Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, August 8, 2021

TẬP THƠ "ĐÔI HỒN" VÀ MỘT THIÊN DIỄM TÌNH - Phạm Ngọc Thái

 


 TẬP THƠ "ĐÔI HỒN" 

VÀ MỘT THIÊN DIỄM TÌNH 

                                          Phạm Ngọc Thái

              

 

     Tập thơ "Đôi hồn" là sản phẩm thi ca của một mối tình đã được thăng hoa giữa thi nhân Hàn Mặc Tử (HMT) cùng nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình (MĐ). Mối tình ấy diễn ra cũng như thơ của cả hai người, đều đã được viết từ trước đây hơn nửa thế kỷ.

      Bây giờ ở trên đỉnh cao Gành Ráng, Qui Nhơn bên bờ biển Đông, mộ của thi nhân HMT quanh năm sóng phủ. Thơ của Người đang được nhân gian truyền tụng như những vì sao sa sáng láng. Đúng như lúc đương thời Người viết:

                Với sao sương, anh nằm chết như trăng

     Nhưng khi còn trong cõi sống, Người đã phải chịu bao nhiêu khổ hạnh vì bệnh tật. Tạo hoá đã cướp đi một tài hoa lúc đương độ rực rỡ, khi cuộc đời Ông mới chỉ vừa 28 tuổi. Ngẫm thế, kiếp người có khác gì kiếp nợ! Phải chăng muốn hoá siêu nhân thì trước hết con người phải chịu đựng những sự đầy đoạ ở phàm trần?       

     Nhưng thế giới sinh linh này cũng thật huyền diệu và bí ẩn, chính thiên diễm tình ấy lại nẩy nở trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất của cuộc sống. Khi mà thi nhân lâm vào căn bệnh phong ác nghiệt, thì nàng Mộng Cầm - người con gái quê Phan Thiết đã từng một thời yêu thi nhân, lại bỏ đi lấy chồng, đẩy thi nhân thêm vào cảnh đau đớn, cô đơn.

    Trời đất đã cho một ái nữ khác đến với Người. Theo như lời kể của Đắc Trung (trên báo Phụ nữ Việt Nam số 28 ra ngày 11-1-1994 ), thì ái nữ ấy:

     "Xuất thân trong một gia đình quan lại quê Nông Cống, Thanh Hoá. Thân phụ nhậm chức tại Phan Thiết, mười sáu tuổi sống bên cha, sau này vào ở Sài Gòn. Cô thiếu nữ ngây thơ xinh đẹp, rất được cưng chiều...”.

   Chính là nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình. Nàng lại còn thông tuệ về văn thơ cùng với Người để tạo nên một thiên bi tình khả ái, với tập thơ "Đôi hồn" lai láng yêu đương. Tập thơ ấy được thi nhân cùng nữ sỹ giao lưu trong mối tơ duyên và viết suốt ba năm (1937-1940): gồm 54 bài, kể cả hơn chục bài thơ mà bà Mai Đình viết sau này, khi HMT đã qua đời ngày 11-11-1940.

 


 Tác giả PHẠM NGỌC THÁI

  

     Đến nay năm tháng trôi qua, cuộc đời riêng chung biết bao biến đổi, nhưng lòng người nữ sỹ vẫn:

                Nói sao cho xiết nỗi buồn?

                Một trời binh lửa, một hồn cô liêu.

                Hồn tôi theo đám mây chiều,

                Tìm chàng trong một túp lều tranh con.

                                        (Âm thầm - MĐ)

      Đó chính là cái túp lều tranh ở Gò Bồi, trên một khu cát rộng phía Tây thành phố Qui Nhơn. Cách đây trên nửa thế kỷ (1939), người nữ sỹ đã đến thăm thi nhân khi ông mắc bệnh hiểm nghèo phải sống lẩn tránh cả chính quyền địa phương. Vì bệnh lây nên chính quyền buộc gia đình phải đưa HMT vào bệnh viện "cùi" Qui Hoà để chữa bệnh và ẩn náu, cách biệt tất cả mọi người. Đó cũng là lần đầu tiên nàng mới gặp mặt người yêu. Vì trước đó đôi năm tình yêu của hai người chỉ trao đổi qua các áng thơ, như nàng kể lại:

 -    Đến trước túp lều tranh xơ xác, xiêu vẹo... vén tấm mành che cửa... một người đàn ông nhỏ bé, gầy yếu, ngồi trên chiếc giường chõng, cạnh bàn viết. Bàn là một tấm gỗ thùng đặt trên khung chân cũ. Người đàn ông ngước đôi mắt đen sáng long lanh nhìn tôi dò hỏi. Tôi đứng lặng đi. Hàn Mặc Tử đấy ư? ...

    Nàng tả về đôi mắt trong sáng như hai ngôi sao của thi nhân, tấm thân thì ốm yếu tàn tạ, nhưng thông minh và cám dỗ. Vâng, nàng đã yêu trong hoàn cảnh ấy:

                Em theo mây gió anh ơi,

                Em đi đi mãi vào nơi vô hình...

                Yêu anh trên bước phiêu linh,

                Để lòng bớt khổ, để tình bớt đau.

                                        ( Biệt ly - MĐ )

 

 

Nữ sĩ Mai Đình

          Mặc dù chỉ là một nữ nhi khuê các nhưng sức mạnh tình yêu của nàng không gì ngăn cản nổi, hoàn cảnh càng khắc nghiệt thì tình nàng càng đằm thắm, thiết tha:

                Yêu anh trong lúc anh lâm chung,

                Mới thấy tình em yêu lạ lùng.

                                  ( Anh hứa đi anh - MĐ )

     Vượt lên trên tất cả sự chỉ trích của người đời:

                Kịp nghĩ miệng đời hay mỉa mai,

                Tảng lờ ngừng bước và im hơi,

                Mộng hồn em gửi theo chiều gió

                Để được gần anh ngỏ ít lời.

                                    (Biết anh - MĐ)

   Ta cảm thấy rợn tóc gáy, không thể không khâm phục ý chí quyết liệt trước lời tuyên bố của nàng:

                Tôi chẳng sợ cảnh nghèo hèn đói khổ,

                Tôi không kiêng thứ da thịt khác người

                Vì lòng tôi, tôi chỉ biết yêu thôi!

                                           (Tuyên bố - MĐ)

      Hoàn cảnh bi ai, sầu thảm nhưng tình nàng không chỉ đằm đìa mà còn trong sáng, mộng mơ một cách lạ kỳ:

                Yêu anh chết nửa cõi lòng,

                Gửi hồn bay bổng mấy tầng mây xanh.

                                            (Tơ sầu - MĐ)

      Còn thi nhân HMT, người yêu của nàng cũng mộng mơ không kém:

                Dưới túp lều tranh, trên chõng tre,

                Tứ bề cửa khép với phên che,

                Kéo mền ủ kín toàn thân lại,

                Để thả hồn bay gửi mộng về.

                               (Hãy đón hồn anh - HMT)

      Cảnh ngộ thì khổ sở, nghèo hèn nhưng tâm hồn họ thật thanh tao, hoành tráng biết bao. Đúng là, một túp lều tranh, hai trái tim vàng! Nàng đáp lại:

                Bây giờ em đã bên anh

                Đói nghèo em chịu, rách lành cũng vui.

                               (Em vẫn bên anh - MĐ)

      Tuy vậy, nhưng nào họ có được ở bên nhau? Chỉ thăm người yêu ít ngày rồi nữ sỹ lại phải chia tay về gia đình tận Sài Gòn. Hàn Mặc Tử với bệnh tình đành nằm lại trong túp lều tranh ở Qui Nhơn. Người phương Bắc kẻ phía Nam. Hoàn cảnh đã khắc nghiệt mà không gian ly biệt thì xa vời, nhớ nhau cũng chỉ biết:

                Anh đứng cách xa hàng thế giới

                Lặng nhìn trong mộng miệng em cười.

                               (Lưu luyến - HMT)

      Nhưng theo dõi hồn thơ ta có cảm nhận như đang gặp một cuộc tình duyên nơi chốn cung động thiên thai nào đó, chứ không phải ở trần tục đời thường. Thi nhân viết:

                Đây Mai Đình tiên nữ ở Vu Sơn

                Đem mộng xuống gieo vào muôn sóng mắt.

      Hay là:

                Quí như vàng, trọng như ngọc trên đời

                Mai! Mai! Mai! Là Nguyệt Nga tái thế...

                                (Thắm thiết - HMT)

      Nàng thì ví mình như Ngọc Nữ còn chàng là Kim Lang, vì để rơi chén vàng cho nên Ngọc Hoàng đẩy xuống trần thế, mặc dù nay đã hết hạn họ vẫn quyết ở lại bên nhau không về tiên giới:

                Ta đã ở bên chàng nơi cõi tục,

                Quyết không về điện ngọc sống cô đơn!

      Để rồi:

                Bốn bàn tay cùng chung xây hạnh phúc,

                Túp lều tranh hơn cõi thiên đường.

                                 (Hạnh phúc - MĐ)

      Và tình yêu ấy đã đạt đến độ say đắm, giông bão khôn cùng:

                Tôi ôm nàng, muốn cắn chết nàng đi!

                                 (Thắm thiết - HMT)

      Nữ sỹ Mai Đình kể lại khi họ gặp nhau:

-   Vì sợ lây bệnh cho người yêu, nên Hàn Mặc Tử không dám đụng vào người Mai Đình...

      Nàng nói:

-   Những phút ấy mặt Hàn Mặc Tử đỏ rần lên rồi tím đi, còn Mai Đình cũng chết cả ruột gan không biết phải xử trí làm sao?

      Thật là đau khổ và hy vọng:

                Anh lành anh sẽ tặng em chi?

                Tặng cả đời anh cả hồn thi,

                Với tất những gì anh ước vọng,

                Cả hồn, cả xác, cả tình si.

                              (Anh hứa đi anh - MĐ)

      Nhưng cũng như tình thường của bao đôi trai gái khác, tình yêu không chỉ có quấn quít "đôi hồn" mà cũng có lúc ghen tuông:

               Em muốn thu anh thành vật nhỏ

                Để em nắm kín ở trong tay...

                Cho các cô nường hết ngất ngây.

                                           (Ghen - MĐ)

      Trong bài "ghen với Mộng Cầm" ta còn nhận thấy mặc dù Mộng Cầm là người con gái đã đến trước, được hưởng đầy đủ khoái lạc của tình yêu lúc thi nhân đang lành lặn, mà lại ruồng bỏ khi Người lâm bệnh. Nhưng với tư cách của Mai Đình vẫn tỏ ra là người tao nhã, trang trọng. Ghen đấy mà không phỉ báng, còn cảm thông với lẽ đời thường của một tấm lòng nhân hậu, khoan dung, độ lượng:

                Mộng Cầm hỡi, nàng là tiên rớt xuống,

                Hay là vì tinh tú giáng trần gian?

                Diễm phúc thay, sung sướng biết bao vàn,

                Đầy đủ quá, nàng thương chăng kẻ thiếu?

                                  (Ghen với Mộng Cầm - MĐ)

      Đã bộc lộ tình cảm day dứt của một người con gái tha thiết yêu mà tâm sinh lý không được thoả mãn. Hàn Mặc Tử có lúc cũng không ra khỏi sự nghi kỵ, dằn vặt đời thường. Có lúc ông nghi oan người yêu có tình ý với người khác, buông ra những lời thơ hờn giận:

                Mai tiên nữ! Đọc hồn ta cho rõ:

                Đau không rên, chết cũng mặc mình thôi!

                Mối tình si đã lỡ vỡ tan rồi,

                Ta chỉ biết lặng nhìn thiên hạ khóc...

      Hay là:

                Tim hồn ta quằn quại giữa lầm than

                Để trở lại những ngày đầy huyết lệ!

                                   (Thầm lặng - HMT)

      Sự mặc cảm đó cũng dễ hiểu: bản thân ông bệnh tật, người yêu thì trẻ đẹp lại ở cách xa...

      Hôm nay trong lẽ sống thường tình trước mọi sự đổi thay, thăng trầm nhân thế, ta thưởng thức những tri âm, tri kỷ ấy càng thấy thiên tình duyên trác tuyệt này như một sự lạ cõi đời. Trong thời buổi kinh tế thị trường chi phối cả trong tình yêu trai gái và những mối quan hệ xã hội khác, thì cuộc tình xưa hẳn như một đài thơ diễm lệ, cho ta ngưỡng mộ và cảm phục!

    Có phải chăng duyên ấy, phận này cũng đã là tiền định như khi nữ sỹ khóc bên mộ Người vào tháng 4-1941. Khoảng nửa năm sau khi thi nhân tạ thế:

                Em đã về đây bên mồ cát trắng

                Túp lều tranh muôn thưở đã chung đôi

                Tự nghìn năm thượng đế định cho rồi...

                                     (Em đã về đây - MĐ)

      Hay cảm vì phận mỏng, tình dở dang, nàng than:

                Anh ơi, xin hãy chờ em với!

                Hết nợ rồi em sẽ trở về.

                                    (Chắp lại đôi hồn - MĐ)

      Ta chạnh nhớ tới câu thơ của cụ Nguyễn Du khi nàng Kiều than ở sông Tiền Đường:

                Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây!

     Về thơ của thi nhân HMT thì chúng ta đã biết nhiều. Ở đây, qua tập "đôi hồn" còn cho chúng ta thưởng thức tài hoa của nữ sỹ Hoàng Yến - Mai Đình, như Kiều Văn đã nhận xét trong lời giới thiệu tập thơ:

-   Đó là một giọng thơ giản dị, chân thực mà sâu sắc, nồng nàn... Là thứ thơ huyết lệ. Hàm chứa những tình cảm cao quí thiêng liêng, thuỷ chung...Xứng đáng là tiền bối của thơ tình Xuân Quỳnh và các nữ sỹ khác sau này.

      Nói thế có lẽ vẫn chưa đủ, bút pháp thơ của nữ sỹ Mai Đình có lúc quặn thắt, đau đớn như nàng viết:

                Nguyện để tang anh suốt một đời!

      Nhưng trước tình yêu non sông đất nước, ta lại còn chứng nhận một phong cách cũng thật hào khí:

                Chút nợ ân tình trả chưa xong

                Đành mang tâm sự mãi bên lòng

                Sắt son đã chẳng cùng nhau trọn

                Em phải đem mình gửi núi sông.

                                     (Trăng cũ - MĐ)

       Gợi ta nhớ tơi âm hưởng những câu thơ đầy hùng khí, trác tuyệt của nữ sỹ Ngân Giang trong bài "Trưng nữ vương":

                Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa

                Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi,

                Chàng ơi, điện ngọc bơ vơ quá!

                Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi.

      Vào năm 1996, báo chí đã đưa tin về nữ sỹ Mai Đình khi đó Bà bước vào tuổi thọ 80. Bà đã đến Gành Ráng, Qui Nhơn một lần nữa để thăm lại mộ của cố nhân. Một lần nữa, những giòng lệ xót thương lại chảy tràn trên đôi mắt Bà như thưở còn con gái, như câu thơ Bà đã viết:

                Tóc trắng, tình xanh mộng chửa tàn.

      Khi đó tuy tuổi đã già, cũng theo lời kể của Đắc Trung:

-   Nữ sỹ Mai Đình vẫn giữ được những nét đẹp kiêu sa, quí phái. Mái tóc dài bạc trắng chải rất mượt, búi rất gọn. Da hồng, mắt sáng, miệng tươi. Giọng nói nhỏ nhẹ mà đầy âm hưởng. Khăn hoa áo lụa hảo hạng...

     Để kết thúc bài viết về thiên tình ca trác tuyệt có một không hai này, tôi xin trích dẫn những lời thơ trăng trối của thi nhân Hàn Mặc Tử viết để lại cho người yêu. Đấy cũng là những bút tích cuối cùng, trong thi phẩm cuối cùng của ông lưu lại cõi trần gian. Người đã "Trút linh hồn" trước lúc đi xa:

                Ta trút linh hồn giữa lúc đây

                Gió sầu vô hạn nuối trong cây,

                - Còn em, sao chẳng hay chi cả?

               Xin để tang anh đến vạn ngày!

READ MORE - TẬP THƠ "ĐÔI HỒN" VÀ MỘT THIÊN DIỄM TÌNH - Phạm Ngọc Thái

Saturday, August 7, 2021

CÓ MỘT NƠI… – Thơ Trần Mai Ngân



 
 
CÓ MỘT NƠI
 
Có một nơi hôm nay
Những đám mây kết thành hoa trắng
Đưa tiễn và chở che… những linh hồn xếp hàng hoá than tro…
Không một vừng nhang khói, không tiếng khóc biệt ly
Lặng lẽ đến khôn cùng
Chỉ người tài xế gục đầu vào vô lăng hoảng hốt…
 
Có một nơi hổm nay
Xe nối đuôi thật dài
Mà cô đơn đến tội
Những linh hồn buông vội… trần gian vừa chia tay
Chưa kịp lời trăn trối…nỗi kinh hoàng ra đi…
 
Trên bầu trời hôm nay
Có những cánh chim di
Mây kết thành tang trắng
Khóc linh hồn người đi…
 
Trần Mai Ngân
 
READ MORE - CÓ MỘT NƠI… – Thơ Trần Mai Ngân

DIỆU NGÔN, ĐỊNH MỆNH, ĐỊNH MỆNH THI SỸ - Thơ Lê Văn Trung

 



DIỆU NGÔN
 
Người ướp tình thơm trong ngực biếc
Đêm trầm hương quyện cả cơn mơ
Ta sẽ vì em mà nhã nhạc
Ta sẽ vì em mà thiên thai
 
Đêm rất tinh tuyền đêm ngát hương
Này em nhẹ mở cửa thiên đường
Cho đêm mộng vỡ nghìn cơn khát
Cho tình đau tê từng đốt xương
 
Ôi giọt lệ ngời thơm hương mật
Em rót cho đầy một giấc mơ
Trăng xưa đã vỡ từ muôn kiếp
Chợt ngất ngây rằm một đóa thơ
 
Xin ướp tình xanh trong ngực biếc
Ta sẽ vì em mà nhã ca
Ta sẽ vì em mà Thánh nhạc
Tình sẽ vì em mà nở hoa.
                  
 
ĐỊNH MỆNH
 
Tôi sấp ngửa đời tôi những lá bài định mệnh
Như cuộc tình tôi sấp ngửa giữa tai ương
Em như mây như sương như nỗi buồn tôi chập chùng ẩn hiện
Như mùa thu tôi vàng úa mộng hoang đường
 
Tôi sấp ngửa đời tôi em sấp ngửa nỗi buồn
Con xúc xắc tung trăm lần vẫn rơi về hệ lụy
Em sấp ngửa tình tôi đồng xu cứ xoay hoài trên mặt đời lửa cháy
Tôi xoay tròn lảo đảo cuộc trăm năm
 
Ngọn gió oan khiên thổi suốt cuộc thăng trầm
Tôi úa lá rơi buồn trên mặt đất
Cuộc người kiếm tìm ngàn năm những cái còn cái mất
Nhát dao đời trăm vết chém dọc ngang
 
Tôi sấp ngửa đời tôi như tên lãng du phung phí những đam mê giữa giông bão điêu tàn
Em sấp ngửa cuộc tình tôi cứ đổ về quên lãng
Rơi mặt nào giữa hai màu tối sáng
Rơi mặt nào cũng tay trắng về không
Rơi mặt nào cũng thiên cổ phù vân
Dấu định mệnh in hằn trên lá bài sấp ngửa.
 
 
ĐỊNH MỆNH THI SỸ (*)
(Thơ cho Cõi Lặng Im)
 
Này ngươi
Thi sỹ của mọi thời đại
Thi sỹ của những thi sỹ
Hãy nhận lấy vinh quang đời ngươi
Là nỗi khổ đau của nhân loại
Hãy nhận lấy hào quang đời ngươi
Là niềm thống hối đã Thánh hóa bằng phép rửa nhiệm mầu
Hãy nhận lấy ân huệ đời ngươi
Là những ly tan vỡ nát trong trái tim chuộc tội
Hỡi thi sỹ vĩ đại của thiên thu vĩ đại
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ ép thành rượu nho
Tưới lên những đóa hoa hồng
Trên cánh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa là một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa là một vì sao
Trong bầu trời Sự Thật
Này ngươi
Thi sỹ của Quê Hương Lưu Đày
Thi sỹ của Ngục Tù Nô Lệ
Của một chủng tộc đánh mất cội nguồn
Của ảo tưởng về một vỹ nhân
Của những lừa bịp nhân danh công lý
Nhân danh tự do và bánh mì
Hãy nhận lấy vòng hoa cuối cùng
Vòng hoa tang
Vòng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khác.
 
Lê Văn Trung
 
(*) Chữ của Kahlil Gibran
 
READ MORE - DIỆU NGÔN, ĐỊNH MỆNH, ĐỊNH MỆNH THI SỸ - Thơ Lê Văn Trung

NGUYỆN CẦU – Thơ Nhã My, nhạc và trình bày Nguyễn Hữu Tân, video clip Huỳnh Tâm Hoài



                       Nhà thơ Nhã My



NGUYỆN CẦU
 
Từng đoàn người đi kéo lê bước chân rã rời
Dịch tràn mọi nơi người nghèo khổ lắm ai ơi
Từng đoàn công nhân lái xe đường xa đêm ngày
Đói khát mọi bề ráng mong về quê
Đêm về sưong sa mưa tuôn bạnh buốt tái tê
Đường về quê xa vượt qua bao dốc bao đèo
Xót xa nỗi nghèo
Phận bạc gieo neo
Đường về quê xa xót thương biết bao nỗi niềm
Mẹ ngồi ôm con vững tay cha lái đường dài
Bé thơ mệt nhoài thoi thóp hơi thở cầm hơi
Vì đâu nên tội người ơi!
Cầu dịch qua mau cho dân tôi thoát cảnh khổ sầu
Nhà nhà thôi cách ly
Bé thơ hồn nhiên đến trường
Bịnh viện thôi thiêu xác người
Cho y sĩ không mệt nhoài giành giựt từng mạng sống cho người
Chấp tay nguyện cầu cho dịch qua mau
 
NHÃ MY



Thơ: Nhã My
Nhạc và trình bày: Nguyễn Hữu Tân
Video clip: Huỳnh Tâm Hoài


READ MORE - NGUYỆN CẦU – Thơ Nhã My, nhạc và trình bày Nguyễn Hữu Tân, video clip Huỳnh Tâm Hoài

ĐƯỜNG VỀ...TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN - Thơ Nguyễn An Bình

 




NGUYỄN AN BÌNH

 

ĐƯỜNG VỀ...TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN

*Cảm xúc khi nghe tin một số tỉnh thành không tiếp nhận người dân hồi hương từ ngày 1/8 tránh dịch vì...quá tải.



Con đường tháo chạy mù sương

Thoát từ vùng dịch dặm trường long đong

Bước đi lầm lũi vô thường

Dấu chân thiên lý héo hon phận người.


Bánh khô mì gói dần vơi 

Ngày lăn lắc bụi đêm ngầy ngật sương

Bao giờ lành lại vết thương

Đất trời vần vũ cung đường quạnh hiu.


Bỗng dưng muốn khóc thật nhiều

Thân xơ xác trước bao điều nhiễu nhương

Bé thơ ngơ ngác ven đường

Xa thăm thẳm biết quê hương nơi nào.


Chân dừng cửa ngõ... lại đau

Phía trước chốt chặn đằng sau dịch tràn

Đường về tiến thoái lưỡng nan

Quê nhà sương khói lại càng khói sương.


1/8/2021

N.A.B.







 


READ MORE - ĐƯỜNG VỀ...TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN - Thơ Nguyễn An Bình

Friday, August 6, 2021

10 BÀI THƠ HAY CỦA SARA TEASDALE - Trần Đức Phổ tuyển chọn và phỏng dịch


• Sara Teasdale (1884-1933)

Sara Teasdale là một nữ thi sĩ thơ trữ tình người Mỹ, tên tuổi của bà khá nổi tiếng lúc bà còn tại thế. Bà được sinh ra trong một gia đình trung lưu tại St. Louis, Missouri (Hoa Kỳ).

Phần lớn hình ảnh trong thơ của bà là những người phụ nữ phải chịu đựng nỗi bất hạnh trong cuộc sống hoặc sự bỏ rơi của người thân. Họ cũng phải đối mặt với thực tế, với cái chết của chính mình, với sự vỡ mộng; nhưng không phải là những người hoài nghi, ủy mị và tuyệt vọng. Thơ Teasdale gắn kết vẻ đẹp đạo đức và tinh thần của con người với sự hài hòa của thế giới tự nhiên. Thơ bà sử dụng ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu, hình ảnh sinh động, và giàu cảm xúc.

Bà là một phụ nữ cực kỳ nhạy cảm, có lối sống gần như ẩn dật. Teasdale bị trầm cảm vì thất vọng trong cuộc sống hôn nhân, và bà đã tự kết liễu cuộc đời mình ở tuổi 48.

.
1. Christmas Carol

The kings they came from out the south,
All dressed in ermine fine,
They bore Him gold and chrysoprase,
And gifts of precious wine.
The shepherds came from out the north,
Their coats were brown and old,
They brought Him little new-born lambs
They had not any gold.
The wise men came from out the east,
And they were wrapped in white,
The star that led them all the way
Did glorify the night.
The angels came from heaven high,
And they were clad with wings,
And lo, they brought a joyful song
The host of heaven sings.
The kings they knocked upon the door,
The wise men entered in,
The shepherds followed after them
To hear the song begin.
The angels sang through all the night
Until the rising sun,
But little Jesus fell asleep
Before the song was done.
.
BÀI CA MỪNG GIÁNG SINH

Các vị vua đến từ phương nam
Tất cả đều mặc áo lông thú lịch lãm
Họ mang cho Ngài đá quý và vàng
Những chai rượu vang tặng phẩm
Các bác chăn cừu đến từ phương bắc,
Áo khoác của họ sắc nâu và cũ hoắc;
Mang tặng Ngài cừu non mới sinh—
Không vàng cũng chẳng bạc
Các nhà thông thái đến từ phương đông,
Mặc chiếc áo choàng màu trắng như bông
Suốt cuộc hành trình ngôi sao chỉ lối
Làm cho đêm đen trở nên sáng hồng
Các thiên thần bay xuống từ Trời
Trên mình của họ là những đôi cánh
Đã đem đến bài ca mừng vui
Chủ toạ hát lên lanh lảnh
Các vị vua gõ vào cửa
Những nhà thông thái bước vào
Các bác chăn cừu theo sau
Bài ca đã được bắt đầu
Các thiên thần ca hát suốt đêm
Cho mãi đến lúc mặt trời lên
Nhưng Chúa Hài Đồng đã ngủ
Trước khi bài ca được ngừng.

.
2 Dusk In War Time

A half-hour more and you will lean
To gather me close in the old sweet way
But oh, to the woman over the sea
Who will come at the close of day?
A half-hour more and I will hear
The key in the latch and the strong, quick tread
But oh, the woman over the sea
Waiting at dusk for one who is dead!
.
KHI TÀN CUỘC CHIẾN

Khoảnh khắc nữa thôi người về đến
Cùng tựa vai nhau mộng xưa say
Nhưng ôi, thiếu phụ bên kia biển
Ai sẽ về bên lúc cuối ngày?
Khoảnh khắc nữa thôi em sẽ nghe
Chìa tra vào ổ, bước chân quen
Nhưng ôi, thiếu phụ bên kia biển
Chờ cỗ quan tài lúc nhá nhem!

.
3. There Will Come Soft Rains

There will come soft rains and the smell of the ground,
And swallows circling with their shimmering sound;
And frogs in the pools singing at night,
And wild plum trees in tremulous white;
Robins will wear their feathery fire,
Whistling their whims on a low fence-wire;
And not one will know of the war, not one
Will care at last when it is done.
Not one would mind, neither bird nor tree,
If mankind perished utterly;
And Spring herself, when she woke at dawn
Would scarcely know that we were gone..
.
NHỮNG CƠN MƯA PHÙN SẼ ĐẾN

Sẽ có những cơn mưa phùn đổ xuống
Chim én lượn ca, và đất toả hương
Hàng cây mận nở những chùm bông trắng
Ếch trong ao ca hát suốt đêm trường
Những chú Robins màu lông như lửa
Cất cao lời bên bờ giậu véo von
Chẳng ai thèm nghĩ về chiến tranh nữa,
Cũng chẳng hề lo nó hết hay còn
Chẳng ai quan tâm, dẫu chim muông, cây cỏ
Nếu loài người toàn bộ bị diệt vong
Và một sớm khi Nàng Xuân thức dậy
Chẳng biết chi, nên Nàng chẳng đau lòng

.
4. Barter

Life has loveliness to sell,
All beautiful and splendid things,
Blue waves whitened on a cliff,
Soaring fire that sways and sings,
And children’s faces looking up
Holding wonder like a cup.
Life has loveliness to sell,
Music like a curve of gold,
Scent of pine trees in the rain,
Eyes that love you, arms that hold,
And for your spirit’s still delight,
Holy thoughts that star the night.
Spend all you have for loveliness,
Buy it and never count the cost;
For one white singing hour of peace
Count many a year of strife well lost,
And for a breath of ecstasy
Give all you have been, or could be.
.
ĐỔI CHÁC

Đời nhiều thứ đáng yêu chờ bán
Tất cả đều tráng lệ, đẹp xinh
Sóng xanh trắng xoá đầu ghềnh
Ngọn lửa nhảy múa bay lên hát hò
Gương mặt của trẻ thơ đang ngước
Chứa bao nhiêu hạnh phúc diệu kỳ
Đời nhiều thứ đáng yêu chờ bán
Âm nhạc kia cũng sánh như vàng
Trong mưa, hương những cây thông
Ánh mắt âu yếm, và vòng tay yêu
Thêm tinh thần an vui, lành mạnh
Tính thiện lương lấp lánh như sao
Mua toàn thứ đáng yêu vào
Đừng nên suy tính xu hào thiệt hơn
Chỉ một khắc tâm hồn yên ổn
Xua tan đi thương tổn vạn ngày
Và cho cuộc sống đắm say
Trao đi tất cả gia tài cũng cam.

.
5. February Twilight

I stood beside a hill
Smooth with new-laid snow,
A single star looked out
From the cold evening glow.
There was no other creature
That saw what I could see—
I stood and watched the evening star
As long as it watched me.
.
HOÀNG HÔN THÁNG HAI

Tôi đứng ngẩn ngơ cạnh quả đồi
Mượt mềm lớp tuyết mới vừa rơi
Một ngôi sao lẻ đương nhìn trộm
Trong buổi hoàng hôn giá lạnh ngời
Vắng vẻ tuyệt nhiên không bóng người
Chẳng ai nhìn thấy, mỗi mình tôi -
Lặng im đứng ngắm vì sao ấy
Lâu lắm, như là nó ngắm tôi.

.
6. May

The wind is tossing the lilacs,
The new leaves laugh in the sun,
And the petals fall on the orchard wall,
But for me the spring is done.
Beneath the apple blossoms
I go a wintry way,
For love that smiled in April
Is false to me in May.
.
THÁNG NĂM

Gió thổi đinh hương bay tứ tung
Lá non dưới nắng khẽ reo mừng
Bên tường những cánh hoa vương vãi
Mà với em thì xuân dửng dưng
Dưới gốc cành mơ đang trổ hoa
Em đi trong lạnh lẽo, nhạt nhoà
Tháng Tư hạnh phúc mùa ân ái
Rồi tháng Năm về chợt xót xa.

.
7. I Am Not Yours

I am not yours, not lost in you,
Not lost, although I long to be
Lost as a candle lit at noon,
Lost as a snowflake in the sea.
You love me, and I find you still
A spirit beautiful and bright,
Yet I am I, who long to be
Lost as a light is lost in light.
Oh plunge me deep in love—put out
My senses, leave me deaf and blind,
Swept by the tempest of your love,
A taper in a rushing wind.
.
EM KHÔNG LÀ VẬT SỞ HỮU CỦA ANH

Em không là của anh, không mất hút trong anh
Không mất hút, mặc dù em mong được thế
Mất hút như ngọn nến cháy giữa ban trưa
Mất hút như bông tuyết rơi trên bể
Anh yêu em, và em vẫn thấy
Tâm hồn anh cao đẹp, sáng ngần
Nhưng em là em, người mong muốn vậy
Được như ánh đèn mất hút giữa nắng chan
Ôi, hãy nhấn chìm em thật sâu vào tình ái
Khiến cho em tê dại, điếc và loà
Hãy cuốn em vào bão tình anh đấy
Như ngọn nến con trong trận gió vút qua.

.
8. I Shall Not Care

When I am dead and over me bright April
Shakes out her rain–drenched hair,
Though you should lean over me broken-hearted
I shall not care.
I Shall have peace, as leafy trees are peaceful
When rain bends down the boughs,
And I shall be more silent and cold-hearted
Than you are now.
.
EM CHẲNG QUAN TÂM

Khi em chết, trời tháng tư sáng lạn
Rũ tóc mưa ướt đẫm chỗ em nằm
Dẫu khi đó trái tim anh vỡ vụn
Em đâu cần quan tâm.
Em bình yên như chiếc lá yên bình
Lúc mưa đổ làm oằn cong cành nhánh
Em càng lặng im, trái tim em giá lạnh
Hơn cả anh bây giờ.

.
9. The River

I came from the sunny valleys
And sought for the open sea,
For I thought in its gray expanses
My peace would come to me.
I came at last to the ocean
And found it wild and black,
And I cried to the windless valleys,
“Be kind and take me back!”
But the thirsty tide ran inland,
And the salt waves drank of me,
And I who was fresh as the rainfall
Am bitter as the sea.
.
DÒNG SÔNG

Tôi từ thung lũng đầy nắng
Tìm về với biển dang tay
Nghĩ rằng trùng khơi lớn rộng
Sẽ cho tôi bình yên đây
Cuối cùng đã về đến biển
Thấy toàn đen tối, nộ cuồng
Tôi gào kêu nơi cố lý
Đem tôi về lại quê hương
Nhưng nước triều dâng đuổi theo
Nuốt tôi vào miệng sóng dữ
Và tôi trong lành như thể
Cơn mưa. Thành biển chát chua.

.
10. The Kiss

Before you kissed me only winds of heaven
Had kissed me, and the tenderness of rain—
Now you have come, how can I care for kisses
Like theirs again?
I sought the sea, she sent her winds to meet me,
They surged about me singing of the south—
I turned my head away to keep still holy
Your kiss upon my mouth.
And swift sweet rains of shining April weather
Found not my lips where living kisses are;
I bowed my head lest they put out my glory
As rain puts out a star.
I am my love’s and he is mine forever,
Sealed with a seal and safe forevermore—
Think you that I could let a beggar enter
Where a king stood before?
.
CÁI HÔN CỦA ANH

Khi anh chưa hôn môi em
Chỉ có mưa nhẹ, gió êm thơm vào
Bây giờ có tình anh trao
Cái hôn của chúng lẽ nào em cho?
Những làn gió biển vu vơ
Rủ rê em với điệu hò phương nam
Em quay đầu, chẳng thèm nhìn
Thiêng liêng gìn giữ nụ tình trên môi
Tháng tư ngọt lịm mưa rơi
Vẫn không chạm được đôi môi nồng nàn
Vì e nụ hôn vinh quang,
Như sao mất dấu phũ phàng dưới mưa
Mình là tình nhân muôn thu
Niêm phong với nụ hôn đầu ngàn năm
Anh hãy thử nghĩ, rằng em
Để gã hành khất ngồi lên ngai vàng?

Trần Đức Phổ tổng hợp, tuyển chọn từ Internet, và phỏng dịch.
______
Tham Khảo:
- All Poetry
- Poetry Foundation
- Poem Analysis


--
tranducpho
READ MORE - 10 BÀI THƠ HAY CỦA SARA TEASDALE - Trần Đức Phổ tuyển chọn và phỏng dịch

CÓ MỘT NƠI… - Thơ Trần Mai Ngân

 


CÓ MỘT NƠI…


Có một nơi hổm nay
Những đám mây kết thành hoa trắng
Đưa tiễn và chở che… những linh hồn xếp hàng 
                                           hoá  than tro…
Không một vừng nhang khói, không tiếng 
                                                khóc biệt ly
Lặng lẽ đến khôn cùng
Chỉ người tài xế gục đầu vào vô lăng hoảng hốt…

Có một nơi hổm nay
Xe nối đuôi thật dài
Mà cô đơn đến tội
Những linh hồn buông vội… trần gian    
                                             vừa chia tay 
Chưa kịp lời trăn trối…nỗi kinh hoàng ra đi…

Trên bầu trời hôm nay
Có những cánh chim di
Mây kết thành tang trắng
Khóc linh hồn người đi…

Trần Mai Ngân 

** 7-8-2021 .Viết bài thơ trong nước mắt…

READ MORE - CÓ MỘT NƠI… - Thơ Trần Mai Ngân

HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

 











READ MORE - HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

UỐNG RƯỢU VỚI CÔ VI – Thơ Kha Tiệm Ly

 
 


UỐNG RƯỢU VỚI CÔ VI
(Lời gái giang hồ nói với Cô Vi)
 
Hỡi em bận xường xám đỏ!
Lang thang chi xó chợ đầu đường.
Hãy vào đây chị em mình gầy độ
Gụ pha cồn vài xị sương sương!
 
Người ta mắng em là đồ ôn dịch,
Người ta tránh em như tránh tử thần.
Nhưng chị cảm thông em chẳng qua là con nô tì được đưa vào vở kịch,
Của những thầy tuồng, những soạn giả gian ác, bất nhân!
 
Lì một lam, hỡi người em Vũ Hán
Chị cám ơn em, mặc thiên hạ, kệ miệng đời.
Bởi nhờ em, chị mới biết ai thù, ai bạn,
Mới biết ai người chót lưỡi đầu môi
Nhờ có em mà chị thấy được kẻ thừa lúc đồng bào mình hoạn nạn
Trét phấn bôi son giả dạng làm người!
 
Nhờ có em, chị càng thấy quê hương mình còn nhiều Bồ Tát
Bồ Tát rất đời thường, không phải ở tuốt tầng cao.
Nhưng Bồ Tát không bao giờ có trong những con, những thằng đốn mạt,
Nói nghĩa nói nhân mà môi miệng xộn lào!
 
Lau nước mắt nhìn đoàn người vai mang, tay xách
Có quê hương mà như tứ cố vô thân!
Lệ xúc động lại ứa, vì bao lá lành đùm lá rách,
Và đẹp làm sao màu áo trắng thiên thần!
 
Bị “cấm vận” nên mồi màng không bén,
Vài trái dưa leo bằng kí gạo đó em!
Bèo nước gặp nhau có đâu ngày ước hẹn,
Nào! “Can bây” *! Gặp gỡ cũng là duyên!
 
KHA TIỆM LY
 
Chú: 

“Can bây”= can bôi 乾杯: cạn ly (“trăm phần trăm”)
READ MORE - UỐNG RƯỢU VỚI CÔ VI – Thơ Kha Tiệm Ly