TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, January 24, 2025
Trang thơ Lưu Lãng Khách: XUÂN ĐẦU TIÊN KHÔNG CHA | XUÂN ĐẦU TIÊN KHÔNG MẸ
XUÂN ĐẦU TIÊN KHÔNG CHA
Chiều
nay con về thăm
Trời quê
hương buồn căm
Mưa rơi!
Rơi âm thầm
Còi tàu!
Ai tri âm!
Ven làng
xưa con đi
Trầm
hương xông lên mi
Bên mồ
cha chim gì
Dường ca
lời lâm ly
Con ngồi
ngoài Bàu Đình
Con ngồi
trong câu kinh
Nghe âm
xưa ru mình
Hoàng
hôn! Bừng tâm linh
Như cầu
bơ lang thang
Ôi! Đồng
xưa gầy mòn
Con về
nghinh xuân tươi
Hay về
đưa xuân sang
Xuân đầu
tiên không cha
Như mùa
thu đang qua
Mong hồn
cha phiêu diêu
Vui bình
an nơi xa.
Lưu
Lãng Khách
XUÂN ĐẦU
TIÊN KHÔNG MẸ
Xuân đà
về sao em!
Ai về
thăm nấm mộ
Trong hồn
anh bỏ ngõ
Ngoài
nghĩa địa sương giăng
Bên góc
trời phiêu lãng
Trông về
cố hương mờ
Thấy
mình như bé lại
Mà thảng
thốt bơ vơ
Xuân đầu
tiên không mẹ
Xuân trước
đã không cha
Ấn- Trà
đêm nhỏ lệ
Ngày
xuân nào đang qua
Xuân đầu
tiên không mẹ
Tóc bời
bời gió sương
Chưa về
quê ăn Tết
Chiều
vàng lên quê hương.
21/01/2025
Lưu
Lãng Khách
1qwwwwwwS@!á+-+-3
luulangkhach@gmail.com
Trang thơ Lưu Lãng Khách: NGÀY BA MƯƠI | XUÂN CHẾT
![]() |
| Lưu Lãng Khách |
NGÀY BA MƯƠI
(Thương
gửi về cố quận)
Ngày ba
mươi vợ hiền luôn bận rộn
Ngày ba
mươi anh đóng cửa chờ thơ
Phố
ngoài kia lắng trầm hay vui nhộn
Suy tư
miên man từng khắc từng giờ
Bánh tét
bánh chưng chưa lần gói thử
Nhớ làm
sao nồi bánh đón giao thừa
Có bóng
cha già ngồi canh bếp lửa
Xuân cựa
mình rung khẽ vạt râu thưa
Có ánh mắt
mẹ dịu hiền chan chứa
Nhìn chồng
con thôi, đã thấy xuân rồi
Thương
tay vợ anh hôn thêm lần nữa
Ôm cha
già - ôm mẹ - phút giây trôi
Thiêng
liêng quá! Khắc giao thừa đã điểm
Cha
nghiêm trang hương khói trước gian thờ
Rời lưng
mẹ anh nhìn xuân mới mẻ
Về đầy
trong những ánh mắt con thơ
Lại lận
đận mười lăm năm trôi nổi
Xuân tha
hương chỉ biết nhớ thương về
Tết lại
Tết đời qua bao thay đổi
Cha đâu
còn trong Tết ấm nơi quê
Để mỗi
ba mươi anh già một chút
Để đêm
ba mươi như kẻ không nhà
Hồn lững
thững trôi đâu miền cố xứ
Sắp giao
thừa! Chắc sẽ nở pháo hoa.
Trước
giao thừa Quý Mão
Lưu
Lãng Khách
XUÂN CHẾT
Trần
gian mới hình như ta vẫn cũ
Vẫn ngậm
ngùi vó ngựa cố nhân ơi!
Tình
hoang phế lạc loài nơi cố xứ
Ta bên
xuân chết lặng dưới hiên đời
Hồn hoài
cổ múa cùn gươm máu rỉ
Nghe đau
thương quặn xiết nhói tim mình
Thời mạt
kiếp mộng xưa nào cũ kỹ
Lệ anh
hào khô khốc giữa yên thinh
Ta về
đây chạm xác mùa xuân chết
Cõi lòng
sầu rã rượi bấy hư hao
Đời viễn
xứ bao năm không biết Tết
Cũng chiều
xuân vấn vít cánh hoa đào
Từ đông
đã ngợ thấy mùa xuân chết
Đội mồ
lên đớ giọng gọi mầm xanh
Xuân hỡi
xuân! Đâu miên trường bất diệt?
Xuân bên
ta! Đâu hạnh phúc an lành!
Lưu
Lãng Khách
Thơ VÔ NGÔN - Trần Đức Phổ
Vô Ngôn
Tết này
không muốn làm thơ phú
Chẳng phải
ngôn từ đã cạn vơi
Trời đất
thanh tân, người cẩm tú
Muôn hoa
đua sắc sánh môi cười
Chữ
nghĩa làm sao mà chuyển tải
Những điều
vi diệu của nhân gian
Như con
chim trống gù con mái
Cặp mắt
xuân tình khẽ liếc ngang
Cho dẫu
Đường thi hoặc Tống từ
Làm sao
nói hết được niềm vui
Làm sao
diễn nghĩa lòng say đắm
Nắng sớm
tô hồng những cặp đôi
Ai bảo
mùa xuân chẳng nhiệm mầu
Hãy nghe
mây gió rủ rê nhau
Hãy nghe
hoa bướm đang tình tự
Lá cỏ vô
ngôn cũng dạt dào!
Xuân Ất
Tỵ 2025
Trần Đức
Phổ
ducphot946@gmail.com
Thursday, January 23, 2025
TẾT SĂP VỀ! TÔI LẠI NHỚ TẾT XƯA! (Youtube Podcast) - Hoàng Thị Bích Hà
TẾT SẮP VỀ! TÔI LẠI NHỚ TẾT XƯA!
Sau ngày Đông chí là không khí tháng chạp lấp ló đầu ngõ! Thời
tiết mùa đông lạnh lẽo đã dần nhường chỗ cho gió xuân về mơ màng trong sương sớm.
khoảng mùng 5 tháng chạp là mọi người đi tảo mộ đông vui. Đươc gặp bà con, họ
hàng nội ngoại chào nhau tíu tít sau một năm tất bật là thấy tết đã sắp sửa cận
kề. Tết không chỉ là niềm trông đợi của trẻ thơ mà còn là niềm vui của người lớn.
Xưa chừ người ta thường nói vui như tết mà!
Khi hoa mai, hoa đào bắt đầu điểm lác đác vài nụ là mùa xuân
đã về! Lòng người phơi phới sau một năm bề bộn nhưng vui nhất có lẽ là trẻ thơ
và là thời thơ ấu của chúng ta mà ai cũng đã từng qua.
Sau 23 tháng chạp lễ đưa ông táo về trời là thấy không khí tết
đã dịch chuyển tới rất gần. Nhà nhà lo sơn sửa trang trí lại cho tươm tất. Các
chậu bông được bưng từ chợ hoa về sắp trước hiên nhà để khoe sắc cùng với cây
mai vàng. Cây mai có lẽ được trồng từ nhiều năm trước, khi tôi sinh ra đã thấy
chúng đứng đó im lìm thong thả chờ mỗi năm chỉ có một lần nở hoa. Trước đó cả
tuần ông nội tôi đã trảy lá để canh cho mai nở đúng vào dịp tết.
Cảm giác chờ tết của con bé con 5 tuổi là tôi, qua mỗi ngày
xé một tờ lịch là tết xích lại gần thêm chút nữa. Nôn nào chờ ngày tết.
Và chỉ khi nào mặc đồ mới thì tết mới thực sự ùa vào nhà
mình. Thật hân hoan trong bộ quần áo mới vui sướng thấy mình có vẻ lớn thêm
chút nữa. Dù bộ áo quần có khi bị dài tay có khi hơi bị rộng nhưng bà tôi bảo:
-Không sao! Ít bữa nữa sẽ chật ngắn cũn cỡn chừ đó! “Con
nít may ra mụ tra may vào” mà!
Còn tôi kệ! Dài rộng không quan trọng miễn đồ mới là đẹp rồi!
Ngày tết tôi được theo người thân đi thăm họ hàng nội ngoại,
đi chơi đây đó, được ăn các món ngon ơi là ngon với đủ thứ mứt bánh các loại,
phong phú. Đến nỗi đi nhà nào cũng bày dọn la liệt, gặp ai cũng nở nụ cười tươi
rói, niềm nở tay bắt mặt mừng. Mọi người chào nhau năm mới, chúc sức khỏe, an
lành và những điều tốt đẹp đến với mọi nhà. Nhìn ai cũng thấy tươi hơn ngày thường.
Tết người lớn cũng diện lắm nha chứ không phải chỉ trẻ em đâu. Ông nội tôi bình
thường chỉ mặc bộ áo thâm mà tết cũng lấy bộ áo dài khăn đóng bằng gấm có bông
chữ thọ màu xanh rin ra mặc. Ông bảo tôi:
-Đợi ông mặc bộ đồ vía rồi bé con đi thắp hương trên mộ ông
bà cố với ông nghe!
Tôi vui vẻ lon ton đi cùng ông. Ông nội tôi cao 1m7 đi một
bước, tôi phải chạy 3 bước mới kịp, cứ lúc thúc theo sau lủn củn như nụ nấm
nhưng vui. Có lẽ nhờ vậy tôi tập cái tánh nhanh nhẹn sau này. Bà nội và ba mẹ
tôi cũng vậy, tết cũng soạn đồ đẹp ra mặc, phụ nữ thì có kèm theo trang điểm kỹ
hơn ngày thường đi làm. Vì vậy tết tôi thấy dương như mọi người đều đẹp hơn
lên!
Tết là bàn thờ tổ tiên được gia đình chú trọng nhiều nhất. Từ
rằm tháng chạp, bộ lư đồng đã được đánh bóng. Màu đồng xỉn và cũ được thay bằng
màu vàng sáng loáng mới keng. Các bức ảnh của tổ tiên và những người đã khuất
được đặt trong các khung ảnh cẩn xà cừ và phủ khăn lụa điều phía sau. Bên cạnh
có 2 bình bông và các quả bồng đơm chuối và các loại trái cây khác. Tết mua gì
thì mua chứ nhất định phải có nải chuối thật đẹp với dãy trái đều tăm tắp, có
thế đẹp, trái cong dựng lên, còn tươi xanh. Trên nải chuối có thể đặt một trái
thanh long to, màu hường hay trái bưởi dựng lên cho quả bồng thêm đẹp. Kế đó đặt
khay ngủ quả có mảng cầu, dừa, đu đủ và xoài…bông đơm có thể hoa ly vàng, lay
ơn đỏ, hoa cúc đại đóa màu vàng tươi. Bày dọn tiếp theo là hai tầng bánh cộ
(bánh in) gói trong giấy kính đủ màu sắc xây thành hình tháp có buộc nơ ruy
băng trông có duyên. Những bình cúc vàng, cúc họa mi hay vạn thọ thường đơm ở
am, bếp và cúng ngoài sân kèm theo vàng mã nhang đèn ở chiều 30 tết hay giao thừa,…
Đi chợ tết cũng là một thú vui như đi hội. Bình thường chợ
đã tấp nập người mua kẻ bán rồi nhưng mà chợ tết tính từ rằm trở đi thì người
mô mà đông vậy không biết, cứ chộn rộn cả lên. Kẻ bán người mua đông gấp bội so
với ngày thường. Nhất là các dãy bán trái cây, chuối cúng, các loại hoa bày ra
đầy cả lối đi, tràn ra cả ngoài đường, các lối dẫn vào chợ. Các dãy bán nem chả,
cau trầu, gà vịt làm sẵn cũng nhiều hơn mọi khi.
Từ khoảng 27-28 tháng chạp tết là đã gói bánh chưng, bánh
tét. Bà nội tôi ngâm nếp và làm nhụy bánh bằng đậu xanh và thịt trước, sẵn cho
ông gói bánh. Ông tôi gói bánh tét và bánh chưng rất đẹp. Không cần khuôn mà cứ
đều tăm tắp, gọn gàng. Lúc gói không quá chặt tay cũng không quá lỏng tay. Mọi
thao tác cứ như lập trình vừa phải. Rồi ông buộc dây lạt giang ràng rịt ngang dọc,
có dây xách. Hình như có sự thỏa thuận ngầm hay sao mà bánh chưng bánh tét là
do ông tôi gói còn làm các loại bánh ít lá gai, bèo nậm lọc, nấu cơm cộ, xôi,
chè trôi nước … là do bà nội và mẹ tôi đảm nhận. Bắc cái nồi bự nấu bánh bằng củi
ngoài vườn. Việc nấu bánh tét, bánh chưng phải thức nguyên một đêm. Trẻ con
trong nhà được ngủ khì còn người lớn thay nhau canh củi lửa và chêm thêm nước.
Đến gần sáng thì vớt bánh. Ông tôi bảo nấu kỹ vậy bánh mới chín mềm và để được
lâu. Khi vớt bánh bao giờ cũng có vài cái dành cho trẻ con! Cảm giác mới bảnh mắt
ra được gọi ra xem ông vớt bánh và được mỗi đứa một cái bánh nhỏ, có dây đeo
tòng teng nóng hổi thơm nức mùi nếp, múi lá chuối, lá dong. Sung sướng lắm!
Chưa ăn vội đâu mà phải xách chạy khoe một vòng trong xóm xem mấy đứa khác đã
có bánh như mình chưa! Đứa nào chưa có là nó quay vào nhà hối ba mẹ nó:
-Mẹ coi con Xíu có bánh rồi mà nhà mình chưa gói nè, con
không chịu đâu, mạ lo gói đi!
Rồi thì chúng tôi tụm năm tụm ba chia bánh ăn kèm theo lời dặn:
-Tau cho mi ăn trước mai mốt bánh mi chín nhớ chia tau với hấy!
Chiều 30 tết gọi là lễ rước ông bà tổ tiên về ăn tết. Bà và
mẹ tôi đã làm hai mâm cơm cộ có xôi gà và các loại thức ăn kho nấu khác. Ngoài
ra còn làm thêm một số loại bánh như bánh thuẫn, bánh đậu xanh như hình các loại
trái cây như trái cà chua, trái ớt, trái khế, trái thơm rất nghệ thuật và có
tính thẩm mỹ giống y chang trái cây, nhìn không khác chút nào. Chỉ khi cắn vào
mới biết vị ngọt bùi đậu xanh, đường và thêm phụ gia. Cúng ngày 30 tết ông nội
tôi áo dài khăn đóng kính cẩn thắp hương rồi lầm rầm khấn vái như nói điều gì
đó với tiền nhân và cầu mong ơn trên phù hộ bình yên đến với mọi người. Mùi
hương trầm phảng phất dịu nhẹ gợi cảm giác như đang được đón ông bà tổ tiên trở
về trong hương trầm nghi ngút. Không khí trong nhà dường như ấm cúng hơn! Ngoài
sân có một mâm cúng ngoài trời cho các cô cậu ngoại cảnh và những vong hồn thổ
cư hay vãng lai.
Đến 11 h 30 đêm 30 là mâm cỗ giao thừa đã được bày dọn xong
gồm mâm ngũ quả và các loại mứt bánh, bình bông cúc vàng cùng với nhang đèn,
vàng mã… Tôi còn nhớ như in tiếng pháo dòn tan nối tiếp nhau trong xóm nổ đì
đùng chào đón giao thừa. Sau này âm thanh đó không còn nữa! Do đã bị cấm để khỏi
lãng phí và an toàn cho trẻ con. Tôi còn nhớ có mấy đứa nghịch ngợm thường đi
lượm pháo điếc, giấu người lớn rồi ra vườn dồn lại một cục cho nổ có khi nổ toạc
cả tay. Sau tết có đứa bỗng thiếu đi nửa ngón tay tiếc ơi là tiếc. Sau này dù
không có pháo vẫn làm nên hương vị tết bởi còn nhiều thứ khác đem đến cho ta niềm
vui. Nhà nào cũng chưng đèn thắp hương xông trầm cúng cấp thơm cả một vùng.
Ngày thường khoảng 9 h tối là tôi đã lăn ra ngủ một mạch cho
tới sáng. Nhưng đêm giao thừa tự nhiên không buồn ngủ tý nào mà cảm giác háo hức
lâng lâng một niềm vui khó tả. Sắp đến 6 tuổi, cái răng cửa lay lay đôi chút
chuẩn bị thay nhưng cố giữ ra tết, chứ đi chơi tết mà sún răng thì bị quở, tụi
bạn cười chết. Rút kinh nghiệm tuần trước thằng Tèo con dì Ba thay răng, khi đi
ăn chạp. Ai nói gì hay nó cũng cố không cười. Lỡ cười thì đưa tay che miệng lại
vậy mà cậu Út vẫn phát hiện ra hỏi:
-Tèo hàng tiền đạo của mi mất mô một đứa rồi?
Nó ỏn ẻn:
-Cậu kệ con!
Xíu nghĩ bụng: sang năm đi học! Tuổi bắt đầu thay răng sữa,
đứa nào mà chẳng sún, nên khi trong lớp nhiều đứa sún thì khỏi đứa nào cười đứa
nào. Còn chừ là tết mọi thứ đều phải ổn!
Sáng mùng 1 Tết, nhờ người xông đất hợp tuổi. Trong xóm có
ông chú tốt bụng, ông tôi thường dặn chú qua sớm để đạp đất giùm. Mùng 1 Tết
lúc cả nhà xuất hành cũng phải xem hướng nào hợp tuổi gì để năm mới mọi việc
hanh thông may mắn!
…
Mới đó mà mấy mươi mùa xuân đã trôi qua với những cái tết thật
đầm ấm ở quê nhà. Thời thơ ấu đã lùi vào dĩ vãng. Giờ đây, để phù hợp với nhịp
sống thời hiện đại mọi thứ cũng thay đổi theo, không khí tết xưa cũng phôi phai
ít nhiều nhưng cứ mỗi độ xuân về lòng tôi lại nao nao hoài niệm về những cái tết
đã xa nhưng nó vẫn còn nguyên trong ký ức.
Ngược dòng kỷ niệm - lòng chất chứa nhớ nhung!
Sài Gòn, ngày 8/1/2022.
Hoàng Thị Bích Hà
TÌNH XUÂN – Thơ Le Nguyen Thu
Le Nguyen Thu
TÌNH XUÂN
Em yêu ơi!
có nghe mùa xuân vừa trở về
miên mơn trên những nụ mai vàng
lay lay như rùng mình…
trong tinh mơ sau một đêm buốt lạnh
và những giọt sương
long lanh
trên thân hoa
hay tròng trành lăn tròn
trên lá xanh
như reo vui!
.
Em yêu ơi!
tình yêu
như nụ hoa vàng
như lá xanh
như giọt sương đêm
như đám mây bay
vì một ngày...
hoa vàng sẽ tàn
lá xanh sẽ rụng
giọt sương đêm sẽ tan
mây sẽ bay đi
nhưng một ngày...
tình yêu lại khởi sự
như mùa xuân vừa trở về
nẩy mầm
trong nắng mai...
.
Em yêu ơi!
ví dầu tình mỏng như sương*
xin cho hoa nở lừng hương ban đầu
mai kia theo gió về đâu
cũng còn thoảng nhẹ chút sầu quạnh hiu
(1:56 chiều)
Stanton Mar. 2020 – Jan. 21st, 2025
*khổ thơ lục bát của Lê Thanh Xuân, có thay đổi vài từ (1947 - )
Le Nguyen Thu
"CHIÊM NGHIỆM THỜI GIAN" _ Đặng Xuân xuyến
"CHIÊM NGHIỆM THỜI GIAN"
- Cảm tác nhân đọc “Phạm Xuân Nguyên đạo văn” -
.
"Kẻ làm phê bình mà ngơ ngác" (1)
Vác nhầm "Chiêm nghiệm..." (2) của người ta
Văn chương hạ giới giờ như rác
Cốt cách văn tài hệt yêu ma.
------
(1),(2): tên bài viết của cựu Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội
Phạm Xuân Nguyên.
*.
Hà Nội, ngày 08 tháng 01-2025
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.
.
HAI "GÃ" TÀI DANH
.
Hảo hẳn đã lùn! Thiều lùn hơn?
Hai gã nhiều cơn trút oán hờn
Hảo thì quái kiệt! Thiều kỳ quái!
Xôm chuyện thi đàn, hót véo von.
------
(Cảm tác ảnh gặp trên mạng của 2 nhà thơ:
Trần Mạnh Hảo và Nguyễn Quang Thiều.)
*.
Hà Nội, sáng 21 tháng 01-2025
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.
.
TỔNG KẾT 2024
.
Được vận Thái Dương chẳng lợi gì
Năm rồi tăng động khối khoản chi
Mỗi ngày nguồn quỹ hao một tí
Thiên hạ ê a... Lắm chuyện kì!
*.
Hà Nội, chiều 21 tháng 01-2025
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Wednesday, January 22, 2025
XUÂN BẤT TẬN – Thơ Tịnh Bình
XUÂN BẤT TẬN
Gõ cửa hỏi mùa xuân năm trước
Đã đi đâu và trở về đâu
Rắc phấn đưa hương chi cánh bướm
Tìm xuân mất dấu tự khi nào
Trùng trùng sương khói đâu thấy lối
Mịt mờ nhân ảnh cõi chiêm bao
Mưa cùng nắng say cơn phù phiếm
Hải triều âm vọng tiếng lao xao
Gõ cửa tầm xuân đành chẳng gặp
Đường trần gót mộng dấu hài xưa
Chợt thấy vô vàn gương mặt cũ
Bỗng hóa thanh tân một nét cười
Chẳng đợi hoàng mai bừng sắc thắm
Đâu phải én về mới hay xuân
Gió phơi phới đất trời vô tận
Không sinh chẳng diệt mãi thường hằng...
Tịnh Bình
*
Họ tên: Nguyễn Thị Bình (Tịnh Bình)
Địa chỉ: 20AB Khu Phố 1, Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh
BÂY GIỜ, NỢ NẦN, CON NGƯỜI, CẢM THƯƠNG, CON SÁO, MÙA XUÂN, ĐÁNG CHÁN ĐÁNG VUI, KHÔNG KHÔNG, HAI NƠI, TAN HỢP – Thơ Chu Vương Miện
MÙA XUÂN
hoa nở vào mùa xuân
cũng tàn luôn vào mùa xuân ?
lá xanh vào mùa xuân
lá vàng đỏ vào mùa thu
rụng vào mùa đông ?
năm này năm khác
trái đất quay một vòng
ngày nào thì cũng vậy
hết mặt trời mặt trăng
hết sáng thì lại tối
hết khuyết lại tròn
vẫn là vàm sông
cây đa bến cộ
nước lưng lưng giòng ?
BÂY GIỜ
sơn khê quá quắt đò giang
đêm tàn cách một đại dương mịt mờ
cung đàn cũng chỉ lơ mơ
dăm dây lẩm cẩm nửa khờ nửa quên
yêu nhau mà chả có tiền
nào đâu có khác tình duyên con bò
con bò ăn chả có no
nằm chơi vểnh mõm chân co chân dài
em à thôi cứ lai rai
yêu anh để đó chờ hoài ỉ ôi
nếp nào chả gột thành xôi
gạo nào chả nấu trong nôì đồng thau
tội tình một mớ phao câu
ế xưng ế xỉa lại mau mang về
ngày xưa còn nguyện còn thề
bây giờ thả lỏng hề hề em tôi ?
NỢ NẦN
anh đi còn nợ em tiền
em còn ghi sổ chả phiền chi nhau
thôi thì mai mốt về sau
anh mà khấm khá biết đâu trả dần
anh đi còn vướng chút tình
xa em anh cũng quên dần mối yêu
chúng ta đâu phải chợ chiều
bán đổ bán tháo bao nhiêu cũng đành
anh đi em ở một mình
lều thơ còn đó bức tranh sơn mài
trong tranh vẽ một cội mai
anh đi gửi lại nỗi buồn
buồn bay theo gió gió luồn qua thân
trên trời mấy đám phù vân
đám bay theo tóc đám ngần ngại trôi ?
CON NGƯỜI
ô long thả trong ấm
trút nước sôi vào trong
mạnh thần trên caí đĩa
tựa bên bình hoa hồng
rót vào ly hồng trà
nước nâu non bốc khói
ly men xanh mơì gọi
thiếu mùi hương cuả hoa
nghe hoài câu chuyện cũ
núi vũ di sương pha
tuyết treo trên mỏm núi
trà trăm năm đang già
ngụm một hơi đắng ngọt
nhớ dăm điển tích xưa ?
Lưu Thần cùng Nguyễn Triệu
người lạc đâu bây chừ ?
tay gậy lê dép cỏ
khóc cười ba tiếng rơi ?
thắp đèn nhìn ngắm mãi
dài ngắn của kiếp người ?
CẢM THƯƠNG
bạn coi cõi này cơn gió thoảng
giầy cỏ nón rơm dưới nắng tà ?
lục quốc ngán thay thân chiến bại ?
tưởng gì ? chiến hữu lũy hào xa
kéo lê một kiếp thân tù tội
thân chim cũng chả khác thân cò ?
cá chậu cá ao ? thì cũng vậy
nỡ nào hát khúc thất sa cơ ?
60 cũng tưởng là xong nợ
cảm thương cho số phận quân cờ ?
CON SÁO
bao nhiêu con sáo lẩm cà lẩm cẩm
qua sông cả ?
em 55 năm khô mãi chả chồng ?
bao nhiêu đường ông trôi đâu hết trọi
để cho em ? ôm gối nằm không ?
30 năm kể ra cơ khổ
mà chúng ta ở cùng phố sài gòn ?
tình cà chớn văn veo thời thơ ấu
đến bây giờ bánh lọt hết trơn
mình hai đứa phương trời cà dzựt
mấy bài thơ chỉ chán cùng chường
em 55 vẫn còn là con ghế ?
nghĩ tới em “ tâm viên ý mã “ dậy từng cơn
anh bây giờ cũng 64 tuổi
nhai bánh mì lại nghĩ nhai cơm ?
tình chỉ đẹp khi hai người khốn khổ
tình chả vui khi lỡ cỡ về vườn ?
ĐÁNG CHÁN ĐÁNG VUI
đời đáng chán ? hay đời đáng vui ?
trong tay còn một nắm bùi nhùi
đốt lên bốc khói nhoà nhân ảnh
thiên đàng điạ ngục nẻo quan hoài ?
thực tế là nằm trong nghĩa điạ
có lăng tấm mộ và tấm bia
sự nghiệp đến đây là quá cỡ
tiếc thay laị thiếu mất con rùa ?
đời đáng vui ? hay đời đáng chán ?
bấy nhiêu năm đồng khô hồ cạn ?
đầu cúi xuống hay mặt ngửa lên ?
nhìn bạn bè mà thấy then thẹn ?
60 năm chẵn 1 kiếp người
có người hưởng thêm mươi niên nữa
có người hưởng dương tuổi hai mươi ?
có người đi chậm người đi vội
nhưng dù kiểu nào cũng về một nơi ?
thực ra đời không chán không vui
lạc [đậu phụng ] rang vừa ngọt vừa bùi
ly rượu sủi tăm trong lòng bát
con gà trống gáy đời chỉ thế mà thôi ?
KHÔNG KHÔNG
hoa rơi hữu ý nước chẩy vô tình ?
trong tim em có chị ?
trong tim chị em là ngươì dưng ?
nên chi dù ở gần nhau
chị vẫn lấy chồng ?
hàng ngày chị đi dậy học
lạt lòng nhắc đến tên em ?
chị ghi zero [ số không ]
HAI NƠI
em đi đường em tôi đường tôi ?
từ nay mỗi đứa một cái nồi
caí nồi bằng đất tôi nấu cháo
cái nồi bằng nhôm em nấu xôi
tù tội cũng xong ? tình tiền cũng hết
ngẫm nghĩ cho cùng đúng đồ chết tiệt
văn chương hồi trước ở trên bàn
bây giờ rửa bát ngồi dưới bếp
có tiền có cánh hoá thành tiên ?
không tiền ăn bám mãi cũng phiền
càphê gạo rang cùng hộp điệp
nhớ em nhớ quán ? uống đỡ nghiền ?
thế là hết rồi chuyện tát biển đông
bố cu mẹ đĩ bắt rạm bắt cua đồng
rau sam vẫn mọc vô tội vạ
lẫn vào bờ cỏ ruộng đòng đòng
cách núi ngăn sông đường đi khó
ăn rau nhịn đói không mắc nợ
em cứ thoải mái một mình thăng ?
anh vưỡn ngồi đây cùng con chó ?
TAN HỢP
bèo hợp bèo tan
trăng khuyết trăng tròn
mất nước rồi độc lập
độc lập chia hai miền
đánh mãi rồi cũng bình
bình xong mà chả yên
vừa đói lại vừa loạn
dù sao đã một miền
ôm mãi đầu mà nghĩ ?
nghĩ mãi rồi hoá điên ?
chuvươngmiện









.jpg)





.jpg)