Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, June 30, 2014

NHÂN DÂN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

(Kính tặng Tổ quốc và Nhân dân)


Tác giả Trường Hải Lê Văn Đông


Không ai sốt sắng bằng Nhân dân,
Trước nạn thiên tai, họa ngoại xâm. 
Gác lại việc riêng, lo việc nước,
Hy sinh tất cả, việc cần làm.
Nhìn về lịch sử vạn nghìn năm,
Tổ quốc lâm nguy có Nhân dân. 
Đời thường cây cỏ nơi đồng nội,
Khóm tre râm mát, hóa tầm vông.
Nhân dân lam lũ chốn ruộng đồng,
Lo cái ăn chung… người người trông. 
Anh hùng, triều đại suy, hưng thịnh,
Không có Nhân dân, liệu tồn vong?
Việc nước lửa lan, việc cộng đồng,
Chần chừ, tính toán … lỡ như không! 
Nhân dân rộng lớn là trí tuệ,
Lòng yêu Tổ quốc tựa biển Đông.
Bàn về việc Nước, quyết số đông,
Sát Thát, Diên Hồng thắng Nguyên Mông!
Tống Minh, Thanh … bại; Nhân dân mạnh,
Máu xương tô thắm ngọn cờ hồng!
Nay chuyện giàn khoan, chuyện biển Đông,
Tàu chiến nghênh ngang, Tàu chơi ngông. 
Tổ quốc từng ngày thương biển động,
Nhân dân sóng cả ngập triều dâng.

               Đỉnh Sơn, 25/6/2014
          Trường Hải Lê Văn Đông


READ MORE - NHÂN DÂN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

Thơ Huy Uyên - HOA SẦU ĐÔNG, QUA SÔNG, CẦN THƠ



Hoa sầu đông

Cứ hẹn mỗi lần hoa nở
tiếng chim gọi đàn sau hè
chim nhớ người nên tha thiết
bao giờ quay lại cùng quê.

Cớ chi người đi lâu quá
bên sông nắng ngả cùng chiều
xa buồn đầu ghềnh cuối bãi
tội lòng cho mấy miền yêu.

Đò chiều buông trôi buông trôi
dáng chiều đau đáu bồi hồi
bao năm một đời đứng ngó
ngày về xa quá đông ơi!

Thôi người quên rồi để nhớ
có thể chắc gì hiên xưa
ai kia một mình vò-võ
đưa tay níu lá đông chờ.

Hỏi lòng nắng có buồn không
hỏi sông sâu mấy dặm lòng
hỏi bãi bên bồi bên lở
hỏi mình mấy sợi sắc không?

Có thể chưa người nói đến
sông xao quặn thắt bao mùa
sông rồi cũng về với biển
hỏi mình còn lại tình xưa.

Cứ hẹn mỗi lần hoa nở
ai kia đứng đợi người về
thu đi lá vàng hắt bóng
bên người trăng ngậm sương khuya.

Bao năm chờ đợi chiều đông
sông xưa nước chảy mấy dòng
người một lần hoài trông ngóng
lá vàng rụng kín đầy sông.

Rồi xuân lắt lay kín nụ
hai ta mãi lỡ ước thề ...



            
Qua sông

Tháng mười chải tóc qua sông
để tôi cầm sợi phiêu bồng trong tôi
màu con mắt thoáng nụ cười
màu con tim với môi người buổi xưa
ai đi đâu để bây giờ
bỏ tôi đứng lại bên bờ quạnh hiu
dòng sông ơi đã bao chiều
hương phai bóng ngã tịch-liêu chốn này
đò người dạo khúc sương mai
cho riêng nổi nhớ ngắn dài mình tôi.


           
 Cần-thơ

Em đi dưới nắng Cần-thơ
Ninh-kiều neo thuyền đứng đợi
sóng xưa nhịp chèo bối rối
tình em cay đắng đợi chờ.

Nước trôi đi đâu Cái-răng
đò chiều sang ngang lặng thinh
chợ chiều rưng rưng bóng đổ
đêm nay không trăng đợi thuyền.

Rồi người cũng chia tay thôi
tình người nhạt phai ngọn sóng
triều lên đốt lòng cháy bỏng
chia tay nói lời ai về.

Thuyền đêm ngược lên Mỹ-khánh
ai vẫy tay ai hẹn hò
ai thương trăm sông ngàn nhánh
để ai mãi đứng đợi chờ.

Thương em chiều mưa xõa tóc
thương em mắt buốt đìu hiu
rượu say lòng tôi muốn khóc
như rất xưa với đò chiều.

Đêm nay ai về chợ-Nổi
gởi lòng cùng chuyến đò ngang
tim người một lần muốn nói
tình người mấy nhịp nhặt khoan.

Điệu hò Cần-thơ muốn gọi
"người ơi người ở đừng về"
bao năm dấu lòng ở lại
mắt ai nhòa nhạt bên đê.

Cỏi người mấy dặm nương dâu
mây rồi biết trôi về đâu
ai đi đêm nay trăng khuyết
bỏ lại quanh đây nỗi sầu.

Huy-Uyên
READ MORE - Thơ Huy Uyên - HOA SẦU ĐÔNG, QUA SÔNG, CẦN THƠ

VỌNG KHÚC CHIỀU - Lương Minh Vũ


         Tác giả Lương Minh Vũ


    VỌNG KHÚC CHIỀU

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Rừng đổ chiều cây lá ngủ mang mang
    Ngày buông cánh, chim về non bạt gió
    Bài ca buồn từng phiên khúc gian nan

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Ngày sẽ qua, ngày sẽ đến... bao giờ?
    Nhớ cố quận nước bỏ nguồn đi mãi
    Trôi lời ca theo sầu khúc bơ vơ

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Dáng ai về, cơn quặn thắt từ bi
    Áo xưa mộng nhuộm rừng chiều đỏ nhớ
    Cho lời ca thành tình khúc sinh ly

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Lời thương rừng mãi khóc lá, trơ cây
    Người thương người một đời đau phí phạm
    Xui bài ca bao điệp khúc hao gầy

    Ta ngồi hát bên bờ suối
    Lời vỗ về theo nước mỏi mòn trôi
    Lời đong đưa trao mây về phương tận
    Ôi! Lời ca những vọng khúc quy hồi.

                              Lương Minh Vũ


 


READ MORE - VỌNG KHÚC CHIỀU - Lương Minh Vũ

WORLD CUP 2014, VÒNG BẢNG ĐÃ ĐI QUA - Phan Kỷ Sửu


 Miroslav Klose - kỷ lục gia một chạm


WORLD CUP 2014, VÒNG BẢNG ĐÃ ĐI QUA

Như thế là vòng bảng đã đi qua
Sân cỏ Brasil, một chiến trường khắc nghiệt
Từ áp lực khán đài náo nhiệt
Đến sức nóng và độ ẩm tự nhiên, một rào cản vô tình
                                            trước mặt khách đường xa
16 ngày và 46 trận cầu, những trận đánh, 
                                              những mất còn quyết liệt
Thảm bại và chiến thắng, 
                       nụ cười dòn tan và nước mắt nhạt nhòa!
Qua bóng lăn vẫn vướng lại trong ta
Nhiều nghĩ ngợi, suy tư qua từng tỷ số
Những gì phải quên, những gì nên nhớ...
Cứ thắm vào câu thơ
Là  mỗi cú sốc không thể khác đi và thực sự  bất ngờ...
Là những lời chia tay đầy cay đắng!
Nhà vô địch đương kim lại vỡ tan tham vọng
Chú sư tử xứ sương mù,
       đội quân áo thiên thanh bốn lần trên đỉnh vinh quang..!
Lại  ngơ ngác vẫy chào World Cup!
Rồi những gót giày Đông Âu ngã gục
Châu Á cũng đành số phận trắng tay..
Một  Nam Mỹ bỗng vượt lên như thiên thần vùn vụt cánh bay
Đã đổi khác rồi sao cái nhìn của lịch sử ?
Khác thật đấy, đấy là những nét rất đáng yêu và vô cùng lý thú
146 bàn thắng ngọt ngào
146 giấc mơ có thật
16 đội vào knock-out
Đề khẳng định những tài năng bật nhất
Trên hành tinh lớn rộng hôm nay.
Rồi căn bệnh trọng tài
Vốn không hề xa lạ
Những quả phạt sút vào lòng thiên hạ
Từ sự tưởng tượng khôi hài của những tiếng còi
Từ sự thiếu tinh tường,thiếu công bằng và năng lực, than ôi!
Thay cuộc diện một trận cầu trong chớp mắt!
Từ thái độ thờ ơ hay cố tình quay mặt
Trước lỗi lầm dù hiễm độc, bất nhân!
Những thẻ đỏ, thẻ vàng nếu không còn nguyên chất..!
Sẽ là tội ác vô cùng, là tự mình bôi bẩn lương tâm!
Bôi bẩn cả môi trường bóng đá sạch trong!
                          xxx
Như thế là vòng bảng đã đi qua
Vẫn hy vọng chan hòa giai đoạn cuối
World Cup sẽ nâng nhiều hơn cái mới
Thỏa lòng hơn giới hâm mộ toàn cầu
Nhà vô địch mới là ai thì cũng vẫn mong sao
Thực xứng đáng ngẫng đầu trên tuyệt đỉnh!


CÚ  "CẨU XỰC" NHỚ ĐỜI!

Chắc hẳn điều khó quên!
Của chàng Suarez ấy :
Cú "cẩu xực"như điên
Vào vai cầu thủ Ý.   

Với án phạt quá đau       
Hơn vạn lần vết cắn       
Dù ăn năn,hối hận       
Cũng đã rồi. Biết  sao !

World Cup đã khép lại
Với chàng kể từ đây
Phi thể thao thế ấy
Rõ ràng là chẳng hay!    

Đừng buồn Uruguay       
Bốn tháng đành tạm nghỉ       
Cùng 9 trận quốc tế       
Cũng không được xỏ giày..!

Hãy nghĩ suy chính chắn
Lỗi kia rất đáng đời
Dù hình phạt là quá nặng
Tất cả! Tại chàng thôi !       

Nhưng phạt mồm táp bậy   
Quên mồm đang ngậm còi?!      
Cái sai không cần thấy       
Đáng bị phạt gấp đôi !

Vân Trinh - Phan Kỷ Sửu
               
READ MORE - WORLD CUP 2014, VÒNG BẢNG ĐÃ ĐI QUA - Phan Kỷ Sửu

Friday, June 27, 2014

Huỳnh Xuân Sơn - CẢM NHẬN BÀI THƠ “ĐAU THƯƠNG” CỦA NHÀ THƠ TRÀ THANH LAM

Tác giả Huỳnh Xuân Sơn. Ảnh từ trang Dungho's Blog


Những ngày đầu hạ 2014 thời tiết nắng nóng bất thường. Cùng với cái nóng của thời sự, nóng bởi sự an nguy của nước nhà, nóng theo từng con sóng biển Đông và nóng theo từng diễn biến trên bàn ngoại giao của lãnh đạo Đảng và nhà nước. Nóng nhất có lẽ là cái nóng từ trong lòng của hơn chín chục triệu người dân trên khắp mọi miền của tổ quốc…
Già trẻ gái trai mỗi người có cách bày tỏ tình yêu tổ quốc khác nhau… bày tỏ sự lo ngại  cho việc Trung Quốc cắm giàn khoan 981 trên thềm lục địa của chúng ta cũng khác nhau…
Tôi đã gặp một sự trăn trở, một sự lo lắng rất đặc biệt của tác giả Trà Thanh Lam khi ông ngược dòng lịch sử để so sánh với hoàn cảnh hiện giờ của dân tộc. Để rồi gói gọn trong bài thơ mang tựa đề: 
Đau Thương
Một thời đất nước tang thương 
Mất cảnh giác!  
An Dương Vương lụi tàn   
Loa Thành chết chóc, khóc than…  
Thủy triều đỏ… 
ngỡ máu tan…
Biển sầu!  
Hồn Trọng Thủy - xác Mỵ Châu 
Đất rung chuyển …
biển bạc đầu…
Vì ai?
Ngọc trong đau đớn lòng trai 
Vua ôm mối hận, đã vài ngàn năm… 
Kim Quy buồn bã bặt tăm... 
Triều thần tù tội, nát tan cửa nhà ...  
Đau thương còn mãi trong ta... 
Bài học ngày ấy...  
nước nhà hôm nay!

Bài thơ lục bát biến thể  ngắn gọn với những câu thơ được ngắt nhịp dài, ngắn khác nhau theo một nhịp thơ trầm lắng xuyên suốt một thời gian dài tính bằng đơn vị Ngàn năm… Với một cột mốc lịch sử cụ thể là
Một thời đất nước tang thương 
Mất cảnh giác!  
An Dương Vương lụi tàn   
Loa Thành chết chóc, khóc than…  
Ngày Triệu Đà mang quân đánh chiếm đất nước Âu Lạc. Nhưng phải chịu rút lui trước sự kiên cường chống trả của quân tướng tổ tiên nước ta lúc bấy giờ…
Sau đó, có lẽ đã “ngủ quên trên chiến thắng”, vua  An Dương Vương mất cảnh giác đã kết tình thông gia với Triệu Đà cho Trọng Thuỷ ở rể vì hết mực yêu thương con gái là Mỵ Châu… Truyền thuyết thành Cổ Loa và chiếc nỏ thần lưu truyền mấy ngàn năm nay hẳn mỗi người dân Việt từ khi nằm nôi đến lúc trưởng thành ai cũng tường tận…
Hậu quả của sự mất cảnh giác ấy dẫn đến mất nước. Màu tang tóc đầu rơi máu chảy  bao trùm lên khắp các gia đình người dân…. Hạnh phúc của con gái cũng tan theo và một kết cục bi thảm Vua cha rút gươm báu chém chết con gái… rồi tự vẫn. Mọi sự ân hận đều đã muộn và hậu quả thì vô cùng tàn khốc để đến hôm nay sau hơn hai ngàn năm tác giả đã viết:
Thủy triều đỏ… 
ngỡ máu tan…
Biển sầu!  
Hồn Trọng Thủy - xác Mỵ Châu 
Trọng Thuỷ vì chung tình mà chết đó là cái tình riêng..
Hàng triệu oan hồn người dân chết thảm theo cái chết bởi ân hận mình  mất cảnh giác với người đã từng là kẻ thù cướp nước của nhà vua là nỗi đau của cả dân tộc... là bài học mà mỗi vị lãnh đạo cấp cao cho tới người dân thường cần ghi nhớ…
Tác giả hẳn đã đau với nỗi đau chung của cả dân tộc, từng phải “một ngàn năm đô hộ giặc Tàu..” Nhiều trở trăn, nhiều suy nghĩ có trách nhiệm với danh phận một người dân yêu nước… Ông đã bật lên thành câu thơ và cũng là câu hỏi nhức nhối người đọc khi không dễ tìm câu trả lời:
Đất rung chuyển…
biển bạc đầu…
Vì ai?
Mất nước, vương triều sụp đổ… cả dân tộc chịu ách nô lệ nhiều đời… câu trả lời đã có!
Đất vì ai mà rung chuyển? Biển vì ai  mà bạc đầu? Vài ngàn năm vẫn là câu hỏi thật dễ mà lại vô cùng khó trả lời…
Dòng trăn trở của tác giả còn nối tiếp. Vẫn biết để có viên ngọc trai sáng trắng phải trải qua đau đớn trong lòng con trai mới kết thành…
Ngọc trong đau đớn lòng trai 
Vua ôm mối hận, đã vài ngàn năm… 
Kim Quy buồn bã bặt tăm... 
Triều thần tù tội, nát tan cửa nhà ...
Truyền thuyết tổ tiên ta để lại có phần ưu ái cho mối tình của hai kẻ tiếp sức cho Triệu Đà thôn tính Âu Lạc. Lẽ nào nước mắt xót thương vợ của một kẻ hãm hại cả một dân tộc rơi vào “Nát tan cửa nhà” lại hoá thành những viên ngọc trai ... và khi được rửa ở nước giếng mà hắn gieo mình tự vẫn lại sáng đẹp... hậu thế hôm nay dẫu có thắc mắc thì cũng chẳng tìm ra được câu trả lời...
Nhưng việc mà vua mất cảnh giác, thì hậu quả thảm khốc đến sẽ là tất yếu… Bởi khi ấy ngay cả thần Kim Quy cũng không thể cứu vãn… chỉ có thể chỉ ra kẻ thù rồi “buồn bã lặn bặt tăm…”
Phải chăng ở đây tác giả muốn mượn hình ảnh viên ngọc trai quý nhất, chính là nền hoà bình cho một dân tộc mà xương máu lớp lớp tổ tiên đã đổ ra ... Đơn cử chỉ một trận đánh Gò Đống Đa của Vua Quang Trung năm 1789 mà đã
Thánh Nam thập nhị kình nghê quán
Chiến điệu anh hùng đại võ công (Loa Sơn Điếu Cổ- Ngô Ngọc Du)
Dịch là:
Thánh Nam xác giặc mười hai đống
Ngời sáng anh hùng đại võ công
Hoặc:
“Đống Đa xưa bãi chiến trường
Ngổn ngang xác giặc vùi xương thành gò”.
Đó mới chỉ là máu xương của quân địch….ai có thể đong đếm nổi “lòng trai mẹ” Việt Nam trải qua bao nhiêu đời với triệu triệu anh hùng ngã xuống để có cuộc sống hôm nay…
Ngoài biển khơi kia sử sách chẳng ghi nổi có bao nhiêu người đã ra đi làm nhiệm vụ giữ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không trở về… Chỉ biết ngay tại điểm xuất phát những chuyến đi ấy là Đảo Lý Sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Cho tới tận ngày hôm nay vẫn còn giữ phong tục cúng tế “Lễ Khao Lề Thế Lính Hoàng Sa” (Tế người sống - tiễn người sống ra đi mà ai cũng xác định sẽ không trở về). Theo sự phỏng đoán của các sử gia thì chỉ tạm tính từ khi chúa Nguyễn Hoàng vào Đàng trong thì những người lính được gọi là Hùng Binh, đã vượt biển ra đảo Hoàng Sa và sau này thêm Trường Sa từ Lý Sơn không dưới Vạn người. Mấy ai trong số đó trở về đâu… bởi vậy nay trong dân chúng vùng này vẫn lưu truyền câu ca
Hoàng Sa trời nước mênh mông
Người đi thì có mà không thấy về
Hoàng Sa mây nước bốn bề
Tháng hai (ba) khao lề thế lính Hoàng Sa (ca dao)..
Xưa tổ tiên ta tế sống những thanh niên trai tráng ra đảo bảo vệ chủ quyền bằng lễ “khao lề thế lính Hoàng Sa”….
Thời hiện đại nay vẫn còn 75 người con nước việt nằm lại biển khơi trong  trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974 với quân Trung Quốc… và gần nhất là trận Gạc Ma với 64 người con nước Việt nữa đã vĩnh viễn nằm lại biển khơi…
Còn Đất rung chuyển nào đâu chỉ có xa xưa..
Gần đây ngay những năm cuối thập niên 70 của thế kỷ trước. Mới “Hảo Hảo” ngày nào… Lập tức lật mặt ngay. Chúng mang quân sang xâm lược năm 1979 những câu hát “Quân xâm lược bành trướng dã man. Đã dày xéo mảnh đất tiền phương. Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương” (Chiến đấu vì độc lập tự do -Phạm Tuyên) đã phần nào nói lên bản chất của quân xâm lược… và cuối cùng chúng phải bỏ lại xác hơn ba vạn quân… rồi rút lui…
Viên ngọc hoà bình hôm nay quả thật được hình thành từ Đau Thương…
Những “Đau thương còn mãi trong ta...” lời nhắc nhở đầy trách nhiệm của một công dân yêu nước Trà Thanh Lam vẫn còn tiếp tục:
Bài học ngày ấy...
nước nhà hôm nay!
Vâng nước nhà đang lâm nguy, bởi kẻ thù đã vào tới cửa ngõ, chúng cắm giàn khoan, mang theo một lực lượng hùng hậu tàu chiến, máy bay, tàu cá trá hình gây hấn trên biển Đông… Trong nước chúng cho thương lái đi thu gom hết móng trâu bò, rễ tiêu, lá cà phê.. đỉa và vô vàn những chiêu trò hại dân ta…
Việt Nam ơi! Cần lắm. Rất cần những cái đầu tỉnh táo cảnh giác với “phường quay lưng” ngàn đời nay lăm le cướp nước… Để sự ân hận muộn màng của An Dương Vương không bao giờ lặp lại…
Và chắc chắn một điều, lòng dân đoàn kết, lãnh đạo sáng suốt. Sẽ không có kẻ thù nào bước vào dẫu chỉ một tấc đất hay một ngọn sóng ngoài biển khơi được.
Tôi xin mượn một đoạn ca từ trong ca khúc “Chiến đầu vì độc lập tự do” của nhạc sĩ Phạm Tuyên để kết thúc cho bài viết cảm nhận Đau Thương này:
Ôi đất nước của ngàn chiến công
Vẫn sục sôi khí thế hào hung
Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa vẫn gọi tiếp những bản hùng ca
Việt Nam! Ôi nước Việt yêu thương
Lịch sử đã trao cho người một sứ mệnh thiêng liêng
Mang trên mình còn lắm vết thương Người vẫn hiên ngang ra chiến trường
Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người
Độc Lập- Tự Do!

Sài Gòn 6/6/2014
Huỳnh Xuân Sơn



Thông tin cá nhân:
Tác giả Huỳnh Xuân Sơn  
Tên thật Cao Thị Phương Lan 
hiện ở Thủ Đức, Tp HCM. 
Email: huynhphuvang@gmail.com  

***
Trà Thanh Lam gởi đăng qua email: vovansuu@tckt.edu.vn


READ MORE - Huỳnh Xuân Sơn - CẢM NHẬN BÀI THƠ “ĐAU THƯƠNG” CỦA NHÀ THƠ TRÀ THANH LAM

Thơ Phạm Bá Nhơn - NÉT HUẾ, ĐÊM RU XỨ HUẾ, HẸN CÙNG VỚI HUẾ



NÉT HUẾ

Huế vẫn vô tình ngủ trong mơ
Đã quên hay Huế cố hững hờ
Để chiều viễn xứ người nhung nhớ
Áo tím qua cầu khách ngẩn ngơ

Dịu dàng tay ngã nón bài thơ
Bao năm cách trở vẫn mong chờ
Bên bờ lặng lẽ người đứng đợi
Xao xuyến dòng hương nước lửng lờ

Nhắn vạt bên trời qua bên nớ
Thuyền ai đang đậu bến đò ngang
Hãy sang chở nốt chàng lãng tử
Về với ngày xưa mộng lỡ làng

Ơi huế ngọt ngào bao duyên dáng
Vầng trăng sáng tỏa mắt em xinh
Lung linh mái tóc chiều Vĩ Dạ
Kẻ khóc đường xa một mối tình./.


ĐÊM RU XỨ HUẾ

Đêm nay ôm Huế mơ màng
Sông Hương quạnh vắng ai ngồi chờ ai
Tràng tiền nối nhịp khoan thai
Cớ sao ước mộng trải dài lê thê
Bây chừ huế đón ta về
Giữa lòng phố cũ bốn bề lặng yên
Dường như cảnh mộng thần tiên
Dành riêng một cõi dịu hiền là đây
Tay ôm gối ngủ giấc đầy
Trong mơ thổn thức đêm nầy cùng ai
                                                14/12/2012


HẸN CÙNG VỚI HUẾ

Tôi sẽ quay về, thăm lại Cố đô
Ngắm bóng trăng thanh, nghe khúc Nam bằng
Tiếng sáo quyện, bên dòng Hương da diết
Bao ngày xa, phố cũ dáng mơ màng

Tạm biệt Huế, giữa mùa thu tuổi mộng
Suốt nữa đời lạc bước chốn ngàn phương
Lòng ôm ấp, hoài mong về cố xứ
Nhớ một người từ dạo mới yêu đương

Tôi sẽ trở về, tìm kỷ niệm xưa
Vỹ Dạ Đông Ba, qua những chiều mưa
Bên Đập Đá, Vân lâu hay Bến Ngự
Em ở nơi mô, từ đó đến chừ

Thương lắm con đò, neo đậu bến sông
Mãi ngóng chờ ai, trên nước phiêu bồng
Bóng dáng mẹ ngồi, ru đàn em nhỏ
Bao tháng ngày qua, lòng mỏi mòn trông

Huế ở lại, ôm đất trời thơ mộng
Để người đi, xao xuyến cố hương ơi
Em giọng nói, trên làn môi dịu ngọt
Chẳng nơi mô có được ở trên đời

Xin thầm hẹn, một ngày mai với Huế
Tôi sẽ về, ấp ủ mối tình quê
Bên bếp lửa, có cô em người chị
Huế yêu ơi! Vẫn còn đó câu thề.

                             Phạm Bá Nhơn
READ MORE - Thơ Phạm Bá Nhơn - NÉT HUẾ, ĐÊM RU XỨ HUẾ, HẸN CÙNG VỚI HUẾ

CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN - thơ Trúc Thanh Tâm

 (Tặng: Ngô Nguyên Nghiễm, Lưu Nhữ Thụy, Nguyễn Thành Xuân)



Sài Gòn, tôi về nắng trưa
Cầu Chữ Y, nỗi buồn gió táp
Cái đầu tiên mà tôi bắt gặp
Là sự nhỏ nhoi, nỗi khổ riêng mình !

Đèn Sài Gòn ngọn đỏ, ngọn xanh
Đâu đủ sáng cho mình mơ ước
Mưa, là cái khôn tắm mát
Nhưng con người, đôi lúc lại sợ mưa !

Mắt, bị che chiếc lá sái mùa
Đường thẳng cứ lờ mờ, quanh quẩn
Tôi thấy bước chân mình khá nặng
Mang trên vai một túi nghiệp văn chương !

Bạn bè, ly rượu tứ phương
Ở quán cóc, góc vỉa hè tận hưởng
Là sự thật, là tận cùng ham muốn
Là trái tim còn nét thật con người !

   Sài Gòn, 1990

TRÚC THANH TÂM
READ MORE - CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN - thơ Trúc Thanh Tâm

VỀ ĐI EM - thơ Thúy Ngân



Tình yêu theo gió bay đi
Để lại tim ta bao khắc khoải
Để đêm đêm anh thầm gọi
Về đi em

Về đi em
Mùa xuân đang mời gọi
Về đi em...
Tình yêu đang chờ đợi...
Về đi em...

Em biết chăng ?
Đêm về tiếp nối từng đêm...
Môi em dịu mềm
Lướt trên từng miền khao khát
Hương tình yêu nồng nàn, ngọt ngào, dịu êm

Anh ước thu gió heo may
Anh mong có em trong vòng tay
Anh mơ em về trong đêm nay
Anh nguyện yêu em hết kiếp này
Về đi em ... Về đi em ... Về đi


                      Thúy Ngân
READ MORE - VỀ ĐI EM - thơ Thúy Ngân

THÁNG 7 EM VỀ - thơ Thy Lệ Trang




Tháng 7 em về lòng mở hội
Ngỡ như bàn tay anh vẩy mời
Không hẹn mà chung lòng ngóng đợi
Cali nắng vàng trong mắt, trên môi...

Tháng 7 em về bao thương nhớ
Á́o trắng tung bay rợp cổng trường
Mắt anh len lén sau hàng phượng...
Chỉ trộm nhìn thôi... cũng vấn vương...

Tháng 7 em về chân bước nhẹ
Sợ làm xao động giấc mơ hoa
Có anh nâng phím đàn năm cũ
Một thủa Dư Âm chẳng nhạt nhòa

Tháng 7 em về xao xuyến quá
Bạn cũ, thày cô... phút rộn ràng...
Nhớ vòm trời xanh... khung cửa sổ...
Cho hồn thơ lạc... bước... lang thang...

Tháng 7 em về anh có đến?
Dù nhớ hay quên em vẫn chờ
Hãy giữ dùm em tia mắt ấm
Và tiếng hát buồn... sâu lắng... xưa!

THY LỆ TRANG

MASSACHUSETTS
READ MORE - THÁNG 7 EM VỀ - thơ Thy Lệ Trang