Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, January 6, 2016

Thơ Nguyễn Văn Khánh - XUÂN LỮ THỨ - NHỚ TẾT QUÊ

Lần đầu gởi cho VNQT: 



Thơ Nguyễn Văn Khánh

XUÂN LỮ THỨ

Chiều lữ thứ ta ngồi nghe xuân đến
Ngắm cành mai, tí tách trổ hoa vàng
Nghe ký ức vọng về xa xa lắm
Phiên chợ nghèo. Ôi nhớ! Cố hương ơi.

Nhớ mưa xuân lớt phớt chạm trên đầu
Hoa đào thắm đầu vườn nghiêng sắc đỏ
Em thì thầm: mùa xuân vui lắm đó…
Len lén nhìn, ai đó vội quay đi…

Nhớ nồi bánh chưng đỏ lửa cả đêm dài
Ngọn lửa đỏ hết mình mà ta lơ đãng,
Chút le lói tình yêu rồi tắt hẳn
Em bước theo chồng trong tiếng pháo rơi rơi.

Mười mấy năm qua, lưu lạc xứ người
Bao sắc đào thay, bao mai đua nở
Anh ở miền nam lại mơ hoa đào đỏ
Anh của bây giờ sao vẫn nhớ ngày xưa.

Mùa xuân nay, anh nhớ tết năm nào…
Mười năm lẻ, em ơi- ừ xa lắm
Anh lại ước ngắm cành đào tươi thắm
Của ngày xa, của thuở có em gần.


     
NHỚ TẾT QUÊ

Ngày ấy, ba mươi đi chợ tết
Xênh xang bên mẹ chạy mua hàng
Pháo đỏ, thịt, hành, câu đối đỏ…
Cành đào, tranh, ảnh đón xuân sang.

Mồng một, rộn ràng đi xông đất
Ai cũng cho con túi lì xì
Quê nghèo cũng chỉ dăm đồng lẻ
Nhưng ấm tình thương thuở dại khờ.

Bây giờ tết đến nơi thành phố
Con mãi đua chen với gạo tiền
Bao những nỗi niềm khi đón tết
Đắng từng ly rượu rót mời nhau.

 Con mãi mơ về với chốn xưa
Với thời thơ dại, với yên bình
Với con, với mẹ bên nồi bánh
Quây quần với mâm cỗ hành, dưa...

NVK

                          
Nguyễn Văn Khánh 
Giáo viên Trường THCS Vĩnh Hanh
                     Châu Thành, An Giang
ngv.khanh1976@gmail.com
                          





READ MORE - Thơ Nguyễn Văn Khánh - XUÂN LỮ THỨ - NHỚ TẾT QUÊ

CÒN MÃI MÙA XUÂN - MƯỜI NĂM CUỘC TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm




Thơ Trúc Thanh Tâm

CÒN MÃI MÙA XUÂN

Tháng Chạp, anh về thăm quê cũ
Mây ngập ngừng trôi, nắng chập chờn
Trái cây vườn bé, hương con gái
Chim hót trên cành, trái chín ngon!

Bé mỉm miệng cười, tay vuốt tóc
Ta thấy lòng mình khác lạ chi
Muốn làm cơn gió và hơi thở
Nghe mãi trong em tuổi dậy thì!

Bé chơm chớp mắt nhìn xa vắng
Gió lùa rung động phía hàng cau
Anh cho bé gởi làm kỷ niệm
Mai mốt xa rồi thêm nhớ nhau!

Anh quên con nắng xa ngoài ngõ
Có tiếng ai cười, khúc khích vui
Hết chối rồi nhe, mai tao méc
Bé bỏ chạy đi, mắt ngậm ngùi!

Năm nay, anh về quê ăn tết
Nghe lòng phơi phới những mùa xuân
Đến với anh, đừng quên nghe bé
Cái thuở tình đầu cứ bâng khuâng!



MƯỜI NĂM CUỘC TÌNH

Về ngang trường đại học
Vời vợi mắt buồn xưa
Tóc em dài còn để
Lợp bờ vai, nắng thưa!

Hàng cây xanh kỷ niệm
Người cũ đã xa trường
Mười năm, anh trôi nổi
Mười năm, em nhớ thương!

Con đường dài hun hút
Quán cà phê ngày nào
Cô bé mười năm cũ
Giờ đã biết yêu nhau!

Mười năm, anh có lẽ
Hạnh phúc cũng no lòng
Mười năm, em biết khổ
Tình đầu sông, cuối sông!

Xa nhau mười năm đó
Những bão giông cuộc đời
Những đam mê, nông nổi
Nên tình là gương soi!

Biết còn gì để nói
Cho cuộc tình đôi ta
Những ngày xưa hờn dỗi
Những bây giờ xót xa!

Mười năm dài vô tận
Anh treo hoài ước mơ
Mười năm, em chờ đợi
Cùng nhau chung chuyến đò!

Về ngang trường đại học
Anh thấy buồn hơn xưa
Mỗi người đi mỗi ngã
Cuộc đời và cơn mưa!

Ôi, mười năm để nhớ
Hay mười năm để quên
Làm người đâu phải dễ
Dù rằng còn con tim!

Hãy bay đi nỗi nhớ
Trong phấn son cuộc đời
Thương một màu mắt cũ
Cơn mưa đời phôi phai!

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - CÒN MÃI MÙA XUÂN - MƯỜI NĂM CUỘC TÌNH - Thơ Trúc Thanh Tâm

NHỚ CỬA TÙNG - thơ Trần Thanh Chương

Lần đầu gởi cho VNQT.




Thơ Trần Thanh Chương

NHỚ CỬA TÙNG

Đã lâu xa cách Cửa Tùng
Muốn về thăm lại quá chừng người ơi!
Bốn mươi năm lẻ qua rồi
Cảnh xưa có khác? Tình người ra sao?
Con đò chở lính năm nao
Và o du kích cắm sào nơi mô?
Cát Sơn cồn cát nhấp nhô
Hàng dương xanh ngát bây giờ còn không?
Tùng Luật làng cá ven sông
Ngư dân lưới bủa, buồm giong mỗi ngày ?
Một thời con sóng nơi đây
Cũng chia hai nửa vơi đầy nhớ thương
Câu hò trên bến Hiền Lương
Giữa chừng tắc nghẹn , đêm trường chia đôi ...
Cầu xưa nay nối nhịp rồi
Cửa Tùng sóng có vỗ lời bình yên ?

Cần Thơ 4/9/2015


VỚI O DU KÍCH CỬA TÙNG

Eng đi biền biệt chưa về
Việc quân hắn cứ bộn bề O ơi
Bữa ni Eng nghỉ hưu rồi
Mần thơ lấy cớ gửi lời thăm O
Quê miềng chộ lắm đàng to
Nếu về nỏ biết ngả mô trẽ vào
Mần răng để nhận ra nhau
Gặp bọ mạ nói thế nào được đây
Hồi nớ bom đạn suốt ngày
Côi trời phản lực hắn bay rầm rầm
Gấy trai yêu trộm, nhớ thầm
Có mô mà được sống gần bên O
Câu thơ mần lúc sang đò
Tặng O chiều nớ đến chừ còn không ?
Điệu hò mái đẩy trên sông
Bây chừ Eng vẫn thuộc lòng O ơi
Cửa Tùng nác đã chung trôi
Tình người răng lại chia đôi rứa hè
Bên ni vẫn nhớ bên tê
Eng tin sẽ có ngày về gặp O.

Cần Thơ 6/9/2015
TTC

TRẦN THANH CHƯƠNG
(Cựu CS Trung đoàn 1A- Hải quân)
Hội viên Hội nhà văn TP. Cần Thơ
Email: trthanhchuong@gmail.com
READ MORE - NHỚ CỬA TÙNG - thơ Trần Thanh Chương

Chùm thơ Ngưng Thu - TA VỀ TÌM LẠI KHÚC SÔNG QUÊ - ĐI QUA CON ĐƯỜNG TÌNH




Tác giả Ngưng Thu



Thơ Ngưng Thu

TA VỀ TÌM LẠI KHÚC SÔNG QUÊ

Ta lại về
hụp lặn bến sông xưa
về tuổi thơ biêng biếc dòng kí ức
khúc sông quê soi sóng đời cơ cực
những thăng trầm vinh nhục bão đời trôi.
Ta lại về
bên chiếc cầu in dấu những tinh khôi
vầng trăng soi nụ hôn đầu bối rối
thuở mộng mơ
khát khao
nông nỗi
chuyện cuộc đời
Ôi! lắm những vòng đan.
Ta lại về
tìm ta tuổi mơ ngoan
mái nhà xưa vắng lời ru của mẹ
Nội không còn
lưng khom quơ tìm cháu
nghi ngút chiều hương khói sợi bay quanh.
Lối cũ ta về
còn đó luỹ tre xanh
dòng sông nay soi bóng mình sợi bạc
nét tuổi thơ đã chôn vùi năm tháng
cũng may còn
vần thơ cùng vui sánh bước thời gian.


ĐI QUA CON ĐƯỜNG TÌNH

Anh đi qua tháng, năm với đôi tay nắng gió
em đi qua tháng, năm với đôi mắt cười và đôi má đỏ
hai ta cùng đi
cùng nghe mùa thầm thì bài tụng ca nắng mới.

Màu phượng vỹ cháy trên cành mong đợi
nỗi nhớ nào ngân trong khúc ve ran
niềm thương nào ủ trong vần thơ ngoan
ai đó về yêu
khúc tình ca trong hồi ức thu vàng.

Anh thôi mơ giấc mơ chiều chỉ là mây trắng
em thôi mơ giấc mơ đêm xanh đầy nắng
hai ta cùng khát
khát nỗi khát bên vườn rộn rã tiếng chim reo
khát nỗi khát hiên nhà trong trẻo tiếng trẻ thơ

Anh cầm cơn gió mùa thu đi qua con tim
em cầm nỗi nhớ về anh đi qua yêu thương
hai ta cùng nghe
nhịp đập tim nhau rộn rã suốt con đường
con đường tình ta qua.

                        Ngưng Thu


Địa chỉ liên lạc : Phùng Thị Như Hà 
Trường  THCS Tân Hà - Hàm Tân - Bình Thuận 
Email: thanhha0406@gmail.com  



READ MORE - Chùm thơ Ngưng Thu - TA VỀ TÌM LẠI KHÚC SÔNG QUÊ - ĐI QUA CON ĐƯỜNG TÌNH

GỞI MỘT TÌNH YÊU XA - thơ Huy Uyên

Tác giả Huy Uyên


Gởi Một Tình-Yêu Xa

Em cho tôi những lần ngóng đợi
những chiều đi chân bước buồn hiu
ngờ em còn đâu đây, đang đứng đó
mấy mươi năm vàng-chín tuổi mong chờ .

Xưa một chặng đường
tôi buồn trong hai mắt em trong
cầm bằng em cả đời bội-bạc
sao chi tôi mãi đợi mong
về đâu cuộc tình ngày trước .

Em bướm bay xa phương trời ấy
bỏ lại tôi vò võ cuộc tình sầu
em dịu dàng bên tôi không nói
vĩnh-biệt rồi dấu đau đớn trong nhau .

Em đi xa còn lại riêng tôi
chỉ nhìn đám mây trời lảng đảng
gió sớm chiều cũng vội qua đi
thả trong tôi
"biết khi nào cho cạn" .

Tháng năm ngũ sầu tình dâu bể
nấm mộ đời khép kín mãi tim tôi
giờ em còn cùng người bên đó
còn mong chi một buổi quay về .

Hỏi bây giờ em có yêu không ?
dù hai ta hai đầu chớm bạc
hỏi tình ta hay hỏi mây trăng
tội cho ta buổi đầu gặp gở .

Bước trong chiều đoạn sầu bé nhỏ
mộng ngày xưa em có chưa quên
mùa theo sau một trời dông tố
nên suốt đời tôi cứ mãi đi tìm .

Lòng tôi buốt hắt hiu mãi mãi
đợi chờ em lâu
hơn mưa rớt trên đồng
gởi về tình yêu xa không nói
tôi cháy lòng đứng đợi một trời xuân ...

Huy Uyên

(tháng giêng 2106)
READ MORE - GỞI MỘT TÌNH YÊU XA - thơ Huy Uyên

SƠN NỮ XUÂN - Thơ Hoàng Yên Linh


                   Tác giả Hoàng Yên Lynh



SƠN NỮ XUÂN

Em gùi hoa ra phố
Mùa xuân đã đến rồi
Ta lại già thêm tuổi
Tơ lòng sao vấn vương .

Em hái lộc mùa xuân
Hái giùm ta nỗi nhớ
Xuân ơi đừng quá vội
Tình ghép lại bài thơ .

Em mang mùa xuân đến
Bên đời ta với ta
Chỉ mưa rừng gió núi
Cũng một đời bôn ba .

Rồi mùa xuân cũng qua
Hương sắc hoa cũng già
Xuân sau em trở lại
Biết đời còn có ta ...


Hoàng Yên Linh
B'lao 1.2016


READ MORE - SƠN NỮ XUÂN - Thơ Hoàng Yên Linh

PHÍA TRƯỚC - Thơ Lynh Thảo

  
                           Tác giả  Lynh Thảo 


PHÍA TRƯỚC

Phía trước có mùa xuân đón đợi
Mai vàng rực rỡ nụ hồng tươi
Quê nhà rộn rã mừng năm mới
Hạnh phúc trào dâng vọng tiếng cười

Phía trước có hoàng thành lộng lẫy
Dáng uy nghiêm trầm mặc trời mây
Hai trăm năm thế sự vơi đầy
Thành cổ ơi ! Ngát tiếng cờ bay

Phía trước có hàng hàng phố xá
Người bên người hát khúc hoan ca
Tình quê hương thắm thiết đậm đà
Quảng Trị ơi ! Muốn ôm tất cả

Phía trước có sân trường nắng đọng
NGUYỄN HOÀNG bảng hiệu mới đề tên
Tung tăng áo trắng về qua lớp
Nguyễn Hoàng ơi ! Một trái tim hồng

                          LYNH THẢO
READ MORE - PHÍA TRƯỚC - Thơ Lynh Thảo

Tuesday, January 5, 2016

MỘT GIẤC MƠ HOA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím



                Tác giả Hiệp Kim Áo Tím


MỘT GIẤC MƠ HOA

Dừng chân ghé lại nơi này
Hoa thơm cỏ lạ ngất ngây lòng người
Nhành hồng hé nở nụ cười
Hồng môn rực rỡ sáng ngời đồi mơ

Hoàng cúc thổn thức đợi chờ
Hướng dương ngạo nghễ làm mờ bóng đêm
Thiên điểu thánh thót bên thềm
Tím hoa cẩm chướng ngọt mềm tim ai

Tròn xoe mắt ngọc yêu sao
Hương thơm cỏ lạ nôn nao... rộn ràng
Hồng, xanh, tím, đỏ thật sang
Một rừng hương sắc... ngỡ ngàng khách du

Bích Câu lãng đãng sương mù
Thông reo cỏ hát đồi cù nên thơ
Festival hoa trọn một giấc mơ
Người đến rồi về nỗi nhớ khôn nguôi

                     Hiệp Kim Áo Tím
                    Đà Lạt 30/12/2015

READ MORE - MỘT GIẤC MƠ HOA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

KÝ ỨC TUỔI THƠ - thơ Hoàng Công Kiển


Lần đầu gởi cho VNQT:     



KÝ ỨC TUỔI THƠ

Tôi trở về nơi đất mẹ nuôi tôi
Tìm ký ức xưa một thời thơ ấu
Đi trên cánh đồng xanh màu lúa mới
Xúc động bôi hồi, thầm gọi Ninh Bình ơi!
Ninh Bình ơi! Quê hương của tôi
Nơi tôi lớn khôn trong thời đạn lửa
Nơi chắp cánh ước mơ tuổi dại khờ non trẻ
Chốn ấp ủ tâm hồn giữa lòng mẹ bao dung
Nhớ những trưa mưa nắng ngoài đồng
U tôi còng lưng mò con tôm, con cá
Nhớ đêm đông mưa phùn buốt giá
Thầy tìm thêm rơm rạ lót tôi nằm
Nhớ sân đình rộn rã những đêm trăng
Tha thiết điệu chèo “Đường về trận địa”
Thế mà đã hơn 30 năm có lẻ
Nay bồi hồi cảnh cũ, người xưa
Tôi đã đi qua những miền quê
Từ Sơn Thành, Nho Quan, sang Gia Tân, Gia Lập…
Những cánh đồng trải dài tít tắp
Nặng hạt thóc vàng nuôi tuổi thơ tôi
Đến mái trường xưa, ơi mái trường ơi!
Đâu rồi thầy cô và bạn bè trang lứa?
Thủ thỉ cùng tôi chỉ còn hàng phượng vĩ
Che mát cho tôi như cái thuở thiếu thời
Tôi bồi hồi lại gọi Ninh Bình ơi
Đất ấm tình người và tình yêu thánh thiện
Nơi tuổi thơ tôi gắn bao nhiêu kỷ niệm
Để hôm nay tôi lại tìm về
Mỗi con người ai cũng có một miền quê
Nhưng riêng tôi có hai quê để nhớ
Tôi sinh ra từ miền đất lửa
Rồi được lớn lên ở quê mẹ Ninh Bình
Quê mẹ nghèo nuôi tôi khôn lên
Từ hạt lúa, củ khoai, con trai, con hến
Dẫu có đi xa nơi chân trời góc biển
Vĩnh Linh, Ninh Bình là nỗi nhớ trái tim tôi./.

Hoàng Công Kiển
(Chi cục QLTT Quảng Trị)



READ MORE - KÝ ỨC TUỔI THƠ - thơ Hoàng Công Kiển

NGÀY XUÂN NHỚ MẸ - Nhạc: Trầm Thiên Thu - Ý thơ: Trần Hữu Tâm


READ MORE - NGÀY XUÂN NHỚ MẸ - Nhạc: Trầm Thiên Thu - Ý thơ: Trần Hữu Tâm

Monday, January 4, 2016

GÕ CỬA NĂM MỚI - Chùm thơ Phan Nam




Chùm thơ Phan Nam

THIẾU BÀN TAY EM

Đông tràn về hơi lạnh giăng nỗi nhớ
Tôi lang thang góc phố đọng u buồn
Vội phác họa bóng em phía trời xa
Mưa và gió quấn trọn nỗi cô đơn

Tim đóng băng có vỡ ra từng mảnh?
Tôi bấu víu bốn bức tường hiu quạnh
Nụ cười em vẽ linh hồn ký ức
Nhớ bàn tay ấm áp buổi trăng thanh

Giấc mơ tôi rạc rời những giọt lệ
Hình hài em mơ hồ trong ngõ thẳm
Tiếng yêu đầu văng vẳng nơi sương ấm
Thiên đường em chắc chỉ còn tuyết rơi

Lời tỏ tình ngập ngừng phút gởi trao
Nối linh hồn tôi vội chắp thương yêu
Bức thư tình nhạt nhòa lời em nói
Lạc câu hò ru điệu buồn chia ly…

Đà Nẵng, 28.12.2015


GÕ CỬA NĂM MỚI

Cơn gió vô hình thổi mùa đông đi vội
Thấp thoáng giọt sương nhòa bụi trên phiến lá
Ký ức rớt xuống ngỡ như chạm miền đợi
Cánh cửa xập xình đánh tan khúc tơ lòng

Chợt hiện hình nàng xuân chở hương tình
Chén rượu say ngọt ngào phút mơ yêu
Ươm niềm tin dệt bao điều kỳ diệu
Đếm ngược quá khứ in vết cắt trái tim

Năm mới về pháo hoa bay rực rỡ
Những khuôn mặt hòa dòng đời vội vã
Người lữ khách muốn cất bước đi mãi
Còn chốn nào không bon chen mệt nhoài

Thôi cất hết mọi nỗi buồn hư không
Bàn tay trắng vẫn ấm tình bằng hữu
Cuốn lịch mới chắp hào sảng mùa lên
Hãy vững tin trên con đường phía trước…

Đà Nẵng, 31.12.2015


XUÂN HÒ HẸN

Cây đa đầu làng
Ngày mưa tháng giêng
Lất phất những chấm xuân tình
Nụ cười bẽn lẽn góc mái đình
Dặt dìu hồn xuân quê mình đẹp thay

Mảnh trăng rơi cuối làng
Ngắm triền đê hút gió
Tay trong tay cùng hướng đến mùa vàng
Thiếu nữ dịu dàng lập lờ trong ánh mắt
Lúa trổ đòng sao lời thương chưa tỏ?

Giọt xuân hồng thẹn thùng bên giếng nước
Gánh đong đầy gửi tặng trong vô thức
Nhịp sóng dâng, vang câu hò mùa cũ:
“Hò khoan cho hết đêm dài
Chào người thục nữ chớ chào ai bây chừ?” (*)

Xuân hò hẹn thắm tà áo giai nhân
Tìm khoảng lặng không tiếng pháo giao thừa
Chở hương Tết thấm ngọt trong kẽ răng
Ôi! Tình quê ngọt ngào mùi rơm rạ
Xây hạnh phúc sóng sánh bốn mùa trăng…

(*) Lời ca Hò khoan Quảng Nam.

Đà Nẵng, mùng 1 Tết Dương lịch 2016 
PHAN NAM
phanvannamsp@gmail.com. 
Hiện đang học tại lớp báo chí, Khoa Ngữ Văn, Trường ĐH sư phạm – ĐH Đà Nẵng.





READ MORE - GÕ CỬA NĂM MỚI - Chùm thơ Phan Nam

XUÂN HƯỚNG QUÊ NHÀ - thơ Mặc Phương Tử




XUÂN HƯỚNG QUÊ NHÀ 

Vẫn mang chiếc áo lỳ năm tháng cũ
Vẫn chiều nay,
Bên khung cửa hôm nào
Ta nhấp nháp chung trà hương viễn xứ
Cánh én về
Trời xuân mộng nghiêng chao.

Ta lặng lẽ nhìn qua khung cửa sổ
Mây nghiêng nghiêng
Vờn sóng cỏ nghiêng nghiêng
Xuân đang đến,
Hay xuân còn đâu đó…?
Nghe niềm đau cát sỏi vọng trăm miền.

Rồi đêm nay pháo giao thừa rực sáng
Muôn sắc màu trời New York đơm hoa
Để bao triệu con người mơ nhận dạng
Cho vạn vì sao chìm khuất giữa giang hà.

Những mâm pháo sáng lên đêm New York
Hay rực trời khắp Châu lục xa xôi
Pháo có làm nên cuộc đời thêm vị ngọt ?
Cho vạn nỗi niềm còn cắn lệ trên môi.!

Bao giá rét vẫn căm căm từng hơi thở
Dù đất trời có làm nên cảnh xuân
Những cơm áo đã làm nên con nợ…!
Những sắc màu đã trĩu nặng nghìn cân…!

Xuân đến đi
Tự ngàn đời vẫn thế
Dù hôm nay…
Bên khung cửa hôm qua
Ta vẫn thấy cuộc đời tuồng như thể
Những mong manh niềm vui khổ phôi pha.

Khi ngoài kia những màu hoa màu cỏ
Thanh khí đất trời đưa hương cỏ hương hoa
Và Xuân đến
Khi bình yên vạn nỗi niềm đây đó
Bên khung cửa khuya nay mây hướng quê nhà.

                                   Atlanta, đêm giao thừa 2016.

                                          MẶC PHƯƠNG TỬ
READ MORE - XUÂN HƯỚNG QUÊ NHÀ - thơ Mặc Phương Tử

MƯA ĐÊM SÀI GÒN - thơ Tuyền Linh



Mưa Đêm Sài Gòn

Về đây nghe tiếng mưa đêm
Nghe trong sâu thẳm nỗi niềm đầy vơi
Phố Sài Gòn vắng bóng Người
Ôi, bao năm nữa giọt đời ngừng tuôn !

Đèn soi, soi nẻo đường buồn
Soi tâm tư rõ ngọn nguồn nỗi đau
Giữa trời Mẹ (*) đứng nâng tay
Đèn khuya mưa đổ ướt đầy tâm can

Phố đêm – giọt lệ - mưa tràn…
Ùa vào tâm thức bàng hoàng cửa tâm
Giọt đau, giọt nhớ, giọt thầm
Tâm linh thực nghiệm mà lòng chơ vơ

Tự nhiên trời bỗng dưng mưa
Để cho ta nhớ ngày xưa, những ngày…
Thánh Đường im bóng, ô hay !
Gởi đâu giọt lệ tù đày đêm nay

Mưa xưa ướt áo vai gầy
Mưa nay thấm đẫm bàn tay nguyện cầu
Về đâu? Rồi sẽ về đâu ?
Trái tim huyễn mộng đêm sâu Sài thành !

Tuyền Linh


(*) Đức Mẹ Maria

READ MORE - MƯA ĐÊM SÀI GÒN - thơ Tuyền Linh