Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, February 16, 2015

CUỐI CHẠP VỀ NÚI MÂY TÀO - Thơ Đoàn Thuận



         Tác giả Đoàn Thuận
                        


CUỐI CHẠP VỀ NÚI MÂY TÀO


Đạp rừng tìm một nhành mai

Giữa Mây Tào ngỡ như ngoài nhân gian


Dưới cây bao lớp lá vàng

Lẫn trong khe đá muôn ngàn sắc xuân.

Hoang vu thêm nỗi xa gần

Trăm năm cũng chỉ một lần một thôi

Đem thanh xuân hiến cho đời

Mê say sông nước một trời thơ trăng.

Lên đây quên nhớ đôi đằng

Trán ưu tư để vết hằn ngày mai

Núi mây nhìn xuống sông dài

Tưởng đâu cây cỏ hình hài phân thân.

Với đời mơ ước xanh dần

Với ta năm tháng lần khân trong mùa

Cuối rừng thoáng bóng hoa mua

trên non mai nở vàng đưa xuân về.


Bao mùa gõ guốc đêm mê

Bao mùa bụi phủ bốn bề non yên

Lộc xanh trẩy hội mọi miền

Và bầy én nhỏ về nghiêng cánh gần.

Tàn đông cây cỏ thanh tân

Cuối năm ngồi nghỉ dưới chân một ngày

Dốc dài cát bụi còn bay

Một đời ta ngỡ như đầy chiêm bao.

Cõi kia, trước đã ai vào

Chốn này, sau nữa ai chào đón ai?

Hoa ngàn tự nở rồi phai

Hương trời thầm ủ hạt mai sang mầm.

Tóc tơ đời chỉ trăm năm

Đĩa mùa gõ nhịp giữa âm dương này

Chưa đêm đã đợi ánh ngày

Ngó sen biếc giữa bùn lầy cõi ta.

Khói sương đầy tóc mẹ già

Giọt mồ hôi thấm vườn cà nương rau

Đất quê cắt rốn chôn nhau

Tình muôn năm cũ gửi vào hồn quê.

Yêu nhau xin vẹn lời thề

Nụ hồng, người tặng người về tương lai.

                                         Đoàn Thuận

READ MORE - CUỐI CHẠP VỀ NÚI MÂY TÀO - Thơ Đoàn Thuận

TẤT NIÊN TỰ SỰ - Thơ Cao Hữu Lợi



          Tác giả Cao Hữu Lợi


TẤT NIÊN TỰ SỰ

Tân niên nhẩm đã sáu lăm

Xuân xanh chấp cánh thời gian qua rồi
Sáu lăm tuổi, một cuộc đời
Tang điền dâu bể ta thời chứng nhân
Trải qua một kiếp phong trần
Nam Kha giấc mộng chỉ ngần ấy thôi
Lục tuần là tuổi mệnh trời
Ai tri thiên mệnh, ta người ngu ngơ
Về hưu tập tễnh làm thơ
Nhâm nhi chén rượu cuộc cờ người thân 
Ngắm hoa thưởng nguyệt đêm rằm
Chén trà độc ẩm gieo vần ý thơ

                             Cao Hữu Lợi
READ MORE - TẤT NIÊN TỰ SỰ - Thơ Cao Hữu Lợi

ĐI CHỢ TẾT - Tâm Hạnh





ĐI CHỢ TẾT

Sáng nay đi chợ tết
Đôi bàn tay rỗng không
Ngắm hàng hoa thỏa thích
Ghi một chút trong lòng

Đi qua hàng bánh mứt
Khoai-dừa-gừng-bí đao
Tiếng chào mời không dứt
Lấp lánh đủ sắc màu

Bên kia quày quần áo
Người từng lớp lao xao
Ngửi thơm mùi vải mới
Tay chẳng dám sờ vào

Thương con quần áo rách
Thơ chẳng bán được đâu
Vợ ngược xuôi quần quật
Công nợ ngập quá đầu

Thôi đành thôi cứ vậy
Nghèo khó mà thương yêu
Năm sau Xuân có đến
Ta đi mua sắm nhiều
                Tâm Hạnh

READ MORE - ĐI CHỢ TẾT - Tâm Hạnh

CHÀO XUÂN - Nhật Quang





CHÀO XUÂN

Xuân về trong nắng hanh vàng
Muôn hoa đua nở, rộn ràng sắc Xuân
Nụ Đào e ấp, bâng khuâng
Cành Mai rực rỡ, trước sân đợi chờ
Quỳnh Hương ong bướm lượn lờ
Hồng tươi một đóa, bên bờ yêu thương
Vươn cao mạnh mẽ Hướng Dương
Huệ xinh trinh trắng, thiên đường ngát xanh
Cúc vàng sương đẫm long lanh
Hoa Lan vương vấn bên mành gió lay
Tú Cầu êm ái dịu say
Hoa Lài thoang thoảng hương bay nồng nàn
Ti Gôn nở rộ khắp giàn
Tường Vi, Cẩm Chướng dịu dàng sắc xinh
Mẫu Đơn nồng ấm ân tình
Cát Tường đằm thắm, lung linh diệu vời
Hương hoa tỏa ngát đất trời
Đón chào Xuân mới, rạng ngời quê hương.

                                             Nhật Quang

READ MORE - CHÀO XUÂN - Nhật Quang

CHỢ CẦU GIO LINH - Hoàng Kim Liên

CHỢ CẦU GIO LINH

            Chợ búa là nơi tập trung trao đổi hàng hóa, giao dịch, ở mỗi địa phương, tùy theo mức độ dân cư đông hay ít và lượng hàng hóa sản xuất tiêu thụ, nhu cầu mỗi huyện có thể có nhiều chợ hay một chợ - chợ đầu mối.
            Ngày nay, có nhiều huyện, xã, dân số đông, nhu cầu lớn, kinh tế phát triễn, quy mô chợ trở thành Trung tâm Thương mại, ở thành phố thì có siêu thị, mới đáp ứng nhu cầu của người dân.
            Ở những quận, huyện kinh tế người dân khá giả thì mỗi xã có một chợ – cũng có thể có hai chợ - những xã nghèo, vùng sâu, vùng xa thì xã chưa chắc đã có chợ, nhiều nơi đi năm bảy hay chục cây số mới có một chợ lèo tèo.



       Quê hương nghèo huyện Gio Linh của tôi có một số ít xã có chợ mà chợ nầy chỉ đông được vài ba giờ hay nhiều lắm là một buổi. Chợ xã chỉ có Chợ Nam Đông (xã Gio Sơn), Chợ Gio An, Chợ Kênh (xã Trung Sơn), Chợ Hôm (xã Gio Việt), các xã khác, nếu có chẳng qua là thời vụ. Một chợ quan trọng về cả nhiều mặt mà tôi sắp nói đến đó là chợ Cầu. Chợ Cầu là trung tâm trao đổi hàng hóa lớn nhất của huyện Gio Linh. Chợ được thành lập cách nay đã khá lâu, có đến gần 450 năm (theo lịch sử của làng Hà Thượng), phát xuất từ làng Hà Thượng. Ý nghĩa của chợ là Cầu: Cầu mong. Cầu mong sự bình yên, cầu mong được mùa, cầu mong mưa thuận gió hòa…. Ngày xưa, chợ được hình thành, xuất phát và tọa lạc trước cửa đình làng Hà Thượng, bên mé sông, sát bến U, dưới tán mấy cây đa, cây đề. Chợ nhiều lần dời đi chỗ nầy, chỗ khác nhưng vẫn ở trong đất làng Hà Thượng và không đổi tên. Năm 1957, chợ dời về bãi Hao Hao sát ranh làng Lại An, trong trung tâm hành chánh của quận, năm 1975, chợ được quay về chỗ cũ. Và vì ở đây chật hẹp không đủ điều kiện phát triển nên cũng có lần chuyển lên ngã tư (dọc đường Quán Phượng về cầu  Bến Sanh, giữa làng), rồi cách đây chừng 20 năm, lại chuyển lên sát quộc lộ 1, cách Quán Phượng 100 mét về hướng Bắc, phía phải đường. Chợ được xây dựng lại đàng hoàng tuy không khang trang hoành tráng nhưng có phần quy mô và tiện lợi hơn. Mặt chợ được quay ra phía đường quốc lô 1, ngay thị trấn và cũng là trung tâm của huyện Gio Linh.
Điều dáng nói ở đây là: Tại sao người ta vẫn để tên Chợ Cầu mà không đổi tên thành Trung tâm Thương mại hay Chợ Gio Linh, vì ai cũng biết rằng đây là chợ huyện, vậy thì để là Trung tâm Thương mại Gio Linh hoặc chợ Gio Linh là hợp lý, hợp lẽ theo sự phát triển của hiện tại và tương lai.
Thế nhưng người ta vẫn có ý không dùng ngôn từ đẹp đẽ ấy mà vẫn để tên Chợ Cầu. Bởi lẽ qua hàng mấy thế kỷ, cái tên Chợ Cầu nó gần gũi với con người Gio Linh; nó ăn sâu vào huyết quản của người Gio Linh chất phác, hiền hòa mấy trăm năm nay, một bộ mặt, một nét văn hóa của Gio Linh. Thử hỏi bây giờ để lấy một hình ảnh biểu trưng cho Gio Linh thì ta lấy hình ảnh nào? Đồi Cồn Tiên ư? Hay Đồi Dốc Miếu, Cầu Bến Sanh, Chùa Huyện Hội… ? Không có hình ảnh nào khả dỉ cả, trong lúc đó chợ Cầu đã xây dựng lại, có mặt tiền quang đảng, cao ráo, sáng sủa, nhưng đáng tiếc…. Mỗi thành phố, một tỉnh, một địa phương nào đó người ta đều có một hình ảnh biểu trưng để khi nhìn vào hình ảnh đó  ta có thể biết đó là đâu hay nới đến địa danh đó người ta liên tưởng đến hình ảnh thân quen như nói đến Sài Gòn ta nhớ nghĩ nay đến hình ảnh chợ Bến Thành, nói đến Huế thì hình ảnh quen thuộc vẫn là cầu Trường Tiền, chùa Thiên Mụ; Hà Nội thì chùa Một Cột hay chợ Đồng Xuân. Đó  là những thành phố, các tỉnh hay các quận huyện cũng vậy, ở đâu cũng có những hình ảnh biểu trưng cho địa phương đó mà nó bao gồm cả văn hóa, lịch sử, xã hội… Chợ Cầu của Gio Linh là hình ảnh đáng được biểu trưng cho địa danh Gio Linh. Tại sao phải đáng tiếc vì có lẽ chẳng ai quan tâm đến vẽ mỹ quan của hình ảnh chợ. Đã 20 năm rồi, hai cái bảng quảng cáo cho sản phẩm Omo đã chiếm hết mặt tiền sáng sủa, hình ảnh đẹp của chợ. Nếu như những bảng quảng cáo đó để quảng cáo cho khu nghỉ mát Cửa Việt, Cửa Tùng của huyện nhà cho cam, đàng nầy vì lợi nhuận nhỏ nhoi của Ban Quản lý chợ mà đã che lấp đi hình ảnh đáng trân trọng của Chợ Cầu. Chữ CHỢ CẦU lâu ngày không được nâng cấp, sửa sang thành cũ kỹ rồi lại bị lấn ép. Chúng tôi lại thấy đau lòng cho hình ảnh biểu trưng cho Gio Linh. Sao các ngành chức năng liên quan không thèm để tâm đến điều này nhỉ? Thật quá thờ ơ hay…

Người dân Gio Linh bây giờ đi làm ăn tứ xứ, xa quê nhưng họ luôn hướng lòng về cố quận, khi về thăm hay khi thấy hình ảnh quê mình trên tạp chí, trên truyền hình hay trên mạng internet, lòng luôn khắc khoải nhưng nếu thấy hình ảnh như thế nầy thì buồn biết mấy!

                                                                                                                                              Hoàng Kim Liên

*Ảnh do tác giả cung cấp. 
READ MORE - CHỢ CẦU GIO LINH - Hoàng Kim Liên

Thơ Vũ Miên Thảo: CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG / THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH / CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ..





Thơ Vũ Miên Thảo

CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG 

Hết năm!
tờ thời gian ghi ngày tháng xa người
quặn niềm đau cát bụi
lốc lịch còn một tờ chờ đợi…
Hoạ Mi về rừng
bấc rung cành đơn côi
                                                                                                          
Hết năm!
những tàng cây quên mất tuổi tên
vườn ngậm sương mù
the thắt nhớ
mong người về
mai mùa xưa muộn nở
giao thừa
rượu nhạt
đắng môi quen

Hết năm!
ra phố
gặp nụ cười nhăn nhó
đối bóng gương đời
xin hỏi
phải là tôi?!
vài giờ cuối đông
hoa tàn
vung vãi phố
góc hẹp lặng lờ những đoá mồ côi

Hết năm!
phút cuối cùng bài hát mùa đông
cung mi thứ
trầm buồn theo tiếng lá
em không về
Hoạ Mi ơi!
xa lạ!
xuân sắc hương
vẫn ăm ắp nỗi se lòng!?

                              VMT







THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH  

Đông đã cuối, khoe sắc hoa cười bướm
đêm  ba mươi, hương xuân tràn khắp chốn
hồn thanh tân rạo rực đón em về

Đông đã cuối, chiều nay mưa nuối tiếc
chuyện tình yêu dăm giọt nhớ mồ côi
sao người vẫn xa vời Mai đã Tết                                                                                                        
Đông đã hết, trời xanh trong sắc thắm
mùa nhân duyên oanh yến líu lo mừng
người không về ta và Tết cũng dững dưng

Đông từ giã, sao người không hội ngộ
vườn lạnh vắng, lá ru buồn với gió
chắc tại tháng giêng nên ta cứ một mình
                               
                                      VMT




CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ... 

Im nghe một chút đông về
sương ru lá
nhớ sơn khê bóng người
mộng vừa đi đã chơi vơi
đêm chưa nửa
đã mẫn mùi hắt hiu
vừa xa
tay đếm mấy chiều
xứ người nghe biển hát liêu xiêu ngày
chớm mùa
năm ngón tay gầy
co ro lạnh
nắm không đầy dấu yêu!
gió xua hơi cũ lêu bêu
âm vang mùa nhớ về theo biển gào
xa trông loáng thoáng Hòn Khô (1)
hòn Chồng mất giữa chồm cao sóng vờn

Xa người
thêm nữa chon von
ngoài ta
đông, có ai còn nhớ ai?

(Nha Trang chớm đông 2004)

(10-2004 / 10-2013)

(1) Núi Cô Tiên)

-----------------------------------
Tên  thật  VÕ TẤN LỘC – Hội VHNT Tây Ninh;
Dđ 01662408920;
Đ/ c : Hộp thư số 15/ Bưu điện huyện Hòa Thành, Tây Ninh.
READ MORE - Thơ Vũ Miên Thảo: CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG / THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH / CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ..

Sunday, February 15, 2015

Thơ Hoài Huyền Thanh: PHÔI PHAI / NHỚ MỘT THỜI HOA NẮNG






Thơ Hoài Huyền Thanh

PHÔI PHAI

Thu tàn lá úa
Mờ mịt chiều xưa
Mây vàng áo lụa
Gió đổi thay mùa
*
Tình người quá mỏng .
Lạnh lẽo chợ đời
Tim người quá cạn
Không đầy nên vơi
*
Muốn thôi tạm nghỉ
Chân cứ bước hoài
Ai đây tri kỷ
Tìm mỏi đôi vai
*
Ừ đừng nghĩ nữa
Lạc loài chân mây
Tùy duyên phải lứa
Thinh lặng chốn nầy.
*
Ừ đừng nhớ nữa
Còn gì để vui
Tình em ngọn lửa
Tình người phôi phai
       
                          HHT

           
NHỚ MỘT THỜI HOA NẮNG

Anh tìm em một thời hoa nắng
Em tìm anh trắng giấc mơ xưa
Ta tìm nhau tìm đến bao giờ
Trôi biền biệt thời  thơ mộng cũ

Em nhớ mãi sóng cù lao Ông Chưởng
Vòng  xe quay quay thương tiếng ai cười
Chợ Mới mãi trong lòng ta kỷ niệm
Long Điền buồn the thắt bước chân đi

Anh tìm em trên từng con phố nhỏ
Thăm hàng cau xanh thắm nắng quê nhà
Bao nhiêu năm em không về qua đó
Kỷ niệm vời vợi ngày một cách xa

Em tìm anh hanh hao đèn phố thị
Đại lộ Hòa Bình phượng đỏ rưng rưng
Góc phố thân quen mùa xưa chợt mất
Dấu yêu ơi! Em nhớ đến khôn cùng

Anh tìm em Lá Thu Phai thuở trước
Đan giấc mơ ấp ủ chuyện tương phùng
Gió muà  xưa hay lòng em sóng vỗ
Lá bàng bạc trôi… trời đất mông lung!
             

                                              HHT
READ MORE - Thơ Hoài Huyền Thanh: PHÔI PHAI / NHỚ MỘT THỜI HOA NẮNG

THỜI GIAN: VỊ MẶN - Cảm xúc khi đọc Vị Mặn Thời Gian của Lăng Già Tâm - Hạnh Phương


THỜI GIAN: VỊ MẶN 
Cảm xúc khi đọc Vị Mặn Thời Gian của Lăng Già Tâm.

Thời gian vô hình vô tướng, không màu sắc, không âm thanh, không hương vị. Bình thường người ta vẫn tự tại hồn nhiên thấy vậy.

Thế nhưng! Đôi khi vẫn có người mơ màng lảng đảng thấy cô bé thời gian vô hình kia có vị mằn mặn đắng chát đấy.


Này đây, chúng ta hãy cùng thưởng lãm một bức tranh xuân qua bài thơ VỊ MẶN THỜI GIAN của LĂNG GIÀ TÂM :

Con chim hót líu lo
Đón mặt trời thức dậy
Em đi trong nắng mới
Tuổi thơ ơi tuổi thơ.


Toàn là những hình ảnh ngọt ngào lộng lẫy tươi mát. Những cô bé, cậu bé tung tăng vui bước đến trường, những gót chân hồng hồn nhiên trên con đường ngợp đầy nắng mới, rộn rã tiếng chim kêu ríu ra ríu rít trên cành.

Dù tác giả không nói chi đến ngôi trường, đến lớp học, nhưng ai cũng cảm nhận được ngay rằng những bước chân em đi về trong nắng mới ấy là những bước chân đưa em tới ngưỡng cửa học đường. Nơi ấy có thầy cô, có bạn bè thân thương yêu quý; Có ngợp đầy ánh nắng xuân hồng mở ra một phương trời tương lai rạng rỡ.

Nhưng bức tranh rạng rỡ xuân hồng vừa được phác thảo chưa kịp cho chúng ta san sẻ niềm vui, chan hòa với mùa xuân hương sắc, nhà thơ đã vội ngoặt bước dìu chúng ta vào khí hậu man mác hương thu.


Đang mùa xuân vui của tuổi học trò thơ ngây chóm nở, những cánh thư ghi vội trên giấy nháp, dăm ba câu chữ bàn trước gởi xuống bàn sau, bàn cuối nhắn lên bàn giữa chưa kịp tới tay, chưa kịp mở đọc lại đã thấp thoáng thấy những bước chân ngài ngại ngay giữa sân trường, những ánh mắt liếc nhìn chưa kịp trao nhau nụ cười như e như thẹn thì đã đành vời vợi mường tượng rồi đây mình sẽ phải dõi bóng dõi bóng chiều qua ơi chiều qua. Rồi đây mình sẻ bước ra khỏi sân trường.

Nắng vàng lên mái tóc
Sân trường thơm cỏ dại.


Những cặp đôi hình ảnh tuyệt vời khuôn vào hai câu thơ đối ngẫu chỉn chu, biểu hiện rõ nét tài hoa, vừa vẽ ra cho bạn đọc thấy nét đẹp thơ ngây của lứa tưởi học trò hồn nhiên nơi sân trường đầy cỏ dại, lập tức sau đó tác giả lại cho chúng ta tiếp cận chút hương thu len lén vào mùa.

Bước chân em ngài ngại
Chiều qua ơi chiều qua.


Tại sao bước chân em ngài ngại ?! Có phải đây là những bước chân đang thơ thẩn nơi sân trường lại đã đã tưởng tượng mình sẽ phải xa trường xa lớp. tập tễnh dấn bước vào đời ?! Tại sao chiều đã vội qua ? Phải chăng then cửa lớp học đã cài, cánh cổng trường đã khép?

Phải chăng đã đến lúc nuối tiếc ngậm ngùi bảng đen phấn trắng ? Phải chăng đã đến lúc vẫy tay từ li thầy bạn ? Phải chăng từng cánh hoa thạch thảo đang bị lưỡi hái thời gian âm thầm trộm ngắt?

Những tình cảm thơ ngây chớm nở trong tim toan gởi thầy yêu bạn quý. Những nét chữ nguệch ngoạc viết vội trên trang giấy học trò tất cả phải vội vàng khép lại?!

Ô kìa :
Bốn phương trời phiêu lãng
Năm tháng ngủ bờ vai.


Tại sao vừa mới cùng nhau rạng rỡ nụ cười ngợp nắng xuân vui nơi lớp học, mà thoáng chốc giờ đây đã bốn phương trời phiêu lãng. Thầy một nơi trò một ngã. Bạn gái một phương, chàng trai một nẻo... Thời gian vội vàng nghiệt ngã buộc tuổi học trò qua mau đến thế sao ! Những người bạn chưa kịp nắm tay nhau dung dăng dung dẽ trải bước chân vui nơi sân trường, đầu giờ đến lớp, hẹn hò cuối buổi trường tan đã vội vàng mỗi người một cõi đi về?!

Vừa mới đông vui ríu rít dưới bóng phượng vĩ giờ ra chơi đó mà bây giờ đã riêng những kẻ lặng lẽ nơi nầy chốn nọ. Thời gian đã buông lơi suối tóc, năm tháng ngậm ngùi gối ngủ bờ vai ! Có mối tình thơ ngây nào vừa vuột mất, đã ra đi để đên nỗi có kẻ ngoái lại nhìn sân trường xưa nghẹn cười mà ươn ướt nước mắt :


Em cười !
Ươn ướt mắt.


Và chầm chậm nhẩm đọc, chúng ta sẽ cảm nhận đôi chút tình cảm sâu lắng tác giả đã cố tình dồn nén nó vào giữa năm chữ của câu thơ. Đó chính là kết tinh của nghệ thuật ý tại ngôn ngoại, vén mây lộ trăng...

Đọc lại câu thơ Em cười ! Ươn ướt mắt , bổng dưng chúng ta không thể không bâng khuâng tự hỏi, bâng khuâng liên tưởng mắt ươn ướt nầy liên hệ chút gì chăng với đôi mắt ướt trong câu thơ Tuệ Sỹ :

Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ ?

Vâng, còn đâu nữa tuổi vàng cung trời hội cũ, khi đường đời đã thấm vị mặn, khi hương đời đã xé mắt mùi cay. Bốn phương trời phiêu lãng bao nhiêu người học trò thơ dại từng vui chơi nơi khung trời hội cũ kia nhớ thương về trường xưa thầy cũ để thấy lòng triu trĩu niềm thương, mang mang nỗi nhớ ? Và nơi tâm thức em, nơi trái tim bạn hỏi ai đó còn nhớ ai chăng ? Còn ai ngậm ngùi đi tìm hình bóng thầy xưa trường cũ ? Có ai còn đi tìm ai kia không nhỉ ?

Có lẽ chỉ những ai từng có thoáng mắt mơ màng nhìn ai nơi vuông cửa lớp, chỉ những ai ngồi bàn trước xỏa suối tóc chảy xuống bờ vai để ai ngồi bàn sau len lén hai ngón tay vuốt nhẹ vài sợi tóc của người bạn gái ngồi bàn trước mới trả lời thỏa đáng câu hỏi mơ màng chừ ai còn nhớ ai !

Thương ơi ! Những tấm lòng thơ dại, những vòng tay học trò luống cuống thơ ngây nào tội tình chi, nào đâu đã sâu đậm nuột nà chi mà thời gian nghiệt ngã tàn nhẫn khi có những ai đó còn lắng nghe được cả tiếng bụi phấn mơ hồ lao xao, tiếng thầy cô giảng bài ngọt lịm giờ đây chỉ còn trơ đôi tay gầy guộc vòng ôm kỷ niệm mơ màng khi trên khuôn mặt thơ ngây trong sáng thư sinh thuở nọ giờ đã lộ nét tàn nhang quá khứ.

Đường đời có vị mặn
Hương đời có mùi cay
Trường xưa thương biết mấy
Em chừ còn nhớ ai ?


Bài thơ đã dược bạn ĐỖ QUANG THANH.
Học trò cũ của tác giả phổ nhạc


Chân dung vị mặn thời gian quả là đã mồn một rõ đường rõ nét.
Thời gian vô hình bây giờ hình như vị mặn đã có hình có bóng thực rồi.


Mái trường xưa thầy bạn cũ giờ ở phương nào. Đôi cánh tay gầy mình ghì ôm kỷ niệm bạn không sờ nắm cụ thể được ư ? Nếp tàn nhang trên khuôn mặt tàn phai nhan sắc nọ bạn không trông thấy được ư, không hình dung được ư? Vị mặn từ đôi mắt ươn ướt âm thầm len lén xuống chạm bờ môi bạn không cảm thụ được ư?

Riêng câu thơ bụi phấn nào lao xao, bản thân chúng tôi như lắng nghe được một nỗi lòng thầm kín, nhân bản của một người thầy, người cô, ngày xưa đứng lớp, trước tấm bảng đen phấn trắng, giờ trở lại trường xưa nào còn thấy được hình bóng các em học trò thân thương ? Họ đâu cả rồi ? Họ bây giờ đi đâu về đâu. Có còn ai cảm thông nỗi niềm của một người thầy, người cô đang thầm lặng lắng nghe bụi phấn buồn lao xao.


Tứ thơ, ý thơ như mở ra cả một phương trời lảng đảng cho ai thấm thía được tư tưởng tình cảm dạt dào nơi một tác phẩm văn học, nơi một bài thơ hay !

Xin cám ơn tác giả, người thầy, người cô, những người đã từng trải, đã thấm thía vị mặn thời gian.

Phi Lai thiền tự, 02 giờ 26/12/2014
HẠNH PHƯƠNG




(Hình do tác giả cung cấp)



VỊ MẶN THỜI GIAN
Thương tặng các em học sinh cũ
LĂNG GIÀ TÂM


Con chim hót líu lo
Đón mặt trời thức dậy
Em đi trong nắng mới
Tưổi thơ ơi tuổi thơ!


Nắng vàng lên mái tóc
Sân trường thơm cỏ dại
Em bước chân ngài ngại
Chiều qua ơi chiều qua.


Bốn phương trời phiêu lãng
Năm tháng ngủ bờ vai
Em cười ươn ướt mắt
Buồn ơi ta chào mi !


Đường đời có vị mặn
Hương đời có mùi cay
Trường xưa thương biết mấy
Em chừ còn nhớ ai.


Tay gầy ôm kỷ niệm
Bụi phấn nào lao xao
Em tàn nhang quá khứ
Ơi vị mặn thời gian.



LĂNG GIÀ TÂM 2015




READ MORE - THỜI GIAN: VỊ MẶN - Cảm xúc khi đọc Vị Mặn Thời Gian của Lăng Già Tâm - Hạnh Phương

QUÊ CŨ CUỐI NĂM - thơ Huy Uyên





Quê cũ cuối năm

Những sợi khói lam chiều mái rạ
xanh ngắt màu rêu ngang trời
quê quán từng hồi chuông đổ
trâu từng bầy lơ lửng bước chân đê.

Bùn đất đồng tháng chạp mưa tan
mẹ ngồi lặng yên đèn dầu leo lét
giấc mơ xưa về chậm rãi trên sân
cùng tiêng gà gáy đêm xao xác.

Em vắng tôi còn bên cầu ngơ ngác
thôi trăm năm đời lệ đá vàng rơi
hoàng hôn bên sông ngập ngừng chân bước
cay đắng chi hoài rót mãi đời tôi .

Em có đứng chờ hai mắt đăm đăm
thương biết mấy màu nhung huyền đen láy
bờ, rào đường quê thôi quá xa xăm
phương nào ở lại cùng tôi nhung nhớ.

Bên trời Tây giờ ai đưa tay vẫy
hình như mắt môi ai dấu nụ cười
gió và hoa vàng từ đó
theo tình tôi bỏ lại thuyền trôi.

Đêm cuối năm cửa sổ nhà ai tiếng đàn
phai nhạt khóm hoa li tăm tối
hạnh phúc người rơi theo bước chân
quê cũ chìm đau những khúc nhạc buồn.

Cho tới đoạn sầu người lẻ bóng
tôi nhặt trao em bờ khói sương
em ngồi lặng chờ ai về
cuối năm dài rộng
mái tóc xưa gió chở một trời buồn.
                    Huy Uyên

                    (chiều 28 tết)
READ MORE - QUÊ CŨ CUỐI NĂM - thơ Huy Uyên