Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, October 8, 2017

Ký sự Bắc Lào - Phần 1: CỔNG TRỜI NẬM CẮN - Chế Cẩm Bình



KÝ SỰ BẮC LÀO
PHẦN MỘT: CỔNG TRỜI NẬM CẮN

       Chế Cẩm Bình

Như thường lệ thì tôi sẽ băng đường 9 để lên Lào. Nhưng vì cần có mặt tại công trình ở Đồng Hới nên phải ghé qua đó một ngày. Từ Đồng Hới đi Luông Pha Băng có ba con đường 12 qua ngả Cha Lo, đường 8 qua cửa khẩu Cầu Treo và đường 7 xuyên ngang tỉnh Nghệ An lên cổng trời Nậm Cắn, từ đó đi Xiêng Khoảng rồi về Luông.
Cả ba con đường này tôi đều chưa từng đi qua. Nhưng coi google và định hình hướng đi thì đường 12 và đường 8 có vẻ quen thuộc hơn, vì tôi đã từng đến Thà Khẹt hay qua ngã ba Pạc San là các điểm cuối của hai con lộ này nằm trên quốc lộ 13 thuộc Lào. Đường 7 thì hơi ngại, vì nghe nói đây là tuyến đường nóng về buôn bán hàng trắng, lại ngày xưa rất nhiều phỉ. Vậy mà, sau khi cân nhắc về hành trình và thời gian di chuyển, tôi lại chọn đi đường 7.
Từ Đồng Hới ra Vinh đã 1 giờ khuya, ngủ luôn trên xe đến 4 giờ sáng thì bắt đầu băng qua Nam Đàn rồi Đô Lương để vào đường 7. Đường nhỏ và ngoằn ngoèo, men ngược theo sông Lam mà chạy. Qua huyện Anh Sơn và đầu Con Cuông vẫn là đồng bằng, rồi băng rừng quốc gia Pù Mát vượt con đèo dài cả trăm cây số. Đi xuyên qua những khu rừng nghiến nguyên sinh với hằng hà thân nghiến khổng lồ dễ đến hai ba người ôm mới xuể.
Đến thị trấn Hòa Bình thuộc huyện Tương Dương trời bắt đầu đổ mưa. Mưa dày hạt, mưa trắng cả rừng, xối nước ào ạt xuống đường như thác đổ. Trước kính xe mịt mùng, chỉ nhích lên từng chút chứ không thấy rõ đường mà chạy. Bên tay phải đường con sông Lam ngầu đục trào lên từng hõm xoáy, chứ không êm đềm xanh trong như cái tên hiền lành của nó nữa. Chừng một khắc giờ thì mới tạnh, rồi dứt hẳn. Trời cao trong veo trở lại trên những vòm rừng nguyên sinh xanh ngút mắt.
Mường Xén, thị trấn huyện lỵ huyện Kỳ Sơn nằm cheo leo bên đường 7 với hai dãy phố con con nằm hai phía của cây cầu cùng tên bắc qua sông Lam. Người Kinh từ các huyện dưới xuôi như Nghi Lộc, Nghĩa Đàn, Hưng Nguyên lên làm nghề buôn bán và dịch vụ, còn người Thái thì chỉ ở trong bản chứ không quen ở ngoài này.
Qua khỏi thị trấn thì đèo càng lúc càng cao, băng qua những bản làng người Thái hai bên đường. Đến bản Nọọng Dẻ thì dừng xe lại ghé thăm. Cả bản có khoảng hơn trăm nóc nhà quây quần quanh mấy ngọn đồi liền kề nhau. Thấy trên nhà có mấy người phụ nữ đang dệt cửi, mới xin phép vào nói chuyện và chụp hình. Thì được chủ nhà nồng nhiệt mời lên cầu thang ngay mà không cần dò hỏi hay lưỡng lự. Hỏi thăm đây là đồng bào Thái hay Khơ Mú, thì nói là Thái Khăng, hỏi chữ Khăng nghĩa là gì, thì nói Thái Khăng là Thái ở gần với Lào chứ không rõ nghĩa là gì cả. Nghe mọi người nói chuyện với nhau thì thấy giống tiếng Lào hơn cả, nhưng trong cách phát âm lại thấy gần với ngữ chi Khơ Me, mới hỏi sao như vậy thì được trả lời là tổ tiên ngày xưa là người Khơ Mú, sau sống lẫn với người Thái nên thành người Thái hồi nào không biết nữa, cũng mấy đời rồi.
Chị Cụt Thị Búa, năm nay ba mươi tư tuổi, mà đã có hai con trai đi học cấp ba dưới trường nội trú tỉnh. Chồng đi làm thợ xây trên Lào, mỗi tháng cũng cầm về được chín triệu. Còn chị, hằng ngày đi làm nương và chăm sóc gần hai chục con bò, rảnh ra thì dệt thổ cẩm bán sang Lào hoặc bán ra Hà Nội cho những cửa hàng bán hàng lưu niệm. Hằng tháng thì gửi về hai cháu chỉ hai triệu, còn đâu nhà nước lo cả nên kinh tế rất thoải mái, như cái nhà của chị làm hoàn toàn bằng gỗ nghiến mà dưới xuôi có mơ cũng khó thấy.
Người cháu họ sang ngồi chơi cùng chị, tên Lữ Thị Bích, gia đình gã chồng năm ngoái lúc em đương học lớp mười một. Theo phong tục người Thái thì con cái phải hoàn toàn phải theo ý cha mẹ. Nên em rất buồn, đến độ phải ốm mất mấy tháng. Cái buồn đến giờ vẫn vương trên mắt khi mà em đang mang thai tháng thứ tám rồi. Hỏi bây giờ thì đã biết yêu thương chồng chưa, em nói có thương vì tình nghĩa vợ chồng anh ạ, dù là trước đó không hề yêu nhau. Thế sao em vẫn buồn, thì nói em còn nhớ lớp nhớ trường và nhớ bạn, em còn tiếc con chữ lắm.
Xuống chơi nhà chị Cụt Thị Thương và anh Cụt Văn Xí cũng được tiếp đón thân tình. Anh chị mới ngoài bốn mươi mà đã có cháu ngoại rồi đó. Tức là, ai cũng lấy vợ lấy chồng rất sớm. Chị Thương đang ngồi dệt khăn, những chiếc khăn thổ cẩm rất đẹp, sờ vào thì hết sức mềm mại. Mỗi ngày chị dệt được hai ba tấm, mỗi tấm bán chỉ trăm ngàn. Khăn này bán ở các cửa hàng ở sân bay giá đến năm bảy trăm chứ không rẻ. Hỏi mua mấy tấm, thì chị nói người ta đặt cả rồi em ạ. Như sực nhớ trong nhà còn thì phải, chị mới nói anh Xí vào tìm lấy ra được mấy tấm nhưng chưa làm tua rua. Rồi hỏi có gấp không, bảo dạ không ạ. Thế là anh chị nói ngồi chờ một chút, rồi hai vợ chồng vén ống quần lên se tua rua, phải se trên da đùi mới đều và không bị sút. Nhận khăn, cảm ơn và chào từ biệt anh chị, cũng không quên lấy số điện thoại để ai muốn có khăn này thì sẽ bán giúp cho anh chị thêm được ít nhiều cho anh chị vui.
Xe tiếp tục leo đèo, lên cao tận trên đỉnh một ngọn núi, chính là cổng trời Nậm Cắn. Bên kia đường có hai người phụ nữ với trang y sặc sở đang tựa lan can hộ phòng nhìn xuống, thì cũng dừng xe lại để chụp hình. Nhìn xuống, trời ơi, một từng mây trắng ngát bồng bềnh bên dưới vờn quanh các mái núi xanh mươn mướt của những nương lúa mới, cảnh sắc thật không khác gì chốn bồng lai được mô tả trong các cổ thư.
Vì ham chơi nên vào cửa khẩu bị muộn giờ, làm thủ tục không kịp nữa, phải chờ đến đầu giờ chiều mới qua được. Cũng đành, bởi mấy khi mà được lên cổng trời, được trò chuyện cùng đồng bào người Thái Khăng thương mến, được thả mình theo những áng mây trắng cho tâm hồn thêm tươi đẹp. Mơ hoa!
19/9/2017

Chế Cẩm Bình





















READ MORE - Ký sự Bắc Lào - Phần 1: CỔNG TRỜI NẬM CẮN - Chế Cẩm Bình

TAN CA ĐÊM - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Tác giả Lê Thanh Hùng


Tan Ca Đêm

Đêm cánh gián, nhờ nhờ cuối phố
Trong xóm nghèo, trăm thứ vần xoay
Em bước qua, vĩa hè lổ chổ
Tan ca đêm, bóng nhỏ mệt nhoài
                      *
Góc phố vắng đời giăng sấp ngữa
Cố bền lòng, trắc trở một mai
Đâu nhiều thứ, để mà chọn lựa
Tuổi đời đi lần lữa giêng hai ...
                      *
Gói hy vọng, ôm vào giấc ngủ
Mặc nắng mai, phố nhỏ lao xao
Bao phận người trăm quê quần tụ
Xuôi ngược đời, quanh quẩn khát khao
                       *
Khát khao sống và yêu  – từ đó
Lộng gió trời, buông thả giấc mơ
Vẫn hồn nhiên - niềm tin cháy đỏ
Bờ tương lai, cuộc sống mong chờ ...
                Lê Thanh Hùng



Tình Cũ

I
Này em, rượu cạn, tình vơi
Chênh chao, cuồng nhiệt, tràn lời hoa ngôn
Sang sông, thuyền gác lên cồn
Kìa trăm mắt lạ, đổ dồn vào em ...

II
Giọt tràn ly, phớt qua môi
Đẩy đưa ngày tháng, tao nôi tròn vành
Còn không em, mộng ngày xanh
Men xưa, tình cũ, ta dành cho nhau

III
Đẩy đưa chút nghĩa cũ càng
Em, rơi trong gió một tràng cười hoa
Chìm trong dấu nắng nhạt nhòa
Quay ngang, em vén tóc xòa ven mi
                Lê Thanh Hùng



Dường Như Ngày Thu Cũ

Đâu có gì, sao bịn rịn với nhau
Khi tháng năm đã úa màu từng trãi
Tình nhạt phai, biết bao giờ trở lại
Ấm lạnh đời, chìm nổi những khát khao
                        *
Bên góc phố, bao mùa thu đi qua
Mưa tháng chín, cứ nhùng nhằng dai dẳng
Mây xám trời chiều, đìu hiu trống vắng
Vọng cố hương, nghe ray rứt quê nhà ...
                      *
Sao không có gì, mà lợn cợn lay
Tấm rèm cũ, treo bao mùa mưa mắng
Đong đưa hiên thưa, trong mưa trĩu nặng
Chầm chậm trôi qua, khoảng khắc cuối ngày
                      *
Vội vã buông hờ, tay níu lấy tay
Mắt nuối mắt, lơ đềnh nhìn đắm đuối
Như đã trôi theo dặm đời rong ruổi
Rớt xuống hoàng hôn lặng lẽ đắm say
                      *
Như có điều gì, cựa quậy rung vang
Cuốn quýt gió, mùa thu bay quăn quíu
Gỡ chiếc lá, vương tóc dài nũng nịu
Chợt mùa thu, như đến sớm vội vàng ...
                Lê Thanh Hùng
                Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - TAN CA ĐÊM - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Saturday, October 7, 2017

HOÀI NGHI - Thơ Trần Mai Ngân



                  Nhà thơ Trần Mai Ngân


HOÀI NGHI

Anh hoài nghi em
Hoài nghi mãi vầng trăng khuyết nửa
Không tròn đầy như thuở mười lăm
Những giận hờn đôi mắt xa xăm
Đầy giông bão về nơi xa lắm!

Anh hoài nghi em
Hoài nghi môi hồng đào thơm ngọt
Không thật thà chỉ cảm xúc thăng hoa
Giận đôi tay hương ngát ngọc ngà
Anh xô hết tình nghiêng chao đảo...

Anh hoài nghi em
Hoài nghi đất trời đầy giông bão
Để xa xôi lặng lẽ nơi này
Bóng nguyệt soi cứ thế không đầy
Có nước mắt không tỏ bày rơi xuống...

Anh hoài nghi em
Hoài nghi cả sóng xô cuồn cuộn
Dập dồn say phiến đá lạnh lùng
Tiếng vang dội muôn trùng phiền muộn
Con sóng tình vỗ một âm thanh...

Anh hoài nghi em
Hoài nghi mưa nắng cứ loanh quanh
Để người nhận nghe lòng quạnh quẽ
Câu xưng tội chiều nay nói khẽ
Là Chúa ơi! Con nhỡ yêu người!

                        Trần Mai Ngân

READ MORE - HOÀI NGHI - Thơ Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN


           
   Nhà thơ Chu Vương Miện



XUẤT XỬ HAI ĐƯỜNG

thiên sanh nhơn, hà nhơn vô lộc
địa sanh thảo, hà thảo vô căn?
biết hai chữ thiên thời địa đất
cứ chùm chăn đợi khoa thi
đậu đạt xong rồi sẽ tính
đại đăng khoa tiểu đăng khoa kế cận
vào ra xe ngựa võng lọng xênh xang
quỳ một đời mỏi cẳng chốn hoàng cung
không cũng còng lưng khấu đầu cúng vái
thân sĩ phu giờ giống ngang ếch nhái
thân nô tài đầy tớ chốn triều cương
chín bệ rồng chờ mưa móc hoàng ân
quân phán tử, thì ô kê tử thật
mấy ngàn năm sống cho chật đất
chả bao giờ dám cự cựa nha răng ?
im thin thít nhờ vả ơn trên
chờ rơi rớt phước như đông hải
trọn một đời khoanh hương bái


MỒI MỒI CHÀI

cá cắn câu vì tham mồi
chim sập bẫy cũng vì mồi
cọp sụp hầm cũng vì mồi
heo rừng mắc bẫy cũng vì mồi
đàn ông không ham mồi
mà chỉ ham ghệ
số phận tham mồi ra sao ?
ai mà chả rõ
trước nhất nếu không cần thiết
thì vào nồi
sau là cum cho thật kỹ
để dùng làm cò mồi
ghệ cũng là có mồi
những kẻ mắc mồi chưa chết ngay
mà được dùng làm tay sai
sai đâu uýnh đó
đánh bậy đánh bạ là đi đời
cũng là thân phận tay sai cò mồi
nhưng chim xơi cá
người xơi chim
hoặc xơi lẫn nhau ?
dù là nước trong
dù là nước đục
dù sông chia từng khúc
số phận mồi rất nhiều
rước vào ít hư vinh
toàn nhục ?


NGƯỢC XUÔI

ta đến xứ Nam, bạn qua xứ Bắc
bất ngờ li rượu cũng ngược xuôi
đôi chập bên đời râu tóc rụng
trong tay hồ hải một phen cười  
(thơ Lâm Anh Nguyễn Ba La)

Ba Tơ đứng ngó Phú Thọ
kẻ ở biển sâu kẻ góc trời
cái ngát của hoa cái nồng của rượu
Cù Và còn lại mấy nương khoai ?
ta đến xứ Nam bạn qua xứ Bắc
50 năm cùng một phen cười 
ta đến rồi đi rồi đi mất
rượu trong hay đục mãi cuộc vui?
chả trách chi nhau đời hồ hải
tang bồng nhàn nhạt bóng chim côi
Ba La Vạn Tượng vòng Tư Nghĩa
tình sâu nghĩa nặng bớ dân Hời
Châu Ô nay sót còn Châu Ổ
Một bên nước mặn bên Bình Vân
hũ rượu bắc nam chia nhau sớt
nơi đây cõi tạm đuộc bao lần ?
ngược xuôi âu cũng là yên phận
một đời mơ mấy chốn dừng chân
chung rượu chưa vơi nơi xứ Bắc ?
mà đàng vội vã chuyến xuôi Nam



LỤC NGÔN THƠ

trước mặt là duềnh nước mặn
sau lưng là dãy thùy dương
ta đứng giữa trời đất rộng
phía xa là mấy con thuyền
mênh mông một trời mấy nước
buồn vui giữa nắng hoàng hôn

bờ sông bên lở bên bồi
con sông quanh co khúc khuỷu
họa hoằn có đoạn chảy xuôi
phía trái trường sơn trùng điệp
ven đường hoa nở thêm vui
thuyền trôi lững lờ trên nước
chiều trôi trên bãi tân bồi

cũng rầu làm thân con bướm
ở không bay tới bay lui
người sống chả hay chả biết
người chết khóc lóc rồi thôi ?
thân thiết có chàng Nguyễn Bính
giờ đây xanh cỏ mất rồi ?
làm thơ dăm ngàn cách trở
bây chừ một ánh trăng soi

chim bông lau, cánh đồng lau
anh đi trước em đi sau
gió ngược chúng mình tơi tả
tóc tai nghiêng ngả trên đầu
trước mặt là thung xam nghoét
bên triền một cánh đồng dâu

có người thề để mà nhớ
có người thề để mà quên
người nói như đinh đóng cột
có người nói xong liếm liền
có người hứa nhăng hứa cuội
có người thề thốt luôn luôn ?

       CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN

HỒN LÀNG Ở ĐÂU? - Thơ Phan Dương Thy



      Tác giả Phan Dương Thy


HỒN LÀNG Ở ĐÂU?

Hôm nay ta về.
Trời mừng ta sao trời lại khóc?
Tháng sáu quê mình chưa bao giờ nước ngập!
Ta đội mưa đi khắp đường làng!
Ta đội mưa đi kiếm hồn làng!
Các vị cao niên, hào lão không còn!
Chỉ thấy các anh hơn tuổi mình móm mém.
Nói điều còn mất, hụt trước thiếu sau!
Làng mình xưa, cổ kính, nhiệm mầu.
Những thầy cúng, thầy số, thầy tà phù phiếm.
Những trai làng, lực điền học hành nổi tiếng.
Tuổi thơ ta từng ngớ ngẩn phục thầm!
Hồn làng ở đâu Cửa Miếu, Đền Thần?
Mưa phơ phất bóng người qua thưa vắng!
Những trai gái tuổi tròn trăng rám nắng!
Tóc loe ngoe đốm đỏ, đốm vàng.
Hồn làng nơi đâu, chùa nhỏ, chợ làng?
Vài quán nhậu mưa chiều thưa vắng khách.
Người giữ tích xưa chếnh choáng la đà.
Không đủ mặn nồng để giữ khách phương xa.
Dăm chuyện cũ thao thao mòn sáo.
Tưởng người nghe lâu quá chưa về!
Hồn làng nơi đâu con sông nhỏ, bến quê?
Ai đắp đập cho dòng sông dẫy chết?
Đường làng cắt xuyên, con kênh đổ ngược!
Nước lên cồn, làng vẫn xơ xác canh trưa!
Long mạch đứt rồi, bao sĩ tử xa quê!
Những ông cử, ông nghè phải sống nhờ đất khách!
Mỗi bận về thăm làng rồi đi mang nắm đất.
Để ủ lòng người tha thiết với quê cha.
Như lúc về tất bật rồi xa.
Mang trăn trở hỏi người sau, người trước.
Hồn làng đâu nếu không tìm được?
Thì ngàn năm khó thoát cơ hàn!
Thì ngàn năm vẫn thế gian nan.
Làng nhỏ lại bởi nhân tài thiếu vắng!

                           Phan Dương Thy
                                14/8/2017

READ MORE - HỒN LÀNG Ở ĐÂU? - Thơ Phan Dương Thy

THIÊN ĐƯỜNG TRÊN MÂY - thơ Trúc Thanh Tâm


                                                                       
 THIÊN ĐƯỜNG TRÊN MÂY

 Cầu vồng mở đường cao tốc
 Cho ta về lại cõi tiên
 Thánh thần để rồi cũng khóc
 Đời nhau bảy nổi ba chìm

 Sống làm sao không thiếu sót
 Bao đồng mà chẳng lo xa
 Bỏ quên một rừng trí thức
 Chôn vùi hương sắc muôn hoa

 Lời hứa là thứ rẻ nhất
 Đi sau giọng nói tiếng cười
 Niềm tin là thứ đắt nhất
 Khi mình đã chọn sân chơi

 Nếu biết đời là cõi tạm
 Tính toán hơn nhau cái đầu
 Sao cứ mơ làm thần thánh
 Đưa người vào cuộc bể dâu 

 Vén mây nghe chiều lưu luyến
 Vườn đào hoa lá xôn xao
 Cõi tiên có người rơi lệ
 Về trần ta thấy lòng đau!

 TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)
READ MORE - THIÊN ĐƯỜNG TRÊN MÂY - thơ Trúc Thanh Tâm

KHI CUỘC TÌNH ĐI QUA - Thơ Đình Thu



KHI CUỘC TÌNH ĐI QUA

Đợi ngày tháng quay về
Ôm em trong vòng tay
Tưởng chừng như đã mất
Những dấu yêu muộn màng
Những nụ hôn hạnh phúc

Cuộc đời thật ngây ngô
Mối tình đầu  khờ dại
Mong manh làn sương sớm
Bình minh làm tan biến
Một cuộc tình trong mơ

Ta bỏ đi thật xa
Để nguôi quên tháng ngày
Để quên đi thời gian
Vết chân buồn lạc loài
Sợ màu nắng tinh khôi

Vẫn biết còn đâu đó
Những lúc buồn lẻ loi
Nhớ về thời xa vắng
Có mối tình yên lặng
Nồng nàn như cỏ cây

Thôi đành hẹn ngày sau
Mười năm... hai mươi năm
Hay còn lâu hơn nữa ...
Còn gì dành cho nhau

Đình Thu


READ MORE - KHI CUỘC TÌNH ĐI QUA - Thơ Đình Thu

HUYỀN THOẠI KONTUM - thơ Trúc Thanh Tâm



 HUYỀN THOẠI KONTUM

 Tiếng thông ru đời thiếp ngủ
 Kontum một trời sương rơi
 Mai kia biết còn ai kể
 Khi cây Chung Thủy* chết rồi
 
 Có dòng Dak Bla chảy ngược
 Đi vào ngoạn mục đời nhau
 Hận thù từ muôn năm cũ
 Vẫn còn đây nỗi đớn đau

 Tiếng chuông ngân vào nỗi nhớ
 Dã quỳ vàng ánh trăng phơi
 Ngực em phập phồng mộng mị 
 Hồn ta mắc nạn lâu rồi

 Rượu Cần lưng bầu chờ sáng
 Lệ nào em khóc cho ta
 Nhà Rông chưa tàn ngọn lửa
 Hương em hay khói quê nhà 

 Ai khóc mà đời thổn thức
 Yêu người biết thuở nào quên
 Thiên đường có nhiều lối rẽ
 Ngã nào cũng chẳng có tên !
 
 TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)
 
 Phụ chú: * Huyền thoại kể rằng đôi trai gái yêu nhau nhưng vì hận thù giữa hai bộ tộc nên tình duyên tan vỡ. Họ chết đi hóa thành cây Chung Thủy, 2 cây cùng một gốc bên bờ sông Dak Bla (cây Tơ Đáp và cây Si). Năm 2012 đã bị chặt bỏ, thật đáng tiếc !
READ MORE - HUYỀN THOẠI KONTUM - thơ Trúc Thanh Tâm

KÝ ỨC GIAO MÙA - thơ Trương Đình Phượng

Tác giả Trương Đình Phượng



KÝ ỨC GIAO MÙA

Mùa đông
nghiêng
thành phố nghiêng
lòng người chùng chiềng
ta nghiêng vai trút nỗi đời tất bật
tìm về gác trọ trần gian
lật miền ký ức
bao năm hình như thương nhớ hơi gầy
rưng rưng bụi cọ vào tay
vỡ oà
tình em như lời thơ viên mãn
một đời ta lạc dấu
đêm và ta nhìn nhau
từng giọt lặng im rơi xuống vũng lòng
chừng như
tiếng cha còn đây
tình thương xua tan buốt giá
canh trường ngọn đèn leo lét
nhỏ to kể chuyện đời....

vạt liếp thưa run rẩy

mẹ trở mình
đêm vời vợi
khắc khoải lá rơi
tiếng thở dài
lăn qua năm tháng...
chị ngồi gom canh vắng
thả vào cơn mơ khát cháy lòng
bến sông thiếu nữ
hoang lạnh vầng trăng vỡ...
mùa đông nghiêng
ta nghiêng lòng
nghe thảng thốt
ngày xưa...

 Trương Đình Phượng
                          phuongtd217984@gmail.com
 




READ MORE - KÝ ỨC GIAO MÙA - thơ Trương Đình Phượng

Friday, October 6, 2017

RONG RUỔI TRỜI SAY - Thơ La Thụy



                              Tác giả La Thụy


RONG RUỔI TRỜI SAY 

Sầu dâng phủ giấc muộn phiền
Hồn hoang nghẽn lối tìm quên trăng vàng
Sáng ra mình mãi lang thang
U uất mấy nhịp cơ hàn ai hay.
Chừ đây tay vẫn trắng tay
Phú sao tưởng mộng ăn mày vu vơ
Ngửa tay nếm chút dại khờ
Dìu nhau bạn hữu vài giờ lất lây.
Thanh bần hằn vết chua cay
Ô hay trôi mất chân mây mộng đời
Mạch sầu hiu hắt làn môi
Đẫm thơm men rượu, dệt lời thơ bay.
Thả hồn rong ruổi trời say
Nghênh ngang gõ nhịp hao gầy tháng năm
Xa xăm nhòa ánh trăng rằm
Niềm đau đan phủ bụi lầm xác thân.
Chừ cho trái đất xoay vần
Trong ta tuôn chảy vô ngần bơ vơ.

                                 LA THỤY
                                     1988
(Cùng Hoàng Hữu Bản nối vần trong cơn say)

READ MORE - RONG RUỔI TRỜI SAY - Thơ La Thụy

KHÁT - Thơ Lý Đức Quỳnh



                 Tác giả Lý Đức Quỳnh


KHÁT

Trời nắng điên cuồng,đất khát mưa
Kinh không tiếng mõ,khát chuông chùa
Én chao cánh khát ngời xuân lộng
Khát mật,vườn ong hóng đợi mùa

Lẻ bóng côi hình đuổi khát nhau
Sân ga vắng lặng khát con tàu
Trăng chờ ước hẹn tìm nguôi khát
Sa mạc nung lòng bỏng khát đau

Khát lợi danh thèm mộng túy sinh
Sông đời tạp nhiễm khát nguyên trinh
Bờ xô biển khát cồn cào sóng
Tấu nhạc bồng phiêu thỏa khát tình…

                           Lý Đức Quỳnh
                        La Gi, 05.10.2017

READ MORE - KHÁT - Thơ Lý Đức Quỳnh