Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, January 9, 2016

Tản văn: XÔN XAO GIÓ VỀ - Lê Lam Hồng

Lần đầu gởi cho VNQT:



Lê Lam Hồng

XÔN XAO GIÓ VỀ

Tản văn

1.            
Có lẽ chỉ có nơi miền quê miền Tây Nam bộ mới có những cơn gió gọi xuân về như thế. Khi bốc lên thì lồng lộng thổi, khi xuống cung trầm thì nhè nhẹ, hiu hiu . Cả miệt vườn, miệt ruộng đều có gió rập rờn. Gió từ biển hào phóng, mang hơi mát khơi xa, làm dịu mát những trưa nắng mùa hanh khô đồng bãi.

Khi những tờ lịch cuối cùng đi xa cũng là lúc gió ào ào trở về như khao khát được bay xa. Người quê tôi gọi là gió Tết bởi cái Tết đang đến từng ngày, khiến lòng người nao nao đến lạ.

Gió nổi lên từ từ rồi vụt ào từng đợt là khi con nước lớn. Văng vẳng đâu đây tiếng chim bìm bịp trong đám dừa nước ven sông. Con nước tự bao đời, rất hiền lành mấp mé bên nhà, bên bến nước bờ sông. Nương lặng thầm theo con mương, tưới đẫm phù sa, vun bồi cho màu xanh những vườn cây trái. Gió mang hơi mát từ dòng sông Mẹ; thứ hơi mát nguyên chất, trong lành làm cho hồn người luôn sảng khoái mỗi sớm mai.

2.            
Gió Tết về cũng vào lúc cánh đồng mang tấm áo lụa vàng. Cả cánh đồng rực lên một màu vàng tươi, óng ả. Gió chạy dọc chạy ngang, tạo nên những đợt sóng vàng rào rạt. Gió giục lúa chín mau khi chân ruộng đã được người nông dân xiết nước. Đi trong gió đồng, ta nhận ra mùi hương sữa lúa chín; một mùi hương ấm áp, lâng lâng. Hạt lúa vàng ủ biết bao mật ngọt phù sa, ủ biết bao mưa nắng và uống bao giọt sương trời để dâng cho con người mùi hương quyến rũ, kỳ diệu- mùi sữa nồng nàn của đất Mẹ yêu thương. 

Gió Tết về đưa phất phơ từng ngọn khói trên đồng. Cả đời cây lúa chẳng nhận về mình điều gì. Lúa gặt rồi còn gởi lại rơm thơm cho cánh đồng, cho cây cỏ. Ngọn khói  thơm theo chiều gió đưa về  khắp miệt vườn; mùi rơm rạ ngày mùa quyện hòa trong hương phù sa châu thổ. Ai từng qua cánh đồng mùa khói, nhộn nhịp tiếng cười vui của người lao động; hẳn nhớ mãi mùi thơm huyền diệu  từ những đụn khói trắng như mọc lên từ cánh đồng. Ngỡ chừng mấy trăm năm, khói đốt đồng của cha ông khai phá miền đất mới ngày xưa vẫn còn âm ỉ; lan tỏa mùi quê dân dã tới bây giờ …

3.            
Gió Tết về giục giã hàng so đũa đâm bông trắng như những ngọn đèn lấp lóa đung đưa giữa vòm xanh. Bông so đũa nấu canh chua với cá rô đồng thật tuyệt vời. Những chú cá rô chỉ to bằng hai ngón tay nhưng mập tròn vì chúng thích ăn lúa chín và thịt thơm đến lạ. Mùi bông so đũa giao hòa cùng mùi cá rô đồng mới hấp dẫn làm sao! Dưới gốc xoài mát rượi, gió rì rào trên đầu; bữa cơm gạo mới ngày mùa sao mà ngon đến thế!

Gió Tết về  gợi lên bao nỗi niềm của bao người con xa xứ. Một ngày về quê thôi cũng đủ thỏa lòng. Thắp nén nhang thơm lên bàn thờ Tổ Tiên chợt nghe lòng ấm lại. Dẫu xa quê đi tới tận chân trời góc bể, mỗi khi lắng nghe gió Tết về lòng bỗng thấy xôn xao …                      
 LLH


Lê Đức Đồng
Trường THPT Chuyên NT Minh Khai- Sóc Trăng
ĐT: 0913848734
leducdongst@gmail.com
               


READ MORE - Tản văn: XÔN XAO GIÓ VỀ - Lê Lam Hồng

XUÂN ĐỢI - thơ Nhật Quang




XUÂN ĐỢI

Xuân đợi ai, ngập ngừng bên cửa?
Để ta buồn trông ngóng canh thâu
Bên hiên cội mai đã thắm màu
Chim ríu rít, vườn xanh nắng ấm

Người đã xa về phương trời tuyết
Còn luyến lưu nhớ ánh trăng đầy?
Tiếng đêm vạc gọi hoài nhung nhớ!
Chỉ ta ngồi đếm tuổi đầy vơi

Người đi, mình ta dài đêm mộng...
Chạm chén nồng chát đắng bờ môi
Xuân vẫn xanh hong mùa kỷ niệm
Chỉ ta ngồi đếm tuổi đầy vơi

Nơi phương ấy mùa xuân đã nở
Ai chạnh lòng năm tháng phôi pha
Ta vẫn ươm nắng màu hạnh ngộ
Xuân trải vàng ru những mùa xa.


                                      Nhật Quang
READ MORE - XUÂN ĐỢI - thơ Nhật Quang

CHIỀU NGỒI QUÁN Ở SÀI GÒN - thơ Huy Uyên




Chiều ngồi quán ở Sài-Gòn

Buổi ngồi quán cà-phê Sài-Gòn
nghĩ về một chiều xưa đầy nhớ
thương sao ngày đó môi em
ngọt dịu dàng chi đến thế !

Em có còn ở đó
tình-yêu người đem vắt ngọn cây
hạnh-phúc bao quanh
bên ngoài mưa rớt đổ
từ xa nhau em có trở lại nơi này .

Trái tim xưa hình như chạy quanh
nơi cô đơn tận cùng qua vội
bài hát về một con phố buồn
phiền muộn mà chi để lòng không nói .

Nắng gió hanh hao ngày trước
lảng đảng nhìn ai tợ bóng hình em
tình yêu xưa nào quay lại được
xa lắm nẻo Quang-Trung lối cũ đi tìm .

Hỏi em còn che nắng rợp con đường 
qua bên kia kênh đào phố chợ
những "nhà chồ" ngày cũ thấy mà thương
buổi đưa em về trời còn ngái ngũ .

Chiều nay buồn mình tôi ngồi quán
nhớ em xưa rảo bước chợ Bến Thành
ai một lần thả tim thơ-thẩn
để cháy lòng giấc mộng trăm năm .
Huy Uyên

READ MORE - CHIỀU NGỒI QUÁN Ở SÀI GÒN - thơ Huy Uyên

Friday, January 8, 2016

HÀNH TRANG VỀ CÔN SƠN - Hoàng Công Kiển






HÀNH TRANG VỀ CÔN SƠN


Con hành hương về thăm Người:
Nguyễn Trãi
Lên Côn Sơn, bàn cờ
Nơi tiên trời giáng thế
Trèo lên cao càng thấy mình nhỏ bé
Giữa vô cùng mênh mông
Nhặt cành củi khô con đốt ngọn lửa hồng
Tìm lại Người…
Đâu phải khi xưa Người đi tìm hoan lạc
Giấu cuộc đời vào cõi hư vô
Trên đỉnh cao bàn cờ
Hồn thơ lắng lại
Đồng ruộng hôm nay vẫn bốn mùa phơi ải
Con dân của người áo trắng xót mồ hôi
Chắt chiu từng hạt thóc:
Cõng đời nghèo trên lưng
Về thăm người, con gom theo:
Cả hành trang như thế
Đến với băn khoăn, trăn trở thơ Người.

Hoàng Công Kiển
(Chi cục QLTT Quảng Trị)
READ MORE - HÀNH TRANG VỀ CÔN SƠN - Hoàng Công Kiển

Tản văn: THƯƠNG CHIẾC NÓN LÁ CỦA MẸ - Phan Nam



Tác giả Phan Nam


THƯƠNG CHIẾC NÓN LÁ CỦA MẸ

Tản văn

 Chiếc nón lá gắn bó với mẹ trên mọi nẻo đường quê nuôi những đứa con lớn khôn thành người. Hình ảnh người mẹ dầm mưa dãi nắng mưa sinh làm lòng tôi bổi hổi bồi hồi một thuở vi hàn cả nhà nương tựa vào nhau rau cháo qua ngày. Từng gọt mồ hôi rơi thấm vào kí ức tôi nỗi nhớ quê nhà đã gắn bó với tôi suốt một đời ấu thơ bên mẹ cha mà tôi không thể nào quên.

 Ngày ấy mỗi lần mua chiếc nón mới mẹ quý lắm, mẹ nói không được cầm nón để quạt rất dễ làm hư nón. Có lẽ vì thế mà trong nhà mẹ làm rất nhiều quạt mo cau để quạt mát cho đứa con vào giấc ngủ mỗi trưa hè và cũng là để giữ gìn chiếc nón lá. Chiếc nón được mẹ cất cao trên thành phên mỗi lần ra khỏi nhà nó như vật bất ly thân của mẹ. Mẹ tìm một đoạn dải lụa màu hồng làm sợi dây buộc chiếc nón trông thật dịu dàng mà không kém phần rực rỡ. Chiếc nón lá âm thầm đo chiều dài mưu sinh dặm trường mà mẹ mưu sinh để kiếm tiền cho chúng tôi ăn học. Thưở ấy có lúc ba đi làm ăn xa cả tháng mới về. Một mình mẹ lặng lẽ trên đồng xa chăm chút cho từng bông lúa chờ vụ mùa đến, chờ mùa gặt rộn rã sắp cận kề.

Nắng mùa thu vừa dịu dàng vừa đỏng đảnh hắt lên đôi mắt hiện đầy nỗi lô âu nhưng lại tràn đầy yêu thương trìu mến. Chiếc nón bảo vệ mái tóc dài đen huyền của mẹ khỏi bạc màu thời gian. Nắng gay gắt nón ưỡn tấm thân ra nhận từng hơi nóng bỏng rát da thịt - mưa tầm tã nón lại đón từng giọt mưa khỏi ướt thân gầy suốt một đời lam lũ nào nghĩ đến bản thân mình. Chiếc nón đếm từng hơi sương từ trên cành cây vào ban mai rơi xuống lúc mẹ đi chợ xa bình minh còn chưa ló dạng. Mẹ một thân một mình đi trong đêm trời còn tối nhem. Mẹ vẫn một đầu gánh mít non, đầu kia gánh sả ra chợ bán rồi mua quà về cho đàn con mỏi cổ ngóng trông nơi thềm nhà. Đường làng đã in không biết bao nhiêu dấu chân mẹ cực nhọc những gánh hàng như thế, những gánh hàng gánh cả cuộc đời con.

Chiếc nón lá tả tơi theo tháng năm khi hứng nắng hứng gió cho dáng mẹ bớt hao gầy. Mỗi lần cầm chiếc nón trên tay tôi cảm nhận như nón đang thầm thì với tôi bao gian lao sương gió mẹ trải qua trên đường đời xuôi ngược. Những câu thơ vụng về tôi viết tặng mẹ ngày sinh nhật thực không thể khắc hoạ hết nỗi cơ cực mẹ dành cho chúng tôi: “Còn chiếc nón cời mẹ vác trên vai/ Cái nón rách nát tả tơi với đời/ Nắng rọi cháy sạm làn da/ Da đen da trắng cũng vì đàn con…”.

Mẹ một đời vất vả là vậy nhưng khi chiếc nón hư gần hết mẹ vẫn không đổi nón mới. Mẹ hi sinh đội nón rách đi làm để chắt chiu từng đồng cho con mua quyển vở cây bút mới đến trường. Nhà nghèo mẹ làm gì có tiền sắm sửa cho mình mỗi khi gió Đông Bắc lùa về mang theo sương gió lạnh giá. Mẹ vẫn như vậy, vẫn chiếc nón cời đội từng cơn mưa ròng chăm chút cho những giấc mơ chưa thành lời của đứa con nhỏ. Giờ đây con bôn ba trên đường đời xuôi ngược con lại nhớ đến chiếc nón cời đã theo mẹ suốt một đời, nhớ chiếc nón của tuổi thơ dại khờ mà con nào đâu có biết.

 Một ngày bất chợt con về thăm mẹ, con mua cho mẹ chiếc nón mới của xứ Huế. Mẹ vui mừng cầm chiếc nón ôm vào lòng nức nở: “Mua làm chi tốn tiền rứa con, để dành đấy mà phòng khi ốm đau…”. Câu nói mẹ chưa dứt lời mà lòng con đã nhói đau. Con nhận thấy trong đôi mắt trũng sâu của mẹ ngân ngấn lệ.

                                                                                         PHAN NAM
                                                                              (Tiên Phước – Quảng Nam)


READ MORE - Tản văn: THƯƠNG CHIẾC NÓN LÁ CỦA MẸ - Phan Nam

Thursday, January 7, 2016

NHỚ QUÊ - Thơ Hồng Tâm


   
                  Tác giả Hồng Tâm



NHỚ QUÊ

"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều "
Xa quê con nhớ mẹ nhiều
Nhớ cây so đũa, hồ tiêu, giàn trầu

Xa nhà lòng nhói tim đau
Nửa đêm thức giấc nghẹn ngào rưng rưng
Nhớ mẹ hiền dáng còng lưng
Khi con đau ốm bón từng thìa cơm

Quê nhà quen ngửi mùi rơm
Mặt trời chưa mọc dở cơm ra đồng
Lục bình nở tím dòng sông
Câu hò điệu lý diêu bông đi tìm

Quê nhà yên ả thanh bình
Giờ con trẻ nhớ nặng tình quê hương
Nhớ vòng tay ấm lạ thường
Lời ru của mẹ yêu thương ngọt ngào

                                      06/01/2016
                                       
Hồng Tâm

READ MORE - NHỚ QUÊ - Thơ Hồng Tâm

LIÊN KHÚC THĂNG LONG HOÀI CỔ - thơ Chu Vương Miện





Liên khúc 

Thăng Long hoài cổ

Ngàn mai lác đác chim về tổ
Dặm liễu bâng khuâng khách nhớ nhà
                   (Bà Huyện Thanh Quan)
Trấn bắc hành cung gạch dãi dầu
Đi bộ suốt đời chán mỏi đau
Hỏi chương kim cổ vang đáy ruột
Lớp sóng phế hưng ngói úa mầu
Cảnh cũ người xưa làn mây khói
Ngẫn ngơ biển ruộng rẫy nương dâu
Đầm dầm ngọn lá vàng thu muộn
Ô tỏa non tây bạc mấy đầu?
Dậm liễu phất phơ miền hoang dã
Lòng quê chậm bước (bước về đâu?)

Gió mưa

Gió gió mưa mưa đã chán phèo
Sự đời nghĩ đến lại buồn teo
                               (Tản Đà)
Phố phường đầy dẫy phường móc túi
Quan trường đồng bạc nặng đá đeo
Văn chương phô mãi dăm tài mọn
Nổi tiếng ba kỳ vẫn đói meo
Núi Tản muôn đời cao quá khổ
Sông Đà nước chẩy tiếng hò reo
Thiên tài (tiên đọa) nơi Tần Lĩnh
Suốt cuộc trần ai cứ mãi nghèo

Một mình

Đèo bòng đưa đến tận nơi
Nửa buổi nghe cha giảng Đức Chúa Trời
Người yên giấc trong sơmi gỗ
Quanh đó ngập tràn vòng hoa tươi
Lạnh lẽo làm sao tôi nín được
Người gạt gẫm tôi đủ thứ lời
Kiểm lại toàn những lời láo khoét
Chấp người tha người đâu mỗi tôi?
Đừng bỏ em một mình trời lạnh lắm*
Mùa hè nóng 120 độ hiu hắt tà huy
Em chung thủy rồi em phản bội
Trước giờ lâm chung đâu bấc đâu chì?
Tôi ném bông hồng (cục đất) xuống mộ
Tiễn em đi

*Lời nhạc

                                   CVM


READ MORE - LIÊN KHÚC THĂNG LONG HOÀI CỔ - thơ Chu Vương Miện

Wednesday, January 6, 2016

BIỂN và ANH - Tự truyện của Trương Thị Thanh Tâm

       
Tác giả Trương Thị Thanh Tâm


BIỂN và ANH
                      
Tự truyện của Trương Thị Thanh Tâm
                   

     
Biển về đêm sóng nhẹ lăn tăn, chỉ nghe tiếng thì thầm của gió, trăng mười sáu lên cao dần tròn vành vạnh đẹp lung linh giữa muôn ngàn tinh tú.
    
Tôi bước thả dọc dài dạo trên bãi biển nghe hơi lạnh thổi vào, khẻ rùng mình kéo cao cổ áo lên, có lẽ tôi chưa thích ứng được cái lạnh về đêm của vùng biển nầy chăng, đây là lần thứ hai tôi đến đây mọi cảnh nơi đây với tôi còn mới mẻ và lạ lẫm làm sao, chân dẫm lên bờ cát mịn tôi cảm nhận được sự dịu mát mềm mại dưới đôi chân trần của mình, vung vẫy đôi giày trên tay, tôi khẻ liếc nhìn chung quanh.
    
Có một vài ghềnh đá nằm cô đơn ở góc khuất, tôi chọn và ghé ngồi xuống, đâu đó thi thoảng cũng có một vài nam nữ đi ngang qua chầm chậm dạo trên bờ cát, vài đôi tình nhân ngồi sát vào nhau thầm thì to nhỏ thoảng trong gió tiếng cười lao xao, hoà theo tiếng sóng vỗ từ xa lướt vào, cảnh vật nơi đây gợi cho tôi nhớ đến kỷ niệm ngày nào của ba mươi năm về trước vào một mùa thu nhẹ gió.
     
Một cuộc gặp gỡ theo duyên mà thượng đế đã dành ban tặng cho tôi, một kỷ niệm đẹp đi qua trong đời tôi để không dể dàng quên khi mà con tim còn muốn nhớ...
     
Tôi ngồi trầm tư lặng lẽ trong khoảng không gian yên tỉnh, nghe hơi thở của biển tiếng thì thầm của gió hoà lẩn với tiếng xào xạc của hàng thông reo trên con dốc nhỏ sau lưng tôi.
     
Trăng treo lưng lửng trên bầu trời đêm cùng vô số ngàn tinh tú lòng tôi thấy bình yên thanh thản lạ thường, thì ra tạo hóa cũng biến ảo khôn lường trăng khi tròn khi khuyết nhưng dẫu có khuyết, thì nó vẫn có vẽ đẹp riêng của nó, lòng người cũng thế có người tâm tốt, xấu lẩn lộn, tạo hóa cũng đâu hà khắc mà không ban cho con người những điều tốt đẹp chỉ tiếc rằng có một số người vì lợi danh vì sự ích kỷ những mưu toan… để rồi đem lại  cho bản thân và người khác những thất thoát đau khổ triền miên...
     Tôi từ một vùng tỉnh lẻ Mỹ Tho theo chuyến du lịch gia đình của nhỏ bạn và cũng là ước vọng mà tôi khao khát từ lâu, là được tận mắt nhìn thấy cảnh đêm trăng rằm ở biển và vừng đông ló dạng đẹp như thế nào mà các thi nhân họa sĩ không tiếc lời tô vẽ, tán thán qua các vần thơ, tranh vẽ.
    
Sau khi thu xếp vội vàng chỗ nghỉ, tôi hồ hởi đi ra bãi biển gần đó hơi gió thổi mà nghe như mằn mặn, có thế chứ...mới ra mùi biển, tôi chợt cười với ý nghĩ đó, ngước lên nhìn bầu trời hôm nay thật đẹp, tôi thỏa mãn ước mơ, tôi muốn ôm vào lòng tất cả và hít thật sâu vào buồng tim lá phổi nhỏ bé của mình.
  - Ôi, đẹp… đẹp quá.
Và quay vòng vòng như một đứa trẻ. Bỗng dưng  có tiếng ai đó vang lên :
  - Trăng đêm nay đẹp quá cô nhỉ?
Tôi giật mình quay lại, nụ cười tắt trên môi, ngạc nhiên nhưng cũng đáp lại:
   - Vâng, đẹp quá đi ạ, thơ mộng quả là một bức tranh với vẻ đẹp thiên nhiên, ánh trăng rọi xuống mặt biển óng ánh làm rung động lòng người, quả thật các thi nhân không uổng phí mà tô vẽ sáng tác những vần thơ xuất hồn phải không?
   - Xin lỗi,tôi đi cùng chuyến xe và đã nhìn thấy cô.
   - À, vậy sao tôi được nhỏ bạn rũ đi cùng.
   -Tôi cũng vậy có phải là duyên không đây.          
Bây giờ tôi mới quay lại nhìn kỹ người đối diện hơn, vóc dáng anh cao dong dỏng, mái tóc rậm bồng, quần áo cũng chỉnh chu lắm và nụ cười thì... thân thiện làm sao, giọng nói nhẹ nhàng ấm áp có vẻ người trí thức tôi nghĩ, chuẩn, bỗng dưng tôi nghe trái tim mình lao xao...tôi ghé ngồi xuống mỏm đá.
    -  Xin phép cho tôi được làm quen và ngồi ké nha.
        Tôi hơi lưỡng lự nhưng cũng nhích qua cho anh ngồi.Chúng tôi cùng im lặng nhìn sóng lăn tăn đang lung lay ánh trăng gảy khúc trên mặt biển. Tiếng anh phá tan bầu không khí:
    - Xin phép cho tôi tự giới thiệu nhé, tôi tên Vũ họ...
       Tôi vội ngắt lời anh:
   -  Xin đừng anh ạ, ta gặp nhau lần nầy rồi biết bao giờ gặp lại nhau thì đừng biết về nhau nhiều để khỏi phải nghĩ về nhau cho bận lòng.
    - Chắc nhỏ tuổi hơn tôi phải không? Cho phép được xưng anh cho thân thiện một chút há... há, anh kéo dài chữ há và cười ra thành tiếng, ôi.. . dễ thương làm sao, ngọt ngào và quýên rũ làm sao, tôi thích tiếng anh cười.
   - Nếu muốn thì có thể lắm chứ.
Anh nói trống không.
Tôi mĩm cười cúi đầu vén nhẹ làn tóc đang được gió đùa trên mặt và nghe trái tim mình reo hát... Chúng tôi lại im lặng lắng nghe tiếng gió hát du dương réo rắt mà da diết, tôi chợt nhớ đến bài thơ của nhà thơ Nguyên Sa:
       " Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
         Đi về bằng những ngón chân thưa
         Và nghe em ghé về giấc mộng
         Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa
         Tôi không biết rằng lạ hay quen
         Chỉ biết em mang theo Nghê Thường
         Cho nên cặp mắt buồn hư ảo
         Cả bốn chân trời chỉ có em..."
 Tiếng anh cắt đứt dòng suy nghĩ trong tôi:
-  Xin lỗi, mình tìm hiểu về nhau chút nha, em ở Mỹ Tho, tên Thanh Tâm, anh cũng biết rồi, 
em sống cùng ba mẹ phải không? Em có anh chị em đông không?
      - Em có một chị gái, hai em trai và năm em gái, dĩ nhiên em thứ hai trong gia đình rồi.
     - Một đại gia đình,vậy ba mẹ thế nào có khó lắm không? Kinh tế ra sao?
     Tôi nhìn anh và nói:
-  Anh hỏi gì nhiều thế, điều tra lý lịch, cảnh sát hình sự tra hỏi phạm nhân sao?
     - Xin lỗi,tại anh... tại anh thấy mến em rồi và muốn biết đó thôi, không nói thì rồi anh cũng biết mà.
Tôi cười giòn tan, tiếng cười hoà theo gió biển cao vút trong đêm,tôi chợt mắc cở cúi đầu thẹn thùng liếc nhìn chung quanh.
-  Em cười thật dể thương.trong trẻo và hồn nhiên,còn nữa lại rất đẹp,có biết không?
Tôi dạn dĩ hơn:
-  Xạo hoài,nịnh người ta.
-  hật đó,không có gì để chê,rồi anh chìa tay mình làm bạn nhé em.
Tôi ngập ngừng nhưng cũng đưa tay ra, tay trong tay chúng tôi cùng giữ thật lâu so với những cái bắt tay bình thường,anh lại gật gật đầu, tôi hỏi lý do cái gật đầu đó,anh nói
- Mềm mại, anh muốn nắm mãi không buông... Tôi lặng thinh như đồng tình.
Tôi đứng lên nói:
- Thôi mình về đi anh khuya rồi.
- Mai mình gặp lại em nhé, chúc ngủ ngon.
          Chúng tôi im lặng, hướng về phía khách sạn của đoàn nghỉ tạm. Đêm đó tôi ngủ thật ngon vì đường xa hay là lòng thấy vui, trong giấc tôi có thấp thoáng bóng anh.
  
Sáng ra tôi bị nhỏ bạn réo dậy tra tấn tôi một lúc, xuống phòng ăn khách sạn tôi bắt gặp ánh mắt của anh và nhận cái chào, ăn xong cả đoàn kéo nhau ra biển.
     
Buổi sáng nắng vừa lên thật ấm áp mới sáng mà bãi biển cũng rất đông, kẻ chạy bộ, người dưới nước, đoàn chia nhau tìm cảnh để chụp ảnh kỷ niệm, tôi thì mê mẩn đứng ngắm bác mặt trời đang khoác bộ áo hoàng tộc kiêu sa rực rỡ đủng đỉnh bước lên cao dần, quá đẹp, thanh bình tôi ngưỡng mộ mộ bức tranh thiên nhiên nầy, ôi đất của tôi ơi,tuyệt vời...
 Có tiếng ơi ới tôi quay lại thấy anh tiến dần lại anh gật đầu chào và bắt chuyện:
- Ngủ ngon không em có đưa anh vào mộng không? Buổi sáng đẹp phải không em? Chúng mình chụp chung vài tấm nhé:
- Cũng vậy nữa huyên thuyên chắc anh làm thầy giáo.
- Hay quá vậy ta đúng rồi, hihi chụp một tấm nha.
    Chưa kịp từ chối quay lại thì anh đã bấm máy, tôi nhíu mày anh cười vã lã:
- Đừng vậy xấu lắm cô bé ơi, lêu lêu...
   Tôi không thể giận anh được vì nụ cười đó.
Nhỏ bạn lại và nói chụp vài tấm kỷ niệm nhờ anh bấm máy,anh góp ý chúng tôi tạo dáng, nhỏ bạn nói anh chụp chung đi,anh hí hửng nói:
- Ý trời rồi không từ chối được đâu nhé cưng.
     Tôi nguýt anh và cười, nhưng đâu phải một tấm mà tới vài tấm lận cơ. Tôi nhìn anh, anh không đẹp nhưng tôi thích tiếng cười của anh, có cái gì đó đang len vào trái tim tôi...
     
Rồi đoàn chúng tôi ra chợ để mua sắm vài thứ đặc sản để làm quà. Tôi và anh đi đến giang hàng bán khăn anh kéo tôi lại nói nhờ làm mẫu, anh chọn một chiếc khăn quàng vào cổ tôi rồi đứng ngắm nhìn nói:
- Đẹp,quá đẹp.
- Cái gì đẹp
-  Cả hai
 Tôi đưa tay định tháo khăn ra anh nói:
-  Tặng em đó
 Tôi nhìn vào kính của quầy hàng thầm nghĩ đẹp thật đó. Anh sợ tôi từ chối:
-  Nhận đi đừng từ chối anh buồn.
 Nhìn vẽ mặt anh tôi thấy siêu lòng, anh trả tiền chúng tôi qua gian hàng khác,tôi chọn mua một cái lược nhỏ để dể bỏ bóp, anh nhận không khách sáo nói:
- Cha, có ý nghĩa nha, tặng anh cái nầy là để tình cảm nầy suông sẻ, là nhớ em không quên phải không,vì ngày nào cũng phải chải kia mà, hihi còn quà anh cũng không kém đâu nha, khi lạnh sẽ làm em ấm cũng là giữ chặt em lại trong anh, của anh há .há .
    Lại như thế cách anh nói, tôi nguýt anh và nghĩ em cũng mong sẽ được như thế, nhưng... sau chuyến du lịch đó chúng tôi không còn có dịp để gặp lại nhau nữa, nhưng trong ký ức tôi luôn có anh,và hình bóng anh làm tôi thấy ấm lòng khi trời trở lạnh, tôi luôn giữ chiếc khăn đó bên gối như có anh bên tôi, trái tim tôi đã lên tiếng....
   
Tôi luôn hy vọng... nhưng không sao một kỷ niệm đẹp trong đời, có lẽ anh cũng không quên tôi đâu nhưng tại gì anh không nhớ hết đó thôi, đâu đây văng vẳng tiếng lòng hay tiếng ai nói:
      “Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
        Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở”
  
Trăng hôm nay cũng đẹp như trăng năm nào, tôi thầm nguyện cầu nơi nào đó anh vẫn khoẻ mạnh và tiếng cười cũa anh vượt không gian cho tôi được nghe và nhớ về anh...
            
                                                           Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho)
                                                                             Tháng 1/2016
READ MORE - BIỂN và ANH - Tự truyện của Trương Thị Thanh Tâm

Chùm thơ Ngưng Thu - EM HÁT LỜI PHONG NGUYỆT và hai bài khác




Thơ Ngưng Thu


EM HÁT LỜI PHONG NGUYỆT       

Em hát
lời phong nguyệt
âm vọng từ trong tim
anh
ngọn đàn ngân mãi
đường trần gian đau tìm?

Hồn anh từ rong lạc cõi nhớ
chừng phiêu phong tường rêu
màu thu đổ úa vàng nên đau lòng.

Ơ này! con chim nhỏ
bỏ chiều
bay
bay đi
chỉ còn em ngồi hát
nguyệt lên xanh xao vì …

Dây đàn bung nốt gọi
âm chùng rung phím tơ
anh biết còn đâu đó
lời yêu thương mong chờ. 



LẮNG NGHE TIẾNG MÙA ĐI

Nghe chiều tiễn bước mùa đi
sợi tơ nắng vướng vít chi không về
ôm vòm mây trắng đê mê
cơn mưa chiều nhả lời thề vây quanh

Gió ơi à ! giấc mơ xanh
thương màu cỏ úa rụng nhành mây sương
vần thơ lạc chốn mê thường
đi vào sâu thẳm lòng vương dáng mùa

Ngữ ngôn rung chạm thềm mưa
chạm vào quá vãng đau vừa mới đau
mơ hồ nắng rớt thung sâu
tiễn mùa đi dạo khúc đầu thu mơ.

Vàng khô chiếc lá tình cờ
chạm vào vai gió hững hờ thu bay
phiến môi rực rỡ buồn say
mùa đi chiều nhớ quắt quay nỗi niềm.


DỰ CẢM

Đêm qua anh ngồi đếm những giấc mơ
sáng nay giấc mơ chui xuống đất
phiến môi em rực son hồng
anh viết mỗi câu thơ quay quắt ưu phiền
con dế buồn cuốn râu
yên lặng nhìn
gió tiễn mùa theo chân trời vắng

Đám cỏ xanh buồn lặng
cớ sao mùa thu không hiểu
cọng cỏ dự cảm mình bị lừa
con sâu chiếu vẫn cuộn tròn
rất xưa

Anh
như thơ buồn
bâng quơ dự cảm mùa thu
một chiều lơ mơ gió
thả lỏng hồn miên man cỏ
nhẩm mùa qua những ngón tay thô
giật mình nghe
tóc trắng
nắng xô bồ.


NGƯNG THU
thanhha0406@gmail.com  

READ MORE - Chùm thơ Ngưng Thu - EM HÁT LỜI PHONG NGUYỆT và hai bài khác