Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, April 7, 2015

MƯA CHIỀU, TIỄN BIỆT - thơ Phạm Phan Hòa





MƯA CHIỀU

               *Lời ca khúc gửi mưa
                về... NTBTM.

Mưa rơi lệ lần đầu
Mưa vỡ tan nỗi sầu,
Mưa về ngang phố mầu
Reo - trên tầng yêu dấu
Xa khơi.
Vòng tay buông lơi
Bờ môi xanh xao
Tháng 
ngày!
Như thương hoài chuyện mình
Mưa ướt bao vô tình
Rơi... Hờn ai đã về
Thương sao bờ môi cũ
...Thôi phai!
Bàn tay run run
Đặt vào yêu thương
Rã rời.
Mưa
Mưa vui ngày ai đến
Mưa chia ly đâu nghẹn ngào.
Thương mưa sao không hoài
Xanh mãi...
Mà mưa nhớ ai
Mưa
Bạc mầu.

PPH. 
Tháng ba 2015.


TIỄN BIỆT

Tiễn người
Một sớm bình yên
Mà sao bão dựng
Ngã nghiêng
Trong lòng,
Tàu dần xa,
Khuất hoài mong...
Sân ga quạnh vắng
Tiếng lòng
Xôn xao.
Còi - ung dung
Ngọt vết dao...
Tình lìa đôi biết
Thuở nào
Nhau!


                  Phạm Phan Hòa

                  Quảng Nam.
READ MORE - MƯA CHIỀU, TIỄN BIỆT - thơ Phạm Phan Hòa

TẠ ƠN MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm


Tác giả Hoàng Văn Chẩm


TẠ ƠN MÙA XUÂN 

Mùa xuân tạ ơn dòng sông
Chút chiều còn lại chia nồng nàn nhau.
Ra đi mới biết lòng đau
Khi về ngó lại phai màu tóc xưa.

Giữa chiều tạ ơn cơn mưa
Phố người quen lạ với thưa gửi lòng.
Em còn giữ lại thương mong
Cho như ngày tháng đếm đong ngậm ngùi.

Bể dâu đời nhịp buồn vui
Ơn em sương khói ngọt bùi chia đôi.
Tạ ơn người một rong chơi
Cạn thêm ân nghĩa một lời chưa phai

Mai sau mấy dặm đường dài
Tạ ơn nhau mãi chờ hoài cố nhân.

Hoàng Văn Chẩm



READ MORE - TẠ ƠN MÙA XUÂN - thơ Hoàng Văn Chẩm

ÁO XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm



ÁO XƯA

 Người đi để nhớ cho người
Mùa trăng cổ độ rã rời ba sinh
Mây buông lệch tóc người tình
Sầu như chiếc lá xa cành chiều hôm

Người đi chấp mãi cơn buồn
Để thương nhớ cũng chợt mòn tâm tư
Áo xưa mờ lớp bụi mù
Dài chinh chiến đó còn gì cho nhau!

  tháng 8. 70
TRÚC THANH TÂM

( Thi tập - Lục Bát Thời Yêu Em - 1972 )
READ MORE - ÁO XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm

MÃI HẸN - chùm thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa


MÃI HẸN

Bữa về xa lắc người ơi
Chừng mô mới mớm nhau lời rằng yêu?
.. Ngày đi nắng ngủ lưng chiều,
Cây bàng bạc lá vẹo xiêu ngõ về.

BẾN MỘNG LÀNH

Em chừ gối mộng từng đêm
Tóc say hương ngủ - môi mềm ướt môi
...Ta đi bận ấy lâu rồi
Đã còng thương nhớ - mỏi đồi dốc yêu.

EM VỀ
         * gửi NTBTM.

Em về ngày lại đơm bông
Em về khơi chảy khúc sông cạn dòng
Em về chở nắng theo hong
Bao mùa đông giá- chỗ nằm ấm êm.

PHẠM PHAN HÒA
Quảng Nam. 2015


READ MORE - MÃI HẸN - chùm thơ Phạm Phan Hòa

QUAN LIÊU NỒI NIÊU - Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Tác giả Chu Vươmg Miện


        Quan Liêu Nồi Niêu
Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Bao nhiêu cái chuyện quan liêu (lạc hậu) cứ lẽo đẽo đi theo ta qua mấy cái vở tuồng chèo kịch cải lương, cố tình quên đi thì lại lù lù hiện ra đột xuất. Nào là ông quan Huyện đi trước, lẽo đẽo chân đi đất theo sau là hai thầy quyền lính lệ, một thầy thì cầm cái quạt nan, luôn tay phe phẩy sau lưng quan Huyện để quan mát mẻ, và một thầy thì cầm sẵn cái ống nhổ bằng bạc, để quan Huyện nhổ nước cốt trầu hay bã trầu vào đấy. 

Tôi có xem mấy cuốn video Thị Kính - Thị Mầu thì các diễn viên ngoài Bắc và ban kịch ngoài Bắc diễn khá hơn, đạt hơn, sâu sắc hơn ban kịch trong miền Nam rất nhiều. Tuồng tích thì vẫn là một, nhưng cách nói chua cay hơn, cách diễn tả cay đắng hơn. Chuyện Thị Kính - Thị Mầu  thì nó xưa hơn cả trái đất, ai cũng biết, nhưng biết xong lại quên ngay, mà lần nào  coi cũng tưởng như là chuyện mới xẩy ra bây giờ.

*

Ông Mõ làng bận công việc nhà không đến đình làng được, chỉ có cô Mõ. Trong làng nước ta thì cô Mõ là người có đi học và đọc thông viết thạo, thường đọc thông cáo thông chồn ở trên chuyển về cho cụ Xã Trưởng nghe, để cụ phân bổ công tác cho các bô lão, nhân sĩ (cụ trong dân) tuỳ nghi xử lý.

-Chiềng làng chiềng chạ, thượng hạ tây đông, chuyện nước chuyện đồng, đến mà ăn khoán.

Thế rồi chuyện Thị Mầu có bầu với chú tiểu Thị Kính giả trai trong chùa làng ta được lên báo Nhật Trình và đài phát thanh cấp tỉnh, thì cụ Xã Trưởng có bổn phận mời các vị có tai mặt xét xử, những người được cụ Xã Trưỏng sai cô Mõ đi mời là:

-Cụ thầy đồ dậy chữ Nho, mù cả hai mắt.

-Cụ thầy cúng thì điếc đặc cả hai lỗ tai.

-Cụ cựu lý trưởng quá già và câm.

Dưới sự điều động phân công của cụ Xã Truởng nhà ta, phiên toà xử Thị Mầu nhất trí như sau:

1/ Cụ cưụ Lý Trưởng câm được giao trọng trách là luật sư bào chữa cho tội phạm.

2/Cụ thầy cúng điếc cả hai lỗ tai thì làm quan toà xét xử.

3/Cụ thầy đồ mù cả hai mắt thì làm chánh án toà án nhân dân.

Và cuộc xử án cứ y như vậy mà diễn tiến một cách  hoàn chỉnh, thành công.

Và mọi người đều nhất trí cao để tranh thủ đi bồi dưỡng ở nhà Thị Mầu do Bá Hộ phụ thân Thị Mầu chiêu đãi, đến cho kịp không thì thiên hạ ăn hết phần.

*

Và cứ vụ án nào, loại hình sự nào xẩy ra ở địa bàn làng xã thôn quê hẻo lánh thì ban chấp hành xét xử cũng chỉ bấy nhiêu mà thôi, vẫn bổn cũ soạn lại là thành phần bất di bất dịch này.

Và trong khi xử bàn thì thầy Xã Trưởng và nạn nhân nháy mắt ra hiệu với nhau, và thường cũng chỉ là một bữa ăn nhậu là giải quyết mọi vấn đề được ổn thoả và nhất trí, hợp tình hợp lý logic quá chừng chừng.

*

Năm 1972, tôi làm công chức của miền Nam, phục vụ ở Bộ Cưụ Chiến Binh số 127 đường Đoàn thị Điểm gần đường Yên Đổ, Kỳ Đồng, thì có một đơn vị Công binh Đại Hàn kết nghĩa với Bộ của chúng tôi. Đơn vị này xây dùm cho một căn nhà tường gạch mái tôn, chiều ngang ba thước, chiều dài sáu thước, dùng làm kho chứa gạo và nhu yếu phẩm phân phối hàng tháng cho công chức. Sau hai tháng xây cất xong, đại diện Bộ Cưụ Chiến Binh là một thầy Trung Tá giám đốc Nha Hành Chánh đại diện Thiếu Tướng Bộ Trưởng, còn bên phiá Đại Hàn là một vị Thiếu Tá, và khoảng 6 người quân nhân đi theo. Về phiá Việt Nam thì không có gì để bàn thêm cả, còn phiá bạn Đại Hàn thì diễn tiến như vầy:

-Hai vị quân nhân đỡ vị Thiếu Tá ngồi xuống ghế bành, một người đưa điếu xì gà. Khi điếu xì gà gắn vào môi vị Thiếu Tá, thì bên kia một quân nhân bật hộp quẹt. Khi ngài Thiếu Tá hút xong một hơi thuốc thì một quân nhân khác cầm lấy điếu thuốc, và một quân nhân đưa qua một ly trà. Khi vị Thiếu Tá uống xong một hớp trà, thì phía bên kia, một quân nhân đưa tay cầm ly trà, liền sau đó thì người cầm điếu xì gà đưa qua cho Thiếu Tá hút. Cứ như vậy, khoảng nửa giờ thì buổi lễ chấm dứt. (Chuyện này thì tôi CVM kể).  Còn chuyện sau đây người kể là bạn thân của tôi làm ở Nha Hành Chánh cận kề ngay cái nhà nhỏ để gạo nước đó. Trước đó thì vị chỉ huy trực tiếp Đại Hàn cấp bậc Trung sĩ không lấy làm hài lòng với bốn binh sĩ của mình, ông coi lại họa đồ xây cất và bắt phá sập những phần không đúng, và cứ theo hoạ đồ mà xây lại. Hai trong bốn quân nhân dưới quyền nói lớn gì đó, ông Hạ Sĩ Quan bèn ra lệnh ngừng công tác và ra ngay sân cờ, ông bắt bốn binh sĩ mỗi người đứng một góc theo chiều đông tây nam bắc, ông đứng ở giữa và dở Thái Cựa Quyền ra đấm đá bốn phía, nửa giờ sau thì ngừng và bắt bốn ông binh sĩ vào xây cất tiếp.

Tôi cứ suy nghĩ mãi, suy nghĩ hoài. Một cung cách hành xử quan liêu lạc hậu đến như vậy mà vẫn tồn tại trong Quân Đội, mà nước Đại Hàn vẫn tiến vù vù, tiến nhẩy vọt, dù rằng trước năm 1975, Đại Hàn hay Nam Hàn đã thua xa Nam Việt Nam về đủ mọi mặt, từ kinh tế đến xã hội.

Trong quí bạn độc giả, ai là người hiểu được lý do sâu xa cao siêu này xin giảng giải cho kẻ viết bài vài giòng chỉ bảo để được mở rộng tầm mắt. 

                                                                                                                                                            chuvươngmiện


READ MORE - QUAN LIÊU NỒI NIÊU - Chuyện phiếm Chu Vương Miện

Monday, April 6, 2015

ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần





ANH SẼ BẾ EM
Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần

Hôm đó, lúc tôi về đến nhà
vợ tôi cũng vừa dọn cơm ra,
tôi cầm lấy tay nàng và nói,
"Anh có một chuyện này muốn hỏi..."
Nàng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm.
Lần nữa ánh mắt đượm nét buồn.
Đột nhiên tôi thấy khó mở miệng,
nhưng tôi đã để nàng biết chuyện.
Ý tôi muốn sẽ ly dị nàng.
Tôi tiến hành công việc nhẹ nhàng.
Điều tôi nói nàng không khó chịu,
thay vào đó, nàng chỉ muốn hiểu,
lý do tại sao có chuyện nầy.
Tôi tránh trả lời câu hỏi ngay.
Điều này làm cho nàng giận dữ.
Nàng vứt xuống bàn ngay đôi đũa
hét lên, "Anh không phải đàn ông!"
Đêm đó, chúng tôi im lặng luôn
không nói với nhau lời nào nữa.
Nàng đang khóc nhiều vì đau khổ.
Tôi biết nàng muốn biết rõ hơn
điều xảy ra trong cuộc hôn nhân.
Nhưng câu trả lời tôi khó thỏa;
lòng tôi không dành cho nàng nữa
mà đã chuyển qua nàng Jane rồi.
Tôi chỉ còn thương hại nàng thôi!
Với chút ít cảm thức tội lỗi,
tôi thảo tờ đơn ly dị vội,
rằng nàng có thể giữ căn nhà,
chiếc xe hơi và một phần ba
cổ phần công ty tôi hiện có.
Nàng liếc xem rồi xé vụn nó.
Người đã sống với tôi mười năm
giờ thành người lạ lẫm, xa xăm.
Tôi tiếc thời gian nàng gắn bó,
cuộc đời hiến trao coi như bỏ
nhưng tôi không thể thay đổi rồi
những gì tôi đã trót mở lời
với nàng Jane rất yêu dấu đó.
Cuối cùng nàng khóc như trẻ nhỏ,
điều này tôi biết sẽ xảy ra.
Với tôi, nước mắt người đàn bà
là cách làm nỗi đau nhẹ bớt.
Ý tưởng ly dị đeo bám suốt
dằn vặt tâm trí tôi nhiều tuần
bây giờ đã chắc và rõ hơn.
Hôm sau, tôi về nhà rất muộn
thấy nàng trên bàn đang cúi xuống
viết điều gì tôi chẳng để tâm.
Bữa cơm tối tôi cũng bỏ luôn,
và đi một mạch lên căn gác,
tôi ngủ lăn vì người phờ phạc
sau một ngày sôi động cùng Jane.
Tôi tỉnh giác vào lúc giữ đêm
nhìn thấy nàng vẫn còn ngồi viết.
Mặc nàng viết tôi không cần biết
tôi trở mình và lại ngủ lăn.
Sáng ra nàng đưa điều kiện rằng:
nàng không nhận gì từ tôi cả,
chỉ một tháng trước khi tan rã
có một điều tôi gắng chú tâm.
Nàng đòi chúng tôi sống bình thường
một tháng bằng mọi cách có thể.
Hiểu lý do nàng đưa cũng dễ;
con trai chúng tôi đang kỳ thi;
nàng không muốn con biết điều gì
có thể làm con bị khựng lại.
Điều này tôi đồng ý thoải mái.
Nhưng nàng còn đòi hỏi nhiều hơn,
nàng đòi tôi nhớ buổi tân hôn
tôi đã bế nàng vào phòng cưới.
Nàng đòi tôi chỉ một tháng cuối
mỗi sáng phải bế nàng đi ra
từ phòng ngủ đến trước cửa nhà.
Tôi thầm nghĩ nàng điên rồi chắc.
Tôi bằng lòng, không cần thắc mắc
một tháng chịu đựng cũng qua thôi.
Kể Jane nghe điều kiện vợ tôi.
Cô cười to và nghĩ vô lý.
Jane nói với thái độ khinh bỉ,
mưu kế gì rồi cũng đành thôi
phải chịu ly dị là chắc rồi.
Chúng tôi không đụng chạm thân xác
từ hôm chuyện ly dị đã chắc.
Nên khi lại bế nàng ngày đầu
cả hai đều vụng về làm sao.
Con trai phía sau nhìn cảnh đó
vỗ tay và vui mừng thấy rõ,
"Ba bế mẹ trong tay thích ghê!"
Lời con trai làm tôi tái tê.
Từ phòng ngủ bước ra phòng khách
rồi đến cửa ngoài chỉ mười mét
tôi bế nàng trên cánh tay tôi.
Nàng nhắm mắt chỉ nói khẽ thôi
đừng nói cho con trai hay biết
chuyện chúng mình rồi đây ly biệt.
Tôi gật đầu lòng chẳng mấy vui.
Tôi đặt nàng xuống cửa xong rồi,
nàng đón xe bus đi làm việc,
tôi lái xe một mình đi tiếp.
Hôm sau, chúng tôi thấy dễ hơn
nàng đặt vào cổ tôi vòng ôm.
Mùi nước hoa thoảng vương trên áo.
Tôi nhận ra đã từng một dạo
người đàn bà mình chẳng để tâm.
Tôi nhận ra nàng đã già hơn
không còn trẻ như ngày xưa ấy.
Vài nếp nhăn trên mặt dễ thấy
tóc bạc nàng mấy sợi đó đây.
Cuộc hôn nhân khiến nàng thế nầy,
tôi ngạc nhiên những gì mình đã.
Ngày thứ tư, cảm giác mới lạ,
bế nàng lên tôi thấy lần này,
sự thân mật trở lại đâu đây.
Trong tay tôi, đây người phụ nữ
đã mười năm cho tôi mọi thứ.
Ngày thứ năm và những ngày sau
cảm giác thân mật lại lớn mau.
Tôi không kể cho Jane điều ấy.
Chuyện bế nàng dễ ra trông thấy
Có lẽ do luyện tập mỗi ngày
tôi trở nên khỏe chắc đôi tay.
Một sáng nàng chọn đồ để mặc
nhưng bộ nào giờ cũng rộng hoác.
Nàng thở dài một tiếng sau khi,
tôi nhận thấy nàng đã gầy đi,
đó lý do bế nàng thấy nhẹ.
Đột nhiên, lòng tôi đau như xé...
Nàng đã mang biết mấy nỗi đau.
Theo phản xạ, tôi đưa tay lau
chạm vào mái tóc nàng rất nhẹ.
Con trai tôi đến bên nhắc khẽ,
Đã tới giờ bế mẹ rồi ba.
Với con, nhìn thấy cảnh người cha
bế mẹ mình là rất quan trọng
nó trở thành một phần cuộc sống.
Vợ tôi ra dấu con lại gần
ôm ghì con một cái thiết thân.
Tôi quay mặt nhìn đi nơi khác
bởi sợ mình tâm hồn lung lạc
sẽ đổi ý vào phút cuối chăng.
Rồi tôi giang tay bế lấy nàng
chậm rãi bước đi từ phòng ngủ
ngang phòng khách rồi ra tới cửa.
Cánh tay nàng quàng lấy cổ tôi
dịu dàng tự nhiên quá đi thôi.
Tôi ghì nàng vào lòng thật chặt
như ngày đầu tình yêu mới gặp.
Nhưng cái thân mình nàng nhẹ tênh
làm tôi buồn một nỗi mông mênh.
Ngày cuối cùng hạn kỳ một tháng
bế nàng đi chân tôi thấy nặng.
Con trai chúng tôi đã đến trường.
Tôi ôm ghì lấy nàng chặt hơn
nói với nàng những lời mình nghĩ
"Lâu lắm anh đã không để ý
đời chúng mình thiếu sự thiết thân."
Tôi lái xe đến sở cũng gần...
ra khỏi xe không cần khóa cửa.
Phải nhanh thôi vì tôi những sợ
phút chần chờ có thể thay lòng...
Tôi bước lên và gõ cửa phòng.
Jane mở cửa ra và tôi nói,
"Jane ạ, anh thật lòng xin lỗi,
anh sẽ không ly dị nữa đâu."
Nàng ngạc nhiên, đưa tay sờ đầu,
"Anh đang sốt lên cơn có phải?"
Tôi gạt tay nàng ra nhắc lại,
"Anh sẽ không ly dị nữa đâu.
Cuộc hôn nhân của anh đã lâu
anh và vợ anh không hiểu đúng
những cái nhỏ thường trong cuộc sống;
không phải chúng tôi hết yêu nhau.
Giờ thì anh đã hiểu tại sao.
khi anh bế vợ anh ngày cưới
anh nghĩ không gì chia cắt nổi
cho đến khi vĩnh biệt cõi đời."
Jane tỉnh ra hiểu chuyện gì rồi,
nàng tát tôi cú tát trời giáng.
đóng sầm cửa và ngồi lẳng lặng
ôm lấy mặt rồi khóc một mình.
Tôi bước xuống thang gác thật nhanh
và lên xe rời ngay chỗ ấy.
Ghé cửa hàng hoa không xa mấy,
tôi mua bó hoa cho vợ mình.
Cô bán hàng hỏi viết gì lên,
Tôi mỉm cười và viết tờ giấy,
"Anh bế em mỗi mai thức dậy
cho đến khi cái chết chia lìa."
Chiều hôm đó tôi đã trở về,
bó hoa trên tay, tôi hớn hở,
chạy ngay lên lầu đến gặp vợ,
nàng nằm đó - đã chết lúc nào.
...
Vợ tôi bị ung thư đã lâu
tôi theo nàng Jane bận bịu lắm
nên ngay để ý tôi cũng chẳng.
Vợ tôi biết không sống được lâu
và nàng muốn cứu tôi cách nào
khỏi gặp những phản ứng tiêu cực
nếu con trai chúng tôi biết được
cha mẹ chúng sẽ ly dị nhau.
- Cuối cùng thì cám ơn Trời cao,
trong mắt con trai tôi còn đó
tôi là người chồng yêu thương vợ.

Tường Nguyễn.
New York, April 06, 2015

_______________________________

Xin bấm vào ĐÂY để đọc nguyên tác bằng tiếng Anh.



READ MORE - ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần

Sunday, April 5, 2015

THUỴ DU CHIỀU XUÂN - Thơ Trần Mai Ngân



                   Tác giả  Trần Mai Ngân


THUỴ DU CHIỀU XUÂN


Cứ lơ lửng, cứ bâng khuâng Nhớ người hôm ấy nắng xuân vơi chiều Dường như bất chợt... tình yêu Khi xa bỗng nhớ... cả điều vu vơ...
Mộng về bàng bạc ảo hư

Dáng ai thấp thoáng tâm tư... mơ hồ 

Dường như sóng gợn đôi bờ

Thuỵ du từng bước lững lờ đêm trăng

Tương tư chừ biết mần răng

Bên ni bên nớ bâng khuâng tình sầu


Phải chăng mộng đã biếc màu

Hồn ta sóng gợn, người sao lặng thầm

Một lần như thể trăm năm

Xa xôi ngơ ngẩn riêng thầm tương tư

Trần Mai Ngân

READ MORE - THUỴ DU CHIỀU XUÂN - Thơ Trần Mai Ngân

HOÀI MONG - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Vĩnh Phúc-Tiếng hát: Ẩn Lan

READ MORE - HOÀI MONG - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Vĩnh Phúc-Tiếng hát: Ẩn Lan

VỌNG ÂM - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

            
Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân











Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân
 VỌNG ÂM

Qua sông rồi em người tình Cổ Lũy
Đã anh về hun hút Lệ Xuyên tây
Trách chi anh chợ đình Bích La đỏ đen mấy bận
Rượu dẫu say tình tay trắng lênh đênh
Quảng Trị ơi mười lăm năm em còn ngang đò Triệu Phước
An Cư, Gia Độ mấy chỗ neo lòng...
Nhu Lý ngôi thánh đường xưa đã sập
Tình cũ trong em có còn…
Về Bồ Bản khản giọng gọi đêm trăng mưa vỗ mặt
Vặt buồn hết lá trên cây…
Thời đi học em thường giấu bông tày trong cặp
Thơm đến bây giờ ngất ngây…
Em như dãi lộc vừng không vô tình nở giữa chiều thu muộn
Ta một mình đứng gọi với rưng rưng…
Ta đứng gọi mình giữa đêm
Gọi tình nửa đêm
Gọi đời giữa hư vô…

                                             NHMQ
                                                 (28/08/2014)         
READ MORE - VỌNG ÂM - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

RU KHÚC TÌNH XA - Thơ Nhật Quang



Tác giả Nhật Quang












RU KHÚC TÌNH XA

Em có nhớ đêm nào mộng thắm ?
Aí ân nồng say đắm hồn thơ
Tơ lòng lưu luyến ước mơ
Đôi ta quấn quýt bên bờ...dấu yêu

Trót phải lòng, bao chiều nhung nhớ
Có phải chăng duyên nợ kiếp xưa
Ru tình vơi cạn đêm mưa
Gió nghiêng nghiêng đẩy tình đưa theo dòng

Bao vấn vương, gánh lòng nặng trĩu
Vẫn yêu thầm xoa dịu con tim
Mở trang ký ức lẩn tìm
Tình duyên ngang trái, lặng chìm yêu thương

Thôi từ đây đôi đường cách trở
Bởi ta chẳng duyên nợ trời trao
Chia ly rưng rức nghẹn ngào
Đôi bờ thăm thẳm, khi nào gặp nhau ?

                                      Nhật Quang
                                      (TP. HCM )

READ MORE - RU KHÚC TÌNH XA - Thơ Nhật Quang