Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 28, 2023

QUAN VŨ (QUAN CÔNG) – Tam Quốc chí ngoại truyện của Chu Vương Miện



Đây nói về Chương hư cấu “Huê Dung Tiểu Lộ”. Chương này và chương “Liên Hoàn Kế” theo như trong Tam Quốc Chí của Trần Thọ đời nhà Tấn thì hoàn toàn không có, mà do khả năng uốn sừng sửa xoáy của xính xáng La Quán Trung nhà Minh mà chúng ta ngày nay có thêm hai chương sách hết sức đặc biệt này. Khi mà đoàn quân cuả Tào Tháo bị liên quân Ngô Thục đánh thua vác giò lên cổ mà chạy, chạy từ bờ sông Xích Bích thuộc tỉnh Hồ Bắc [và Hồ Nam] Tào Tháo chỉ cần chạy về tớ tỉnh Hà Nam là xong, vì Hứa Đô [Hứa Xương] vốn là Đông Đô cuả các triều đại cũ. Quãng đường dài khoảng 500 km [tức 1000 dặm] vì Hồ Bắc và Hà Nam tiếp giáp với nhau. Mà đoàn quân của Quan Vũ là đoàn quân cuối cùng cuả Ba Thục phục sẵn chờ đợi. 


Chạy hộc xì dầu cả tuần nhật, trời lại mưa. Đói từ trên đói xuống, đoàn quân tàu phù phá do thừa tướng Tào Tháo ạch đụi tới nơi, cũng may là bàn ghế có sẵn, thực phẩm cùng nước uống cũng có sẵn. Tướng Trương Liêu, Tào Nhân, Tào Chia... thừa tướng cùng quân lính mạnh ai nấy ăn, ăn uống xong thì chết quách đi cũng đặng! Khi mọi người bên Tào Tháo xực phàn xong, thì Quan Vũ nói cho Trương Liêu cho toàn quân đi ngáo, chỉ mời riêng Tào Thừa Tướng ngồi ở quân doanh bàn việc tiểu sự. 

Mở đầu Quan Vũ nói:
- Hạng Vũ mỗ có lời thân chào Tam Tề Vương Hàn Nguyên Soái.
Tào Tháo cũng rũ áo đứng ngay dậy vòng tay chào:
- Hoài Âm Hầu Hàn Tín thân chào Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Các hạ an lành?
Hạng Vũ [tức Quan Vũ] mời Tào Tháo ngồi rồi nói:
- Huynh đệ làm hỏng cả kế hoạch cuả Khổng Minh [tức Khoái Kiệt Khoái Triệt] tức là chia ba thiên hạ. Nếu túc hạ chịu ngay từ cái thời giữa Hán Sở Tranh Hùng thì đâu có phải tái diễn. Túc hạ quay sang đông thì đông thắng, túc hạ quay sang tây thì tây thắng. Túc hạ khoanh chân đứng ở giữa thì thiên hạ chia ra làm ba. Bây giờ lại [xoá bài làm lại] một lần nữa ở cái thời Tam Quốc này.
- Sau mấy trăm năm nằm chơi xơi nước nơi cõi điạ ngục a tỳ. Ngày ngày nhìn lũ đầu trâu mặt ngựa tại hạ mới hiểu đựợc đại cuộc, thì cũng đã quá muộn rồi. Cũng may là Tư Mã Trọng Tương [tiền thân cuả Tư mã Ý] đã soạn ra một bản án xử các anh hùng thời nhà Tây Hán nghĩ cũng có lý. Thôi thì dù sao bản án cũng đã được cả trờ lẫn đất phê chuẩn, các vì sao cũng đã ô kê, không còn có thể mướn luật sư cãi chầy cãi cối, sưả chữa lại được nữa. 
- Nhưng dù sao thì Hoài âm Hầu Hàn Tín kiếp này có lẽ vẻ vang hơn Hạng Vũ mỗ quá nhiều?
- Dù là làm đến cực phẩm triều đình, vua không ra vua tôi không ra tôi, gian thần không ra gian thần, trung thần không ra trung thần, thằng đầy tớ không ra thằng đầy tớ, đứng cả trên đầu vua bù nhìn nhà Hán? Sau làm đến thái tổ nhà đại Ngụy nhưng danh phận chính thống vẫn thua xa Hạng Vũ (Quan Vũ – Quan vân Trường) đến hàng cây số.
- Điều này thì Vũ hoàn toàn không hiểu, nếu Tào Thừa Tướng biết thì thông báo cho Vũ này mừng, thôi chuyện hôm nay tạm kết thúc tại đây, chúng ta đi pan cao, rồi sáng mới nói tiếp.
 
*
Ngồi trước cái bàn gỗ tạp trong Huê Dung Tiểu Lộ, trước mặt Quan Vũ và Tào Tháo hai ly cối “ẩm phế nại” và một đĩa du tặc quỉ. Mỗi người làm một ngụm nước và nhai xong một bánh thì Tào Tháo đứng dậy xá Quan Vũ một xá rồi ngồi xuống ghế nói:
- Xin cảm tạ Quan Hầu bao nhiêu lần mà Phạm Tăng quân sư nói là phải giết Hàn Tín mà Đại vương đều tha cho không giết?


Quan Vũ vẫn ngồi yên, ăn tiếp uống tiếp sau cùng lên tiếng:
- Vũ với Hàn hầu, nguyên là hai đại sát tinh thời Tây Hán, nhưng giết ngươì cũng phải tuỳ lúc tuỳ người, chứ không thể lạm sát vô tội. Hàn Hầu lúc đó chỉ làm một chức vụ khiêm nhượng “Chấp Kích Lang” là một tên lính vác giáo theo hầu, không có tội tình chi cả, làm sao mà mang giết cho đành? Với nữa, con người cuả Á Phụ Phạm Tăng tính toán toàn là chuyện tẩn mẩn cuả đàn bà, không có cái nhìn đại cuộc như Trương Tử Phòng. 
Ta cũng biết cái tài nghiêng trời lệch đất cuả Hàn Hầu. Nhưng cái số của Hàn Hầu, cứ làm lính quèn thì thọ, mà làm tới cấp nguyên soái thì a lê hấp toi mạng. Mà ta thì không nỡ làm hại Hàn Hầu dù sao đi nữa thì chúng ta cũng là những vì sao trên thượng giới xuống thế đầu thai. Mà lỡ giết Hàn Hầu đi thì lịch số nhà đại Hán cuả họ Lưu hỏng bét cả? Tuy nhiên số Hàn Hầu phải để dành cho sao Tử Vi [tức Lưu Bang] giết, ta giết trước thì đến lượt Lưu Bang thì sẽ giết ai? 

Nói xong thì Quan Vũ cũng đứng lên xá Tào Tháo một cái rồi nói:
- Vũ xin đa tạ Tào Thừa Tướng, lúc mà Vũ bị thua chạy dồn đến bến Ô Giang, thì lão lái đò lại chính là Hàn Hầu, cắm sào đơị Vũ qua sông. Nhưng còn mặt mũi nào mà về lại cõi Giang Đông được nữa, làm chết quá nhiều bá tánh thiên hạ cõi Giang Đông rồi. Làm mất uy tín nhiều quá làm sao mà ngửa mặt nhìn trơì được nưã? Thôi thì đành chọn một cái chết là yên chuyện, chó chết hết chuyện... Hiện giờ thì tình hình chung Tam Quốc chưa rõ ra sao? Nếu Thừa tướng nhìn thấu được đại cuộc thời Tam Quốc thì bật mí cho Vũ này được sáng tầm mắt?
 
*
Tào Tháo nói:
- Ở đời cái Tài có tài là một chuyện, Tài không bằng may mắn. Bây giờ xin nói về cái tài trước và cái may sẽ nói sau. Những kẻ có tài mà bị vô ơn bạc nghĩa thời Tây Hán, thì kiếp này đều được đầu thai trở lại. Tại hạ vốn là Tam Tề Vương Hoài Âm Hầu Hàn Tín, trở lại làm Thừa Tướng Tào Tháo nhà Đông Hán, Trường Sa Vương Anh Bố thì là Tôn Quyền chúa sáu quận Giang Đông, Lương Vương Bành Việt thì là hậu chúa Lưu Bị, tướng quân Tây Sở Bá Vương thì thành Quan Vũ, đều được hưởng phước an nhàn. Còn bọn ham danh ham tiếng như bọn Khoái Triệt, Hứa Phụ thì đựợc đầu thai kẻ làm Khổng Minh Gia Cát Lượng, kẻ làm Phượng Sồ Bàng Sĩ Nguyên hai đại quân sư của Bành Việt, lao tâm khổ trí cả đời. Kẻ chết vào năm 34 tuổi ở đồi Lạc Phượng cửa ngõ vào Tây Xuyên. Kẻ chết vào năm 54 tuôỉ ở Ngũ Trượng Nguyên, hai kẻ mang chủ thuyết “chủ trương chia ba thiên hạ?

- Còn Vũ thì sao ?
- Quan Ngài thì được chính đại văn hào La Quán Trung [môn đệ cuả đại văn hào Thi Nại Am] tác giả cuốn truyện dã sử Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa bốc một phát lên tận mây xanh, nào là hiển thánh thành thần, nào ngang hàng với Tôn Võ Tử tổ sư Võ Học và Nhạc Vương [Nhạc Phi đời nhà Tống] nhưng sau này đến đời vua Càn Long nhà Mãn Thanh thì tên tuổi của Quan Vũ lại bay lên một phát nữa lên cực cao [rồi không bao giờ xuống được nữa].

- Xin nói ngay cho nghe?
- Chả là thời Mãn Thanh đó thì có hai phong trào là phản Thanh phục Minh rầm rộ nhất, một của Thiên Điạ Hội, một của Hồng Hoa Hội. Hồng Hoa Hội dùng ám hiệu là một bông hoa Hồng, còn Thiên Địa Hội thì dùng ám hiệu là thờ Quan Công [tức Quan Vân Trường], có nghĩa nhà nào có bàn thờ Quan Công là nhà cuả tổ viên Thiên Địa Hội, nhà nào có treo một bông hoa Hồng là xã viên cuả tổ chức Hồng Hoa Hội. Vua Càn Long bèn tương kế tưụ kế bèn ra lệnh cho toàn thể bá tánh ở đại đô [tức Bắc Kinh] đều được phép trong nhà để bàn thờ Quan Vũ [Quan Công] và trên bàn thờ thì để một bình bông cắm hoa Hồng, thế là lộn xộn hỗn loạn hết cả lên với nhau? Chả biết ai thật và ai giả? Có một điều cái hình Quan Vũ [Quan Công] từ đó trở đi cả trong nước Trung Hoa nơi nào cũng thờ cả.
  
chuvươngmiện
 
READ MORE - QUAN VŨ (QUAN CÔNG) – Tam Quốc chí ngoại truyện của Chu Vương Miện

KHÚC TÌNH GIÊNG HAI, HƯƠNG LÚA GIÊNG HAI – Thơ Tịnh Bình


 
                Nhà thơ Tịnh Bình


KHÚC TÌNH GIÊNG HAI
 
Giêng hai tình tự lời xuân
Chút tơ non gió tần ngần hương yêu
Đỉnh trời mây trắng bồng phiêu
Tin xuân én liệng ít nhiều lạt phai
 
Lời chi thưa thốt mối mai
Tiếng chim ban sớm nhà ai rộn ràng
Vườn sau hương bưởi bay sang
Khói thơm bếp ấm mơ màng thực hư
 
Trộm nhìn qua ngõ hình như
Lá răm sóng mắt tương tư mơ hồ
Tàn xuân xác bướm héo khô
Một thềm cỏ dại một bờ rêu xưa
 
Xòe tay ướt giọt lệ mưa
Chạnh thương xuân cũ ngỡ vừa thanh tân
Hoa mười giờ nở quanh sân
Người thôi chẳng đến... nhớ gần nhớ xa...
 
 
HƯƠNG LÚA GIÊNG HAI
 
Cánh đồng trải nắng hong phơi
Phất phơ gió mỏng hát lời thanh tân
Rụng giêng xuân vẫn còn xuân
Hội đình ngấp nghé bước gần bước xa
 
Trăng xuân nửa mảnh dáng ngà
Chưa thu chú cuội cây đa nhọc lòng
Quên lời hò hẹn vàm sông
Bướm vàng chấp chới buồn không hỡi người
 
Phù sa bồi lở đầy vơi
Dòng sông quê mẹ đời đời bao dung
Ngẩng nhìn mưa nắng lao lung
Trăng sao mây gió chung cùng trời quê
 
Ra đi chỉ để trở về
Bước chân rộn rã triền đê hoa cài
Gió chiều vờn tóc ai bay
Chợt nghe hương lúa giêng hai dậy thì...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
READ MORE - KHÚC TÌNH GIÊNG HAI, HƯƠNG LÚA GIÊNG HAI – Thơ Tịnh Bình

HẠC VÀNG – Thơ Lê Văn Trung


 


 HẠC VÀNG
 
1.
Có người lên núi trồng hoa
Đá kia cũng mở lòng ra đáp đền 
Non cao cũng hóa cội Thiền
Nở an nhiên nụ vi huyền vô ưu
 
2.
Có người lên núi trồng rau
Đất kia bỗng biếc xanh màu thiên thanh
Bướm ong chim chóc vờn quanh
Báo tin có vạn mùa xuân đang về
 
3.
Có người lên núi tắm khe
Nước mang đi sạch bộn bề trần gian
Giang tay như cánh hạc vàng
Bay vào vô tận
Người đang trở về
 
4.
Có người lên núi tìm lan
Rừng ơi ngào ngạt muôn vàn hương thơm
Thế rồi một nhánh Đan Tâm
Nở trong lòng kẻ lên ngàn tìm hoa
 
5.
Có người lên núi đề thơ
Thơ in vách đá
Thơ chờ trăng lên
Câu thơ bỗng hóa nụ huyền
Cõi vô biên hiện uyên nguyên đất trời
 
6.
Có người lên núi rong chơi
Bay cùng mây trắng bên đồi vàng hoa
An nhiên trong cõi người ta
Mặc cho giông bão phong ba sấm rền
 
7.
Dưới ghềnh sóng biển Hải Vân
Vỗ vào vách đá khi gần khi xa
Có người lên núi lắng nghe
Tiếng ngàn năm gọi nhau về cõi không
 
8.
Nhẹ tênh một hạt bụi hồng
Y vàng trong gió nhẹ nhàng như mây
Mai kia giữa núi đèo này
Đóa hoa vạn pháp nở đầy vườn trăng.
 
9.
Người về thăm Động Huyền Không
Màu mây du tử bềnh bồng về đâu
Trăng vàng vằng vặc non cao
Còn soi lối cỏ đường vào chùa xưa
Dáng người thoáng bóng sương mưa
Lòng người lòng của bốn mùa Huyền Không
Rì rào khóm lá vờn quanh
Tình người xanh với màu xanh núi đèo.
 
10.
Mồ hôi nhỏ xuống núi đồi
Đá mềm cho nụ hoa cười dưới trăng
Rung rinh những khóm lan rừng
Tỏa hương vi diệu theo từng hồi chuông
Cải xanh lấm tấm hoa vàng
Bóng người qua suối gùi trăng trở về
Khói lam bàng bạc sơn khê
Hương trà thơm quyện bốn bề tịch liêu.
 
11.
Người đi nhớ núi nhớ đèo
Nhớ sương giăng trắng những chiều Huyền Không
Nhớ người gánh củi qua truông
Nhẹ tênh như gánh bềnh bồng mây bay
Người đi, gửi lại nơi này
Tấm lòng vô lượng ngân dài tiếng chuông
Gió bay vàng thắm y vàng
Nhớ người đá núi cũng vang tiếng cười
Người đi. Đi nhẹ
Như trôi
Mênh mông cõi tịnh
Đất trời như nhiên
 
12.
 
Từ khi tạm biệt xa người
Trăng ơi còn sáng bên đồi Huyền Không
Nhớ người lan tỏa ngát hương
Long lanh từng hạt sương rừng long lanh
Hải Vân đèo dốc vòng quanh
Bóng người xuống núi lá xanh y vàng
Hỏi nhà? Rằng Động Huyền Không
Hỏi quê? Rằng cõi mênh mông Pháp Huyền
Hỏi thân? Rằng nhúm bụi hồng
Hỏi về đâu? Cõi nhiệm mầu vô biên!
 
13.
Y vàng trong gió vàng ươm
Hạt muối mặn, hạt cơm thơm đạo tình
Duyên lành phước hạnh mông mênh
Bước chân sư cũng thơm lành cỏ hoa
 
14.
 
Nhẹ nhàng tuổi hạc qua mau
Ngàn năm mây trắng trên đầu còn bay
Người đi qua bến sông này
Hành trang là một túi đầy yêu thương
Người băng qua núi qua rừng
Suối khe là bạn mưa sương là nhà
Người đi trong cõi ta bà
Lòng an nhiên nở nụ hoa vi huyền
Nhẹ nhàng cánh hạc bay lên
Người đi qua suốt một MIỀN LẶNG IM.
 
15.
 
Bay qua trời rộng sông dài
Người như cánh hạc vờn mây phiêu bồng
Nhẹ tênh một hạt bụi trần
Mặc câu sinh tử xoay vần tử sinh
Trái tim người: Động Huyền Không
Lời người như quyện hương trầm tỏa lan
Mắt người trăng sáng Bửu Long
Long lanh sương nở nghìn bông sen vàng.
 
16.
 
Về đây ẩn nguyệt vầng thơ
Âm đàn khẽ lộng mấy tờ Kinh Không
Trăm năm dạo khúc đại đồng
Bể dâu một cuộc tang bồng hạo nhiên
Người đi tương ngộ trăng huyền
Gió mưa luân vũ nhạc thiền hoan ca
 
17.
 
Thời gian vỗ trên từng con sóng
Khách lữ hành còn ngóng phương xa
Thoảng mù sương đã vội chiều tà
Tro bụi nhạt la đà du mộng
Người trở về Viên Minh đồng vọng
Gót chân nào rơi đọng thanh âm
Mỗi sát na tâm thể hương trầm
Yêu vạn loại huyền thâm vô ngại 
 
18.
 
Trên từng nhịp sóng thời gian
Khách du còn ngắm phương ngàn xa xa
Tinh sương vội đã chiều tà
Bụi tro vân mộng la đà huyển hư
Viên Minh đồng vọng người về
Bước chân còn vọng dấu hài thanh âm
Sát na tâm thể hương trầm
Lòng hoa vạn đóa huyền thâm vô bờ
 
19.
 
Gió du lãng đỉnh chiều sơn tự 
Hỏi mây bay cuộc lữ xoay vần 
Người ơi danh sắc trong ngần 
Còn đâu giấc mộng phù vân tháng ngày
 
Tháp uy nghi giữa trời vô ngại
Phơi trăng huyền tĩnh tại kinh thiêng
Thỏng tay vào chợ an nhiên 
Người đi mở cổng uyên nguyên cho đời
 
20.
 
Có nụ cười lên tận đỉnh sơ nguyên 
Ẩn hồn nhiên của mặt trời tuệ giác 
Như mây trời rãi mưa nhuần sa mạc
Hương trà thiền ngào ngạt cõi vô biên
Ai tấu hài từng phiên khúc ngả nghiêng
Ôm đợt sóng triền miên từng giai điệu 
Ôi nụ cười vang âm lồng vi tiếu 
Biển muôn đời huyền diệu cõi tâm ca
 
21.
 
Có nụ cười chao nghiêng trời sóng vỗ
Vành trăng xưa hạnh ngộ cõi vô cùng 
Ai lưu đày thân phận giữa mông lung
Đóa vi tiếu ung dung hòa chân tịnh.
 
22.
 
Chiều xuống rẫy
Sớm lên đồi 
Nụ hoa vi tiếu sáng ngời chân tâm
Sớm cùng mây
Tối cùng sương 
Nụ hoa vi tiếu mở đường chân như
 
23.
 
Hoa Và Hương Nở thành Thơ
Nụ Hồng Vi Tiếu Bên bờ Có Không
 
24.
 
Trăng nghiêng theo một nụ cười 
Người về 
Hạnh ngộ
Bên đồi sương lam 
Ai lưu đày cõi trần gian
Riêng lòng chân tịnh thênh thang đất trời
 
25.
 
Hạc lưng trời rơi ngàn hương cổ nguyệt 
Cánh phiêu bồng vi tiếu hiện chân tâm 
Người trở về vô tận cõi trăm năm 
Dệt cung lữ trăng ngần soi thiên địa
 
26.
 
Sương chiều đính hạt minh châu 
Từ trên chiếc áo nhạt nhàu thế gian 
Bụi đường in dấu chân trần
Bóng người lồng bóng mây tan cuối đèo
Đường về Sơn Động cheo leo 
Đón người hoa tỏa hương chiều Hải Vân.
 
27.
 
Nước non vờn gió tiêu dao
Trùng xa Trà Đạo ngạt ngào phiêu nhiên
Tử sinh cưỡi sóng du thiền
Đôi bờ tang hải trăng huyền vô vi
Người về nắng nhuộm Hoàng Y 
Hạc Vàng nghiên mực xanh rì nguyên sơ
 
                                           Lê Văn Trung
 
READ MORE - HẠC VÀNG – Thơ Lê Văn Trung

HUYỆN TRŨNG | CỌNG RƠM VÀNG | ĐẤT BẢY CÀNG - Chùm thơ Võ Văn Hoa

 

Nhà thơ Võ Văn Hoa

Huyện trũng

 

Em có về huyện trũng quê anh

Tháng ba chớm nắng thoáng yên lành

Ai hay rốn lũ vừa qua ấy ..

Còn lại bây giờ những mộ xanh!

 

Những xác xơ cây, những nhà che tạm ...

Mẹ hiền ơi, tóc bạc lưng còng

Đêm nằm nghe con nước lớn ròng

Lúa đã gieo rồi trở về đất trắng

 

Em có về huyện trũng quê anh

Những bước chân non vương bùn non đến lớp

Những cuốn vở nghĩa tình, những mái che tôn lợp

Bài giảng hôm nay, sâu thẳm “Nhiễu điều ...”

 

Em có về huyện trũng quê anh

Phú, Thượng, Lệ, Qui, Tân, Vĩnh, Thiện, Thành ...

Như năm xưa từng lớp người ra trận.

Thức dậy những mầm xanh.

 

Mai em có về

Huyện trũng quê anh

Ngày mới quê hương trên đường đổi mới

Bão lụt qua rồi - xốc hành trang đi tới

Hải Lăng ơi, quê mẹ anh hùng!

 

Mai em có về ...

Mai em có về ...

Về làm dâu quê anh!

 

1999

  

Cọng rơm vàng

 

Anh về thăm nhà

Quê mình đang vào mùa lúa chín

Thơm cọng rơm vàng!

 

Anh qua xóm Làng(1)

Đất ngấu bùn cuống rạ

Gánh thóc về muôn ngả

Em nói gì em ơi!

 

Anh đến Hộ Phiên, Ruộng Đìa, Thượng Đạc

Biển lúa vàng mênh mông

Chiền chiện, dế mèn ngân lên khúc hát

Vỡ oà trong anh tuổi ấu thơ hồng.

  

Anh thương từng cọng rơm

Ủ anh mùa động biển

Anh thương từng bát cơm

Mẹ độn nhiều khoai sắn.

 

Con chúng ta hiểu mơ hồ về xe đạp nước

Chưa hiểu thế nào về đất gan gà

Chưa biết móng chân của mẹ, của bà

Chua phèn đóng váng.

 

Anh về thăm nhà

Muốn em và con ôn từng kỷ niệm

Thời mẹ đẻ cha sinh, thời hàn vi lận đận

Ta lớn lên từ cọng rơm vàng.

 

22/4/2003

 

(1) Tên xóm

 

 

Đất bảy Càng

 

1

Một thuở hồng hoang

Đất bảy Càng(1) lùng lác

Muỗi mòng, nhão nhoẹt bùn lầy

Cư dân cụm năm cụm ba

Dựng lán dựng chòi qua ngày đoạn tháng

Những con đường thuộc

Những nẻo đi về!

 

2

Họ thành vợ thành chồng

Thành ông thành bà

Nối dài miền đất ông cha

Sinh cơ lập nghiệp

Mỹ tục quê nhà

Truyền đời con cháu

Chân mộc con người!

 

 

3

Một thuở đèn dầu tù mù

Mò cua bắt ốc

Mùa lũ đi bằng đôi tay

Mùa nắng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời

Láng giềng sớt chia bát gạo

Vui buồn có nhau

 

4

Những cánh chim báo mùa

Tuyến đê bao vùng lũ

Đất bảy Càng thắm lại

Người bảy Càng thêm hoa

Năm có thêm vụ ba(2)

Nhà tường cao ngói mới

 

5

Những ốc đảo ngày nào

Càng Trung Đơn, Mỹ Chánh…

Càng An Thơ ngọt ngào

Về Hội Điền, Cây Da ngắm sao

Về Hưng Nhơn tụ hội

Lớp ghép cô giáo yêu

Ươm mầm xanh mới lớn

 

6

Đất bảy Càng bận rộn

Lúa, sen ắp đầy đồng

Vịt trời réo tầng không

Vỗ xanh chiều mây trắng

 

 

(1) Càng: là cánh tay nối dài của làng quê, chỉ Hải Lăng mới có tên gọi này.

(2) Vụ Đông Xuân, vụ Hè Thu và vụ Cá.


VÕ VĂN HOA

vovanhoahlqt@gmail.com

READ MORE - HUYỆN TRŨNG | CỌNG RƠM VÀNG | ĐẤT BẢY CÀNG - Chùm thơ Võ Văn Hoa

Sunday, February 26, 2023

TẨU VI THƯỢNG SÁCH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chu Vương Miện



Trong pho binh pháp "Tam Thập Lục Kế" được phác thảo vào thời Nam Bắc triều cỡ thế kỷ thứ sáu sau Công Nguyên, sách này thuộc vào loại Vô Danh Thị, ghi lại những mưu kế của nhiều nhà, từ thời nhà Tây Châu, qua nhà Tần nhà Hán nhà Tam Quốc, nhà Tấn... Chỉ ghi lại rất là giản đơn [đơn giản] những mưu kế xuất hiện trong giai đoạn nào đó thành công hay thất bại, ghi chép chung chung và có nhận xét chút chút. Không Thành Kế thuộc vào loại kế thứ 32, Liên Hoàn Kế là kế thứ 35, và sau chót cùng là Kế "Tẩu Vi Thượng Sách" còn một tên khác là "Dĩ Đào Vi Thượng" là Kế thứ ba Mươi Sáu nói nôm na là Kế Sách "Rút Lui", Rút Lui có trật tự hoặc Di Tản Chiến Thuật.
 
Thực ra đã được gọi là Kế Sách Chiến Thuật Chiến Lược Quân Sự thì Kế Sách nào cũng hay và tuyệt vời ngang ngửa với nhau. Chỉ cần áp dụng cho phù hợp với hoàn cảnh địa lý và chiến trường là Tốt thôi, nhưng đã gọi là Thượng Sách chắc là có uẩn khúc li kỳ chi đây. Đạo làm tướng của Trung Quốc qua sách vở và truyện Tàu ghi chép lại thì chỉ có 5 điều duy nhất:
 
1/Gặp địch là đánh [Công]
2/Đánh không được thì Thủ [Giữ Thành]
3/Thủ không nổi thì Tẩu [Rút Lui - Chạy]
4/Tẩu không nổi thì Tử [Chết]
5/Tử không được thì Đầu Hàng [dơ tay và mở cửa ải]
 
Rút lui chạy là khó nhất, phần phải phân bổ quân trấn đóng những nơi hiểm yếu, đoàn quân rut lui phải hoàn toàn trật tự, trước yểm trợ cho sau, và sau yểm trợ lại cho trước, giữ trật tự và an toàn cho đến khi làm xong nhiệm vụ. Nếu không biết điều động phối hợp có khi cuộc rút lui bị quân địch đánh cho tơi bời hoa lá tan tành xí quách hết.
 
*
Lưu Huyền Đức hỏi:
- Ai dám đi đánh Tào Chương?
Lưu Phong hăng hái nói:
- Xin phụ thân cho con đi.
Mạnh Đạt cũng tiến ra xin đi, Huyền Đức nói:
- Cho cả hai cùng đi xem ai lập được công!
 
Bèn cho mỗi tướng năm ngàn quân, Lưu Phong đi trước Mạnh Đạt đi sau. Bên kia Tào Chương đi đầu, gặp Lưu Phong bèn xông tới giao chiến. Đánh nhau mới ba hiệp, Phong đã thua to bỏ chạy về. Mạnh Đạt thúc quân tiến lên, đang toan giao phong với Tào Phương, bỗng thấy quân Tào nhốn nháo hỗn loạn! Thì ra Mã Siêu với Ngô Lan chia binh hai đường đành tới bất thần. Quân Tào sợ hãi không còn bụng nào chiến đấu. Mạnh Đạt thừa thế dồn quân đánh mạnh vào. Lại thêm quân Mã Siêu nghỉ ngơi luyện tập lâu ngày, bây giờ dư sức dương oai diệu võ, quân Tào không sao chống nổi, chỉ biết xô nhau chạy trốn. Tào Chương đang xông xáo lo cứu nguy, thì gặp ngay Ngô Lan hai tướng liền giao phong, đánh chỉ vài hiệp Chương đã đâm Ngô Lan một kích chết lăn xuống chân ngựa. Quân Tào phía sau ào lên, hai bên hỗn chiến một trận, rồi Tháo thu binh về Tà Cốc đóng trại.
Tháo đóng quân đã lâu ngày mà không biết tính sao. Muốn tiến đánh thì bị Mã Siêu chặn lối, toan rút ui thì sợ bị quân Thục chê cười, thành ra cứ dùng dằng không quyết. Một buổi chiều Tháo đang ngồi buồn bực, thì người nhà bếp bưng bát thang gà lên dâng, Tháo nhìn thấy trong bát có miếng gân gà [theo cụ học giả Giản Chi là miếng nách gà toàn da va mỡ] bất giác thở dài một tiếng, chạnh nghĩ tới tình thế gay go lúc ấy mà buồn. Vừa vặn Hạ Hầu Đôn bước vào mật bẩm, xin ban cho khẩu hiệu đi tuần đêm nay, Tháo buột miệng nói luôn:
-Gân gà! Gân gà!
 
Đôn lui ra bí mật truyền dặn các tướng đêm ấy nếu có gặp nhau, thì lấy hai tiếng Gân gà làm khẩu hiệu mật. Quan Hành quân chủ bạ Dương Tu thấy Tháo truyền hai tiếng "Gân Gà" liền sai quân sĩ thu xếp hành trang, chuẩn bị ra về. Có người tới báo Hạ Hầu Đôn. Đôn giật mình vội mời Dương Tu tới dinh mình hỏi:
-Sao ông lại sửa soạn rút về?
Tu nói:
- Cứ suy hai tiếng hiệu lệnh Gân Gà đủ biết Ngụy Vương sắp rút về bất thần đấy. Vì cái gân gà không có thịt, dai lắm ăn không có vị gì bỏ đi thì tiếc. Nay quân ta tiến lên không thắng nổi, lùi thì sợ người cười, ở đây mãi cũng vô ích, chi bằng rút về cho xong. Ngày mai thế nào Ngụy Vương cũng hạ lệnh ban sư, nên tôi cho thu xếp hành trang gọn ghẽ để lúc lâm hành khỏi lục đục vội vàng.
Hạ Hầu Đôn khen:
-Ông thật đã hiểu thấu gan ruột Ngụy Vương!
 
Rồi Đôn cũng cho quân sửa soạn hành trang trước. Thế là khắp các bộ tướng sĩ trong doanh trại, ai nấy đều chuẩn bị để về.
Đêm ấy Tháo bồn chồn rối loạn trong lòng, không sao ngủ được, Tháo cầm búa sắc, lén đi tuần hành quanh các trại. Khi đến trại Hạ Hầu Đôn, thấy quân sĩ đua nhau sửa soạn hành trang như sắp rút về tới nơi. Tháo giật nẩy mình, vội về trướng, cho triệu Đôn đến hỏi duyên cớ Đôn bẩm:
- Chủ Bạ Dương Đức Tổ biết trước ý đại vương muốn rút về, nên bảo cho mọi người biết để chuẩn bị sẵn.
 
Tháo gọi ngay DươngTu vào hỏi, Tu đem ý nghĩa cái Gân Gà ra giải đáp. Tháo đùng đùng nổi giận, đập án mắng rằng:
-Sao ngươi dám vẽ chuyện, làm rối lòng quân?
Lập tức thét đao phủ thủ lội Tu ra chém, rồi truyền đem thủ cấp treo ngoài viên môn làm lệnh!
[Tam Quốc Chí từ trang 1334 - 1335- đến trang 1336 dịch giả Tử Vi Lang]
 
*
Sau đó thì Tháo ra lệnh cho rút quân "đúng với Kế thứ ba mươi sáu Tẩu Vi Thượng Sách.
Chuyện ân oan giang hồ giữa Tào Tháo và Dương Tu có từ hồi nhà Tây Hán, hồi đó kiếp trước của Dương Tu là Tiêu Hà tướng quốc,vốn là bạn thân thiết của Tam Tề Vương Hàn Tín, lúc Hàn Tín bị Hán Vương bắt bỏ sau xe, rồi giáng xuống Hoài Âm Hầu. Sau đó thì Hán Vương đi dẹp loạn, ở triều đình, Hoàng Hậu Lã Thị cho mời Hoài Âm Hầu vào bàn chuyện quốc sự, vừa vào tới gần tháp chuông, Hoàng Hậu cũng ở đó mà quan tướng quốc cũng ở đó, Hoàng Hậu Lữ Thị dơ tay làm ám hiệu, quân đao phủ võ sĩ đâm ngay cho Hoài Âm Hầu một kiếm chết tốt. Kiếp này thì Tiêu Hà đầu thai lại làm chủ bạ Dương Tu, mà Tào Tháo lại là Hàn Tín kiếp trước. Hàn Tín giận cái thằng bạn xỏ lá bất nhân, bị hạ xuống tước Hầu từ tước Vương, ở ngay đó mà Tiêu Hà không nói can dùm cho một câu nào. Đến lúc bị lừa vào để họp chuyện cơ mật thì Tiêu Hà cũng có mặt ngay nơi đó, cũng không có lời can gián nào. Thôi thì kiếp này đành cho ông bạn cố tri xơi một đao chém đầu, chấm dứt cái thằng bạn Bất Nghĩa.
 
Chu Vương Miện

READ MORE - TẨU VI THƯỢNG SÁCH - Tam Quốc Chí ngoại truyện của Chu Vương Miện

MẸ VÀ CON GÁI TRONG VẤN ĐỀ GIÁO DỤC GIỚI TÍNH – Vũ Thị Hương Mai



Đối với con gái, người mẹ là người thích hợp nhất để dạy con về giới tính. Đứa con trai vẫn có thể thổ lộ với mẹ những điều thầm kín, nhưng đứa con gái sẽ khó nói với cha về những sự thay đổi khi đến tuổi dậy thì. Sẽ là thiếu sót của người mẹ nếu không giải thích trước cho con, hoặc ít nhất cũng là vào lúc này, để con biết trước hiện tượng thay đổi sinh lý của cơ thể. Nhiều bạn gái lần đầu tiên thấy kinh đã rất hốt hoảng tưởng mình mắc bệnh là do không biết chuyện gì đang xảy đến bên trong cơ thể. Đối với con gái, đến tuổi này thường nhạy cảm và kín đáo hơn. Đến tuổi này, con trai thích được bố mẹ nhìn mình và cư xử với mình như một người đàn ông. Con gái cũng có tâm lý muốn trở thành người lớn, nhưng với mẹ dường như vẫn có cảm giác mình bé bỏng và thích được mẹ vỗ về, nũng nịu. Điều đó sẽ có cơ hội cho mẹ con gần gũi nhau hơn, nhưng nếu người mẹ thờ ơ sẽ là khoảng cách càng xa dần trong tình cảm của cô con gái mới lớn. Ngay từ nhỏ, con gái vẫn thường quấn quýt mẹ hơn, lớn lên vẫn vậy, tuy nhiên chúng đã bắt đầu có khoảng riêng của mình về tình yêu nam nữ. Nhất là các em gái ở tuổi 15 - 18 tuổi, những rung cảm đầu đời rất mãnh liệt, các em thậm chí dám hy sinh vì người con trai mình yêu thích. Tâm trạng khá thất thường, không ổn định, có khi đang nóng nảy, phóng túng rồi lại nhút nhát, ủy mị được ngay. Đặc biệt, ở tuổi này, các em gái rất ưa làm dáng, thích mình đẹp hơn các bạn gái khác trong mắt các chàng trai. Nếu người mẹ tinh tế, có thể nhận ra những sự thay đổi đó ở con gái mình. Nhưng không nên mắng chửi và tách chúng khỏi những người bạn trai. Vấn đề là người mẹ phải hết sức tế nhị trong vấn đề giới tính, tình dục, tình yêu khi giảng giải cho con gái: người mẹ cần phải giúp con gái mình nhận thức đúng đắn về tình yêu. Tình yêu chân chính trước tiên là sự thông cảm, hiểu nhau trong tâm hồn, là sự hòa hợp giữa hai trái tim, là sự gắn kết và sở hữu tinh thần lẫn nhau. Nhưng ở lứa tuổi này, tình yêu của các em chưa thể đạt đến chân lý đó, nó mới chỉ là những cảm nhận đầu tiên chưa sâu sắc, mới chỉ là thích mà chưa phải là yêu. Nếu giữ gìn được tình cảm này cho đến những năm sau, rất có thể sẽ phát triển nó thành tình yêu chân chính thực sự. Đó là điều khó khăn đối với các em, nhưng trách nhiệm đó một phần thuộc về người mẹ. Quan niệm của người mẹ về bố hay về đàn ông nói chung có ảnh hưởng mạnh mẽ tới thái độ của con gái. Chính vì thế, người mẹ có ảnh hưởng rất đến việc định hướng và giáo dục con về vấn đề giới tính. Người mẹ không nên giấu giếm những gì liên quan đến giới tính mà ở lứa tuổi này, các cô gái đã có đủ sự nhận thức để hiểu về nó. Quan trọng là cách giáo dục của người mẹ như thế nào để con gái nhận thấy đâu là đúng, đâu là sai và ở tuổi các em nên và không nên làm những việc gì. Hơn ai hết mẹ là người cần giải thích cho con gái hiểu cái quý giá nhất về phẩm hạnh của người con gái là chữ “trinh”. Người mẹ cần phải chia sẻ với con gái thiên chức làm mẹ, cho con gái hiểu điều đó cao quý và thiêng liêng như thế nào và luôn phải giữ gìn. Hãy cho con gái biết về vấn đề tình dục và hôn nhân gia đình bằng hình ảnh của chính gia đình mình. Có một gia đình hạnh phúc, hòa hợp thì người phụ nữ đóng vai trò quan trọng hơn cả. Còn người cha là người gánh vác trách nhiệm trụ cột gia đình, người cha sẽ phải vất vả hơn ngoài xã hội để lo kinh tế gia đình. Còn người mẹ tuy cũng gánh vác trách nhiệm ngoài xã hội, song chăm sóc gia đình cũng quan trọng không kém. Hạnh phúc cần sự chịu đựng thực sự, cần sự chung thủy, cần tôn trọng tình cảm của bản thân và gia đình.
 
Nhận thức và trải nghiệm về giới trong thời kỳ này có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống gia đình sau này của con. Người mẹ cần trang bị cho con gái những kiến thức cơ bản cần thiết về vấn đề giới tính, tình dục. Cho con một sự nhận thức đúng đắn về giới tính là lường trước mọi sự nguy hiểm đối với con. Con gái sẽ ý thức được trách nhiệm với bản thân, biết tự bảo vệ mình. Cũng như với con trai, người mẹ cần ý thức giáo dục giới tính cho con gái ngay từ khi còn nhỏ. Giáo dục sớm về giới tính có thể tạo ra cảm giác tự nhiên giữa mẹ và con gái khi đề cập đến vấn đề giới sâu sắc ở tuổi dậy thì. Có thể, ở tuổi này, người mẹ nên giáo dục giới tính, tình dục cho con gái bắt đầu từ hiện tượng kinh nguyệt. Để con gái thấy rằng đó không phải là cái gì dơ bẩn, mà rất quan trọng đối với người phụ nữ. Việc làm vợ, sinh con cũng sẽ bắt đầu từ đó. Dạy con gái biết cách giữ gìn vệ sinh trong những ngày kinh nguyệt. Hãy nói với con gái cảm giác của mẹ thời ở tuổi con cũng vậy, chia sẻ bí mật với con gái, lắng nghe tâm sự của con gái, để con gái thấy rằng thời kỳ dậy thì là mở đầu niềm vui khi mình bắt đầu làm người lớn. Cũng cần phải giải thích cho con hiểu, nếu có quan hệ trước hôn nhân và khi còn đi học thì các em sẽ tự chuốc lấy đau khổ suốt đời và đánh mất tương lai tốt đẹp của mình. Ngoài ra, quan hệ tình dục trước hôn nhân còn có nguy cơ mắc các bệnh về đường sinh dục và sự nguy hại của bệnh AIDS.
 
Quan niệm về giới tính mà các em gái hình thành khi ở thời kỳ này sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới hạnh phúc và hành vi của chúng. Thông qua sự hướng dẫn, dạy dỗ thân tình của người mẹ sẽ giúp con gái hiểu rằng, thân thể của chúng chỉ thuộc về chúng, chúng phải chịu trác nhiệm về nó. Biết trân trọng thân thể của mình, biết yêu lấy chính mình, hiểu được tình cảm của mình các em gái sẽ biết cách ứng phó với mọi tình huống, có cách nhìn nhận nghiêm túc về vấn đề tình yêu, quan hệ tình dục thật nghiêm túc.
 
Giáo dục giới tính cho con gái một cách thẳng thắn, chân thực và nghiêm túc chính là bước chuẩn bị an toàn cho hạnh phúc gia đình sau này của con gái mình.
 
VŨ THỊ HƯƠNG MAI
 
Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319, Long Biên - Hà Nội.
Email: huongmai8081@yahoo.com.vn
 
READ MORE - MẸ VÀ CON GÁI TRONG VẤN ĐỀ GIÁO DỤC GIỚI TÍNH – Vũ Thị Hương Mai

Saturday, February 25, 2023

Chùm ảnh HOA TULIP - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào ảnh để phóng to









 

READ MORE - Chùm ảnh HOA TULIP - Chu Vương Miện