếm có. Cho tận đến lúc tàn hơi kiệt lực, Tiêu Hà vẫn luôn canh cánh bên lòng trách nhiệm phò tá "Thiên tử" giữ yên cuộc sống ấm no cho muôn họ, để lại cho hậu thế một nguồn sáng chiếu rọi về tình người, tình đời và lẽ sống cao đẹp không thể phai mờ. Ai đó đã nói: Có Tiêu Hà mới có nhà Hán, quả thật nếu nhìn nhận ở một góc độ nào đó thì câu nói đó không phải là cường điệu. Thủa Lưu Bang còn cầu bơ cầu bất, còn dưới trướng của Tiêu Hà đã được Tiêu Hà ban cho nhiều ân sủng: Coi như tình huynh đệ, lo chuyện trăm năm, bàn mưu tính kế giúp Lưu Bang tạo lên nghiệp lớn. Từ cuộc khởi nghĩa ở huyện Bái, đến tận sau này khi Lưu Bang đã bình định xong thiên hạ, Tiêu Hà luôn luôn ở bên để hiến kế dâng mưu, hết lòng lo cho nghiệp bá của tiên chủ nhà Hán. Công lao to lớn của Tiêu Hà với nhà Hán thật nhiều, nhưng chỉ kể một vài công trạng của ông với Lưu Bang trước khi lập nên nhà Hán cũng đủ thấy điều mà ai đó đã nhận xét không phải là không có căn cứ:
- Cưu mang và khích lệ nghiệp lớn trong ý chí của Lưu Bang.
- Lo chuyện trăm năm cho Lưu Bang và Lã Thị.
- Tiến cử và lưu giữ Hàn Tín giúp Lưu Bang lập nên nhà Hán.
Chúng tôi nói rằng: Tiêu Hà và Hàn Tín là hai trụ cột chính giúp Lưu Bang thu phục được thiên hạ, nhưng chúng tôi không cho rằng: Có Tiêu Hà mới có nhà Hán vì nếu nhìn nhận và đánh giá như vậy thật là phiến diện. Công trạng và đức độ của Tiêu Hà với vương triều nhà Hán quả thật không nhỏ nhưng bên cạnh Lưu Bang đâu thiếu những anh hào? Sở dĩ Lưu Bang thu phục được thiên hạ là bởi ông ta đã biết sử dụng tài năng thiên bẩm của những hiền nhân quân tử quy tụ dưới trướng sao cho đúng với khả năng của họ. Tiêu Hà rất giỏi về cơ mưu, Hàn Tín rất giỏi về chiến trận nhưng cả hai không có cái mà Lưu Bang có, đó là những âm mưu, thủ đoạn chính trị mà bất kỳ một chính trị gia nào cũng phải có. Cái chết oan nghiệt của Hàn Tín và những ngày tháng sống cảnh "cá chậu chim lồng" của Tiêu Hà là bằng chứng cho tài năng hoạt động chính trị của Hán Cao Tổ, cũng có nghĩa là Tiêu Hà và Hàn Tín chỉ có thể là người "giúp việc" cho “Thiên tử” mà thôi.
Với gần 80 trang sách, Mục Bình Triều đã cung cấp cho độc giả những dữ liệu lịch sử quý báu về cuộc đời và sự nghiệp lừng lẫy chiến công của vị thừa tướng khai quốc, một công thần tận trung, tận nghĩa đã phò tá Lưu Bang bình định được thiên hạ, đó là Tiêu Hà! Một con người cả đời liêm khiết, trong sạch, hết mình vì dân vì nước dù những năm tháng cuối đời, để bảo toàn mạng sống cho bản thân và gia tộc ông đã buộc phải tự làm lu mờ hình ảnh của mình mà lẽ ra một con người như ông không nên làm vậy, nhưng cho dẫu có bàn luận thế nào thì hậu thế vẫn cảm thông với ông trong điều kiện lịch sử lúc bấy giờ và những chiến tích của ông, tấm lòng của ông mãi để lại tiếng thơm trong lịch sử Trung Hoa.
Cũng trong tập sách này, chúng ta được gặp danh tướng Trần Bình, người cũng có công rất lớn trong việc giúp Lưu Bang thu phục thiên hạ.
Có thể nói, trong số những danh tướng lừng lẫy chiến công, hiển hách công trạng thì Trần Bình là một danh tướng được yên ổn nhất sau khi Lưu Bang đã lập xong nghiệp bá. Không như Tiêu Hà phải sống cảnh "cá chậu chim lồng" suốt ngày nơm nớp lo sợ bị tiên chủ nhà Hán "phế diệt", cũng không giống như Hàn Tín "chuốc hoạ vào thân", bị chu di cả họ mà Trần Bình cả đời được nhà Hán trọng dụng, được tôn lên tận mây xanh, thậm chí đến cả đời con đời cháu sau này vẫn được thừa tập hầu tước.
Trong "Sử ký Tư Mã Thiên" phần Cao Tổ bản kỷ có ghi lời Hán Cao Tổ khi ông ta cùng các hạ thần thảo luận: "Sở dĩ thắng Hạng Vũ mà lấy được thiên hạ là do: Ăn nói giỏi có mưu sĩ Trương Lương, tể tướng có Tiêu Hà, đại tướng có Hàn Tín. Ba người này đều là kiệt xuất, trẫm biết dùng họ cho nên được thiên hạ". Căn cứ vào đó, có người cho rằng Trần Bình không bị Lưu Bang "phế bỏ" bởi ông không thuộc "tam kiệt", không phải là đối thủ của Lưu Bang trong việc củng cố ngôi đế của mình, cũng có nghĩa họ cho rằng Trần Bình chỉ là một vị tướng chứ không thể là một danh tướng xứng đáng nhận sự tôn vinh của hậu thế. Chúng tôi cho rằng: Trong quá trình phò tá Lưu bang thu phục thiên hạ, các danh tướng đều có những đóng góp nhất định của họ vào lịch sử, không thể đem những công lao, chiến tích, "mọi người đều nhìn thấy" để so sánh, bình phẩm về tài năng, đức độ giữa các danh tướng. Đại tướng Hàn Tín sở dĩ được đương đại đánh giá là một đại tướng cực giỏi bởi chiến trận đánh đông dẹp bắc lừng lẫy chiến công của ông dễ được mọi người nhìn thấy còn Trần Bình, ông là một nhà chính trị chứ không phải là một nhà quân sự vì lẽ đó mà những "chiến tích" của ông, đương thời khó nhìn thấy hết.
Trong chiến tranh Hán-Sở, Trần Bình hiến rất nhiều kế mà mỗi kế đều có sự liên quan đến sự sinh tử, tồn vong của Vương triều nhà Hán, và đặc biệt nhất là sau khi Hán Cao Tổ tạ thế, Trần Bình đã cùng các vị trung thần dẹp loạn các Chư Lã (dòng họ của Lã Thái hậu), giữ nguyên ngôi "Thiên tử" cho các ông vua nhà Hán: Huệ đế, Thiên đế, Văn đế... bằng những mưu quốc xuất chúng.
Trong suốt cuộc đời làm tướng của mình, Trần Bình có những đóng góp rất lớn cho vương triều nhà Hán, tuy nhiên những mưu kế mà ông hiến cho Hán Cao đế, cũng như các "Thiên tử" sau này của nhà Hán quả thật còn nhiều điều mà hậu thế còn bàn cãi về tài năng và đức độ của ông, nhất là kế bắt Hàn Tín ở đầm Vân Mộng đã làm cho một vị đại tướng hết lòng trung thành với cơ nghiệp nhà Hán phải chịu cảnh chết không nhắm được mắt. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, thì chúng tôi cũng tin rằng những người bàn luận, tranh cãi về ông cũng sẽ tán đồng quan điểm của chúng tôi: Ông là một nhà chính trị tài giỏi, hết lòng với giang sơn nhà Hán, những lỗi lầm mà ông mắc phải trong cuộc đời làm tướng là điều có thể cảm thông được bởi ở cái chế độ thế tập quyền uy ấy mạng người thật sự là khó bảo toàn, cho dù đó có là Thiên tử, mà đã là con người thì ai chẳng muốn bảo toàn mạng sống ?!.
Lịch sử phong kiến Trung Quốc đã ghi lại những tích về sự lộng quyền, can thiệp vào triều chính, làm cho xã tắc bị nghiêng ngả, sụp đổ của những tên thái giám nửa nam nửa nữ lòng dạ độc ác như Triệu Cao, Hoa Hâm... Với ba tấc lưỡi, cùng với lòng đố kỵ hẹp hòi, chúng đã mê hoặc các đấng quân vương để "thanh trừng" những trung thần ái quốc, những danh tướng lẫy lừng chiến tích để thoả mãn nhục dục của những kẻ nô tì thèm khát quyền lực.
Khấu Hoài - một danh tướng thời Bắc Tống, suốt đời ấp ủ chí lớn để mong được cống hiến sức lực cho đất nước nhưng con người tài cao chí lớn, liêm chính cương trực ấy đã bị xã hội Bắc Tống đen tối hủ bại với những kẻ thống trị u mê nhu nhược, tin yêu gian thần, thái giám, ngược đãi, đày ải làm cho hoài bão của ông không thực hiện được.
Sáu mươi năm sống với trần thế, ông đã từng được Tống Thái Tông tin yêu trọng dụng, ban cho nhiều ân sủng nhưng cũng chính tài năng và đức độ của ông đã làm cho Tống Thái Tông nhiều phen tức giận dẫn đến việc nhiều phen bị giáng chức. Tính cương trực thẳng thắn của Khấu Hoài còn tự làm hại ông nhiều hơn nữa khi Tống Chân Tông cả nghe lời gièm pha của những kẻ ham sống sợ chết, bụng dạ tiểu nhân, ghen ghét hiền tài, nên đã giáng chức ông từ một tể tướng oai liệt xuống làm Chi Châu ở Tương Châu. Cuộc đời hoạt động chính trị của ông thật chông gai, gấp khúc, biết bao sóng gió của chính trường cố trào lên để hòng nhấn chìm thân thế và sự nghiệp của ông nhưng tất cả chỉ làm cho hình ảnh của ông rực sáng hơn, nhân cách cao đẹp của ông càng rõ nét và trở thành bất tử.
KHỔNG MINH GIA CÁT LƯỢNG VÀ NHỮNG TỂ TƯỚNG ĐẠI TÀI là tập mở đầu cho phần hai của bộ CHUYỆN CÁC VỊ VUA TRUNG QUỐC, do nữ dịch giả Tô Thị Khang dịch thuật, giới thiệu bốn vị tướng lừng danh trong lịch sử phong kiến Trung Hoa về tài cao, đức trọng, về những cống hiến lớn lao cho các vương triều phong kiến nói riêng và lịch sử trung Hoa nói chung.
Chúng tôi tin rằng cuốn sách nhỏ này sẽ cung cấp cho bạn đọc những thông tin giá trị, những chứng cứ khoa học về cuộc đời và sự nghiệp của các danh tướng trung Hoa suốt đời tận tuỵ vì dân, vì nước (Trung Hoa) mà các cuốn sách khác chưa đề cập đến hoặc đề cập đến còn ở mức độ nào đó.
Trân trọng giới thiệu KHỔNG MINH GIA CÁT LƯỢNG VÀ NHỮNG TỂ TƯỚNG ĐẠI TÀI do nữ dịch giả Tô Thị Khang dịch thuật.

                                       Hà Nội, ngày 3 tháng 4 năm 1997
                                              ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - VÀI SUY NGHĨ:VỀ 4 VỊ TƯỚNG ĐẠI TÀI TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA - Đặng Xuân Xuyến

BÊN BẾN THẢ HOA - Thơ Nguyễn Đình Nguộc






BÊN BẾN THẢ HOA

Mỗi lần về thăm Quảng Trị
Tôi lại ghé Bến thả hoa (1)
Lặng nhìn đôi bờ Thạch Hãn
Dòng sông vẫn chảy hiền hòa.

Đọc thơ ghi trên phiến đá (2)
Trái tim đau nhói mấy lần
Đồng đội còn nằm dưới đó
Niềm đau như mất người thân.

Nước sông mùa này trong ngần
Tôi thả hoa tươi nhè nhẹ
Đôi lời trải lòng khe khẽ
Cay cay khóe mắt lệ trào.

Đồng đội ơi! Nhớ ngày nào
Thành cổ “bảy hai” (3) rực lửa
Chúng mình sàn sàn một lứa
Giữ Thành chẳng ngại hy sinh...

Hôm nay trong cảnh thanh bình
Lại về bên Bến thả hoa
Nhớ thương bao người đồng chí
Đôi mươi... trẻ mãi không già.

            Nguyễn Đình Nguộc            
            Quảng Trị, Hè 2016

    ........................... 

(1)   Bến thả hoa bên bờ nam sông Thạch Hãn, gần thành cổ Quảng Trị do Ngân hàng Công thương Việt Nam cung tiến có các bậc đá khối để mọi người thả hoa khi đến viếng các Liệt sĩ hy sinh trên dòng sông khi vào chiến đấu giữ Thành cổ.
(2)   Trên Bến thả hoa có khắc trang trọng trên phiến đá hai câu thơ của một cựu chiến binh giữ Thành cổ viết khi về thăm chiến trường xưa:  
“Thuyền xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Dưới sông còn đó bạn tôi nằm...”

(3)   Chiến dịch lịch sử giữ thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm, mùa hè năm 1972.

READ MORE - BÊN BẾN THẢ HOA - Thơ Nguyễn Đình Nguộc

Friday, August 5, 2016

VIẾT BÊN BỜ THẠCH HÃN - thơ Nguyễn Huy Khôi

Ảnh từ trang: dulich.quangtri.gov.vn


     VIẾT BÊN BỜ THẠCH HÃN
         Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
         Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
                          (Lê Bá Dương)

Bên bờ Thạch Hãn chiều nay
Khăn mây một dải trắng bay trên đầu
Sông trôi, ... nước đã thay mầu
Bạn tôi nằm lại đáy sâu, ... không mồ (!)

Tràn xanh gió nghẹn đôi bờ
Đất thiêng trả nghĩa, ... bạn giờ thẳm xa! ...
Cầm lòng trên "Bến thả hoa" *
Mắt không gìm nổi lệ nhòa, ... cầu siêu!

Tượng đài lồng lộng ráng chiều
Soi dòng Thạch Hãn trong veo sắc trời
Bạn tôi quên tuổi xuân đời
Hóa thân bãi mật sa bồi triền sông
Ẩn mình sau những chiến công
Mở trời nắng mới, non sông đổi đời

Sóng như tiếng Mẹ âu ời
Vỗ ru hồn cốt bạn tôi đang nằm!

* "Bến thả hoa": Do chính quyền và nhân dân tỉnh Quảng Trị xây dựng nên để hành lễ cầu siêu cho những chiến sĩ vô danh nằm lại đáy sông Thạch Hãn!

                 NGUYỄN HUY KHÔI
    Email:nguyenhuykhoi48@gmail.com
                 Cổ Đô Ba Vì Hà Nội
                    ĐT:0983264618
                 


READ MORE - VIẾT BÊN BỜ THẠCH HÃN - thơ Nguyễn Huy Khôi

NƠI ĐI ĐỂ NHỚ - thơ Nguyễn Văn Gia


Tác giả Nguyễn Văn Gia


NƠI ĐI ĐỂ NHỚ

Không ai tắm hai lần *
Trên cùng một dòng sông
Đời ta lại nặng nợ
Sông Hương với sông Hàn

Nhớ giảng đường sư phạm
Bao mùa phượng tàn phai
Người xưa chừ tứ tán
Buồn ta khách vãng lai

Thưở Mai Khôi áo trắng **
Đi về giữa chiều sương
Tình thơ tưởng cầm sắt
Ai ngờ chẳng trăm năm

Không ai tắm hai lần
Trên cùng một dòng sông
Ta về thấy mất hút
Dòng sông thời thanh xuân.


Nguyễn Văn Gia

* Heraclitus
** Cư xá Mai Khôi.
READ MORE - NƠI ĐI ĐỂ NHỚ - thơ Nguyễn Văn Gia

NÓI VỚI MÙA THU - thơ Hoàng Văn Chẩm

Tác giả Hoàng Văn Chẩm
Hoàng Văn Chẩm

NÓI VỚI MÙA THU 

Mùa thu về
Lá rơi! Thèm chút úa phai 
Như màu mắt thời bé dại dỗi hờn 
Cánh hoa mùa nhớ.
Bâng khuâng
Người đàn bà nhặt nỗi buồn xuống thấp
Xâu thành chuỗi treo vào góc đời thầm lặng
Chiêm bái khúc tự tình 
Có giọt nắng rơi bên thềm cũ
Ngỡ ngàng trong chiều 
Câu thơ chùng xuống. 

Mùa thu vàng lối về
Người đàn bà choàng lên mình nỗi nhớ 
Xa rồi cơn mơ có mùa hoa nở muộn
Ngó vầng trăng hao khuyết 
Đắng đót bờ môi
Xin như tái hiện mùa chia tay 
Lạc bước về xa.

Mùa thu nghiêng hết cuộc tình 
Dấu nghìn trùng níu lòng nhau
Ngược xuôi một đành thôi
Người đàn bà bật khóc ....
Trống vắng.
Nghiêng vai gánh mòn đau giữa vô cùng
Vết rạn vỡ kéo dài theo năm tháng
Người đàn bà đeo mang ân tình 
Tạc lên mình niềm thương vô tận. 

Mùa thu trầm mặc 
Người đàn bà đuổi bắt kịp thời gian
Thương mình... đã cũ.

         Mùa Thu Quảng Trị 

                25-07-2016
                     HVC
READ MORE - NÓI VỚI MÙA THU - thơ Hoàng Văn Chẩm

THĂM BẠN - thơ Võ Tấn Hùng


Tác giả Võ Tấn Hùng

THĂM BẠN

Qua Hoài Nhơn ghé Hoài Thanh thăm bạn,
Nắng chiều xuân sóng sánh ngỡ mật ong.
Rót từng mảng trên cánh đồng xanh thẫm,
Trên tán dừa như mái tóc ai hong!

Bao năm rồi cách biệt chẳng chờ mong,
Giờ gặp lại với niềm vui bỡ ngỡ.
Cơm nước xong biết bao là chuyện kể,
Chuyện hôm qua và chuyện của hôm nay!

Bạn bây giờ sao mà lắm đổi thay,
Qua lời nói và giọng cười cởi mở.
Tóc dài hơn tuy dáng hình vẫn thế,
Chín năm rồi chứ ít ỏi gì đâu?...

Hoài Thanh ơi! Ta thức trọn đêm thâu,
Bởi kỷ niệm năm nao ào sống dậy.
Sáng rồi sao gà đâu xao xác gáy,
Ngoài chấn song trắng xoá một màn sương!
                     
Bình Định,12.03.2016                           
VÕ TẤN HÙNG
hutazox@gmail.com



READ MORE - THĂM BẠN - thơ Võ Tấn Hùng

GỌI TÊN BỐN MÙA - chùm thơ Ngưng Thu



Tác giả Ngưng Thu


GỌI TÊN BỐN MÙA 

Ta đi 
bằng bước lặng im
một hôm về lại 
con tim đã sờn.

Đếm đi đếm lại nỗi buồn
tìm không ra số 
đóng tuồng kịch câm.

Ngăn tim trống hoác 
lặng thầm
còn vương nhịp đập
đắm đăm 
rối bời.

Đã trôi 
mấy mảng thu lơi
úa phai cả cánh đồng đời 
gió lên.

Đã từng 
đắng chát men đêm
đã từng
một thuở gọi tên bốn mùa

Cô đơn 
cũng lúc già nua
mỏi tìm hẹn ước ngày xưa
lỗi thời.

Ngắm nhìn tiếc nuối 
buông trôi
tìm đâu mảnh đất 
tim côi nảy mầm?





TRÓT LỠ

Vàng thu ngưng 
tự nắng buồn
màu mây trở 
giọt mùa buông nốt trầm

Cung đàn lịm phím 
biệt âm
ngày 
say men nhớ
đêm 
thầm men trăng.

Biết từ ...
lạc chốn nhân gian
yêu màu thu 
lỡ trót mang niệm tình.

Tay cầm nỗi nhớ 
bâng khuâng
tay ôm trọn bốn mùa 
nâng cánh vàng.

Thương đời
nặng gánh đa đoan.





Ơ LẠ MÂY TRẮNG VÔ TÌNH 

Tia nắng rớt 
chạm ngày mưa 
hoá cầu vồng bảy sắc vừa lung linh.

Ơ lạ
mây trắng vô tình
hồn thu đang vắt vẻo trên cánh đồi.

Anh ...
không thương nhớ thì thôi 
đừng say sắc biếc hương trời không em.

Nắng vỡ
nắng vỡ bên thềm
anh đừng ngoái lại 
đừng len lén nhìn.

Hoàng hôn đổ 
bóng trăng nghiêng
mặc thơ anh bổng bay triền tương tư.

Em ngồi mơ khúc niệm từ
hát lời phong nguyệt tâm như tịch huyền.

Thời gian vọng khúc vô biên 
vần thơ cất tiếng 
chạm miền lặng im.

Ơ lạ
mây trắng 
vô tình.



THÔI ĐỪNG

Vàng thu 
lá rụng đường chiều
ngác ngơ mây
bổng cánh diều 
gió lơi.

Tìm em 
trăng gác chân đồi
chạm ...
vừa hương cúc 
thoảng lời sương 
lay.

Chung chiêng nắng rụng chân ngày
thôi ...
anh đừng ngỏ
nhỡ bay thu vàng

Ngưng Thu







READ MORE - GỌI TÊN BỐN MÙA - chùm thơ Ngưng Thu