Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 6, 2021

NỖI XÓT XA KHẮC KHOẢI TRONG BÀI THƠ “CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ ĐI XA” CỦA NHƯ KHÔNG – Châu Thạch


                                 Nhà thơ Như Không

 
CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ ĐI XA
 
Mấy mươi năm trôi qua
Chưa kịp gặp lại nhau lần nào
Em đã ra đi
Một lần mãi mãi
 
Bến sông cũ đã bao dòng nước chảy
Đời như mây trôi giạt bốn phương trời
Em ở phương xa lòng còn ngoảnh lại
Xót ta còn lận đận giữa trần ai
 
Hương ngày cũ đã nhòe đôi mắt ướt
Lòng vọng nhau mà chẳng gặp bao giờ
Ta phiêu bạt giữa cõi người trôi nổi
Em chẳng về lạnh lẽo gió trăng xưa
 
Năm tháng đã bạc màu trên vai áo
Hắt hiu ngày thăm lại bến sông quê
Ta lầm lũi giữa đời bao lối rẽ
Chẳng còn ai để một chỗ quay về
 
Nén nhang muộn gửi cho người quá vãng
Vọng bốn trời ta thắp giữa thinh không
Giữa đêm mù sương em về lãng đãng
Còn trong nhau nỗi nhớ đến không cùng
 
... Em bỏ ta đi
Một lần vĩnh viễn
Ngày tan theo từng tiếng gọi âm thầm
Nợ nhau
Nợ một chỗ nằm
Trong anh em vẫn nụ hàm tiếu xưa...
 
                                    Như Không
                                        9/2019

 
NỖI XÓT XA KHẮC KHOẢI TRONG BÀI THƠ “CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ ĐI XA” CỦA NHƯ KHÔNG
                               Cảm nhận của Châu Thạch
 
Bài thơ “Cho Một Người Đàn Bà Đã Đi Xa” của nhà thơ Như Không viết cho một người tình nằm xuống. Bài thơ không có nhiều lệ, không nhắc lại nhiều kỷ niệm, đọc hiểu ngay như hàng ngàn bài thơ hư cấu có, sự thật có, của biết bao người làm thơ khác. Thế nhưng đọc bài thơ nầy, chắc chắn cảm xúc đến với lòng người nhiều hơn những bài thơ khác, bởi như lời bình luận của nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt: Bài thơ nầy có “Lời buồn riêng mà nhức nhối chung, có những nỗi đau suốt đời không nói hết”, hoặc như lời bình luận của bạn đọc Tuy Hoa Huynh: “Bài thơ hay đầy nỗi nhớ và hư hao!”
 
Vào khổ thơ đầu, nỗi buồn đã tự nhiên đến ngay với ta từ những câu thơ rất bình dị, chưa nói là bình thường:                  
 
Mấy mươi năm trôi qua                  
Chưa kịp gặp lại nhau lần nào                 
Em đã ra đi                  
Một lần mãi mãi
 
Nỗi buồn đến ngay với ta vì đọc thơ, ta biết ngay người tình của nhà thơ đã chết, chết sau mấy mươi năm chia tay chưa một lần gặp lại. Trong câu chuyện tình, người nam thường chết vì chiến trận hay chết vì một lý do gì dó, cũng không làm ta động lòng bằng một người nữ phải ra đi, vi người nữ mà ra đi thì như một cành hoa dập vào lòng đất.
 
 Nhà thơ Như Không đã thành công khi đưa toát yêu của bài thơ vào ngay khổ đầu, tạo cho bao người đọc sự rung động tất nhiên mà ai cũng chứa chấp sẳn trong lòng. Thế rồi qua khổ thơ thứ hai, Như Không từ từ thổ lộ nỗi niềm với lời thơ tỉnh táo, tỉnh táo như nỗi đau đã làm đông cứng cảm xúc của mình:           
 
Bến sông cũ đã bao dòng nước chảy           
Đời như mây trôi giạt bốn phương trời           
Em ở phương xa lòng còn ngoảnh lại           
Xót ta còn lận đận giữa trần ai
 
Câu thứ nhất “Bến sông cũ đã bao dòng nước chảy” không để tả bến sông mà để diễn đạt sự chờ đợi của mình, mà để diễn đạt thời gian trôi qua trong mong đợi như dòng nước luân lưu qua bến sông thuở ấy.  Đọc thơ, tự nhiên tâm hồn ta như thấy bến cuộc tình, như thấy bến đợi u buòn hiện ra trước mắt, tự nhiên tâm hồn ta như thấy tiếng thời gian chảy róc rách dài trong năm tháng chờ mong. 
 
Câu thơ thứ hai “Đời như mây trôi dạt bốn phương trời” để nói về đời em hay tưởng tượng về đời em trong tháng ngày xa cách. Bến sông và mây trôi chẳng bao giờ gặp nhau nhưng vẫn có thể thấy nhau. Hai câu thơ trên đối diện nhau, song song nhau, để diễn tả tinh thần hay giác quan thứ sáu của đôi tình nhân luôn nghĩ về nhau bằng sự mô tả khung trời tuyệt đẹp, nó tạo sự song song trong tâm tưởng và tạo sự gặp nhau ở miền vô cực. Rất hay!
 
Câu thơ thứ ba và câu thơ thứ tư “Em ở phương xa lòng còn nghoảnh lại/Xót ta còn lận đận giữa trần ai” như một nguồn an ủi, tạo một niềm hy vọng cho người ở lại chờ mong. 
 
Thế rồi qua khổ thơ thứ ba và thứ tư, nhà thơ kể một một chút về thân phận của hai người trong tháng ngày xa cách. Kể lể để làm chi? Để như trồng trong không gian mình ở, trong không gian em ở, trong thời gian ly biệt mấy mươi năm những đóa hoa lạnh trong sương tuyết, làm cho bài thơ có tiếng thở dài, như tiếng gió bay qua đại dương, về với nhau, sưởi cho nhau bằng làn hơi giá buốt:                
 
Hương ngày cũ đã nhòe đôi mắt ướt                
Lòng vọng nhau mà chẳng gặp bao giờ                
Ta phiêu bạt giữa cõi người trôi nổi
Em chẳng về lạnh lẽo gió trăng xưa                 
 
Năm tháng đã bạc màu trên vai áo                 
Hắt hiu ngày thăm lại bến sông quê                
Ta lầm lũi giữa đời bao lối rẽ               
Chẳng còn ai để một chỗ quay về
 
Có lẽ đến đây, trong thời gian nầy, nhà thơ đã biết người yêu qua đời, chàng kể lể như người ngồi bên nấm mộ, để rồi nhà thơ đốt nén hương lòng ngay mà gởi cho người quá vãng:                  
 
Nén nhang muộn gửi cho người quá vãng                
Vọng bốn trời ta thắp giữa thinh không                
Giữa đêm mù sương em về lãng đãng                
Còn trong nhau nỗi nhớ đến không cùng
 
 Thơ trở nên liêu trai, khung cảnh có hồn người lãng đãng, nhà thơ đã tuyệt vọng trong nỗi chờ mong. Thắp hương và van vái bốn phương trời biểu hiện cho sự thật trong lòng thi nhân biết người mình yêu đã ra đi vĩnh viễn. Thấy người về trong sương mù lãng đãng biểu hiện cho sự hôn mê của tâm thần vì niềm thương nỗi nhớ vô biên. Tác giả không cần phải nói “Còn trong nhau nỗi nhớ đến không cùng” thì ai cũng biết nỗi nhớ trong tâm hồn nhà thơ đã đên khôn cùng trong những câu thơ trên.
 
Đến khổ thơ chót, từng câu thơ bị ngắt ra như nỗi uất nghẹn, như riếng khóc không thành, như nuốt vào những hệ lụy của tình yêu:              
 
... Em bỏ ta đi              
Một lần vĩnh viễn              
Ngày tan theo từng tiếng gọi âm thầm               
Nợ nhau              
Nợ một chỗ nằm              
Trong anh em vẫn nụ hàm tiếu xưa...
 
Nhà thơ cho tình yêu mình như một đóa hoa chưa nở trọn vẹn, nó còn hàm tiếu, và đóa hoa hàm tiếu đó còn mãi trong linh hồn tác giả. Sự thật thì mối tình trong thơ như hoa đã nở trọn vẹn, ngào ngạt hương. Bởi vì tình không thành đôi lứa nhưng tình đã nở trọn vẹn thì nó mới nhớ thương như thế, nó mới thành thơ như thế, và thơ mới tỏa ngát hương cho đời, khiến hồn tôi rung động và chổi dậy viết ngay viết mau và viết ngắn trong một buổi trưa mùa xuân nầy.
 
                                                              Châu Thạch 
                              
READ MORE - NỖI XÓT XA KHẮC KHOẢI TRONG BÀI THƠ “CHO MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ ĐI XA” CỦA NHƯ KHÔNG – Châu Thạch

TÌM NHAU - Lê Văn Trạch

 

Tác giả Lê Văn Trạch

TÌM NHAU 

Lê Văn Trạch

             

Tôi thường chia sẻ với bạn bè: Những lần hội ngộ là những buổi trưng bày đồ cổ, ở đó không hạn chế không gian hoặc tính chất sự vật… Mọi người có quyền đem ra tất cả những gì đã có của một thời dưới mái trường Nguyễn Hoàng - các thứ được mang ra khỏi tủ kiếng, cẩn thận phủi bụi, trang trọng đặt lên những kệ, những giá hoặc mượt mà sân cỏ để mình và… người khác (nếu muốn) cùng chiêm ngắm mà không phải nhìn trước ngó sau. Tôi thực sự tâm đắc với ý nghĩ này của mình, bởi qua nhiều lần như thế ở góc rất khuất, tôi phát hiện được nhiều điều thú vị, mới lạ khác nhau. Điều độc đáo nữa là hầu hết mọi người rất trân quý đồ cổ nên sau thời gian ấn định đã nghiêm túc đặt lại vị trí cũ, mặc dầu rất tiếc nuối. Trong khoảnh khắc ấy, họ như muốn mang hết quá khứ trở về, trọn vẹn với nét hồn nhiên trẻ trung muôn thuở, tạm thời quên đi vị trí hiện tại … mặc Ông, mặc Bà, tôi bận chăm sóc đồ cổ của tôi....

***

Đã nhiều lần tôi chớp được ánh mắt diệu vợi của một chàng - người đã từng đi qua những lần họp mặt và hôm nay - chàng tìm một chỗ thuận lợi để quan sát, để ngắm Hoàng Thị ngày xưa của mình. Chàng không nói năng tiếp xúc với một ai, trong cái tĩnh lặng của tâm hồn chàng như sống lại ngày tháng cũ, trên sân trường hay trên đoạn đường Quang Trung ngắn ngủi, ngắm nàng!... Thế thôi, chưa một lần tiếp xúc, có lẽ với chàng thì nàng là cánh hoa mỏng manh, là tách pha lê trong suốt dễ vỡ...

Ngày xưa ấy… có chàng tuổi trẻ bắt được tín hiệu không như thiên hạ thường tình: dưới tán cây phượng, bậc cầu thang hay trên lối đi về mà lúc nàng cắn bút làm bài thi, bất chợt ngước lên. Ôi! “Đôi mắt biết cười ánh lên sự tinh nghịch, nửa như mời gọi, nửa như thách đố” trong tích tắc ấy đã đánh động trái tim, thôi thúc chàng cất bước. Để rồi những cuộc hẹn hò, những lần sánh vai trên khu phố cổ, những tưởng sẽ nắm tay nhau cùng đi trên vạn nẽo, nhưng Tóc mai sợi vắn, sợi dài. Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm lại là chuyện thường tình có từ ngày xửa ngày xưa… Chàng vẫn quẩn quanh, vào ra ở nơi oằn vai của đất nước, nàng như bóng chim tăm cá, lúc tìm được dấu ở rừng thì lại nghe về biển. Cứ thế, thời gian với quay cuồng thế sự, cũng đã gần 50 năm rồi còn gì nhưng trong tâm tưởng chàng  thì “chút phấn mỏng manh trên đôi cánh sắc màu rực rỡ chấp chới ấy cứ vương lại” để rồi “vẫn nuôi niềm hy vọng ... mãi dõi mắt về phía trời xa, để mong một phút tình cờ gặp gỡ....”. Phải chăng niềm hy vọng ấy là một trong những yếu tố quyết định để lần này chàng mạnh dạn vượt đại dương, với niềm tin… một phút tình cờ gặp gỡ.

Khi lòng người có được sự thành khẩn, tâm nguyện cao nhất họ sẽ đạt đến bến bờ mong đợi... Có điều là họ không muốn nhìn nhau để nao lòng với nhân dáng theo quy luật của thời gian, mà chỉ là vang vọng âm thanh quen thuộc, ngọt ngào của ngày nào để cùng “nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ nên thơ…”  Phút giây ngắn ngủi ấy là hương hoa của tâm hồn, là son phấn để trang điểm cuộc đời… và con tim đã vui trở lại…

Có loại đồ cổ chỉ như nét chấm phá, những phác thảo trong bức tranh lập thể, ai muốn hiểu gì cũng được... Đó là ánh mắt thoáng dừng lại trên hành lang; ở văn phòng nhà trường hay vào giờ ra chơi. Ánh mắt ấy nếu được con tim đối diện nhận ra điều gì đó, gợn lên cái gì đó thì… có thể là tín hiệu để sau này nhận diện, như hạt giống được ném vào lòng đất.

Ai đó bình thản rảo bước trên lối nhỏ của mình như bao thành viên khác của nhân loại, không bận tâm về quá khứ, chẳng băn khoăn về tương lai... cứ nghĩ như thế cho đến cuối đời. Tuy nhiên cuộc sống không tròn trịa như ta tưởng, số phận đã run rủi, cùng một thời điểm, ở phương trời khác nhau, cả hai đều lẻ bóng, nỗi buồn, niềm cô đơn ập đến, như bóng đêm bao phủ làm héo úa những ngày cuối đời. Thời gian qua đi, nghiệm ra được lẽ vô thường của Trời Đất cùng sự bủa vây của những tâm hồn trẻ như mang lại sinh khí... nhất là những buổi “tương phùng”. Chả thế mà vào một dịp hội ngộ, trong niềm xúc động dâng tràn khi gặp lại học trò cũ, nàng đã bất chợt phán rằng “…chưa thể chết nếu chưa gặp lại những người thương mến ngày xưa”. Lời phán này như một ... sấm ký mà trong tận cùng sâu thẳm, muốn bày tỏ với ai đó!? Thế là trong lần vỗ cánh vượt trùng dương này lời sấm kia đã ứng nghiệm. Choáng ngợp với cảnh quan hoành tráng của một xứ sở văn minh xa lạ, cùng ngập tràn hạnh phúc với tình cảm dạt dào của Thầy Trò năm cũ, trong vô vàn cảm xúc ập đến nàng bắt gặp tín hiệu ngày xưa, hạt giống năm nào rơi xuống, lăn lóc nổi trôi, bây giờ đủ duyên để nẩy mầm (!?)

 Trái tim không già. Trái tim vẫn rạo rực kiếm tìm như chưa bao giờ được như thế! Mong cả hai cùng nhau hoàn tất tác phẩm của mình...

Trong vô số những gian hàng chưng bày đồ cổ lại có một Hoàng Thị của ngày nay:

"Xoay nửa vòng trái đất

Đi tìm Anh để yêu..."

Nàng vẫn còn nét trẻ trung của một thời sân trường tràn đầy sức sống, hừng hực niềm đam mê tìm kiếm như chưa bao giờ đủ. Nàng - mỗi bước đi là một khám phá. Nàng muốn ghép từng mảnh nhỏ để hình thành một thứ... đồ cổ. Với dáng vẻ điệu đàng trong phong thái kiêu sa, đài các, nàng đão mắt... giữa bao tia nhìn, nàng nhập vào tần số của chàng trai trẻ - một thời hiên ngang như chú gà hùng dũng, vỗ cánh cất vang tiếng gáy giữa sân trường... Vốn là một nữ sinh tài giỏi, có trí nhớ tuyệt vời, nàng đã từng thuộc 3254 câu Kiều nhưng trong giây phút ấy nàng chỉ nhớ được một câu: “Người đâu gặp gỡ làm chi?”  Những động thái tình cảm tự nhiên bày tỏ, họ có những phút giây riêng tư ngắn ngủi thật đẹp, pha đủ sắc màu như đang trở lại cái thuở ban đầu của lứa đôi hò hẹn...  Nhưng chàng ý tứ biểu lộ trong một chừng mực nào đó, luôn giữ một khoảng cách an toàn, tôn trọng điều lệ về cách thức và thời gian... và dừng lại ở đó. Dấu đi sự tiếc nuối, trang trọng đặt những mảnh nhỏ vừa ghép vào tủ kiếng, nàng chỉ còn cách đắm đuối ngắm nhìn… Ừ! Nàng đành phải nhớ thêm câu Kiều tiếp thôi: “Trăm năm biết có duyên gì…”

Cách không xa vị trí ấy, trong lúc mọi người tưng bừng bận rộn với muôn vàn kỷ niệm, có một lãng tử xoay xoay ly cafe với đôi mắt mông lung... Chàng không đến bởi nửa vầng trăng đang in gối chiếc trong căn nhà xinh xắn ở lưng chừng đồi bên kia bán cầu... Gót chân gió bụi chiến chinh một lần ghé thăm trường cũ... đã tan tác, đang gom lại, nép mình dưới Ngũ Hành Sơn, chẳng phải tình cờ để một cô giáo trẻ tự nhiên tiếp đón, tại sao không là ai mà là nàng?! Để rồi, mặc dầu ai cũng có ngõ lối đi khác nhau, nhưng trong sự rung động bất chợt theo lý lẽ của con tim... Cả hai đều có ngăn tủ riêng cất dấu chuyện của mình, để thỉnh thoảng như lúc này, hé mở liếc nhìn - cũng một cách tìm đến với nhau....

 Và sau cùng - bọn tôi bây giờ đã là Cụ Độ, cụ Phiệt, lão Tony hay ông già An Lạc, vẫn còn thừa trẻ trung để choàng vai, ôm lưng nhau, say sưa nói cười như chưa bao giờ vui sướng như thế. Bọn tôi - mỗi đứa một phương, cùng tìm đến để tâm đắc từng lời, ý thơ hay con chữ trong “cái duyên văn nghệ”. 

***

Cũng có người ví von những lần gặp gỡ như thế này là... giờ ra chơi! Điều đặc biệt ở đây là Thầy Cô và Học Trò đều ào ra sân, tạm quên đi thứ bậc, tuổi tác, danh xưng, chỉ còn lại trọn vẹn trái tim yêu thương với đầy đủ chức năng của nó. Chúng ta không “ăn mày dĩ vãng”, chúng ta mang dĩ vãng về sống sâu sắc trong khoảnh khắc hiện tại - như là một cách chế tác năng lượng hạnh phúc để yêu cuộc sống hơn, bởi “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.

                                                                              Lê Văn Trạch

(Viết theo gợi ý của Một Tiểu Muội những mẫu chuyện                       bên lề Hội ngộ Nguyễn Hoàng tại Nam - Cali ngày 3/9/2011)

 

READ MORE - TÌM NHAU - Lê Văn Trạch

Friday, March 5, 2021

ĐÁM CƯỚI – Thơ Trần Mai Ngân




ĐÁM CƯỚI
 
Hôm nay có một tình yêu đám cưới
Lễ thành hôn chép lại trên màn hình
Có bàn phím làm nhân chứng cuộc tình
Tờ hôn thú đôi môi ta quấn quyện
 
Đêm hôm nay trăng và sao kể chuyện
Lễ tân hôn hương nến với hoa hồng
Lần đầu tiên em gọi anh là chồng
Nghe âu yếm và ngọt ngào đến lạ...
 
Đêm hôm nay một tình yêu đám cưới
Trên màn hình long trọng cuộc hôn nhân...
 
                                       Trần Mai Ngân

READ MORE - ĐÁM CƯỚI – Thơ Trần Mai Ngân

BÀI HÁT MỪNG XUÂN - Sáng tác: Nguyễn Tâm Hàn - Trình bày: Nhất Chi Mai

READ MORE - BÀI HÁT MỪNG XUÂN - Sáng tác: Nguyễn Tâm Hàn - Trình bày: Nhất Chi Mai

Thursday, March 4, 2021

EM ĐI TÌM LẠI MÙA XUÂN - Thơ Nhật Quang

 


Em Đi Tìm Lại Mùa Xuân

                       

Dòng đời buông trôi

mải miết thời gian

theo dấu chân người cằn cỗi…

em đi tìm lại những mùa xuân 

thắp ánh mặt trời hong màu đêm hoang lạnh

cho nắng trải mật 

bướm ong về say hương ngát


Đời là đóa hoa vô thường

rong rêu phận cát

bước chông chênh kiếp người 

thời gian tóc bạc

hong tháng năm thăng trầm dâu bể

một ngày như áng phù vân 


Em níu cánh mùa xuân

khơi tìm những hồn nhiên một thời son trẻ 

đỏng đảnh thả giấc mơ trôi

vội qua thời nhan sắc

tìm đêm ru giấc Thiên thần 

ngõ vào hoa mộng… 

dệt thành dải lụa say đắm tình nhân.

                                           

Nhật Quang

 nhatquang18@gmail.com










READ MORE - EM ĐI TÌM LẠI MÙA XUÂN - Thơ Nhật Quang

THÁNG BA VỀ... - Thơ Đặng Xuân Xuyến



 THÁNG BA VỀ...

- với V yêu -


Ừ tháng Ba về! Ừ, tháng Ba...

Hoa xoan tim tím rụng hiên nhà

Lạnh chiều cong cớn cơn gió lạ 

Mưa bụi giăng dầy, ta nhớ ta.

*.

Làng Tám, chiều 01.03.2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - THÁNG BA VỀ... - Thơ Đặng Xuân Xuyến

SỐ ZERO - Thơ Chu Vương Miện

 


SỐ ZERO

Thơ Chu Vương Miện

-

Số o hoàn số o

Y dã tràng xe cát biển đông

Nhọc nhằn mà chả nên công cán gì?

Người trung mặt sắt đen sì

Người gian mặt trắng lầm lì kiếm cơm

Bù nhìn được bện cỏ rơm

Mặc áo đội mũ đứng vườn canh ngô

Chuyện toàn “thơi xửa thời xưa"

Nghe qua 3 chuyện "bên lề chè khê"

100 năm 1 cõi đi dìa

100 năm vẫn chỉ "xàng xê ú lìu"

Phạm Duy tiếng vạc kêu chiều

Văn Cao gửi lại ít nhiều xót xa

Chuyến tàu biết mấy sân ga

 1 đời biết mấy “đồ la són mì?"

Đến rồi cũng phải ra đi 

100 năm 1 đoá hoa quì nơi tay

Đành thôi “bát bún giả cầy"

Xỉn say “bữa hạ cờ tây" cuối đời

Số 0 nặng cánh con ruồi?

-

1 năm 12 tháng

Rõ ràng

1 đời dài ngắn cũng tuỳ

O nợ xong sớm

Nợ nhiều sống dai

Còn xí quách còn trả nợ dài dài

“Của nợ đời" còn tung hoành

Hết xí quách xuội lơ

Còn địa còn nhiều ghệ

Hết địa chỉ còn mơ

Sống gửi thác dìa?

Mà dìa làm cái gì?

Mà dìa mô?

Ôi thầy bói & thầy cúng

Toàn “nói phét nói lác" cho vui lòng

Thân nhân người qua đời

Để kiếm “tỳ & oản chuối xôi"

chỉ thế thôi?

rốt cuộc cũng chỉ thê thôi?


chu vương miện


READ MORE - SỐ ZERO - Thơ Chu Vương Miện

HƯƠNG BƯỞI THÁNG BA - Lưu Thị Phụng

 


HƯƠNG BƯỞI THÁNG BA

Lưu Thị Phụng

 

Tháng Ba, bên những loài cây trái khác, bưởi quê tôi phủ một lớp lá tươi non trên thân cành. Tôi đứng tần ngần khi làn gió thổi qua làm những phiến lá cứ rung rinh như một sự gọi mời...

Bưởi có sức sống mãnh liệt khi xuân về, nó phát lộc rồi đơm nụ nở hoa. Khi từng đàn ong đến quây quần dự đại tiệc hút nhụy trên những chùm hoa tinh khôi, tôi thấy hương bưởi cứ nồng nàn kiêu hãnh ngời sắc trắng trong nắng xuân...

Đã nhiều lần tôi nghe tiếng í ới gọi nhau thu nhặt những cánh hoa để chưng cất tinh dầu. Không ít người đã thả cái bông trắng xinh xinh trong bát nước nơi đầu gió, để những cánh tinh khôi ấy bồng bềnh tỏa ngát hương quê. Cũng không ít người đã thả hoa vào nồi nước lá xả đang đun cùng bồ kết, rồi gội đầu để ướp lên tóc những dịu dàng thoang thoảng của mối tình quê...

Người thành phố thèm được mua chùm hoa bưởi mang về đặt trong nhà. Nhưng ở quê, bưởi không phải là loài hoa để bẻ mang vào cắm lọ. Không cần ngắm nhìn, từ vườn xa, hương hoa bưởi tự đến với người quê, nồng nàn đến từng chân tóc, khiến ai đó bên mình cũng nao nao quấn quyện theo cùng...

Tháng Ba! Mỗi độ xuân về rồi chuyển dần sang hạ, lớp lớp những lá, nụ, hoa cứ kế tiếp rồi đậu từng chùm quả bưởi tròn xoe... Tôi lại nhớ da diết cái thưở ấu thơ chấy rận, bố đã dội từng gáo nước ngào ngạt hương thơm cho tôi gội mái tóc dài thấm đẫm những yêu thương...

Tháng Ba ở quê tôi giờ đây bạt ngàn cây trái nở hoa. Nhưng chỉ một cây trong vườn nhà hay thấp thoáng gần cửa sổ, bưởi đã gợi cả một bầu trời nhung nhớ trong tôi… 

L.T.P

 

LƯU THỊ PHỤNG 

Phường Thị Cầu, thành phố Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh.

<luuphung1955@gmail.com>


READ MORE - HƯƠNG BƯỞI THÁNG BA - Lưu Thị Phụng

CẢNH THƠ - Thơ Chu Vương Miện

 


CẢNH THƠ

chu vương miện

-

ngoài trời tuyết đổ

thi nhân qua cầu gỗ

bên cạnh dẫn con lừa

nhà nhà đều đòng cửa

người lừa đi vất vả

gió lùa cây tơi tả

trời tuyết mù mù

o 1 quán xá

người lạnh

lừa đi o nổi

mới chớm đông

vừa trưa đã tối

-

xa mỏi chân gần mỏi miệng

chửi lắm cũng nhàm

ngồi mãi mỏi lưng

nằm mãi cũng mệt?

chỉ còn chờ chết?

-

sống chả tích sự gì

mà chết? chưa chết

mưa mãi rồi mục đất

lạnh mãi phát rầu

trời đất 1 mầu

-

thơ Đường Tàu

thơ thần có Siêu

thơ thánh có Quát

thơ dổm có Tự Đức

thơ kêu cạp cạp có vịt đực

thơ tiên có Lý Bạch

thơ tiền có Thạch Sùng

thơ quỷ sứ có Lý Hạ

thơ Mắm Tôm có Lý Tóet

thơ mắn cá cơm có Phan Thiết

thơ Mắm Nghệ An có Tuy & Tùng Thiện Vương

thơ Phật có Trương Kế

thơ Lão Trang có thục bồn ca

cáo hóa gà người hóa bướm

thơ Bạc có Đỗ Mục

thơ Tiền có vãi Giác Duyên

thơ nghĩa địa có Đạm Tiên

thơ chiến trường có Từ Hải

thơ đọc tạm được

thường là của những thẳng điên


cvm

 

 

READ MORE - CẢNH THƠ - Thơ Chu Vương Miện

THƠ VỀ MÙA XUÂN - chùm thơ của Đặng Xuân Xuyến

  





CHÀO XUÂN TÂN SỬU

Chuột lủi Trâu vào rước Tân Xuân
Gió Đông náo nức hội nhân quần
Tiếng Gà báo sáng bung sắc nhuận
Mai vàng đằm thắm đắm tiết Xuân.
*.
Hà Nội, 23 tháng 01.2021
ĐẶNG XUÂN XUYẾN 
.

XUÂN

Áo trắng em cười với gió đông
Run rẩy đào phai đón xuân nồng
La đà trong gió đôi vạt nắng
Ngơ ngẩn trai làng, ngơ ngẩn xuân
*.
Làng Đá, Rằm tháng Giêng.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN 
.

SẮC XUÂN 
- Cảm tác khi thăm vườn hoa nhà thơ Chử Văn Long -

Hoa bưởi thơm lừng cả không gian
Gió xuân hây hẩy, ngực căng tràn
Mấy giỏ lan rừng khoe lộc biếc
E lệ mai vàng nhuộm thắm xuân.
*.
Hà Nội, 23 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

LỠ XUÂN 
- với NTT -

Lại tiếng em cười rộn nắng xuân
Lại ngẩn ngơ xuân mấy mươi tuần...
Ờ, ngày năm ấy, xuân chớm nhuận
Ta nỡ vụng về để lỡ xuân.
*.
Hà Nội, 19 tháng 02.2021
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

ĐÊM XUÂN

Một đêm. Một đêm. Lại một đêm
Mưa xuân rỉ rắc rớt đẫm thềm
Nỉ non tiếng dế hòa nhịp đệm
Khua lạnh gió dồn buốt cóng đêm!
*.
Hà Nội, 22G45 ngày 20.02.2021
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

CHỢ XUÂN
- tặng V -

Náo nức chợ xuân. Náo nức em
Chợ xuân ngày Tết lắm kẻ xem
Tíu tít em cười. Em thật lém!
Bứng cả trời Xuân tới chợ Chèm.
*.
Chợ Chèm, 20 tháng 02.2021
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.

THÁNG HAI

Tháng Hai rét còn ngái ngủ
Lộc non hơn hớn nhú cành
Thẹn thùng hoa xoan tím cánh
Buông chiều xòa nắng lao xao

Ồ kìa nụ hồng kín đáo
Vươn cành đón giọt nắng xuân
Tần ngần đóa đào nở muộn
Tháng Hai phơn phớt nắng gài.
*.
Hà Nội, Mồng 9 tháng 02 Canh Tý
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
READ MORE - THƠ VỀ MÙA XUÂN - chùm thơ của Đặng Xuân Xuyến

LỜI CHÀO NGÀY XUÂN | MONG CHỜ NGÀY MỚI - Thơ Khaly Chàm

khaly chàm

lời chào ngày xuân


chào ngày mới chào giọt sương lấp lánh

chào nắng ban mai chào lá biếc trên cành

chào tiếng chim hót bên cửa chiếc lồng xanh

chào hơi thở xuân trong cây đời nứt nhựa

 

ngày mới lên núi chơi hay bước nhẹ vào chùa

chung đài ngân vang chốn bình yên trầm mặc

chào núi tuổi triệu năm nhìn người đi xuôi ngược

thầm hỏi lòng tâm nguyện những cầu-xin?

 

ngày mới cụng ly để nhớ thuở chúng mình…

nhớ hương bờ môi dù màu thời gian xám lặng

ngày mới chào ta bóng nghiêng theo ngày nắng

chào câu thơ hóa thân trong bùn đất ngọt ngào

 

chào con sông quê thơm ngát lời ca dao

ta tắm mát hồn lang thang theo dòng chảy

chợt bắt gặp tuổi thơ bàn tay vẫy

thuyền giấy bềnh bồng chở mơ ước về đâu ?

 

xin chào đất trời cao rộng biết dường nào

chào những trái tim đang cùng nhịp đập

chào hạnh phúc trên những con đường trong mắt

chào ngày xuân ta thêm tuổi sống làm người



mong chờ ngày mới


bầu trời và những chiếc lá 

muốn tiên đoán một điều gì đó, có thể 

hiện lên màu xanh rơi trầm xuống khuôn mặt của đất

khi lũ chim mùa cũ miệng ngậm tiếng hót rực rỡ 

chắc mong chờ ngày mới chúng mới chịu nhả âm


tôi nhìn thấy mây trời cong theo tia nắng

hàng tỉ hạt mưa lấp lánh trú ngụ êm đềm  

dưới bầu trời xanh

hơi thở của đất nồng thơm mùi diệp lục

loài bướm dịu dàng đôi cánh hoa văn 

những nụ hoa uống giọt thời gian

theo thời tiết mong chờ ngày mới


từng giờ quá nhiều cái bóng trượt ngã

tôi vịn vào câu thơ mùa màng để vững bước đi

giấc mơ tỏa sáng lên khuôn mặt nỗi buồn 

không thể nghĩ là một điều như nhiên phép lạ 

khung trời tuổi thơ màu xanh phủ che ký ức 

tôi quay trở về 

thao thức đón ngày xuân



khaly chàm




READ MORE - LỜI CHÀO NGÀY XUÂN | MONG CHỜ NGÀY MỚI - Thơ Khaly Chàm