Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, November 14, 2013

CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA: VẮNG ANH - Phương Hà,Thanh Trương, Như Thu, Mạnh Trương, Thy Lệ Trang, Trần Văn Hạng, Ngọc Ẩn Nhi Huyền, Hoàng Từ



 VẮNG ANH

Em khắc nỗi buồn lên tóc mai
Bao nhiêu sợi bạc mỗi đêm dài
Dòng đen óng mượt ngày xưa ấy
Giờ đã thay màu trắng bạc phai.

Em trải lòng mình với ánh trăng
Bao nhiêu tâm sự lẫn băn khoăn
Xưa ta sánh bước trong vườn mộng
Dưới ánh tơ trời, chẳng nói năng.

Em đếm tuổi mình qua dáng con
Nụ tơ ngày ấy đã no tròn
Bao lần xuân thắm tô hương sắc
Là bấy mùa đông cây héo hon.

Em nghe nỗi nhớ đến từng đêm
Trong tiếng mưa rơi ở trước thềm
Qua giọt sương lùa khe cửa sổ
Trà sen uống mãi cũng say mềm.

Em vẽ hình anh qua bóng mây
Gió xô, mây chuyển, ảnh lung lay
Biến thành sao sáng đêm hò hẹn
Bên góc hồ trăng của những ngày...

                Phương Hà


Bài họa 1:

KHÓ QUÊN
              
Tơ tóc bơ phờ mỗi sáng mai
Vì đâu thổn thức cả canh dài
Phòng xưa nệm cũ còn nguyên đó
Thương nhớ tháng ngày chẳng dám phai
                   
Một mình thơ thẫn dưới bóng trăng
Vời vợi mây buồn cuốn mấy khoăn
Vườn cũ hoa xưa còn lưu luyến
Bướm đã xa vời chốn vạn năng
                  
Nhớ chồng chua xót lại thương con
Cơm áo dù cho đã vẹn tròn
Cảnh vắng chồng cha vì số phận
Cũng đành chịu kiếp héo cùng hon
                
Chờ đợi từng đêm lại từng đêm
Chỉ thấy ánh trăng rụng trước thềm
Bóng tối không gian thêm tịch mịch
Lẻ loi cánh én đậu cành mềm
                 
Anh về thanh thản chốn ngàn mây
Em vẫn u buồn trong luyến lay
Dẫu biết đời người là khoảnh khắc
Ngậm ngùi thương nhớ mãi bao ngày…

             Thanh Trương


Bài họa 2

DA DIẾT NHỚ

Trăn trở tàn đêm đến buổi mai
Làn mi đẫm ướt suốt canh dài
Lòng sầu quặn thắt vì thương nhớ
Kỷ niệm tình đầu khó nhạt phai.

Đơn lẻ một mình em với trăng
Ngẫm lời tâm sự luống bâng khuâng
Kề vai khúc khích lòng mong ước
Phác họa gia đình trọn chức năng.

San sẻ tình thương với cháu con
Chăm lo sau trước thật vuông tròn
Nhưng lòng luôn nghĩ như đang thiếu
Ray rứt tâm hồn dạ héo hon.

Dĩ vãng chợt về lúc nửa đêm
Hương hoa thiên lý ngát bên thềm
Ngọt bùi cay đắng cùng chia sẻ
Ly cạn bờ môi rượu ướt mềm.

Ao sen mặt nước ánh vầng mây
Thầm nhủ tâm an chẳng chuyển lay
Biết thế nhưng sao quay quắt nhớ !
Vẫn mong ... vẫn đợi … nhớ từng ngày.

                  Như Thu


Bài họa 3

NỖI NIỀM THƯƠNG NHỚ
                   
Thơ thẩn nắng chiều lẫn ánh mai
Bơ vơ ngày ngắn với đêm dài
Đời buồn trơ trọi như hình bóng
Một nỗi niềm thương thật khó phai

Lui tới từng đêm một bóng hằng
Lòng riêng nỗi nhớ dạ băn khoăn
Ân tình bao thuở còn lưu luyến
Liễu rủ hoa tàn hết khả năng

Đêm nằm tiếp nối giấc mộng con
Cửa sổ nhìn ra nguyệt sáng tròn
Nhớ thuở vương đình đêm mỹ tửu
Phòng khuê hoa chúc buổi tân hôn

Đèn khuya nhắc nhở suốt bao đêm
Gợi nhớ hương xưa tỏa trước thềm
Hoang đảo chiếu giường đêm bất tận
Chăn đơn gối chiếc lệ hoen mềm

 Buồn bã nhiều khi ngắm bóng mây
Thả hồn theo ngọn gió lay lay
Vô tình mây gió trôi hờ hững
Nỗi nhớ riêng tư vẫn tháng ngày.

         Mạnh-Trương
         Washington DC/USA


Bài họa 4

VỀ NỬA VẦNG TRĂNG
Cho SÔNG THU

Nào đâu ai biết được ngày mai
Đời sống cho nhau sẽ ngắn, dài?
Thuở trước chung đôi, hoa nở thắm
Một chiều từ tạ, nắng phôi phai

Vẫn còn muôn thuở một vầng trăng
Nửa chìm đáy nước, nửa băn khoăn
Anh biết hồn em đầy nước mắt
Mộng vỡ tràn tim ...khó nói năng

Bao lần đứng lặng trước phòng con
Thương những ngày vui chẳng vẹn tròn
Anh thấy hình em qua dáng trẻ
Dù tháng năm làm em héo hon

Sinh tử đôi bờ đêm trắng đêm
Anh cùng lá úa nép bên thềm
Muốn hôn nhè nhẹ lên dòng tóc
Hờ hững cài lơi giãi lụa mềm

Chỉ là thoang thoảng tựa làn mây
Rồi sẽ tan dần theo gió bay
Em hỡi ngoài hiên đầy nắng đẹp
HÃY SỐNG CHO EM TRỌN THÁNG NGÀY.

                 THY LỆ TRANG
                 MASSACHUSETS


Bài họa 5

NHỚ XƯA

Nhớ thương khắc khoải những hôm mai
Với nỗi buồn đau suốt chuỗi dài
Kỹ niệm đầu đời ngày tháng ấy
In sâu tâm khảm khó tàn phai

Nhớ xưa bao buổi dưới đêm trăng
Sánh bước chung vai giữa ánh vàng
Thỏ thẻ tâm tư bao ước vọng
Chung tình trọn vẹn thỏa tâm năng

Mây lùa che khuất mãnh tình con
Vỡ mộng, nguyện xưa chẳng được tròn
Hoa rụng nhụy tàn mờ cảnh sắc
Lòng đau ruột thắt cánh tim hon

Niềm thương nỗi nhớ mãi hằng đêm
Lẫn bóng trăng khuya xế cuối thềm
Qua tiếng mưa rơi len cửa sổ
Trong làn sương mỏng khiến môi mềm

Tình xưa lởn vởn tựa lan mây
Theo gió đong đưa bóng nhẹ lay
Ẩn hiện ảo mờ lời ước hẹn
Cho lòng thao thức suốt bao ngày.

            Trần Văn Hạng


Bài họa 6 
(họa thoáng vận )

THU NGUYỆT
 (Với Phương Hà)

Tơ hồng lộn mối, xe duyên ngắn
Nguyệt lão trao giây, buộc nợ dài
Bạn cũ xa hình, sầu chửa nhạt
Đường trần in bóng, mộng nào phai.

Đêm thu ra đứng ngắm nhìn trăng
Ẩn hiện lung linh dáng chị Hằng
Mờ tỏ chập chờn hình Chú Cuội
Bao ngày bên cạnh vẫn vô năng.

Ngày ngẫm vầng Dương đà bóng xế
Bồi hồi nguyệt khuyết gương đâu tròn
Thuyền neo đêm vắng lòng cô quạnh
Bến đợi ngày dài dạ héo hon.

Chợt thấy Giang Hà soi bóng đêm
Lao xao cành trúc dạt bên thềm
Sông Ngân cách trở tim rây rức
Ô Thước chưa qua ruột ủ mềm.

Sầu Đông trơ lá buồn mưa tạt
Cụm Liễu chao mình lạnh gió lay
Mộng điệp hồi xuân vui rạo rực
Gửi trao tâm sự... đã bao ngày.

       Ngọc Ẩn Nhi Huyền



Bài họa 7

NHỚ ANH

Nhớ anh ra đứng ngắm sao mai
Tạo hóa chia ly để khổ dài
Tóc bạc trên đầu người góa phụ
Sắc xuân sóng gió đã tàn phai

Em nằm mơ mộng giữa đêm trăng
Trằn trọc buồn thương lắm nỗi khoăn
Kỷ niệm bên nhau cùng hẹn ước
Xây nhà cao đẹp  hết tiềm năng

Vui sao những lúc ở bên con
Bé bú say sưa bụng đã tròn
Lúc ấy quên đi bao mệt nhọc
Xua tan tất cả héo cùng hon

Sầu muộn triền miên suốt những đêm
Nhiều khi vùng dậy hướng ra thềm
Bóng anh bước nhẹ đi qua cửa
Nước mắt tuôn rơi ướt nệm mềm

Bức tranh em họa cảnh trời mây
Ong bướm vờn quanh khóm trúc lay
Có ảnh đôi ta như đã định
Nay thành hiện thực của bao ngày

              Hoàng Từ





READ MORE - CHÙM THƠ XƯỚNG HỌA: VẮNG ANH - Phương Hà,Thanh Trương, Như Thu, Mạnh Trương, Thy Lệ Trang, Trần Văn Hạng, Ngọc Ẩn Nhi Huyền, Hoàng Từ

MÙA XUÂN VẪN ĐUỔI PHÍA SAU LƯNG - chùm thơ Phan Minh Châu




MÙA XUÂN VẪN ĐUỔI PHÍA SAU LƯNG

Cứ thế mùa Xuân lại đến
Và cái tết cận kề đang đuổi phía sau lưng
Những sợi tóc trên đầu thêm tuổi lại rưng rưng
Và trái tim lại mở đường để đôi chân bước tiếp
Sáu mươi năm  đời ta chưa cạn kiệt
Khi áo cơm cơm áo vẫn đi cùng
Khi trăm thứ cứ chờn vờn trước măt
Và những đồng tiền lương thiện chảy thêm ra
Từ bến bờ gần đi đến …bến bờ xa
Bờ với bến cả đời ta chóng mặt
Đêm nằm ngũ nỗi đau chồng lên mắt
Bao lo toan đè xuống phiến thân gầy
Những vết hằn ta sờ soạng bàn tay
Sờ soạng đôi chân nhẹ hều trên mặt đất
Sờ soạng trái tim cả đời thinh lặng
Sờ lại cuộc đời mình gian khỗ đổ hai vai
SôngThu buồn nhìn chiếc lá Thu phai
Sông thu xám thấy đời thêm lặng lẽ
Trái xuân chin đời ta không rộ nữa
Hương Xuân qua ta vẫn cảm ơn đời
Vôc nước trà năm cũ ấm trên môi
Ta ngồi viết những vần thơ cạn kiệt
Ngoài song cửa Thu thổi hồn lên biễn
Thu ở trong lòng Ta… phố nhỏ lao xao
  


PHỐ NÚI TÌNH THÂN

Đứng trước biển mà mơ về phố núi
Ta buâng khuâng bên dãi lụa sông hồ
Đâu Dốc Võng đâu Hòn Ngang lẻ bạn
Tháng giêng vàng hanh buổi chợ chiều quê
Tháng giêng sót nhánh mai rừng nở muộn
Tiếng gà trưa gáy vỡ tuổi thơ buồn
Giàn mướp chin nồng hương phơi trước ngõ
Tiếng chim chiều kêu khãn giữa hoàng hôn
Dưới lũng vắng một làng xa ấm lửa
Chợ tàn đông nuối tiếc buổi xuân về
Chiều viễn xứ chạnh lòng thương tháng chạp
Buổi giao mùa sáng lại một màu quê
Trăng đã vỡ sao mùa thu vẫn thức
Trời lên xanh sap bấc vẫn đan chiều
Con dốc nhỏ ngày xưa gom ký ức
Để hương thề lên tím tuổi vừa yêu
Hen gặp lại đêm thơ tình năm cũ
Mượn màu trăng ta thắp nến tự tình
Chút nuối tiếc theo vừng trăng hạnh nguyện
Giữa xuân hồng thêm một chút bình yên.



MÀU QUÊ

Em xuống phố mang theo gió núi
Và hương thơm về nơi phía không mùa
Chùm lục bát mẹ ngồi tựa cửa
Ngẫm hương thầm nuối tiếc một chiều xưa
Và mùa xuân dài theo nỗi nhớ
Cụm lục bình tím thẫm bến sông
Trăng đổ bóng xuống đời hương vị lạ
Để chút tình lên tím tháng năm. 


Phan Minh Châu
3b Âu Cơ Nha Trang,  Khánh Hòa
xua_roidiem@yahoo.com

READ MORE - MÙA XUÂN VẪN ĐUỔI PHÍA SAU LƯNG - chùm thơ Phan Minh Châu

EM XƯA BÊN HỒ HOÀN KIẾM - thơ Huy Uyên




Buổi sáng sương thả chùng cuối thu
em gánh hàng hoa bán bên hồ Hoàn-kiếm
mỏng manh nắng
hoa chúm chím cười
hơi thở Ngọc-hà
hoa vỡ chi để tim người nhạt phai sắc tím .

Thương ai mà loài hoa muộn nở
hanh xao lòng với đám lá xanh non
Hà-nội ngọc-bích mắt ai ngoài phố
người ngang qua có lạnh trong hồn .

Bên đám cúc xanh Hà-nội không già
trên cao trời màu xanh biếc
người thở dài ngày tháng mau qua
ở lại cắn môi ai rừng chiều da-diết .

Lạnh căm bên hồ sương nến
nghe chừng như tiếng thở dài bên đường
thư cuối cùng gởi người không nhận
đêm đen thở yêu ma chập chùng .

Có thể yêu em
người đàn bà có chồng
nguôi quên giận dữ
mang bên lòng nỗi tuyệt vọng dịu êm
lặng lẽ một đời không nói .

Có thể tôi đăm mắt nhìn em ngoài phố chợ
những dây hoa-ti-gôn mĩm cười một mình
điếu thuốc trên tay cháy dỡ
quắt quay đời chìm theo bóng hoàng-hôn .

Tím trần tay em đám lá xanh
suối tóc mềm thả lòng hoang dại
để sắc hoa xa xót ai đành
chợ tan rồi chờ ai mà em đợi mãi .

Sương xám trắng choàng hàng cây trên phố
mùi hương-hoa ngủ muộn khuya đêm
vĩnh viễn xa người quay về chốn cũ
tôi ép vào tim héo sắc ti-gôn
(nơi rất xa biết tin em lấy chồng) .

Thôi em suốt đời hoa-tim-vỡ
lấp đi mộ tình quên bóng hình ai
trên đồi ngày xưa đứng chờ hoa nở
bỏ mặc cho thu đi mãi không về .

Rồi một ngày
người đàn bà quay lại bên tôi
tóc nhuộm sương môi thôi hồng tía
dưới giàn ti-gôn đọng tiếng thở dài
chia trên mi giọt hai hàng lệ .

Đêm đã đi rồi và tình trôi đã muộn
em xưa còn ra Hoàn-kiếm bán buôn hoa
giấc mơ đổ ngang trời tuyệt-vọng
ký-ức tôi thắt quặn tái tê chờ
(dỗ lòng dấu kín một giấc mơ)


Huy Uyên
READ MORE - EM XƯA BÊN HỒ HOÀN KIẾM - thơ Huy Uyên

VÔ ĐỀ - thơ Hoàng Đình Chiến




Chừng như trong cõi đời tôi
Vui chênh vênh nửa, nửa chơi vơi buồn
 Mỏng tang một cánh chuồn chuồn
Lang thang gió cuốn mây cuồn cuộn trôi
Đã đành nắng đẫm đơn côi
Đã đành mưa ướt đỉnh đồi mộng mơ
Ngày trừ, cộng cái vu vơ
Đêm nhân chia cái ngẩn ngơ một mình
Chiều tàn lại gặp bình minh
Giữa không gian thấy bóng mình bay bay
Thu tàn ngậm cái đắng cay
Heo may thổi rụng heo may ngỡ ngàng
Đông dài nhấm nháp lỡ làng
Nửa chăn, nửa gối bẽ bàng. Bởi ai? 
Hạ vàng nặng gánh hai vai
Mưa rơi sợi ngắn sợi dài ly hương
Xuân thì chạm mặt vấn vương
Độc hành độc ẩm chán chường dở dang
Đời tan một giấc mộng vàng
Mà ta say đắm mơ màng mãi thôi.

                             HOÀNG ĐÌNH CHIẾN
                                  
READ MORE - VÔ ĐỀ - thơ Hoàng Đình Chiến

Ra mắt “Gia tài tuổi 20” phiên bản sách nói - Hà Hương





Chắc hẳn độc giả không còn xa lạ gì với nhà văn trẻ Lưu Quang Minh cùng rất nhiều truyện ngắn đầy ý nghĩa từng được đăng trên nhiều tờ báo. Lưu Quang Minh đã sở hữu trong tay một “gia tài” đáng mơ ước với 3 tập truyện ngắn: “Gia tài tuổi 20” (2010), “Những tâm hồn đồng điệu”, “Thực hay mơ” (2013) và chuẩn bị xuất bản một tập truyện ngắn ẩm thực “Sài Gòn ẩm thực của tôi”.

Những câu chuyện của Lưu Quang Minh sẽ dễ dàng đến gần hơn với các độc giả yêu quý anh thông qua phiên bản sách nói. Lần đầu tiên, tập truyện “Gia tài tuổi 20” với 20 truyện ngắn phiên bản sách nói do thư viện sách nói ODIGO xây dựng, với các giọng đọc truyền cảm, ấm áp, nhẹ nhàng sẽ đưa các câu chuyện thấm sâu, lan tỏa vào tâm hồn mỗi người. Đây cũng chính là một kênh kết nối thân thiện, gần gũi, hiện đại kéo gần khoảng cách giữa các nhà văn và người hâm mộ, bạn đọc các thế hệ. Chỉ cần có trong tay dòng máy điện thoại thông minh (smartphone) chạy trên nền Android, bật kết nối Internet (Wifi hoặc 3G), sau đó vào Google Play tải ứng dụng “Gia tài tuổi 20” về điện thoại, nghe các câu chuyện dưới dạng audio. Cách thức thanh toán khi nghe truyện rất đơn giản, chỉ cần click vào câu chuyện trên app, trên màn hình sẽ hiển thị “Bạn có đồng ý tải câu chuyện về điện thoại với phí 3000 đồng/sách nói”. Bấm vào đó, hiện ra tin nhắn soạn sẵn nội dung. Bạn nhấn nút send (gửi), hệ thống tự động gửi tin nhắn thanh toán mua sách đến 8309. Quay trở lại ứng dụng, bạn đã tải được câu chuyện và bắt đầu nghe cuốn sách vừa thanh toán.

Những truyện ngắn của tác giả là những câu chuyện đời thường giản dị, được chuyển tải một cách nhẹ nhàng, dung dị, sâu lắng, để rồi cứ khiến người đọc phải dừng lại ngẫm ngợi, nghĩ suy. Mỗi tập truyện ngắn của anh đều có ca khúc chủ đề do chính anh sáng tác và biểu diễn, với mong muốn tạo nên sự giao thoa, hòa quyện giữa văn chương và âm nhạc. Các ca khúc của anh là sự chuyển hóa bằng thanh âm, bằng nốt nhạc, là cách kể chuyện mới mẻ: kể chuyện bằng âm nhạc. Một lần nữa, thông qua phiên bản âm nhạc, những triết lý đời thường càng dễ dàng thấm sâu và lan tỏa vào tâm hồn người đọc, người nghe. Với ứng dụng  “Gia tài tuổi 20”, người hâm mộ vừa được thưởng thức truyện vừa được cảm nhận âm nhạc với các ca khúc mang tên các câu chuyện trong tập sách như: “Bắp xào ơi”, “Gia tài tuổi 20”, “Tiếng lanh canh và những ô cửa sổ sáng đèn”. “Đàn ông đi chợ”, “Con mèo đen”. Chỉ cần mở điện thoại lên, các bạn có thể lắng nghe ngay câu chuyện mình yêu thích. Hy vọng ứng dụng sách nói “Gia tài tuổi 20” của tác giả Lưu Quang Minh sẽ đánh dấu một bước chân trên con đường đưa các tác phẩm văn chương tới gần với độc giả, thính giả một cách nhanh nhất, thuận lợi nhất, mọi nơi mọi lúc.


HƯỚNG DẪN TẢI ỨNG DỤNG (APP)  “GIA TÀI TUỔI 20”

Tìm kiếm ứng dụng kho Google Play
(xem hướng dẫn chi tiết trong tệp gắn kèm)
Gõ liên kết sau vào trình duyệt trên điện thoại của bạn: http://goo.gl/G7Dp5Q
(Lưu ý: gõ chính xác cả ký tự viết HOA và viết thường)
Sau đó các bạn đã có ngay ứng dụng (app) trên điện thoại và có thể nghe, tải các truyện ngắn về điện thoại của mình để thưởng thức.

Chúc các bạn có những phút giây thư giãn thú vị cùng thư viện sách nói ODIGO.

***
Nguyên văn từ:  lqmproduction@gmail.com

READ MORE - Ra mắt “Gia tài tuổi 20” phiên bản sách nói - Hà Hương

NHỚ ƠN THẦY, CÔ - Chùm thơ Tuyền Linh



Nhớ ơn Thầy, Cô

Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam
Con xin dâng tặng trăm ngàn đóa hoa
Thầy, Cô thay mặt Mẹ, Cha
Dạy con chữ nghĩa nết na ở đời
Chúng con hạt chữ đong đầy
Là nhờ công sức Cô, Thầy truyền ban
Cô, Thầy là chuyến đò ngang
Chở bao thế hệ lên đàng lập thân
Trò này, trò nọ sang sông
Kẻ quên người nhớ Thầy không chút buồn
Dù đời nắng gội mưa tuôn
Vững tay chèo chống, tâm luôn tĩnh bền
Thầy, Cô thắp lửa vào hồn
Cho con kiến thức vun trồng tương lai
Ơn này chẳng thể nào phai
Chúng con mang suốt đường dài lập thân
Bao nhiêu thế hệ xa gần
Ươm từ viên phấn bảng đen của Thầy
Chúng con trong phút này đây
Làm sao quên được công dày Thầy, Cô
Thầy, Cô là những ánh sao
Soi đường dẫn lối đường vào ngày sau
Lời Cô mật ngọt ca dao
Lời Thầy định hướng lối nào con đi
Lần trang ký ức khắc ghi
Chúng con nhớ lại những gì Thầy khuyên
Lời Thầy còn mới tinh nguyên
Giọng Cô nhỏ nhẹ chẳng quên tí nào
Chừ đây hơn nửa đời người
Còn nghe bụi phấn rơi rơi tóc Thầy
Bảng đen phấn trắng còn đây
Tiếng ê a nhỏ bám đầy áo Cô
Lòng con cảm thấy xôn xao
Ước chi sống lại ngày nào tuổi thơ !
Bây giờ cho đến bao giờ
Làm sao tìm lại giấc mơ Thiên Đàng ?




Nhớ Thầy

Có lẽ bây giờ Thầy đã quên con
Bởi thời gian dịch xê khiến tuổi trời chìm nổi
Học trò quá đông, Thầy làm sao nhớ xuể
Qua sông rồi, mấy ai nhớ đến bến đò ?

Riêng con đây, luôn vẫn nhớ đến Thầy
Với mái tóc hoa râm hòa cùng bụi phấn
Vẫn tròng kính trắng, sáng ngời trên bục giảng
Và giọng Thầy trầm ấm thân quen
Sóng gió cuộc đời đọng lại những nếp nhăn
Con nhìn trán Thầy mà lòng mình se lại
Những phấn trắng bảng đen, những hy sinh thầm lặng
Thầy vun trồng bao thế hệ mai sau
Thầy để lại cho con những nghĩa nặng tình sâu
Công lao ấy bao giờ con quên được ?
Dẫu cơm áo gạo tiền bắt con xuôi ngược
Lòng vẫn luôn canh cánh nghĩa ơn Thầy
Và…hôm nay trong giây phút nầy đây
Dòng ký ức quay về trong tâm tưởng
Ngày mới đến Trường, con chưa định hướng
Thầy dìu dắt con từng bước vào đời
Những bảo ban của Thầy, con nhớ quá Thầy ơi !
Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Thuở học trò chẳng bao giờ suy nghĩ
Mầm tương lai từ hạt giống Thầy ươm
Đến bây giờ mới thấy nghĩa sâu thâm
Ơn Thầy, Cô chẳng bao giờ cùng tận
Nhờ vào ai mà công thành danh toại
Nhờ vào ai con định hướng được đường đời
Chỉ có Thầy, và chỉ có Thầy thôi
Thầy gieo hạt mà chúng con hái trái
Ôi, công lao Thầy to như trời bể
Lòng chúng con hạn hẹp tựa ao tù
Biết bao năm Thầy lèo lái con đò
Khách sang sông, có bao giờ nhớ bến ?
Còn gì phũ phàng trên đời nầy hơn thế
Con xót xa khi nghĩ đến Thầy ơi !
Mấy chục năm rồi, không biết Thầy còn vui
Như khi dìu dắt chúng con dưới mái Trường xưa cũ ?
Ngày xa Thầy con vẫn luôn tự nhủ
Phải có ngày về thăm Thầy cũ Trường xưa
Vậy mà đời luôn sóng gió đẩy đưa
Chưa có dịp về thăm Thầy thăm lớp
Kính thưa Thầy, điều nầy con ghi nhớ
Để khi về thăm, tạ lỗi cùng Thầy
Trái tim con vẫn gõ nhịp mãi đây
Hình bóng Thầy chẳng bao giờ phai nhạt



Thầy ơi!

Con về chốn cũ viếng thăm Thầy
Cảnh cũ người xưa lạnh nước mây
Bóng dáng Thầy còn in trí nhớ
Hình hài yêu kính đã lung lay
Trăm năm chẳng được ngày tao ngộ
Một nỗi buồn thương đến bủa vây
Ân nghĩa của Thầy con chữa trả
Thầy ơi, sao sớm vội về Tây !

Tuyền Linh
tuyenlinh_nguyenthi@yahoo.com.vn


READ MORE - NHỚ ƠN THẦY, CÔ - Chùm thơ Tuyền Linh

CÔ GIÁO MẦM NON - Linh Thy



Em đây cô giáo mầm non
Ríu ra, ríu rít lắm con – chưa chồng!
Yêu sao má lúm, môi hồng
Ngây thơ trong trắng như bông cải vàng

Mắt nai nhìn cô chứa chan
Vượt bao gian khó sẵn sàng hy sinh
Tâm con như ánh bình minh
Thiết tha - tha thiết nghĩa tình mẹ con

Dẫu cho vóc hạc héo mòn
Bên con em vẫn lưng thon ngày nào…
Cùng con em ngắm trăng cao
Ru cho giấc điệp chiêm bao lạ kỳ

Thế giới kia có những gì???
Cô - trò luôn mãi thầm thì bên nhau
Chắt chiu dạy dỗ mong sao!
Một mai con lớn … tự hào tiền nhân.

Kỷ niệm ngày NGVN 20/11/2013
Linh Thy
Bến Tre
Linhthy0305@yahoo.com.vn
01262890760


READ MORE - CÔ GIÁO MẦM NON - Linh Thy

LÒNG TỬ BI VÀ TÍNH BÌNH ĐẲNG CỦA PHẬT GIÁO - Trương Nguyễn




Lòng từ bi của Phật Giáo:
          
Từ bi là sắc thái của giáo lý Phật giáo, phổ biến sâu rộng đến độ quần chúng bình dân Việt Nam qua nhiều thế kỷ đã gọi rất thân mật cửa chùa là “cửa từ bi”.  Bản kinh nhỏ “Kinh từ bi” thuộc kinh tập (Sutta – Nipata) tiểu bộ kinh ghi lời dạy của đức Phật là: “Mong rằng tất cả chúng sanh yếu hay mạnh, cao, vừa hay thấp, lớn hay bé, hữu hình hay vô hình, đã sanh hay sẽ sanh đều được hạnh phúc”.  Để trải nghiệm lòng từ bi chân thực, phải có sự phát huy cảm giác thân mật với người khác, kết hợp với ý thức trách nhiệm đối với lợi lộc của họ. Lòng từ bi chân chính phát triển khi chính chúng ta có ước nguyện đem sự an lạc đến và giải trừ khổ đau cho người khác và nhận thức rằng mọi người đều có quyền theo đuổi mục tiêu này.
            
Lòng từ bi thúc giục chúng ta tiếp xúc với tất cả các loài hữu tình, gồm cả giới được gọi là kẻ thù, những người gây rối và não hại chúng ta, tất cả những gì họ gây ra cho mình, nếu chúng ta nghĩ rằng mọi chúng sinh đều mong muốn mình được an vui và giải thoát, thì nên phát triển lòng từ bi đến phía họ. Ý thức về lòng từ bi thường bị hạn cuộc và thiên vị. Chúng ta chỉ ban rãi tình thương đến gia đình, bạn bè, hoặc chỉ thương yêu những người thương yêu mình mà thôi. Đó không phải là lòng từ bi chân chính, lòng từ bi chân thực là phổ quát cùng khắp mà không hề phân biệt. Nó được đồng hành bởi cảm giác trách nhiệm .
              
Đối với người Phật tử, muốn trưởng dưỡng lòng từ bi, ngoài những lúc công phu thiền quán, phải nỗ lực nghĩ đến tha nhân nhiều hơn, luôn luôn chia sẻ những nỗi khổ đau bất hạnh của kiếp người và cho họ biết rằng cuộc sống vốn khổ đau và mọi sự vật đều vô thường, giúp cho họ biết được nguồn gốc của khổ đau mà đoạn diệt. Như bài dạy đầu tiên mà đức Phật đã thuyết giảng cho 5 anh em Kiều Trần Như trong vườn Nai Lộc Uyển là “Tứ Diệu Đế”.
          
Lòng từ bi là tình thương vượt lên trên tất cả mọi tình thương hẹp hòi của thế gian, không bến bờ, không giới hạn; vượt lên trên mọi sự ràng buộc của ý niệm.
          
Đối với Phật giáo, tất cả chúng sanh đều là bạn hữu và mọi nơi mọi chốn của thế gian đều là thân bằng quyến thuộc. Tình thương ấy tựa như ánh sáng mặt trời bao trùm cả thế gian vậy. Chúng ta đang sống giữa một thời đại mà quyền lực và danh vọng đang khống chế con người, mọi tham vọng của nhân loại đang bùng vỡ đến cùng cực. Chúng ta hãy nhìn lại quá khứ và hiện tại. Những cuộc chiến tranh tương tàn, bi thảm đang hủy hoại dần dần xương thịt của anh em chúng ta, bởi vậy, từ bi là chất liệu cần thiết cho cuộc đời. Chỉ có vận dụng lòng từ bi mới dập tắt được những hận thù đang ngùn ngụt cháy giữa chúng ta. Lời đức Phật dạy: “Hận thù không dập tắt được hận thù, chỉ có tình thương mới dập tắt được hận thù đó là định luật”.
            
Nói như vậy nhưng không cho rằng loài người có bản tính hung hãn, cho dù sự biểu lộ khá phổ biến của tình trạng chống đối và thù hận nhau trên thế giới.

Bản chất con người vốn yêu thương và hòa dịu. Ngay từ thuở mới sinh ra, chúng ta đã cần sự yêu thương và trìu mến. Đây là một sự thật mà không ai có thể cưỡng cãi. Cho đến lúc từ giả cõi đời, không có tình thương thì chúng ta không thể sống còn. Loài người là một sinh vật có tính xã hội cao và mối tương quan lẫn nhau là tính chất cơ bản của đời sống hợp quần. Nếu chúng ta dừng lại suy nghĩ và so sánh vô số hành xử từ ái mà mọi người khắp nơi trên trái đất đang nhắm đến đời sống thiêng liêng cao thượng thì hận thù, đố kỵ, ganh ghét quả là rất ít, vậy lòng từ bi thì bất cứ ở quốc gia nào cũng phát huy được.
           
Tính bình đẳng của đạo Phật:
               
Ở đây chúng tôi không chép lại toàn văn của kinh “ASSA LAY ANA” trung bộ 2 ghi lại cuộc đối thoại giữa vị giáo chủ Bà La Môn với đức Cổ Đàm. Về các giai cấp xã hội và tính bình đẳng.
               
Muốn nói đến tính bình đẳng, điều đầu tiên phải đề cập đến cuộc đời Đức Phật. Ngay trong buổi hoàng hôn- tăm tối của nhân loại, Ngài sinh ra trong một dòng dõi vua chúa của xứ CA TỲ LA VỆ phía nam nước NÊ PAL. Như một tiếng chuông tiên phong xóa tan bóng tối trầm luân- khổ ải của chúng sanh bằng một câu châm ngôn vĩ đại “không có giai cấp trong dòng máu cùng đỏ và dòng nước mắt cùng mặn”.  Sự kiện ra đời của ngài là vô tiền khoáng hậu và lời tuyên bố hùng hồn mở đầu cho một trang sử mới để hình thành một nền tảng của hệ thống giáo lý mà trong đó tính bình đẳng được thể hiện trọn vẹn về cả hai phương diện: Lý thuyết và thực tiễn.
            
Ngài Thái tử Tất Đạt Đa từ bỏ ngôi vị đế vương, đoạn diệt tất cả sự vinh hoa, phú quý, vương quyền- quý tộc, vợ đẹp, con ngoan, khước từ mọi đặc ân cao tột dành cho giai cấp vua chúa, túi không, tâm không với lớp áo hoại sắc một thân, một mình, đi tìm sự giác ngộ để cứu vớt chúng sanh. Cũng chính Đức Phật, một con người đơn sơ, giản dị đã chiến thắng ngoại ma, nội ma, vượt lên trên tất cả để thành đạo. Sự kiện chung quanh ngài đã thể hiện tính bình đẳng tuyệt vời trong suốt 49 năm du thuyết. Ngài đã hóa độ cho biết bao nhiêu chúng sanh, từ hàng cùng đinh mạt hạng cho đến các vương tôn quý tộc bằng câu châm ngôn “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành”.
               
Ngài đã soi xét và quán chiếu trong mỗi một chúng sanh dù khác nhau về hình thức, sự hiểu biết, nhưng Phật tánh thì ngang nhau, bởi vậy tính bình đẳng được thể hiện.
               
Đức Phật luôn luôn thương yêu, khuyến giáo mọi người hãy nhận thức được chân giá trị cuộc sống. Tính bình đẳng không những đối với con người, ngay cả các loài vật, tất cả các sinh vật hiện diện trong cuộc đời này đều mang một tâm lý rất chung là tham sống và sợ chết. Vậy sao chúng ta cướp đi mạng sống của kẻ khác ?.
               
Trong bước đường du hóa của Ngài “Ngài từng bế một chú cừu non lạc bầy tìm về với mẹ” và “Ngài cũng đã từng dạy cho một số người cuồng sát, mê tính đã hiến dâng những con thú sống cho các đấng thần linh huyễn hoặc. Cứu vớt những mạng sống khỏi cái chết hỏa thiêu, chôn sống, chỉ vì một niềm tin mù quáng”,
              

Theo Phật giáo mọi sai biệt trên trái đất này đều tùy thuộc vào nhân duyên mà sinh khởi, vậy sự khác nhau về địa vị, hoàn cảnh giàu sang hay nghèo hèn, ngu dốt hay thông minh đều do hành vi tạo tác thành nghiệp lực để rồi mãi mãi quay trong luân hồi sinh tử nhưng quyền sống thì ngang nhau, Phật tính ngang nhau.
READ MORE - LÒNG TỬ BI VÀ TÍNH BÌNH ĐẲNG CỦA PHẬT GIÁO - Trương Nguyễn