Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 18, 2023

ĐẠI Ỷ TY - Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện


Tử Sam Long Vương hay còn gọi là Kim Hoa Bà Bà.

Ở trong lương đình tàn tạ nơi vùng quê hẻo lánh thì mấy đồ đệ nam cùng nữ cuả phái Nga My đang bàn thảo về việc chưởng môn Chu Chỉ Nhược đời thứ tư, theo di ngôn cuả Diệt Tuyệt sư thái. Tuy rằng Chu cô nương tuôỉ trẻ , nhập môn sau, võ công tầm thường, nhưng ngộ tính cao hơn hết thẩy. Hiện bây giờ thì không bằng ai, nhưng mai sau thì không ai bằng được mình? Bên phải lương đình thì quận chúa Triệu Mẫn, giáo chủ Trương Vô Kỵ và cô nương Tiểu Chiêu đang nằm ẩn thân trên đám cỏ cao theo dõi sự vụ.Còn phiá tay trái thì Kim Hoa bà bà cùng đồ đệ là Ân Ly cũng vừa đi tới nơi. Mục đích cuả hai thầy trò Kim Hoa bà bà là đứng nghỉ cho khỏe, ho một lúc cho đã đời rồi sẽ đi nơi khác, chứ không phải đứng để nghe ai phải ai quấy, để chen vào việc cuả thiên hạ. Nhưng khi mà nghe đến câu Chu cô nương thảng thốt nói :
-Chính ra tiểu muội cũng không bao giờ mơ rằng, nghĩ rằng mình sẽ được sư phụ tín nhiệm trao phó chức vụ chưởng môn phái Nga My cho mình. Nhưng sư phụ nói rằng trách nhiệm này nặng nề khó khăn lắm lắm, y như Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm của tổ sư Trương Tam Phong phái Võ Đang dậy bí quyết cho môn đệ là “dùng Ý không dùng Sức”.  Sư phụ bắt tiểu muội phải thề độc mới trao cho nhiệm vụ cực kỳ gian nan này. Bây giờ sư phụ vừa mới chết đi có hai ngày, thân thể đốt ra tro, chưa thành đất cục ngay mà các tỷ muội đồng môn đã có lời ong tiếng ve, tranh dành chức vụ chưởng môn nhân. Vậy thì ai muốn làm thì cứ làm [nói rôì gỡ ngay chiếc nhẫn bằng sắt trao cho sư tỷ Đinh mẫn Quân].
Đinh Mẫn Quân mừng húm vội vội vàng vàng bèn mang ngay chiếc nhẫn chưởng môn vào ngón tay trỏ, thì Kim Hoa bà bà cùng Ân Ly xuất hiện. Bà bà nói:
-Vậy bây giờ vị nào là chưởng môn nhân phái Nga My đây ?
Đinh Mẫn Quân nói lớn:
-Đây là chuyện riêng cuả bổn môn, bà bà xen vào làm gì ? Ai làm chưởng môn thì kệ xác ngươì ta, bà bà chõ mồm vào làm cái gì cho rách việc?
Chỉ nghe thấy bốn tiếng bốp bốp bốp bốp trên mặt Đinh Mẫn Quân và vị đệ tử này nằm ngã lăn quay xuống đất. Rôì Tĩnh Huyền sư thái là một trong những đệ tử nhiều tuổỉ nhất bước ra cung tay kính chào Kim Hoa bà bà:
-Tiểu nữ xin có lơì chúc phúc bà bà, chuyện bà bà giá lâm nơi đây thì nội bộ cuả phái Nga My đang rơi vào tình trạng khó khăn chung vì lão nhân gia cũng vừa mơí qua đời.
-Tại sao Diệt Tuyệt sư thái lại qua đời?
-Chuyện qua đời cuả tệ sư phụ thì cũng không biết phải lý giải làm sao cho nó đúng, cho nó hợp lý nghe xuôi tai? Chả lẽ sư phụ Diệt Tuyệt lại thích qua đời? Nếu sống để mà đấu quyền đấu kiếm với Kim Hoa bà bà thà rằng chết sớm còn hơn?
Bỗng dưng Kim Hoa bà bà thở dài:
-Noí không dở! Diệt Tuyệt sư thái ơi là Diệt Tuyệt sư thái, sao mà chết sớm quá vậy? Chờ ta thêm hai ngày nữa rồi chết thì có mất mát chi đâu? Bà là một đaị cao thủ võ lâm thượng hạng ngoại hạng. Bà mất đi rồi thì ai thay bà mà đấu võ đấu kiếm với ta ? Các đệ tử thừa kế sự nghiệp cuả bà thì đâu có khác bầy dê bầy cưù non? Làm sao mà phái Nga My ngửa mặt nhìn đời cho nổi ?
Tĩnh Huyền sư thái bèn móc trong tuí ra một bức thư, hai tay kính cẩn dâng lên cho bà bà nhàn lãm. Bà bà mở thư ra liếc qua một lúc từ trên xuống thì hiểu ra sự việc, bèn ho lên một hồi. Ân Ly đưa cho bà hai viên thuốc mầu đỏ nuốt xuống bụng xong xuôi uống thêm ly nước trà đá long tỉnh, rồi ấm ớ lập lại một câu trong di thư : “Muốn gì thì cứ tìm quận chuá Triệu Mẫn mà đòi nợ”. Kim Hoa bà bà nhìn trời đêm đầy trăng sao rồi thở một cái thật dài :
-Trời cao đất dầy như thế này thì biết tìm quận chuá Triệu Mẫn nương nương ở chốn nào?
 
*
Vưà than xong thì có ba người một trai hai gái đứng lên, cách lương đình chừng ba bốn trượng. Bà bà khen:
-Nói là chỉ có một mình quận chuá, mà sao một lúc xuất hiện tới cả ba người, bộ là táo quân à?
Triệu Mẫn quận chuá ngẩn ngơ nói:
-Da không phải, mà là les trois mousquetaire, tuy nhiên thừa kế di ngôn cuả Diệt Tuyệt sư thái chỉ có một mình bổn cô nương mà thôi.
-Vậy thì hân hạnh cho Kim Hoa bà bà ta quá! Vậy nội vụ như thế nào, nói qua loa tóm tắt ngắn gọn rôì chúng ta động thủ.
Quận chuá đứng nói cho bà bà và phái võ Nga My cả nam lẫn nữ nghe: “chuyện là vầy, khi mà tất cả lục đại môn phái võ lâm dậy cho Minh Giáo một bài học để đời trên Quang Minh Đỉnh.  Xong xuôi thì ai về nhà nấy phái nào về phái nấy, bổn quận chuá phải chạy tốc hành bốn ngày bốn đêm liền mơí gặp được Diệt Tuyệt sư thái và phái đoàn Nga My, chỉ có một thỉnh cầu duy nhất là mời sư thái cùng toàn bộ nam nữ đệ tử phái Nga My vào Vạn An Tự ở Đại Đô đọc kinh Phật! “Chuyện gì chứ chuyện cả phái Nga My vào tháp 13 tầng để nghiền ngẫm kinh điển chữ Phạn nhà Phật, mà cơm nước thì lại do chính quận chuá nương nương đài thọ, thì ta ô kê quá đi chứ ? Ở cả đời cả kiếp cũng đặng, nhưng ta có khẩn thiết nhờ quận chuá một điều là nếu Kim Hoa bà bà [tức Đại Ỷ Ty Tiá Sam Long Vương mà đến đòi đấu quyền đấu cước và đấu kiếm vơí ta thì quận chuá thay ta mà đấu với vị nữ lưu hào kiệt ngoài Linh Xà Đảo này giùm?”. Quận chuá có hỏi lại là trình độ võ vẽ cuả Đại ỷ Ty Kim Hoa bà bà ra sao? Thì được noí vỏn vẹn là ở không... Không có công ăn việc làm gì nhất định cả, nên sinh tật tìm người thiên hạ để kiếm chuyện gây sự cho nó qua ngày qua đời. Thua thì nhận cha nó là thua. Đằng này thua rồi thì lại đổ thừa tại ta có thanh lợi kiếm Y Thiên sắc bén. Chỉ có thế chứ chả có lý do nào vòng vo tam quốc khác. Nên lão bà bà đi tìm Tạ Tốn Kim Mao Sư Vương để mượn thanh bảo đao Đồ Long về uýnh với Ỷ Thiên cuả ta để phân cao thấp. Nói xong ta trao thanh lợi kiếm Y Thiên cho quận chuá, và tối ngày chỉ lo đọc pho “tứ thập nhị chương kinh” mà thôi?  
Quận chúa nói chuyện đến đây là chấm dứt, xin mời bà bà ra tay. Kim Hoa bà bà nhìn thấy trong tay quận chuá cầm thanh kiếm Y Thiên thì cũng vừa lạnh lưng lạnh cẳng. Vốn là đại võ lâm cao thủ tiền bối bà bà giơ tay lịch sự nói:
-Xin mời quận chuá!
Triệu Mẫn cũng không khách sáo gì. Những môn võ bí truyền cuả “lục đại môn phái” mà nàng học được ở Vạn An Tự, chỉ lựa ra sáu đường kiếm thật thần sầu quỷ khốc cuả phái Côn Luân, phái Võ Đang, phái Nga My, phái Hoa Sơn, phái Không Động, và kiếm chuyển qua trượng cuả phái Thiếu Lâm. Trong lúc Kim Hoa bà bà còn đang ngớ ngẩn thì quận chuá dùng ngay bốn chiêu tuyệt kiếm cuả phái Thiết Kiếm Môn Tây Vực, phái Thanh Hải ngoài biển đông, phái Thanh Thành ở Tứ Xuyên, và chuyển kiếm thành gậy cuả Cái Bang Quảng Đông, chém cụt luôn cây kiếm gẫy làm đôi cuả Ân Ly đưa cho bà bà. Kim Hoa bà bà nhẩy xa ra hai trượng vứt cán cây kiếm gẫy xuống đất và khẩn thiết nói với Triệu Mẫn quận chuá đôi lời:
-Thôi đủ, đánh như vậy là đã phân cao thấp rồi. Chém thêm nhát nữa thì thân hình Đại Ỷ Ty Kim Hoa bà bà sẽ biến thành hai khúc, thì còn đánh với chác gì được nưã. Biển xanh còn đó nước biếc còn đây, xin hẹn vơí quận chuá Triệu Mẫn nương nương một ngày đẹp trơì nào đó, bà bà ta dậy cho Chu chỉ Nhược cô nương toàn tài về võ công võ tư và đảm nhận chức vụ chưởng môn phái Nga My trở lại, phát huy tinh thần võ học vô địch cuả Quách Tương tổ sư. Cùng lúc Kim Hoa bà bà ta mượn được thanh bảo đao Đồ Long cuả cố nhân Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn thì lúc đó chúng ta sẽ có một cuộc đấu thư hùng. Nói xong thì Ân Ly đi trước dẫn đường, bà bà một tay nắm tay cô nương Chu Chỉ Nhược kéo đi.
 
chuvươngmiện

READ MORE - ĐẠI Ỷ TY - Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện

Wednesday, May 17, 2023

NẮNG THÁNG NĂM – Thơ Tịnh Bình


 
                   Nhà thơ Tịnh Bình


NẮNG THÁNG NĂM
 
Nắng tháng Năm hong cành phượng đỏ
Tiếng ve sầu bỏ ngỏ lối xưa
Bâng khuâng sót chút âm thừa
Hạ còn day dứt niềm chưa thành lời
 
Thôi đừng hót ngang trời chim lạ
Nao lòng ta chiếc lá thuộc bài
Chiều nhòa hư ảnh chiều say
Bài thơ trong cặp giấu hoài nhớ thương
 
Chút tình mộng như sương như khói
Nhánh hồng hoa gió thổi phai tàn
Mây về ngàn dặm thênh thang
Tháng Năm rắc nắng thêm vàng ban trưa
 
Hạ ẩn ức lời chưa kịp nói
Nước bên cầu vồi vội về xuôi
Và cơn mưa đến ngậm ngùi
Cầm đâu nắng cũ về phơi mảnh tình...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - NẮNG THÁNG NĂM – Thơ Tịnh Bình

NÓNG – Thơ Lê Phước Sinh



                 Nhà thơ Lê Phước Sinh


NÓNG
 
Sáng
Mặt Trời
giẫm chân chen đạp
Vội vội vàng vàng lùa nhau kiểu muốn vào đấu trường trung cổ.
Đường
Xe
Người
Ngợm
ma ám.
Hắc Ín nóng lên chực sôi
tựa muốn vuốt mái tóc chàng khổng lồ
bàn chân đưa đi vạn dặm.
Sáng
chưa gì đã Nóng trời gầm.
 
Lê Phước Sinh
 
READ MORE - NÓNG – Thơ Lê Phước Sinh

NỬA CHIỀU, XANH XAO – Thơ Lê Kim Thượng


  
                Nhà thơ Lê Kim Thượng

 
NỬA CHIỀU
 
Ngày qua… Buồn đã quá nhiều
Nửa mưa, nửa nắng... Nửa chiều, nửa trưa
Bến quê còn hẹn đò đưa
Tre gầy ngã bóng trong mưa buồn buồn
Em xưa, ấp ủ tình suông
Anh đi lo chuyện tròn vuông riêng mình
Thuyền đời trôi nổi phiêu linh
Thuyền tình chở khẳm tâm tình ủ ê
Canh khuya tiếng gọi Hồn Quê
Dừng chân, quay gót tìm về... chiêm bao...
              
Hương đồng, gió nội ngọt ngào
Hương hoa, hương đất quyện vào từng không
Con đò ngủ với bến sông
Cây đa đứng ngắm cánh đồng tỏa hương
Nắng vàng rơi nhẹ vương vương
Thoảng bay bụi đỏ, con đường lặng yên
Nhà xưa… quên hết ưu phiền
Chào Mào, Sáo Sậu bên hiên vui đùa
Bên song có ngọn gió lùa
Heo May thổi nhẹ đón Mùa Thu sang
Xin chiều một chút nắng vàng
Hong tơ tình cũ... mơ màng tóc buông
Hoàng hôn tiếng sáo gợn buồn
Nắng chiều vừa tắt... Trăng suông đến chào
Chìm trong giấc mộng xanh xao
Tan trong vạt nắng hanh hao cuối ngà
Gặp người Tri - Kỷ đêm nay
Sẻ chia những nỗi đắng cay, cơ hàn
Vầng trăng rơi chén rượu vàng
Gió đưa hương cũ Dạ Lan vô thường
Tiếng xa vọng giữa đêm trường
Câu Hò - Điệu Lý... mấy thương cho vừa...
                    
Tôi giờ đánh mất… Ngày Xưa
Niềm vui ít ỏi... dư thừa niềm đau
Quẩn quanh, quanh quẩn nỗi sầu
Mùa mong, năm nhớ úa nhàu con tim
Bốn bề u tịch lặng im
Hình như ai đó cố dìm tiếng than?
Nửa khuya bên điếu thuốc tàn
Lòng buồn hiu hắt theo làn khói tan
Mù say… nâng chén rượu tràn
Uống đi cho hết cơ hàn... tồn vong...
Rượu cay đắng tận đáy lòng
Để người phiêu lãng mờ trông nẻo về
Xa quê đau đáu câu thề
Xa quê, lòng vẫn nhớ quê... nhớ nhà
Một mai... Mai mốt cỗi già
Ơn Trời... tri ngộ quê xa cuối đời...
 
 
XANH XAO
 
Ngày mong, tháng nhớ xanh xao
Em xưa, tình cũ... chiêm bao sum vầy
Đêm trăng hò hẹn còn đây
Chuyện tình cổ tích đong đầy trong tim
Vườn yêu hai đứa đi tìm
Sắc hoa màu nhớ... Tiếng chim bốn mùa...
                    
Tiếng chân nhẹ bước ban trưa
Nắng rơi bụi phấn… Gió đưa gót giày
Tóc dài vướng sợi mây bay
Thiên đường trong mắt thơ ngây... hoặc huyền
Nghiêng nghiêng nón lá che nghiêng
Đôi con mắt liếc... làm duyên, gọi mời
Ngọt thơm đọng lại trên môi
Nụ hôn thắm thiết... bồi hồi, dịu êm…
Giọt mưa rơi nhẹ bên thềm
Ru em cánh võng nhẹ mềm nghiêng chao
Lời thơ nồng ấm ngọt ngào
Gửi theo ngọn gió bay vào Tình Ca
Thế rồi... em chẳng thấy qua
Để cho gió cuộn hồn hoa héo gầy...
                  
Tiếng thơ trầm vọng đâu đây
Những lời tình tứ... đong đầy tiếng hôn
Buông trôi những nụ cười buồn
Cuốn theo giòng nước bỏ nguồn xa khơi
Giọt tình lặng lẽ tròn rơi
Mưa Ngâu - Tháng Bảy... giữa đời liêu xiêu
Tình tôi đứt một cánh diều
Em trăng viễn xứ... Ta chiều hoàng hôn
Tình tôi mưa dập, gió cuồng
Tôi xin nhận hết nỗi buồn của em
Tôi xin nhận hết nỗi niềm
Em thôi ray rứt... êm đềm sang sông
Thôi thì... Lòng lại dặn lòng
Thơ Tình tôi giữ... Bông Hồng tôi trao
Cám ơn ngày tháng ngọt ngào
Cám ơn em đã ước ao, thề nguyền...
                  
Thương em... Xa xứ, xa miền
Trăm cay, nghìn đắng... ưu phiền nặng mang
Thương em duyên nợ bẽ bàng
Đơn côi một bóng... Dở dang bến thuyền
Thương em gãy gánh phận duyên
Cô Nhi - Quả Phụ ... bên hiên buông mành
Sao không quay lại với anh?
Mình đem tình cũ vá lành đời nhau
Pháo hồng, rượu trắng, trầu cau...
Thúy Kiều - Kim Trọng gặp nhau... tái hồi...
       
Nha Trang, tháng 05. 2023
Lê Kim Thượng
 
READ MORE - NỬA CHIỀU, XANH XAO – Thơ Lê Kim Thượng

Saturday, May 13, 2023

MẸ! – Thơ Trần Mai Ngân


  


MẸ!
 
Biết lúc nào lần cuối
Khi gọi tiếng mẹ ơi
Bởi vậy đừng kiệm lời
“Mẹ ơi! con yêu mẹ!”
 
Có thể mới hôm qua
Mẹ còn ở cạnh ta
Mà hôm nay đi mãi
Một mình trong chuyến xa…
 
Bạn hãy siêng về nhà
Khi còn ba còn mẹ
Công việc dù nặng nhẹ
Cũng không bằng tình yêu
 
Mẹ đã cho rất nhiều
Không kể công kể tội
Cả một đời rất vội
Mẹ dành hết cho ta
 
Ngày mai mẹ đi xa
Chỉ còn trong nỗi nhớ
Chỉ còn trong giấc mơ
Dẫu bạn có về nhà
 
Gọi… mẹ ơi! Mẹ ơi!

Trần Mai Ngân 

READ MORE - MẸ! – Thơ Trần Mai Ngân

ÂN LY, TĂNG Á NGẦU – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện



Nếu chúng ta chỉ đọc qua loa nhưng tác phẩm kiếm hiệp chung chung cuả  nhiều tác giả  ba Tàu để  giải trí [kể cả của Kim Dung trong số đó] đọc xong rồi “qui đăng quăng đi” thì nhận xét về các loại tác phẩm có thể hay có thể xoàng, nhưng đọc kỹ để tìm hiểu để tham khảo thì đôi khi nhận ra rằng trong nhiều tác phẩm cuả Kim Dung có nhiều nhân vật giống nhau. Từ từ chúng tôi sẽ bàn góp về vấn đề này, vì một nhà văn chuyên nghiệp sống bằng chính ngòi bút cuả mình [có nghiã là dùng ngòi bút để sinh nhai] thì đương nhiên viết lách phải có dàn bài chi tiết và người mẫu, trong các  nhân vật nam nữ già trẻ trong Võ Lâm đều có người mẫu chung chung cả, giả dụ như nhận vật Ân Ly [tức Thù Nhi, A Ly ] trong tập truyện Ỷ Thiên Đồ Long Ký thì có nét hao hao phảng phất giống Mã phu nhân [Mã đại Nguyên] bang chủ Cái Bang, A Tử [em ruột cuả A Châu]. Trong “Thần Điêu Đại hiệp” thì có Cừu Thiên Xích [vợ cuả Tuyệt Tình Cốc Công Tôn Long mẹ cuả Công Tôn Lục Ngạc] là em út cuả Cừu Thiên Lý và Cừu Thiện Nhận [bang chủ Thiết Chưởng Bang] và trong tác phẩm Lộc đỉnh Ký thì có Kiến Ninh công chúa em gái vua Khang Hy, những nhân vật này vưà độc ác, vưà bất  nhân, nặng về sađích bệnh hoạn ẩn ức tình dục! Bây giờ xin được trở lại với nhân vật Ân Ly, hôì nhỏ được goị là A Ly, là con gái thứ ba cuả Ân Dã Vương, goị Bạch Mi Ưng Vương là ông nội. A Ly giết chết mẹ ghẻ, mẹ ruột sợ quá cũng tự tử chết theo luôn. Trong lúc chờ cha ruột giết chết thì cơ may chợt đến là Kim Hoa bà bà xuất hiện đúng lúc mang về nuôi dậy làm đồ đệ, tuy nhiên không dậy một môn võ công nào. A Ly chỉ học có một môn công phu duy nhất cuả mẹ ruột truyền cho là “Tuyệt Hộ Thủ”. Năm mười hai tuổi, A Ly đi theo Kim Hoa bà bà đến My Sơn Hồ Điệp Cốc hỏi thăm sức khoẻ cuả Y Tiên Hồ Thanh Ngưu “Kiến Tử Bất Cứu” và  Độc Tiên Vương Nạn Cô nhằm thông báo cho hai vị tiên sinh cùng tàilẻng, là Kim Hoa bà bà ở không trên Linh xà Đảo đã chấm cho hai vị hai lá số tử vi, nhân tiện hôm nay ghé qua đưa cho hai vị đọc chơi thưởng lãm cho biết? Y Tiên Hồ Thanh Ngưu vốn thông minh nhưng chậm hiểu bèn trả lời thẳng:
- Ai chấm tử vi cho Hồ Mỗ thì còn biết công danh sự nghiệp ra sao lên voi hay xuống chó, chớ Tử Sam Long Vương mà chấm tử vi cho tại hạ và phu nhân, thì cầm bằng chỉ có một chữ “Tử “ to tổ bố. Trong lúc hai ngươì trao đổi thì biến động đột xuất hiện xẩy ra, Diệt Tuyệt sư thái cùng vài môn đồ tình cờ hiện diện, mục đích là đi kiếm đại đồ đệ Kỷ Hiểu Phù. Thế là tâm cơ phút chốc chợt linh hoạt, bà bà nói nhỏ nhẹ vơí tên tiểu quỉ Trương Vô Kỵ :
- Tiểu tử nhà ngươi hiện đã trúng phải Huyền Minh Thần Chưởng cuả Huyền Minh nhị lão, chỉ còn một con đường duy nhất là đi đoong. Vậy muốn sống thì hãy theo bà bà về Linh Xà đảo, bà bà sẽ làm phước làm đức chữa chạy cho ngươi và truyền thụ võ công thượng thừa cho nhà ngươi nữa..

Nghe xong câu này thì dù chỉ có mười bốn tuổi đầu, nhưng cậu bé Vô Kỵ hiểu ngay rằng vế Linh Xa Đảo chỉ có  một mục đích ăn nhừ đòn để khai ra chỗ trú ngụ cuả nghĩa phụ Tạ Tốn mà thôi, chứ chả chữa chạy và dậy võ vẽ cái gì? Thế là cậu lắc đầu. Kim Hoa Bà Bà nói với A Ly:
- Ở ngoài hải đảo cô đơn buồn thảm lắm, vậy con bắt cái thắng nhóc con tiểu quỉ Trương vô Kỵ về làm bầu bạn với con.
Thế là chẳng nói chẳng rằng A Ly tưỏng bở nhào vào cầm tay thằng nhóc con kéo đi. Trương Vô Kỵ dù nhỏ tuổi, nhưng cũng học hành về thuốc, cũng được thiên hạ gọi là tiểu đại phu. Thế là tự ái bốc lên bèn lên cắn ngay Tay A Ly cho một phát, máu chẩy xuống ròng ròng. Song song bên cạnh thì cuộc thi triển võ công cuả hai vị lão đại hiệp Kim Hoa bà bà và Diệt Tuyệt sư thái cũng vừa kết thúc. Thanh trượng đầu rồng cuả Kim Hoa bà bà bị thanh kiếm Ỷ Thiên chặt làm hai khúc, bà bà cúi đầu cảm tạ sư thái:
- Đa tạ sư thái, cái thanh trường trượng đầu long này dài quá, tính mang đi nhờ thợ rèn cưa ra làm hai phần, nhưng cơ may chợt tới, sư thái đã dùng bảo kiếm chặt giùm ra làm hai phần thành hai đoản côn tiện dụng biết mấy. Vậy chi phí tiền bạc thế nào xin sư thái cho biết?
- Lão thân chỉ làm giùm không có tính tiền công. 
Thế là thầy trò Tử Sam Long Vương biến mất.
 
*
Sáu năm sau, năm cô nương Ân Ly đủ mười sáu tuổi, sống luẩn quẩn ở chân núi Côn Luân. Chả biết từ giã sư phụ Kim Hoa bà bà vào lúc nào? và trời đất bao la Ân Ly tại sao không ở đâu mà lại chọn ngay chân nuí Côn Luân mà ở. Lý do giản dị là nghe phong thanh Trương Vô Kỵ rớt xuống chân núi Côn Luân chết tan xác ở đó. Mục đích sống ở đó để tìm xác người mà A Ly mến yêu  nhất, bị hắn cắn một nhát vào tay đau nhất. Sau đó thì gặp Tăng Á Ngầu [một tên giả cuả Trương vô Kỵ]. Khi đó thì trong bốn năm Trương Vô Kỵ đã luyện thành công môn “Cưủ Dương thần Công”, khi rớt xuống chân núi Côn Luân thì bị ngã gẫy chân. A Ly tình cờ đi qua thì bắt gặp, Trương Vô Kỵ và Ân Ly trong tình cảnh mồ côi mồ cút, tai nạn thì A Ly nuôi dưỡng Trương Vô Kỵ. Với nữa là khuôn mặt cuả A Ly có phần giống mẫu thân cuả Trương Vô Kỵ. Thực ra mẹ ruột cuả Vô Kỵ là Ân Tố Tố vốn là cô ruột cuả A Ly, theo tục lệ Việt Nam thì A Ly là chị họ cuả Trương Vô Kỵ. Còn theo phong tục của người Hán thì dù là con cuả người anh, hay con cuả người em đi nữa, thì ai nhiều tuổi thì là anh là chị, ai ít tuổi là em. Nên sau này Vô Kỵ goị Ân Ly là biểu muội. Tính tình A Ly rất nhỏ nhen và cũng rất anh hùng. Biết được những vết sẹo trên mặt trên người trên lưng cuả Tăng Á Ngầu do chó cuả Chu Cưủ Chân cắn. Thế là Ân Ly đi kiếm Chu Cửu Chân và giết chết ngay. Sau đó thì phái Côn Luân cùng gia đình Võ Liệt, thêm đồ đệ phái Nga Mi là Đinh Mẫn Quân, Chu Chỉ Nhược đến bắt Ân Ly. Nhưng nhờ Trương Vô Kỵ truyền nội công qua hai bàn tay cuả Ân Ly [cũng giống y như  Kiều Phong truyền nội lực cho A Tử đằng sau tảng đá để đấu với sư huynh đệ phái Tinh Tú cuả Đinh Xuân Thu] thắng hoàn toàn. Tuy nhiên, sau đó hai ngườì bị bắt làm tù binh cuả phái Nga My, trong hoàn cảnh này Chu Chỉ Nhược và Trương Vô Kỵ nhận ra nhau. Qua ánh mắt cuả Vô Kỵ, thì Ân Ly cho rằng chàng mê cô nương Chu Chỉ Nhược hơn nàng thế là Ân Ly đá ngay một cú thật mạnh trúng vào chỗ chân gẫy cuả Trương Vô Kỵ. Dù Tăng á Ngầu có hứa sẽ cướí Ân Ly làm vợ, nhưng Ân Ly trong đầu chỉ có thương nhớ có một mình Trương Tiểu Quỉ mà thôi! (người mà đánh ta, mắng mỏ ta, cắn tay ta a) và nhờ Tăng Á Ngầu đi tìm Vô Kỵ giùm cho mình. Câu chuyện lẩm cà lẩm cẩm tức cành hông... Lúc mà quần hùng Chính Tà đang uýnh nhau dưới và trên Quang Minh Đỉnh thì Kim Hoa bà bà xuất hiện cứu thoát Ân Ly trong tay Thanh Dực Bức Vương Vi Nhất Tiếu. Thấy đứa học trò ngu độn quá chừng chừng bà bà phải tát tai cùng gắt lên:
- Con nha đầu, cái đầu ngu, Tăng Á Ngầu hay Trương Vô Kỵ cũng chỉ là một người thôi, ngươi hiểu chưa?

Sau đó thì hai người Trương Vô Kỵ và Ân Ly lại gặp nhau trên Linh Xà Đảo. Lúc đó thì Ân Ly bị ám khí cuả Kim Hoa bà bà, nóng sốt mê mản lại lảm nhảm lầm lẫn giữa Trương Vô Kỵ và Tăng Á Ngầu, nghe mãi nhức cả đầu. Sau cùng thì bị Chu Chỉ Nhược dùng bảo đao lợi kiếm loạn đả, ngỏm cù đeo?

Đoạn chót, Ân Ly sống lại làm ma nhát Chu Chỉ Nhược, nhận ra bố ruột là Ân Dã Vương, và vẫn mơ ước một ngày nào đó tìm lại được xương cốt cuả Trương Vô Kỵ rớt xuống thung lũng trong vùng núi Côn Luân.
 
chuvươngmiện 
 
READ MORE - ÂN LY, TĂNG Á NGẦU – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện

TÌNH YÊU NGƯỜI CHẾT – Tùy bút của Thanh Phương


Tác giả Thanh Phương
(Thầy Hồ Ngọc Thanh)


VÀI LỜI GIỚI THIỆU:
 
Thanh Phương là bút hiệu của thầy Hồ Ngọc Thanh, trước năm 1975 là giáo sư trường Nguyễn Hoàng - Quảng Trị. Đây là câu chuyện thật, tác giả viết tự sự về chính mình. Tôi được tác giả cho phép gởi đăng trên báo mạng, hầu học trò và bạn đọc hiểu thêm tâm tình của một nhà mô phạm.                                               
                                                          Châu Thạch
 
1. Vợ chồng ông bà Giáo sống trong căn phố nhỏ ở xóm chợ An Đông, ít giao du với các gia đình trong xóm. Sống trong xóm trên 3 năm dài, ông bà chưa biết hết tên những gia chủ trong xóm và không có dịp quan hệ với họ, ngoại trừ hai gia đình sống liền kề con phố của họ. Tưởng họ sống khép kín. Nhưng không. Họ sống vậy vì tuổi tác. Thực ra họ có nhiều con cháu ở riêng không xa đó. Họ có nhiều bạn bè đồng nghiệp ngành y và giáo dục, nhất là ông có rất nhiều cựu học trò nay tuổi đã cao. Bạn hữu và học trò xưa, cũng như con cháu thỉnh thoảng đến thăm ông bà. Họ đón đưa nhau rất thân tình, có khi họ cùng nhau đi chơi xa một đôi ngày hoặc suốt tuần lễ. Đang ở tuổi “Bát thập chờ qui” nhưng ông bà trông còn trẻ hơn tuổi cả chục năm. Trẻ trung trong trang phục, sáng nào trong tuần ông bà áo quần trắng đến Trung tâm dưỡng sinh và vật lý trị liệu để thực tập cách sống vui, sống khỏe. Sáng chủ nhật ông bà phục sức chỉnh tề, sang trọng đi lễ nhà thờ Tin Lành. Giờ nghỉ, ông bà thường ở nhà đọc sách báo, xem tivi hoặc viết sách, và tiếp con cháu, bạn bè đến thăm. Họ chuyện trò tâm giao, có khi đãi nhau bữa cơm, chén chè tình nghĩa. Cuộc sống họ thật êm đềm và an lành. Họ là cặp đôi xứng hợp và tốt đẹp như lời của những người bạn thân nhận xét.
 
2. Qui luật “sinh ký, tử qui”, “hữu sinh, hữu tử” không ai thoát sự chết, và Nho gia đã từng ví “Ngũ niên, Lục nguyệt, Thất nhật, Bát thời”. Sự sống của con người, nhất là đối với người già ở tuổi 70 hay 80 được đo bằng ngày, bằng giờ. Như ông bà đang ở tuổi 80 thì sự chết có thể đến bất cứ giờ khắc nào.
 
Quả vậy. Vừa qua tuổi 80 bệnh tật tái phát, ông phải nhập viện cấp cứu, phải đại phẩu tốn kém vô cùng suốt 2 tháng nằm viện tưởng đã chết. Nhưng ông vẫn sống được, về nhà bà chăm sóc ông theo chế độ kiên khem về ăn uống, thuốc men và quan hệ xã hội. Ông cảm kích tình yêu của bà đối với ông “tương kính như tân” cho đến ngày đầu bạc răng long. Bà là tấm gương sáng nêu cao tình nghĩa phu thê, xứng đáng với tình yêu của ông dành cho bà từ thuở ban đầu suốt 60 năm qua.
 
Không ai đoán định sự sống, sự chết của mình được. Ông không chết vì bệnh tim nghiêm trọng, bà lại chết vì một bệnh cũng vô cùng nghiêm trọng khác: bệnh ung thư. Bệnh quái ác đã cướp mất sự sống của bà đang phơi phới như hồi xuân. Chỉ một thời gian ngắn tích cực chạy chữa, đành thua tử thần. Ra đi không kịp từ giã bạn bè, xóm giềng, bà con nghe tin không ai khỏi bị sốc vì quá bất ngờ, khó tin được. Ngay cả người nhà, mặc dù đã đón đợi trước, cũng không ngờ quá nhanh. Để lại bao thương tiếc cho chồng con, gia đình, bạn bè.
 
An ủi cho người ở lại là sự ra đi của bà thật quá nhẹ nhàng như trở bàn tay, không đau đớn dằn vặt. Tang sự được tổ chức tốt đẹp, mồ yên mã đẹp đúng như tâm định của ông nói với bà khi sinh thời.
 
3. Bà về Thiên quốc, để ông lại một mình côi cút. Ngày hai buổi sáng chiều, ngồi nhìn ảnh bà đối diện, ông nhớ bà, tưởng như bà đi đâu chưa về. Nhớ bà, ông nhớ những giờ phút có bà bên cạnh. Bà lo cho ông bữa ăn, thức uống và cả giấc ngủ, uống thuốc chữa bệnh. Ông thấy rõ mục đích Thiên Chúa dựng nên người nữ là để “giúp đỡ người nam” dù người nam mạnh mẽ hơn để làm chỗ dựa cho người nữ. Thiếu vắng bà, ông thấy hụt hẫng như đũa một chiếc, dép lẻ đôi. Ngồi buồn, nhớ bà. Ông nhớ từ những ngày tháng xa xưa khi mới yêu bà, thư từ hẹn hò, nhớ những ngày tháng vợ chồng nồng ấm, sinh con cái, có danh phận và cả những năm tháng sa cơ lỡ vận. Dù cuộc sống đổi thay, tình yêu ông bà dành cho nhau vẫn mặn nồng như thuở thanh xuân. Bà hạnh phúc về điều đó, và vì cớ đó khi lâm bệnh, bà sợ ông còn lại một mình tội nghiệp, bà không đành ra đi. Nhưng ý người không hơn được ý trời, bà phải ra đi. Thân xác bà trở về cùng bụi đất, linh hồn về cùng Thiên Chúa, nhưng tâm tình bà cứ vương vẫn cõi trần cùng ông. Trong tâm tưởng, ông bà vẫn bên nhau, hằng ngày ông viết thư tình thương nhớ bà. Đôi ba ngày, có nhiều đêm liền bà về với ông trong giấc ngủ, có khi ông đang mơ màng như chiêm bao. Bà vỗ vai ông, đập tay ông như thức ông dậy, có khi ông có cảm giác như bà đang đắp chăn cho ông, hoặc bà đang sưởi ấm cho ông như hiện tượng “bóng đè”. Ông âm thầm hưởng cảm giác như bà đang về cùng ông. Điều này vẫn xảy đến vào những ngày ông về quê ở Huế, hoặc khi ông đang ở Buôn Ma Thuột thăm gia đình con gái, và ở Đà Lạt thăm thân nhân gia đình, không chỉ trong giấc ngủ đêm mà cả trong giấc ngủ trưa. Một hiện tượng rõ nét có khi ông đang tỉnh ngủ, chỉ lim dim mắt một buổi chiều cuối tuần, ông cùng các con vào viếng mộ bà. Từ ngoài cửa nghĩa trang nhìn vào khu mộ, ông thấy người phụ nữ nào như bà đang ngồi bên phần mộ bà. Tiến lại gần, bóng người tan biến theo luồng gió nhẹ như khói lam chiều bay lên không trung. Ông biết bà đang còn lơ lững bên ông trong khi ông vẫn không quên được bà với sự thương yêu sâu đậm. Ông nhớ bà da diết, nhớ tất cả mọi điều hạnh phúc ông bà đã có được, nhớ những ngày tháng khó khăn mà bà phải chịu đựng trong những năm tháng thiếu vắng ông sau năm 1975. Nhưng bà đã được bù đắp bằng tình yêu của ông, và sự yêu thương của con cháu, sự tôn trọng của bà con họ tộc.
 
Gần 60 năm tình sâu nghĩa nặng dành cho bà, ông vẫn cảm thấy như chưa đủ. Vì vậy ông lại càng yêu bà hơn, và bà cũng yêu ông hơn, đến nỗi khi đã mãn phần trên đất rồi mà tình già cũng cứ quấn quýt nhau không dứt. Cho hay, nghĩa phu thê là một sự nhiệm mầu, như là món quà mà Thiên Chúa ban cho hôn nhân của hai kẻ yêu nhau hết lòng. Biết đâu nếu có kiếp sau, ông bà vẫn còn là cặp đôi xứng hiệp. Ông tự mỉm cười với ý tưởng này.                                            
 
Thanh Phương

READ MORE - TÌNH YÊU NGƯỜI CHẾT – Tùy bút của Thanh Phương

Friday, May 12, 2023

BẢN MỆNH Ỷ THIÊN KIẾM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện



Đúng là số mệnh, chạy đằng trời cũng không khỏi thoát, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, ngay cả anh chị em song sinh cũng mỗi người một số, thì hai thanh kiếm Ỷ Thiên, Chân Võ và đao Đồ Long cùng một gốc do thanh Huyền Thiết Trượng Kiếm của đại hiệp Dương Quá mà đúc thành. Bộ Cô Gái Đồ Long trước năm 1972 thì gọi là Trượng [Gậy], bộ Ỷ Thiên Đồ Long Ký sau 1972 thì bạn nhà văn Kim Dung là Nghệ Khuông trong nhóm chuyên viên sửa chữa14 tác phẩm của Kim Dung sửa lại là Kiếm, thanh Trượng này là thép nguyên chất, nhưng đặc biệt có từ tính cuả nam châm, nên có thể hút các loại ám khí kim loại bằng sắt thép, hoặc hút ngay các thanh đao kiếm, hoặc có thể làm lệch đi hướng mà địch thủ muốn tấn công. Đầu đuôi chỉ là do lòng tốt mà xẩy ra cớ sự, do kết nghiã vài đời từ trước, và có công nuôi dưỡng Dương Quá từ nhỏ, nên phu phụ QuáchTĩnh Hoàng Dung muốn gả Quách Phù là cô con gái lớn cuả mình cho Dương Quá. Mà Dương Quá thì lại say mê sư phụ cuả mình là Tiểu Long Nữ cô cô, mối tình thầy trò này ở vào thế kỷ 12/13 thì quá mới mẻ nếu không thì cũng thuộc vào loại “loạn luân”, quần hào võ lâm ai ai cũng phản đối chỉ có một người duy nhất ủng hộ mối tình này là Đào Hoa đảo chủ Hoàng Dược Sư mà thôi. Cái chuyện hiểu lầm nói qua nói lại đáng tiếc xẩy ra, làm cho Quách Phù nổi tam bàn lục tặc, giơ kiếm chặt đứt mất cánh tay trái cuả Dương Quá, thành ra đại hiệp Dương Quá phải tặng lại hai bác Quách Tĩnh Hoàng Dung thanh thiết Trượng này, vì còn một tay phải vác không nổi. Lý do thứ hai không rõ ràng là sắp có phim “Độc Thủ đại hiệp đại chiến hiệp sĩ Mù”, vai hiệp sĩ Mù thì giao cho Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn thủ diễn, vì tai Tạ Tốn nghe gió kiếm rất tài, còn vị Độc Thủ [một tay] thì đạo diễn họ Trương chưa biết tìm ai, nên chém cụt một tay trước đi cho chắc ăn. Vì thế mà tài tử Lưu Đức Hoà chỉ còn một tay là vậy! 


Bây giờ trở lại số tử vi cuả hai Kiếm và một Đao, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, mà lên voi xuống chó khác nhau, vinh nhục cũng khác nhau. Khi thành Tương Dương thất thủ, hai vị đại hiệp Quách Tĩnh Hoàng Dung ở lại cháy với thành. Vì hai vị không ở lại thì thành không chịu cháy. Thanh đao Đồ Long thì Quách Phá Lỗ bảo quản chạy theo cửa Nam, còn Trương Quân Bảo tay phải cầm Ỷ Thiên kiếm và tay trái cầm Chân Võ kiếm chạy theo cửa Bắc một lèo về núi Võ Đang tỉnh Hồ Bắc. Hơn hai mươi năm sau, nghe tin Quách Tương nữ hiệp khai sơn lập phái ở núi Nga My tỉnh Tứ Xuyên, bèn vào thăm và mang thanh Ỷ Thiên kiếm trao lại cho chủ cuả nó, đúng theo lời di chúc của Quách Hoàng đại hiệp. Vì nghe theo lời di huấn cuả phụ thân phụ mẫu, và công lao đi từ Hồ Bắc tới Tứ Xuyên của tiểu nghĩa đệ Trương Quân Bảo, nên Quách Tương nữ hiệp nhận cho có nhận. Bản tính của nữ hiệp xung khắc với mẹ cha, chỉ hợp với tính tình thượng ngoại hạng ngoại lệ như ông ngoại [Hoàng Dược Sư], về vũ khí tuỳ thân thì chỉ thích thứ nhẹ, như giải lụa chuyên dùng của Tiểu Long tỷ tỷ, hoặc kiếm thì một đoản kiếm ngắn nhẹ mà thôi, mà thường thì dùng tay không? Chớ các vũ khí loại hạng nặng thì chỉ có đô vật, phu vác gạo dùng chớ ma nào dùng, nhận thanh Ỷ Thiên chả lẽ mang vứt đi, mà cho luôn Trương Quân Bảo mang về lại Võ Đang Sơn thì đường xá xa xôi nặng nhọc quá, bèn sai đồ đệ cất vào kho.
 
*
Thanh bảo đao Đồ Long thì chúng tôi đã viết trước đây rồi, bây giờ thì chỉ viết thêm phần hai thanh kiếm Chân Võ và Ỷ Thiên nữa mà thôi. Trong bộ truyện Ỷ Thiên Đồ Long ký gồm tám tập, thời Nguyên Mông dài cả 90 năm, từ lúc Trương Quân Bảo 16 tuổi tu học ở chuà Thiếu Lâm đến lúc trở thành Trương Chân Nhân, tổ sư cuả phái Võ Đang thọ trên 100 tuổi. Lúc truyền lại chức vụ chưởng môn đơì thứ hai cho Tống Viễn Kiều và Dư Liên Châu, trong bộ truyện này tác giả Kim Dung không hề nhắc tới bảo kiếm Chân Võ một câu một chữ nào. Chỉ biết trong phim bộ Hồng Kông [Phái Võ Đang] chưởng môn nhân đời thứ ba, thì lúc đó Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương [Hồng Võ năm thứ mười] có sai một vị phò mã gia thay mặt Hoàng Thượng nhà đại Minh tới thăm miếu Chân Võ thắp nhang, dâng hương. Mục đích cuả phò mã gia là muốn nhìn tận mắt thanh bảo kiếm Chân Võ, sau đó thì dùng một thủ thuật tuyệt hảo đánh tráo thanh kiếm giả để đoạt mất thanh kiếm thật mà trước mặt mọi người không ai biết cả. Theo trong phim bộ trình chiếu thì thanh kiếm này ngắn hơn kiếm thường dùng, chiều dài khoảng 1 thước tàu [3 tấc tây] mà lưỡi kiếm thì có hình vuông ngang chớ không nhọn, thanh kiếm giả với thật giống y như nhau. Các cao thủ cuả phái Võ Đang rất ít khi dùng tới kiếm. Tuy không phải là đồ đệ ruột cuả Nữ hiệp Quách Tương phái Nga My Tứ Xuyên, nhưng đa số đồ đệ phái Võ Đang nếu bất đắc dĩ phải dùng tới vũ khí thì dùng kiếm bằng gỗ, hoặc cỏ hoặc cành cây khô nhỏ. Còn thanh bảo kiếm giả Chân Võ cũng không ai quan tâm tới, đó là thật hay giả, mà chỉ treo dưới cái hình Âm Dương Bát Quái để trừ ma bắt quỉ mà thôi. Sau này thì có một bộ phim, cũng có nói qua về thanh bảo kiếm Chân Võ này. Có một vị nghe đâu giòng dõi của Âu Giả Tử nước Ngô thời Xuân Thu Chiến Quốc, trước chuyên môn đi xem [thưởng thức] các thanh kiếm thời danh, xem độ cứng độ sắc bén có bằng tổ tiên cuả mình đúc cách đây trên 2000 năm không. Vị này là một kiếm khách tuyệt luân ngang ngửa với Độc Cô Cầu Bại, nhưng luôn luôn nhường cho Độc Cô Phong thắng (vì chỉ có thắng không thua nên buồn mà thác!). Khi vị đại hiệp này tới núi Võ Đang thì quần hùng phái Võ Đang ân cần mời lên thưởng thức thanh bảo kiếm Chân Võ. Tất cả moị người lao động vất vả đến nửa ngày mớí rút được cán cây kiếm ChânVõ ra khỏi vỏ, và tất cả mọi người đều ngạc nhiên, là thanh kiếm chỉ có cái vỏ kiếm đẹp bên ngoài, duy nhất cái cán kiếm mà thôi! Lưỡi kiếm hoàn toàn không có. Đến 20 năm sau, đời chưởng môn thứ năm phái Võ Đang là Xung Hư Đạo Trưởng thì mới được giáo chủ Triêu Dương thần giáo Nhậm Doanh Doanh mang trả lại thanh kiếm Chân Võ thứ thiệt.

*
Bây giờ trở lại với thanh Ỷ Thiên kiếm, sau đó hai mươi năm thì ngôi vị chưởng môn đời thứ hai của phái Nga My, trước là sư thái Nhất Thanh (bộ cũ), vị này chuyện về tu hành [thuộc Đạo Gia] vì bổn phái quá nghèo nên vị nữ đại đệ tử [là sư tỷ cuả Diệt Tuyệt sư thái] ăn cắp lén mang đi bán cho Nhữ Dương Vương phủ để lấy tiền mua gạo mà ăn. Vị này sau vì bị hiểu lầm mà Diệt Tuyệt sư thái chạy theo giết chết.
 
             

Bộ sau là Lăng Không sư thái không có nói võ vẽ gì cả, tới đời thứ ba là Diệt Tuyệt sư thái, thì lại được một vị sư huynh là Cơ Hồng Tử mượn thanh bảo kiếm Y Thiên đi đấu hơn thua với Dương Tiêu, tả sứ cuả Minh Giáo. Vị sư huynh Cơ Hồng Tử thua tơi bời hoa lá, lại bệnh cảm cúm dọc đường thanh kiếm bị quăng ra ngoài trời đất vô thừa nhận sau lọt vào tay quan huyện, dâng cho triều đình , vua Thuận Đế ban cho Nhữ Dương Vương. Bản dịch khác thì cho Diệt Tuyệt sư thái cầm kiếm Ỷ Thiên với hai nữ đồ đệ là Kỷ Hiểu Phù và Đinh Mẫn Quân đi tím tung tích thanh bảo đao Đồ Long, về sau thì đụng độ vơí Bạch Mi Ưng Vương Thiên Ưng Giáo, thanh kiếm này bị đoạt mất. Rồi tả sứ Dương Tiêu đoạt lại trao cho Kỷ Hiểu Phù mang về dâng  cho sư phụ, về sau trên Quang Minh Đỉnh thanh Ỷ Thiên bị Trương Vô Kỵ đoạt mất, rồi trao lại cho đệ tử Chu Chỉ  Nhược, rồi cũng chính thanh Ỷ Thiên kiếm này đâm Trương vô Kỵ bị trọng thương. Lúc lục đại môn phái rút lui khỏi Quang Minh Đỉnh qua Ngọc Môn Quan vào đất liền, thì phái đoàn cuả quận chúa Triệu Mẫn rượt theo phái võ Nga My đến bốn ngày đêm thì bắt gặp. Diệt Tuyệt sư thái hiểu lầm là phái đoàn của quận chúa nương nương muốn chạy đua với đồ đệ Nga My của mình, xem bên nào khinh công cao hơn. Nên bà bèn ra điều kiện:
- Chạy đua hơn thua võ công cũng chả sao, nhưng thanh bảo kiếm Ỷ Thiên nặng quá xá quà xa, không còn nữ nam đồ đệ nào vác giùm cho nữa? Hay là quận chúa nương nương cho người vác giùm? Trong tình huống chẳng đặng đừng quận chúa bèn lệnh cho ba vị ‘Lộc Trượng Khách, Hạt Bút Ông và Khổ đầu đà’ thay nhau mà vác thanh bảo kiếm Ỷ Thiên. Khi cả hai phái đoàn chạy đua tới Vạn An Tự ở Đại Đô, thì phái đòan cuả quận chuá là chủ có bổn phận canh gác ở dưới, còn phái đoàn Nga My là khách thì leo lên 13 tầng tháp mà an nghỉ. Sau đó thì sư thái có mời quận chuá Triệu Mẫn đến nhờ vả. Nội dung câu chuyện được ghi âm và toàn phái Nga My lắng nghe. Đại thể như sau, cái thanh kiếm Ỷ Thiên từ trước tới nay ai cầm nó trên tay là cầm chắc cái thua, chỉ toàn là có thua mà thôi, lâu lâu cái bà lão Kim Hoa lại tới quấy rầy, khi nào mụ ta bắt được hợp đồng của Xưởng Cưa Quốc Doanh tức là cưa Gỗ Quý hay cưa Ngà Voi, thì hai thầy trò mụ, đệ tử Ân Ly đánh một chiếc xe hai Bò hay xe hai Ngựa chở vật dụng vật tư tới, rồi mụ Kim Hoa kêu ta ra kiếm chuyện gây sự, Uýnh nhau, tài Võ cuả Mụ Kim Hoa này rất tài, ngà Voi cưa đến chỗ nào, gỗ Quý cưa ngang tới đâu, mụ ta đưa ngay tầm kiếm Ỷ Thiên cho ta chém xuống, rất là đạt yêu cầu, không dư và không thiếu một ly một tấc nào. Còn con tiểu nha đầu Ân Ly thì cái gì chưa cưa làm hai thì nó đưa xuống, thứ nào cưa xong thì nó xếp lên xe, xong xuôi thì hai thầy trò nó cút, đấu đá nhiều lần kiểu như thế lão ni chán quá, vậy bán cái cho quận chuá xử lý, trao luôn cả thanh kiếm Y Thiên luôn!
Quận chuá Triệu Mẫn hỏi lại:
- Vậy sư thái có cần ký hợp đồng không?
- Khỏi cần!
- Thực ra thì cái chuyện Kim Hoa bà bà gây khó dễ cho sư thái cũng vào giai đọan chót rồi. Những chương hồi kế tiếp thì thanh kiếm Ỷ Thiên này sẽ theo ra ngoài Linh xà Đảo, để cho Đặng Tuỵ Vân Chu Chỉ Nhược chặt vào đao Đồ Long để lấy bí kíp Cửu Âm Chân Kinh ra, thì thanh kiếm này giờ đây ai bảo quản cũng thế thôi!     
- Thưa quận chuá Triệu Mẫn Lê Mỹ Nhàn, quận chuá ngườì đông thế mạnh, giúp thì giúp cho trót. Quận chuá sai ngườì mang thanh Ỷ Thiên kiếm này ra ngoài Linh Xà đảo giùm, bổn sư thái cùng toàn thể đồ đệ phái Nga My vô cùng tri ân quận chúa.
 
chuvươngmiện

READ MORE - BẢN MỆNH Ỷ THIÊN KIẾM – Phụ lục “Đồ Long nữ tử” của Chu Vương Miện

GIỠN VỚI NƯỚC MÂY - Thơ: Phan Như - Nhạc: Cao Hữu Điền - Tiếng hát: Trần Quang Lộc

READ MORE - GIỠN VỚI NƯỚC MÂY - Thơ: Phan Như - Nhạc: Cao Hữu Điền - Tiếng hát: Trần Quang Lộc

Chùm ảnh HOA ĐÀO NĂM NAY - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào ảnh để phóng to.







 

READ MORE - Chùm ảnh HOA ĐÀO NĂM NAY - Chu Vương Miện

THƯƠNG NHỚ MẸ - Thơ: Quách Như Nguyệt -Nhạc: Lê Quốc Thắng -Ca sĩ: Hà Vân




Thương nhớ mẹ

Bao nhiêu bài thơ con làm

Chưa bài nào con làm cho mẹ

Hôm nay đọc những bài thơ về mẹ,

của bạn bè, con cảm thấy xót xa

Đúng quá đúng những bài thơ ngợi ca

Nước mắt con tuôn trào

Thấy thổn thức, thấy nhớ thương vật vã!

 

Hai mươi năm kể từ ngày mẹ mất

Con lạc loài, hụt hẫng lắm mẹ ơi

Không còn mẹ, ai dậy dỗ trên đời

Những lúc khổ chẳng còn ai tâm sự

Ai khuyến khích, ai mừng con khá giả

Ai nghe con chia sẻ chuyện âu sầu..

 

Khi quấn khăn tang mầu buồn trắng lên đầu,

Dẫu vẫn biết.. từ đây mình mất mát

Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!

 

Không có ai hiểu con bằng mẹ hiểu

Mất mẹ rồi, trống vắng biết bao nhiêu

Thèm mẹ mắng, nghe mẹ cười hớn hở

Mất thật rồi… ai nâng đỡ, thương yêu

Mẹ thương con, tình thương vô điều kiện

Mẹ thương con tình mẹ chẳng bến bờ

 

Bao nhiêu tuổi vẫn là con của mẹ

Mẹ mất rồi con bé bỏng với ai

Bao nhiêu tuổi vẫn là con gái mẹ

Thèm dụi đầu vào nách mẹ, ôm vai

 

Hoa hồng trắng con ngậm ngùi cài áo

Cài hàng năm vào ngày lễ Vu Lan

Nhớ mẹ yêu con đã khóc nghẹn ngào

Tháng Bẩy ta mùa Vu Lan báo hiếu

Mẹ còn đâu mà đền trả, mẹ yêu…

 

Mẹ yêu ơi hôm nay con nhớ quá

Nhớ mẹ hiền, con nhớ quá mẹ ơi?

Ngày hiền mẫu không còn mẹ trên đời

Thương nhớ mẹ, mẹ của con, mẹ hỡi…


Q. Như Nguyệt

May 7th, 2015

READ MORE - THƯƠNG NHỚ MẸ - Thơ: Quách Như Nguyệt -Nhạc: Lê Quốc Thắng -Ca sĩ: Hà Vân