Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, November 14, 2015

VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC - Phạm Đức Nhì

                 
                                Tác giả Phạm Đức Nhì


VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC
 (Viết sau khi đọc Câu Chuyện Văn Chương của Lê Mai Lĩnh)

Nhận được cái link từ một bạn văn trong nước với lời nhắn “Nhận thấy có liên quan đến bài viết của anh và anh Châu Thạch bàn về TỐNG BIỆT HÀNH của THÂM TÂM... nên chép lại đường link để anh xem và có phản hồi với bài viết (nếu có). Chúc vui.”
        Sau đó 2 ngày tôi cũng nhận được mail của anh Trương Vấn thông báo về bài Câu Chuyện Văn Chương trên trang TVấn& BH. Đọc CCVC tôi mường tượng tác giả của nó là một người yêu thơ cuồng nhiệt theo cách riêng của mình, và … rất tự tin. Lẽ ra trong tranh luận văn chương phải chú trọng đến đối tượng tranh luận - ở đây là giá trị nghệ thuật của TBH - thì ông LML chỉ nói phớt qua vài điểm ông không đồng ý (không dẫn chứng), rồi tự động coi mình là “bên thắng cuộc”, đề nghị hình phạt cho “bên thua cuộc”.
       Dù vậy, trong bài này tôi chỉ chú trọng việc làm rõ những điểm liên quan đến văn chương mà ông đề cập, không phải để phân định thắng thua  mà tìm sự thông cảm không những của riêng ông mà còn của cả những độc giả khác quan tâm đến cuộc tranh luận.
1/ Nói chuyện chiều hôm trước mà dùng trạng từ chỉ thời gian “BÂY Giờ” là không chính xác.
Theo tôi (LML) biết, trong văn phạm tiếng Anh và các thứ ngôn ngữ khác, vẫn có CÁC THÌ:  HIỆN TẠI TRONG QUÁ KHỨ hay QUÁ KHỨ TRONG TƯƠNG LAI.
Ở đây tôi không bàn đến văn phạm tiếng Anh và các thứ ngôn ngữ khác mà chỉ xin đưa ra một thí dụ bằng tiếng Việt để chứng minh “Bây giờ” trong TBH là không chính xác.
            Thứ Hai tuần trước tôi gặp anh ta ở chùa Vĩnh Nghiêm
            Lúc ấy hoa sen nở đẹp quá.
Nếu thay “Lúc ấy” bằng “Bây giờ” thì sai. Điều này chắc độc giả ai cũng có thể chấp nhận.
Trở lại TBH: Tôi xin phép đổi mấy chữ (để làm rõ ý của mình)
            Ta biết người buồn chiều hôm trước
            Đang vào cuối hạ sen nở nốt  
Nhóm chữ trạng từ chỉ thời gian (đang vào cuối hạ) có thể bao phủ một khoảng thời gian từ “chiều hôm trước” cho đến lúc người đưa tiễn đang “tâm tình” ngày hôm sau (và có thể thêm một thời gian ngắn nữa trong tương lai). Đưa “Bây giờ mùa hạ” vào thì sai – ít nhất cũng là lỗi kỹ thuật - vì “độ phủ sóng” của “Bây giờ” hẹp hơn, chỉ là một khoảnh nhỏ của hiện tại, không thể vươn ngược về “chiều hôm trước”.
2/ Bài thơ TỐNG BIỆT HÀNH nói về một sự ra đi vu vơ, không mục đích rõ ràng.
Ông LML đã thiếu cẩn trọng, không đọc kỹ nên đã gán câu văn trên - của anh Châu Thạch - cho tôi. Tuy nhiên, đó là sự lầm lẫn nhỏ nhặt, không đáng kể. Hơn nữa, chính tôi cũng đồng ý với nhận xét rất tinh tế ấy của anh Châu Thạch.
3/ Lời khuyên :  “Làm thơ nên viết ở ngôi thứ nhất” đã bị vi phạm mà không có lý đó chính đáng.
(PHẠM ĐỨC NHÌ không cho chúng ta biết LỜI KHUYÊN NÀY CỦA AI. Phải chẳng có một ông TỔ SƯ BỒ ĐỀ THƠ khuyên và chỉ có anh PĐN biết.)
Trước hết, tôi đã bỏ ra 2 buổi để đọc 69 bài thơ của ông LML trên TVấn& BH (đúng ra là 70 nhưng có một bài đăng 2 lần) và nhận thấy rằng tất cả 69 bài thơ ấy (vâng! 100%) đều được viết ở ngôi thứ nhất. (1)
Sau đây là một đoạn trích trong Mấy Ý Nghĩ Về Thơ của Nguyễn Đình Thi:
Những hình ảnh còn tươi nguyên, mà nhà thơ tìm thấy, bao giờ cũng mới mẻ, đột ngột lạ lùng. Vì nhà thơ nhìn bằng con mắt của người đầu tiên. Đó là những hình ảnh mới tinh, chưa có vết nhòa của thói quen, không bị dập khuôn vào những ý niệm trừu tượng định trước. Mượn câu nói của một nhà văn Pháp, nhà thơ bao giờ cũng là ngôi thứ nhất.
Tôi tạm dùng hình tượng rượu thật, rượu giả để giải thích ý này. Cảm xúc hay tâm sự do chính tác giả (hay chính nhân vật trong bài thơ) nói ra là rượu thật, còn do người khác suy đoán rồi nói hộ là rượu giả. Có loại rượu giả cao cấp và loại rượu giả xoàng.
Trong TBH có 2 bình rượu thật:
     a/ Đưa người ta không đưa qua sông
         Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Không đưa người qua sông nhưng sao lòng nôn nao như sóng vỗ. Đây là 2 câu thơ tuyệt vời nói lên tâm trạng của người đưa tiễn.
     b/ Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
         Chí lớn không về bàn tay không
         Thì không bao giờ nói trở lại
         Ba năm mẹ già cũng đừng mong.
Đây là những câu thơ người ra đi thì thầm với chính mình – nói như Châu Thạch - lời thơ như hịch xuất quân, như lời thề non nước.
Còn lại là 4 bình rượu giả:
    a/ Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
        Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Ta cảm được nỗi buồn của người khi thấy mắt người như chứa cả bóng hoàng hôn. Mắt là cửa sổ linh hồn; nhìn đôi mắt có thể đoán khá chính xác một người đang vui hay buồn. Do tác giả chọn được hình rất đẹp, rất thơ nên 2 câu thơ tuy là rượu giả nhưng là loại rượu giả cao cấp, chỉ người sành rượu mới phân biệt được. Hai câu này kết hợp với 2 câu đầu thành một đoạn thơ rất hay, thường được đọc, ngâm nga trong các buổi nhậu, tiệc trà bù khú chuyện văn chương.

    b/ Ta biết người buồn chiều hôm trước        
        Bây giờ mùa hạ sen nở nốt        
        Một chị, hai chị cũng như sen        
        Khuyên nốt em trai dòng lệ sót

    c/ Ta biết người buồn sáng hôm nay:        
        Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay        
        Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc        
        Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…

Hai đoạn b và c cũng là 2 bình rượu giả. Ngôn ngữ và khung cảnh thơ sến, cải lương nên có thể xếp vào loại rượu giả xoàng, nhấp môi là nhận được ngay.

    d/ Người đi! Ừ nhỉ! Người đi thật
        Mẹ thà coi như chiếc lá bay
        Chị thà coi như là hạt bụi
        Em thà coi như hơi rượu cay
 Người đưa tiễn cứ như có bùa phép, thấy được cả những chi tiết nhỏ nhặt trong đầu người ra đi. Thử hỏi độc giả liệu có tin được “chân tình” của tác giả không? Ba câu cuối rõ ràng là rượu giả, được nhà hàng nghênh ngang pha ngay trước mặt thực khách.
Trước khi tôi viết về TBH, trong lúc uống cà phê bình thơ, thấy tôi chĩa mũi dùi vào chi tiết “nói hộ tâm sự của người khác” trong thơ, một người bạn lên tiếng:
      Người đưa tiễn, người ra đi, rồi mẹ, chị và em, tất tật đều là “con đẻ” của Thâm Tâm; dĩ nhiên ông ta biết suy nghĩ trong đầu của họ.
Đồng ý là như vậy. Nhưng khi đã phân công, phân nhiệm thì vai nào phải ra vai đó để phù hợp với vở kịch của cuộc đời. Người trần mắt thịt mà cứ như là Tiên, Thánh, đọc suy nghĩ, cảm xúc của người khác như đọc trang giấy trước mặt mình thì coi sao được.
4/Anh nói : TÔI DÀNH SỰ PHÁN XÉT SAU CÙNG CHO ĐỘC GIẢ
Vậy tôi đề nghị anh NÊN NÓI LỜI XIN LỖI VỚI ANH CHÂU THẠCH. Bài của nhà phê bình CHÂU THẠCH rất HÀN LÂM, NGƯỜI LỚN.
Qua bài viết của anh Châu Thạch, thú thật, chất hàn lâm thì tôi không dám nói chứ về phong cách thì tôi đồng ý với ông LML là anh có một phong cách rất người lớn: cẩn trọng, đứng đắn và hòa nhã. Sau mấy bài viết tranh luận về TBH và Nhớ Rừng chúng tôi đã thư qua, thư lại, trò chuyện trên điện thoại và thấy có một số điểm tương đồng trong tranh luận văn chương. Anh đã thẳng thắn nói rằng trong việc thẩm định giá trị nghệ thuật của một bài thơ việc có ý kiến khác nhau là thường tình; đó là quyền tự do của mỗi người. Chúng tôi đã kết bạn văn chương và đã trao đổi với nhau một số điều riêng tư lý thú.
5/ Vậy anh nên viết bài TẠ LỖI với độc giả của T.Vấn & Bạn Hữu, rằng anh đã chạm vào tình cảm YÊU THƠ của họ dành cho THẦN TƯỢNG THÂM TÂM.
Trong số độc giả thường đọc, thưởng thức rồi yêu thơ có rất nhiều người mê thích một bài thơ vì một hay nhiều lý do rất riêng tư, có khi chẳng ăn nhập gì đến kỹ thuật thơ, cảm xúc thơ … nói chung là giá trị nghệ thuật của bài thơ. Nếu bài thơ nhắc đến hoặc gợi lại những kỷ niệm về khung trời quê hương, mối tình đầu, “những năm tháng không thể nào quên”, hào khí của thanh niên … thì độc giả sẽ ngây ngất như say rượu, cảm xúc dạt dào, hào khí dâng cao … và họ sẽ vung tay cho điểm bài thơ rất rộng rãi. TBH cũng ở trong trường hợp đó. Dĩ nhiên, nó không phải là bài thơ dở, nhưng vì những lý do rất “ngoài thơ” người ta đã quên nhắc đến những khuyết điểm của nó, đã ca tụng nó, cho điểm nó cao hơn giá trị thực sự của nó rất nhiều.
Nhiệm vụ của người bình thơ ngoài việc chỉ ra ưu, khuyết điểm của bài thơ còn phải tháo những giá chống, gỡ những bàn tay nâng đỡ, tước bỏ những ưu ái riêng tư của mình để bài thơ tự đứng trên đôi chân của nó, tỏa sáng bằng chính giá trị nghệ thuật tự thân của nó.
Tôi bình TBH (và những bài thơ khác) cũng với tinh thần đó, cố gắng thuyết phục để độc giả cùng tôi đối xử công bằng với bài thơ, khen chê đúng mực.
Trường hợp của ông LML thì đặc biệt hơn. Đọc đoạn ông viết về TBH tôi biết ngay là ông mắc chứng bệnh “cuồng ái” với bài thơ. Đem cái “tình yêu thơ” kiểu ấy mà bước vào chỗ bình thơ tranh luận với tôi thì chắc chắn tôi sẽ “từ chết đến bị thương”. Cuối cùng chỉ bị ông hỏi khó mấy câu và bắt xin lỗi, tạ lỗi với không biết bao nhiêu là người. Thôi thì như thế cũng là may mắn.
Bệnh của ông LML thì hơi khó chữa, nhưng đối với bạn đọc của TVấn&BH và tất cả những người yêu thơ khác, tôi hy vọng là qua mấy bài tranh luận về TBH quý vị cũng vẫn yêu mến bài thơ nhưng sẽ đối xử với nó công bằng hơn.
Riêng về việc ông LML yêu cầu tôi xin lỗi anh Châu Thạch và TẠ LỖI với bạn đọc của trang TVấn& BH tôi xin được cho qua vì nó ngây ngô, trịch thượng và … quá vô duyên.
6/Ông đã đem BÚA TẠ, KỀM KINGSIZE, ĐỤC KINGSIZE, XÀ BENG KINGSIZE , THUỐC NỔ QUEEN, BAO TAY PRINCESS,,,,
Ông TRỤC, KÉO, LÔI PHO TƯỢNG ĐÀI THÂM TÂM TỐNG BIỆT HÀNH ra khỏi TRÁI TIM NHỮNG NGƯỜI YÊU của THÂM TÂM TỐNG BIỆT HÀNH
      Theo ngôn ngữ của ông LML thì mỗi người yêu thơ đều có một tượng đài trong tim cho mỗi bài thơ mình yêu thích. Tùy cách hiểu và đánh giá của mỗi người tượng đài ấy lớn nhỏ khác nhau.
       Có người đọc thơ để thưởng thức, có người đọc để phê bình. Tôi thuộc loại người thứ hai nên những điều ông LML trách tôi cũng có phần đúng. Tôi đã dùng đủ loại dụng cụ ông nói ở trên để đục đẽo hầu có được một tượng đài – mà theo tôi - đúng với kích cỡ của TBH. Tôi không có khả năng trục tượng đài ra khỏi trái tim của người yêu thơ để đưa vào chỗ ấy một tượng đài khác. Tôi chỉ ước mong những bài viết của mình đủ thuyết phục để có được một vài người yêu thơ tự làm công việc thay thế đó trong tim họ.

KẾT LUẬN
        Ở phần đầu ông Lê Mai Lĩnh xác định: “Bài viết trong tinh thần Chuyện Như Đùa” và ở phần cuối ông nhắc lại: “Đây là Chuyện Đùa Cuối Tuần, xin mọi người hoan hỉ thứ tha.” Đồng ý trong “chuyện văn chương” có những vùng đất dành riêng cho óc khôi hài (sense of humor) và ngay cả những bài viết chính luận nghiêm túc vẫn có thể có câu, đoạn ẩn chứa những nụ cười ý nhị. Ngồi vào bàn bình thơ, người viết không nhất thiết phải bỏ lại bên ngoài óc hài hước hay cách hành văn dí dỏm của mình.     
Có điều chắc chắn là bình thơ không phải chuyện đùa. Người bình thơ, ngoài kiến thức, tài năng còn phải có “tâm” với thi ca và nhất là phải có thái độ của người lớn: đứng đắn, nghiêm túc, có trách nhiệm với lời khen chê của mình. Khen chê một câu thơ, một bài thơ là do nhận định chủ quan của người viết phê bình – không phải lúc nào cũng đúng nên dĩ nhiên, chưa phải là kết luận chung cuộc. Sự khen chê ấy còn được cân nhắc, lượng giá (có khi soi mói) của nhiều cặp mắt phê bình khác. Không phải cứ ngứa ngáy tay chân là nhảy xổ vào cuộc tranh luận thơ ca của người khác, nói vung tít mẹt rồi chắp tay xin hai chữ đại xá. Hơn một trăm năm trước Trần Tế Xương đã viết hai câu thơ về bác Cử Nhu:
              Văn chương đâu phải là đơn thuốc
              Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu.
Với những người Bình Thơ hoặc đang tranh luận về giá trị nghệ thuật của thơ, hai câu đó bây giờ vẫn đúng.
                                                                   Texas 11/2015
                                                                    Phạm Đức Nhì
                                                                nhidpham@gmail.com

READ MORE - VĂN CHƯƠNG ĐÂU PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC - Phạm Đức Nhì

MỪNG SINH NHẬT - Thơ Hồng Tâm



              Tác giả Hồng Tâm


Vài nét tiểu sử :
Tôi tên : LÝ THỊ MINH TÂM
Tên thưởng gọi : LÝ THANH
sinh ngày : 15/11/1980
Vào lúc 3h30 phút sáng ngày 15/11/1980
Nhằm mùng 08/10/1980 âm lịch


MỪNG SINH NHẬT 
(15/11/1980 -15/11/2015)

Hôm nay sinh nhật tôi
Mừng tôi thêm tuổi mới
Ngày mở mắt chào đời 
Oa ... Oa cất tiếng khóc 

Cha mẹ tôi khổ nhọc
Dạy chúng tôi nên người
Nuôi chúng tôi ăn học
Tương lai đẹp rạng ngời

" Con cám ơn mẹ cha
Tạo hình hài vóc dáng
Nhớ công lao nghĩa nặng
Như biển trời mênh mông "

Đời như trăm nhánh sông
Phận mười hai bến nước
Có bến trong bến đục
Tôi cố gắng vượt qua 

Nào cùng nhau thổi nến
Cùng chắp tay nguyện cầu
Mong thế giới ngày sau
Hoà bình và hạnh phúc

                Hồng Tâm
               15/11/2015

READ MORE - MỪNG SINH NHẬT - Thơ Hồng Tâm

Friday, November 13, 2015

VƯỢT ĐÊM - Thơ Hà Văn Đạo



Thơ Hà Văn Đạo

Vượt đêm

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi về phía cô độc
Trầy xước giấc mơ hoang
Phập phồng giới hạn
Những giới hạn phật cắt ngày
Từ khoảng không đêm trồi mọc những chiếc gai cào cấu
Vùng nhạy cảm tiết tứa

Vắng ánh mắt nhìn
Vô cảm dị nghị
Chỉ bùng lên những cơn khát tự thiêu
Sự nhún nhảy của nhịp, nấc lên của tiếng, phầm phập của hơi
Người đàn bà gục mặt
Lặn biến những gai đêm
Thiên di vào ngày

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi về phía cô độc
Tênh hênh ngày, nhú trồi những cơn khát
Rũ bỏ rào cản
Thức tỉnh thực tại

Tiếng gọi gào từ những ô cửa gió
Người đàn bà quá lứa chồm đêm đi tìm
Cái giật thót riêng mình.

HĐV


Hà Văn Đạo
Đại diện Báo Lao Động Xã hội khu vực Miền Trung & Tây Nguyên





READ MORE - VƯỢT ĐÊM - Thơ Hà Văn Đạo

Thursday, November 12, 2015

KHÚC TÌNH SẦU BOLERO - Thơ Nguyễn An Bình






KHÚC TÌNH SẦU BOLERO

Nghe ai hát bài tình ca thuở ấy
Khúc bolero buồn năm tháng phôi pha
Trong ký ức ùa về làn hương cũ
Em vẫn là chim nhỏ của mùa xa?.

Bản tình ca tưởng không còn ai hát
Khi có một người lỡ hẹn trăm năm
Lời yêu đương dẫu nghìn trùng dâu bể
Nhớ mãi sông dài thương cá biệt tăm?.

Đóa quỳnh hương thơm trong đêm nguyệt tận
Một góc trời sương lặng lẽ giọt đàn
Tôi đứng bên nầy mùa trôi không dứt
Thêm chút tội tình em có ăn năn?.

Con đò dọc một mình em xa lắc
Tiếng hát mù sương nào thấy bến bờ
Hạnh ngộ xưa như một làn khói mỏng
Tiễn đưa người còn lại bóng trăng mơ.

Nghe ai hát bản tình ca say đắm
Khúc bolero chiều mượn chút men cay
Tôi và em tình một thời lận đận
Lan huệ thương hoài một sợi tóc mai.

                           Nguyễn An Bình
                            Tháng 11/2015

READ MORE - KHÚC TÌNH SẦU BOLERO - Thơ Nguyễn An Bình

NHỚ - Thơ Hồng Tâm



              Tác giả Hồng Tâm



NHỚ

Chiều qua ngõ vắng
Lòng nhớ đến anh 
Nhớ những ngày xanh
Nắm tay dạo phố

Chiều thăm nơi cũ 
Thấy mình bơ vơ
Lạc mất bến bờ 
Mặn môi mắt ướt

Chiều nghiêng bên ấy
Mong người bình yên
Gia đình hạnh phúc 
Con cháu ngoan hiền 

Tình như gió thoảng 
Là áng mây bay
Ngàn năm xa mãi
Nỗi nhớ đọa đày

HỒNG TÂM 
(Tây Ninh)

READ MORE - NHỚ - Thơ Hồng Tâm

Wednesday, November 11, 2015

NỖI LÒNG - Thơ Nhật Thủy







 NỖI LÒNG 

Ngoài hiên từng giọt mưa sa,

Ai ngoài ngàn dặm phôi pha dáng hồng,
Lạnh lòng trời trở sang đông,
Phòng đơn gối chiếc bênh bồng giấc em.

Gối buồn buồn cả cây trâm.
Nằm chơ vơ quá thương thầm thân ai.
Đôi khi mượn bóng Phật đài,
Tâm an vợi bớt u hoài riêng tư.

Tình này xin gửi vào mây,
Nương theo cánh gió chở đầy niềm mơ,
Người xa có nhớ bến bờ,
Nghe lời tình tự thành thơ đến người.


                                     Nhật Thủy
                                      10/11/15


READ MORE - NỖI LÒNG - Thơ Nhật Thủy

Tuesday, November 10, 2015

ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH - Thơ Đỗ Bích Vân



         Ảnh tác giả Đỗ Bích Vân


ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH

Cứ ngỡ duyên nồng thắm ước mơ
Tình phai ly biệt có ai ngờ
Độc hành xa xứ mình ta bước
Ở lại cùng người giấc mộng thơ
Góc phố lao xao sầu tiễn biệt
Người đi kẻ ở chợt thẫn thờ

Tình ơi ! xin gửi cùng mây gió
Vào những vần thơ chút dại khờ

                     BÍCH VÂN
                      (Sài gòn)
READ MORE - ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH - Thơ Đỗ Bích Vân

MẮT TÌNH - thơ TUYỀN LINH



Mắt tình

Bây giờ có lẽ ta buồn
Em xa ngàn dặm lệ tuôn tuổi chiều
Một bờ trải mộng bến yêu
Một con đường đẫm sương chiều Việt Nam
Dấu chân em rớt bên đàng
Tuy Hòa dường cũng võ vàng phố xưa
Em qua Thủ Đức chiều mưa
Nghiêng bờ vai nhỏ kịp vừa tuổi hoa
Nha Trang biển lộng mù sa
Bóng em áng cả bóng tà huy bay
Nỗi lòng ta, em đâu hay
Vẫn xanh núi Nhạn vẫn cay mắt tình
Sài Gòn nhìn nắng lung linh
Ta mơ gối mộng trải tình Đại Nam
Hóa ra thì mộng đã tàn
Ta đành ém chặt hai hàng lệ sa
Ém đi đầu ấp phù hoa
Với ta chừ vẫn…vẫn là trăm năm
Em về bên ấy Houston
Có nghe cơn gió dỗi hờn đuổi theo ?
Bên đây nắng sớm mưa chiều
Cứ dao động mãi bao điều chưa nguôi
Lá vèo, chiếc lá bay thôi
Dư âm còn đọng một đời cội cây
Em đi nhuộm sắc thu gầy
Mắt tình chừ cũng hong đầy khói sương

Tuyền Linh
  11.2015

READ MORE - MẮT TÌNH - thơ TUYỀN LINH

BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - thơ Trương Thị Thanh Tâm



Trương Thị Thanh Tâm

BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG

Ngày chủ nhật chờ anh bên góc phố
Đường xa xôi thưa vắng bóng người đi
Nghe bên tai tiếng gió vẫn thầm thì
Chuông nhà thờ vọng xa miền đất hứa

Anh nơi đâu áo tím buồn trăn trở
Suốt cả tuần hò hẹn một lần thôi
Sao cô đơn làm khô héo bờ môi
Đôi mắt lệ đọng bờ mi vụng dại

Nhớ quá đi dù hôm qua thứ bảy
Khi con tim rên xiết những lời yêu
Chủ nhật rồi cũng đến nắng liêu xiêu
Em vẫn đợi mà anh chưa thấy tới

Góc giáo đường còn riêng em xưng tội
Lời kinh cầu xin tình mãi có nhau
Kính Đức Chúa Trời con một lần xin hứa
Trái tim yêu trao trọn mối tình đầu

Bên chân mẹ Maria hiền dịu
Mang cho con ánh sáng của niềm tin
Hương tình yêu chờ đợi dốc mơ tình
Trái hạnh phúc còn hoài hương vị ngọt.            


T4 (Mỹ Tho)
READ MORE - BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - thơ Trương Thị Thanh Tâm

MÙA HOA CẢI - thơ Thế Lộc




MÙA HOA CẢI

Em có nghe
Tiếng mưa trong từng câu thơ tôi viết
Em có nghe
Ly biệt trong từng bước thu về
Chiều bên sông hiu hắt xóm làng quê
Cau lã ngọn gục đầu buồn tê tái
Em ra đi mấy mùa không trở lại
Để thu này xao xác tiếng gà trưa
Để lá vàng quay quắc nhớ thương vừa
Ôi mùa cũ, cải vàng khoe sắc thắm
Thế rồi ...
Em ra đi bỏ tình đang say đắm
Mảnh trăng thề còn  một nửa bên tôi
Một nửa bên em theo vận nước nổi trôi
Đi biền biệt mấy mùa không trở lại
Nhớ ngày xưa ... trước vườn, bên vồng cải
Em xâu chùm hoa cải làm cô dâu
Tôi thẩn thờ đứng lặng những lo âu
Ai biết được chuyện gì trong dâu bể ...
Rồi từ đó
Em ra đi
Ngày tháng cũng qua đi
Vườn cải cũng lụi tàn
Đâu còn nữa hoa cải vàng ngày cũ
Em có nghe tiếng thơ trong mưa lũ
"Khúc Phượng cầu hoàng" tim tôi tình tự
Rót cạn dòng giọt máu chảy qua thơ
Ôi tình em, con nước chảy xa bờ
Nhớ da diết, sắc vàng chùm hoa cải.

06.11.2015

THẾ LỘC
READ MORE - MÙA HOA CẢI - thơ Thế Lộc

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện



Cổ Thành Quảng Trị lúc trăng lên.
Ảnh: Mai Lĩnh


Chu Vương Miện

QUẢNG TRỊ CHÂU Ô

1
lâu quá mơí nhận email của chị
thì ra chị vẫn sống vẫn còn
bao nhiêu đường đất chị qua hết
chỉ có nước mình chị lại quên ?
trong đầu nọ chỉ khi này khi nọ
có đôi lần chị nhắc tơí em
nhắc chừng chừng cho có nhắc
46 năm sông cạn đá mòn
đời của chị mấy cơn gió chướng
đến và đi lật đật phũ phàng
bao thân thiết không giữ chân chị nổi
nhớ thương hoài tình cũng bé cỏn con
chồng chất mãi chị qua lục thập
vẫn kiên gan chân cứng đá mòn
ôi Quảng Trị cũng kệ cha Quảng Trị
em có chờ cũng mặc xác em 
đời chị bây giờ kể như đồ bỏ
cha mẹ anh em chừ cũng chả còn 
chị có sống cũng nghỉ nơi nước nhược
có trách gì? chị nghĩ chỉ có em

2 
chị đi ngoài đường đầu quên những con đường
chị ngồi trong quán quên đi ly nước lạnh
chị vào thiền môn tịnh tọa
mấy mươi năm chị quên cha lẫn mẹ
quên cả anh chị và các em
đến mồ mả ông cha chị cũng quên luôn
chỉ thân thiết những kỳ quan thế giới
chị mỏi chân từ sớm mai tới tối
những đền đài miếu mạo thủa xưa
những tháp lăng mồ mả những ông vua
thôi đủ thứ từ vàng đen tới trắng
quê quán cũ toàn củ tam thất đen cực đắng
nên thoát ly chả ngoái quay về
chị em mình như nuớc dưới khe
chẩy rỉ rả chẩy qua vách đá
dù chúng ta là chị em cũng là người lạ
giọt máu đào trong ao nước lã
với bùn đen mục ải bao thời
nước mắt nào từ thủa biết chẩy xuôi
nên cứ vậy chưa bao giờ chuyển lại
chị ra đi sống một thời thoải mái
không tấm chồng cũng chả có con
sống khơi khơi dăm tháng dăm hôm
với đủ thứ giang hồ tứ chiếng
mấy mươi năm chị thứ gì cũng chán
thì sá gì trường cũ thầy cô xưa?
gió thờ ơ rít trên mấy tàu dừa
nghe lất phất như tấm lòng gái giá
một lũ quạ bay qua đen thùi lùi [à lũ quạ]


3
chị giờ sống cũng bằng không?
không tình không nghĩa không trông đợi gì
dậu khoai tiếp đến nương mì
chơ vơ tiếng hát hoạ mi gọi hoài
chị giờ chiếc bóng hôm mai
bốn bên là biển sông dài suốt năm
mắt mòn tri hơĩ là âm
Tử Kỳ đã chết đàn cầm vỡ tan
hành vân lưu thủy trễ tràng
minh sơn cổ độ còn mang mang về
cầm đài mảnh gỗ còn kia
thuyền trôi hờ hững mấy bề tiêủ giang
mơ gì ? một chuyến đò hoang
châu về Hợp Phố còn đang ngóng đò
lòng sông còn có kẻ dò
lòng người còn có người đo người lường
thì thôi đào kép phường tuồng
kẻ la người hét đều buồn như nhau 
chị giờ sống được bao lâu
mà sao trời Á trời Âu đất ngươì? 

                                    cvm



READ MORE - QUẢNG TRỊ CHÂU Ô - thơ Chu Vương Miện

LẠI VỀ BẾN ĐÒ THỪA PHỦ - SAO EM CHƯA VỀ SƠN TÂY? - Thơ Huy Uyên



Lại về bến đò Thừa-phủ

Bao năm rồi quay về với bến
"thành" chao đò vắng khách chiều nay
khúc sông xưa không người đưa tiển
áo trắng xưa còn che kín vai gầy.

Nắng cùng thuyền lơ lửng trôi sông
đâu rồi gánh hàng rong sớm sáng
em qua sông dấu kín trong lòng
Huế đầy vơi tình ai bảng lảng .

"Đò ơi" thoáng đâu đây tiếng gọi
em đưa tay gạt lệ giọt buồn
mai học xong rồi em mới nói
qua Thừa phủ mà lòng thấy thương (tôi !)

Xao lạnh trong hồn mây và sông
thiếp mê ai một thời trẻ dại
tôi trao em trọn hết cuộc tình
xa em rồi mà lòng tôi đầy Huế.

Hàng me xanh,con đường hun hút
"em qua đò Thừa-phủ nhớ anh
phố Huế trời đêm mình em bước
lẩn quất đâu đây tiếng gọi sao đành"

Đò đã qua sông và người đã đi rồi
thời đó ai ghé về Phủ Doản
cây đa còn đợi bến ai chờ
nón lá che nghiêng đựng trời đầy nắng .

Cây lá trong vườn xôn xao gió
Đồng-khánh giờ này thức dậy chưa
chiều đọng trong tim khôn nổi nhớ pense ngày cũ
"tím pense" thương mấy cho vừa .

em khép kín buồn lên hai mi
chuyến đò cuối đưa ai rời bến
sông Hương hỏi chạnh tiếc điều chi
bao năm qua rồi những mùa đưa tiển .

Tím hoàng-hôn theo dòng con nước
quán cà-phê "Lộng-gió" bến đò
chôn những kỷ-niệm buồn buổi trước .
em đi sao tôi và chiều...ngẩn-ngơ .

Huy Uyên

     
Sao em chưa về Sơn-Tây?

Chiều muộn rồi em chưa về Sơn-tây
trên đồi chuông chùa Mía đổ
tóc ai thả thôn Đoài gió bay
Đường-lâm giờ còn cây đa, ao sen, giếng cổ .

Năm xưa những lần chạy giặc
mẹ già hai mắt mỏi mòn trông
đi dạt phiêu hoài bên thành cổ
xót xa đau cầm máu trong lòng .

Người hỏi mơ xưa chốn quê nghèo
núi Sài trai làng còn chăng bóng
ngấn lệ bên đường mãi trông theo
hắt hiu tình ai lên Mương-cấn .

Sơn-tây qua thời chinh-chiến cũ
hoa trôi sông còn xuyến xao tình
em về Bất-bạt mùa vào vụ
khói đốt đồng vây kín chân rơm .

Hà-nội thả lòng về Sài-sơn
nhớ em mây trắng thu vàng lá
nhớ cả em hai mắt nhung huyền
gió Sơn-tây còn vờn lên đôi má .

Bao năm đã xa rồi chinh-chiến
theo em triền đê lộng gió bay
chim đã xa bầy ngày tây tiến
còn đọng quanh đây tiếng thở dài .

Về Sơn-tây từ độ ấy nhớ ai
chiều một mình ngồi buồn ngó núi
vườn nhà em cỏ ngậm sương mai
để tôi hoài bao năm chờ đợi
(hỏi em còn thở vắn thương dài...)


Huy Uyên
READ MORE - LẠI VỀ BẾN ĐÒ THỪA PHỦ - SAO EM CHƯA VỀ SƠN TÂY? - Thơ Huy Uyên