Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, December 26, 2021

NGỤ NGÔN AESOP TẬP 7 - Đinh Hoa Lư

 


CON THỎ VÀ HAI CÁI TAI TO

Chớ Nên Để Đời Sống Bị Ám Ảnh Bởi những Điều Phi Lý

 

Chúa sơn lâm Sư Tử ăn thịt con Dê nhưng bị sừng của Dê chọc vào miệng hết sức đau đớn nên rất tức giận. Sư Tử bèn ra lệnh từ nay những con thú mà nó ăn thịt, đầu phải nhẳn nhụi không được có thứ Sừng  gì nguy hiểm, làm đau miệng Chúa khi ăn?!

 Sư Tử còn ra lệnh cho các loài thú có sừng cư ngụ trong lãnh thổ nó phải dọn đi gấp trong thời hạn hai mươi bốn giờ?

Lệnh của Chúa Sơn Lâm ban ra thật sự gây hãi hùng cho muôn thú. Bất hạnh nhất cho mấy loài có sừng chúng phải lo tất bật thu dọn đồ đạc ra đi.

Ngay cả một con Thỏ, như bạn biết đó đời nào Thỏ có Sừng và không gì để phải sợ hãi? Nhưng con Thỏ lại qua một đêm thức trắng với nhiều ám ảnh cùng  ác mộng với vị Chúa Sơn Lâm tàn ác.

Sớm hôm sau khi hừng đông vừa hé, Thỏ bắt đầu ra đi theo lệnh truyền của Chúa Sơn Lâm. Thỏ nhìn bóng hai cái tai dài, nhọn của nó trãi dài theo ánh nắng ban mai, HÌNH ẢNH đó vừa gây cho Thỏ hãi hùng suốt đêm.

Thỏ thở dài nói lời từ tạ xóm giềng:

-Tạm biệt các bạn Dế Mèn thân yêu của ta. Ta đi đây. Ta biết dù ta có phân bua thế nào chăng nữa, Ngài Sư Tử chắc chắn vẫn xem cặp tai của ta là SỪNG thôi các bạn à. /.

 

Lời bàn:

 

* THIẾU TỰ TIN LÀ ĐIỂM YẾU NHẤT CỦA CHÚNG TA. 

* CHỚ BAO GIỜ CHO ĐỐI PHƯƠNG MỘT SƠ HỞ NÀO DÙ NHỎ NHẤT ĐỂ LÀM GIẢM UY TÍN CỦA TA. KẺ ĐỊCH SẼ CHỤP NGAY CƠ HỘI CHÚNG TA LƠI LỎNG ĐỂ TẤN CÔNG TA.

* TA PHẢI BIẾT ĐẶT NIỀM TIN VÀO CHÂN LÝ


 


ĐOÀN KẾT LÀ SỨC MẠNH 

ANH EM NÊN ĐOÀN KẾT

CHUYỆN NGƯỜI CHA VÀ BÓ CỦI

 

Người Cha nọ có đàn con Trai, chúng luôn cãi lộn nhau. Dù người Cha có tìm lời lẽ khuyên răn sao cũng chẳng có một kết quả dù nhỏ bé nào. Do vậy, người Cha ngày đêm suy tính trong đầu sao cho có một ví dụ thật HAY cho bầy con hiểu rằng: sự bất hòa dai dẳng này sẽ mang lại điều bất hạnh cho chúng.

Ngày nọ bầy con trai của ông có một trận cãi nhau thật lớn. Mặt đứa nào cũng lộ ra sự hung hăng tột độ. Người Cha sai một đứa con đem tới cho ông một bó củi.  Xong, ông bảo từng đứa con cố bẻ gãy bó củi đó. Dù cố hết sức, nhưng chẳng có đứa nào bẻ gãy được?!

Người Cha mới lấy lại bó củi. Xong ông tháo từng que cho từng đứa thì chúng bẻ gãy được dễ dàng.

Đến đây người Cha mới ôn tồn bảo:

-Các con thương yêu của ta. Phải chăng các con chưa hề thấy một điều rất chắc chắn rằng: nếu các con đều đồng thuận với nhau, luôn giúp đỡ lẫn nhau thì không có kẻ thù nào làm hại các con được? Còn trái lại, các con chia rẽ nhau, mỗi đứa một nơi thì các con sẽ không còn chút sức mạnh nào, chẳng khác chi TỪNG CÁI QUE trong bó củi này vậy ./.

 

-ĐOÀN KẾT LÀ SỨC MẠNH                                     

 

 =

 


CON LỪA BƯỚNG BỈNH

 

Có con Lừa được Chủ dắt theo một con đường chạy men theo sườn đồi để qua bên kia núi. Đang đi, chợt Lừa ta nảy sinh ra một ý tưởng ngu ngốc trong đầu, đó là tự chọn lấy cách đi riêng của mình...Thấy khu chợ dưới chân núi, nó cho rằng nhảy qua bên kia sẽ leo xuống mau hơn?

Con Lừa ngu ngơ dợm cẳng nhảy qua, Chủ hốt hoảng cố sức túm đuôi kéo nó lại. Nhưng Lừa vẫn bướng bỉnh không chịu thua, nó hết sức trì kéo chống lại Chủ...

Chủ Lừa  đến đây mới nổi cơn thịnh nộ:

-A được lắm! Mầy cứ đi theo ý của mầy đi con thú cứng đầu kia! Rồi mầy sẽ thấy hậu quả dẫn mầy tới đâu?

Nói xong Chủ nó buông tay. Thế là con Lừa gàn bướng, ngu si, ngã lộn nhiều vòng xuống tận chân núi  chết tươi./.

 

 -KIÊU CĂNG LÀ ĐIỀM BÁO TRƯỚC CỦA THẤT BẠI GẦN KỀ.

-NHỮNG AI KHÔNG CHỊU NGHE ĐIỀU PHẢI LẠI GÀN BƯỚNG CHỐNG LẠI ĐIỀU KHUYÊN BẢO CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔN NGOAN HƠN MÌNH ĐỀU GÁNH CHỊU HẬU QUẢ KHÔNG MAY .

-KHÔNG THẦY ĐỐ MẦY LÀM NÊN

                      


 


CON CÒ VÀ LÃO NÔNG

CHỌN BẠN MÀ CHƠI


CÒ bản tính mộc mạc và hay tin người nên nghe lời mời  bọn Sếu chúng sẽ có một buổi tiệc bạn vui vẻ khi cùng tới thăm cánh đồng lúa mới cấy của Lão nông kia. Nhưng buổi họp bạn đã có một kết thúc rất kinh hoàng là cả bọn cò đều dính vào màn lưới thép của Lão Nông đặt sập.

Cò năn nỉ Lão Nông tha cho mình:

-Ông ơi xin ông làm ơn tha cho cháu! Cháu thuộc họ nhà Cò như ông đã biết họ nhà cháu vốn thật thà, là loài chim có nhiều cá tính rất tốt ông ạ. Ngoài ra, cháu không hề biết lũ Sếu kia dám tới trộm của ông.

-Ta biết chứ, ngươi có thể là loài chim tốt. Nhưng ta bắt ngươi cùng lũ Sếu trộm đạo kia  do ngươi đi chung thì ngươi phải chia sẻ hình phạt với chúng biết chưa ./.

 

- ĂN CHỌN NƠI, CHƠI CHỌN BẠN

 -CHỌN BẠN MÀ CHƠI

 

===

 


ẾCH NHÁI ĐÒI CÓ VUA

 

Loài Ếch Nhái sống tự do thoải mái không ai cầm đầu lâu ngày cũng chán. Chúng tự do quá "ăn không ngồi rồi" nên sinh ra hư đốn. Hàng ngày chúng quá rảnh rang, chỉ ngồi quanh mà  kêu “ken két” mãi cũng nhàm.

Một ngày nọ, chúng cầu mong ơn Trời làm sao có được một Nhà Nước của Ếch Nhái cho chúng tự hào và tiện dịp bày vẽ thêm chuyện trung thành cùng thực thi luật pháp, phép tắc cho thiên hạ biết chúng có hệ thống cai trị hẳn hoi.  Lũ Ếch Nhái này còn tuyên bố Nhà Nước kiểu này chẳng tốn sữa hay nước để điều hành. Đơn Thỉnh Cầu được dâng lên cho Thần Jupiter (*) mong Ngài phái xuống cho chúng một vị Vua?

Thần Jupiter nhận thấy loài Ếch Nhái thật quá tầm thường và ngu dại, nhưng Ngài cũng muốn chúng im tiếng kêu rên nên quăng xuống một Khúc Gỗ lớn làm nước bắn tung tóe, tạm gọi đó là 'VUA' của chúng.

 Ếch và Nhái núp kỹ trong mấy đám lau cỏ nhìn ra. Chúng ngỡ rằng vị Vua Mới này chắc là vĩ đại lắm. Nhưng cuối cùng chúng khám phá ra rằng Khúc Gỗ kia sao quá hiền lành và dễ  dãi. Chỉ một thời gian thôi thì lũ Ếch con dùng Khúc Gỗ này làm nơi tập lặn.  Bầy Êch già thì dùng Khúc Gỗ  làm nơi tụ họp để lớn tiếng trách Thần Jupiter  về thứ nhà nước  mà Ngài đã ban cho chẳng ra gì cả!

Giờ đây Thần Jupiter muốn dạy cho loài Ếch Nhái này một bài học về Kẻ Cai Trị ra sao? Ngài bèn phái xuống xứ chúng một con Sếu làm vua cho chúng. Sếu bắt đầu chứng minh Vua như nó khác hẳn với Khúc Gỗ hiền lành kia... Đầu tiên, Sếu chộp ngay hai con ếch bên phải và bên trái nuốt chửng vào bụng! Bầy  Ếch giờ mới thấy chúng ngu dại chừng nào?!

 Chúng run sợ kêu khóc "ken két” xin Thần Jupiter mau mau thu hồi vị Vua tàn bạo về Trời gấp trước khi chúng bị giết sạch chẳng còn con nào!?

Thần Jupiter giờ mới mắng:

-Sao nữa đây! Các ngươi vẫn chưa bằng lòng ư? Ta đã cho các ngươi những thứ các ngươi đòi hỏi. Giờ thì các ngươi hãy tự KẾT TỘI  mình về điều bất hạnh đó biết chưa?

 

* PHẢI   CHẮC  CHẮN CÓ ĐƯỢC ĐIỀU KIỆN TỐT HƠN NÊU CHÚNG TA MUỐN THAY ĐỐI.

*CỨU CÁNH CỦA CÁCH MẠNG LÀ SỰ TỐT ĐẸP HƠN SO VỚI THỂ CHẾ HIỆN HÀNH.

*BẠN PHẢI BIẾT THỎA  MÃN  CÁI  HIỆN  CÓ TRONG TAY.

* AN PHẬN THỦ THƯỜNG CÓ KHI LÀ ĐIỀU HAY HƠN CẢ.

* HẠNH PHÚC KHÔNG Ở CHÂN TRỜI MÀ TA BIẾT MÃN NGUYỆN NHỮNG GÌ HIỆN CÓ TRONG TẦM TAY.


 

Nguồn:
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - NGỤ NGÔN AESOP TẬP 7 - Đinh Hoa Lư

Saturday, December 25, 2021

UYGHUR “NGÔ DUY NHĨ“ | THẰNG TUI - Thơ Chu Vương Miện



UYGHUR “NGÔ DUY NHĨ“

Thơ Chu Vương Miện

-


Được chính thức là khu tự trị 

Tên Hán  Shinjang “Tân Cương“

Năm 2018 thuộc Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa Lục

Là một sắc tộc thiểu số “ít người"

Đứng hàng thứ 24

Dân số toàn thể  là 24 triệu ngừoi

Sắc tộc chính là Uyghur “Ngô Duy Nhĩ“

Gốc là dân Thổ Nhĩ Kỳ di cư sang lâu đời

“Dù cách xa nhau cả 1000 dậm đường"

Các sắc tộc còn lại là người Hán, người Kazakk

Gốc Hồi, người Mông Cổ và ngừoi Kyrgyz gốc Nga

Có chung biên giới với Nga La Tư, Mông cổ 

Và Trung Quốc 

Thời nhà Thanh triều đại vua Càn Long

Đã nhiều lần mang quân xâm chiếm 

Bắt được tù trưởng Hoa Trác Mộc

Đầu hàng và mang công chúa Hương Hương

Dâng làm quà lễ vật 

Tuy nhiên cuộc chiến vẫn còn kéo dài  

Tháng 7 năm 2009 cuộc chiến diễn ra trên toàn quốc 

Giữa các sắc tộc thiểu số này 


Vừa bạo lực vừa đẫm máu

Trước năm 1949 là vùng thụộc Cộng Sản Hoa Lục

Và sau đó thì bị xâm lược dân dần

Mới đây Thổ Nhĩ Kỳ đứng đầu 43 Quốc Gia

Ký phản đối Trung Quốc ở tại trụ sở Liên Hiệp Quốc

Nhưng cũng toàn là gió thổi mây bay

Uyghur chả khác gì? con kiến kiện củ khoai 

Tân Cương “Ngô Duy Nhĩ “ 

Giờ này đã tiêu tán đường “đi đoong“


*


THẰNG TUI


Là con ngựa già

Kéo xe năm nay đúng 80 tuổi

Tuổi con rắn sanh năm 1941

Sống 1 cuộc sống rất là giản đơn không giản kép

Chừ già hết sức lao động

Không còn khả năng kéo xe

Chỉ chờ  “suối“ thác

Chủ nhà thương hại chưa nỡ giết

Chưa nỡ bán

Để chơi không trong vườn nhà

Quá trình sự nghiệp không rõ từ lúc nào

Lại vuớng vào nghiệp kéo xe

Vốn dòng dõi ngụa cỏ ngựa hèn

Ngựa vô danh

Cơ cực mấy chục năm

Miệng ngậm hàm thiếc

2 mắt bị che lại ½

Nơi đỉnh đầu cột 1 nhúm lông gà mầu đỏ

Chỉ nhìn thấy khoảng đường trước mặt

Còn toàn thân cột đính vào thân xe

Hàng ngày hành nghề kéo xe thổ mộ

Từ làng quê tới chợ

Rồi vòng dìa

Trước mặt nhìn lên là bó cỏ xanh tươi nho nhỏ

Lủng lẳng

Ngày nào cũng 1 bó cỏ mới tinh khôi

Nhìn thèm nhỏ rãi 

Mà o nhai được

Tương lai cứ nhìn bó cỏ mà chạy

“Bó Cỏ“ là

Dân tộc, là lịch sử địa, là quê hương ……

Giờ già hết xài “sắp vứt đi”

Mới nghịệm ra rằng:

Toàn là lừa đảo bánh vẽ cả?

Toàn là khẩu hiệu

Để cho con ngựa có niềm tin mà chạy

Cho đến khi chờ quăng vào xọt rác 


Chu Vương Miện







READ MORE - UYGHUR “NGÔ DUY NHĨ“ | THẰNG TUI - Thơ Chu Vương Miện

Friday, December 24, 2021

GIÁNG SINH – Thơ Trần Mai Ngân

 
 


GIÁNG SINH
 
Đồng hồ đúng 24 giờ
Mọi người ôm nhau chúc Merry Christmas!
Thì em và anh vẫn lặng lẽ đi bên nhau
Bàn tay không nắm lấy bàn tay
Giá lạnh... Đông của Sài Gòn lúc 24h đêm...
 
Trong trái tim anh và em
Gọi nhau bằng tiếng im...Yêu Dấu!
Chắc một điều chúng ta cùng hiểu thấu
Là một tình yêu mang đến nghìn sau...
 
Thời khắc qua mau
Anh và em hát bài thánh ca
Cả phòng vỗ tay... karaoke cho một trăm điểm tròn
Đâu ai biết ta đã hát bằng mỏi mòn tuyệt vọng...
Vũ trường đêm nay lạnh cóng
 
Ta dìu nhau những bước rumba
Vòng tay ôm không đủ gọi là
Đôi tình nhân thiết tha đêm thánh...
Đêm giáng sinh trời sao lấp lánh
 
Em trở về như một Lọ Lem...
Để rớt trái tim ở lại bên thềm
Đông buốt giá... trái tim rồi khô héo!
 
                                 Trần Mai Ngân
 
READ MORE - GIÁNG SINH – Thơ Trần Mai Ngân

Thursday, December 23, 2021

QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ - Thơ Nguyên Lạc



 

QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ
 
1.
Bao năm không về quê cũ
Nhớ xanh lúa trổ đòng đòng
Lam chiều sáo diều tuổi nhỏ
Kêu chiều chim vịt sầu mong!
 
Cố hương trong hồn vẫn mãi
Ngày đêm con nước lớn ròng
Hoa trôi một dòng tím thẫm
Thương ơi tình đó nhói lòng!
 
Em tôi giờ đây vẫn đợi?
Tình tôi còn nhớ hay không?
Sang sông sáo giờ đã vội?
Xuân thu người đã theo chồng?
 
Bao năm đời này vẫn nhớ
Dù giờ tóc nhuộm thời gian!
Tha hương tháng ngày cơm áo
Trong tôi tình vẫn rộn ràng!
 
Mai đây trở về chốn cũ
Tìm ai mỏng mảnh hình hài
Xuân xanh vẫn còn thắm mãi?
Hay còng lưng bạc tháng ngày?
 
Mai đây người về quê cũ
Bạc đầu vẫn mãi nỗi xưa
Lớn ròng tiếng khàn bìm bịp
"Không lời chèo chống mỏi mê" [*]
 
2.
Bao năm không về quê cũ
Nhớ ơi mùa gió chướng về
Tha hương từ ngày dâu bể
Bao năm chưa vẹn câu thề!
 
Chiều nay bên hè phố lạ
Tự dưng lòng bỗng nhớ quê
Nhớ ơi nhớ sao là nhớ
Về không, ta có nên về?
Nhớ thơ "Hồi Hương Ngẫu Hứng"
Sao lòng buồn tái buồn tê!
"Ra đi trẻ, già trở về
Tóc rụng, giọng quê không thay
Trẻ con lạ nhìn trố mắt
Cười hỏi: Ông đâu đến đây?" [**]
 
Ông này từ đâu đến đây!
Tìm ai mà đến nơi này!
Tìm ai... biết tìm ai hở?
Ta về để ngắm mây bay!
 
Nguyên Lạc
 
.............
 
[*] Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi
Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê.
 (Ca dao)
 
[**] Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồi,
Hương âm vô cải, mấn mao tồi.
Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn, khách tòng hà xứ lai?
 (Hạ Tri Chương)
 
READ MORE - QUÊ HƯƠNG NỖI NHỚ - Thơ Nguyên Lạc

Wednesday, December 22, 2021

CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

 
 
                   Nhà thơ Lê Phước Sinh

 
CUỐI NĂM
 
Rơi rớt như lá rụng mùa thu
mười hai tháng lao đao nghiêng ngửa
thời gian lãng đãng trôi qua cửa sổ
những đám mây buồn đen xám tố giông
Chỉ thờ ơ, chẳng cần nhớ thèm mong
Xuân hờ hững đong đưa thiếp lịch...
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

CHÙM THƠ “KỶ NIỆM BIÊN CƯƠNG” CỦA ÁI NHÂN

 

ÁI NHÂN
Tên thật Bùi Cao Thế.
Đt:0984470914
139- 399- Ngọc lâm – Long biên –Hà nội.
TK Bùi cao Thế 10524096395016 Techcombank
Chi nhánh Chương dương – HN


 
LÍNH CHỐT KỂ CHUYỆN
 
Cậu mới lên đây thấy lạ không?
“Dưới thuôi” đâu có chuyện nực cười
Anh em ý kiến lên đại đội
“Giao ban nhớ đề nghị trời mưa”
 
“Nếu làm không được thì ta phế
Thay trời đi bỏ phiếu bầu dân”
(Chẳng là mấy tháng rồi hanh háo
Rau chết khô mới bàn chuyện thay trời)
 
Cậu thấy mình đây có “cực” không?
Nhìn khắp bốn phương xa tít tắp
Mấy thằng đi bản đã về kia
Và kìa cô gái dưới dòng sông
 
Tiểu đoàn thịt lợn đây cũng biết
Chẳng có gì che nổi mắt ta
Chả trách ông trời ai cũng nể
Bọn mình lính chốt kém gì ông(!)
 
Cậu hỏi mùa hè nắng lắm không?
Cứ trông đồi trọc thì khắc biết
Nắng đốt thiêu cháy xám vạt đồi
Nhưng mà cái gió thì rất lộng
 
Cậu hỏi mùa đông lạnh lắm không?
Kể thì hơi ngại hơn dưới đó
Gió mùa đông bắc vít cành thông
Rét thì cứ gọi như dao cắt
 
Rau trồng mấy đợt lại vứt đi
Gà con quay kín mà vẫn chết
Đành rằng thiếu nước thì khắc phục
Nhưng rét thì cậu bảo biết làm sao
 
Cậu đừng có sợ không chịu nổi
Rét quá cùng nhau đốt lửa lên
Áo bông không đủ xin tờ báo
Chính trị viên mình cũng dễ thôi
 
Thế còn công việc ừ cậu hỏi
Tớ nói sơ sơ thế này thôi
Công trình bọn tớ sờn vai áo
Khoác cát từ sông dưới Nà van
 
Ba lô ba tháng là bạc phếch
Áo mặc mấy lần đã sờn vai
Cậu đừng có ngại không làm nổi
Lính mới rồi sau sẽ dần quen
Pê tong ngược dốc không cần nghỉ
Lợn tạ khiêng lên vẫn được đi
 
Cậu hãy nhìn sang bên đất ấy
Chỗ bên cột mốc mấy lùm tre
Một vệt đường mòn xưa chúng vẫn
Lẻn sang, nay chúng đã phải dè
 
Cậu hãy nhìn xa phía đồi kia
Ăng ten thò tý như râu dế
Nếu chúng nó mà liều bắn pháo
Coi chừng dế trũi đứt cả râu
 
Đêm về bọn tớ đều canh gác
Chỗ này, kia nữa, với đằng kia
Chẳng có cái gì qua mắt được
(Đêm qua thằng Tiến bắt được cày)
 
Cậu hỏi mình lâu có nhận thư?
Thư thì mấy tháng rồi không thấy
Chẳng hiểu đường xa có lạc không
Hay vì cô bạn thiếu cảm thông
 
Cậu tính bọn mình thì thiếu thốn
Nhiều khi tờ giấy kiếm chẳng ra
Bút thì khô két không còn mực
Viết bút chì nhưng lại sợ nàng chê
 
“Thế còn phim kịch” thì hiếm lắm
Một năm nay mới được vài lần
Báo thì cũng có nhưng chậm lắm
“Tin mới hôm nay” – đã vài tuần
 
Thôi thì nhiều chuyện mình muốn kể
Vất đấy, nhưng mà vẫn rất vui
Biên thùy chót vót mà thi vị
Bắc Đẩu - Chị Hằng vẫn ghé chơi
 
Bóng chuyền chăng lưới bằng dây thép
Bóng bàn, cờ tướng đấu liên miên
Tối về chúng tớ cùng ca hát
Bát đĩa, xong nồi… trống phách reo
 
Ở trên đỉnh núi mơ thả cá
Vừa rồi xuân mới đoàn phát động
Đắp đập trồng cây phủ đồi xanh
Cậu xem mai mốt mà có nước
Bốn mùa Pa Đí sẽ tươi xanh
Mùa đông không phải them rau nữa
Có khách cá ao bắt được ngay
 
Kìa đằng sau cậu một chòm mây
Đang lững thững bay đến chỗ mình
Cậu hãy cùng mình ta ngả mũ
Hớt chòm mây xem có được không?
 
Ấy chết! chuyện trò quên béng mất
Còn điếu thuốc nào cậu chung vui
Xong rồi cậu kể cho mình biết
Mùa này Hà Nội có gì vui?
 
Chốt Pa Đí - Thu 1985
ÁI NHÂN

 
HOÀNG HÔN NHỚ BẠN
 
Cứ mỗi hoàng hôn đứng ngắm chiều
Lòng tôi thương nhớ biết bao nhiêu
Dõi về phương ấy nơi bè bạn
Khắp nẻo đường chim bay muôn nơi
 
Bạn tôi mỗi đứa giờ mỗi ngả
Lính chiến như tôi cũng mấy thằng
Khắp nẻo đường xa tung cánh én
Chân trời hải đảo, giữa rừng sâu
 
Mấy đứa giờ đây vui cắp sách
Tới giảng đường mang mơ ước bay cao
Mấy đứa giờ đây vui mái ấm
Bên chồng con hạnh phúc biết bao
 
Chiều nay đứng ngắm nhìn bóng ngả
Hoàng hôn buông nơi cuối đất cùng trời
Tôi lại dõi trông về bè bạn
Khắp nẻo đường chim bay muôn nơi
 
Chốt Pa đí – thu 1985
ÁI NHÂN


GIẤC MƠ TÔI
Kính tặng đồng đội tôi đã hi sinh ở biên giới
 
Trong giấc mơ bạn về với tay xin ngụm nước
Mắt quầng thâm những ngày thiếu ngủ
Nắng cháy thịt da, mưa dầm thũng nước
Những vết sước trên vai trên cổ
Loang lổ chiến hào, pháo địch đêm qua…
 
Đầu bạn quấn băng thương loang máu
Đôi chân lê chẳng chạm đất vẫn cười
“Chúng mày về dưới ấy miền xuôi
Nói với mẹ tao: rằng tao còn ở lại
Giữ biên cương mãi mãi vẹn toàn
Nói với cô gái nhà bên thường hay sang giúp mẹ
Tao không yêu đâu, nàng hãy lấy chồng!”
 
*****
 
Lời nói dối của bạn tôi từ đáy lòng chân thật
Mưa xối chiến hào
Mắt bạn rưng rưng…
 
Hơn ba mươi năm rồi xa cuộc chiến tranh
Pháo vẫn nổ trong từng giấc ngủ
Khói súng mịt mù vẫn vương mùi khét lẹt
Máu bạn tôi còn ấm dưới tay mình
 
Hơn ba mươi năm rồi sau cuộc chiến tranh
Lệ đã cạn rồi trong mắt mẹ
Những người lính - Đồng đội tôi trẻ lắm
Những linh hồn im lặng giữ biên cương
 
Những cột mốc trên đường biên, bia mộ 
Chứng nhân lịch sử: bạn – thù
Nơi bao máu xương đồng đội tôi đổ xuống
Đất nước tôi ơi!
Bao đau xót, khóc cười…
 
ÁI NHÂN - 2015
 
READ MORE - CHÙM THƠ “KỶ NIỆM BIÊN CƯƠNG” CỦA ÁI NHÂN

Monday, December 20, 2021

CHIỀU THU TÍM – Thơ Nguyên Lạc


 


CHIỀU THU TÍM
 
Giọt đắng nào rơi mà em tức tưởi?
Đâu phải cỏ cây anh cũng có trái tim sầu
Phiến gió chiều nay lay động nụ trúc đào
Rơi về phương ấy khúc ca dao buồn
 
Đâu phải cỏ cây anh cũng có trái tim buồn
Lệ đỏ lá thu không thăm thẳm
Nghe trong hồn vỡ bờ sóng động
Lạnh một dòng sầu nỗi tàn phai
 
Đúng là em chẳng phải là ai
Tà huy đổ bóng dài tóc xõa
Điệp khúc chiều tiếng ai nức nở
Đâu phải cỏ cây anh cũng là người!
 
Trầm khúc ru lời gió bên trời
Phương hướng nào chiếc lá em tôi?
Nhuộm thêm chi tím biếc hồn này?
Chiều thu tím phiến sầu thêm tím!
 
Thương khúc nhớ vườn thu áo tím
Nụ hôn mềm...
Hương sắc có phôi phai?
Anh vẫn nhớ em ơi màu áo tím
Tím rộn ràng
Tím ngất ngất thu nay!
 
Nguyên Lạc
 
READ MORE - CHIỀU THU TÍM – Thơ Nguyên Lạc