Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, February 8, 2022

QUÊN - Truyện ngắn Vũ Hùng

 

Nhà văn Vũ Hùng

QUÊN

Truyện ngắn

Vũ Hùng

 

Lão Phó về hưu cuối năm 2020. Lão có vẻ buồn, thường cáu gắt vô cớ những chuyện không đâu. Chỉ quanh quẩn trong nhà rồi ra ngoài vườn. Lão hay cởi trần như cố ý phô cái ngực lép kẹp tựa con nhái chết khô với mấy cái xương sườn khẳng khiu đang cố sức chống đỡ mảng da bên ngoài nhăn nheo đến tội nghiệp. Người ta không còn thấy lão cùng với lão Đường, lão Nhộng ngồi ngất ngưởng tán chuyện tầm phào ở quán cà phê Vô Thường hay Bến My Lăng thuộc thị xã An Nhơn, gần cả buổi sáng chủ nhật hay những ngày nghỉ, khiến mụ Nhọt, vợ của lão kêu trời, kêu đất. Vậy mà nay bỗng quay ngoắt 180 độ khiến mụ Nhọt đâm ra lo lắng, thấy có lạ không?

Ai cũng nghĩ khi về hưu lão Phó sẽ dạy kèm mươi đứa học trò trong xóm cũng là để tạo niềm vui và kiếm bậy ít đồng lẻ cà phê cà pháo. Nói vậy không có nghĩa là lão thiếu hụt tiền bạc gì đâu. Lương hưu của lão cao nhất huyện, chưa ai qua mặt nổi. Từ ngày mụ Nhọt về làm vợ, chưa hề ngửa tay cầm nửa xu tiền lương của lão. Nghe lão Nhộng kể: Lương của lão Phó đều đem sắm vàng tính đến nay dễ chừng cũng ba thúng cái to đùng đầy ắp. Cho nên lão đâu cần tiền. Nghỉ hưu chừng một tháng, lão mở võ đường dạy võ cổ truyền. Đầu tiên lão mướn mấy thằng thợ mộc thất nghiệp nằm ngáp ngắn ngáp dài ở thị trấn Cầu Đỏ do lão Nhộng giới thiệu, về nhà tháo mười bộ bàn ghế để dạy học thêm trước đây và dỡ luôn chuồng bò một cách không thương tiếc để dựng lên một  sàn đấu võ đài chắc chắn ở góc vườn sau. Rồi vội vã mướn xe lên Buôn Mê Thuột đến nhà của cha lão chở về một đống nào gươm, đao, giáo, bát xà mâu, búa sắt, chùy đồng... treo lủng ca lủng củng đầy nhà trên nhà dưới khiến kẻ yếu bóng vía thoạt nhìn cũng hồn bay phách lạc vãi đái ra quần chứ chẳng chơi?

Mà cũng lạ, thầy nào trò nấy ốm nhom ốm nhách khoảng tám đứa, tuổi chừng mười lăm mười bảy như vừa qua một trận dịch thập tử nhất sinh, da xanh lướt khác nào tàu lá chuối non. Cứ nhìn đám đệ tử của lão  múa bài Ngọc Trảng  quều quào, lả lướt trên sàn đài giống như mấy con cá bảy màu thảnh thơi rỉa mồi trong hồ kính mà mắt cứ lim dim buồn ngủ đến lạ!

Về hưu lão hay quên lắm!

Tui mượn lão mười hai triệu để sửa nhà, trả từ hồi năm ngoái, vậy mà cứ nhắn tin đòi mấy bận. Khi nghe nhắc lại là đã trả rồi, lão cười hè hè:

- Tao quên! Tao quên!

Có những cái quên đã khiến lão phải trói chân lảng xẹt ở Sài Gòn gần nửa năm khác nào như ngồi tù. Chả là khi về hưu được vài tháng, đôi mắt lão bỗng dưng nhức nhối như kim đâm, nước mắt chảy ròng ròng. Mụ Nhọt hối lão đi bệnh viện.  Lão ừ hử rồi chẳng đi. Mụ vợ nhắc, lão gắt;

- Tui quên! Tui quên!

Mãi đến cuối tháng 4 năm vừa rồi đau chịu không nổi nữa lão Phó mới mò xuống Quy Nhơn khám mắt. Không biết bác sĩ tư vấn thế nào mà vợ chồng lão hốt hoảng, vội vã bay vào Sài Gòn ngay chiều hôm đó. Và bị kẹt lại thành phố do dịch Corona. Vợ chồng lão ở khách sạn gần một tháng rồi phải chuyển ra nhà trọ bình dân ở Bình Thạnh may ra mới trụ được lâu dài. Lão ăn mì gói đến nhọn miệng. Thèm rau, thèm cá muốn chết! Ngày nào lão cũng điện thoại cho tui. Hết than thở chuyện thiếu thốn chuyển sang chê bai đạo đức nhà giáo, cán bộ. Rồi khen bà Phương Hằng vợ Dũng Lò Vôi can đảm dám vạch mặt Võ Hoàng Yên lang băm cùng đám nghệ sĩ ăn chặn tiền từ thiện . Rồi khen vợ chồng lão Được bỏ dạy, có phước sang Mỹ làm giàu. Một tháng lương vác thịt heo của Được bằng cả năm lương của lão.Cạn chuyện, lão quay sang chê bai tui là thằng nhát gan sợ chết, trốn Covid như rắn trốn mồng năm...

Mà đúng là tui nhát thiệt. Từ ngày có lệnh dỡ bỏ các chốt chặn đến nay tui chưa ra khỏi làng. Chiếc xe Vespa khô nhớt, hư bình ac quy cũng không dám đưa xuống Quy Nhơn để sửa. Cho nên khi nghe Lão Phó báo tin về nhà, trong tui xảy ra hai cảm xúc trái ngược là vừa mừng vừa lo. Mừng vì bạn khỏe mạnh, đôi mắt vẫn như thường, vẫn dạy võ ngon lành. Lo vì sợ lây bệnh. Trằn trọc mãi mấy đêm liền.

Chiều nay tui trang bị cho mình bộ đồ chống dịch cộng thêm tấm kính chắn mặt và đôi găng tay kín mít không khác gì bộ đội hoá học ra trận để đến thăm lão Phó mà cứ nơm nớp lo sợ. Giữ đúng cự ly mà nói chuyện vẫn cứ e dè. Khi ra về, vừa leo lên xe chưa kịp nổ máy bỗng giật thót mình, tim nhảy thình thịch như muốn bắn ra ngoài vì bàn tay lão Phó bấu vào vai tui:

- Trả mười hai triệu mượn sửa nhà đây chứ mày?

- Tui trả rồi mà! Đây là lần đòi lần thứ mấy mày còn nhớ hông?

Lão hơi đớ người ra một chút, rồi vẫn cái giọng cười hè hè:

- Tao quên! Tao quên!

 Và tui cũng muốn quên hết chuyện dịch bệnh, để bước xuống xe ôm chầm lấy lão - một thằng bạn chơi với nhau từ lúc mới biết mặc quần cho đến nay khi tóc bạc lưng còng với biết bao thương nhớ! Nhưng sao mà khó quá!

Lão buông vai tui ra, lùi lại mấy bước và nhìn tui không chớp:

- Nếu không có mày chắc vợ chồng tao ly dị lâu rồi! Cám ơn mày nha! He ... he.....

- Do mày quên thiệt hay giả ai mà biết? 

Lão lại cười hề hề:

- Quên thiệt! Quên thiệt!

Nắng chiều nhàn nhạt vắt ngang lũy tre sau làng. Tui bần thần chợt nhớ lại những cuộc điện thoại đầy nước mắt của mấy đứa con của lão:

- Chú giáo ơi! Ba mẹ con sắp ly dị rồi!

Tui hớt hải, cấp tốc chạy qua làng Tây Trù. Vợ chồng lão chào tui rồi ai nấy lẳng lặng bỏ đi. Gặng mãi mụ Nhọt mới cho biết là đã gửi đơn lên tòa án rồi. Tòa hoà giải hai lần bất thành, chỉ chờ ngày ly dị thôi!

- Tui ghét lắm chứ! Chuyện mới đó cũng quên?

- Tuổi cao quên là thường. Đó, tiền tui trả rồi mà đòi hoài, có sao đâu?

Rồi mụ khẽ khọt kể lại cái chuyện kia kìa nghĩa là chuyện chăn gối ấy. Mới vừa xong chừng mươi phút, đang thiu thỉu ngủ lão lại đòi nữa. Tui nhéo vào hông lão:

- Đồ phải gió, mới đó mà quên rồi à?

 Khi nheo mắt nhìn những tàn tích còn bộn bề trên giường, lão cười hề hề:

- Tui quên! Tui quên!

Ban đầu thì thích lắm nhưng mà cái kiểu quên hoài, liên tục nhiều ngày, nhiều tháng, tuổi cao, ai mà chịu thấu. Sinh ra cự cãi, không ai chịu ai, mới ra cơ sự như vầy đó chú giáo ơi! Chứ thiệt tình tui còn thương lão lắm! Ly dị lão xong chắc tui nhảy xuống biển Nhơn Lý tự tử liền!

Nói xong mụ òa khóc nức nở như một đứa con nít! Nước mắt, nước mũi chảy lòng thòng.

Tui bỗng giật mình chẳng lẽ thẩu thuốc Ama Kông 30 lít rượu ngâm toàn lá rừng màu nâu có mùi ngai ngái của lão Khái ở Tây Sơn tặng nhưng tui không uống bèn cho lão Phó lại công hiệu đến vậy sao?

Đúng là người có tuổi hay quên thiệt!

 

Bình Định, 26.01.2022.

Vũ Hùng

hutazox@gmail.com

 


READ MORE - QUÊN - Truyện ngắn Vũ Hùng

Monday, February 7, 2022

XUÂN HY VỌNG – Thơ Nhật Quang

 
 


XUÂN HY VỌNG
 
Cơn gió miên man
vùi ta vào giấc mộng…
đằng đẵng chuỗi ngày giá đông
quẩn quanh nỗi trầm mặc 
chật chội cõi lòng…
chờ ban mai cửa bật tung nắng ấm
 
Khẽ lay dậy làn hương Xuân
hoà vaò gió sớm
áng mây hồng sẽ bay qua
gọi những cánh én về rong chơi
báo tin Xuân vọng vang tiếng cười
gieo phiến nắng áo trời thiên thanh lãng đãng
 
Tay nâng niu nụ hồng
ươm vào diễm mộng…
nguyện bình an nở đoá phúc, lộc yêu thương
quên đi những âu lo…
biến chủng đại dịch khôn lường
cho nhân gian hái mùa Xuân hy vọng
 
Thắm ngời lá hoa
bừng tươi ươm nhựa sống
treo ước mơ lên những nhánh mai vàng
mở lòng người
tiệc chúc tụng hân hoan
uống cạn Xuân vui, mơ say miền hạnh phúc.
 
                                                  Nhật Quang

READ MORE - XUÂN HY VỌNG – Thơ Nhật Quang

MẠ ƠI - Thơ Nguyễn Trung Giang

 

Nhà thơ Nguyễn Trung Giang

MẠ ƠI

Nguyễn Trung Giang


Mạ ơi mạ! Tiếng quê mình sao quá thiệt 
trong hành trang con xếp mãi không tròn,
bốn tao nôi mạ ru lời máu thịt 
thành dòng sông da diết chảy trong con.


Búng cơm mạ nhai nhừ hương lúa trái
lưỡi lừa xương con cá mại hói cùng, 
bàu sữa thon von lúa lừng tháng bảy 
hạt lưng hạt đầy bếp lửa rưng rung.


Gió nam bay tóc bời bồng tuổi nhỏ 
nồm chiều lên ru dậy sóng tình thơ, 
mạ không còn ngồi nghe con đọc nữa 
nửa trang đời dày dạn nửa trang thơ.


Mạ ơi mạ! trong tận cùng sâu thẳm 
tiếng ạ ời tha thiết vỗ về con, 
khói lam chiều bay theo con ngàn dặm 
gọi thì thầm ơi mạ ... giữa hoàng hôn.


N.T.G

READ MORE - MẠ ƠI - Thơ Nguyễn Trung Giang

CỔ ĐỘ - Thơ Trần Mai Ngân

 


CỔ ĐỘ
 
Hư hao về cổ độ
Tìm lại hình hài tôi
Trải lòng xưa tuế nguyệt
Dẫu đời bạc như vôi!
 
Khách lữ hành si ngây
Dáng hoa hình vô lượng
Vẫn hết ý hết lòng
Tình con sóng bềnh bồng...
 
Biết hư vô hoài mong
Đá mòn bên bến sông
Vạn nghìn năm tuyệt vọng
Sinh tử cũng một dòng
 
Cổ độ thôi tôi về
Trên đầu vòng nguyệt quế
Lỡ thủy chung câu thề
Nên chìm bến sông mê!
 
 Lỡ thủy chung câu thề
 Nên chìm bến sông mê!
 
Trần Mai Ngân
Chiều mùng 4 năm Nhâm Dần 2022

READ MORE - CỔ ĐỘ - Thơ Trần Mai Ngân

BÉ HỒN NHIÊN NHƯ GIÓ TẾT THỔI QUA LÀNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Bé hồn nhiên

như gió tết thổi qua làng


Hoa và nụ rợp trời xanh mãi

Một chút đời rớt lại sau lưng

Xuân cứ đến, gì đâu mà ngại

Mắt bé tròn … tóc thả nữa chừng …

                      *

Gió tháng giêng, ngang trời lồng lộng 

Cứ vô tư nghịch mái tóc bồng

Cuốn thời gian theo chiều mở đóng

Hao hớt mùa nắng trãi mênh mông

                     *

Chuyện cổ tích, không riêng ai cả

Như mặt trời gửi nắng cho hoa

Năm mới đến, người quen người lạ

Nỗi buồn vui gì cũng xóa nhòa

                     *

A, năm cũ đưa lời tiễn biệt

Nỗi niềm gì trăm mối ngổn ngang

Cả làng xóm nào ai có biết

Bé hồn nhiên … gió tết qua làng …

                                          01/92



Em ơi! Biết có xuân về hay chưa


Dẫu đã biết xuân về trên môi em

Hoa mắc cỡ, tím một triền đất đỏ

Chiều trên quê em bốn mùa lộng gió

Dã quỳ mùa khô, rụng cuống rã bèng


Con phố gầy, bụi lốc một tầm tay

Những chiếc lá, rơi bên đường vương vãi

Em bước qua sao cái nhìn ngoái lại

Bừng sáng lên, chiều rớt nắng cạn ngày


Tôi thấy chiều, một trời đầy mây rối

Và xuân hồng e ấp ở đâu đây

Cứ thong thả, có gì đâu mà vội

Đàn sáo bên sông, ríu rít gọi bầy


Sao sáo sang sông, không bay mà đậu

Thảng thốt gọi mùa, đôi lứa nhớ mong

Trong lặng lẽ tôi mong thầm em đến

Kìa con sáo vô tư, đứng hót giữa đồng

                                                      11/91


Về lại Bàu Me


Cùng em đi trong vườn dừa ken

Nắng tắt, chiều buông quãng trắng đen

Bỗng òa trước mặt – Bàu Sen ngát

Chưa tối, nhà em đã lên đèn


Lích chích tiếng chim sâu chuyền cành

Vườn nhà mướt ngợp một màu xanh

Bìm bịp kêu chiều, con nước lớn

Tiếng khoan, tiếng nhặt, giọng đành hanh


Nắm bàn tay thô ráp dịu dàng

Vết chai sần, lằn dọc lằn ngang

Bao năm tháng, đắp mương làm rẫy

Tuổi xuân trôi qua bến thời gian


Dọc triền xa, ngọn gió mồ côi

Vạt mây xám lửng lơ lưng trời

Nghe sâu thẳm, hoen mờ sắc lạnh

Trong tiếng chim chiền chiện quanh đồi


Đi loanh hoanh, ấp úng vội vàng

Gió trở chiều, day ngọn xốn xang

Này em nhớ, đùng quên, anh hứa …

Dẫu biết đời, rẽ dọc rẽ ngang

                                                 9/86



Em gánh đa đoan,

tàn buổi chợ chiều


Con phố nhỏ hắt hiu, mùa dịch bệnh

Nỗi lo mới cũ chất chồng như vụt đến


Cuộc sống bộn bề, hằn dấu những đăm chiêu

Bao vòng tay sẻ chia trong cộng đồng định mệnh

Nhất định mình sẽ vượt qua, dù số phận hẩm hiu



Bao nhiêu năm rồi,

giờ ngồi tiếc giá như…


Nếu hôm đó

Trong xốn xang trúc trắc, không nói lời giã từ


Bờ sông lạnh, trong xanh chiều lộng gió

Sao mắt ai cũng đỏ

Mà tháng năm dài, cứ lần lữa thực hư


Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - BÉ HỒN NHIÊN NHƯ GIÓ TẾT THỔI QUA LÀNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Sunday, February 6, 2022

LỮ THỨ ĐÓN XUÂN 1 – Thơ Nguyên Lạc

 

 
LỮ THỨ  ĐÓN XUÂN 1
 
Giao thừa thắp nến đón xuân sang
Lữ thứ trầm tư nỗi lụi tàn
Thoảng trong thinh vắng mùi hương cũ
Một chút xuân thừa tuổi hoa niên
 
Còn gì đâu nữa tóc màu sương
Phai nhạt thời gian nỗi muộn phiền
Cố xứ nhớ về lòng ngấn lệ
Thôi nhé một thời xuân yêu thương!
 
Nguyên Lạc

READ MORE - LỮ THỨ ĐÓN XUÂN 1 – Thơ Nguyên Lạc

PHƠI ĐÓA MAI VÀNG, MÙA LỘC MỚI, TIẾNG XUÂN – Thơ Tịnh Bình

 
              Nhà thơ Tịnh Bình
 

PHƠI ĐÓA MAI VÀNG
 
Thôi nhé đám mây buồn màu khói
Thả xuống lòng ta dăm giọt sầu
Sớm mai mở cửa chào gió lộng
Phơi đóa mai vàng dưới tân xuân...
 
 
MÙA LỘC MỚI
 
Đâu rồi tiếng chim
Thanh âm ngày cũ
Vườn xưa gió lặng
Lời cỏ sương thu
 
Đông gieo hạt nắng
Ấp ủ mùa màng
Dòng sông quê mẹ
Phù sa dịu dàng
 
Cánh đồng thiêm thiếp
Chợt thức giấc xuân
Hạt mầm hé mắt
Búp xanh reo mừng
 
Sớm mai gió lộng
Nắng chợt trong ngần
Trở mùa lộc mới
Đôi nhành thanh tân...
 
 
TIẾNG XUÂN
 
Rủ rê bầy nắng ấm
Tiếng xuân rộn hiên nhà
Xôn xao phiên chợ tết
Hân hoan khúc tình ca
 
Ta say cùng phiến gió
Ngây ngất chớm hương mùa
Trời xanh cùng mây trắng
Lời én dịu dàng thưa
 
Sớm mai xuân thức dậy
Vang tiếng trẻ nô đùa
Nụ hoàng mai bung nở
Lấp lánh cánh vàng khua...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - PHƠI ĐÓA MAI VÀNG, MÙA LỘC MỚI, TIẾNG XUÂN – Thơ Tịnh Bình

Thursday, February 3, 2022

CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI -Truyện ngắn - Nguyễn Khắc Phước

 


CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI

Truyện ngắn

Nguyễn Khắc Phước


Vào chiều mùa hè, tôi thường ra công viên đi bộ thể dục và được làm quen với một nhóm bạn già cũng đi bộ như tôi. Tất cả họ đều trên 70 đến trên 80.

Một bác tên Tý nhưng người to cao, bụng bự nhất trong nhóm. Một hôm bác hỏi tôi.

- Chú ăn uống cử kiêng hay răng mà nhỏ rứa?

- Sáng thường gạo lứt muối mè hoặc cháo gạo lứt cá cơm khô. Hai bữa còn lại ăn bình thường nhưng chỉ một chén cơm và cá, không ăn thịt bốn chân trừ khi đi nhậu hoặc ăn cưới.

- Vậy là quá ít. Tui ăn tất, chẳng kiêng thứ gì mà có răng mô, vẫn mạnh như thường. Chỉ tội cái bụng hơi to.

- Bác có bao giờ xổ giun chưa?

- Chưa. Mắc chi mà xổ. Trâu bò ăn bậy còn chưa có giun huống chi mình ăn sạch sẻ. Chú có xổ à?

- Một năm hai lần như báo nói.

- Thôi đừng nữa. Tui không xổ có răng mô.

Bác Tý chuyển đề tài:

-Thằng bạn tui mới chuyển về gần nhà chú đó, chú biết hắn không?

- Bác mô, em không biết?

- Cái nhà ba tầng mới làm, có xe Toyota màu đỏ, cách chỗ chú mấy nhà đó.

- Vậy em biết rồi. Mới chuyển đến năm ngoái, em không quen họ bởi họ chẳng thèm làm quen với ai. Làm nhà bụi bặm ồn ào hơn bốn tháng mà chẳng thèm nói phải không với hàng xóm một tiếng.

- Hắn giàu quá nên chảnh lắm, tui chẳng dám đến thăm hắn.  Có ba đứa con ở nước ngoài gởi tiền về tiêu mệt nghỉ. Cũng tám mươi như tui mà hắn còn sung sức lắm.

- Bác đó có tập thể dục chi mô. Sáng mô cũng đèo bà vợ đi chợ.

- Chợ cái con khỉ. Hắn chở vợ đi đánh bài đó.

- Cả hai vợ chổng đều đánh bài hả?

- Chỉ bà vợ thôi, còn hắn ra quán cà phê ngồi chờ và giúp bà nào cần xả xấu thì xả giúp.

- Nghĩa là răng?

- Bà nào đánh thua thì nói đi ra ngoài một tý nhưng lại đi đến quán cà phê tìm hắn, rồi hắn chở bả đi xả xấu.

- Nghĩa là  răng?

-Trời ơi, chú mày khờ quá! Hắn chở mấy bả đến nhà nghỉ hú hí rồi đưa tiền cho mấy bả vào đánh tiếp.

- Mẩy bà luôn hả?

- Bảy, tám bà chi đó, nhưng bí mật với nhau, chỉ trừ bà vợ hắn là không biết chi chuyện đó.

- Ngày mô cũng rứa?

- Quanh năm.

- Tiền mô mà ổng cho mấy bả nớ mãi rứa?

- Một đứa con cấp cho hắn một ngày 25 đô, đứa kia cho vợ hắn cũng chừng đó. Ở Việt Nam, 25 đô, một người già như hắn tiêu trong một ngày mần chi cho hết.

- Mấy bà đó chắc bằng  tuổi vợ bác ấy mà còn ham chuyên ấy à?

- Trên dưới 70 hết. Chú mày khờ quá, cứ nghĩ ai cũng như vợ chú mày. Rõ là thày giáo!

N.K.P.

READ MORE - CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI -Truyện ngắn - Nguyễn Khắc Phước

MAI CHIẾU THUỶ - MỪNG NĂM MỚI - Chu Vương Miện

 










READ MORE - MAI CHIẾU THUỶ - MỪNG NĂM MỚI - Chu Vương Miện

TIẾNG CHIM HÓT TRONG VƯỜN XUÂN -Tản văn - Nguyễn Đại Duẫn

 


TIẾNG CHIM HÓT TRONG VƯỜN XUÂN

Tản văn - Nguyễn Đại Duẫn



Cứ mỗi độ xuân sang, đất trời muôn hoa nở rộ, cây cối đâm chồi nảy lộc. Ban mai của một ngày thường bắt đầu bằng những tiếng hót của bầy chim trong khu vườn nhà. Tôi thường dậy sớm, căng lồng ngực hít thở bầu không khí mát mẻ, trong veo và thích thú lắng nghe những tiếng chim đủ giọng ríu ran, lảnh lót.

Sáng nay, một ngày xuân ấm, tôi nhắc chiếc chõng tre đặt dưới giàn bầu sau vườn nhà ngồi thưởng trà. Tâm hồn thấy sảng khoái với không gian nhộn nhịp, tinh nghịch của mấy chú chào mào, đầu nghiêng nghiêng trên cành tre cất tiếng chách chách, huýt hiu wiu. Được yên tĩnh ngắm nhìn cây cối vườn nhà đang rạo rực cựa mình trong sương sớm. Tay nâng ly trà nhấm nháp không gian rộn rã tiếng chim, ký ức tuổi thơ bỗng ùa về.

 Ngày còn trẻ trâu, tôi thích nuôi chim lắm. Tôi nuôi chim chiền chiện, chào mào. Lớn thêm tôi chuyển sang chơi chim sáo. Nuôi sáo khi còn nhỏ dễ tập nói hơn, chúng biết bắt chước tiếng người hoặc các âm thanh khác. Chọn lúc chúng đang đói, nơi yên tĩnh vừa cho ăn vừa tập chúng nói. Chim con được chăm sóc chu đáo nên chóng lớn lắm. Khi chúng lớn, đã mọc đủ lông cánh tôi cho chúng tập bay. 

Mấy năm về hưu rảnh rỗi, tôi lại nghĩ đến thú  chơi chim. Tôi sắm  lồng và mua mấy con chim chào mào về nuôi. Tôi chọn những con mới lớn, to khỏe có sức mới hót hay. Để luyện giọng chim, cứ mỗi lần cho ăn tôi huýt sáo miệng, chào mào bắt chước cất giọng: “ huýt huýt hiu hiu, quýt quýt wi wiu” rất hay. Mà lạ lắm chim mái, chim trống nhốt riêng từng lồng thì chúng mới siêng hót, như thể cất tiếng gọi bạn tình. Rồi tôi nuôi thêm chích bông, cu gáy, chim khướu. Trong số các loại chim, chim khướu hót hay nhất nhưng khó nuôi hơn vì nó kén thức ăn. Muốn cho chim hót hay phải cho ăn cào cào, châu chấu, nhện... Nuôi chim, say với chim có những lúc quên ăn, quên ngủ. Bù lại mỗi khi mệt mỏi, đưa chim ra gốc cây cho chúng tắm nắng nghe những tiếng ríu ran như một bản hợp xướng làm cho tâm hồn được thư giản, an yên.

Một đàn chim sẻ sà xuống đưa tôi về với thực tại. Tôi rón rén vào nhà lấy ít thóc vung cho chúng ăn. Như đã thành thói quen khi tôi cho gà ăn là đàn sẻ sà xuống ăn cùng. Ăn xong chúng vù lên đọt tre nhảy nhót líu lo.

Nay tôi không còn nuôi chim vì thấy giam cầm chúng trong lòng, tội nghiệp. Tuy không nuôi chim, nhưng tôi vẫn rất yêu quý chúng. Thỉnh thoảng tôi ra vườn đàn chim sà xuống gần hơn cất tiếng hót trong trẻo của sự tự do.

 Khu vườn nhà tôi tuy nhỏ nhưng cũng đủ thứ cây ăn quả. Vườn cây luôn xanh tốt quanh năm nên mùa nào cũng có chim bay về  trú ngụ. Chúng nhảy nhót líu lo cất lên bản nhạc của loài chim làm rộn ràng cả khu vườn. Những tiếng hót như phương tiện truyền thông của chúng. Đó là những âm thanh thể hiện sự sảng khoái, vui thú hoặc báo hiệu nguy hiểm hay tín hiệu giao hoan. Tất cả những âm thanh đó là bản năng sống của chúng, con người cần biết để tận thưởng  cái sinh động của cuộc sống thế giới loài chim. 

Tôi đưa ly trà lên môi, cũng vừa lúc chú chích chòe than bay đến đậu trên cành mai vàng, cất tiếng chích chích, chòe chòe huýt,  huýt huýt…  như tiếng chuông ngân nga làm cho không khí hương xuân đầm ấm, nồng nàn hơn, như níu kéo con người về với niềm vui của đất trời, để tận hưởng hạnh phúc của sự thanh bình.  


                                                                                N. Đ. D

 nguyenduanqh@gmail.com





READ MORE - TIẾNG CHIM HÓT TRONG VƯỜN XUÂN -Tản văn - Nguyễn Đại Duẫn