Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, September 4, 2014

Thơ Huy Uyên - Ở LẠI VỚI TAM KỲ, CƠN MƯA CUỐI CHIỀU, SÀI GÒN VÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG BUỒN



Ở lại với Tam-Kỳ

Mười năm quay về chốn cũ
bên sông nước chảy qua cầu
con đường dài chi thương nhớ
bỏ quán bên đường quạnh hiu .

Trên sông thả bóng cùng thuyền
ngày em lưng ong quảy gánh
phổ nhỏ Tam-Kỳ lặng im
ai lên chiều về
Huỳnh-thúc-Kháng .

Chiên-Đàn tối màu tháp ngũ
ngày xưa từng nổi đợi chờ
quê xưa mối tình xa cũ
cầm tay người dạ ngẫn ngơ .

Trời chiều nhuộm bóng sông Đầm
xương rồng,cỏ may lớp gió
cát bay mù trời dặm sông
mái tranh ,con thuyền,xóm nhỏ .

Em nghèo áo chằm nón lá
rặng dừa hồng nắng sớm mai
Bàn-Thạch níu sầu đời đá
cho em thở vắn thương dài .

Phú-Ninh bao la trong xanh
làng quê cây đa bến nước
lúa về đẹp hội vào xuân
tím màu lan-rừng-hồ-điệp .

Đường Phan-chu-Trinh thẳng tắp
bên sông ngã bóng giáo-đường
sáng chiều lời kinh An-Mỹ
gió thổi về đâu An-Sơn .

Trở lại ngã ba Trường-Giang
câu hò xa người buổi trước
tình qua nắng cát Tam-Thanh
trao ai làm sao quên được .

Mây trôi về đâu Tam-Tiến
hoàng hôn ngũ sớm chân trời
ra đi một đời sông biển
Tam-Kỳ ở lại trong tôi ./.



Cơn mưa cuối chiều

Nữa mùa thu về đêm sương đầu ngõ
quán cà-phê lạnh buồn hắt hiu
có phải lá thu rơi đâu đó
để em đi lang thang cùng với trời chiều .

Em còn lặng im bước ở trong vườn
dỗ dành hoài chi từng chiếc lá
tôi đớn đau treo trên thập-tự-buồn
tím chiều ầm ào chuông rung đổ .

Bên ngoài hình như thu về vội
thổn thức bên hồ nhốt gió riêng ai
tiếc chi nhau giọng cười tiếng nói
giữ chi thu hoài ngũ muộn trên vai .

Nữa đêm em rưng lòng khõa thân
giấc mơ theo từng phút giây hấp hối
mây ở trên cao khẻ liếc mắt thầm
ngã-ba-đời em
thẹn thùng giận dỗi !

Tôi tháng tám khi trăng chưa mọc
bỏ tình ai mãi chạy loanh quanh
xưa lắm rồi em thôi rưng lệ mắt xanh
đứng giữa trời mà ôm mặt khóc .

Những hàng cây đen cháy đỏ bên đường
quanh em thơm mùi ngai ngái
hư hao nhiều em tắm giọt thu sương
nhắm mắt ép hương trời vời vợi .

Sao em chờ chi mùa đông gần đến
trả lại cho người dìu dịu ngất ngây
quán người say cầm trái đắng
lòng ai phai nghẹn cứng tháng ngày .

Tiếng chuông gió dỗ đêm quá buồn
thu qua bỏ em ở lại
tuổi dại khờ treo tim quanh vết thương
bên đường chờ chết người đàn ông năm mươi tuổi .

Chiều thu choàng lạnh giá
chim bướm bay đầy trời sương pha
hấp hối lời kinh đọng trên cây thánh-giá
để lại bên đời hiu quạnh hồn ma .

Nghĩa trang thu treo nghiêng quá vội
quanh đây tiếng gọi
thu về
cuối chiều và những cơn mưa ...



Sài-gòn và người đàn ông buồn

Rồi cũng một lần quay mặt
dòng sông xưa vĩnh biệt đò xưa
chỉ một lần thôi và mất
còn gì tóc xanh
mòn mỏi đợi ai ngày về .

Dấu mắt môi một thời đi qua
quên nghìn trùng lặng lẽ
chia tay từ độ ấy đến giờ
người đàn ông biết buồn
tháng ngày đóng cửa .

Quán rượu nghèo se buồn buốt lạnh
bóng hình em lẫn quất phố đêm
ru hồn ai giọt sầu cay đắng
nhớ em tôi mãi đi tìm .

Rằng tôi sẽ quay lại Sài-gòn
đã qua những con đường thay tên ngày cũ
gởi ba-ngôi bên cạnh Thánh-đường
đứng một mình bên chợ Bến Thành
gởi lại tình cố-xứ.

Rằng tôi sẽ về bên dinh-độc-lập
ngậm ngùi xưa súng đạn sa-trường
ngày tiễn tôi em đứng khóc
mấy mươi năm lệ kín hoàng-hôn .

Cho dù đêm trời có mưa,sao
quên hết chưa câu thề buổi cũ
những hàng cây bên đường câm nín niềm đau
chiều cuối tháng lang thang ngoài phố nhỏ .

Catinat em phai màu áo tím
Sài-gòn trôi dặm dài bước chân
người đàn ông bây giờ
trái trên cây héo chín
tình yêu dang tay nằm chết bên đường .

Chốn cũ sân ga,cầu cảng,bến xe
bơ vơ đầu dốc cuối chợ
Sài-gòn đi mà không có ngày về
mùa hạ lá vàng trên cây
đầy tràn nỗi nhớ .


                     Huy Uyên
READ MORE - Thơ Huy Uyên - Ở LẠI VỚI TAM KỲ, CƠN MƯA CUỐI CHIỀU, SÀI GÒN VÀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG BUỒN

KHUYNH HƯỚNG TÌM NHÀN TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU - Châu Thạch


Nhà thơ Thái Quốc Mưu


KHUYNH HƯỚNG TÌM NHÀN 
TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU


Khuynh hướng thích sống nhàn đã có từ thời xa xưa trong văn thơ. Từ thời Đường bên Trung Quốc có bài thơ “Nhàn” của Bạch Cư Dị lưu truyền đến nay một thái độ sống bình an tự tại để hưởng niềm vui.

Ở Việt Nam ta, nhàn là cách muốn sống quen thuộc của nhà Nho xưa, thường là bởi một lý do nào đó như chán ngán con đường hoạn lộ, bất đắc chí vì thời cuộc đổi thay hay đã trả xong nợ sách đèn nên tìm thú hưởng nhàn bằng cách tránh xa thực tại, tìm vui trong thiên nhiên.

Thời Trần, nhà thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm xa lánh bả vinh hoa, tìm nhàn trong vui thú điền viên như cày cuốc, đi câu, gần gủi với thuyết vô vi của đạo Lão. Nhà thơ Nguyễn Khuyến cũng ký gởi tâm trạng mình trong các bài thơ Thu Ẩm, Thu Điếu, Thu Vịnh để tìm quên thế sự trong cảnh thanh nhàn giữa cảnh vật thiên nhiên. Nguyễn Công Trứ cầu nhàn hưởng lạc trong những thú tiêu khiển khi còn đang tại chức và ngao du sơn thuỷ tìm nhàn khi nợ kẻ sĩ trả xong.

Ngày nay giữa thế kỷ 21, nhà thơ Thái Quốc Mưu cũng có khuynh hướng nhàn được thổ lộ trong bài thơ “Tìm Nhàn”. Thử đi vào bài thơ “Tìm Nhàn” của ông để để suy nghiệm thêm về cái lý do và cái ý muốn nhàn của nhà thơ thời đương đại:

Tìm Nhàn

Cuộc sống suy ra khổ luỵ nhiều
Cái tình nồng ấm chẳng bao nhiêu
Chi bằng lên núi đùa mây gió
Hoặc giả ra sông ngắm nắng chiều
Nhật nhật trần gian thường tự tại
Thời thời cực lạc tất tiêu diêu
Thư nhàn vui với câu thơ phú
Gác gối… cùng ta lẩy, luận Kiều.

Như trên đã nói các nhà thơ thời xưa có khuynh hướng hưởng nhàn vì ảnh hưởng thuyết vô vi của Lão giáo, đồng thời trong cuộc đời gặp sự cố bất bình, từ đó sinh ra yếm thế.
Hai câu thơ nhập đề trong bài thơ “Tìm Nhàn’ của Thái Quốc Mưu chưa tìm thấy bị ảnh hưởng bởi đạo Lão nhưng tư tưởng yếm thế cũng đã bộc lộ rỏ ràng khi cho cuộc sống là khổ luỵ và tình người chẳng nồng ấm bao nhiêu!

Thật thế, ngày nay con người bị quay cuồng chạy theo vật chất vì đòi hỏi của sự sống cần quá nhiều nhu cầu bức thiết. Con người càng văn minh thì mức sống vật chất càng cao, từ đó tinh thần bị suy giảm làm cho tình người bị giá lạnh đi. Chữ “khổ luỵ’ mà nhà thơ Thái Quốc Mưu đã nói nó thiên về phần tinh thần hơn phần vật chất vì câu thơ kế tiếp bổ nghĩa cho câu thơ trên là “cái tình nồng ấm chẳng bao nhiêu”. Chủ nghĩa cá nhân của phương tây càng ngày càng phát triển đem lợi ích là quyền tự do cá nhân được tôn trọng nhưng nó càng khiến loài người trở nên ích kỷ, khô khan tình yêu thương đồng loại, tha nhân.

Khi Thái Quốc Mưu nói “Cái tình nồng ấm chẳng bao nhiêu” ông không đặt cá nhân mình vào sự bất mản vì bị thua thiệt ở đời mà ta thấy tác giả nhấn mạnh chữ “Cuộc sống” nghĩa là chỉ vào sự suy thoái đạo đức chung của con người trong xã hội ngày nay. Khác với một Thái Quốc Mưu thường lên trời hay xuống địa ngục, luôn luôn kiên cường, dè biểu, tố cáo cái xấu, mong muốn sửa chửa con người một cách tích cực thì ở bài thơ nầy ông tỏ ra tiêu cực, lánh xa sự náo nhiệt, tìm nơi ở đem sự bình lặng cho mình:

Chi bằng lên núi đùa mây gió
Hoặc giả ra sông ngắm nắng chiều

Hai chữ “chi bằng” và hai chữ “hoặc giả” cho ta thấy lên núi và ra sông không phải là điều ông thật sự mong muốn. “Đùa mây gió”, “ngắm nắng chiều” chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Ta thấy khác với các nhà thơ xưa, cái tinh thần vô vi của đạo lão không có sẵn trong Thái Quốc Mưu, mà ở đây, cái tinh thần dấn thân trong cuộc đời có sẳn trong ông bị ngưng trệ trong một vài phút giây xuống tinh thần sinh ra yếm thế. “Đùa mây gió”, “ngắm nắng chiều” với Thái Quốc Mưu không phải để tu thân, không phải để hoà nhập với đất trời như chính nó, mà chỉ là cách quay lưng lại, tạm quên cuộc đời nhọc nhằn khổ luỵ mà thôi. Tất nhiên các nhà nho xưa cũng chán đời mới tìm nhàn nhưng chữ “nhàn” đối với họ là con đường giải thoát còn chữ “nhàn” ngày nay của Thái Quốc mưu là con đường thư giản tìm quên, không phải là cứu cánh.

Qua hai câu luận của bài thơ “Nhật nhật trần gian thường tự tại / Thời thời cực lạc tất tiêu diêu” được giải nghĩa là “Ngày ngày trần gian mà ung dung tự tại thì khi chết sẽ tiêu diêu miền cực lạc” và hai câu kết “Thư nhàn vui với câu thơ phú /Gác gối…cùng ta lẩy, luận Kiều” cho thấy phong cách hưởng nhàn của nhà thơ ung dung và tự tại nhưng chung quy vẫn chưa thoát hẳn ra ngoài vòng tục luỵ. Chưa thoát hẳn ra vì sao? 

Đọc bài thơ “Nhàn” của Nguyễn bỉnh Khiêm ta thấy tác giả thoát hẳn vòng danh lợi, lui về ở ẩn và sống lao động, ăn uống giữa thiên nhiên và sự thật ông đã làm như thế:

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ao vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến cội cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tợ chiêm bao.

Ngược lại đọc bài thơ “Tìm Nhàn” của Thái Quốc Mưu ta biết đó chỉ là ước mơ trong khi ông vẫn sống, làm việc trong “cuộc sống suy ra khổ luỵ nhiều” nầy. Ở một bài thơ “Tìm Nhàn” khác, khẳn định cái quan niệm hưởng nhàn của nhà thơ như là một nguồn vui mới thanh nhã hơn nhưng vẫn dấn thân và năng động:

Vinh nhục bao phen đã đủ rồi
Dại gì ta chẳng chịu vui chơi
Lên non đùa giỡn cùng hoa bướm
Tắm biển tung tăng với nắng trời
Vẩy gió đùa mây trêu ã nguyệt
Căng bườm lướt sóng vượt ngàn khơi
Lên đèn, vung bút làm thơ phú
Nghiêng gối chung chăn với bạn đời.

Tóm lại ta nhận thấy cái quan diểm hưởng nhàn của nhà thơ Thái quốc Mưu là sự chắc lọc tinh hoa của tư tưởng người xưa cọng thêm tư duy của mình trong hoàn cảnh thực tế ngày nay. Hoàn cảnh thực tế không cho nhà thơ hành đạo như các tiên ông xuất thế, quên đời, hoà mình trong cõi thiên nhiên. Vì vậy, thơ là sự thăng hoa ước muốn của tâm hồn mình.

Cái hay trong thơ “Tìm Nhàn” của Thái Quốc Mưu là nhà thơ không thánh hoá mình như tiên ông đạo cốt. Đọc thơ ta không thấy cái cao siêu giả tạo của hạng người lộng ngôn chỉ tu thân trên miệng lưởi của mình. Đọc thơ ta thấy con người thật của Thái Quốc Mưu vẫn còn lấm bụi trần nhưng lòng trần của ông luôn ao ước những điều cao đẹp .
Thơ “Tìm Nhàn” của Thái Quốc Mưu cũng thể hiện cho tâm tư của nhiều bậc trí giả ngày nay, ước mơ một vùng bình yên để nghỉ dưởng tâm hồn nhưng dễ đâu mà có được ./.

Châu Thạch
Đà Nẵng, ngày 1/9/2014







                            
                          
                           

                      
               
              





THĂM HỎI BẠN
Lâu ngày tình…tệ chẳng ra sao !
Vắng bặt không nghe tiếng gọi chào
Có phải trùm chăn lo bão nổi
Hay đang sợ lũ quyét bờ bao ?
Mắc theo đạo sĩ thăm rừng trúc
Bận gặp tiên nga viếng động đào ?
Chớ bảo rằng ta không nhớ bạn
Trông chờ tin nhạn dạ nao nao


Nhân tình lạnh nhạt biệt âm hao
Thế giới bao la lạc chỗ nào ?
Chắc ẩn am mây tu khổ hạnh
Hay nương lều cỏ sống thanh cao ?
Đã vào cõi tạm nhiều cay đắng
Chẳng trách đời hư thiếu ngọt ngào
Nắn nót viết thơ trao tới bạn
Đừng cười sáo sậu hót xôn xao
Lý Hiểu
VA,09/2014






                            
                          
                           

                      
               
              






READ MORE - KHUYNH HƯỚNG TÌM NHÀN TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU - Châu Thạch

Wednesday, September 3, 2014

VỀ QUÊ CỌ - Nguyễn Khôi




            VỀ QUÊ CỌ

"Ai đấy vừa đi ngang đồi Cọ
Nón trắng nghiêng che khuất khoảnh rừng"
                  -----
Tháng chín lên tàu về quê Cọ
Đồi núi trung du nắng  trập trùng
Sông Thao nước đỏ hồng nỗi nhớ
Qua bến Then lòng dạ bâng khuâng
                    
Nơi Em sơ tán lên đây nhỉ ?
-"Đại Học" chân núi Sáng năm năm (1)
Con đường đất đỏ dầm mưa lũ
Ngỡ qua tuyến lửa mỗi lần thăm...
                    
Quê Cọ, thương Bầm (2) đời vất vả
Củ khoai, củ sắn vẫn bọc đùm
Đêm rét chăn Sui bừng bếp lửa
Đánh Mỹ lâu dài "khổ" cắn răng...
                     
Nay đường thênh thang về quê Cọ
Thăm quê, buồn không gặp được Bầm
Người "đi"... sương trắng trên đồi ủ
Mây khói trời quê cứ ngỡ ngàng...

                            Nguyễn Khôi

 ---

(1) Đại học Tài Chính sơ tán ở Lãng Công, Lập Thạch. Vĩnh Phú.
(2) ở Vĩnh Phú ( Vĩnh Phúc- Phú Thọ ) gọi Mẹ là Bầm.
             Trung Du 1-9-2014
                
READ MORE - VỀ QUÊ CỌ - Nguyễn Khôi

VIDEO CLIP THƠ NHẠC "LỜI VỌNG CHÂN MÂY" - La Thuỵ, Nhã My, Trần Nhàn

Bài thơ  LỜI VỌNG CHÂN MÂY  La Thuỵ viết, sau khi nhận tập thơ HÁT GIỮA RỪNG CHIỀU do nhà thơ Đinh Hồi Tưởng tặng.
(Đinh Hồi Tưởng là bút danh của thượng toạ Thích Tấn Tuệ, trụ trì chùa Thanh Trang Lan Nhã - còn được gọi là chùa Đây - cạnh con suối Đó khá thơ mộng ở thị xã La Gi, Bình Thuận)




                             Thơ: La Thuỵ, Nhã My   
                             Nhạc & hoà âm: Trần Nhàn
                             Trình bày: Ca sĩ Thanh Hoa 
                             Video clip: Phú Đoàn  

                   
                      LỜI VỌNG CHÂN MÂY
                 (Cảm đề "Hát giữa rừng chiều" của ĐHT )
                   Non thiền lắng bợn sắc không
            Suối nguồn lờ lững một dòng chân như
                   Hương Tây phương giũ phù hư
            Thoát trùng bể khổ Thuyền Từ phiêu diêu
                   Hòa mình cùng chốn tịch liêu
             Chuông mai Suối Đó, kinh chiều Chùa Đây
                   Thì thầm lời vọng chân mây
             Rừng chiều ai hát riêng tây vô thường
                                                         La Thuỵ


                                       HOẠ

                        LỜI VỌNG CHÂN MÂY
                    Lắng lòng nuôi dưỡng tâm không
             Vui cùng tuế nguyệt thuận dòng chân như
                    Sắc hồng mây thả phù hư
              Hoa trôi suối bạc hiền từ phiêu diêu
                     Đâu quang đãng, đâu tịch liêu
              Sắc không, không sắc những điều đó đây
                     Cuốn theo cơn gió đùa mây
              Ngàn sao bóng nguyệt lắt lay vô thường
                                                               Nhã My


 


READ MORE - VIDEO CLIP THƠ NHẠC "LỜI VỌNG CHÂN MÂY" - La Thuỵ, Nhã My, Trần Nhàn

Thơ Chu Vương Miện - BẬU, CÁ CHIM



bậu [bậu qua] 

thủa trước không đến với nhau vì bận học?
bây giờ không đến với nhau vì bận làm?
ôi dào đức Phật đầu thai bao nhiêu kiếp?
vộị vã làm gì? củi với than
thôi cứ tự nhiên như người Hà Nội
chuyện ruồì bu đừng có vội vàng
vội quá thì vấp ngay cục đá
vàng thì dây rọi dập vào lưng
vã thì lăn quay ra đất
trước hay sau cũng phải xếp hàng
hai kẻ cứ dửng dưng bồ nhìn coi lúa
sóng đủ bờ tản mạn giữa đại dương
lỡ mai mốt có kẻ lăn ra ngỏm
kẻ sống kia không rõ thắp cơn buồn
giữa cuôí muà thu lá vàng bay theo gió
chân ngươì thơ không lẽ laị ngôì yên?
chả lẽ tù mù theo tuần sương muôí
rải tầm tầm trên buị sả luống hành
ngọn kinh giới tiá tô lăn ra chết
chả kịp chờ dù trời chửa sang đông
ta lỡ lạc nhau từ bao kiếp
thì năm nay lạc tiếp cũng vô chừng?
thì cứ kể đồng hồ không ngươì lái
cứ dềnh dàng quay đủ vạn bến mong?

cá chim

làm cái thân con cá
nhỏ nhoi ở trong chậu
nhỉnh lên bằng ngón tay
được thả ra ngoài ao
nhỉnh lên hơn chút nưã
nước lụt kéo ra sông
nước lũ cuốn ra biển
biến bắc biển đông
làm mồi cho tàu thuyền đánh cá
làm mồi cho cá ông
thôi làm thân con cá
sá gì chuyện đục trong 

                      chu vương miện


READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - BẬU, CÁ CHIM

Thơ Trúc Thanh Tâm - TÌNH YÊU ƠI, TÌNH YÊU



TRÚC THANH TÂM

TÌNH YÊU ƠI, TÌNH YÊU

1. YÊU NGƯỜI YÊU CẢ BUỒN VUI

Xin chị đừng để nhớ triền miên
Cho tháng ngày dài, dài thêm mòn mỏi
Lời yêu chị, tôi chưa hề gian dối
Trong lòng tôi, chỉ có chị là riêng

Cứ mỗi lần chị gọi bằng em
Sao tôi thấy buồn hơn trong mắt chị
Tóc chị xõa, kéo hồn tôi huyền bí
Đêm sẽ dài trong khói thuốc miên man

Chị ngập ngừng khi gọi bằng tên
Chính là lúc chị yêu tôi nhiều lắm
Chị cố nén tình mình trong câm lặng
Là vô tình, giết chết cả đời nhau

Thời gian nào dỗ ngọt nụ hôn trao
Tình đầu đời, trái tim bối rối
Tôi yêu chị nào đâu có tội
Chị dối lòng, lệ tuyệt vọng tràn môi

Yêu một người là yêu cả buồn vui
Biết được, mất khi tình trên lối rẽ
Mai mốt đây, chắc sẽ nhiều buồn tẻ
Chôn kỷ niệm sầu, xin gọi cố nhân

Giây phút bên nhau đời mãi vô cùng
Tôi hạnh phúc băng mình vào cuộc chiến
Những cánh thư còn một câu trìu mến
Chiến tranh vô tình, phải sống nghe anh  !

Định Tường, 1970
TTT
*

2. CÁM ƠN TÌNH YÊU KHÔNG TUỔI

Quen nhau gọi theo tuổi tác
Chú, cháu nhưng mà người dưng
Thế gian còn nhiều ngang trái
Lửa yêu ngầm cháy không chừng

Cháu ngồi mắt buồn rười rượi
Chú nhìn vạt nắng chiều rơi
Con chim vô tình lảnh lót
Không gian nín lặng tuyệt vời

Trên con đường dài gió nhẹ
Hai người chẳng nói điều chi
Có chiếc lá vàng rơi xuống
Trái tim như muốn nói gì

Có lẽ tình yêu là thế
Luôn là bí ẩn vây quanh
Có lẽ yêu nhau cũng thế
Luôn ghen, cất giấu, để dành

Cám ơn tình yêu không tuổi
Ngại ngùng cứ gọi bằng tên
Cám ơn nỗi đau yêu dấu
Xa rồi cứ gọi bằng quên  !

                 Thủ Đức, 1972

            TRÚC THANH TÂM
READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - TÌNH YÊU ƠI, TÌNH YÊU

Thơ Vân Trinh - BIỂN ĐẢO ƠI!..., CHIA TAY NHÉ..., NHỮNG GIỌT CÀ PHÊ...




BIỂN ĐẢO ƠI! CÓ MỘT ĐỀN TƯỞNG NIỆM

 Bao tấm lòng từ phía đất liền
 Sẽ tìm về một chốn linh thiêng
 Khói hương nhớ máu hồng loang sóng
 Biển  đảo nhắc nòng súng cháy lên
 Tiếp bước anh hùng, yên lãnh hải
 Noi gương liệt sỹ, vững tiền duyên
 Thành tâm tưởng niệm người trung hiếu
 Vung chặt nấm tay, giữ chủ quyền 
                                      
                                      ( Tháng 5-2014)


CHIA TAY NHÉ VŨNG TÀU ƠI!

Chia tay nhé Vũng Tàu ơi!
Tôi mang theo chút trùng khơi mặn mà
Ầm ào từng lớp sóng xa
Ùa vào tôi những chùm hoa bạc đầu
Phải là hoa biển lao xao
Tan theo sóng vẫn cồn cào thơ ơi!
Nhớ như phố nhớ chân trời
Con tàu biền biệt đêm vời vợi sương
Chia tay nhé bãi Thùy Dương
Để chiều Long Hải lặng buồn Dinh Cô
Tôi mang theo chút sương tơ
Chút miên man gió ven bờ bâng khuâng
Tôi về cứ vướng bước chân
Có nơi nào nhỉ mà gần hơn không?


NHỮNG GIỌT CAFÉ BÊN DINH CÔ

Dinh Cô sau lưng yên ắng
Biển xanh trước mặt lô xô
Phố Long Hải vàng nhạt nắng
Quán bên đường có ai chờ?
         Nhắm giọt cà phê âm ấm
         Sóng cứ ập vào câu thơ
         Xa khơi con tàu thấp thoáng
         Có nghe thấp thỏm phía bờ
Một chút khói trầm đâu đây
Cũng khó lẩn vào huơng tóc
Bất ngờ lang thang dáng ngọc
Cả một góc trời cũng say
        Một chút thùy dương thầm thì
        Với gió mặn mà vị biển
        Sao mà cứ ngỡ điều gì
        Da diết như lời hò hẹn
Và núi sao mà không nói
Hay là cứ lặng thầm yêu
Cánh hải âu nào diệu vợi
Nên xanh mong đợi sớm chiều
        Dinh Cô sau lưng yên ắng
        Biển xanh trước mặt lô xô
        Thắm vào tôi từng giọt đắng
        Bỗng dưng thành những giọt thơ

                                  Vũng Tàu 20/8/2014

                                   Vân Trinh - PHAN KỶ SỬU
READ MORE - Thơ Vân Trinh - BIỂN ĐẢO ƠI!..., CHIA TAY NHÉ..., NHỮNG GIỌT CÀ PHÊ...