Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 22, 2021

BỤI TRÚC LA ĐÀ | TRĂNG TÀ - Thơ M.loanhoasử

 



BỤI TRÚC LA ĐÀ

thơ M.loanhoasử


*

em phơi hết tuổỉ hồng cầu Bạch Thổ

mắt biếng lười nhìn hờ hững sông Hương

anh chiếc ghe bầu trôi vừa ngái ngủ

thêm giọng hò mái đẩy nữa thân thương

trôi đi đâu chiếc ghe tội nghiệp

tuần mấy lần ghé mé Thuận An

em có qua cầu ghé về Đập Đá

nhìn xung quanh bụi trúc la đà

tháp Thiên Mụ hồi hồng chung thoang thoảng

chả lẽ dài đời em mãi tránh ta

con đê đó nằm soi mình bóng nước

cầu Tràng Tiền 12 nhịp thiết tha

kinh thành cổ bên bờ tả ngạn

chuyến tàu trưa chẳng bõ vượt Hương Trà

đi chút nưã ghé tạm ga Văn Xá

giòng Thúy Ái lừ đừ chẩy mỏi đôi ta

dẫy đồi cỏ Phong Điền chia 2 miệt

phủ Hải lăng bụi chuốí sứ sa đà

ta như bèo hợp của Phạm Duy

[ nhạc Con Đường Cái Quan ]

theo bước chông gai vội vã lên đường

vượt Châu Ô Cận Lục vào Thuận Hoá

núí ngăn đường chồm ra biển Hải Vân

ải sừng sững nhìn thông Nam Hải

đường nối đường quá rộng đạo Quảng Nam

ta chiêm ngưỡng từng gốc cây hốc đá

tạ ơn trời tạ Công Chúa Huyền Trân 



TRĂNG TÀ


chưa lên đầu núi trăng tà

tình yêu cà chớn tầm xa xa rồi

nếp người hong đã thành xôi

chè người đã nấu tràn nồi tràn vung

điếm canh nổi tiếng thùng thùng

canh 3 giờ tý giường không mặn mòi

tìm em như đám ốc nhồi

còn con chó ngủ mép xuì bọt ra

1 mình giữa chốn tha ma

ngó em ngó mãi bụi cà bụi lau

sờ đầu còn có chi đâu

còn chăng 1 mớ dây câu không chì

ừ thì trà uống dăm li

cơm ăn dăm bát [đồ mi] khối tình

tình ơi tình quá lình xình

em ơi để lại bãi mìn cho anh



m.loanhoasử 


READ MORE - BỤI TRÚC LA ĐÀ | TRĂNG TÀ - Thơ M.loanhoasử

PHƠI LỤA | CHIẾC BONG BÓNG BAY TRONG CHIỀU LỄ HỘI | ĐÊM KHẮC KHOẢI VỀ TRÒN NỖI NHỚ | TA ĐANG Ở TRONG THỜI NHIỄU LOẠN THÔNG TIN- - Thơ Lê Thanh Hùng

 



Phơi lụa


Từ dạo mai vàng úa góc sân

Đong đưa một thoáng gió tần ngần

Em đợi màu lên trên áo mỏng

Ươm hồng lụa mới trãi đầy sân

                   *

Khép chặt bờ cong, tuổi đắn đo

Đánh rơi đâu? lời mẹ dặn dò

Chúng bạn nhấp nha bên ngõ vắng

Đang thầm thì, chuyện nhỏ, chuyện to

                     *

Nắng đã lên mùa, xanh sắc xuân

Lén ra đầu ngõ, đến dăm lần

Chồi non lộc biếc sân hàng xóm

Ngượng ngùng chi, mà đứng phân vân?

                     *

Ngẩn ngơ cầm tà áo trong tay

Gió cuốn bay qua, rối bóng ngày

Ừ nhỉ, xuân này em mười tám

Bờ môi, sóng mắt bắt đầu cay ...

                     *

Trắng như lụa mới, nắng vờn qua

Bẫng quyện hồn nhiên, gói thật thà

Phơn phớt xuân hồng lên đôi má

Ước mơ gì, mà đăm đắm xa ...

Lê Thanh Hùng



Chiếc bong bóng bay trong chiều lễ hội


Những chiếc bong bóng lẫn màu xanh đỏ

Lồng lộng bay trong gió 

Lễ hội tan chiều

Khán đài còn lỏng chỏng, liêu xiêu

Những đứa trẻ nhìn theo, khát khao bối rối

Chiếc bong bóng bay qua ba đồng bảy đổi

Hún hút trời chiều, vàng cuống rạ mùa thu

Tia nắng cuối ngày soi, rối lẫn phập phù

                             *

Nói cho cùng, mọi lễ thức đều giành cho những người đang sống

Để gắn kết yêu thương từng phận đời bé bỏng

Nên khi cầu cúng thánh thần

Xin đừng vội đưa vào lợi ích của bản thân ...

Nếu sống vì tha nhân thì đâu có gì hối tiếc

Dù năm tháng, cuộc đời đã hao mòn, vắt kiệt

Tuổi trẻ, tình yêu và những nỗi khát khao

Vẫn cứ hồn nhiên như một thuở nào

                            *

Chạy theo chiếc bong bóng, tuột tay bay trong gió

Mếu máo vạch trời tìm, cầu mong nó sẽ rơi đâu đó

Lồng lộng một góc đời, ngọn gió cứ vi vu

Có hay không? Lòng ta đang hám lợi, khát thù ...

Những chiếc bóng bay với tị hiềm ẩn ức

Bao hy vọng cứ lẫn trong ngờ vực

Khi rộng mở góc nhìn

Trãi lòng mình, ta sẽ cố kết lại một niềm tin

Lê Thanh Hùng



Đêm khắc khoải vê tròn nỗi nhớ


Của những ngày xa cũ, váng hoàng hôn

Đã từng có một ước mơ dang dỡ


Gió trăm năm đổ nhịp lạc hồn

Còn nguyên đó, sắc hoa màu nhớ

Sáng bừng lên một góc vườn đêm ...

Lê Thanh Hùng



Ta đang ở trong thời nhiễu loạn thông tin


Thật giả, vàng thau lẫn lộn

Qua lối hẹp, quanh co khuất lấp tầm nhìn


Giá trị ảo, làm sao thu hồi cho đủ vốn?

Hình như có gì bất ổn

Khi ta còn mơ hồ, không kiên định một niềm tin

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - PHƠI LỤA | CHIẾC BONG BÓNG BAY TRONG CHIỀU LỄ HỘI | ĐÊM KHẮC KHOẢI VỀ TRÒN NỖI NHỚ | TA ĐANG Ở TRONG THỜI NHIỄU LOẠN THÔNG TIN- - Thơ Lê Thanh Hùng

TA ĐƯA TAY VỚI SAO TRỜI - Thơ Nhật Quang


 

TA ĐƯA TAY VỚI SAO TRỜI


Ta đưa tay 

hái mộng sầu

Người nâng niu

khúc tình đầu bỏ quên

Ta hôn mộng mị 

cô miên

Người hong ân ái 

nơi miền lãng du


Ta đưa tay 

hái sương mù

Vởn vơ ngõ mộng…

thực, hư đọa trần

Người ôm ước vọng 

một lần

Trăm năm 

tình dẫu có ngần chơi vơi


Ta đưa tay 

với sao trời

Ngón mềm cũng đã 

rã rời niềm đau

Người ươm duyên nợ 

ngàn sau

Ta cay đắng ngậm 

trái sầu thiên thu.


                    Nhật Quang


READ MORE - TA ĐƯA TAY VỚI SAO TRỜI - Thơ Nhật Quang

Thursday, January 21, 2021

CHÙM THƠ MÙA ĐÔNG CỦA NGUYÊN LẠC


                        Nhà thơ Nguyên Lạc


Ý NGHĨ MÙA ĐÔNG
 
Đợi. mặt trời không lên
Chờ. chiều vàng không đến
Mù sương se sắt lạnh
Mùa đông... lại mùa đông!
 
Tình xa nên sầu gần
Người xa nên nhớ thương
Yêu người yêu quê hương
Quê hương tôi rất buồn!
 
Quê hương tôi nhớ lắm
Còn đâu màu cúc hoa
Giờ máu tim đỏ thẫm
Đoạn trường người kinh qua?
 
Mùa đông rồi lại đến!
Mùa lạnh luồn thịt da
Mùa tha hương nhung nhớ
Mùa trắng tuyết phôi pha
 
2.
Sáng chờ nắng... Không lên!
Đêm ngủ yên... Chẳng tới!
Có gì mà chờ đợi?
Đợi chờ cũng vậy thôi!
 
Đời. một cuộc rong chơi
Ai rồi cũng sẽ rồi...
Ai rồi cũng sẽ tới
Đợi. không đợi vậy thôi
 
Không cần phải mong đợi
Tới phiên thì... bỏ chơi
Làm gì mà phải vội?
Vô thường đời Tâm Kinh!
 
 
ĐÊM VỌNG CỐ NHÂN
 
"Bạch vân thiên tải không du du"
Hồn bay còn có một phương chờ?
Ta ngồi ở lại tay nâng chén
Nhớ người ôm trọn bóng nguyệt mơ
 
Nơi đâu tìm lại vầng trăng cũ?
"Trăng đã từng soi bóng hình xưa"
Ta người ly biệt cơn bão lũ
Cuồng nộ trùng dương... biết bao giờ?
 
Đêm ngồi im lắng tay rượu đắng
"Nâng chén mời trăng hỏi vẩn vơ"
Trăng giờ nguyệt cũ hay trăng mới?
Sao hỏi làm chi để thẫn thờ?
 
Thơ cổ ngàn năm ta hỏi mượn
Đông miên cô lữ bớt u buồn
Cố nhân thôi đã rồi xa biệt!
Còn gì đâu nữa "vọng nhất phương"?
 
 
Ở LẠI BỜ NÀY
 
"Bát Nhã Ba La Mật Đa" [*]
Qua bờ người bỏ ta bà huyễn không
Niệm chú Yết Đế... qua sông
Sắc Không Không Sắc người mong vô thường
 
Đáo bỉ ngạn đạt vô tâm
Thôi tôi ở lại vì không quên Tình!
Bờ này nhật tụng Tình kinh
Tâm kinh bờ giác xin dành riêng ai
 
……….
 
[*] Câu chú trong Bát Nhã Tâm Kinh
 
 
PHIÊU BỒNG
 
Sáng nay lòng chợt phiêu bồng
Thấy em đứng đó buồn tanh mặt người
Anh đây sao chẳng mỉm cười?
Thôi anh tự diễn "đười ươi" tấu hài
 
"Yêu đời uống rượu sáng nay
Vừa nâng ly đã chớm say ngà ngà
Chớm chừng đã chợt bỏ ra
Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây" [*]
 
Rượu đời vừa uống đã say
Rượu tình vừa nhắp thang mây phiêu bồng
Ta mơ... mơ "lá hoa cồn"
Ta mơ "em mọi" hú hồn "đười ươi"
 
Em còn buồn nữa hay thôi?
Muôn đời ta vẫn cánh bay "chuồn chuồn"
"Chuồn chuồn châu chấu" nhớ luôn
Chăn bò đồi vắng "mơ mòng" chiêm bao [**]
 
Cuộc đời dài có là bao
Phiêu bồng ta hãy... sầu đau làm gì?
 
............
 
[*] Các câu thơ trong Uống rượu yêu đời - Như sương- Bùi Giáng
[**] Anh lùa bò vào đồi sim trái chín - Bùi Giáng
- Những chữ trong "..." là của Bùi Giáng
 
 
TUYẾT RƠI NHỚ MƯA THU

1.
Trống tôi một khoảng em nằm
Cô miên chong nến hư không nguyệt tàn
 
Trắng đêm cô lữ tuyết băng
Lạnh luồn một thuở đoạn trường bể dâu
Con chim trốn tuyết khúc đau
Đông về tan tác thu nào nắng thơ!
 
Phai rồi vàng áo lụa tơ?
Cúc khuy nhẹ hở ngọt vừa môi hôn
Ơn ai ngoan đẫm trầm hương
Từng cơn loạn nhip rợn rần thu xưa!
 
2.
Đêm đông chạnh những phiến mơ
Sầu rơi bông tuyết chạm bờ huyễn mong!
Hiến dâng tóc xõa em nằm
Quỳnh hương run điếng ngực rằm mãn khai
 
Mắt đầy bông tuyết bay bay
Cố nhân đâu hở?
Thở dài đêm đau!
"Dáng đào hoa nắng về đâu?"
Vời kia tuyết đổ trắng "màu thời gian"!
 
Ơn em một đóa quỳnh hương!
Mưa thu đêm ấy mãi thường mộng tôi!
Chỉ là huyễn mộng mà thôi?
Tha hương. Cô lữ...
Tuyết rơi muôn trùng!
 
 
 XUÂN VỀ
 
1.
Một nhành đào khoe sắc
Xuân về rồi phải không?
Chim líu lo ca hát
Trăm hoa rực ánh hồng
 
Mây trắng trời lam bay
Về phương nào ai biết?
Xuân sao lòng thê thiết?
"Đào hoa"... thơ nhói lòng! [*]
 
Cố nhân rồi xa biệt!
"Vó câu vèo qua song"
Lột vỏ từng tờ lịch 
Còn chữ sầu bên trong!
 
2.
Một nhành đào nở sớm
Xuân về người biết không?
Còn đâu thời hoa mộng
Sương tuyết màu thời gian!
 
Một nhành đào khoe sắc
Một nỗi lòng mênh mang
Tha hương đời lận đận
Xuân về lệ lưng tròng!
 
3.
"Chớ bảo rằng vô vọng
Ðêm qua sân… cành mai" [**]
Nhớ thơ sư Mãn Giác
An ủi lòng ai hoài
 
Nhưng được không tôi hỡi?
Sao vẫn tiếng thở dài?!
Xuân về lòng da diết
"Ửng hồng đào hoa ai" [*]
 
...........
 
[*] Ý thơ Thôi Hộ
[**]  Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/Đình tiền tạc dạ nhất chi mai (Thiền sư Mãn Giác)
 
                                                             Nguyên Lạc

READ MORE - CHÙM THƠ MÙA ĐÔNG CỦA NGUYÊN LẠC

Wednesday, January 20, 2021

SƠN LA, NỒNG – Thơ Lê Phước Sinh


                     Nhà thơ Lê Phước Sinh


SƠN LA
 
Từ trong xương cốt Lạnh ra
cái da manh áo ôm nhau, Lạnh vào...
 
 
NỒNG
 
Chim hót đợi mùa Xuân
nụ hồng Em nở nhụy
rót rượu mừng,
lúy túy...
Anh mềm môi,
cơn say.
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - SƠN LA, NỒNG – Thơ Lê Phước Sinh

Tuesday, January 19, 2021

CHÙM THƠ THÁNG 12 CỦA CHÂU THẠCH


                     Nhà thơ Châu Thạch


HẠT THANH CHÂU EM HÁT
 
Trong dãy ghế tôi bình an tĩnh lặng
Trên bục thờ em hát bản Thánh ca
Bóng hồng âm bay vút lên cao xa
Và rơi xuống hạt thanh châu vọng tiếng
 
Tôi cảm thấy cõi bờ xa thánh thiện
Thấy dòng sông có cây trái chữa lành
Thấy thành vàng mây trắng dợn vòng quanh 
Mỗi cánh cửa là ngọc châu nguyên tảng
 
Em, có phải tâm hồn tôi lảng mạn
Không, em ơi đó là chốn ta về
Hai chúng mình nơi đó chính là quê
Em sẽ hát ở nơi miền vinh hiển
 
Nghe tiếng hát trong hồn tôi hiển hiện
Cõi vĩnh hằng không có mặt trời đâu
Sự vinh quang sẽ sáng mãi trên đầu
Ta ở đó với tình yêu tinh tuý
 
Tôi bỗng thấy em như hoa tuyệt mỹ
Tưởng thiên binh rải xuống một làn hương
Thơm rất thơm thứ nhuỵ ở Thiên Đường
Linh đầy dẫy và em đầy ân tứ!
 
 
ÔI ĐÊM THÁNH!
 
Ai đứng đó giữa màu xanh rừng tuyết
Chờ nôn nao giờ Thiên Chúa giáng trần
Cả hồn thơ nghe nhẹ đến lâng lâng
Ôi Đêm Thánh Vô Cùng, êm ái quá! 
 
Khuya đã đến muôn rừng tia lấp lánh
Vạn ngàn sao đồng vọng giữa càn khôn
Bài Thần Ca linh đến mỗi tâm hồn
Vinh danh Chúa và bình an dưới đất!
 
Ai đứng đó nghe đất trời đồng nhất
Tiếng kinh cầu bay theo tiếng chuông ngân
Lời trên ngôi đã giáng xuống dương trần
Để từ ấy Tin Lành theo cánh gió.
 
Ai đứng đó, chính là tôi đứng đó
Hồn nhân gian nên Thánh bởi ơn cao
Thấy trong tâm bông trái quá ngọt ngào
Tôi đã chết và tôi vừa sống lại!
 
 
THƠ KHUYA
 
Đêm ta ngồi thức trắng
Tại ly cà phê đắng tối nay
Chàng Lang Trương không mời uống ban ngày
Đêm mới gọi giữa khi trời rất rét
 
Ngồi với bạn vong niên thật dễ ghét
Mở miệng ra nó nạt nộ ào ào
Nạt kệ mầy tớ vẫn chẳng có sao
Miễn có bạn bên nhau thì hạnh phúc
 
Đêm thì trắng nhưng hồn ta thì đục
Càng về khuya càng thấy đời về khuya
Trần gian ơi rồi cũng đến chia lìa
Trời sẽ sáng và đêm dài sẽ hết
 
Ta sẽ đến Thiên Đàng không sự chết
Sẽ nhớ thương mòn mõi cõi trần gian
Ở trên cao không có lệ hai hàng
Thì đâu có dòng bi thơ trác tuyệt
 
Thì đâu có tình yêu em da diết
Đâu chia ly đâu hờn dỗi thất tình
Đâu có ngày để ngắm ánh binh minh
Đêm chẳng có để thơ thành dế gáy
 
Lạy Thượng Đế lòng con chưa muốn thấy
Linh hồn con về nơi chốn Cha ban
Xin vẫn còn nấn ná ở trần gian
Để được nếm vị sầu khuya nay có.
 
                                   Châu Thạch 

READ MORE - CHÙM THƠ THÁNG 12 CỦA CHÂU THẠCH

CUỐI NĂM – Thơ Trần Mai Ngân




CUỐI NĂM
 
Năm sắp hết... chúng mình ở giữa
Giữa chia ly giữa một nỗi buồn
Môi khép chặt... lòng tuôn tràn ý
Mà lặng im chẳng thốt điều chi...
 
Năm sắp hết mời nhau ly rượu
Whisky hương ấm sưởi chiều đông
Hai chúng mình nào muốn như không
Còn đầy lắm ngày xưa... hôm trước...
 
Năm sắp hết nhớ xuân nguyện ước
Mãi bên nhau dẫu có thế nào
Vậy mà không thể hiểu vì sao
Lại ở giữa đắng cay ly biệt...
 
Năm sắp hết trần gian vào hội
Ta về thôi hoà nhập mong manh
Buông nhau đi đời cố dỗ dành
Hạnh phúc đó chia về hai phía!

                        Trần Mai Ngân

READ MORE - CUỐI NĂM – Thơ Trần Mai Ngân