Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 2, 2021

NGỤ NGÔN Ê-DỐP (69-72) - Ngọc Châu phỏng dịch sang thơ song thất lục bát

 


69. The Wolf and the Horse

A Wolf coming out of a field of oats met a Horse and thus addressed him: "I would advise you to go into that field. It is full of fine oats, which I have left untouched for you, as you are a friend whom I would love to hear enjoying good eating." The Horse replied, "If oats had been the food of wolves, you would never have indulged your ears at the cost of your belly."

Men of evil reputation, when they perform a good deed, fail to get credit for it.

 


Chó sói và ngựa

 

Sói rời khỏi cánh đồng yến mạch

Thì gặp anh ngựa bạch đang đi

Hỏi chào rồi Sói thầm thì:
“-Tớ khuyên cậu hãy mau đi vào đồng

 

Trong ấy họ chuyên trồng lúa mạch

Thế nhưng mình vẫn tránh đụng vào

Vì rằng nghe thích làm sao

Khi bạn mình chén rào rào mê say…”

 

Ngựa bình thản đưa ngay lời đáp:
“Nếu mạch là món bác quen xài
Hẳn là bác chẳng chiều tai

Để cho cái bụng đói dài thế kia”!

 

Khi tiếng xấu thành bia trăm miệng

Có muốn làm một chuyện lành hiền

Liệu đời được mấy ai tin?

 

70. The Dogs and the Fox  

Some Dogs, finding the skin of a lion, began to tear it in pieces with their teeth. A Fox, seeing them, said, "If this lion were alive, you would soon find out that his claws were stronger than your teeth."

It is easy to kick a man that is down.

Cáo và bày Chó

 

Lũ Chó thấy tấm da Sư tử

Liền xúm nhau xé nhỏ nó ra

Cáo kia bất chợt ngang qua

Cười rằng ” Sư tử nếu mà chưa toi

 

Thì các cậu được coi móng nó

Cùng với răng xé chó như bèo…”

Đánh người khi họ đã xiêu

Dễ như đập vỡ chiếc niêu thôi mà.

 

 

71. The Blind Man and the Whelp  

A Blind Man was accustomed to distinguishing different animals by touching them with his hands. The whelp of a Wolf was brought him, with a request that he would feel it, and say what it was. He felt it, and being in doubt, said: "I do not quite know whether it is the cub of a Fox, or the whelp of a Wolf, but this I know full well. It would not be safe to admit  him to the sheepfold."

Evil tendencies are shown in early life.

 

Người mù và con thú nhỏ

 

Người mù quen việc phân biệt thú

Qua ngón tay sờ mó mân mơn

Người ta mang chú Sói non

Đến cho ông đoán xem con thú gì

 

Ông ta đã tức thì sờ nắn

Nhưng  phân vân đo đắn khá lâu

Cuối cùng phát biểu như sau:
« Tôi không rõ lắm mặc dầu sờ tay

 

Phân vân giữa Sói hay là Cáo

Nhưng điều này đảm bảo không sai:

Không an toàn nếu một mai

Con  này cho sống cùng nơi với Cừu.”

 

Mới hay dù ít hay nhiều
Cái ác rất sớm tỏa điều xấu ra.

 

 

72. The Goose That Laid the Golden Egg 

       A man and his wife owned a very special goose. Every day the goose would lay a golden egg, which made the couple very rich.

      "Just think," said the man's wife, "If we could have all the golden eggs that are inside the goose, we could be richer much faster."

       "You're right," said her husband, "We wouldn't have to wait for the goose to lay her egg every day."

       So, the couple killed the goose and cut her open, only to find that she was just like every other goose. She had no golden eggs inside of her at all, and they had no more golden eggs.

Too much greed results in nothing.

 

Con ngỗng đẻ trứng vàng

 

Vợ chồng nọ có con ngỗng lạ

Mỗi ngày cho một quả trứng vàng

Thế nên ngày một giàu sang

« Mình này – chị vợ khẽ khàng nhỏ to-

 

Nếu nó đẻ cả kho trong bụng

cho mình liền một lúc mới hay
đại gia mình sẽ thành ngay

ngồi đợi từng quả thế này chán ghê…”

 

Anh chồng cũng tức thì hưởng ứng

“Vợ  nói chỉ có đúng mà thôi

cứ ngồi đợi oải cả người

mỗi ngày một quả còn xơi mới giàu…”

 

Chồng với vợ cùng nhau thịt ngỗng

Mổ ra thấy trong bụng như nhau
Giống con khác, có gì đâu

Trứng vàng thôi nhé còn đâu mà hòng

 

Tham thì thâm ngụ trong chuyện kể
Lấy ngỗng kia ra để răn đời.


Ngọc Châu phỏng dịch.

READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-DỐP (69-72) - Ngọc Châu phỏng dịch sang thơ song thất lục bát

TA SỐNG HẾT BÀI THƠ TA VIẾT - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Nhà thơ Lê Thanh Hùng


Ta sống hết bài thơ ta viết

 

Đâu cần phải phân bua để làm gì

Ta đã sống đúng câu thơ ta đã viết

Dù thời gian có hao vơi, 

                       nhưng lòng tin chưa hề suy kiệt

Sóng gió cuộc đời chỉ trầy trật tế vi

                        *

Bởi lòng tin, đâu phải chuyện khởi đầu

Mà là kết quả của một quá trình nhận thức

Trong cơ chế thị trường, 

                    có cả chuyện kinh doanh quyền lực

Khuất lấp cuộc đời, còn có cái ẩn sâu ...

                        *

Lồng lộng gió mùa đi, bàng bạc những cơ cầu

Trong sự pha trộn giữa ham muốn và nỗi sợ 

Giữa trung thực và rụt rè bợ đỡ

Luẩn quẩn vòng quanh cứ đi tắt đón đầu

                         *

Lòng tham đến từ bên ngoài 

                      hay từ nỗi thèm khát bên trong

Theo mỗi chúng ta và số phận cuộc đời xô đẩy

Sự hèn hạ, riêng tư cứ chực chờ trỗi dậy

Nghiêng ngó xung quanh 

                              và rậm rực cơn lên đồng

                         *

Bao nhiêu năm rồi ta không chú ý cái tôi

Cho nên niềm tin chưa tạo nên sự tử tế

Trong bức bối, xô bồ vẹo xiêu cội rễ

Vẫn trong vắt một nỗi niềm, 

                            đang rộng mở réo sôi ... 

 

Trên bến cá Phú Hài

 

Váng vất 

Chìm trôi 

Con nước xoay chiều

Gió thốc xối 

Nghe lạnh từ phía cửa

Em bước vội 

Sao còn như lần lựa

Đan cầu tàu 

Mắt lưới 

Một tình yêu

Ngước mắt

Chiều nghiêng 

Vỡ nắng hoàng hôn

Em gồng gánh 

Những tháng năm lận đận

Đời trăm ngã và bến tình luẩn quẫn

Nghiêng ngữa bến sông 

Sóng đổ 

Lạc hồn

 

Có phải hận thù 

làm cho đời người ta ngắn lại

 

Trong góc khuất tâm hồn điều gì âm ỉ mãi

Đã tự ti, thì thường là người hay ghen tị

 

Cười trên nỗi đau của người khác, 

                         bằng những hàm ngôn hoa mỹ 

Không buông bỏ thì sống tốt đẹp làm sao?

Đâu mất rồi, đời hồn nhiên như một thuở nào …

 

Tím ngát màu hoa tinh khôi

 

Rung rinh trong chiều dập dờn khoe sắc

Bên bầy sẻ nâu chao chác đôi hồi

 

Không gặp nữa, đã chắc gì ly biệt

Vẫn còn đây, mướt một triền đồi

Thấm đẫm ngày xưa, màu hoa đậu biếc

 

          Lê Thanh Hùng

          Bắc Bình, Bình Thuận

 


READ MORE - TA SỐNG HẾT BÀI THƠ TA VIẾT - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

HOÀI NIỆM THƠ NGÂY – Thơ Tịnh Bình

 
 
             Nhà thơ Tịnh Bình


HOÀI NIỆM THƠ NGÂY
 
Mảnh vườn thơ dại thuở ngày xưa
Lòng tôi thương lắm biết sao vừa
Phía trời quê mẹ vàng hoa mướp
Rủ bướm ong về rộn lối trưa
 
Ùa về hoài niệm như tươi mới
Ngỡ như đồng vọng khúc ru hời
Cánh chuồn ớt đỏ bay thinh lặng
Thầm nhắc gì không một khoảng trời
 
Khuất lấp mùa xưa miền quá vãng
Làm sao khơi lại mảnh tro than
Chạnh thương tóc mẹ nhòa sương trắng
Vọng lại thơ ngây hóa cũ càng...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - HOÀI NIỆM THƠ NGÂY – Thơ Tịnh Bình

Thursday, July 1, 2021

HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

 











READ MORE - HOA VƯỜN NHÀ - Chu Vương Miện

TRẤN ẢI 20 NĂM TÉ THẤY MẸ - Tạp văn của M.loanhoasử

 

Miếu Nhạc Phi

Trấn ải 20 năm té thấy mẹ

 

Tạp văn của M.loanhoasử

 

*

 

Đáng lẽ tối nay thì đến phiên tôi kể chuyện, nhưng buổi chiều mắc mưa lúc làm cộng sự phòng thủ đơn vị, nên thầy tuồng hôm nay thế tôi mà kể chuyện cho tôi nghe về cuộc đời sân khấu của ngài.

 

Tôi làm ở đoàn hát này cũng gần mười năm. Công việc chính là đạo diễn cho tất cả những vở tuồng cải lương được mang lên trình diễn trên sân khấu, có vở thì đặt mua. đặt soạn, trong đó có cả của tôi nữa.

 

 Cái đoàn hát này là của một vị mạnh thường quân vì yêu  nghệ thuật cải lương và quý mến cô đào thương, nên bỏ tiền ra cho cô làm bà bầu đoàn hát, đoàn hát thuộc loại hai. Nhưng từ khi có tên kép loại A kia về thì đoàn hát tự nhiên nổi lên, (không phải ở tài năng mà ở những scandale của tên kép này.)  Tên này có tài thụt bida và nhiều Mèo. Thành tích cũng chỉ lăng nhăng ở ba cái con ghệ (mà khi không nổi tiếng). Hôm đầu tiên tên Kép loại một này về thì đoàn hát có vài thay đổi.

-Là anh hề chuyển công việc sang kiểm soát vé hay sắp chỗ ngồi, mà nếu không chịu thì nghỉ việc.

-Còn tôi thì công việc thầy tuồng tức đạo diễn không cần thiết nữa, ở nhà soạn Vở rồi đem đến bán cho Đoàn cũng được, còn muốn làm việc thì chỉ có công việc Kéo Màn mà thôi. nếu không đồng ý thì nghỉ việc.

 

Thực ra thì bản thân tôi cũng muốn nghỉ việc rồi, chẳng là cũng đang ở tuổi thi hành quân dịch, còn nấn ná để chạy thuốc ở đơn vị không tác chiến gần thủ đô. Sau đó thì tôi vào đơn vị này đây . Rồi  tôi xin nghỉ việc ở rạp hát. Nhưng bà bầu yêu cầu tôi đêm đó phải có mặt vì trình diễn vở tưông của tôi mà người đạo diễn là chồng Mới của bà (kép loại một kiêm luôn đạo diễn).


Vở tuồng này có tên là Sơn Hải Quan, mà nhân vật chính là Tống Nhạc Phi. Trong lúc chờ đến giờ trình diễn, tôi đi lòng dòng gần và xa sân khấu để chào giã từ các đồng nghiệp, mỗi người nói một câu, chung chung thì cho là cái nghề cải lương nó cũng giống như dậy học bạc bẽo lắm, ai cũng cầu chúc hanh thông trên con đường mới và cố quên cái nghề khốn khổ khốn nạn này đi.

 

Tôi thì cho là cái sự nghiệp cầm ca của mình đến đây là tạm ngừng (và chờ cơ hội khác ?).

 

Lúc bẩy giờ, ba giờ ba mươi là giờ đào kép hóa trang, để tám giờ thì kéo màn. Tôi ghé người này chỉ cái này, ghé người kia chỉ cái kia. Ngày mai thôi (mà cũng chả cần đến ngày mai) xong buổi hát cuối cùng này thì tôi cũng chả bao giờ còn đến đoàn hát nữa? Nghĩ cũng quá buồn.

 

Hồi nhạc dạo vừa chấm dứt thì Màn nhung được kéo lên. Anh kép thủ vai Tống Nhạc Phi, chân mang ủng, đầu đội mão phụng thiên, mặc áo bào (tay cầm cây phương thiên họa kích y như Lữ Bố) dạo qua dạo lại mấy vòng và cất tiếng ca:


 -Ta Tống Nhạc Phi, đại nguyên soái nhà Đại Tống, vua cho ta trấn ải 5 năm (dơ một bàn tay 5 ngón ra cho bà con coi).

 

Tôi nghe thấy vậy than thầm trong bụng (trấn ải 20 năm té thấy mẹ  - con ạ).

 

-Ta làm việc rất ngon lành và trung thành, vua cho ta trấn ai thêm 5 năm nữa (dơ hai bàn tay 10 ngón ra cho bà con coi).


Bà con thấy Kép dơ hai bàn tay thì cũng chả hiểu gì, nhưng thấy thiện hạ cười thì cũng cười theo.

 

Rồi Kép Một gầm tiếp:

 

-Rồi đức vua cho ta trấn ải thêm 5 năm nữa (vừa ca vừa dơ thêm một chân cùng hai tay) .

 

Sau cùng thì trấn ải đủ 20 năm (dơ chiếc chân còn lại và Kép té huỵch một cái).

 

Coi đến đó thì tôi rất rõ cái khả năng diễn xuất và trinh độ học vấn của gã kép này và vội vã chuồn thẳng, sau đó được một năm thì Gánh hát này dẹp tiệm vì cách trình diễn toàn là cương ẩu, lúc không cần cười thì cười. Lúc cần cười thì lại khóc, không cạnh tranh nổi với những đoàn hát khác toàn là dân quốc gia Kịch Nghệ Âm Nhạc, bằng cấp đầy người, vừa trẻ lại vừa có tài năng, hát đâu ra đó, động tác nào, hành động nào cũng rất hợp lý, vừa diễn tả vừa ca rất vững. Bà bầu thì lại lấy chồng khác. Tuy nhiên Đoàn của bà sau này chỉ trình diễn mấy cái Quận nho nhỏ ở miền Nam mà thôi chớ không thể ra ngoài miền Trung trình diễn được nữa, lý do là dân miền Trung gần ngay kinh đô, làm vua ra sao, làm quan ra sao,  cách nói chuyện trao đổi giữa vua quan, giữa quan với dân ra sao họ hiểu cả.

 

Tuồng cương bậy không giống ai làm sao mà qua mặt được mọi người ? Rồi chết. Thằng kép Một đi mở quán ăn,  thế thôi.

 

Ông thầy kể cho tôi xong thời mở chai nước lạnh uống, còn tôi thì nóng quá, nghe thầy kể câu được câu chăng, cũng lờ mờ nghe được một câu: “Trấn ải 20 năm té thấy mẹ.”

 

Tôi nói trong cơn mê: “Bạn ơi, thời buổi này trình độ của Tống Nhạc Phi nhiều lắm lắm, tuy nhiên, họ không được bạn đưa lên sấn khấu, nên không ai biết đến tên đến tuổi của họ mà thôi. Thiếu gì thằng té thấy mẹ , có điều nó té không ai thấy.

 

Thôi nợ bạn đêm nay, ngày mai đến phiên tôi kể hầu chuyện bạn.

 

m.loanhoasử




 

 

READ MORE - TRẤN ẢI 20 NĂM TÉ THẤY MẸ - Tạp văn của M.loanhoasử

CỤ PHAN BỘI CHÂU VỚI CHÙA HUẾ - Lê Quang Thái

  

Cụ Phan Bội Châu

CỤ PHAN BỘI CHÂU VỚI CHÙA HUẾ

Lê Quang Thái

 

Cụ Phan Bội Châu được tôn vinh là nhà yêu nước; nhà Nho gọi cụ là nhà ái quốc. Đặc biệt là khi cụ tạm trú tại chùa Phổ Quang trong thời gian ngắn vào nửa năm1926, sau thời gian an dưỡng tại khu nhà dành riêng cho người bạn “đồng sàng dị mộng” là Tá lý Bộ Học Nguyễn Bá Trác, tiến sĩ Hán học, ở phía sau công đường Bộ này trong 3 tháng đầu năm 1926.

Ngôi vườn nhà của cụ ở đường Phan Bội Châu đối chênh với chùa Từ Đàm Huế lúc bấy giờ là chùa Ni, thời chấn hưng Phật giáo là chùa Hội của An Nam Phật học Hội. Mô thức chùa hội đều theo mẫu chung chùa Hội ở các tỉnh Trung kỳ từ Thanh Hóa cho đến Bình Thuận.

 

Cụ Phan lúc về ở nhà mới, tiền do quốc dân đồng bào đóng góp, còn mãnh vườn và nhà ở do cụ Huỳnh Thúc Kháng chọn mua; người đương thời gọi cụ bằng cái tên Ông Già Bến Ngự vì chiều chiều lúc rãnh rổi cụ mặc áo lá quạ đi bộ về chơn Bến  Ngự mua sắm đồ lặt vặt ở phố thị. Trẻ con thấy ông già phương phi, đỉnh trán cao, râu dài và dáng người quắc thước lạ thường nên chạy theo ríu rít bên cụ. Cụ khác nào một Tiên Ông, một Á Thánh ở vùng Từ Đàm – Bến Ngự. 

 

 Chùa Phổ Quang nơi cụ Phan đã ở trong thời gian nửa năm 1926

 

Tâm trạng của cụ biểu hiện qua hai câu thơ do cụ sáng tác:

 

 Những tưởng anh em trong bốn biển,

 Nào ngờ trăng gió nhốt ba gian.

 

Thời gian từ giữa năm 1926 cho đến năm 1940, cụ Phan làm đủ việc, đủ nghề: dạy học chữ Nho, nói chuyện, diễn thuyết, viết báo, làm thơ, đi chùa Từ Đàm, chùa Tường Vân, chùa Phổ Quang, viết sách Tự Phán (Phan Bội Châu niên biểu), Châu Dịch (bản thảo chép tay do ông bà Hường Trử ở Bến Ngự lưu giữ và sau năm 1968 được nhà sách Khai Trí in và phát hành vào đầu thập kỷ 70, thế kỷ 20.

 

Cụ đã từng viếng thăm Hòa thượng Thích Tịnh Khiết, trú trì chùa Tường Vân để thanh đàm thế sự. Đôi bên tương đắc tương tri. Di chỉ là hai bài xướng họa bằng chữ Nho. Bài xướng lấy chủ đề Hoa Mai, bài có chủ đề Hoa Phong Lan.

 

Cụ luôn luôn tự kỷ, nghiêm chỉnh như “kiểm điểm” lại quá trình cống hiến của đời mình từ lúc còn niên thiếu cho đến việc đi thi Hương, học tập để chuẩn bị cho thi Hội (tọa giám: học tại Quốc tử giám), hoạt động cách mạng ở trong nước và nước ngoài từ năm 1905 – 1925). Cụ Phan đã nghiêm khắc kiểm điểm và tự cho sự nghiệp của mình là thất bại. Còn bằng hữu của cụ như các danh sĩ Nguyễn Thượng Hiền, Tiến sĩ Huỳnh Thúc Kháng, Tiến sĩ Ngô Đức Kế, cụ Thể Ngô (thân sinh của các Thầy Tôn Thất Dương Kỵ, Tôn Thất Dương Tiềm…) hẳn không đồng tình đồng cảm như cụ tự phê, tự phán. Quốc dân đồng bào cung kính nhận xét mới trung thực: Cụ Phan Bội Châu nhà yêu nước hoặc nhà ái quốc.

 

Ở gần chùa cuối đời là một diễm phúc cho đời cụ. Đêm đêm cụ nghe chuông, đọc kinh và viết sách Chu Dịch – Phải là một bậc thiện tri thức giàu trí tuệ mới phân tích điểm tương đồng và dị biệt giữa kinh lăng nghiêm với tinh túy của Kinh Dịch (tập 2). Các nhà Nho chính thống và uyên bác thời bấy giờ thấy cụ sống theo lối “LÃO GIẢ AN CHI”, “CƯ NHO MỘ THÍCH”, đầy phong cách Á Thánh xứ Nghệ, thấm đẫm tình Huế và tính cách Huế quyện thành một với tinh thần canh tân. Các nhà tân học như Bác sĩ Lê Đình Thám, Học giả Phạm Quỳnh, Ông bà Đào Duy Anh, Bác sĩ Trần Đình Nam…đều tôn kính và ngưỡng vọng, kể sao hết được.

 


Bài thơ có chủ đề Hoa Phong Lan còn treo tại chùa Tường Vân Huế

 

Cụ Phan đã để lại hai câu đối sáng giá được khắc ghi ở Tiền đường ngôi chùa Từ Đàm lịch sử bằng chữ Hán, được Hòa thượng Thích Thiện Siêu chuyển sang Việt ngữ như sau:

 

Nghiệp duyên như bèo hợp, mỗi năm tóc bạc thêm, trước mặt chỉ là không, sao nở để tuổi xuân theo dòng nước.

 

Việc đời rối như bàn cờ, nơi nơi đều mộng ảo, quay đầu là bến, nguyện dịch kinh Phật để tỏa ngát hương Ưu Đàm.

 

Về phía nhà đương cuộc lúc bấy giờ nhận thấy uy tín lớn lao của cụ Phan trong lòng quần chúng Huế, khắp 3 miền Trung – Nam – Bắc, Khâm sứ Pháp ở Trung Kỳ lúc bấy giờ đã hỏi ông Nguyễn Hữu Bài, Thượng thư Bộ Lại với nội dung: Bây giờ nhà nước Pháp – Việt có “cách đối đãi” như thế nào với cụ Phan Bội Châu? Quan Thượng thư đầu triều trả lời nhẹ nhàng và thâm hậu: Cụ Phan đỗ Thủ khoa trường thi  Hương xứ Nghệ năm 1900, văn hóa là cái còn lại sau khi đã “mất hết” ! Xin theo điển lệ của triều đình mà ứng xử với cụ Phan Bội Châu như cách “đối đãi” của Triều đình và quốc dân với cụ Phan như là “MỘT VỊ THỦ KHOA”.

 

Trí tuệ, đạo đức và lòng yêu thương quốc dân đồng bào của cụ Phan Bội Châu xứng đáng với các danh hiệu: Thủ khoa (trường Nghệ), nhà yêu nước, ông già Bến Ngự và vị Thiên sứ. Cái chất Thiện tri thức trứ danh còn mãi trong lòng người dân xứ Huế, xứ Nghệ và đồng bào Bắc – Trung – Nam đối với Ông Già Bến Ngự… Tùy duyên…

 

L.Q.T

Nguồn (Bài và ảnh): lieuquanhue.vn, 28/01/2012

READ MORE - CỤ PHAN BỘI CHÂU VỚI CHÙA HUẾ - Lê Quang Thái

LỐI VỀ THÁNG BẢY – Thơ Tịnh Bình

 
               Nhà thơ Tịnh Bình


LỐI VỀ THÁNG BẢY
 
Tháng Bảy lao xao mùa gió cũ
Giọt mưa xiên chấp chới cánh chuồn
Triền sông nở li ti loài hoa dại
Ký ức quê nhà thương nhớ miên man
 
Cánh đồng xưa chú dế nhỏ râm ran
Trên lối cỏ ngâm nga hoài không mỏi
Bầy trẻ nhỏ chạy đi tìm sợi gió
Buộc cánh diều neo giữa chốn bao la
 
Tháng Bảy mơ hồ thầm nhắc ngày xa
Con đường cũ mùa hoa như thầm lặng
Vẹn nguyên khoảng trời thênh thang mây trắng
Dáng mẹ tảo tần quang gánh chắt chiu
 
Rắc thềm ngâu giọt nhớ hắt hiu
Miền quá vãng tiếng sáo diều êm ả
Đã tàn chưa mùa sen buổi hạ
Tháng Bảy lối về nắng trổ bình yên...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
 
READ MORE - LỐI VỀ THÁNG BẢY – Thơ Tịnh Bình

Wednesday, June 30, 2021

SÁNG NAY TÔI NHỚ CẦN THƠ - Thơ Nguyên Lạc





SÁNG NAY TÔI NHỚ CẦN THƠ
 
Sáng nay tôi muốn khóc
Lại nhớ Cần Thơ mình
Thôi hãy gắng lặng thinh?
Kẻo người ta cười chết
 
Đời tha hương thấm mệt
Tự dưng bỗng nhớ quê
Khóc chi người ta chê?
Nhưng hình như môi đắng!
 
Tại sao mà môi đắng?
Chắc tại uống cà- phê
Quên bỏ thêm cục đường
Ôi nghĩ tôi thật tệ!
 
Tôi đâu có rơi lệ?
Lệ đâu nữa mà rơi?
Quê hương của tôi ơi
Không có gì đâu nhé!
 
Chỉ chút bên ngực trái
Nhoi nhói đau mà thôi
Có sao đâu, sẽ rồi
Sẽ hết thôi... uống thuốc!
 
Tôi đi tìm viên thuốc
Tôi uống để thôi đau
Tôi uống để... quên mau
Nhớ chi cho ngực nhói?
 
Nhói tim... làm chới với
Gây cơn mơ chập chờn
Thấy gì? Thấy cổng trường
Thấy Cần Thơ một thuở
 
Thấy hoa phượng nở đỏ
Thấy lụa trắng áo dài
Thấy một chàng đứng ngóng
Thấy mắt liếc má hây
 
Thấy hàng điệp lá bay
Rơi tóc chiều tan học
Thấy Hòa Bình đường dọc
Đại lộ của tương tư
 
Đường Ngô Quyền hình như
Em môi son cười mỉm
Thấy lòng tôi ngọt lịm
Ăn mười chén chè thưng
 
Cần Thơ tuổi bâng khuâng
Cần Thơ thuở xuân nồng
Em mười sáu trăng rằm
Đã nghìn trùng xa xăm
 
Bao năm rồi tha hương
Vẫn quê hương ngôi trường
Sáng nay lòng muốn khóc
Cần Thơ... tôi nhớ thương!
 
Nguyên Lạc
 
READ MORE - SÁNG NAY TÔI NHỚ CẦN THƠ - Thơ Nguyên Lạc

BẰNG LĂNG TÍM, CHIỀU HÈ – Thơ Nhật Quang

 
 


BẰNG LĂNG TÍM
 
Nhánh bằng lăng tím yêu ơi!
Bâng khuâng gợi nhớ một thời đã xa
Thầm thương ký ức… tuổi hoa
Một thời áo trắng thướt tha sân trường
 
Lối về hoa ngát vấn vương
Hồn nhiên cánh bướm dễ thương lượn lờ
Có chàng theo gót ngẩn ngơ
Ngắt nhành hoa tím mộng mơ trao tình…
 
Vai mềm tóc xoã thư sinh
Ngại ngùng cúi bước, má xinh ửng hồng
Mặc ai ủ ấp nỗi lòng
Đã qua bao Hạ tình nồng chưa vơi
 
Thời gian thăm thẳm xa trôi
Hai người đôi ngả góc trời hoàng hôn
Nhánh bằng lăng tím gợi buồn
Rưng rưng ký ức… ai còn nhớ ai?
 
 
CHIỀU HÈ
 
Chiều nghiêng bóng ngả bên đồi
Nhớ thời thơ âú vui chơi chốn này
Năm, mười… bắt bướm, nhảy dây
Con ve sầu hát ru say áng chiều
 
Chơi vơi gió níu cánh diều
Mênh mang sáo vọng dặt dìu tiếng thơ
Triền đê thảm cỏ xanh mơ
Lối về phượng thắm, lam mờ hoàng hôn.
                                         
Nhật Quang

READ MORE - BẰNG LĂNG TÍM, CHIỀU HÈ – Thơ Nhật Quang

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 66 - 70 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm


                 Nhà thơ Khaly Chàm


trích đoản khúc: dọc đường gió bụi
 
66.
núi sông cõi khác như là…
hồn thiêng khép cửa tụng ca điêu tàn
đường về, một dấu chấm than
bàn chân ngộ độc thời gian uất trầm
 
67.
đêm xanh hạt cát nảy mầm
vượt lên nhìn nắng nghe trầm âm rơi
dịu dàng khát vọng cầm hơi
thở cùng biến động đất trời tịch nhiên
 
68.
ngày trôi đêm mộng triền miên
mai sau hóa thạch tiền khiên cội nguồn
gật gù bao giọt rượu suông
trăm năm đã thuộc ngàn muôn năm rồi
 
69.
giật mình quên mất tên tôi
ham vui tối mặt đứng ngồi thất phu
tình đi khuyến mãi lời ru
thấy trong ký ức trơn tru nỗi buồn
 
70.
mừng tôi quỵ xuống đất vuông
tạ ơn cát bụi cội nguồn lai sinh
câu thơ đẫm rượu hiện hình
diễn tuồng sông núi bất bình nổi điên
 
khaly chàm
 
READ MORE - DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 66 - 70 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

CẦN THIẾT – Thơ Trần Mai Ngân


 


CẦN THIẾT
 
Cần thiết không em gượng cười như thế
Nắng mưa nào cũng có một nguyên nhân
Xuân hạ thu đông đã hết ân cần
Trang sách cũ không còn ghi nhật ký…
 
Cần thiết không chia xa là như ý
Vội chiều nay nắng nhạt chở qua sông
Em có chắc rằng sóng yên gió lặng
Chẳng bềnh bồng chẳng chếnh choáng phải không?
 
Nếu cần thiết xa nhau là rất thật
Em cười đi và như ý em đi…
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - CẦN THIẾT – Thơ Trần Mai Ngân