Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, May 25, 2019

200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP DỊCH THÀNH THƠ SONG THẤT LỤC BÁT - KỲ 1 - Ngọc Châu dịch


Bò chọi nhau và lũ Ếch

Hai Bò mộng chọi nhau chí tử         
Trên cánh đồng, cạnh thửa ruộng lầy
Ếch già vẫn sống ở đây
Sợ run cầm cập mặt ngây cán tàn

«Sao mà bác nhát gan quá vậy?»
Ếch non thưa lúc nhảy lại gần.
«Cháu ơi, mày chưa một lần
Thấy Bò mộng đánh nhau gần chúng ta.

Khi con bại tụt ra ngoài cỏ
Ngã lăn quay xuống hố rêu này
Thì mình bị đè bẹp ngay… »
Sự tình rõ tựa ban ngày tiếp theo

Bò thua trận lao vèo xuống hố
Móng guốc to dậm cổ Ếch già
Ếch con sao thoát được ra
Muỗi ruồi còn chết nữa là Ếch kia…

The Fighting Bulls and the Frog 


Two Bulls were fighting furiously in a field, at one side of which was a marsh. An old Frog living in the marsh, trembled as he watched the fierce battle.
"What are you afraid of?" asked a young Frog.
"Do you not see," replied the old Frog, "that the Bull who is beaten, will be driven away from the good forage up there to the reeds of this marsh, and we shall all be trampled into the mud?"
It turned out as the Frog had said. The beaten Bull was driven to the marsh, where his great hoofs crushed the Frogs to death.
When the great fall out, the weak must suffer for it..
***



Con Chó và bữa tối của ông Chủ

Chó được luyện mang cơm cho Chủ
An toàn và đầy đủ mỗi ngày
Rất trung thành phận sự này
Dù thơm ngon thức ăn đầy lẵng treo

Chó hàng xóm đi theo khi thấy
Biết bên trong có mấy thứ hay
Vài con đã giở trò ngay
Thử ăn trộm nhưng thua tay cáo già

Một hôm chúng tụm ba bốn đứa
Quyết chặn đường kiếm bữa ăn ngon
Thấy mấy con đã quây tròn
Chó  dừng lại định ngọt ngon giãi bày

Như vậy đã phạm ngay lỗi lớn
Bọn bao vây tí tởn phân chia.
Miếng ngon của Chủ chúng chìa
Chó  cùng nếm, cùng sẻ chia vị đời

Bữa ăn của Chủ thôi rồi
Dừng,  hòng cãi cướp ở đời thắng chăng?!


The Dog & His Master's Dinner  

A Dog had learned to carry his master's dinner to him every day. He was very faithful to his duty, though the smell of the good things in the basket tempted him.
The Dogs in the neighborhood noticed him carrying the basket and soon discovered what was in it. They made several attempts to steal it from him. But he always guarded it faithfully.
Then one day all the Dogs in the neighborhood got together and met him on his way with the basket. The Dog tried to run away from them. But at last he stopped to argue.
That was his mistake. They soon made him feel so ridiculous that he dropped the basket and seized a large piece of roast meat intended for his master's dinner.
"Very well," he said, "you divide the rest."
Do not stop to argue with temptation.

 ***



Mẹ con Chuột chũi

Chuột Chũi nhỏ chuyện trò cùng mẹ:
“Cứ bảo con từ bé đã lòa 
Nhưng đâu phải thế,  thật ra
Con nhìn rất rõ cơ mà, mẹ ơi!”

Nghe Chũi nói những lời tự đại  
Mẹ Chũi không tranh cãi nhiều lời
Đưa ra mẩu trầm nhỏ thôi
Bảo con thử nói mẹ coi, thứ gì

Chũi nhỏ cứ xem đi, ngắm lại
Cuối cùng buông “cuội rải đường đi”
- “Thôi rồi, còn biết nói chi
Đã mù, khứu giác làm gì có đâu”

Khoe một chuyện còn lâu mới giỏi
Đâm thòi ra vô khối chuyện tồi.

The Mole & his Mother 


A little Mole once said to his Mother:
"Why, Mother, you said I was blind! But I am sure I can see!"
Mother Mole saw she would have to get such conceit out of his head. So she put a bit of frankincense before him and asked him to tell what it was.
The little Mole peered at it.
"Why, that's a pebble!"
"Well, my son, that proves you've lost your sense of smell as well as being blind."
Boast of one thing and you will be found lacking in that and a few other things as well.
***


Sói lừa Cừu

Bày Sói núp gần nơi Cừu thả
Có Chó canh vất vả đêm ngày
Cừu ăn cỏ an toàn thay
Lại gần thì Sói nếm ngay đòn thù

Vậy nên Sói nghĩ trò ma mãnh
Để cho Cừu xa lánh Chó ra.
Nói rằng, “Sao giữa chúng ta
Lại thù nhau, cứ bất hòa thường xuyên?

Là do Chó vốn quen kích động
Nếu không ta sẽ sống êm đềm
Dịp nào vắng Chó vài đêm
Chúng mình sẽ thật dịu êm chơi đùa… »

Cừu là lũ a dua ngớ ngẩn
Khuyên Chó nên tha thẩn chơi xa
Nhưng mà vừa rời Chó ra
Sói được bữa tiệc thật là thỏa thuê

Kẻ thù vồ vập thích mê
Bạn thì xua đuổi đáng chê nhất đời…


The Wolves and the Sheep 

A pack of Wolves lurked near the Sheep pasture. But the Dogs kept them all at a respectful distance, and the Sheep grazed in perfect safety. But now the Wolves thought of a plan to trick the Sheep.
"Why is there always this hostility between us?" they said. "If it were not for those Dogs who are always stirring up trouble, I am sure we should get along beautifully. Send them away and you will see what good friends we shall become."
The Sheep were easily fooled. They persuaded the Dogs to go away, and that very evening the Wolves had the grandest feast of their lives.
Do not give up friends for foes.

*** 


  thỏ với rất nhiều bạn

Cô Thỏ được nhiều con thú biết
Con nào cũng muốn kết bạn bè
Một hôm chợt lắng tai nghe
Thấy đàn chó đã cận kề rừng bên

Thỏ muốn cậy bạn hiền giúp đỡ
Giúp cho mình xoay xở thoát thân
Thấy rằng Ngựa đang đứng gần
Liền nhờ bạn Ngựa ra ân cõng mình

Nhưng Ngựa vội trần tình là khó
Vì chủ nhân đang có việc giao
Giúp thì bất cứ bạn nào
Cũng đều giúp được, không sao đâu mà.

Thỏ quay sang cậy nhờ Bò đực
Sẽ dùng sừng đuổi húc Chó đi
Bò xin lỗi ngay tức thì
Nói rằng đang chuẩn bị đi hẹn hò

«Nhưng  nhiều bạn đang chờ giúp đấy
Bảo thằng Dê nó ngoáy cặp sừng
Chó kia sẽ chạy tứ tung… »
Có điều Dê bảo rằng lưng mình gày

Sợ cõng Thỏ sẽ gây đau đớn
Sao cô không nhờ đến bạn Cừu
Cừu thưa hỡi Thỏ quí yêu
Chó xơi Cừu cũng nhiều nhiều lắm thay

Túng kế quá Thỏ quay tìm Nghé
Nghé đáp rằng khối kẻ to đầu
Cậy nhờ còn chẳng vào đâu
Thì mình bé nhỏ giúp sao bây giờ…

Tiếng chỏ sủa bất ngờ vang dậy
Thỏ ta đành nhờ cậy bốn chân
Vậy mà thoát, phúc bội phần
Bè nhiều mà bạn khi cần chẳng ai!

 The Hare With Many Friends


A Hare was very popular with the other beasts who all claimed to be her friends. But one day she heard the hounds approaching and hoped to escape them by the aid of her many Friends. So, she went to the horse, and asked him to carry her away from the hounds on his back. But he declined, stating that he had important work to do for his master. "He felt sure," he said, "that all her other friends would come to her assistance."

 She then applied to the bull, and hoped that he would repel the hounds with his horns. The bull replied:
"I am very sorry, but I have an appointment with a lady; but I feel sure that our friend the goat will do what you want." The goat, however, feared that his back might do her some harm if he took her upon it. The ram, he felt sure, was the proper friend to apply to. So she went to the ram and told him the case. The ram replied: "Another time, my dear friend. I do not like to interfere on the present occasion, as hounds have been known to eat sheep as well as hares." The Hare then applied, as a last hope, to the calf, who regretted that he was unable to help her, as he did not like to take the responsibility upon himself, as so many older persons than himself had declined the task. By this time the hounds were quite near, and the Hare took to her heels and luckily escaped. He that has many friends, has no friends.

 ***


Gấu và Ong mật

Một chú Gấu đi tìm quả mọng
Lang thang chân va đụng tổ ong
Thân cây đổ, bọng bên trong
Trữ nhiều mật cả đàn dùng quanh năm

Gấu hít mũi dò thăm cẩn thận
Xem ong có quanh quẩn đâu đây
Tình cờ một chú ong bay
Về đàn báo nhãn đến ngày nở hoa

Thấy chú Gấu hít hà thăm thú
Ong tặng liền một cú châm đau
Rồi chui vào trong hốc sâu
Điên lên Gấu húc cả đầu lẫn chân

Muốn phá tổ trong thân cây đổ
Làm cả đàn hùng hổ bay ra
Vù vù tấn công Gấu ta
Gấu giơ chân che mũi - da không dày

Nhưng cũng thật là may sau đó
Có đầm sâu, nước, cỏ gần kề
Gấu thành thợ lặn, cố che
Một cái mũi, đã thành tê dại rồi!

Thà chịu một vết châm thôi
Còn hơn nổi nóng để rồi … om thân.

 The Bear and the Bees 


A Bear roaming the woods in search of berries happened on a fallen tree in which a swarm of Bees had stored their honey. The Bear began to nose around the log very carefully to find out if the Bees were at home. Just then one of the swarm came home from the clover field with a load of sweets. Guessing what the Bear was after, the Bee flew at him, stung him sharply and then disappeared into the hollow log.
The Bear lost his temper in an instant, and sprang upon the log tooth and claw, to destroy the nest. But this only brought out the whole swarm. The poor Bear had to take to his heels, and he was able to save himself only by diving into a pool of water.
It is wiser to bear a single injury in silence than to provoke a thousand by flying into a rage.

***


Sói và Chó còm

Một chiều Sói rình mò ven xóm
Thấy có con Chó đốm gày còm
Tên này quá đỗi còm nhom
Nếu không đói quá Sói nhòm làm chi

Con Chó gày tức thì lùi lại
Biết  Sói kia muốn hại mình đây
«- Để tôi báo chủ tôi hay… »
Lời chưa nói hết nanh bay đến rồi

May mà còn kịp thời tránh né
«- Ông xem tôi còm, ghẻ thế này
 Toàn xương với da dắt dây
Ăn vào chẳng bõ dạ dày ông đau… »

Chó gày tranh thủ câu đưa đẩy:
« Nói riêng ông, còn mấy hôm thôi
Cưới con gái rượu chủ tôi
Tha hồ xương thịt mềm môi chén tràn

Tôi sẽ béo, nở nang phải biết
Ông mà xơi thì hết ý luôn
Xin ông cố đợi vài hôm… »
Sói kêu «Nhớ nhé» rồi chuồn đi xa

Ít hôm sau Sói ta quay lại            
Thấy Chó gày ở trại Chủ trang
Sói liền gọi nó ra đàng
Chó gày toe toét : «tôi đang sẵn lòng

Mong ông chờ chỉ trong chốc lát
Để tôi kêu «bác Gác» mở rào»…
Nhưng khi «bác Gác» ra chào
Hết hồn, Sói vội chạy lao ra đồng

«Bác Gác» chính là ông chó khủng
Chuyên đi săn, Báo cũng phải kinh

Chớ nên tự hứa hão mình
Tin vào kẻ - biết đinh ninh nuốt lời

The Wolf and the Lean Dog 


A Wolf prowling rình mò, near a village one evening met a Dog. It happened to be a very lean and bony Dog, and Master Wolf would have turned up his nose at such meager fare had he not been more hungry than usual. So he began to edge  toward the Dog, while the Dog backed away.
"Let me remind your lordship," said the Dog, his words interrupted now and then as he dodged a snap of the Wolf's teeth, "how unpleasant it would be to eat me now. Look at my ribs. I am nothing but skin and bone. But let me tell you something in private. In a few days my master will give a wedding feast for his only daughter. You can guess how fine and fat I will grow on the scraps from the table. Then is the time to eat me."
The Wolf could not help thinking how nice it would be to have a fine fat Dog to eat instead of the scrawny object before him. So he went away pulling in his belt and promising to return. Some days later the Wolf came back for the promised feast. He found the Dog in his master's yard, and asked him to come out and be eaten."Sir," said the Dog, with a grin, "I shall be delighted to have you eat me. I'll be out as soon as the porter opens the door."But the "porter" was a huge Dog whom the Wolf knew by painful experience to be very unkind toward wolves. So he decided not to wait and made off as fast as his legs could carry him.
Do not depend on the promises of those whose interest it is to deceive you.

*** 


Sư tử và Lừa 

Một buổi Chúa sơn lâm đi dạo
Rất oai phong đạo mạo giữa rừng
Các loải cung kính tránh đường
Chỉ anh Lừa ngố khinh thường be be

Lửa giận thoáng qua khe mắt Chúa 
Nhưng quay đầu thấy đó là Lừa
Chúa Sư tiếp tục đi tua
Móng không cần dọa tên ngu làm gì

Chẳng nên giận dữ một khi
Kẻ xúc phạm vốn ù lì, ngu ngơ.

The Lion & the Ass 


One day as the Lion walked proudly down a forest aisle, and the animals respectfully made way for him, an Ass brayed a scornful remark as he passed.
The Lion felt a flash of anger. But when he turned his head and saw who had spoken, he walked quietly on. He would not honor the fool with even so much as a stroke of his claws.
Do not resent the remarks of a fool. Ignore them.

***200 TRUYỆN

 
Ngài Diệc khảnh ăn

Ngài Diệc bước thong dong bên suối
Mắt chăm chăm theo dõi nước trong
Cổ dài vươn mỏ săn lùng
Sẵn sàng chộp thứ để dùng sớm nay

Suối trong thấy nhiều bầy cá nhỏ
Nhưng mà ngài Diệc khó hài lòng:
“Các loài nhãi nhép lòng tong
Làm sao xứng miệng cho dòng Diệc ta”

Một chú cá rô hoa bơi đến
“Không cần mi, mau biến đi ngay
Lắm gai, cái lũ chúng mày
Nuốt vào chẳng bõ cổ này bay châm…”

Mặt trời đã ngang tầm đỉnh núi
Họ cá tôm dần lủi xuống sâu
Chẳng còn thấy bóng chúng đâu
Đành xơi ốc núi thò râu ven bờ

Kén cá, chọn canh chờ đại yến
Để rồi sau ngô kiếm không ra
Giống như ngài Diệc nhà ta
Xưa nay nhiều chuyện đến là hay ho.

The Heron  


A Heron was walking sedately along the bank of a stream, his eyes on the clear water, and his long neck and pointed bill ready to snap up a likely morsel for his breakfast. The clear water swarmed with fish, but Master Heron was hard to please that morning."No small fry for me," he said. "Such scanty fare is not fit for a Heron."
Now a fine young Perch swam near.
"No indeed," said the Heron. "I wouldn't even trouble to open my beak for anything like that!"
As the sun rose, the fish left the shallow water near the shore and swam below into the cool depths toward the middle. The Heron saw no more fish, and very glad was he at last to breakfast on a tiny Snail.
Do not be too hard to suit or you may have to be content with the worst or with nothing at all.

Ngọc Châu dịch

READ MORE - 200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP DỊCH THÀNH THƠ SONG THẤT LỤC BÁT - KỲ 1 - Ngọc Châu dịch

Friday, May 24, 2019

HÃY SỐNG TỐT - Trần Mai Ngân


  


HÃY SỐNG TỐT

Khi bạn còn hối hả với tình yêu.
Khi bạn luôn muốn được ở cạnh người mình yêu.
Và khi con tim bạn luôn muốn thốt lời yêu thương và chờ mong được đáp trả...
Có nghĩa là khi ấy bạn còn đầy khổ đau và chưa hiểu hết về TÌNH YÊU.

Một khi đã được cảm giác đắm say nồng nàn của một thời tuyệt đỉnh. Rồi đến lúc mọi thứ bỗng dưng dừng lại, nguội lạnh... đó có phải là dấu hiệu của sự cách xa phải đến !
Lúc ấy, bạn đừng cố níu kéo, miễn cưỡng. Chỉ làm người khác khó chịu và bạn khổ đau.

Bạn học cách chấp nhận nó đi và trả thù lại sự lạnh lùng đó bằng cách duy nhất là bạn rời xa.
Chắc chắn bạn sẽ đau khổ, nuối tiếc... nhưng rồi cảm giác đó sẽ qua đi. Mau hay chậm tuỳ nơi bạn.
Rồi bạn sẽ thấy thanh thản, nhẹ nhàng và vẫn phải sống tốt!

Có gì đâu. Mấy ai hiểu hết lòng bạn là chân thành là duy nhất! Người ta đã huỷ hoại thì hà cớ gì bạn cứ khư khư ôm giữ...

Hôm nay thôi, bạn hãy khóc cho thật no mắt ! Rồi tập dửng dưng...
Ra bờ sông bạn hãy ngắm đi... dòng nước vẫn mênh mông chảy trôi... mặc bốn mùa khi đầy khi cạn...
Vì thế đau khổ làm gì... tâm cứ như dòng nước vậy và hãy trôi ra biển cả với lòng bao dung...
Rồi bạn sẽ thấy cuộc đời vẫn rất đẹp cùng những yêu thương còn ở lại bên cạnh bạn...

Bắt đầu một ngày mới chim vẫn hót bên vườn đấy thôi và hoa vẫn nở, nắng cũng thật vàng. Mỉm cười đi bạn !

                                                                 Trần Mai Ngân

READ MORE - HÃY SỐNG TỐT - Trần Mai Ngân

TIỄN NGƯỜI - Thơ Nguyên Lạc


 
                     Nhà thơ Nguyên Lạc         


TIỄN NGƯỜI
(Tiễn biệt Tô Thùy Yên)

Đất trời gầy cuộc ly tan
Tôi mang áo trắng khăn tang tiễn người
Nắng chiều nhuộm tím bờ vai
Lay hồn tám sải chuông hoài vọng âm

Người đi vào cõi hư không
Để vần thơ lại muôn năm cho đời
"Ta về". về với đất trời
"Từ tâm vô lượng" những lời "nở hoa"

"Cảm ơn hoa nở vì ta"
"Mười năm ta vẫn cứ là ta" thôi
"Một lần kể lại rồi thôi"
"Ðành không trải hết lòng" tôi với người!

"Vầng trăng tiếc cuộc rong chơi"
"Tiếc đời hữu hạn". lẻ loi "Ta về"!

                               Nguyên Lạc

.......
(" ") Một số lời thơ trong bài "Ta Về" của Tô Thùy Yên

READ MORE - TIỄN NGƯỜI - Thơ Nguyên Lạc

SINH ĐIẾU CHU VƯƠNG MIỆN - Trần Vấn Lệ



Sinh Điếu Chu Vương Miện

Nghe tin Chu Vương Miện
sắp sửa biệt... kinh kỳ.
Buồn quá nhé quá đi,
tháng Năm, hai người mất,
Hoàng Ngọc Biên, Tô Thùy Yên sự thật;
Chu Vương Miện... đề phòng?

Lâu lắm lòng cũng mong
Chu Vương Miện dạo phố,
mình gặp nhau, hỏi nhỏ:
"Chàng có nhớ tui chăng?". 
Đã có hơn mười năm
nghe Chu Vương Miện đổ bệnh,
có nhiều người xính vính: 
"Coi chừng mất thi tài!".

Mười năm hơn gió bay...
Chu Vương Miện còn sống. 
Nhận được mail, cảm động: 
"Cho tôi bài điếu nha!". 
Mail như thế, nghĩa là...
nghĩa là chàng có chuyện?

Tình xa nhiều lưu luyến...
Đường xa làm sao thăm...
Lậy Trời qua tháng Năm
đừng có ai chết nữa...
để một mai từng đứa
trở về thăm Cố Hương!

Chu Vương Miện dễ thương...
Bài Thơ Này Chừng Đó! 
Bạn đọc, rồi, xé, bỏ,
để sống giùm tui nha!

Nha Nha Nha!

Trần Vấn Lệ


READ MORE - SINH ĐIẾU CHU VƯƠNG MIỆN - Trần Vấn Lệ

200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP DỊCH THÀNH THƠ SONG THẤT LỤC BÁT - Ngọc Châu chọn dịch




200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP 
DỊCH THÀNH THƠ SONG THẤT LỤC BÁT 
là tác phẩm dịch thứ 15 của dịch giả Ngọc Châu, hội viên hội nhà văn Hải Phòng.
VNQT sẽ đăng tất cả 200 bài thơ ngụ ngôn này, chia thành nhiều kỳ.
Kính mời quý bạn đọc theo dỏi, và nếu thích, có thể tải về để cho cho con cháu đọc.

Vài lời của dịch giả

Ngụ ngôn của Aesop được sưu tầm và ghi lại ở nhiều đất nước trên thế giới, bằng nhiều ngôn ngữ. Vì vậy có những chi tiết khác nhau ở mỗi bản nhưng tính tư tưởng và phương pháp luận của thể loại ngụ ngôn thì hầu như không khác biệt nhau  dù ghi chép bằng ngôn ngữ nào.
Đã có rất nhiều bản dịch sang văn xuôi xuất bản ở nước ta nhưng dịch sang các loại thơ cổ truyền của người Việt thì mới đây chỉ có dịch giả Thái Bá Tân xuất bản 42 truyện ngụ ngôn thành thơ 5 chữ, chọn những truyện thích hợp cho thiếu nhi.
Những năm đầu của thế kỉ trước học giả Nguyễn Văn Vĩnh có dịch hơn chục truyện ngụ ngôn sang thể thơ song thất lục bát nhưng chủ yếu là Ngụ ngôn La-phông-ten - là một học giả người Pháp, người đã lấy nhiều cốt truyện ngụ ngôn của Aesop dịch thành thơ tiếng Pháp - nhưng ngày đó trình độ dân trí của người Việt mình, ngay cả các học giả, cũng còn bị hạn chế nên chất lượng các bản dịch chưa cao lắm.
Tuy thế, hồi còn bé tôi rất thích những truyện ngụ ngôn mà cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch sang thơ vì nó dễ nhớ, dễ thuộc lòng, dạy cho người ta bao nhiêu điều hay, lẽ phải. Vậy nên sau khi dịch hoàn toàn sang thơ lục bát cổ truyền và xuất bản thành ba tập gần 300 bài thơ trữ tình song ngữ Nga và Anh, là các cuốn THƠ TÌNH NƯỚC NGA, 101 BÀI THƠ TRỮ TÌNH NƯỚC NGA và THƠ TÌNH CỦA CÁC ĐAI HÀO) của các Đại thi hào và các nhà thơ nổi tiếng trên thế giới, tôi quyết định chọn dịch 200 truyện ngụ ngôn Aesop sang thơ song thất lục bát.
           Bản dịch thơ này hoàn toàn bám theo các truyện ngụ ngôn Aesop được sưu tầm và ghi chép bằng tiếng Anh in kèm theo nhằm để độc giả đối chiếu và giúp ích cho các bạn trẻ đang học tiếng Anh. Tuy nhiên nếu in đầy đủ song ngữ thì số trang sách quá nhiều nên chỉ có 50 truyện có bản tiếng Anh kèm theo mà thôi. Độc giả nào cần tra cứu hoặc đối chiếu thêm xin liên hệ theo Email:
Ngocchaunvhp@gmail.com, tôi sẽ xin cấp đầy đủ các truyện mà các bạn yêu cầu.
Hi vọng cuốn sách này mang lại cho độc giả đôi điều hữu ích và vui vẻ khi bỏ thời gian ra đọc.
                                                
Nhà văn- dịch giả Ngọc Châu


READ MORE - 200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP DỊCH THÀNH THƠ SONG THẤT LỤC BÁT - Ngọc Châu chọn dịch

Thursday, May 23, 2019

NẮNG HỒN NHIÊN VÀ MƯA NGẬM NGÙI TRONG BÀI “NẮNG CỦA THUỞ NÀO” THƠ KAO HOÀNG - Châu Thạch


           
                Nhà bình thơ Châu Thạch


NẮNG HỒN NHIÊN VÀ MƯA NGẬM NGÙI TRONG BÀI “NẮNG CỦA THUỞ NÀO”  THƠ KAO HOÀNG 
                                                                         Châu Thạch


Kao Hoàng, một người bạn facebook của tôi. Lúc đầu tôi không cảm tình với anh ta mấy vì nhìn chiếc ảnh mang kính đen, đội mũ đen, hai tay chống nạnh trông rất cô hồn. Thế rồi đọc những lời cương trực trên dòng fay của Kao Hoàng tôi biết mình sai lầm. Tôi yêu mến cái phong cách của anh từ đó. Sau nầy đọc thơ Kao Hoàng tôi lại tìm được một tâm hồn rất nghệ sĩ trong anh.
Hôm nay, đọc bài thơ “Nắng Của Thuở Nào” tôi như được nương theo thơ ấy, để linh hồn đi trên dòng sông ký ức, quay về quá khứ cúa một thời thanh xuân . Chắc không mấy ai không biết bài thơ “Tuổi Mười Ba” của Nguyên Sa với hai câu thơ “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc/ Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường”. Hai câu thơ của Nguyên Sa đã được Kao Hoàng nhớ lại trong bài thơ của anh bằng hai câu thơ rất mới “Nhớ câu thơ ngày ấy áo em vàng/Ta có lẽ mai về yêu hoa cúc”. Bằng hai câu thơ nầy, Kao Hoàng đã nhắc tôi hoài cảm vê một thời vàng son, yêu đương và vụng dại.
Bài thơ có 5 khổ, Kao Hoàng đã đặt cụm từ “Chào phượng vĩ” vào trong câu đầu của 4 khổ thơ. Điều đó gây ấn tượng cho ta về những niềm vui tràn đến, náo nức trong tâm hồn những ai rất lạc quan và mau cảm xúc.

Khổ thơ đầu nhà thơ đầy háo hức khi báo tin sẽ quay về chốn cũ:

Chào phượng vĩ, mai ta về rất mới
Nắng hồn nhiên như nắng tự thuở nào
Nhớ ngày xưa ngang cửa lớp vội chào
Mà đôi mắt nhìn nhau lưu luyến quá

Cái cụm từ “Nắng hồn nhiên” kèm theo những kỷ niệm tuổi học trò được nhắc đến, gói gọn nhẹ trong mấy câu thơ, lại mở cho ta một khung trời đầy hình ảnh thân thương, cho ta hình dung lại một thời hoa mộng của tuổi học trò. Bốn câu thơ khêu gợi sự hiển hiện trong tâm hồn ta bóng nắng sân trường, khung cửa lớp em ngồi và đôi mắt em nhìn ta lưu luyến. Đời đi học không mấy ai không có một lần như thế. Thơ hồn nhiên làm sao! nhắc cho ta nhớ tình thuở ấy cũng hồn nhiên như vậy!!!
Thế rồi qua hai khổ hai thơ sau, Kao Hoàng không chỉ nhắc cho ta nhớ lại bàn tay âu yếm tìm ta, mà còn nhắc lại cả những bài thơ ta chép để mang vào lớp học, để trao cho nhau như mượn lời thơ gởi lời tình yêu dấu đến em:

Chào phượng vĩ, có bàn tay vội vã
Lén tìm nhau, giây phút ngợp huy hoàng
Nhớ câu thơ ngày ấy áo em vàng
Ta có lẽ mai về yêu hoa cúc

Chào phượng vĩ, khi không mà rưng rức
Chạm môi nhau rơi khẽ tiếng thở dài
Ta buổi chiều ngó qua cửa mây bay
Mà nhớ quá áo dài em rất trắng

Nhà thơ thật khéo léo khi mượn câu thơ được yêu mến thuở xưa để tạo xúc cảm trong hồn người đọc. Chỉ hai câu thơ nhưng cho ta nhớ tổng quát tất cả những bài thơ Nguyên Sa đã viết, chắp cho ta đôi cánh mộng mơ để bay về một thời lãng mạn của năm xưa, cho ta nhớ lại từ sân trường, con đường phố em qua đến chiếc áo em bay bay trong gió.
Thế rồi đột ngột nhà thơ cho chiếc áo dài em trôi vào một cõi xa xăm, qua màng mưa bay để nỗi nhớ bay theo chiếc “áo dài em rất trắng”:

Ta buổi chiều ngó qua cửa mưa bay
Mà nhớ quá áo dài em rất trắng

Câu thơ khiến ta đón một cơn gió rét bất ngờ làm se lạnh tâm hồn. Câu thơ khiến nỗi buồn xa vắng bởi bóng em mờ ở một nẽo rất xa xăm nào đó. Đọc thơ, kỷ niệm đẹp ngày xưa bỗng lắng xuống một nỗi niềm. Mưa bay không có tiếng rì rào nên cõi lòng ta tịch lặng trong nối sầu man mác.
Ở ba khổ thơ trên, Kao Hoàng chào phượng vĩ trong tâm thức vui, nhớ về kỷ niệm. Qua hai khổ cuối cùng, nhà thơ chào phượng vĩ với tâm thức bi quan trong tình yêu và bi quan trong cả cuộc đời:

Chào phượng vĩ, ngày ta về thôi nắng
Mưa hoàng hôn rơi ướt tóc ngậm ngùi
Có lẽ là tất cả đã xa xôi
Ta cũng thế, đi bỏ trường, bỏ lớp...

Mấy mươi năm, thật thà như mắt chớp
Trường ta xưa áo trắng bỏ quên đời
Sách vỡ nào tình một thuở nguyên khôi
Là tất cả, dĩ nhiên là mất cả...!!!

Tác giả kết bài thơ bằng hai câu thơ như ngọc lung linh: “Sách vỡ nào tình một thuở nguyên khôi/ Là tất cả, dĩ nhiên là mất cả…!!!”. Câu thơ đầu như khối tình Trương Chi thuở trước, câu thơ sau như trái tim Trương chi đã tan ra thành khói. Trái tim Kao Hoàng ngày nay tan ra trong cô lạnh vì không có giọt nước mắt của mỹ nhân, đau buồn hơn trái tim Trương Chi ngày ấy đã thỏa lòng mà tan ra khi nàng Mỵ Nương nhỏ cho một giọt nước mắt thảm sầu.

Bài thơ “Nắng Của Thuở Nào” Kao Hòang viết về hai thời phượng vĩ, thời phượng vĩ tắm trong ánh nắng hồn nhiên và thời phượng vĩ tắm trong mưa. Dầu phượng vĩ tắm trong thời nào thì bài thơ như một tấm thảm bay, chở ta về qúa khư rất hồn nhiên, rồi hạ ta xuống trên miền đất sầu se lạnh. Miền đất se lạnh cũng đẹp vô cùng bởi những quả tim tình yêu như núi ngọc lung linh, dưới cơn mưa bay còn có nắng hoàng hôn dát ánh vàng lên núi

                                                                      Châu Thạch


 
               Nhà thơ Kao Hoàng


NẮNG CỦA THUỞ NÀO

Chào phượng vĩ, mai ta về rất mới
Nắng hồn nhiên như nắng tự thuở nào
Nhớ ngày xưa ngang cửa lớp vội chào
Mà đôi mắt nhìn nhau lưu luyến quá


Chào phượng vĩ, có bàn tay vội vã
Lén tìm nhau, giây phút ngợp huy hoàng
Nhớ câu thơ ngày ấy áo em vàng
Ta có lẽ mai về yêu hoa cúc

Chào phượng vĩ, khi không mà rưng rức
Chạm môi nhau rơi khẽ tiếng thở dài
Ta buổi chiều ngó qua cửa mây bay
Mà nhớ quá áo dài em rất trắng

Chào phượng vĩ, ngày ta về thôi nắng
Mưa hoàng hôn rơi ướt tóc ngậm ngùi
Có lẽ là tất cả đã xa xôi
Ta cũng thế, đi bỏ trường, bỏ lớp...

Mấy mươi năm, thật thà như mắt chớp
Trường ta xưa áo trắng bỏ quên đời
Sách vở nào tình một thuở nguyên khôi
Là tất cả, dĩ nhiên là mất cả...!!!

                                         Kao Hoàng

READ MORE - NẮNG HỒN NHIÊN VÀ MƯA NGẬM NGÙI TRONG BÀI “NẮNG CỦA THUỞ NÀO” THƠ KAO HOÀNG - Châu Thạch