Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, September 26, 2015

HOA XƯA BÊN THỀM CŨ - Thơ Nguyễn An Bình


Ảnh bìa
                            Tác giả Nguyễn An Bình



HOA XƯA BÊN THỀM CŨ

Không ai về qua lối cũ thềm rêu
Trên ô cửa nghe thằn lằn tặc lưỡi
Nhớ đâu đây làn tóc thơm hương bưởi
Tiếng gàu sòng đẩm mấy liếp trầu tươi.

Hàng tre xanh tiếng sáo vút lên trời
Bông cau rụng trắng sân mùa gió chướng
Em vô tình hay tôi nhiều mộng tưởng
Để thời gian trôi mất những mùa yêu.

Người đi xa  mặc gió thổi trăm chiều
Thổi tơi tả những năm tình lận đận
Em đâu nghĩ  về qua phà mấy bận
Để lòng quên từng cánh lá bèo trôi.

Giữa dòng sông mưa bỗng lớn trắng trời
Con chim nhỏ chết trong giờ định mệnh
Cánh diều rơi nào có ai  đưa tiễn
Bờ vực sâu thăm thẳm một mình tôi.

Đã bao mùa ngôi nhà nhỏ em ơi
Hoa vẫn nở tỏa hương như ngày nọ
Bên thềm rêu lắng nghe bàn chân nhỏ
Nhớ hương xưa  xao động bước quay về.

                               Nguyễn An Bình
                                     24/9/2015
READ MORE - HOA XƯA BÊN THỀM CŨ - Thơ Nguyễn An Bình

Friday, September 25, 2015

CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN



        Tác giả Đỗ Quyên



BẾN CHIỀU

Nắng chiều
Chạm ngõ vờn nghiêng.
Vườn ai  lá rụng lay
 phiên khúc mùa
Ta về
Ghép lại vần xưa.
Đò duyên lạc nhịp
Tình thưa  thớt  tình
Ngẫm lòng một kiếp phù sinh
Xuyến xao con chữ
Thương mình đa đoan
Hoa Mua
Nở cũng muộn màng
Bài thơ gãy vận
Phím đàn vỡ đau
Thầm thương
Trầu quạnh hương cau.
Trở trăn niềm hẹn
Chênh chao nỗi lòng
Bến chiều
     Thắp mãi
          Niềm mong.
              
NỬA

Đêm nay trăng sáng nửa vầng
Bên ta người cũng nửa ngần ngại trao
Lời thơ một nửa thanh cao.
Nửa đằm thắm nửa dạt dào tình ca
Nửa mây che nửa ánh ngà
Nửa soi trang chữ nửa mà mặn duyên.
Nửa vơi bao nỗi muộn phiền
Nửa như rạng nét dịu hiền mùa sang
                         
Dường như ta nửa ngỡ ngàng
Ghé môi hôn nửa đóa vàng bâng khuâng

                                      ĐỖ QUYÊN
READ MORE - CHÙM THƠ ĐỖ QUYÊN

ĐI GIỮA NẮNG TRƯA - thơ Trầm Mặc






                                                 
                                                                Đi giữa nắng trưa

                                                                Trầm Mặc
                                                               (NTB)

                                                       
                                   Ta đi giữa nắng trưa buồn
                                   Gió không gởi  gió để thương chút tình
                                   Đường dài hun hút lặng thinh
                                   Đưa nhau lên thác xuống ghềnh dặm xa
                                   Mai về lòng có thiết tha
                                   Hương xưa một thoáng - rồi xa nghìn trùng
                                   Em đi trong cõi mịt mùng
                                   Anh về gom nhặt tơ chùng phím lơi
                                   Ta bà cõi tạm anh ơi!
                                   Thiên thu ngồi nhớ ... mấy lời bên  nhau
                                   Phối chi khúc nhạc thêm sầu
                                   Mai sau dù có... bạc đầu ... nắng  trưa
                                                                            19/9/2015
                                                                           (NTB)
                                                                    Vỹ Dạ Huế


READ MORE - ĐI GIỮA NẮNG TRƯA - thơ Trầm Mặc

HÌNH NHƯ ... - thơ Đan Thụy


Tác giả Đan Thụy


HÌNH NHƯ ...
Đan Thuỵ 

Hình như Thu còn bối rối ...
Nhẹ nhàng chiếc lá vàng rơi
Hoàng hôn chìm trong khát vọng
Hiên đời oà vỡ trong tôi 

Hình như thoảng hương hoa Sữa
Cúc vàng chưa nở vội phai
Thu buồn ... Đông sao qua vội
Phố gầy ngập lối heo may 

Dịu dàng loang trong làn gió
Tiếng ai khe khẽ như vừa ...
Con tim thì thầm rất thật
Hình như em đã yêu người! 

Hình như tan trong cõi nhớ ...
Thoáng vừa ... nhưng rất bâng khuâng
Giọt thời gian sao quá vội
Để lòng bối rối ... chiều say 

Rất thơ là em ... và gió
Cuộn vào chiếc lá bay bay
Bẽn lẽn bên chiều thầm lặng
Đêm chờ một thoáng hình như ... 

ĐT


READ MORE - HÌNH NHƯ ... - thơ Đan Thụy

Chùm thơ về Huế và Quảng Trị - Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên


Hẹn về với Huế

Đêm bên em và dòng Hương
nhịp chèo thuyền trôi êm ả
gió về trên tóc em
đồi Vọng-cảnh ta quen nhau từ thuở.

Phố giăng sầu lối chợ
quán rượu khuya vắng khách thêm buồn
quặn lòng đau tình bồi lở
chuông chiều điểm tiếng hoàng-hôn.

Gởi sầu về Vĩ-dạ cô-thôn
Đập-đá nơi em chiều ra sông giặt áo
khuất bóng ai xưa bên thành
vạn chài thức đêm trời giông bão .

Từ buổi quay về với Huế
những đêm đứng lặng bên sông
đớn đau người tiếc nhớ
xót xa xát muối vào lòng.

Giá đời hai ta không
mang hoài tiếng thở dài buổi trước
dỗ sầu hiu quạnh đời tim
dặm ngàn xuôi ngược.

Hoang trôi từng nỗi niềm hạnh-phúc
còn đâu giấc mộng cùng người
vườn cũ giờ hương phai phấn nhạt
em ngỡ ngàng thức dậy sớm mai.

Nửa đêm em về khỏa thân
trên sông ảo mờ sương khói
dĩ vảng xa rồi ký ức tình nhân 
lạnh lòng không hề nói.

Hỏi còn đợi người chở nhớ
bến Thừa-phủ đêm lạnh hoang
bến sông em hai chân thả
nước vờ nghiêng trôi bập bềnh .

Đèn vàng hắt hiu sương khuya
ai đứng một mình bên cửa
hơi thở Huế sa mù
hẹn lòng thôi quay về nữa .

Ráng đỏ sương pha chân núi
trên đồi Tuần chuyến xe cuối ngày
chia tay người vềchi quá vội
hoa-dã-quỳ khép cánh vàng bay .


Hoang hoải cùng thành
bỏ lại bến tàu, con đường, sân ga xe lửa
để người đi sao đành
gợi chi bao niềm thương nhớ.

Bỏ lại bên đường hoài-niệm
tháng năm sau sót nụ cười
qua rồi những lần đưa tiễn
còn lại gì Huế, em và tôi?

Huy Uyên

         
Tình em và Huế

Em tơ vương chi chảy theo con nước
sương khói tan rồi đi về đâu
gió bay đêm ngày xuôi ngược
Hoàng-thành chiều nay bổng dưng sầu .

Vườn ai khuất kín bên sông
lặng lẻ trời mây màu rất Huế
tím tim người khoảng lặng lá vàng
bạn bè giọt sương che đời dâu bể.

Tôi hoang mê chiếc bóng
linh-hồn về đậu kín hai vai
bên cầu ngắm nhìn trời mây cao rộng
kể từ em xẻ trái tim chia hai.

Níu lòng tôi theo tiếng hát Hoàng-Oanh(*)
bay đi nhớ sầu bàng bạc
những cây liễu bên hồ rủ xanh
tấm-lụa-đào ai phơi
ngày xưa đã bay đi mất.

Đã vắng rồi môi cười hoa nở
bến xao đêm bờ bổng thở dài
đâu đây chạy quanh hơi thở
dấu kín lòng một trái tim ai .

Em quạnh hiu bên mái nhà xưa
hanh hao sắc gầy chiếc bóng
chát cay  ngọt đắng mấy cho vừa
xanh xao chiều mây ngang lắng đọng.

Rồi người cũng một lần đánh mất
em trở về chắp lại cánh hoa rơi
môi em dấu son đã nhạt
cả hai ta đã lở mộng xuân thì .

Em mãi quay đi mà chẳng quay về
nổi đau để đời ai băng bó
vết thương chìm lẩn quất quanh đây
từng tháng từng ngày
vườn người cô đơn bóng nhỏ.

Đâu rồi quanh em mưa bất chợt
giọt tình trao người đã mù bay
mới đó đong sầu chưa hết
em cầm tìm giọt nắng trong tay
Huế, em và tôi nằm chết.

(*) Ai ra xứ Huế
Huy Uyên

         
Chỉ còn lại em và Quảng-trị

Mưa nắng sáng chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn bóng hình ai
ký ức thở dài chùm phượng đỏ
mối tình đầu trôi giọt mực đã phai .

Quảng-trị nghiêng che hàng cây cao
mây trên đầu bao năm không ngủ
đợi người đi lâu quá chưa về
bên sông não lòng chuông Sắc-tứ.

Thương em guốc mộc qua hè phố
lạnh bóng chợ chiều phố đìu hiu
em đưa tay giữ tóc bay cùng gió
đường Quang-trung ngược bến chuyến đò .

Vây quanh về xế bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con đường nhỏ
về La-vang giọng kinh nguyện chơi vơi
cầu Ga cũ chìm mờ trốn gió .

Về Long-hưng chan đầy sân nắng
ngã ba xưa có giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ra mặt trận
bỏ em một mình khóc mối tình xưa.

Nhà ai còn ngủ muộn ở bên đường
em có mơ tan về khung trời cũ
Hạnh-hoa giờ giữ khúc thu vương
người về Trí-bưu giáo đường mây rủ.

Mắt chiều rưng rưng sầu Quảng-trị
chảy thêm chi cho dài nỗi nhớ phố xưa
quên rồi hẹn hò từ thuở
bên sông đã vắng những chuyến đò.

Hải-lăng bạc lòng nhớ Trung-lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-trị
biển dâu xưa đại-lộ-kinh-hoàng
ngày em đi tôi quay về phố thị
(thôi hết rồi vùng ký-ức hoa hương)

Huy Uyên



READ MORE - Chùm thơ về Huế và Quảng Trị - Huy Uyên

Thursday, September 24, 2015

NHỚ MỘT NGƯỜI - Trương Thị Thanh Tâm

Tác giả TT Thanh Tâm


NHỚ MỘT NGƯỜI
Tùy bút
Trương Thị Thanh Tâm

Đêm thực yên tỉnh, nhưng đêm cũng muôn vạn tiếng thầm, ngước nhìn bầu trời đầy sao lung linh giữa trời đêm, tôi thấy lòng rưng rưng nhớ …
   Kỷ niệm chợt quay về, đêm nay mình nghe lạnh, không chỉ thể xác, mà cả tâm hồn, trống trải đơn côi …
    Anh đâu rồi trên bầu trời bao la rộng lớn, em vẫn hay tự hỏi, anh chọn chi cái ngành phi công (chết mất xác) đó nhỉ, để em yêu anh mà lòng không chút nào yên ổn. Đâu phải ngành đó chỉ để bay lượn biểu diễn! Anh yêu gì hả anh trên bầu trời mây trắng xoá, có khi lại xám xịt, biển trời mênh mông, bay càng cao gió càng lạnh, chí trai trẻ phiêu lưu đầy nhiệt huyết, hưng phấn anh thích tung hoành lả lướt, lượn vòng cao thấp nghiêng cánh biểu diễn đủ trò bao nhiêu thì em lại lo sợ bấy nhiêu, lòng em cũng đảo chao từng cánh gió anh bay, còn chưa nói đến khi anh tham gia trận chiến kinh hoàng ...
   Dù vậy đôi khi em cũng thấy tự hào, giá như anh là ... Ý nghĩ em giờ không thứ tự, nhưng em vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên em nhìn thấy anh, dáng dấp thật hay trong bộ đồng phục ôm sát, cao ráo, nón lệch nghiêng đầu, đeo kính philot, vẻ đẹp đầy nam tính. Em chắc lưỡi, chà … chà. Trái tim em, một cô thiếu nử tuổi mười tám, bỗng dưng nhiều mơ ước, tim đập rồi sai nhịp, thẹn thùng nghe má mình nong nóng, khi anh đi ngang qua nói cười với bạn, và anh gỡ kiếng nghiêng đầu nheo mắt cười với em. Anh cảm nhận được hay sao ấy khi em chiêm ngưỡng anh, em phát hiện ra anh có nụ cười ôi quyến rũ làm sao! ...
        Kể từ đó, trái tim em lạ lẫm làm sao. Mỗi khi nghĩ về anh, lòng em vui hẳn lên. Có lẽ em đã yêu anh mất rồi. Yêu bóng yêu hình. Và ngày ngày em đến trại anh. Bên kia đường có một quán cốc nho nhỏ, em giả vờ uống nước để được hy vọng nhìn thấy anh. Anh đâu hề biết, anh đâu hề hay, mà em thì đâu đủ dạn dĩ để làm quen ...
     Suốt mấy tháng trời như thế cũng không biết được tên anh, cho đến khi gia đình xảy ra chút chuyện, độ một tuần em không đến được và không còn thấy anh nữa. Trại dời đi nơi khác. Em tần ngần trong hụt hẫng, lòng buồn vời vợi. Thế là hết, ngọn hải đăng trong lòng em đã lưu vong nơi phương trời xa lạ nào, để lại trong em một nỗi buồn vô vọng đầy nuối tiếc …
     Rồi thời gian trôi qua, bao thế cuộc xoay vòng, đất nước đổi thay, tình người gian dối, kinh tế khó khăn đã biến cô nữ sinh ngày nào giờ đã già, da nhăn, mắt kém, không còn mộng mơ như ngày nào, oằn vai với bao nhiêu trách nhiệm, và cũng không còn tìm thấy được những người lính hào hoa mặc những bộ quân phục không quân, hải quân ngày xưa nữa.
      Bỗng dưng hơn tháng nay có ai đó lại với bộ quân phục đó ngồi uy nghiêm chiểm chệ trên trang Facebook … Trời! Lòng tôi lại một lần nữa gợn sóng trong trái tim nhỏ bé sắp cằn khô ...
      Kỷ niệm lại quay về, nỗi nhớ lại căng tròn, phiêu bồng, lãng đãng, miên man một tình yêu thầm lặng, mối tình không tên tuổi mà vẫn kiêu sa cho đến tận bây giờ, thế mới biết, ta không thể quên chỉ vì ta chưa kịp nhớ, ký ức luôn tồn tại, và là chiếc gối êm ả cho tuổi già ..
      Bên ngoài mưa lại rã rích rơi đều lên mái tole cho lòng thêm xót xa. Bên ly cà phê giờ nguội lạnh, nhìn bóng mình nghiêng dài hắt trên tường đơn độc mà xót thương thân phận mình. Anh ơi, giờ nầy anh ở đâu? Còn hay mất? Anh có biết hình bóng anh vẫn mãi mãi trong trái tim em ... tiếng mưa cứ lớn dần … lớn dần, và tiếng sấm sét xé màn đêm ....

TTTT
(Mỹ Tho)


READ MORE - NHỚ MỘT NGƯỜI - Trương Thị Thanh Tâm

LỜI CỦA LÁ - VỌNG LỜI ĐẤT NƯỚC - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

Tác giả Lê Văn Đông


LỜI CỦA LÁ
                                       
Một thời xanh thắm với trời, 
Một thời với gió hát lời tuổi xanh.    
Bóng chim thấp thoáng chuyền cành 
Mái nhà tổ ấm cây giành chở che.     

Trăng thu, nắng hạ, đông về, 
Hàng cây tỏa mát tình quê hẹn hò.    
Thì thầm lời lá nhỏ to,
Xanh thì dâng hiến, vàng mơ cội nguồn.       
Một đời vui, lá chẳng buồn    
Mong người cuộc sống được luôn mỉm cười.
                                           
Đỉnh Sơn, 21/9/2015                                            
Trường Hải Lê Văn Đông



                                     VỌNG LỜI ĐẤT NƯỚC

            Chúng tôi
            là đất, là nước, là sỏi đá và cây cỏ…
            Có từ xưa khi chưa có loài người
            Thuở hồng hoang khi đó
            Bạn với bầu trời, mây bay gió thổi
            với những cơn oặn mình sinh nở
            Của núi lửa phun trào dung nham…
            Rồi đến một ngày sinh ra nhiều loài sinh vật
            Quần tụ trong ngôi nhà chung Trái Đất
            Làm nên  sự sống tuần hoàn.
            Địa cầu dọn sẵn cỗ
            Loài người đến sau cùng
            Trở thành chủ nhân mới.
            Các dân tộc hình thành ranh giới
            Phân chia lãnh thổ Quốc gia.
            Từ mảnh đất này
            Thủy tổ Kinh Dương Vương khi đó
            Sinh ra Lạc Long Quân
            Để có cuộc tình với nàng Âu Cơ đến từ phương Bắc
            Sinh ra trăm người con
            Các thế hệ Hùng Vương truyền đời dựng nước
            Xây nên đất nước Âu Lạc, Văn Lang
            Để bốn ngàn năm là Đất nước Việt Nam.
            Đằng đẵng thời gian
            Chúng tôi đồng hành cùng dân tộc,
            Chứng kiến bao thăng trầm lịch sử đi qua.
            Những trận đại hồng thủy đất trời rung chuyển
            Những hỏa diệm sơn núi lửa phun trào,
            Những cuộc chiến tranh con người sát phạt
            Chúng tôi cùng bao lớp người gánh chịu, bền gan.
            Viết nên trang sử vàng dân mình đất Việt.
            Vẫn chưa nguôi họa binh lửa bao giờ !
            Bờ cõi biên cương, bầu trời, biển đảo…
            Trăn trở lòng dân, con sóng dội cồn cào.
            Chúng tôi đã ngàn lần chứng kiến
            Giang chặt tay ôm vào lòng đất nước
            Bao anh hùng thầm lặng, vô danh
            Họ ngã xuống cho dân tộc này được sống
            Để cháu con có Tổ quốc hôm nay.
            Lời đất nước vọng về từ lòng đất
            Tiếng cha ông qua hương khói dặn dò,
            Nước Việt vinh quang tự hào muôn thuở,
            Chuyện cũ An Dương Vương đừng lặp lại bao giờ . 

Đỉnh Sơn, 24/9/2015                       

Trường Hải Lê Văn Đông



READ MORE - LỜI CỦA LÁ - VỌNG LỜI ĐẤT NƯỚC - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

BỨC TRANH ĐỜI SỐNG - thơ Trúc Thanh Tâm


Tác giả Trúc Thanh Tâm


BỨC TRANH ĐỜI SỐNG

ĐỜI
Nợ đòi hoài khó trả
- Yêu
Thời thế lo cơm áo
- Liều
Chốn thiên đàng, địa ngục
- Chào
Nghĩ tự do, nô lệ
- Thua


SỐNG 
Sống thực chất
- Dân
Sống lên gân
- Lính
Sống quyền bính
- Quan
Sống dọc ngang
- Trời

TRÚC THANH TÂM



READ MORE - BỨC TRANH ĐỜI SỐNG - thơ Trúc Thanh Tâm

ĐÁ RƠI LỆ - chùm thơ Hồng Duyên

Tác giả Hồng Duyên


ĐÁ RƠI LỆ

Hoàng hôn gánh đá lên đồi
Mặt hồ gợn sóng
Đá ngồi tương tư
Lắng nghe tiếng gió hát ru
Đá buồn không nói
Thiên thu
Lặng thầm

Trách người biến đá trăm năm
Chỉ biết lăn lóc
Rồi nằm nghỉ ngơi
Xưa kia đá cũng biết cười
Vì đâu nên nổi?
Đá tôi một mình

Ngày xưa đá cũng rất xinh
Mày cong
Môi đỏ
Gợi tình thế nhân
Xuân đi qua ngõ một lần
Chạm tay gởi trọn khối băng
Lạnh lùng

Đá rơi lệ
Ghét tình chung
Một mình
Trơ trọi
Não nùng cũng cam

HD



BIỂN BUỒN

Biển ru mình trong tiếng nấc hằng đêm
Từng con sóng chập chờn theo giấc ngủ
Lăn tăn
Gợn
Cùng tranh nhau làm chủ
Có đôi khi tạo vầng  vũ so tài

Trăng buồn
Rơi xuống
Mắt biển cay cay
Đêm phiền muộn!
Cuốn xoay theo dòng nước
Nghe hơi mặn
Lăn dài
Hàng mi ướt
Gía như mà có thần dược
Bớt đau

Ấm áp...
Về đâu?
Hỡi?!
Biển khát khao!
Kéo chăn
Buốt lạnh
Nhạt màu môi mộng
Hết giông bão
Lòng biển nào ngưng động
Khắc khoải
Năm canh
Lẻ bóng ân tình

Đau đáu
Buồn
Mắt biển tắt bình minh
Than ngắn
Thở dài
Tiếc
Tình rong rêu

HD


MEN RƯỢU TÌNH

Mời em!
Đã rót
Rót cho đầy
Men rượu nồng nàn
Chớ phải cay
Nhấp chén xuân tình quay chất ngất
Ta cùng em cút bắt đêm này

Mời em!
Ly rượu đã đong đầy
Chếch choáng cung tình
Chuốc đến say
Bóng nguyệt đầu non treo lủng lẳng
Mình em mấy bóng
Qủa là hay

Mời em!
Mình cạn suốt đêm nay
Nghiêng ngã
Tình ơi
Đến sáng ngày
Hãy uống
Nào em
Mình cạn nhé
Hai đứa quay tròn nốt nhạc say

Em ơi!
Đừng sợ chút men cay
Bỏ lại phía sau khoảng lặng dài
E ấp bờ môi em khép kín
Ta dìu nỗi nhớ
Tựa vào vai

Hồng Duyên
Cà Mau


READ MORE - ĐÁ RƠI LỆ - chùm thơ Hồng Duyên